Mùa đông ở Tokyo khô hanh nhưng ở Morioka lại ẩm ướt. Trời nhiều mây, thi thoảng có tuyết rơi, thi thoảng nắng lên làm tuyết tan ra. Xuân sang, những bông tuyết trắng sẽ hoá thành làn nước trong vắt, nhỏ xuống từng giọt từ những mái hiên tắm mình trong nắng.
Mio thích nghe tiếng nước tí tách nhưng lại ngại cảnh đất dưới chân nhão như bùn.
Vừa đi lấy sợi từ nhà một người thợ già về đến showroom, cô đã thấy bác Yuko đang tiễn hai vị khách nước ngoài. Đó là hai phụ nữ xinh đẹp, một người tóc đỏ, một người tóc màu hạt dẻ.
Kể từ đầu năm nay, số liên hệ từ nước ngoài qua trang web tiếng Anh tăng lên nhanh chóng. Một phần là nhờ danh tiếng của cầu thủ Aoyama.
Vào cuối năm ngoái, vợ chồng họ đã đăng bức ảnh cùng nhau uống vang nóng trong bữa tiệc Giáng sinh lên instagram. Trong bức ảnh, cả hai đều mặc chiếc áo khoác đặt hàng từ xưởng Yamazaki.
Câu chuyện về chiếc áo khoác được thừa kế từ ông nội cùng xưởng dệt – nhuộm Yamazaki được giới thiệu bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Tây Ban Nha bỗng chốc biến “homespun thương hiệu Nhật” trở thành tâm điểm chú ý trên các phương tiện truyền thông.
Có vẻ trên thế giới hiếm thấy có loại vải nào được sản xuất theo yêu cầu, làm thủ công cẩn thận và thiết kế màu sắc sao cho phù hợp nhất với người mặc như homespun.
Bác Yuko vẫy tay gọi Mio:
“Mio, hai vị này là fan của ‘Ngày hôm nay của Mei’ đấy.”
Người phụ nữ tóc đỏ nói bằng tiếng Anh thật chậm rãi, đại ý là ngày nào cô cũng rất chờ đón bài đăng của Mei trên instagram và facebook.
“Ah… Thank you. Here is Mei… and friend.”
Mio lấy từ trong túi ra hai chú cừu Mei số 6 (màu hồng) và Mei số 7 (màu xanh lá). Họ reo lên vui sướng.
Sau khi chụp ảnh kỷ niệm với hai chú cừu nhỏ, họ mở cuốn “Bản đồ du lịch Morioka” của Taichi và bắt đầu thảo luận xem sẽ đi đâu. Mio cũng mở điện thoại, vào instagram và cố gắng giải thích bập bẹ bằng tiếng Anh với sự giúp đỡ của bác Yuko. Họ có vẻ thích món nước táo của quán cà phê ông đã chỉ cho cô cũng như món anmitsu ở nơi được cải tạo từ một nhà kho thành quán cà phê.
Cuối cùng, họ vui vẻ leo lên xe rời đi. Mio vẫy tay tạm biệt với một nụ cười.
Mio vẫn chưa có thời gian để tranh thủ “trốn làm” ra đó. Tuy nhiên, đến đó đọc sách mỗi chiều Chủ nhật là điều cô thích nhất trên đời.
Lần tới khi mẹ và bà đến Morioka, mình nhất định sẽ rủ hai người tới đó, cô tự nhủ.
Mio quay lại showroom, vừa đúng lúc Taichi từ trên tầng đi xuống, trên tay là hai chiếc khăn choàng một màu xám, một màu be.
“Ơ, hai vị khách ban nãy về rồi à?”
“Họ hài lòng lắm. Mẹ ra quán cà phê một lúc đã. Nãy giờ mẹ với Mio tiếp khách hơi bị được đấy.”
Taichi xin lỗi rồi chìa chiếc khăn ra.
“Tiện thể, em có chuyện muốn hỏi ý kiến cô Yuko đây. Dạo này có nhiều đơn đặt khăn san…”
Taichi mở chiếc khăn màu xám. Nó có một chiếc túi nhỏ.
“Ồ, có túi à. Dễ thương đấy.”
Bác Yuko đang vuốt ve, kiểm tra chiếc khăn.
“Ừ, tiện thật. Bỏ ví hay điện thoại vào đây vừa vặn.”
“Còn cái này có cúc. Cô thử khoác vào đi.”
Bác Yuko choàng chiếc khăn Taichi đưa cho rồi cài cúc. Vậy là có thể thoải mái sử dụng cả hai tay. Đút tay vào túi thật ấm áp, mà cũng không sợ khăn rớt khỏi vai.
“Có thể khoác thay áo khoác đấy nhỉ.”
“Còn phải hỏi,” Taichi gật đầu.
“Mặc áo lông vũ mỏng bên trong rồi khoác ra ngoài là đẹp. Vừa mỏng nhẹ, vừa dễ thương. Lúc ngồi tàu hay xe buýt còn trùm đầu gối được nữa.”
“Ai lái ô tô chắc chỉ cần cái này là đủ.”
“Em đang băn khoăn về chất liệu làm cúc áo… Dùng vải vụn có ổn không?”
Taichi rút từ trong túi ra một bọc ni lông, bên trong là những chiếc cúc áo làm từ homespun vụn.
“Dễ thương quá!”
“Còn phải hỏi,” Taichi tự hào lặp lại. Nhưng bác Yuko đã xua tay.
“Con còn phải học nhiều nữa, Taichi. Mấy cái cúc đó dễ thương thật, nhưng vải nhà mình phải dùng cái này mới hợp.”
Nói đoạn, bác Yuko lấy từ tủ đồ dưới gầm cầu thang ra vài chiếc hộp trong suốt dùng để đựng hồ sơ. Bên trong là rất nhiều cúc áo khảm ngọc trai và hạt pha lê.
“Len cashmere hợp với ngọc trai. Các loại vải len khác cũng thường được kết hợp với phụ kiện quý phái lộng lẫy.”
Bác Yuko nhặt miếng vải homespun màu xám lên, rồi đặt lên đó một chiếc cúc ngọc trai và một chiếc cúc vải của Taichi. Quả thực, chiếc cúc vải rất đơn giản và đáng yêu, nhưng chiếc cúc ngọc trai mới khiến tấm vải trông ấm áp và tinh xảo hơn hẳn.
Vẻ mặt đầy nghiêm túc, Taichi chọn một chiếc cúc hình một viên kim cương đặt thử lên miếng vải.
Cũng ổn đấy, bác Yuko gật đầu.
“Mẹ sẽ để bộ sưu tập cúc áo ở đây. Hai đứa muốn xem lúc nào cũng được.”
Bác Yuko cất hộp cúc áo vào tủ rồi rút ví ra, xoay vai đi xuống.
“Mẹ nghỉ chút nhé. Lúc về mẹ sẽ mua hạt cà phê Fulalafu. Còn Mio, cháu cũng xem lúc nào nghỉ ăn trưa thì nghỉ.”
“Vâng. Thu lông cừu xong cháu sẽ nghỉ.”
“Ừ. Tùy cháu.”
Bác Yuko ra khỏi showroom, tiến về phía hàng cà phê rang xay cà phê tươi yêu thích nằm gần đó.
Nhìn chiếc cúc vải, Taichi nhăn nhó.
“Ra vậy, hóa ra phải bằng đá quý với ngọc trai. Cứ tưởng đã tìm ra chân lý, hóa ra vẫn chưa.”
Thì ra “phụ kiện quý phái” là ý này. Hiểu ra khiến lồng ngực Mio phập phồng.
“Anh Taichi, chiếc khăn đó…”
“Còn phải nghiên cứu nhiều đây. Về sản phẩm độc đáo của nhà mình. Tôi thảo luận với cô được chứ?”
“Đương nhiên rồi,” Mio đáp.
“Được,” Taichi hùng hồn.
“Họp bàn chút nhé. Tôi sẽ đãi một chầu nước táo ép hoa hồng. Đến Karuta chứ?”
Nghe tới tên quán ruột, Mio gật đầu. Cô tự hỏi, vậy quán ruột của Taichi là gì?
“Nhân tiện, quán ruột của anh là gì?”
“Gần đền Sakurayama…”
Taichi ngừng lại trong giây lát rồi hỏi tiếp:
“Hay là đến đó? Chỗ đó cũng đẹp. Có thể nhìn thấy hào nước bao quanh lâu đài nữa.”
Taichi lên trên lấy chìa khóa xe.
Mio ôm một chiếc rổ chạy ra ngoài:
“Taichi, đợi chút. Để em thu lông cừu đã.”
Mio ra tới sân phơi, trời còn nắng đẹp.
Âm thanh dễ chịu của tiếng nước chảy vang bên tai cô. Tuyết trên mái nhà đã tan, từng giọt nước tinh khiết thả mình xuống đất. Không khí còn se lạnh nhưng đã sẵn sàng cho mùa tới. Cô ngước nhìn, cảm giác như mình sắp sửa bị hút lên bầu trời xanh cao và rộng. Núi Iwate phủ đầy tuyết trắng sừng sững đứng đó. Giơ nắm lông cừu trắng muốt lên trời, Mio mỉm cười.
Se sợi mây, nhuộm màu nắng và dệt bằng gió. Tấm vải được sinh ra bằng cách đó sẽ sưởi ấm và đưa ta tới tương lai.
Thứ tôi đã tìm ra ở Ihatov con đường chỉ đẹp.
Từ giờ, tôi sẽ sống với tấm vải dệt từ nắng và gió của mình.
HẾT
*
LỜI CẢM ƠN
Xin mượn đôi dòng để gửi lời cảm ơn chân thành nhất của tôi tới xưởng dệt Arikawa, xưởng dệt Nakamura, Nakamura Aya và những người đã giúp tôi hoàn thành cuốn sách này.