Dệt Áng Mây Trời

Lượt đọc: 694 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6
tháng mười một – hạnh phúc của mỗi người

Từ quầy cà phê trong bệnh viện, Mio nhìn ra ngoài.

Những hàng cây bạch quả ở Tokyo đã bắt đầu ngả vàng. Ở Morioka, có lẽ lá đỏ đã sắp tàn.

“Lá đỏ và hoa anh đào khi rụng xuống mới là khi đẹp nhất.”

Vừa dứt lời, bác Yuko lắc đầu quầy quậy.

“Tôi xin lỗi. Trong hoàn cảnh này đáng ra tôi không nên nói những lời như thế.”

“Không sao, đúng là bình thường người ta vẫn nói vậy mà.”

Ngồi đối diện bác Yuko, bố đáp:

“Trái cây cũng vậy. Trước lúc chín rục mới là lúc ngon ngọt nhất.”

Ngồi cạnh bố, mẹ khẽ nhăn mặt.

Ánh nắng thu rọi vào chiếc bàn bốn chỗ ngồi. Quầy cà phê thường ngày vốn yên tĩnh giờ nhộn nhạo lạ thường, có lẽ vì hôm nay là thứ Bảy. Đã ba tuần trôi qua kể từ khi ông bị đột quỵ tại khách sạn ở Ueno.

Hôm đó, Mio chờ ông ở cửa soát vé lối ra công viên ga Ueno như đã hẹn. Tuy nhiên, đã muộn hai mươi phút mà vẫn không thấy ông đâu, gọi điện cũng không nghe máy. Cô thử tìm cả các cửa soát vé khác nhưng vô ích.

Thêm ba mươi phút trôi qua, Mio bồn chồn tìm đến khách sạn nơi ông đang ở. Nhân viên lễ tân nói ông vẫn chưa để lại chìa khóa, chắc còn đang ở trong phòng. Nhưng gọi điện thoại lên cũng không ai nhấc máy. Lo lắng, Mio cùng một nhân viên khác chạy lên, mang theo chìa khóa dự phòng thì thấy ông nằm bất tỉnh trên sàn, trên người đã mặc sẵn quần áo chuẩn bị ra ngoài.

Ngay lập tức, ông được đưa đi cấp cứu và may mắn sống sót. Tuy nhiên, nửa người bên phải đã bị liệt và khả năng ngôn ngữ cũng suy giảm đáng kể. Có vẻ các cục máu đông hình thành ở tim đã chạy lên gây tắc nghẽn mạch máu não.

Kể từ đó, Mio phải ở lại Tokyo, ban ngày vào viện với ông. Lo lắng về công việc còn dở dang ở showroom Natayacho, Mio gọi cho bác Yuko nhưng cô nói việc quan trọng nhất bây giờ là ở cạnh ông.

Thứ Bảy, bác Yuko xuống thăm ông. Tuần trước Taichi cũng tới nhưng lại vào chiều tối nên không gặp được Mio, chỉ nói chuyện với bố cô rồi về.

Mẹ con Taichi thường xuyên xuống Tokyo là để bàn việc chuyển ông về bệnh viện ở Morioka. Bác Yuko đưa bố xem tờ giới thiệu.

“Cậu thấy sao, Hiroch… Hiroshi. Chỗ này gần showroom, tiện cho tôi và Taichi.”

“Tuần trước em cũng nghe Taichi nói rồi. Có điều…”

Bác Yuko nói tiếp, ngắt lời bố:

“Thầy Koujiro chỉ không nói được thôi, chứ vẫn hiểu mọi người nói gì. Ở Morioka có nhiều bạn bè sẽ bớt cô quạnh. Còn ở đây, nhà cậu ai cũng bận, không thường xuyên tới thăm thầy được.”

“Em biết, nhưng mà…” bố nghiến răng.

“Em muốn làm tròn bổn phận của một người con, ít nhất trong những ngày cuối đời của ông cụ.”

Đọc xong tờ rơi của bệnh viện, mẹ ngước lên hỏi:

“Chưa nói tới chuyện chuyển viện, e rằng đưa bố về Morioka cũng khó.”

“Đúng thế, nhưng…”

Bác Yuko đặt tay lên cổ áo khoác, chỉnh lại chiếc khăn bị rối. Chiếc khăn màu đỏ gạch rất tôn da, khiến sắc mặt cô sáng hẳn lên. Mio thọc tay vào túi, siết chặt chú cừu bông.

Hôm đó, ông bị đột quỵ lúc đang mặc một chiếc áo làm từ vải homespun rất hợp với mình. Chiếc áo khoác màu xanh đen thường được gọi là “màu chiến thắng”*.

Nếu ở cùng ở khách sạn với ông, mình đã phát hiện được sớm hơn rồi. Ý nghĩ đó luôn quanh quẩn trong đầu Mio không rời.

“Vả lại, nói ra chuyện này tôi cũng ngại… nhưng công ty Hirocha cũng đang gặp khó khăn đúng không?”

Sau một hồi im lặng, bác Yuko thở dài rồi do dự mở lời:

“Tôi có đọc tin trên báo. Nghe nói họ sắp đóng cửa nhà xưởng và viện nghiên cứu ở miền Đông. Sắp tới chắc cậu cũng không ở lại Tokyo nữa. Vả lại vợ chồng cậu…”

“Mio,” bố bất thình lình gọi tên Mio.

“Đi xem ông thế nào giúp bố.”

“Vâng,” Mio đáp rồi đứng dậy.

Có lẽ bác Yuko đang muốn đề cập đến sự bất hòa của bố mẹ cô. Hôm tất cả cùng ăn tối ở nhà, Mio đã khá bối rối khi thấy bố mẹ có phòng riêng. Rồi khi ông nhập viện, không thể về Takizawa được, sự bối rối của cô đã chuyển thành kinh ngạc.

Về cơ bản, mẹ vẫn nấu ăn cho cả nhà nhưng mỗi người đều tự bỏ thức ăn vào khay rồi mang vào phòng riêng để ăn. Việc dọn dẹp, giặt giũ mỗi người cũng tự lo. Tuy đều thư giãn bằng cách nghe nhạc và bật máy phun tinh dầu nhưng trông họ giống những người thuê cùng một căn hộ hơn là một gia đình.

Tuy nhiên, hôm nào sau khi ở viện với ông về, nếu cô nấu cơm thay mẹ, làm vài món đơn giản ông đã dạy và ngồi đợi thì khi bố mẹ đi làm về, cả nhà sẽ lại quây quần bên bàn ăn như xưa.

Gần đây, mỗi lần bố xay những hạt cà phê ông tặng là mẹ sẽ bước ra khỏi phòng, cùng Mio ngồi vào bàn uống ly cà phê do bố pha. Cả ba hầu như không trò chuyện mấy nhưng lạ thay, không khí gia đình thân mật hơn hẳn trước khi cô bỏ đi.

Nếu bố mẹ ly hôn, cô cũng chẳng ngạc nhiên. Có điều, ông sẽ thế nào? Và cô nên đi đâu? Mio thường hay ngồi bên giường ông, suy nghĩ về chuyện đó rất lâu.

Đang đi lên phòng ông thì cô trông thấy một anh chàng cao lớn đứng trước khu đặt máy bán đồ ăn nhẹ. Anh kẹp nách một chiếc áo lông vũ, tay xách một chiếc túi giấy rất to.

Đó là Taichi. “Anh Taichi,” Mio giơ tay lên.

“Ồ, đúng lúc quá. Tôi vừa mới đến. Thời tiết hanh khô ở Kanto đúng là không thể xem thường. Môi đã nứt nẻ thì chớ, cổ họng cũng khát khô. Cô Yuko đâu? Đang nói chuyện với cậu Hiroshi à?”

“Vâng, đang nói chuyện ở quán cà phê dưới tầng một. Về ông.”

“Thế hả?” Taichi nói, nhét một đồng xu vào máy bán hàng tự động.

“Cô Yuko cũng lo lắng cho thầy Koujiro nên mới làm vậy, nhưng tôi hiểu tình cảnh cả hai bên nên càng khó xử. Với mẹ con tôi, thầy như là một người cha. Nhưng biết đâu lúc này thầy lại muốn ở bên cậu Hiroshi – con ruột của mình hơn.”

Taichi mua một chai nước khoáng.

“À,” anh tiếp. “Có cái này mất công mang đến tận đây nên phải đưa luôn.”

Đặt hành lý lên chiếc xô pha cạnh máy bán hàng tự động, anh rút trong túi giấy ra chiếc khăn san màu đỏ.

“Thứ cực kỳ quan trọng.”

Mio choàng nhẹ chiếc khăn lên đầu, tay nắm chặt mép vải. Không biết có phải cảm giác mềm mại khiến tâm trạng cô bình tĩnh trở lại hay không. Vai Mio thõng xuống.

“Biết tự ý vào nhà người khác là không tốt, nhưng thầy đi vắng lâu quá nên tôi cũng phải tới xem nhà cửa có hư hỏng gì không. Rồi tình cờ thấy cái này.”

“Taichi, cảm ơn anh.”

“May ghê,” Taichi thở phào.

“Thế mà tôi còn sợ cô coi là kẻ đột nhập biến thái rồi rụt lại nên phân vân mãi.”

“Không có chuyện đó đâu.”

Taichi lo lắng nhìn Mio chằm chằm.

“Mà sao cô gầy thế? Cậu Hiroshi lo cho cô đấy. Chú ấy bảo cô chẳng chịu ăn, lúc nào cũng thất thần. Chắc là sốc lắm hả?”

Bị bất ngờ, Mio cũng nhìn Taichi chằm chằm. Đôi mắt to, mạnh mẽ của anh cũng đang nhìn cô quá đỗi dịu dàng.

“Thấy ông nội bị đột quỵ như thế thì sốc là đúng rồi. Nhưng may mà cô phản ứng kịp. Nhờ vậy mới cứu được thầy.”

“Nhưng…”

Nước mắt chực trào ra, Mio kéo sụp chiếc khăn đỏ che hết mặt.

“Nếu em phát hiện sớm hơn… Nếu em ở cùng khách sạn với ông… Nếu em đi tìm ông sớm hơn… có lẽ ông đã không bị di chứng gì.”

“Từ đầu thầy Koujiro đã sẵn sàng cho những chuyện thế này rồi. Dù sao thầy cũng sống một mình. Ai mà biết, lúc đang tắm hay đi vệ sinh rồi đột quỵ thì sao. Khéo phải vài ngày sau mới có người phát hiện ra ấy chứ… Dù ai phát hiện ra, chắc chắn đó sẽ là cú sốc đối với họ. Vì vậy, thầy luôn dặn đi dặn lại rằng nếu có chuyện gì thì tôi phải là người vào kiểm tra đầu tiên, đừng để mẹ tôi vào. Đáng lẽ người đó là tôi mới phải.”

“Tôi xin lỗi,” Taichi lẩm bẩm. “Giá như tôi là người phát hiện ra thầy…”

Mio lắc đầu, nước mắt được thể sắp sửa lăn dài. Nhưng cô cố hết sức ngăn chúng lại.

Một giọng nói đáng tin cậy từ bên trên chiếc khăn san đỏ vọng xuống.

“Nhưng không sao đâu. Rồi sẽ ổn thôi. Cừu mà buồn quá là tôi xén lông đấy.”

“Không đời nào.”

“Vậy thì đi gặp thầy đi. Biết đâu lúc thức dậy thấy chúng ta, thầy sẽ yên tâm.”

Taichi vỗ nhẹ vào lưng để an ủi Mio như đang dỗ dành một đứa trẻ. Hai tay cô vẫn nắm chặt mép chiếc khăn san. Mio quấn lớp vải mềm mại làm từ lông cừu quanh mình hệt như đang kéo kén.

Nói chuyện xong, bố đưa bác Yuko và Taichi tới ga Ueno. Có vẻ việc chuyển viện cho ông vẫn chưa ngã ngũ. Nhìn cả bác Yuko lẫn bố mẹ đều mệt mỏi thấy rõ.

Sau khi tiễn ba người ra cổng, mẹ nói có việc cần gặp bác sĩ nên đi xuống văn phòng. Mình Mio quay lại phòng bệnh thì phát hiện ra một chú cừu bông được đặt trên ghế.

Chú cừu có phần thân màu lục nhạt, tai và bốn chân màu hồng, ngược với Mei số 6.

“Ơ, từ lúc nào thế. Ông…”

Định hỏi ông, Mio dừng lại ngay. Ông đang thiêm thiếp ngủ. Gương mặt ông trông buồn quá. Cô cởi chiếc khăn san, cẩn thận trải lên nệm, tránh làm ông thức giấc. Màu đỏ đầy sức sống tỏa rộng trên giường. Mio thử đặt hai chú cừu bông màu hồng và lục nhạt lên trên.

Ngồi xuống ghế, cô áp má vào chiếc khăn san đỏ, nhìn hai chú cừu đang tựa vào nhau. Chắc bà cũng muốn về bên ông lắm.

Tuy không bao giờ hối hận về con đường mình đã chọn, nhưng nếu có thể, hẳn bà vẫn muốn về lại bên ông.

Chính vì vậy, bà mới cố hái bằng được những mầm bạch chỉ để làm món ăn mà ông thích.

“Ông ơi, ông muốn về đâu?”

Mio với lấy hai chú cừu, cảm nhận miếng vải dạ mềm mịn trên tay và chiếc khăn ấm áp trên má. Mắt cô từ từ nhắm lại.

“Ông muốn về Morioka? Hay chỉ cần có bố cháu thì ở lại Tokyo cũng được?”

Có gì đó chạm vào đầu Mio. Sợ sệt, cô đưa tay lên sờ. Là bàn tay ông. Bàn tay đang run rẩy xoa đầu cô.

“Ông ơi…”

Mio ngẩng mặt lên. Sau lần vải đỏ rực, ông đang nhìn cô âu yếm. Môi ông run run. Hình như đó là một nụ cười. Mio siết chặt tay ông bằng cả hai tay. Sợi chỉ đẹp. Sinh linh đẹp đẽ. Màu đỏ mạnh mẽ, sáng rực. Nguyện ước gửi gắm trong sắc đỏ.

“Ông ơi. Cháu thích công việc của ông.”

“Con muốn trở thành thợ thủ công. Vì vậy, con sẽ chuyển tới một trường cấp ba có hệ đào tạo từ xa ở Morioka.”

Ăn tối xong, Mio nói nguyện vọng của mình với bố mẹ. Bố khoanh tay, còn mẹ đanh mặt lại.

“Vì vậy, con muốn về Morioka với ông. Con sẽ chăm sóc ông thay cho bố mẹ. Con sẽ tốt nghiệp cấp ba. Con hứa.”

“Con định sống ở đâu?”

Mẹ nói như thì thầm.

“Con hỏi bác Yuko rồi. Mùa đông, ông thường sống ở showroom. Đầu tiên, con phải dệt xong chiếc khăn như đã hứa với ông. Sau đó con sẽ học tiếp. Học nhuộm, học dệt…”

“Thế còn sinh hoạt phí?” Mẹ hỏi.

“Con sẽ phải đi làm thêm lúc đang học nghề đấy!”

“Con hiểu. Tuy chưa biết có thể làm được gì, nhưng con sẽ thử.”

Bố im lặng nhắm mắt, như thể ông không muốn nghe thêm gì nữa. Mio sợ sệt cụp mắt xuống. Những sợi chỉ dọc màu đỏ đều tăm tắp căng trên khung cửi hiện lên trong tâm trí.

Mình muốn lồng vào đó một sợi ngang.

“Bố. Con muốn làm homespun. Muốn làm ra những tấm vải giúp ủ ấm mọi người. Sao bố lại im lặng?”

Bố nhìn mẹ mấy lần, chừng như dò ý.

“Không dễ vậy đâu, Mio. Chuyện nhà xưởng. Chi phí. Rồi sức khỏe của ông nữa. Còn bao nhiêu thứ phải lo. Bố cũng đang đau đầu đây.”

“Con biết… Nhưng tại sao? Tại sao bố không trả lời con?”

Bực bội, Mio đứng phắt dậy.

“Thôi đủ rồi.”

“Đủ rồi là sao hả? Mio! Khoan đã!”

Mio lao về phòng, bỏ mặc tiếng gọi của mẹ sau lưng. Cô kéo va li ra, bắt đầu tống quần áo vào. Đúng lúc ấy, bố xuất hiện.

“Con làm gì vậy, Mio?”

“Con vào viện. Từ giờ con sẽ ở viện với ông.”

“Được rồi,” bố cúi xuống cạnh cô.

“Con bình tĩnh đi, Mio. Bố không im lặng. Chỉ là suy nghĩ trong đầu bố đang rối bời. Thấy con về bố rất vui. Bố muốn ba người nhà ta sẽ được sống bên nhau mãi.”

“Nhưng… con sẽ đi.”

“Bố hiểu,” bố lặp lại.

“Bố sẽ lo chuyện của ông. Cứ rải rải đã.”

Bố ngăn cô thu dọn hành lý.

“Chắc con không hiểu đâu nhỉ.”

“Con hiểu.”

Mio cố nén tiếng khóc.

“Bố, con hiểu.”

Cứ rải rải cũng được. Giọng bố cũng ấm áp hệt như giọng ông.

Toan rời khỏi quầy y tá trong bệnh viện ở Morioka, Hiroshi chợt để ý tới cây thông Noel nhỏ trang trí bên trên.

Sau hôm bố đột quỵ, ngày tháng cứ thế thấm thoắt trôi. Hôm qua, anh đã thuê được một công ty chuyên vận chuyển bệnh nhân để đưa bố về quê.

Tokyo nắng đẹp là thế mà khi về đến Morioka, trời lại sầm sì, tuyết bay lất phất. Đến sáng nay, trời vẫn âm u. Vừa bước vào phòng, anh đã thấy Mio đang ngồi cạnh giường. Trên giường trải tấm khăn san đỏ vốn là của Mio.

“Mio, con mới đến à?”

Con bé đặt tay lên môi, nhìn ông nội. Ông đang ngủ, tiếng thở nhẹ nhàng.

“Nãy ông còn thức, mãi mới ngủ.”

Cuối tháng Mười, sau khi bố đột quỵ ở Tokyo, Mio đã chuyển tới Morioka. Từ giờ, con bé sẽ sống trong khu kí túc xá nhân viên của xưởng, ở ngay cạnh phòng Yuko dùng làm studio.

Mio ngồi cạnh giường, hai cuốn sách tranh đặt trên đùi.

“Sách gì thế?”

“Cái này ạ?” Mio giơ một cuốn lên.

Trên bìa với nền giấy đen tuyền hiện lên hình một đầu máy xe lửa giữa những vì sao cùng những hạt cườm lấp lánh ánh trắng ánh xanh.

Đó là cuốn “Chuyến tàu đêm trên dải ngân hà”, hình minh họa của Kiyogawa Asami.

“Con tìm thấy lúc ghé vào hiệu sách. Chắc ông sẽ thích nên con mang tới. Hình đẹp thật. Là tranh thêu đấy ạ. Chỉ hóa ra cũng có thể tạo nên những thứ thế này.”

Rồi Mio giơ lên cuốn thứ hai.

“Còn đây là ‘Ngày mồng 4 tháng hoa thủy tiên’. Cuốn này ông rất thích nên nhờ con mang tới.”

Trên bìa cuốn sách thứ hai là một Yukiwarasu* xinh đẹp đang xua hai con sói tuyết với cành tầm gửi trĩu quả vàng, quả bạc trên tay. Lật thử một trang, anh bắt gặp hình ảnh một đứa trẻ trùm một chiếc chăn màu đỏ đang quỳ mọp giữa cơn bão tuyết.

“Con từng nghe ông kể chiếc chăn màu đỏ của đứa trẻ này làm từ homespun chưa?”

Mio gật lấy gật để.

“Ông bảo chắc chắn mẹ cô bé đã tự quay sợi và dệt nó bằng tay.”

“Lần nào uống rượu ông cũng cố thuyết phục mọi người tin chuyện đó, nhưng cụ nội vẫn gạt đi, mặt lạnh tanh: ‘Thôi nào Koujiro. Nó chỉ là một cái chăn màu đỏ bình thường thôi.’ Cụ bảo thế.”

Mio bụm miệng, cười khúc khích.

“Vâng. Đúng là lúc kể chuyện đó, ông có vẻ đinh ninh lắm.”

“Đúng rồi. Nhưng hồi đó mỗi lần bị cụ gạt đi, ông có dám cãi lại đâu.”

“Cụ vừa là bố, vừa là thầy dạy nhuộm. Muốn cãi cũng không có cửa.”

Nghe Mio tả, Hiroshi bất giác bật cười. Vừa cười anh vừa nghĩ.

Thì ra với Mio, “bố” là người có uy đến mức ấy sao.

Nói về quyền uy của một người cha, tôi không thể bì được với bố tôi hay ông nội. Ngay cả sự nghiêm khắc lẫn sự hiện diện của tôi – so với hai người đó – còn quá nhạt nhòa.

Tuy nhiên, giờ Mio đã nói chuyện với bố nhiều hơn trước.

Có thể tiếp tục trò chuyện với con gái những câu vô thưởng vô phạt mà không khiến con bé phải lo sợ hay phải giữ kẽ gì với Hiroshi đã là một điều hạnh phúc.

Mio chạm vào chiếc khăn đỏ trên giường.

“Vụ chiếc chăn đỏ, con theo phe ông. Đứa trẻ đó chắc không có mẹ. Bởi cuối truyện, chỉ có một mình người bố đi tìm nó. Biết đâu tấm chăn màu đỏ là tấm vải gửi gắm ước mong của mẹ đứa trẻ, nên mới khiến Yukiwarasu động lòng. Ơ, nhưng mà…”

Mio nhìn lại bìa sách rồi khẽ tủm tỉm, mắt dán chặt vào ảnh Yukiwarasu.

“Chưa biết chừng Yukiwarasu lại giống như mẹ của nó. Tuyết nữ thường là những phụ nữ xinh đẹp. Tuy Yukiwarasu luôn xưng là ‘ta’ nhưng cũng có người hay tự xưng là ‘ta’ đấy thôi.”

Đột nhiên, Mio xấu hổ buông miếng vải ra, đặt tay lên gối, cúi mặt:

“Con lại luyên thuyên rồi.”

“Có sao đâu. Hiểu thế cũng được. Còn bố về phe cụ. May quá, bố con mình cùng phe rồi.”

Hiroshi thử bắt chuyện với bố nhưng mắt ông vẫn nhắm nghiền. Anh nhìn đồng hồ, đã tới giờ hẹn với Yuko.

“Mio, bố phải đi đây. Bố phải chào bác Yuko, dọn dẹp căn nhà ở Takizawa rồi sẽ về Tokyo. Chắc cuối năm bố mới quay lại.”

Mio đứng dậy.

“Để con gọi ông dậy nhé!”

“Đừng, cứ để cho ông ngủ.”

“Vậy thì…”

Mio rụt rè chìa cho Hiroshi một bịch giấy nhỏ.

“Quà cho bố. Để ăn trên shinkansen.”

Bên trong là một chiếc bánh mì, ngoài nhãn đề “Nhân sô cô la và bơ đậu phộng”.

“Con mua cho bố à?”

“Con tiện thể đi ngang nên… Cảm ơn bố mẹ đã gửi tiền chu cấp. Hôm nọ con cũng cảm ơn mẹ rồi.”

Sau khi thảo luận với Maki, vợ chồng Hiroshi quyết định sẽ tiếp tục chu cấp cho đến khi Mio có thể tự lo liệu được ở Morioka. Mio nói sau lễ trưởng thành sẽ cố gắng sống tự lập, nhưng cả hai đã tính sẽ chu cấp tới khi Mio hai mươi hai tuổi – tức là bằng tuổi tốt nghiệp đại học.

“Có gì đâu. Nếu rảnh thì lo học nghề, đừng đi làm thêm làm gì. Dù sao con cũng cố gắng nhiều rồi.”

Mio gật mạnh đầu, đứng dậy. Hai bố con nhìn ông nội thiêm thiếp ngủ.

Trên đường đưa bố từ Tokyo về Morioka, Hiroshi đã đọc lại “Chuyến tàu đêm trên dải ngân hà”.

Ông cụ nói rằng, câu “Hãy cùng nhau đi tới bất cứ đâu. Bất cứ đâu!” xuất hiện sự quyết tâm của nhân vật chính. Ban đầu Hiroshi cũng nghĩ vậy. Nhưng khi đọc lại, anh phát hiện ra còn một câu đằng sau nữa. Nhân vật chính có nhắc đến việc bọ cạp thiêu cháy thân xác mình, trở thành ngọn lửa đỏ rực để xua đi đêm tối.

“Nếu vì hạnh phúc của mọi người, dù phải thiêu rụi thân xác này cả trăm cũng chẳng hề gì.”

Anh cho rằng, đó mới là lời nói thể hiện rõ quyết tâm của nhân vật chính.

“Bố ơi, con sẽ đến thăm bố lần nữa.”

Ông vẫn thiếp đi, cuộn mình trong chiếc khăn đỏ rực.

*

Lúc Hiroshi đến showroom ở Natayacho, Yuko đang dệt vải. Yuko dừng tay. “Cậu có thấy kỉ niệm ùa về không?”

“Một chút.”

“Ra vậy, một chút thôi sao.”

“Âm thanh này…” Hiroshi vừa nói, vừa đưa tay phải lên tai.

Tiếng dệt sợi lông cừu thật khẽ khàng. Trong ký ức, anh thấy mình đang nằm mơ màng nghe tiếng khung cửi cót két giữa một ngày tuyết rơi.

“Em nhớ tiếng khung cửi quá.”

“Vì cậu không thể nghe được âm thanh này ở bất cứ nơi nào khác.”

Yuko đứng dậy, đi vào bếp pha trà rồi mang ra một quyển sổ.

“Tôi đã dọn dẹp hết rồi, đúng theo chỉ dẫn. Các bộ sưu tập cũng đã được gửi hết cho bạn bè của thầy, kèm theo những lá thư.”

“Em có nghe Taichi nói rồi. Cảm ơn chị!”

“Nhận đồ xong, họ đều nói nhất định sẽ đến Morioka để cảm ơn thầy. Hy vọng sẽ giúp thầy nhanh hồi phục.”

Từ hồi còn ở bệnh viện ở Tokyo, sau khi tình trạng ổn định, dường như bố đã luôn cố gắng bập bẹ nói gì đó.

Nhà, bàn, ngăn kéo. Nghe vậy, Taichi liền về nhà kiểm tra ngăn kéo bàn thì thấy một cuốn sổ liệt kê danh sách những người ông muốn nhượng lại bộ sưu tập của mình cũng như cách xử lý đồ đạc trong nhà.

Ông đã lập danh sách đó khi chuẩn bị chuyển vào viện dưỡng lão. Yuko lật trang sổ.

“Các món đồ còn lại đều được gom hết xuống tầng một. Nếu cậu không cần, tôi sẽ tiếp tục gửi cho những người này.”

“Chị cứ gửi đi. Tốt nhất nên tặng chúng cho những người hiểu được giá trị của chúng.”

“Tôi cũng nghĩ cậu sẽ nói vậy, nhưng cứ bàn với Maki và Mio đã, rồi sang năm quyết cũng chưa muộn. Còn lại toàn đồ trong nhà kho thôi. Phần đó thì nhờ cậu quyết. Cậu cầm đi.”

Yuko trở lại khung cửi, đưa cuốn sổ cho Hiroshi.

“Mio dệt được một chiếc khăn rồi đấy. Cậu muốn xem không?”

Hiroshi bước về phía khung cửi của Mio. Trên đó là một tấm vải đỏ dài chừng 30 cm.

“Ồ, em không ngờ đấy.”

“Nhờ có người chỉ bảo từng chút một mà. Cậu ngồi xuống đi. Đây là khung cửi của cô Kayo.”

Tò mò không biết lúc đó mẹ thấy gì, Hiroshi ngồi xuống khung cửi. Các sợi dọc màu đỏ được căng thẳng tắp, khin khít trên khung. Màu đỏ khiến chúng trông thật mạnh mẽ biết bao. Lạ thật. Một cô bé nhút nhát như Mio lại điều khiển được cả khung cửi đầy sức mạnh này ư?

Yuko đứng bên cạnh, nhìn mấy sợi len.

“Tình hình thầy thế nào rồi?”

“Ông cụ chắc cũng yên tâm phần nào rồi nên ngủ ngon lắm. Chưa biết chừng lại bỏ hết mà đi.”

Nói đến đây, Hiroshi chợt giật mình. Chẳng phải anh cũng đã bỏ ông lại mà đi sao?

“Không đâu.”

“Nhưng đó là sự thật.”

Từ khi bỏ lên Tokyo năm mười tám tuổi, anh chẳng mấy khi về nhà. Nếu không có Mio, chắc đến giờ bố con anh đã là hai người xa lạ.

Hiroshi nhìn xuống tấm vải hòng thay đổi tâm trạng.

“Không biết chừng nào thì xong nhỉ?”

“Dệt thì nhanh, nhưng mấy công đoạn sau có lẽ còn lâu.”

Sau khi dệt xong, vải phải được giặt qua nước nóng để giúp các sợi khít với nhau hơn. Công đoạn này được gọi là “ép dạ (felting)”, rồi phải cán nữa mới xong.

Tuy nhiên, trước khi giặt bằng nước nóng phải kiểm tra và chỉnh lại từng mối dệt, nối lại những đoạn bị đứt. Với người mới học nghề như Mio chắc sẽ phải sửa khá nhiều.

“Chỉ nghĩ thôi cũng biết là lâu.”

“Nhưng tôi sẽ yêu cầu Mio phải làm thật tỉ mỉ. ‘Làm việc thật cẩn thận’ và ‘Tạo ra những sản phẩm có ích cho đời’ là phương châm của xưởng chúng ta.”

Câu cửa miệng đồng thời là phương châm của xưởng đã được Hiroshi dùng khi phỏng vấn xin việc. Dù lĩnh vực khác nhau, anh vẫn luôn lấy đó làm tín điều trong công việc.

Giờ công ty đã không còn, văn phòng cũng sắp bị rao bán. Khuôn viên viện nghiên cứu cùng nhà xưởng rộng đến mức có thể đi xe đạp bên trong hiện đã được dựng rào chắn, không thể tự do ra vào nữa.

“Lần Mio chuyển về đây cả Maki cũng tới mà lần này chỉ mình cậu nhỉ.”

“Cô ấy cũng muốn đi cùng nhưng tuần này lại có giờ dạy.”

“Ra vậy,” Yuko thì thầm, trở lại khung cửi.

“Làm giáo viên nên muốn nghỉ cũng khó. Nhân tiện nhắc đến chuyện học hành… Lần trước Maki nói muốn cho Mio vào học trường đại học nào đó liên quan đến nhuộm dệt hay thiết kế thời trang sau khi tốt nghiệp, học từ xa cũng được.”

“Trường học đâu phải là tất cả.”

“Nhưng tôi nghĩ thế cũng tốt. Để làm nghề được lâu dài cần có nhiều kỹ năng. Thời đại bây giờ, thợ thủ công không chỉ làm ra sản phẩm là được. Còn phải biết quản lý tiền nong với cái này nữa.”

Vừa nói, Yuko vừa gồng cánh tay, vỗ vỗ lên bắp tay mình.

“Ngoài ra, cả kiến thức và các mối quan hệ cũng cần càng nhiều càng tốt. Nên nếu Mio muốn, tôi sẽ hỗ trợ cho. Tôi vẫn cố được.”

“Chị Yuko, chị giỏi thật…”

“Cậu nói gì thế hả,” Yuko bật cười.

“Hirocha, cậu còn trẻ hơn tôi mà nói như ông già thế. Mà cũng may. Trông Maki đã tươi tỉnh hơn nhiều. Vợ chồng cậu chắc cũng ổn hơn rồi nhỉ.”

“Hừm… Em cũng không biết.”

Hiroshi nhặt con thoi cuốn sợi ngang, chăm chú nhìn vào sợi len màu đỏ.

Bầu không khí gia đình anh vẫn còn căng thẳng không khác gì những sợi dọc mắc trên khung cửi. Tuy so với mùa hè, mọi chuyện đã ổn hơn nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy rõ ràng Mio vẫn còn e dè với Maki. Phản ứng đó khiến Maki bị tổn thương. Và khi nhận ra điều đó, Mio lại càng thêm giữ kẽ.

“Thế mà em cứ nghĩ mẹ và con gái sẽ gần gũi nhau hơn.”

“Bố mẹ với con cái cũng có hợp, có khắc. Cùng giới đôi khi lại xa cách và hay giữ kẽ hơn. Cậu cũng dễ tâm sự với cô Kayo hơn đấy thôi.”

“Vì đó là mẹ em. Dù sao cũng gần gũi hơn bố.”

Yuko lại bắt đầu dệt vải. Tiếng khung cửi cót két đều đặn vang lên như tiếng thở.

“Chắc hồi đó còn nhỏ nên cậu không nhớ, nhưng tôi có một người chị lớn hơn ba tuổi. Tình cảm mẹ dành cho con cái không giống hệt nhau đâu. Với chị em gái là dễ thấy nhất.”

“Em có nghe nói về chị ấy.”

“Mẹ tôi thương chị ấy lắm. Nhưng chị lại mất sớm nên bà chỉ nhớ toàn điểm tốt, thành thử suốt ngày khắc khẩu với đứa còn lại là tôi.”

Yuko ngừng tay, kiểm tra tấm vải.

“Bố mẹ và con cái hòa thuận được là tốt nhất, nhưng khắc nhau thì phải chịu thôi. Giống như ai thuận tay phải thì dùng tay phải sẽ dễ dàng hơn, chứ dùng tay trái để ăn cơm hay đánh răng làm gì. Lúc phải dùng thì bực mình là phải.”

“Chị ấy là tay phải, còn chị là tay trái à?”

“Đúng thế. Có điều…”

Yuko nhấc con thoi lên, tiếp tục công việc.

“Tay trái cũng quan trọng đâu kém gì tay phải. Và đương nhiên không thể thay thế được. Giờ tôi nghĩ vậy.”

Rời khỏi showroom ở Natayacho, Hiroshi thuê một chiếc xe chạy về căn nhà ở Takizawa. Vừa lái xe, anh vừa tự hỏi mình là cánh tay nào của bố.

Dù quảng giao và được nhiều người quý mến, ông dường như chẳng mấy quan tâm tới con trai mình. Cả lúc Hiroshi thi đại học hay xin việc, ông cũng chỉ nói ngắn gọn: “Làm gì cũng làm cho tử tế vào”.

Hiroshi lái xe ra khỏi đường cao tốc về đến nhà thì trời bắt đầu đổ tuyết. Anh chạy vội ra sau nhà kiểm tra nhà kho trước khi tuyết rơi dày. Vừa mở cửa đã thấy ngay một chiếc máy giặt hai lồng cùng mùi không khí ẩm mốc thật khó chịu.

Anh bật đèn. Trên giá là một chiếc nồi cơm điện cùng một chiếc lò nướng phủ đầy bụi. Theo phản xạ, anh lấy tay lau bụi chiếc máy hút bụi dưới chân.

Logo máy hiện ra. Đó là sản phẩm của công ty anh. Hiroshi vội vàng kiểm tra tất cả những món còn lại. Tất cả đều cùng một logo.

Còn chiếc tủ lạnh không cần nhìn cũng biết. Vì đó là sản phẩm của dự án anh đã tham gia. Đi sâu vào trong, Hiroshi nhận ra tất cả sản phẩm của công ty mình trước khi sáp nhập. Hai chiếc tủ lạnh. Một chiếc máy giặt. Một chiếc ti vi cùng đầu đĩa nằm trên giá phía sau. Trong cùng là một chiếc máy giặt cực kỳ cũ kỹ – sản phẩm đầu tiên anh tham gia sau khi gia nhập công ty. Chính anh đã mua nó tặng cho mẹ trong đợt giảm giá dành cho nhân viên hãng.

Hiroshi đứng trước chiếc máy giặt đầy bụi. Giọng bố anh vang lên.

“Làm gì có ông bố bà mẹ nào nỡ vứt đi những thứ con mình làm ra.”

“Đồ ngốc!” Anh rên lên.

“Đáng lẽ bố phải vứt hết đi chứ.”

Hiroshi nhìn quanh. Căn nhà kho nhỏ ngổn ngang toàn đồ điện.

Anh đã dành gần nửa đời mình để tạo ra những thứ này.

“Bố ơi…”

Anh đưa tay trái chạm vào chiếc logo trên máy giặt. Rồi đưa thêm tay phải, đầu gục xuống.

“Bố ơi… con xin lỗi!”

« Lùi
Tiến »