Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1025 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
tao đoạn iii
occido lumen
sodom và gomorrah

Thiên thần báo tử ca cất lên giữa lúc các thành phố bị hủy diệt trong cơn mưa lưu huỳnh và lửa. Khuôn mặt Chúa hiển lộ và ánh sáng của Người thiêu cháy tất cả trong tích tắc.

Tuy nhiên, cảnh giết chóc tàn khốc tuyệt đẹp chẳng có nghĩa lý gì với Ozryel - chẳng nghĩa lý gì nữa. Y khát khao một sự hủy diệt cá nhân hơn. Y mong mỏi được phá bỏ lề luật, đồng thời giành quyền làm chủ nó.

Trong khi gia đình Lot tháo chạy, người vợ quay lại nhìn sâu vào khuôn mặt Chúa, khuôn mặt luôn biến đổi và tỏa sáng đến không tưởng. Sáng rỡ hơn mặt trời, khuôn mặt ấy thiêu đốt mọi thứ xung quanh bà ta, biến bà ta thành một trụ tro trắng kết tinh.

Vụ nổ biến cát trong bán kính tám cây số quanh thung lũng thành thủy tinh thuần khiết. Bên trên thung lũng, các tổng lãnh thiên thần rảo bước, sứ mệnh của họ đã hoàn tất, và giờ họ được lệnh về trời. Thời gian làm người trên trái đất của họ đã chấm dứt.

Ozryel cảm thấy thủy tinh ấm mượt dưới lòng bàn chân, cảm thấy mặt trời trên mặt, cảm thấy một thôi thúc xấu xa dâng lên trong lòng. Với lời ngụy biện hời hợt nhất, y nhử Michael ra xa khỏi Gabriel, rồi dẫn vị tổng lãnh thiên thần lên một dốc đá, phỉnh phờ Michael sải đôi cánh bạc để cảm nhận hơi nóng của mặt trời trên cánh. Quá phấn khích, Ozryel không kiềm lòng hơn được nữa, nhảy bổ lên anh mình với sức mạnh phi thường, xé toang họng vị tổng lãnh thiên thần và uống lấy dòng máu bạc sáng lấp lánh.

Xúc cảm này thật không thể tin nổi. Một sự lầm lạc phi thường. Gabriel đau đớn chạy đến trong cơn mê bạo lực, thất thần trước đôi cánh sáng rỡ đang mở căng sải của Ozryel. Được lệnh trở về ngay lập tức, song vẫn bị cơn khát thèm điên dại kiểm soát, Ozryel từ chối và cố thuyết phục Gabriel quay lưng lại với Chúa.

Chúng ta hãy là Chúa, ở trên trái đất này. Chúng ta hãy trở thành thánh thần và bước đi giữa những con người này, cho bọn họ thờ phượng ta. Anh chưa nếm trải hương vị quyền lực ư? Quyền lực không chế ngự anh sao?

Nhưng Gabriel không bị lung lay, bèn triệu hồi Raphael - thiên thần xuất hiện trong hình dạng con người trên một mũi tên ánh sáng. Luồng sáng khiến Ozryel tê liệt, ghim chặt y xuống trái đất mà y yêu vô cùng. Y bị cùm giữ giữa hai dòng sông. Chính hai dòng sông đổ vào những kênh đào ở thành Sodom. Cuộc báo thù của Chúa diễn ra chóng vánh: các tổng lãnh thiên thần được lệnh xé thiên thần anh em của họ thành từng mảnh rồi rải tứ chi y khắp thế tục.

Ozryel bị phanh thây thành bảy mảnh, chân tay và cánh bị liệng tới những góc xa xăm của trái đất, bị vùi sâu chôn chặt, cho đến khi chỉ còn lại đầu và cổ họng y. Bởi Chúa thấy tâm trí và miệng lưỡi y là đáng ghét nhất, mảnh thứ bảy này bị quăng đi thật xa đến tận đại dương, chìm sâu muôn trượng. Chôn vùi trong lớp bùn tăm tối nhất và đám cát đen đặc nhất dưới đáy sâu. Không ai có thể chạm tới những mảnh xác ấy. Không ai có thể gỡ chúng lên. Chúng sẽ ở đó cho đến ngày phán xét lúc tận thế, khi mọi sự sống trên trái đất bị gọi lên trước Đấng Sáng Thế.

Nhưng, qua nhiều thời đại, những sợi máu rỉ ra từ các mảnh thân bị chôn vùi và sinh ra những thực thể mới. Các Chúa Tể Cổ Đại. Bạc, vật chất giống với thứ máu chúng uống nhất, sẽ muôn đời chế ngự được chúng. Mặt trời, tinh cầu giống gương mặt Chúa trên trái đất nhất, sẽ luôn trừng trị và thiêu rụi chúng, và như đã định trong nguồn gốc của mình, chúng sẽ mãi mắc kẹt giữa các vùng nước chảy, không bao giờ có thể băng qua nếu không được trợ giúp.

Chúng sẽ không biết tới ái tình và chỉ có thể sinh sôi bằng cách tước đoạt sinh mệnh. Không bao giờ tạo ra sinh mệnh. Và, nếu có bao giờ bệnh dịch trong máu chúng phát tán vượt ngoài tầm kiểm soát, chúng sẽ chết vì nạn đói của chính giống loài mình.

« Lùi
Tiến »