Chiếc thang rung lên dưới sức nặng của Fet trong khi anh với tay nọ nối tiếp tay kia trèo về phía lối đi. Tên Stoneheart xoay xung quanh, cố chỉnh góc bắn vào Gus và Bruno, nhưng họ đang nằm bẹp trên lối đi phía kia, loạt đạn của ông ta văng lạch tạch lên những tấm sắt chắn ở giữa. Ai đó bên dưới chĩa một ngọn đèn nữa vào tên Stoneheart và Fet có thể nhìn thấy khuôn mặt gã đàn ông kia cau có, như thể ông ta biết mình sẽ thất trận. Những kẻ sẵn sàng tuân lệnh ma cà rồng này là ai?
Lũ bất nhân, anh nghĩ.
Suy nghĩ đó cho Fet sức mạnh bước nốt mấy thanh thang cuối. Tên Stoneheart vẫn chưa nhận ra Fet sẽ tiếp cận từ phía điểm mù của ông ta, nhưng ông ta có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tưởng tượng cái nòng súng dài thượt kia xoay về phía mình, anh bèn chạy nhanh hơn, rút kiếm ra khỏi bao.
Lũ bất nhân khốn nạn.
Tên Stoneheart hình như nghe được hay cảm thấy được tiếng ủng của Fet. Ông ta quay phắt lại, mắt mở lớn, xả súng trước cả khi xoay hết người, nhưng đã quá muộn. Fet đã ở quá gần. Anh xọc kiếm xuyên bụng tên Stoneheart, rồi rút ngay về.
Kinh hoảng, gã đàn ông khuỵu gối, nom rất sốc vì Fet đã phản bội trật tự xã hội mới theo kiểu ma cà rồng, cũng giống như Fet sốc vì tên Stoneheart phản bội chính giống loài của mình. Từ kẻ mang biểu cảm bị xúc phạm này, cả mật lẫn máu tuôn ra, trào lên thân khẩu súng đang bốc khói.
Nỗi đau đớn của gã đàn ông này hoàn toàn không giống kiểu ma cà rồng. Fet chưa quen giết con người. Thanh kiếm bạc của anh phù hợp để giết ma cà rồng, song lại hoàn toàn vô dụng nếu để thủ tiêu con người.
Bruno từ lối đi khác xông đến, chộp lấy gã đàn ông trước khi Fet kịp phản ứng, nhấc bổng ông ta ném qua phần gờ thấp của ụ bắn tỉa. Gã Stoneheart lộn trong không trung, kéo theo một vệt máu, rồi chúc đầu rơi xuống.
Gus giữ cò khẩu súng nóng giẫy. Cậu lia nó khắp xung quanh, xem xét trang trại nhân tạo bên dưới họ. Cậu hướng mũi súng lên trên, nhằm vào cả dãy bóng điện đang chiếu xuống trang trại tựa như đèn nhà bếp.
Fet nghe có tiếng thét và nhận ra giọng Nora, thấy cô bên dưới, vẫy tay chỉ khẩu súng trong lúc lũ cừu chạy qua.
Fet túm lấy cánh tay Gus, ngay bên dưới vai. Không ngăn cản mà chỉ thu hút sự chú ý của cậu. "Đừng," anh nói, ám chỉ mấy ngọn đèn điện. "Thực phẩm này là cho con người."
Gus cau mày. Cậu muốn đốt trụi nơi này. Nhưng thay vì thế, cậu lùi xa khỏi những ngọn đèn sáng, bắn thẳng ra ngoài tòa nhà rộng, đạn xoáy thành các lỗ thủng trên bức tường đằng xa, vỏ đạn văng như mưa trên ụ súng.
---❊ ❖ ❊---
Nora là người đầu tiên bước ra khỏi trang trại trong nhà. Cô có thể cảm thấy những người còn lại đang sốt ruột giục cô rời đi; ánh sáng nhợt nhạt sắp tan khỏi bầu trời. Càng bước đi, cô càng thêm bồn chồn, cho đến khi cô vùng chạy.
Tòa nhà kế tiếp có hàng rào bọc lưới đen đục bao quanh. Cô có thể thấy tòa nhà bên trong có cấu trúc cũ hơn, kiểu một nhà máy chế biến thức ăn nguyên thủy, không rộng mênh mông như trang trại kia. Một tòa nhà kiểu công nghiệp lạnh lẽo, gần như gào lên từ "lò mổ".
"Nó đây à?" Fet hỏi.
Đằng sau tòa nhà, Nora có thể thấy một góc rẽ chỗ hàng rào vành đai. "Trừ khi... trừ phi chúng đã thay đổi vị trí trên bản đồ."
Cô bám víu hy vọng. Đây rõ ràng không phải lối vào một khu dưỡng già hay bất kỳ kiểu môi trường thân thiện nào.
Fet ngăn cô lại. "Để anh vào trước," anh nói. "Em đợi ở đây."
Cô nhìn anh đi xa dần, những người khác vây xung quanh cô như những nỗi nghi ngờ vây tâm trí cô. "Không," cô buột miệng, đuổi theo anh. Cô hụt hơi, nói khẽ. "Em cũng đi."
Fet cuốn cửa lên đủ rộng cho họ chui vào. Những người khác đi tới lối vào bên hông tách biệt với lối vào chính, chỗ đó cửa không khóa.
Bên trong, máy móc kêu o o. Một mùi hương nồng thấm đẫm bầu không khí, thoạt tiên khó lòng xác định được là gì.
Mùi tanh tanh của những đồng xu cũ ấm nóng trong nắm tay dấp dính mồ hôi. Máu người.
Nora khẽ khép cửa lại. Chưa cần đến chỗ quây đầu tiên, cô đã biết mình sẽ thấy gì.
Những căn phòng bên trong không rộng hơn một buồng vệ sinh cho người tàn tật, những chiếc xe lăn lưng cao được xếp ngửa bên dưới các ống nhựa cuộn đang treo lòng thòng dưới các ống tuýp tiếp liệu dài hơn trên đầu. Xối sạch sẽ xong, các ống tuýp sẽ được dùng để tải máu người vào các thùng đựng lớn hơn treo trên các lối đi. Các khu quây giờ trống không.
Xa đằng trước, họ đi qua một phòng làm lạnh nơi đóng gói và cất giữ thứ sản phẩm gom góp từ hoạt động hiến máu kinh khủng này. Bốn mươi hai ngày là giới hạn độ tươi tự nhiên của máu, nhưng với vai trò là dưỡng chất cho ma cà rồng - tức thực phẩm đơn thuần - hạn sử dụng của nó còn ngắn hơn.
Nora tưởng tượng ra cảnh người già đều bị đem cả về đây, ngồi sụp trong các xe lăn, cổ gắn ống lấy máu. Cô thấy mắt họ đảo đến lộn tròng trong hốc mắt, có lẽ họ bị dẫn đến đây do Chúa Tể đã kiểm soát tâm trí già nua yếu ớt của họ.
Cô càng lúc càng cuống nên liên tục di chuyển, nhận ra tình hình thực tế nhưng không đành lòng chấp nhận. Cô thử gọi tên mẹ và cảnh im lặng đáp lời cô thật kinh khủng, khiến giọng cô vang dội lại trong tai cô, ngân rung từng hồi tuyệt vọng.
Họ đến một căn phòng rộng ốp gạch từ chân đến ba phần tư bức tường , ống dẫn nước ngổn ngang trên nền nhà loang lổ đỏ. Một cái lò mổ. Những thân thể nhăn nheo võng oằn trên móc, da bị róc nằm chất đống trên nền nhà.
Nora bịt miệng, nhưng dạ dày không có gì để nôn. Cô nắm chặt cánh tay Fet và anh giữ cho cô đứng vững.
Barnes, cô nghĩ. Đồ dối trá, tên đồ tể mặc quân phục. "Em sẽ giết lão," cô nói.
Eph xuất hiện cạnh Fet. "Ta phải đi thôi."
Đang vùi đầu trên ngực Fet, Nora cảm thấy anh gật đầu.
Eph tiếp, "Bọn chúng sẽ điều trực thăng đến. Cảnh sát, súng ống như mọi khi."
Fet ôm gọn Nora trong vòng tay, dìu cô ra cánh cửa gần nhất. Nora không muốn nhìn thêm nữa. Cô muốn rời trại này mãi mãi.
Bên ngoài, bầu trời sắp tàn lóe ánh sáng vàng ệch. Gus trèo vào buồng lái một chiếc máy xúc đang đậu ngang con đường đất, gần hàng rào. Cậu loay hoay với mấy cần điều khiển và động cơ rùng rùng chạy.
Nora cảm thấy Fet ghì người và cô nhìn lên. Chừng một tá người mặc áo liền quần đứng đó như những bóng ma, đang vi phạm giờ giới nghiêm, dật dờ từ trại sang. Hẳn là bị hỏa lực của cây súng máy thu hút và tò mò muốn biết nguyên nhân báo động. Mà cũng có khi hơn chục người này chỉ không may phải ở đó.
Gus nhảy từ máy xúc xuống quát bọn họ, mắng bọn họ thụ động và hèn nhát. Nhưng Nora bảo cậu thôi đi.
"Bọn họ không hèn nhát," cô giải thích. "Họ suy dinh dưỡng, huyết áp thấp, tụt đường huyết... Chúng ta phải giúp họ tự cứu lấy bản thân."
Fet để Nora trèo vào buồng lái chiếc máy xúc, thử sử dụng các cần điều khiển.
"Gus," Bruno lên tiếng. "Tao sẽ ở đây."
"Gì?" Gus hỏi.
"Tao sẽ ở đây xử lý thứ rác rưởi bệnh hoạn này. Đến lúc trả đũa chút đỉnh rồi. Cho bọn chó thấy chúng cắn nhầm người rồi."
Gus hiểu. Ngay lập tức, cậu hiểu. "Mày đúng là anh hùng số dách , hombre."
"Số dách nhất. Số dách hơn cả mày."
Gus mỉm cười , niềm tự hào cậu cảm thấy về thằng bạn đang dâng lên nghèn nghẹn. Hai đứa siết tay nhau, ôm nhau. Joaquin làm theo.
"Bọn này sẽ không bao giờ quên mày, người anh em," Joaquin nói.
Bruno lộ vẻ giận dữ, cố gắng che giấu những cảm xúc mềm yếu. Cậu ngoái nhìn tòa nhà chiết máu. "Lũ khốn kia cũng sẽ không quên được đâu. Tao đảm bảo đấy."
Fet đã quay chiếc máy xúc và giờ đang lái nó xông lên, đâm thẳng vào hàng rào cao bọc phía ngoài, lốp máy xúc to bè chồm lên trên hàng rào.
Giờ đã có thể nghe thấy tiếng còi báo động của cảnh sát. Rất nhiều, đang tiến lại gần hơn .
Bruno tới bên Nora. "Cô này?" cậu gọi. "Tôi sẽ đốt trụi chỗ này. Vì cả cô lẫn tôi. Nhớ nhé."
Nora gật đầu, vẫn chưa nguôi ngoai.
"Đi đi," Bruno tiếp, quay người dợm bước trở vào lò mổ, kiếm trong tay. "Tất cả các người!" cậu hét vào mặt lũ người mặc áo liền quần của trại, dọa cho họ bỏ chạy. "Tôi đây không thừa phút nào đâu đấy."
Eph chìa tay ra cho Nora, nhưng Fet đã quay lại với cô, nên cô rời đi trong vòng tay Fet, bước qua mặt Eph - và sau một lúc, anh đành theo hai người họ qua hàng rào kẽm gai đã bị phá hạ.
---❊ ❖ ❊---
Bruno, nổi xung vì cơn đau, cảm thấy lũ giun di chuyển trong cơ thể mình. Kẻ địch đã ở bên trong hệ tuần hoàn của cậu, lan ra khắp các cơ quan nội tạng và lổm ngổm trong não. Cậu vội chuyển những cây đèn UV đơn từ khu vườn trang trại ra nhà máy chiết máu, xếp chúng vào các cánh cửa để cản lũ ma cà rồng thâm nhập. Rồi cậu bắt đầu cắt rời các ống và tháo đống máy thu máu như thể đang bứt xé những động mạch nhiễm độc của chính mình. Cậu chém và rạch nát các bọc máu được làm lạnh, khiến cho nền nhà lẫn quần áo cậu đỏ thẫm hết cả. Máu văng khắp nơi , khiến cậu ướt sũng, nhưng cậu đảm bảo chắc chắn đã hủy hoại mọi đơn vị máu còn lại. Rồi cậu đi loanh quanh phá bỏ các trang thiết bị, các máy hút lẫn máy bơm.
Lũ ma cà rồng cố xông vào trong khi đang bị ánh sáng UV thiêu đốt. Bruno giật các thi thể và những mảnh da người xuống nhưng không biết phải làm gì khác với chúng. Cậu ước mình có xăng và mồi lửa. Cậu khởi động một cỗ máy rồi cắt dây, hy vọng gây chạm mạch hệ thống điện.
Khi viên cảnh sát đầu tiên xông vào, hắn ta thấy Bruno - đôi mắt hoang dại, toàn thân đỏ máu - đang phá nát nơi này. Không cảnh báo gì, hắn bắn Bruno. Hai loạt đạn phá xương đòn và đập nát vai trái cậu.
Cậu nghe tiếng nhiều tên nữa tiến vào, bèn trèo lên một cái thang dựng dọc các giá dự trữ, dẫn lên điểm cao nhất trong tòa nhà. Cậu bám một tay treo người bên trên những tên cớm đang xông tới và lũ ma cà rồng đang phát điên vì màn hủy hoại cậu gây ra lẫn đống máu thấm đẫm cơ thể cậu, nhỏ tong tỏng xuống nền nhà. Trong khi lũ ma cà rồng leo lên thang, nhảy bật về phía cậu, Bruno cong cổ về phía những sinh vật đói khát bên dưới, ấn mạnh kiếm vào cổ, chửi - Mẹ chúng mày! - rồi hủy nốt bọc máu người cuối cùng còn lại trong tòa nhà.
---❊ ❖ ❊---
New Jersey
CHÚA TỂ nằm yên trong cỗ quan tài lót đầy đất mùn - do chính tay Abraham Setrakian vô đạo tạo nên từ lâu - bấy giờ đã được chất lên khoang chứa hàng một chiếc xe tải đen thui. Chiếc xe nằm trong đoàn xe bốn chiếc đang băng qua New Jersey trở về Manhattan.
Rất nhiều con mắt của Chúa Tể đã chứng kiến vệt sáng của con tàu vũ trụ cháy rừng rực ngang bầu trời đen, xé toang màn đêm như chính móng tay của Chúa. Và rồi cột sáng và cuộc trở về tuy không thích hợp nhưng lại không mấy ngạc nhiên của Ma Cà Rồng Bẩm Sinh...
Thời điểm vệt sáng rực rỡ trên bầu trời trùng hợp chính xác với thời khắc khủng hoảng của Ephraim Goodweather. Chóp lửa rừng rực đã cứu mạng anh. Chúa Tể biết: không có gì trùng hợp mà chỉ có các điềm báo.
Thế nghĩa là gì? Sự việc bất ngờ này báo trước điều gì? Goodweather có gì mà lại kêu gọi được các thế lực thiên nhiên đến giải cứu cho mình?
Một thách thức. Một thách thức đích thực và trực diện - một thách thức Chúa Tể sẵn lòng chào đón. Bởi chiến thắng chỉ vĩ đại khi kẻ thù lớn mạnh.
Sự kiện ngôi sao chổi bất thường cháy rực vòm trời bên trên New York đã củng cố linh tính của Chúa Tể - rằng địa điểm khởi nguồn của hắn, tuy vẫn tù mù, song chỉ nằm đâu đó trong khu vực địa lý ấy thôi.
Mẩu thông tin này khiến Chúa Tể phấn khích. Xét trên một phương diện nào đó, nó gọi nhắc đến ngôi sao đã thông báo địa điểm khởi nguồn của một vị chúa khác từng bước đi trên trái đất hai ngàn năm trước.
Đêm sắp buông, các ma cà rồng sắp dậy. Chúa của chúng đã ra tay, giúp chúng sẵn sàng cho trận chiến, dùng tâm trí động viên chúng.
Từng ma cà rồng cuối cùng trong bọn chúng.