Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1027 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
đại học columbia

Quinlan nhìn thấy những biểu tượng khác và hệ tọa độ đánh dấu vị trí chôn cất.

Tất cả những địa điểm khởi nguồn.

Gã hấp tấp chép chúng lại. Chúng khớp hoàn hảo với những địa điểm Ma Cà Rồng Bẩm Sinh từng kinh qua để thu gom tàn tích cũ của các Chúa Tể cổ Đại. Phần lớn các địa điểm này có nhà máy hạt nhân xây dựng bên trên và đã bị Tập đoàn Stoneheart phá hủy cả. Chúa Tể dĩ nhiên đã chuẩn bị vô cùng cẩn thận cho công cuộc phi thường này.

Nhưng địa điểm thứ bảy, địa điểm quan trọng nhất trong tất cả, lại là một điểm đen trên trang sách. Một hình thù ở phía Đông Bắc Đại Tây Dương. Cùng với nó là hai từ Latin: Oscura. Aeterna. [1]

Có thể thấy một hình thù kỳ dị khác dưới lớp hoa văn chìm.

Một ngôi sao băng.

---❊ ❖ ❊---

Chúa Tể đã điều trực thăng tới. Họ nhìn qua cửa xe thấy chúng trên chặng lái xe chầm chậm về phía Nam, trở lại Manhattan. Họ băng sông Harlem từ phía đồi Marble, tránh xa mấy đại lộ, bỏ phương tiện lại gần Đài tưởng niệm Grant rồi chạy xuyên con mưa đêm đều hạt, hệt các công dân bình thường, lén chui vào khu học xá bỏ hoang của Đại học Columbia.

Trong khi những người kia xuống dưới lòng đất để tập hợp lại, Gus băng quảng trường Low tới tòa Buell rồi đi thang máy chở hàng lên mái. Cậu có cái lồng ở trên đó, cho bọn bồ câu đưa tin.

"Tàu tốc hành Jersey" của cậu đã về, đang ngồi cù rù dưới máng nước treo Gus tự làm.

"Mày là một cậu chàng cừ khôi, Harry à," Gus vừa nói vừa mở lá thư được viết nguệch ngoạc bằng bút mực đỏ trên một mẩu giấy sổ. Gus ngay lập tức nhận ra kiểu viết toàn in hoa của Creem, cũng như thói quen gạch chéo chữ o như ký tự rỗng của kẻ mình từng kình địch.

CHÀO THẰNG MỄ.

TIN XẤU - ĐÓI THƯỜNG TRỰC.

CON CHIM MÀ BAY VỀ CÓ KHI TAO SẼ THỊT.

NHẬN TIN CỦA MÀY VỀ KÍP NỔ RỒI.

CÓ Ý TƯỞNG NÀY. CHO BIẾT ĐỊA ĐIỂM ĐI.

CHIA CHO ÍT THỰC PHẨM NỮA.

CREEM ĐANG VÀO THÀNH PHỐ. CẦN HẸN GẶP.

Gus ăn luôn mẩu thư rồi tìm cái bút chì thợ mộc cậu đã xếp gọn cùng đống ngô và những mảnh giấy. Cậu hồi âm cho Creem, đồng ý gặp, cho cậu ta địa chỉ trên mặt đất ở rìa khu học xá. Cậu không thích Creem, cũng không tin tưởng cậu ta, nhưng tay Columbia béo phị đó đang điều hành chợ đen ở Jersey và có thể, chỉ có thể thôi, cậu ta sẽ hỗ trợ họ.

---❊ ❖ ❊---

Nora mệt rã rời nhưng không thể nghỉ ngơi. Cô đã khóc mấy chập. Run bần bật, gào thét, cơ bụng cô đau quặn vì nức nở quá mức.

Rồi khi im lặng cuối cùng cũng ngự trị, cô không ngừng xoa lòng bàn tay lên mái đầu trọc lốc, sọ ngứa râm ran. Theo một cách nào đó, cô nghĩ cuộc đời cũ của cô, con người cũ của cô - con người đã chào đời trong gian bếp đêm ấy, con người sinh ra từ nước mắt - giờ đã chết. Sinh trong nước mắt, chết vì nước mắt.

Cô cảm thấy bồn chồn, trống rỗng, cô đơn... và không hiểu sao cả cảm giác được hồi sinh. Con ác mộng sinh tồn hiện tại của họ dĩ nhiên chẳng là gì nếu so sánh với cảnh bị giam cầm trong trại máu.

Fet thường xuyên ngồi bên cạnh cô, chăm chú lắng nghe cô. Joaquin ngồi gần cửa, dựa vào tường, thả lỏng bên đầu gối đau nhức. Eph dựa vào bức tường đằng xa, tay khoanh lại, quan sát cô cố gắng giải thích những chuyện cô đã thấy.

Nora nghĩ Eph hẳn đang hoài nghi tình cảm hiện tại cô dành cho Fet; cứ nhìn tư thế của anh và chỗ anh ngồi, cách xa họ, mãi đầu kia căn phòng, thì rõ. Chưa ai nói gì, nhưng sự thật vẫn lơ lửng ám căn phòng như một đám mây dông.

Toàn bộ năng lượng và xúc cảm chồng lấn nhau khiến cô nói gấp gáp không ngừng. Nora vẫn bị ám ảnh vì những trại viên mang bầu trong khu sinh đẻ. Thậm chí còn hơn cả cái chết của mẹ cô.

"Chúng cho phụ nữ giao phối ở đó. Chúng cố sản xuất ra những lứa con B Rh+. Và thưởng cho họ bằng thức ăn và tiện nghi sinh hoạt. Và họ... họ hình như đã thích nghi với chuyện đó. Em không biết tại sao điều này ám ảnh em đến vậy. Có lẽ em đã quá khắc nghiệt với bọn họ. Có lẽ bản năng sinh tồn không phải thứ cao quý thuần khiết như ta nghĩ. Có lẽ nó phức tạp hơn thế. Đôi khi sống sót có nghĩa là thỏa hiệp. Đại thỏa hiệp. Khi ta chiến đấu vì bản thân, sự phản kháng đã đủ mệt lắm rồi. Nhưng khi ta có một sinh mệnh nữa đang lớn dần trong bụng... hay thậm chí một đứa bé..." Cô nhìn Eph. "Em chỉ muốn nói là giờ em đã hiểu hơn. Em biết anh đã bị giằng xé ra sao."

Eph gật đầu, chấp nhận lời xin lỗi của cô.

"Dù vậy," Nora tiếp, "em ước giá anh đã gặp em ở văn phòng pháp y đúng như kế hoạch. Có lẽ mẹ em hôm nay vẫn còn ở đây."

"Anh trễ hẹn," Eph nói, "anh thừa nhận điều đó. Anh còn bận..."

"Ở nhà vợ cũ anh. Đừng phủ nhận."

"Anh không định phủ nhận."

"Nhưng mà sao?"

"Chỉ có điều, việc chúng phát hiện em ở đấy không phải lỗi của anh."

Nora quay hẳn sang anh, ngạc nhiên trước thái độ thách thức đó. "Sao anh biết là không phải?"

"Đáng lẽ anh đã phải có mặt ở đó. Mọi chuyện hẳn đã khác nếu anh có mặt kịp thời. Nhưng không phải anh kéo bọn Strigoi đến chỗ em."

"Không à? Vậy ai?"

"Chính em."

"Em...?" Cô không thể tin nổi những gì vừa nghe được.

"Sử dụng máy tính. Internet. Em dùng máy tính để nhắn tin với Fet."

Xong. Đã nói ra. Nora thoạt tiên đờ người, cảm giác tội lỗi trào lên, nhưng cô nhanh chóng xua nó đi. "Thật à?"

Fet đứng lên để bảo vệ cô. Thân hình hơn mét tám sừng sững. "Anh không nên nói chuyện với cô ấy kiểu thế."

Eph không lùi bước. "Ồ, tôi không nên hả...? Tôi đã ở trong tòa nhà ấy hàng mấy tháng trời mà hầu như không gặp vấn đề gì. Chúng kiểm soát Internet. Anh biết điều đó."

"Vậy là em đã tự gây chuyện cho mình." Nora luồn tay xuống bên dưới tay Fet. "Sự trừng phạt dành cho em - trong mắt anh - là hoàn toàn xứng đáng."

Fet rùng mình khi chạm vào tay cô. Anh muốn bật khóc khi cô bọc ngón tay cô quanh những ngón tay to bè của anh. Eph xem cử chỉ này - nếu ở vào những hoàn cảnh khác thì chỉ là tiểu tiết - như một hành động công khai hùng hồn rằng mối quan hệ giữa anh và Nora đã chấm dứt.

"Vớ vẩn," Eph nói. "Ý anh không phải thế."

"Ý anh chính là thế."

"Ý anh là..."

"Anh biết gì không, Eph? Thật hợp với cái kiểu của anh." Fet siết tay ra hiệu cho cô chậm lại, nhưng cô gạt phăng dấu hiệu khuyên nhủ ấy. "Anh luôn xuất hiện sau khi sự đã rồi. Và 'xuất hiện' ở đây, ý em là 'hiểu ra'. Anh cuối cùng cũng hiểu ra anh yêu Kelly nhiều thế nào... sau khi đã đổ vỡ. Anh nhận ra tầm quan trọng của việc làm một người bố biết quan tâm... sau khi anh không còn sống cùng Zack nữa. Đúng không? Và giờ thì... Em nghĩ có khi anh sẽ bắt đầu nhận ra anh cần em đến thế nào. Bởi vì anh không còn em nữa." Cô thấy sốc khi nghe chính mình nói ra thành lời những điều này, trước mặt những người khác - nhưng đúng là như vậy. "Anh lúc nào cũng hơi quá muộn. Anh đã dành cả nửa đời vật lộn với những điều nuối tiếc. Bù đắp cho quá khứ thay vì hoàn thành bổn phận trong hiện tại. Em nghĩ điều tệ nhất từng xảy ra cho anh chính là thành công quá sớm. Cái mác 'thần đồng' ấy. Anh tưởng chỉ cần khổ công là anh có thể sửa chữa được những thứ quý giá anh đã phá vỡ - thay vì cẩn thận ngay từ đầu." Giờ cô đã nói chậm lại, cảm thấy Fet giật giật sau lưng - nhưng nước mắt cô trào ra, giọng cô khản đặc và đau đớn. "Có một điều đáng lẽ anh nên học được sau khi chuyện kinh khủng này xảy ra, ấy là chẳng thể chắc chắn điều gì. Chẳng gì cả. Nhất là những người khác..."

Eph vẫn ngồi bất động phía bên kia căn phòng. Như bị ghim xuống sàn nhà. Bất động đến nỗi Nora không dám chắc anh có nghe rõ lời cô nói không. Mãi sau một hồi lâu im lặng, khi có vẻ như Nora không muốn nói thêm gì nữa, Eph mới đứng dậy rời khỏi bức tường và chậm chạp bước ra cửa.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] 1. Tăm tối. Vĩnh cửu (tiếng Tây Ban Nha).

« Lùi
Tiến »