Dệt Áng Mây Trời

Lượt đọc: 695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7
tháng ba – thứ ta nắm trong tay

Chiếc khăn Mio phải dành cả kỳ nghỉ Tết để hoàn thiện trông thảm hại một cách đáng xấu hổ. Nếu tác phẩm của bà là một hình chữ nhật vuông vắn thì mép khăn cô dệt lại cực kỳ quăn queo, méo mó.

Một ngày giữa tháng Ba, ngồi trên chiếc Wagon bên cạnh bác Yuko, Mio nghĩ về chiếc khăn của mình.

Hồi đầu năm, khi Mio đưa nó cho ông, bàn tay còn cử động được của ông đã vuốt ve nó rất lâu. Cô định mang về nhưng ông nhất định không chịu buông, còn nói câu được câu mất bảo cô trải nó lên giường thay cho khăn của bà.

Khi trải tấm vải dài gần hai mét lên giường cho ông, Mio càng không thể phủ nhận tay nghề non nớt của mình. Quả là xấu hổ. Người khác trông thấy lại nghĩ homespun của xưởng Yamazaki thế này thì gay ông ạ, cô nói. Nhưng ông vẫn một mực không chịu.

Mio gọi điện cho bác Yuko. “Thôi vậy. Nhưng Mio phải nhanh dệt tấm khác đẹp hơn để thay cho ông.” Bác Yuko nói, không quên động viên Mio.

Bố mẹ đến thăm ông vào kỳ nghỉ Tết. Cả hai đều ngạc nhiên trước tác phẩm của Mio. Bố đứng khoanh tay, còn mẹ vuốt ve miếng vải chỗ lồi chỗ lõm mãi. Có vẻ đó là lời chê bai chiếc khăn đầy khiếm khuyết, Mio đau lòng nghĩ.

Thất vọng, cô cúi gằm mặt, tay đặt trên đùi. Chợt mẹ dừng tay, đặt tay mẹ lên tay Mio. Nhìn sang, Mio thấy mẹ đang khóc.

“Mio, chắc con đã phải cố gắng rất nhiều…”

Hơi ấm từ bàn tay mẹ khiến băng giá trong lòng tan chảy. Mio cũng khóc.

Lúc bố nâng giường cho ông, miệng ông mấp máy.

“Gì thế bố?”

Bố cô ghé sát tai vào miệng ông. Ông thì thầm.

“Khô…”

“Khô…” ông lặp lại, hướng mắt về phía mẹ.

Mẹ nhoài người lên, nhìn ông chăm chú.

“Khô cổ ạ?”

“Khô… sa…”

Mio lặp lại từng lời của ông.

“Khô… sao? Không sao phải không ông?”

Ông gật đầu.

“Sẽ…”

Mio ghé sát tai vào miệng ông, chăm chú lắng nghe.

“Sẽ… giỏ… lên…”

“Sẽ giỏi lên à?” Bố hỏi.

“Ông bảo Mio sẽ giỏi dần lên.”

“Cháu cảm ơn ông!”

Mio cúi xuống cạnh ông, nhìn chiếc khăn xù xì với những mối dệt thô ráp, không được bóng mịn như chiếc khăn của bà.

Nhưng đó là những gì tốt nhất của cô hiện tại.

Mình sẽ giỏi lên. Nhuộm cả ngàn lần, dệt cả ngàn lần, chắc chắn tay nghề của mình sẽ khác.

Mio vuốt ve tấm vải. Sắc đỏ như đang rực cháy khiến tâm trạng cô phấn chấn hơn.

“Giờ thì thế này thôi nhưng nhất định một ngày nào đó cháu sẽ hơn ông bà.”

Chính Mio cũng ngạc nhiên về những lời mình vừa nói. Bố tròn mắt. Có lẽ ông cũng vậy. Ông mỉm cười, nhắm mắt. Một giọt nước mắt khẽ lăn.

Tám ngày sau, vào một ngày cuối tháng Giêng thì ông đi, mình vẫn cuộn trong chiếc khăn san làm từ homespun màu đỏ.

*

Bác Yuko lái xe trong tuyết vào bãi đỗ xe của nghĩa trang. Xe của Taichi dẫn đầu đoàn. Bố mẹ Mio mặc chiếc áo khoác đen bước xuống xe cùng một nhà sư.

Ngồi lặng trên ghế bên cạnh, bà ngoại cúi người chào bác Yuko rồi cũng bước xuống xe. Theo sau là Mio ôm hũ tro cốt của ông.

Sau ngày thứ bốn mươi chín, tro cốt của ông sẽ được hạ huyệt ở một nghĩa trang cách xa chùa. Hôm đó, cả nhà sẽ cùng ăn tối ở showroom ở Natayacho.

Nhà sư cùng bố mẹ Mio đang đi trên con dốc dẫn ra nghĩa trang.

Có tiếng bác Yuko gọi với theo.

“Mio, quàng khăn vào đi. Lạnh đấy.”

Cô lấy chiếc khăn từ trên xe xuống, quàng quanh vai cho Mio.

“Bác Yuko, nhưng mà…”

“Bác Yuko,” bà ngoại lo lắng.

“Quàng khăn đỏ ở đây có bất tiện không?”

“Không sao đâu. Ai cũng khoác áo ngoài lễ phục mà bác. Vì trời lạnh quá.”

Vài người lần lượt bước xuống xe. Ai ai cũng mặc áo khoác, áo rét bên ngoài lễ phục. Quả thực, áo khoác ngoài của họ không chỉ có màu đen.

Một người họ hàng lớn tuổi đến gần, vỗ nhẹ vào vai Mio.

“Quàng vào đi cháu. Homespun của nhà mình mà.”

“Phải khoe ra chứ. Thầy Koujiro lẫn ông bà chắc sẽ rất vui.”

“Cũng phải,” bà ngoại lấy khăn mùi soa chấm nước mắt.

“Dù sao cũng là chiếc khăn Mio vất vả dệt nên.”

“Bà ơi, đây là khăn bà nội cháu dệt.”

“Ôi con bé này. Không nói thì có ai biết đâu.”

Một tiếng cười hinh hích vang lên. Taichi khoát tay.

“Mau lên, cậu Hiroshi và mọi người đang đợi.”

Mio tiến vào nghĩa trang. Tuyết trên lối đi đã được dọn sạch nhưng xung quanh vẫn phủ một màu trắng muốt. Hôm nay trời âm u, có vẻ tuyết sẽ còn rơi nữa.

“Không lạnh đâu ông nhỉ.”

Mio lấy chiếc khăn đỏ quấn lấy hũ tro.

Sau một hồi tụng kinh, buổi lễ kết thúc chóng vánh. Đoàn người lại lặng lẽ ra về giữa màn tuyết trắng.

Vừa xuống dốc để quay về bãi đỗ xe, bà ngoại vừa trò chuyện với bác Yuko. Chỉ có bố mẹ Mio vẫn đứng im trước mộ.

Tuyết lại rơi, từ bầu trời màu xám.

Những bông tuyết trắng rơi xuống chiếc áo khoác đen của cả hai rồi biến mất ngay.

“Mio đang đợi chúng ta kìa.”

Maki đang đứng trầm ngâm bên cạnh bỗng lên tiếng. Nghe vậy, Hiroshi ngoái lại nhìn. Mọi người đã quay về bãi đỗ xe, chỉ còn Mio vẫn đứng ở cửa nghĩa trang, vai quàng chiếc khăn san màu đỏ, hệt như một chấm mực son giữa tờ giấy trắng.

Sau khi thu xếp cho Mio ổn thoả, vợ chồng anh định sẽ bàn chuyện ly hôn thì bố anh lại qua đời. Cả hai đành tạm gác lại, lo hậu sự cho ông trước. Đến hôm nay, mọi chuyện vậy là đã ổn.

“Đẹp thật đấy,” Maki lẩm bẩm.

“Không biết có phải do tự huyễn hoặc không mà màu sắc rực rỡ quá.”

“Vì không khí ở đây rất trong lành.”

“Tại sao nhỉ…”

Giọng Maki run run.

“Tôi có cảm giác Mio rời xa mình quá…”

Đó là khi con cái tự lập, rời khỏi gia đình như những cánh chim rời tổ.

Mùa hè sắp tới, Hiroshi cũng rời khỏi căn nhà ở Tokyo. Người cấp trên lúc trước ký quyết định thuyên chuyển anh đã nghỉ việc tháng trước, người tới thay sau đó đã đề nghị anh chuyển xuống viện nghiên cứu dưới Kansai. Hiroshi không phải là người duy nhất bị chuyển đi như vậy.

Cùng lúc ấy, một đồng nghiệp cũ giờ đang làm ở một công ty chuyên sản xuất đồ gia dụng nguyên bản với giá thành hợp lý cũng đánh tiếng mời anh qua đó. Xưởng của họ nằm ở vùng quê, nên dù chọn phương án nào thì cuộc sống của anh cũng sẽ thay đổi đáng kể.

“Dù chưa quyết định sẽ làm ở đâu nhưng tôi cũng sẽ rời Tokyo.”

“Chừng nào anh quyết định?”

“Tháng Năm hoặc tháng Sáu.”

“Vậy à,” vừa lẩm bẩm, Maki vừa nhìn Mio lần nữa.

Trong bộ lễ phục đen, Taichi đang đứng che ô cho Mio. Khi ánh mắt cả hai chạm nhau, Taichi cúi đầu rồi quay đi. Nếu không trông thấy chiếc cà vạt đen, chắc ai cũng nhầm chàng trai trẻ vận lễ phục chỉnh tề đó là vị khách được mời đến dự một lễ cưới.

Maki nheo mắt nhìn Taichi và Mio.

“Trẻ con sướng thật đấy. Có cả một tương lai phía trước. Chỉ cần chúng muốn, chúng có thể trở thành bất cứ ai.”

“Nhưng phải thành người lớn rồi mới hiểu, có những thứ không phải chỉ cần mình muốn là sẽ đạt được.”

“Anh không biết mơ là gì hả.”

Maki khẽ nhoẻn cười.

“Cô cũng vậy đấy thôi. Người lớn cũng có tương lai, đâu cứ gì trẻ con. Chắc vậy.”

Một tia nắng rọi xuống như chia bầu trời tuyết thành hai nửa. Bị gió thổi bay, mấy áng mây nhỏ lững lờ trôi.

Hiroshi ngước nhìn đám mây trông hệt như một chú cừu lông xám.

“Ước mơ, hy vọng giống như những đám mây. Hồi bé, nhìn những bọc lông cừu, tôi đã nghĩ mây cũng có thể dễ dàng nắm trong tay. Giờ mới biết có vươn tay cách mấy cũng vô vọng.”

“Nhưng lông cừu thì có thể nắm lấy dễ dàng.”

“Vì vậy, có lẽ tôi không ghét công việc của bố mẹ mình.”

Maki nhìn lên trời, ngắm mấy áng mây.

“Tôi đi trước nhé.”

Muốn ở bên Maki thêm một chút, Hiroshi đưa tay lên. Nhưng không với tới. Nhìn bóng chị rời đi, anh nhớ lại hôm làm lễ tang cho bố. Lúc nhìn người ta đưa thi hài ông vào lò hỏa táng, trong tích tắc, mu bàn tay hai người đã khẽ chạm nhau.

Bất ngờ, Maki rụt ngay tay lại khiến Hiroshi vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, sau đó, anh còn kinh ngạc hơn khi chị đã chủ động nắm tay anh, thật chặt. Hơi ấm nơi bàn tay ấy có lẽ anh sẽ không thể nào quên. Hiroshi xòe bàn tay giữa tiết trời lạnh căm, chăm chú nhìn.

Có những thứ biết là xa vời, phù du tựa mây trời mà con người vẫn luôn vươn tay nắm lấy… Ấy là ước mơ, là hy vọng. Một bông tuyết trắng rơi xuống và biến mất, hệt như tan biến giữa lòng bàn tay anh. Có tiếng bước chân người khẽ lại gần.

“Bố.”

Mio choàng trên vai chiếc khăn đỏ đang che ô cho Hiroshi.

“Tuyết rơi dày rồi. Mình về thôi.”

“Nhưng bố không muốn rời khỏi nơi đây.”

Hai bố con đứng bên nhau. Hiroshi lau lớp tuyết mỏng vương trên bia mộ.

“Mio, cảm ơn con! Con chuẩn bị cả ô cơ à.”

“Không. Mẹ chuẩn bị đấy. À đúng rồi.”

Mio thọc tay vào túi bộ lễ phục, lấy ra một chiếc túi rút nhỏ màu xanh nhạt.

“Con định lát ăn cơm sẽ đưa cho bố. Hôm nọ, con cùng bác Yuko mở thùng ‘báu vật’ của ông thì tìm được cái này.”

Hiroshi nhớ chiếc túi này. Anh đã làm nó trong giờ thủ công hồi tiểu học.

“Hồi tiểu học con cũng từng làm một chiếc kiểu này nên đoán ngay là túi bố làm.”

“Ừ. Rồi bố đã bỏ ‘Phiếu sai vặt’ vào đây để tặng bà nhân ngày của mẹ.”

“Con biết ngay mà,” Mio khẽ gật đầu.

“Còn có một bảng thiết kế màu nữa. Vải may đồ cho bố, mẹ và con. Hình như đây là bài tập ông giao.”

“Như một lời thách thức.”

“Cũng có thể. Con sẽ cố. Nhưng mà con chưa làm được vải may đồ đâu. Đến lúc đó, bố có muốn mặc không?”

Buồn vui lẫn lộn không thể nói thành lời, Hiroshi chỉ biết gật đầu.

“May quá. Ông ơi, bố cháu bảo sẽ mặc kìa.”

Mio hướng về ngôi mộ, reo lên, sau đó đội chiếc khăn đỏ lên đầu, bước ra khỏi ô.

“Mio, ướt đấy. Bố cũng đi bây giờ. Bố con mình cùng đi.”

“Không sao đâu, rơi một tẹo thôi mà.”

Mio đứng giữa nền tuyết trắng xoá, chiếc khăn đỏ nổi bật như một chiếc lúp cô dâu.

“Bố, con đi trước nhé.”

Mio chạy. Chiếc khăn đỏ đung đưa theo từng bước chân. Lòng thoáng chút buồn, Hiroshi nhìn theo bóng cô con gái. Thò tay vào chiếc túi dây rút cũ, anh chợt chạm phải một vật cưng cứng. Đó là một viên thạch anh cỡ bằng ngón tay cái.

“A!” anh khẽ thốt lên.

Hồi nhỏ, anh đã nhặt được nó trong chuyến dã ngoại ở Kuzakai. Hai đầu viên đá đều dạng chóp như kim tự tháp. Vì thấy đẹp, anh đã tặng nó cho bố.

“Chà. Viên đá quý giá nhất được thừa hưởng từ một người đặc biệt.”

Chắc hẳn ông cụ đang cười. Anh lại đưa tay gạt tuyết trên bia mộ.

Bố ơi, lần sau gặp lại nhất định phải đi uống với con nhé.

*

Ăn tối ở showroom xong, mẹ vợ Hiroshi bắt shinkansen lên thẳng Hakodate. Bà hẹn gặp một người bạn đang đi du lịch ở đó.

Sau khi tiễn bà ra ga, Hiroshi cùng Maki quay lại showroom. Đồ ăn gọi về đã được nhà hàng tới dọn đi, Mio và Taichi đang kê lại đồ đạc về chỗ cũ. Tuy cuối tuần là ngày nghỉ nhưng nghe nói chiều nay sẽ có mấy vị khách nước ngoài tham gia workshop.

Dọn dẹp xong xuôi thì đã hơn 3 giờ chiều. Tuy Mio nói sẽ tiễn họ ra ga, nhưng giờ này khách sắp tới nên cả hai quyết định sẽ bắt taxi.

“Mùa xuân bố mẹ sẽ quay lại,” Hiroshi nói rồi bước lên xe. Mio vẫy tay chào họ.

Khi không còn thấy Mio nữa thì điện thoại của Maki đổ chuông.

“Mẹ gọi,” cô nhìn màn hình lẩm bẩm.

“… Đi thêm chút nữa là tới cực bắc đảo Honshu cơ á. Không ngờ mẹ đi tới tận đó.”

“Con thấy mừng vì không phải đi cùng chứ gì? Dù mẹ đã rủ.”

“Con xin kiếu,” Maki đáp rồi cất điện thoại vào túi xách.

“Cha mẹ có hành trình của cha mẹ. Con cái cũng có hành trình của con cái. Cuối cùng tôi đã nhận ra điều đó. Tôi sẽ về Tokyo.”

Khi taxi tới gần ga Morioka, Maki hỏi cầu Kaiun có ở gần đây không.

“Ngay đằng kia thôi. Sao thế?”

“Trên facebook và instagram Mio nói cảnh núi Iwate thì phải… nhìn từ cầu rất đẹp.”

“Hôm nay e là không thấy được.”

“Nhưng tôi vẫn muốn đi dạo một chút…”

Từ giờ tới lúc shinkansen chạy vẫn còn dư dả thời gian.

Cả hai xuống taxi ngay chân cầu Kaiun, chậm rãi tiến về hướng đó. Từ cây cầu có thể thấy bóng dãy núi hùng vĩ thấp thoáng phía bên kia sông Kitakami.

Tuyết đã ngừng rơi nhưng trời vẫn mù mịt mây xám, che kín núi Iwate. Đến giữa cầu, Maki dừng lại. Gió thổi mạnh. Hiroshi nghĩ chắc chị định nói chuyện chia tay. Nhưng Maki chỉ đứng đó trong yên lặng. Rồi chị lấy ra một bì thư. Vỏ ngoài đề tên tòa thị chính. Không cần nhìn cũng biết, bên trong là đơn xin ly hôn.

“Ồ… ra vậy. Tôi hiểu rồi.”

Hiroshi nhận lấy tập hồ sơ, nghe giọng Maki thì thầm.

“Anh đưa cho tôi cái này vì nghĩ sẽ phải chăm sóc bố và có nguy cơ bị công ty sa thải phải không?”

“Phần lớn là thế. Nói đúng ra là… không còn lý do nào lớn hơn chuyện đó. Nhưng tôi vẫn đau lòng đến mức không dám viết tên mình.”

“Đừng có coi thường tôi như thế.”

Giọng Maki sắc lạnh.

“Tôi cũng đi làm. Có thể cùng anh chăm sóc bố mà. Được san sẻ, niềm vui sẽ nhân đôi còn gánh nặng sẽ giảm đi một nửa. Không phải đó là lý do sau cùng khiến hai người ở bên nhau, dù xảy ra chuyện gì đi nữa hay sao? Tôi nghĩ vậy. Nên tôi không thể. Nếu muốn chia tay, anh hãy tự viết rồi đưa cho tôi. Tôi không thể bắt đầu.”

“Tôi cũng không thể. Làm sao tôi có thể làm vậy được.”

Hiroshi mở chiếc phong bì. Tờ đơn vẫn trắng tinh.

“Tại sao?” Anh lẩm bẩm, nhìn Maki chằm chằm.

Môi chị run run. “Cảm ơn anh vì đã lắp giùm tôi chiếc giường tầng. Và cả hệ thống dây loa nữa, dù tôi không nói. Anh luôn ở đó, quan tâm thầm lặng. Vậy mà tôi quên mất rằng, đó là lý do ngày xưa tôi đã yêu anh.”

“Nhưng giờ chúng ta không thể sống cùng nhau nữa. Tôi sẽ rời khỏi Tokyo. Cuộc sống sắp tới sẽ rất khó khăn. Tôi sẵn sàng đi bất cứ đâu, chỉ cần ở đó tôi còn được tạo ra sản phẩm…”

“Số người đi công tác đơn thân đâu phải hiếm.”

Hiroshi với tay lên lan can, nhìn xuống dòng sông.

“Maki, tôi xin lỗi… Tôi thực sự xin lỗi. Tôi thật thảm hại.”

“Tôi cũng vậy. Ta đều là những con ếch có đuôi. Tuy lớn xác nhưng còn mang trái tim nòng nọc – trái tim trông chờ được bố mẹ chở che. Trong khi ta đáng ra phải là chỗ dựa cho họ.”

Những bông tuyết hòa mình vào gió. Gió lại thổi qua cầu về phía núi Iwate. Maki nhìn về hạ lưu. Nơi đó là Natayacho, là showroom của xưởng Miyazaki.

“Một lần nữa, chỉ còn lại hai ta. Hãy cùng nhau già đi, được không?”

“Đúng rồi. Tới bất cứ đâu…”

Lòng buồn vui lẫn lộn, Hiroshi lặp lại:

“Hãy đi cùng nhau, tới bất cứ đâu.”

Hạnh phúc đích thực là gì?

Đó là câu hỏi của nhân vật chính trong “Chuyến tàu đêm trên dải ngân hà”.

Anh không biết câu trả lời. Nhưng anh biết chắc một điều, cả đời này mình sẽ không bao giờ buông tay người phụ nữ này ra nữa.

Vén mái tóc rối, Maki mỉm cười.

“Mio đã cho em xem cuốn sách tranh mà bố thích.”

“Ngày mồng 4 tháng hoa thủy tiên?”

Maki gật đầu, nhìn bông tuyết bay trong gió.

“Em thấy Yukiwarasu rất giống bố.”

Yukiwarasu – yêu tinh tuyết trắng bảo vệ đứa trẻ đội tấm chăn màu đỏ, giúp bố cậu tìm ra cậu rồi biến mất cùng ánh ban mai.

Bố đến rồi kìa, dậy đi, Yukiwarasu nói.

Đứng trên cầu Kaiun nhìn về phía ga, Hiroshi nhớ lại ngày anh mang chiếc khăn đỏ tới gặp bố. Với anh, Yukiwarasu là mẹ. Ngày hôm đó, chính bà đã thì thầm vào tai đứa trẻ xa quê, đang gặp khó khăn trong cuộc sống gia đình.

Bố con đến rồi kìa. Yên tâm nhé.

Tuyết bay trong gió, cuốn về phía thượng nguồn sông. Liệu có phải bố mẹ anh cũng đã về trời, sau khi hóa thân thành những Yukiwarasu thanh khiết như tuyết trắng?

Dưới chân ngọn núi kia là ngôi nhà anh từng sống cùng với họ. Hiroshi đưa tay choàng vai Maki.

“Về nhà thôi, Maki. Về ngôi nhà của chúng ta.”

« Lùi
Tiến »