Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1029 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Eph đi theo hệ thống hành lang cổ, cảm thấy tê dại. Chân anh dường như không chạm xuống sàn.

Lúc ở đó, anh đã bị giằng xé bởi hai cơn thôi thúc. Thoạt tiên, anh muốn nhắc nhở Nora rằng không biết đã bao nhiêu lần mẹ cô khiến họ suýt bị bắt hay bị biến đổi. Chứng mất trí nhớ của bà Martinez đã kéo chân tất cả bọn họ thế nào suốt bao tháng qua. Rõ ràng, giờ chuyện Nora từng nhiều lần thẳng thắn bày tỏ mong muốn mẹ cô bị bắt luôn đi cho xong không còn thành vấn đề nữa. Không hề. Mọi chuyện không như ý đều là do lỗi của Eph.

Thứ hai, anh kinh ngạc khi thấy giờ cô có vẻ thân mật với Fet ra sao. Cho dù trước đây chưa có gì thì có lẽ vụ bắt cóc và cuộc giải cứu sau cùng này cũng giúp họ xích lại gần nhau hơn. Củng cố mối quan hệ mới của họ. Về phía anh, đây là bước ngoặt đột ngột nhất, bởi vì anh đã xem việc cứu Nora như cuộc diễn tập để chuẩn bị cứu Zack, nhưng kết quả duy nhất là anh bị phơi bày nỗi sợ hãi lớn nhất: rằng anh có thể cứu Zack, song sẽ chứng kiến thằng bé bị biến đổi mãi mãi. Mất Zack - mãi mãi.

Một phần trong anh nói rằng mọi việc giờ đã quá muộn rồi. Ấy là phần yếu đuối của anh, phần anh luôn cố ngăn chặn. Phần anh phải điều trị bằng thuốc. Anh sờ chiếc ba lô sau lưng, mở khóa cái ngăn nhỏ thường để chìa khóa hay tiền lẻ. Viên Vicodin cuối cùng. Anh đặt viên thuốc lên lưỡi, vừa bước đi vừa ngậm giữ nó ở đó, đợi thấm đủ nước bọt để nuốt.

Eph nhớ lại hình ảnh video khi Chúa Tể quan sát binh đoàn của hắn trong công viên Trung tâm, đứng cao vời vợi trên Lâu đài Belvedere với Kelly và Zack bên cạnh. Hình ảnh phủ sắc xanh này ám ảnh anh, ăn ruỗng anh trong lúc anh vẫn bước đi, mơ màng không biết mình đi đâu.

"Ta biết ngươi sẽ quay trở lại."

Giọng Kelly và mấy lời này như một liều adrenalin tiêm thẳng vào tim anh. Eph rẽ vào một hành lang có vẻ quen thuộc và tìm thấy một cánh cửa gỗ nặng trịch có bản lề sắt, không khóa.

Bên trong căn phòng của bệnh viện tâm thần, chính giữa cái lồng trong góc, ma cà rồng từng là mẹ Gus đứng yên. Cái đầu đội mũ bảo hiểm xe máy móp méo hơi nghiêng, nhận ra Eph đang đi vào. Hai cánh tay bà vẫn bị trói sau lưng.

Eph tiến đến cửa lồng. Các chấn song sắt cách nhau chừng mười lăm phân. Những chiếc khóa xe đạp bằng cáp thép bện, ngoài bọc nhựa tổng hợp, khóa kỹ cửa lồng cả trên đỉnh, dưới đáy lẫn cái móc khóa cũ ở giữa.

Eph đợi giọng Kelly. Sinh vật kia đứng bất động, chiếc mũ ở yên một chỗ - có lẽ nó đang chờ cữ bón máu hằng ngày. Anh muốn nghe giọng cô. Eph phát bực, bèn bước lùi ra, nhìn quanh phòng.

Trên bức tường cuối phòng, một chìa khóa bạc móc vào chiếc vòng nhỏ treo trên cái đinh gỉ.

Anh lấy chìa khóa, mang đến cửa xà lim. Sinh vật kia không hề cử động. Anh cho chìa vào ổ khóa trên cùng và xoay mở. Rồi ổ dưới cùng, ổ ở giữa, vẫn không có dấu hiệu nhận biết nào từ ma cà rồng từng là mẹ Gus. Eph gỡ dây cáp khỏi các song sắt rồi từ từ mở cửa.

Cánh cửa cọ vào khung, nhưng bản lề đã được tra dầu. Eph kéo cửa mở rộng và đứng vào giữa lối đi.

Con ma cà rồng không dịch chuyển khỏi chỗ đúng ở chính giữa xà lim.

Em không bao giờ tuột trôi / không bao giờ tuột trôi...

Eph rút kiếm, bước vào trong. Giờ đã lại gần hơn, anh nhìn thấy được cái bóng mờ của mình soi trên tấm che mặt son đen, thanh kiếm hạ bên sườn.

Sự im lặng của sinh vật kia kéo anh lại gần bóng mình hơn nữa.

Anh chờ đợi. Một tiếng âm ừ của ma cà rồng vang trong đầu anh, nhưng rất khẽ.

Thứ này đang đọc tâm trí anh.

"Ngươi đã mất thêm một người nữa. Giờ ngươi chẳng còn ai. Chẳng còn ai ngoài ta."

"Ta biết ngươi là ai," Eph lên tiếng.

"Ta là ai?"

"Ngươi mang giọng nói của Kelly. Nhưng lời lẽ là của Chúa Tể."

"Ngươi tìm đến ta. Ngươi tìm đến để nghe."

"Ta không biết tại sao ta lại đến."

"Ngươi đến để nghe lại giọng vợ ngươi. Nó ảnh hưởng đến tâm trí ngươi giống như những viên thuốc ngươi vẫn uống. Ngươi thật sự cần nó. Ngươi thật sự nhớ nó. Không phải sao?"

Eph không hỏi làm thế nào Chúa Tể biết được điều đó. Anh chỉ biết lúc nào anh cũng phải cảnh giác - kể cả trong tâm trí.

"Ngươi muốn về nhà. Trở về nhà."

"Nhà? Có nghĩa là về với ngươi? Về với giọng nói đã lìa khỏi xác của vợ cũ ta? Không bao giờ."

Giờ là lúc lắng nghe. Giờ không phải lúc cứng đầu. Giờ là lúc mở cánh cửa tâm trí của ngươi.

Eph không nói gì.

Ta có thể trả lại con trai cho ngươi. Ta cũng có thể trả lại vợ cho ngươi. Ngươi có thể giải thoát cô ta. Bắt đầu cuộc đời mới bên cạnh Zack.

Eph ghìm hơi thở lại trong khoang miệng một lát rồi mới thở ra, hy vọng có thể hãm bớt nhịp tim đang tăng vọt. Chúa Tể biết rõ Eph mong muốn đến tuyệt vọng rằng Zack sẽ được giải thoát, được trở về, song điều quan trọng là Eph không được tỏ ra tuyệt vọng.

Thằng bé chưa bị biến đổi và sẽ vẫn cứ như thế, một sinh vật hạ đẳng, như ngươi muốn.

Và rồi, từ mồm anh vuột ra những lời anh chưa từng nghĩ mình sẽ nói: "Đổi lại ngươi muốn gì?"

Cuốn sách. Cuốn Lumen. Và các đồng đội của ngươi. Bao gồm Ma Cà Rồng Bẩm Sinh.

"Đứa nào?"

Quinlan, ta nghĩ các ngươi gọi nó như thế.

Eph cau mày. "Ta không làm thế được."

Dĩ nhiên ngươi làm được.

"Ta sẽ không làm thế."

Chắc chắn ngươi sẽ làm thế.

Eph nhắm mắt, cố gắng suy nghĩ mạch lạc, một lúc sau mở mắt ra. "Nếu ta từ chối thì sao?"

Ta sẽ theo kế hoạch mà hành xử. Lập tức biến đổi thằng bé của ngươi.

"Biến đổi?" Eph run rẩy, cảm giác nôn nao, nhưng vẫn cố kiềm chế cảm xúc. "Nghĩa là thế nào?"

Hãy quy phục khi ngươi vẫn còn có thứ để trao đổi. Trao bản thân ngươi cho ta thay con trai ngươi. Lấy cuốn sách và mang đến cho ta. Ta sẽ lấy thông tin có trong cuốn sách... và thông tin trong tâm trí ngươi. Ta sẽ biết hết. Ngươi thậm chí có thể trả lại cuốn sách. Sẽ không ai biết gì.

"Ngươi sẽ trả Zack cho ta chứ?"

Ta sẽ trả tự do cho thằng bé. Tự do làm một con người yếu đuối, như bố nó.

Eph cố gắng kiềm chế. Anh biết tốt hơn hết, không nên để mình bị cuốn vào cuộc nói chuyện sẽ dẫn dụ anh vào một vụ đổi chác với quỷ dữ. Chúa Tể tiếp tục dò dẫm quanh tâm trí anh, tìm lối vào.

"Lời ngươi nói chẳng có nghĩa lý gì cả."

Ngươi nói đúng, ta không có chuẩn mực đạo đức nào. Chẳng có gì ràng buộc ta phải giữ lời. Nhưng ngươi có thể cân nhắc đến cái thực tế rằng số lần ta giữ lời nhiều hơn là số lần ta không giữ.

Eph nhìn chằm chằm vào hình phản chiếu của mình. Anh đấu tranh tư tưởng, dựa trên chuẩn mực đạo đức của riêng anh. Vậy mà... Eph quả thực bị cám dỗ rồi. Anh sẵn sàng đồng ý ngay lập tức nếu đó là một giao dịch sòng phẳng - linh hồn anh đổi lấy linh hồn Zack. Ý nghĩ Zack sẽ thành con mồi dưới tay con quỷ này - dù là một ma cà rồng hay kẻ hầu cận - tởm lợm đến độ khiến Eph gần như sẽ đồng ý với bất kể giao kèo nào.

Nhưng cái giá phải trả lớn hơn linh hồn nhơ nhuốc của anh nhiều. Cái giá ấy gồm cả linh hồn những người khác nữa. Và ít nhiều bao gồm luôn số phận toàn thể loài người, vì giao kèo với Eph sẽ cho Chúa Tể quyền kiểm soát vĩnh viễn trái đất.

Liệu anh có đổi mọi thứ lấy Zack? Liệu quyết định của anh có đúng đắn? Một quyết định anh sẽ không nhìn lại với niềm hối tiếc lớn nhất?

"Kể cả nếu ta có cân nhắc đề nghị này," Eph nói với cả hình phản chiếu của mình lẫn với Chúa Tể, "thì vẫn còn một vấn đề. Ta không biết cuốn sách đang ở đâu."

Ngươi thấy chưa? Bọn chúng giấu ngươi. Bọn chúng có tin ngươi đâu.

Eph thấy Chúa Tể nói đúng. "Ta biết họ không tin. Không còn tin nữa."

Bởi vì sẽ an toàn hơn nếu ngươi không biết cuốn sách ở đâu.

"Có một bản chép lại - một ít ghi chú ta đã xem qua. Những ghi chú hữu ích. Ta có thể giao cho ngươi một bản sao."

Được. Tốt lắm. Rồi ta sẽ giao cho ngươi bản sao con trai ngươi. Ngươi thích thế không? Ta phải được sở hữu bản gốc. Không có lựa chọn thay thế nào khác. Ngươi phải moi ra vị trí của nó từ tay diệt chuột.

Eph cố không hốt hoảng vì Chúa Tể biết về Fet. Có phải Chúa Tể đã đọc được từ tâm trí Eph? Có phải hắn đang lùng sục mọi hiểu biết của Eph trong khi anh và hắn đang nói chuyện ở đây?

Không. Setrakian. Chúa Tể hẳn đã biến đổi ông già trước khi ông tự kết liễu đời mình. Chúa Tể hẳn đã nắm được mọi tri thức của Setrakian giống cái cách hắn muốn chiếm lấy mọi tri thức của Eph lúc này đây: thông qua chiếm hữu.

Ngươi đã chứng tỏ mình khá giỏi xoay xở, Goodweather ạ. Ta tin tưởng ngươi có thể tìm được cuốn Lumen.

"Ta chưa đồng ý gì cả."

Ngươi chưa ư? Ta dám nói ngay bấy giờ rằng ngươi sẽ nhận được sự giúp đỡ trong nỗ lực lần này. Một đồng minh. Một kẻ trong nhóm thân tín của ngươi. Thể xác chưa bị biến đổi - chưa hề. Chỉ là khá đồng cảm với ta. Một kẻ phản bội.

Eph không tin điều này. "Giờ thì ta biết ngươi đang nói dối."

Ngươi biết? Nói xem nào. Lời nói dối này có ích gì cho ta?

“... bằng cách khơi lên sự bất mãn."

Cảm xúc đó đã có quá nhiều rồi.

Eph ngẫm nghĩ một hồi. Có vẻ đúng: anh không thấy Chúa Tể nói dối thì có ích gì.

Một kẻ trong bọn sẽ phản bội tất cả các ngươi.

Một kẻ phản trắc? Thêm một kẻ nữa trong bọn họ đã bị chiêu dụ sao? Và rồi Eph nhận ra rằng, bằng cách diễn giải như vậy, anh cũng đang tính cả bản thân mình vào hàng ngũ những kẻ bị chiêu dụ.

"Ai?"

Đến đúng thời điểm, người này sẽ tự lộ diện cho ngươi biết.

Nếu một người nữa đã thỏa hiệp và chọn giao dịch với Chúa Tể mà không cho Eph biết - thì Eph có thể mất cơ hội tốt cuối cùng để cứu con trai.

Eph cảm thấy bản thân đang dao động. Anh cảm nhận được sự căng thẳng ghê gớm này trong tâm trí. Cố hết sức giữ Chúa Tể ở ngoài, và cố hết sức giữ các nghi vấn ở trong tâm trí.

"Ta... cần một ít thời gian với Zack trước đã. Cần thời gian để giải thích các hành động của ta. Để bào chữa cho chúng và để biết là thằng bé ổn, để bảo nó..."

Không.

Eph đợi thêm lời giải thích. "Ngươi bảo không nghĩa là sao? Câu trả lời phải là có chứ. Nó là một phần của giao kèo."

Nó chẳng góp phần vào giao kèo nào hết.

"Không góp phần vào...?" Eph nhìn thấy vẻ thất kinh của mình trên cái bóng ở tấm che mặt. "Ngươi không hiểu rồi. Ta thậm chí gần như không thể cân nhắc khả năng làm cái chuyện ngươi vừa đề nghị. Song không đời nào - tuyệt đối không đời nào - ta miễn cưỡng thực hiện chuyện này trừ phi có cơ hội chắc chắn được gặp thằng bé của ta và biết rằng nó vẫn ổn."

Và điều mà ngươi không hiểu là ta không có sự kiên nhẫn hay cảm thông dành cho những thứ tình cảm con người vô dụng của ngươi.

"Không kiên nhẫn...?" Phát cáu vì không tin nổi, Eph chĩa mũi kiếm bạc vào chiếc mũ sắt. "Ngươi quên là ta có thứ ngươi muốn sao? Một thứ rõ ràng ngươi đang cần đến tuyệt vọng?"

Ngươi quên là ta có con trai ngươi à?

Eph bước lùi lại như vừa bị đẩy. "Không thể tin nổi ta vừa nghe thấy gì. Này nhé, chuyện rất đơn giản. Ta sắp đồng ý đến nơi rồi. Yêu cầu duy nhất của ta là mười phút chết tiệt..."

Thậm chí còn đơn giản hơn. Quyển sách đổi lấy con trai ngươi.

Eph lắc đầu. "Không. Năm phút..."

Ngươi đã quên mất ngươi đang ở đâu, con người ạ. Ta không quan tâm nhu cầu tình cảm của ngươi và sẽ không đưa chúng vào thành các điều kiện của giao kèo. Ngươi sẽ nộp mình cho ta, Goodweather. Và ngươi sẽ biết ơn ta vì các đặc ân được hưởng. Và từ giờ cho đến mãi mãi về sau ở trên hành tinh này, mỗi lần nhìn ngươi, ta sẽ xem sự quy phục của ngươi như là đại diện cho tính cách của toàn bộ giống loài động vật văn minh các ngươi.

Eph mỉm cười, miệng nhếch lên như một vết rách kỳ quặc trên mặt, vì anh quá kinh ngạc trước sự vô tâm đê tiện nơi sinh vật kia. Nó gọi cho anh nhớ tới những gì anh chống lại - những gì tất cả bọn họ chống lại - trong thế giới mới tàn độc không thứ tha này. Và anh thấy kinh ngạc vì cứ hễ gặp chuyện liên quan đến con người là Chúa Tể lại điếc đặc như vậy.

Trên thực tế, chính vì thiếu khả năng thấu hiểu - hoàn toàn không có khả năng cảm thông - nên Chúa Tể đã đánh giá thấp họ hết lần này đến lần khác. Một con người tuyệt vọng chính là một con người nguy hiểm, và đó là chân lý Chúa Tể không thể nào tiên lượng được.

"Ngươi muốn câu trả lời của ta hả?" Eph hỏi.

Ta có câu trả lời của ngươi rồi, Goodweather. Ta chỉ cần ngươi quy phục thôi.

"Đây là câu trả lời của ta."

Eph lùi lại, vung kiếm chém ma cà rồng truyền tin trước mặt. Lưỡi bạc cắt qua cổ sinh vật, bung nguyên cái đầu đội mũ sắt khỏi vai nó và Eph không còn phải nhìn chằm chằm cái bóng phản chiếu khuôn mặt phản bội của mình nữa.

Một tia máu mỏng mảnh bắn ra khi cơ thể sụm xuống, rồi thứ máu trắng ăn da chảy tràn trên sàn. Chiếc mũ sắt kêu leng keng, va lóc cóc vào góc, lăn vòng nghiêng ngả trước khi nằm hẳn sang một bên.

Eph không tấn công Chúa Tể mà tấn công nỗi xấu hổ và thống khổ của chính mình ở cái tình huống không thể thắng này. Anh đã giết cái miệng của cám dỗ thay vì hạ gục chính cám dỗ ấy - một hành động anh biết vô cùng có tính biểu tượng.

Cám dỗ ấy vẫn còn.

Những bước chân từ hành lang tiến lại gần, Eph lùi xa khỏi thân thể mất đầu, tức thì nhận ra hậu quả từ hành động của mình.

Fet đi vào trong trước. Nora theo sau, dừng khựng. "Eph! Anh đã làm gì...?"

Khi chỉ có một mình, cuộc tấn công mãnh liệt của anh có vẻ chính đáng. Còn giờ đây, những hậu quả của nó đang ập đến anh, theo những tiếng bước chân mới ngoài hành lang: Gus.

Đầu tiên cậu chưa nhìn thấy Eph. Cậu đang tập trung vào phía bên trong xà lim nơi cậu giữ người mẹ ma cà rồng của mình. Cậu gầm lên, đẩy phăng hai người kia ra và thấy cái xác không đầu nằm vật trên nền nhà, tay vẫn bị trói quặt sau lưng, chiếc mũ sắt trong góc.

Gus rú lên. Cậu rút một con dao từ ba lô, chạy vụt về phía Eph nhanh đến mức Fet không kịp phản ứng. Eph giơ kiếm lên vào phút cuối, gạt đòn tấn công của Gus - đúng lúc một vệt mờ sẫm màu chạy vào khoảng trống giữa họ.

Một bàn tay trắng bệch túm cổ áo Gus, giữ cậu lại. Một bàn tay khác đẩy ngực Eph trong khi sinh vật đội mũ trùm tách họ ra bằng sức mạnh đầy quyền uy.

Quinlan. Vận áo đen có mũ trùm, thân thể tỏa ra nhiệt lượng ma cà rồng.

Gus chửi thề và đá chân, vật lộn hòng thoát ra, đôi ủng của cậu cách nền sàn vài phân. Nước mắt phẫn nộ giàn giụa. "Quinlan, để tôi xử thằng khốn này!"

Từ từ.

Giọng nam trung trầm ấm của Quinlan xâm nhập vào đầu Eph.

"Thả tôi ra!" Gus chém dao, nhưng chỉ làm ra vẻ. Dẫu đang phẫn nộ, Gus vẫn đủ tỉnh táo để tôn trọng Quinlan.

Mẹ ngươi đã bị hủy hoại. Xong cả rồi. Và thế là tốt nhất. Bà ấy đã ra đi lâu rồi và những gì còn lại - không ích lợi gì cho ngươi ở đây.

"Nhưng lựa chọn ấy thuộc về tôi! Làm gì hay không - là lựa chọn của tôi!"

Cứ giải quyết bất đồng nếu các ngươi muốn. Nhưng - để sau. Sau trận đánh cuối cùng.

Quinlan hướng đôi mắt đỏ dữ dằn về phía Gus, đôi mắt lóe sáng rừng rực trong bóng tối của chiếc mũ trùm vải bông. Một màu đỏ hoàng tộc, đậm hơn bất kỳ sắc đỏ tự nhiên nào Gus từng thấy - kể cả máu người tươi nhất. Đỏ hơn cả chiếc lá mùa thu đỏ nhất, sáng hơn và thẫm hơn bất cứ sợi lông chim nào.

Vậy mà, cả khi Quinlan dùng một tay nâng một người lên khỏi sàn, đôi mắt ấy vẫn ung dung. Gus chẳng muốn chúng giận dữ xoáy vào cậu. Ít nhất trong lúc này, cậu kiềm chế ý muốn tấn công lại.

Chúng ta có thể hạ Chúa Tể. Nhưng thời gian của chúng ta quá ít. Chúng ta phải thực hiện điều đó - cùng nhau.

Gus chỉ tay qua Quinlan, vào mặt Eph. "Gã xì ke này chẳng có giá trị gì cho chúng ta. Hắn làm cho cô bác sĩ bị bắt, hắn khiến tôi mất một người trong nhóm, hắn là đồ khốn nguy hiểm và - còn tệ hơn thế - hắn đúng là thứ của nợ. Loại rác rưởi này chính là vận rủi. Chúa Tể giữ con trai hắn và đã nhận thằng bé làm con nuôi, giam lỏng thằng nhỏ như thú cưng."

Giờ đến lượt Eph nhảy bổ vào Gus. Tay Quinlan nhanh chóng chộp lên ngực Eph với lực kiềm giữ như một cột sắt.

"Vậy nói cho bọn tao nghe xem," Gus nói, vẫn chưa thôi. "Nói nghe xem đứa chó nào vừa thì thào với mày ở đây vừa rồi. Mày và Chúa Tể có chuyện cần tâm sự hả? Tao nghĩ mấy người bọn tao có quyền được biết."

Tay Quinlan phập phồng lên xuống theo nhịp thở sâu của Eph. Eph trừng trừng nhìn Gus, cảm thấy cả Nora lẫn Fet đều đang dõi theo anh.

"Sao?" Gus nói. "Nói nghe xem nào!"

"Là Kelly," Eph nói. "Giọng cô ấy. Mắng tôi."

Gus cười khẩy, nhổ vào mặt Eph. "Đồ rác rưởi yếu đuối."

Một lần nữa, trận hỗn chiến bắt đầu. Lại phải nhờ tới Fet và Quinlan thì hai người đàn ông mới không xé xác nhau ra.

"Hắn tuyệt vọng nhớ nhung quá khứ đến nỗi phải xuống đây để nghe mắng nhiếc," Gus nói. "Cái thứ gia đình rác rưởi bất thường mà mày cứ ôm theo mãi ấy." Quay sang Quinlan, Gus lại nói, "Để tôi nói cho mà nghe, hắn chẳng có gì hữu ích đâu. Cứ kệ tôi giết mẹ hắn đi. Để tôi loại bỏ cục nợ thối tha này."

Ta đã nói rồi, các ngươi có thể giải quyết chuyện này thế nào tùy ý. Nhưng để sau.

Tất cả mọi người, kể cả Eph, đều thấy rõ rằng Quinlan đang bảo vệ anh vì lý do nào đó. Rằng gã đang đãi ngộ Eph khác hẳn cách gã đã có thể dành cho những người kia - có nghĩa rằng ở Eph có gì đó đặc biệt.

Ta cần sự trợ giúp của các ngươi, tập hợp mảnh ghép cuối cùng. Tất cả chúng ta. Cùng nhau. Ngay lập tức.

Quinlan thả Gus ra và cậu lao về phía Eph lần cuối, nhưng con dao đã hạ xuống. "Tao chẳng còn gì hết," cậu nói, ngẩng sát mặt Eph như con chó đang gầm gừ. "Chẳng gì hết. Tao sẽ giết mày khi mọi chuyện chấm dứt."

« Lùi
Tiến »