CỰU KELLY GOODWEATHER đến trước nơi ở cũ của cô trên phố Kelton ngay khi Eph vừa đi. Cô đã lần theo dấu con người ấy - Người Thân của cô - kể từ lúc nghe được nhịp máu của anh khoảng mười lăm giờ trước. Nhưng khi trời đã sáng bảnh buổi non trưa - hai, ba tiếng đồng hồ trong mỗi vòng quay của hành tinh, ánh nắng tuy mờ đục nhưng vẫn nguy hiểm chọc qua lớp mây dày - cô đành lui xuống dưới mặt đất, lãng phí thời gian. Giờ cô đã tới gần lắm rồi.
Đi cùng cô là hai con cảm nhân mắt đen - những đứa trẻ bị mù vì sự kiện nhật thực, xảy ra cùng lúc Chúa Tể đến thành phố New York, sau đó bị chính Chúa Tể biến đổi và giờ được ban cho khả năng ngoại cảm mạnh mẽ - nhỏ và nhanh, như lũ nhện đói lướt như bay dọc vỉa hè và bên trên những chiếc xe bỏ hoang, chẳng thấy gì mà vẫn cảm nhận được tất cả.
Thông thường, chỉ cần sức hút bẩm sinh với Người Thân là đã đủ để Kelly theo dõi và định vị được chồng cũ của mình. Nhưng tín hiệu của Eph lại yếu đi và biến đổi dưới ảnh hưởng của cồn etanol, các chất kích thích và thuốc an thần lên hệ thần kinh và hệ tuần hoàn của anh. Tình trạng say xỉn làm rối loạn những khớp thần kinh trong não người, cản trở tốc độ truyền và che mất tín hiệu của nó, giống như phá sóng một kênh radio.
Chúa Tể đặc biệt quan tâm đến Ephraim Goodweather, nhất là đến việc giám sát nhất cử nhất động của anh khắp thành phố này. Đó là lý do tại sao cặp cảm nhân - trước là hai anh em, giờ gần như giống hệt nhau, sau khi đã rụng tóc, bộ phận sinh dục và các dấu hiệu khác thể hiện giới tính của con người - đã được Chúa Tể cử đến trợ giúp Kelly tìm kiếm. Tại đây, chúng bắt đầu chạy tới chạy lui dọc khúc hàng rào ngắn trước nhà, đợi Kelly bắt kịp.
Cô mở cổng và bước vào sân, đi một vòng quanh nhà, cẩn thận các chỗ có bẫy. Khi đã hài lòng, cô nện cườm tay xuyên qua một ô cửa sổ đôi, đập vỡ kính trong lúc với tay mở chốt, nâng khung kính trượt lên.
Hai cảm nhân nhảy vào trong, Kelly theo sau, nhấc một bên chân trần bẩn thỉu qua, sau đó cúi xuống và dễ dàng vặn người vào trong qua lỗ hổng chỉ non ba mươi xen-ti-mét vuông. Hai cảm nhân trèo cả lên sofa, ra dấu như một đôi khuyển cảnh. Kelly đứng im một lúc lâu, mở hết các giác quan xem xét bên trong ngôi nhà. Cô xác nhận chỉ có bọn họ ở đây thôi và thế có nghĩa là quá muộn. Nhưng cô cảm thấy sự hiện diện vừa mới đây của Eph. Có thể phải tìm hiểu thêm.
Hai cảm nhân chạy băng qua sàn tới một cửa sổ hướng Bắc, chạm vào lớp kính như thể đang tiếp nhận một sự xáo động mới đây còn vương lại - rồi lập tức bò lên gác. Kelly đi theo chúng, cho phép chúng đánh hơi và ra dấu. Lúc cô đuổi kịp, chúng đang nhảy chồm chồm quanh một phòng ngủ, các giác quan siêu linh của chúng bị kích động trước dấu hiệu Eph mới hiện diện ở đây, giống như động vật thường phát cuồng vì một con bốc đồng khó cưỡng khó hiểu nào đó.
Kelly đứng giữa phòng, tay buông thõng hai bên sườn. Nhiệt lượng thân thể ma cà rồng của cô, quá trình trao đổi chất nóng rực của cô, ngay lập tức làm tăng nhiệt của căn phòng lạnh lẽo lên vài độ. Không giống Eph, Kelly không phải chịu đựng bất kỳ dạng tình cảm luyến tiếc nào của loài người. Cô không cảm thấy thân thuộc với nơi ở cũ, không dằn vặt tiếc nuối hay mất mát trong lúc đứng giữa phòng con trai. Cô không còn cảm thấy có bất kỳ liên hệ nào với quá khứ làm người đáng thương của mình nữa. Con bướm không nhìn lại cái thời nó còn là sâu bướm, dẫu là trìu mến hay bâng khuâng; nó cứ thế bay đi.
Một tiếng o o xâm nhập vào cơ thể cô, một sự hiện diện trong đầu cô và một cảm giác chộn rộn khắp thân thể cô. Chúa Tể, đang nhìn qua cô. Thấy bằng mắt cô. Quan sát thất bại vào phút chót của họ.
Một thời khắc của niềm vinh dự và ân sủng lớn lao...
Và rồi, cũng đột ngột như thế, sự hiện diện biến mất. Kelly không cảm thấy bị Chúa Tể quở mắng vì đã thất bại trong việc bắt Eph. Cô chỉ cảm thấy mình hữu ích. Trong tất cả những kẻ phục vụ Chúa Tể trên khắp thế giới này, Kelly có hai thứ Chúa Tể vô cùng xem trọng. Một là mối liên hệ trực tiếp với Ephraim Goodweather.
Hai là Zachary.
Vậy mà, Kelly vẫn cảm thấy nhức nhối vì mong muốn - vì cần phải - biến đổi con trai thân yêu của cô. Khát khao ấy có dịu đi nhưng chưa bao giờ biến mất. Cô lúc nào cũng cảm thấy nó, một phần khuyết thiếu của cô, một sự trống rỗng. Nó đi ngược lại bản chất ma cà rồng của cô. Nhưng cô đã chịu đựng nỗi đau này vì một lý do duy nhất: bởi vì Chúa Tể ra lệnh như thế. Chỉ nội ý chí kiên định của nó cũng chặn được khao khát này của Kelly. Vậy nên thằng bé vẫn là con người, vẫn chưa được giải thoát, chưa bị kết liễu. Thực ra, Chúa Tể có mục đích khi ra mệnh lệnh đó. Cô tin tưởng chắc chắn điều ấy. Cô chưa được tiết lộ động cơ ấy, bởi còn chưa đến lượt cô được biết.
Hiện tại, chỉ cần nhìn thằng bé ngồi cạnh Chúa Tể, cô đã thấy quá đủ rồi.
Hai cảm nhân nhảy chồm chồm xung quanh trong lúc Kelly đi xuống cầu thang. Cô băng tới chỗ cửa sổ đã được nâng lên và chui qua đó để ra ngoài như lúc đi vào, gần như không lỡ nhịp chân. Mưa lại bắt đầu rơi, những hạt mưa đen to cỡ, xối xuống vai và da đầu nóng rẫy của cô, rồi biến mất ngay trong làn hơi nước. Đứng sừng sững trên lằn vàng chính giữa con đường, cô lại cảm nhận được dấu vết của Eph, mạch máu của anh đập mạnh hẳn lên khi anh trở nên tỉnh táo hơn.
Trong lúc hai cảm nhân vẫn đang chạy tới chạy lui, cô sải bước xuyên màn mưa, bỏ lại đằng sau một vệt hơi nước mờ mờ. Cô tới gần một ga điện ngầm, cảm thấy mối liên kết tâm trí với anh bắt đầu nhạt nhòa. Đây là do khoảng cách giữa họ đang gia tăng. Anh hẳn đã lên tàu điện ngầm.
Không có cảm giác thất vọng nào che mờ suy nghĩ của cô. Kelly sẽ còn tiếp tục đuổi theo Eph cho đến khi họ đoàn tụ mãi mãi. Cô báo cáo cho Chúa Tể rồi đi theo hai cảm nhân vào ga tàu.
Eph đang trở lại Manhattan.