CÁNH QUẠT TRỰC THĂNG tạt tới bời làn mưa đen nhức nhối. Những đám mây đen mới trút xuống một dòng thác lũ nước mưa ô nhiễm, vậy mà, bất chấp bóng tối, tay phi công Stoneheart vẫn đeo kính bay chống nắng. Barnes và gã đàn ông này đang bay liều và chỉ có thể hy vọng bọn họ duy trì được đủ cao độ trên đường chân trời Manhattan.
Barnes lắc lư trong khoang hành khách, bám chặt vào dây đai ghế ngồi đang quàng qua vai. Chiếc trực thăng, được chọn từ một số mẫu trực thăng tại nhà máy Sikorsky ở Bridgeport, Connecticut, rung lắc tứ bề. Cơn mưa dường như đang tạt cả vào dưới cánh quạt, đập mạnh vào cửa sổ hai bên khiến Barnes thấy như đang ngồi trên một con thuyền nhỏ bé giữa bão táp biển khơi. Do đó, dạ dày lão nhộn nhạo và các thứ trong đó bắt đầu dâng lên cổ. Lão gỡ chiếc mũ bảo hiểm vừa kịp lúc để nôn thốc vào trong đó.
Tay phi công đẩy cần điều khiển về phía trước và bọn họ bắt đầu lao xuống. Lao xuống đâu thì Barnes không biết. Những tòa nhà đằng xa nhòe đi qua tấm kính chắn gió gợn sóng, rồi đến các ngọn cây. Barnes đoán bọn họ sắp đáp thẳng xuống công viên Trung tâm, gần Lâu đài Belvedere. Nhưng rồi một luồng gió gắt quạt đuôi chiếc trực thăng như một mũi tên chỉ hướng gió, khiến viên phi công phải vật lộn kiểm soát cần điều khiển, còn Barnes liếc nhìn con sông Hudson hung dữ ngay sát bên phải lão, ngay bên kia những lùm cây. Đó chắc chắn không phải công viên.
Bọn họ chạm đất dữ dội, trượt một cú, rồi một cú nữa. Barnes quá mừng khi lại được trở xuống mặt đất rắn, nhưng giờ lão phải bước vào một vòng xoáy khác. Lão đẩy mở cửa, bước ra ngoài giữa luồng gió ẩm ướt. Che mắt và cúi người bên dưới những cánh quạt vẫn đang quay, lão thấy, trên một đỉnh đồi ở tít bên trên, một lâu đài Manhattan khác.
Barnes nắm chặt cổ áo choàng, vội vã lao qua cơn mưa, lên những bậc đá trơn trượt. Lúc đến được cửa, lão đã hết cả hơi. Hai ma cà rồng đứng gác ở đó, không hề hấn gì trước cơn mưa như trút, song vì luồng hơi bốc ra từ lớp thịt nóng bỏng của chính mình nên chúng chẳng thấy rõ được gì. Chúng không nhận ra lão, cũng không mở cửa.
Biển hiệu đề TU VIỆN, và Barnes nhận ra tên một viện bảo tàng gần cực Bắc Manhattan, được quản lý bởi Viện Bảo tàng Nghệ thuật Thành phố. Lão kéo mở cửa và bước vào, đợi cánh cửa khép hẳn, lắng nghe mọi động tĩnh. Nếu có động tĩnh nào, cơn mưa sầm sập cũng đã che giấu hoàn toàn.
Tu viện được xây lên từ tàn tích của năm tu viện kiểu Pháp thời Trung cổ và một nhà thờ La Mã. Đó là một công trình cổ của miền Nam nước Pháp được chuyển tiếp sang kỷ nguyên hiện đại, và giờ kỷ nguyên ấy lại như quay về Thời kỳ Đen tối. Barnes gọi to, "Xin chào?" nhưng không nghe có tiếng trả lời.
Lão lang thang qua sảnh chính, vẫn chưa lấy lại hơi, giày ướt sũng, cổ họng đau rát. Lão nhìn ra ngoài vườn tu viện, nơi từng được xây lên để đại diện cho nghề làm vườn thời Trung cổ, thế mà giờ đây do bị bỏ bê và bởi điều kiện khí hậu ma cà rồng khắc nghiệt, khu vườn đã xuống cấp thành một đầm lầy đầy bùn. Barnes tiếp tục tiến lên, hai lần quay lại vì tiếng nước nhỏ giọt từ chính mình, nhưng rõ ràng lão vẫn chỉ có một mình giữa những bức tường tu viện.
Lão lang thang qua những tấm thảm treo, những cửa sổ kính màu đang cầu xin ánh mặt trời, và những bức bích họa thời Trung cổ. Lão đi qua mười hai bức Đàng Thánh Giá được khắc trên đá cổ, dừng giây lát trước cảnh đóng đinh lạ lùng. Chúa bị đóng đinh vào cột chữ thập ở giữa, hai bên là hai tên trộm, tay chân bị gãy và bị trói chặt vào hai cột chữ thập nhỏ hơn. Lời đề khắc câu PER SIGNU SANCTECRUCIS DEINIMICIS NOSTRIS LIBERA NOS DEUS NOSTER. Với vốn tiếng Latin sơ đẳng, Barnes luận ra là "Thông qua dấu Thánh Giá, khỏi kẻ thù của ta, giải thoát ta, Chúa của ta."
Barnes đã quay lưng lại niềm tin tôn giáo vốn có của mình từ nhiều năm trước, nhưng bản khắc cổ đại này toát ra vẻ đáng tin cậy nào đó mà lão tin là đang thiếu trong tôn giáo có tổ chức thời hiện đại. Những mảnh khắc mộ đạo này là những gì còn lại của một kỷ nguyên khi mà tôn giáo là đời sống và nghệ thuật.
Lão di chuyển tới một cái hộp trưng bày đã vỡ nát. Bên trong là hai cuốn sách tranh, giấy da đã quăn queo, lớp vàng bong tróc, những hình vẽ tay tỉ mỉ lấp đầy các viền sách tinh vi bị mấy dấu vân tay bẩn thỉu bôi nhòe. Lão để ý thấy một hình bầu dục ngoại cỡ chỉ có thể do ngón tay giữa giống móng vuốt lớn của ma cà rồng để lại. Ma cà rồng không cần cũng không đánh giá cao những cuốn sách cổ do con người minh họa. Ma cà rồng không cần cũng không đánh giá cao bất cứ thứ gì con người tạo ra.
Barnes đi qua những cánh cửa đôi để ngỏ bên dưới một cổng vòm La Mã khổng lồ, dẫn vào một thánh đường lớn có trần vòm rộng mênh mông và những bức tường vô cùng kiên cố. Một bức bích họa choán phần lớn hậu đường bên trên bệ thờ ở tận cùng phía Bắc căn phòng: Đức Mẹ Đồng Trinh và Chúa Hài Đồng, với các nhân vật có cánh bay lơ lửng ở hai bên. Ngay phía trên đầu họ là tên các tổng lãnh thiên thần Michael và Gabriel. Các vị vua loài người bên dưới họ được họa thành các nhân vật nhỏ bé nhất.
Đứng trước bệ thờ trống không, Barnes cảm thấy áp suất thay đổi bên trong căn phòng rộng. Một luồng khí ấm đằng sau gáy lão như tiếng thở dài của một lò sưởi lớn, và Barnes từ từ quay lại.
Thoạt tiên, hình thù mặc áo choàng đang đứng đằng sau lão trông giống một tu sĩ xuyên không đến đây từ một tu viện thế kỷ mười hai. Nhưng chỉ là thoạt tiên. Tu sĩ này nắm một cây gậy đầu sói dài trong bàn tay trái với ngón giữa có vuốt làm lộ chân tướng ma cà rồng.
Khuôn mặt mới của Chúa Tể chỉ vừa hiện ra bên trong những nếp gấp tối của chiếc mũ áo choàng. Đằng sau Chúa Tể, gần một băng ghế bên hông, là một ma cà rồng nữ ăn mặc rách rưới. Barnes nhìn chăm chú, loáng thoáng nhận ra cô, cố liên hệ con quỷ mắt đỏ, đầu hói trụi với người đàn bà trẻ tuổi, mắt xanh, quyến rũ mà lão từng biết...
" [1] ," Barnes dợm giọng, kinh ngạc đến nỗi vuột gọi tên cô thành tiếng. Barnes, kẻ tin bản thân đã quen với bất kể tin tức gây sốc nào ở thế giới mới, lúc này cảm thấy hơi thở lịm đi đôi phần. Cô lẩn lút đằng sau Chúa Tể, hiện diện lượn lờ như con báo.
Báo cáo.
Đã dự liệu điều này từ trước nên Barnes gật đầu nhanh. Lão thuật lại qua loa chi tiết cuộc đột nhập của những kẻ nổi loạn theo đúng cách lão đã tập dượt, nhằm giảm thiểu quy mô của nó. "Chúng canh thời điểm để xuất hiện vào lúc trước giữa trưa. Và chúng được một kẻ không phải con người giúp đỡ, kẻ đó đã tẩu thoát trước khi mặt trời xuất hiện."
Ma Cà Rồng Bẩm Sinh.
Barnes kinh ngạc. Lão đã nghe nhiều câu chuyện và đã được chỉ đạo bố trí cấu trúc trại thành những khu tách biệt cho phụ nữ mang thai. Nhưng trước giây phút này, lão chưa từng nghĩ có tồn tại bất cứ trường hợp nào như thế. Tâm trí vụ lợi của Barnes ngay lập tức nhìn thấy đây là tin có lợi cho lão, vì nó sẽ gạt bớt phần lớn trách nhiệm về sự xuống cấp của lão và các quy trình an ninh tại Trại Tự do.
"Vâng, vậy nên chúng đã được giúp đột nhập trại. Khi vào được bên trong, chúng khiến nhóm cách ly bất ngờ. Chúng tiếp tục gây hại lớn cho các thiết bị chiết máu, như tôi đã báo cáo. Chúng ta đang cật lực cho sản xuất trở lại và công suất có thể về mức hai mươi phần trăm trong vòng một tuần hoặc mười ngày nữa. Ta cũng bắt được một tên trong bọn chúng, như ngài biết. Hắn bị biến đổi nhưng đã tự sát vài phút sau khi mặt trời lặn. A, và tôi tin mình đã khám phá ra nguyên nhân thực sự cho cuộc tấn công của chúng."
[2] .
Barnes nuốt khan. Chúa Tể biết quá nhiều.
"Vâng, tôi mới phát hiện ra gần đây cô ta đã bị tống vào trong trại."
Gần đây? Ta hiểu... Gần đến mức nào?
"Ít lâu trước vụ lộn xộn vừa rồi, thưa ngài. Dù sao thì, tôi đã chủ động moi từ cô ta tin tức về vị trí của bác sĩ Goodweather và những tên đồng bọn kháng chiến cùng hắn. Tôi đã nghĩ trao đổi kiểu bớt nghi thức và thân thiện hơn có lẽ sẽ có lợi. Ngược hẳn với đối đầu trực tiếp, mà tôi tin làm vậy sẽ chỉ cho cô ta cơ hội chứng tỏ lòng trung thành với bạn bè. Tôi hy vọng ngài đồng ý. Không may sao, đúng lúc đó, nhóm cướp xông vào trại chính, còi báo động rú lên, thành thử nhóm vệ sĩ đã xông đến đưa tôi đi."
Barnes không kìm được thỉnh thoảng liếc kẻ từng là Kelly Goodweather, bấy giờ đang đứng xa xa đằng sau Chúa Tể, cánh tay buông thõng. Quả thật lạ lùng khi nói chuyện về chồng cô, song cô lại không hề phản ứng.
Ngươi xác định được vị trí của một thành viên trong nhóm mà không báo ta biết ngay à?
"Như tôi đã nói, tôi hầu như không kịp phản ứng và... tôi... tôi bị bất ngờ hoàn toàn, ngài hiểu chứ, tôi đã mất cảnh giác. Tôi đã tưởng mình có thể xúc tiến bằng cách tiếp cận cá nhân - cô ta từng làm việc cùng tôi, ngài biết đấy. Tôi đã mong mình có thể lợi dụng mối quan hệ cá nhân với cô ta để moi vài thông tin hữu ích trước khi giao cô ta cho ngài."
Barnes giữ nguyên nụ cười, kể cả sự tự tin giả đò đằng sau đó, bởi lão cảm thấy sự hiện diện của Chúa Tể trong tâm trí lão, giống như một tên trộm đang khua khoắng tầng áp mái. Barnes chắc chắn lối vòng vo lảng tránh của con người chẳng có giá trị gì với vị Chúa Tể ma cà rồng.
Cái đầu bên trong chiếc mũ trùm ngẩng lên giây lát và Barnes nhận ra Chúa Tể đang nhìn bức bích họa mộ đạo.
Ngươi nói dối. Và ngươi nói dối quá tệ. Bởi vậy - tại sao ngươi không thử cho ta biết sự thật và xem xem ngươi có làm tốt hơn không?
Barnes rùng mình và trước khi kịp nhận ra, lão đã giải thích chi tiết mọi nỗ lực quyến rũ vụng về và mối quan hệ của lão với cả Nora lẫn Eph. Chúa Tể không nói gì suốt một lúc, sau đó quay lại.
Ngươi giết mẹ cô ta. Chúng sẽ tìm ngươi. Để trả thù. Và ta sẽ để ngươi lại cho chúng... cách đó sẽ mang chúng tới với ta. Từ giờ trở đi, ngươi nên hoàn toàn tận tâm chú ý thực hiện bổn phận ngươi được giao. Chúng sắp hết đường chống cự rồi.
"Vậy ư?" Barnes ngậm ngay miệng lại; lão chắc chắn không có ý hỏi lại hay nghi ngờ. Nếu Chúa Tể nói thế thì chính là như thế. "Vậy thì tốt. Chúng ta có các trại máu khác sắp đi vào sản xuất, và như tôi nói, công tác sửa chữa trang thiết bị chiết máu ở Trại Tự do đang được tiến hành..."
Đừng nói nữa. Mạng sống của ngươi hiện an toàn. Nhưng chớ bao giờ dối gạt ta lần nữa. Chớ bao giờ giấu giếm ta nữa. Ngươi không dũng cảm cũng chẳng thông minh. Rút và đóng gói máu người hiệu quả là nhiệm vụ của ngươi. Ta khuyên ngươi nên làm thật tốt việc đó.
"Tôi cũng định thế. Ý tôi là - tôi sẽ làm tốt. Nhất định."
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] Kelly Goodweather[2] Bác sĩ Nora Martinez