Đi Trốn

Lượt đọc: 1648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18. CÔ TIÊN VÀ ĐÀO TIÊN

Dòng sông ngầm dẫn tới một cái hồ nhỏ, nằm giữa các vách núi dựng đứng. Măng đá, nhũ đá ở cửa hang mọc rất vô duyên, lởm chởm như răng cá sấu. Tự Thắng chỉ khối nhũ, nhìn giống một bà béo, thì thầm với Sơn: “Giống cái Thạch Bột!” Nó hơi ngạc nhiên khi thấy Sơn đỏ mặt.

Thảo hỏi:

– Mình đặt tên cái hang vừa qua là gì nhỉ?

Tự Thắng cười:

– Gọi nó là hang Thạch Bột.

Thảo phản đối:

– Thạch Bột có vào đây đâu mà được đặt tên. Em nhớ hôm trước anh Tự Thắng kể cho em chuyện một cô tiên xuống trần gian tắm, bị chàng thợ săn giấu mất đôi cánh, không về trời được. Mình đặt tên là hang Cô Tiên được không anh? Em đã tắm trong hang này, giống như cô tiên từ trên trời xuống.

Tự Thắng bĩu môi:

– Không được. Sau này mọi người lại nghĩ nước trong hang nóng và có mùi nồng nồng là do Cô Tiên tắm xong đái xuống.

Thảo nhăn mặt, chun mũi. Sơn nói:

– Tao thấy gọi là hang Cô Tiên cũng hay.

Thực ra vừa rồi Tự Thắng trêu Thảo thôi. Với nó tên nào chả thế.

– Nếu chúng mày thích cô tiên thì gọi là hang Cô Tiên!

Chiếc bè đi men theo hồ, vào cái hang bên vách núi. Trong có rất nhiều nhũ đá. Thạch nhũ ở đây chỗ thì như tấm rèm buông, chỗ tựa dòng suối chảy tràn, chỗ giống những cái vòi bạch tuộc… Dưới ánh đèn, dòng thác nhũ chuyển từ màu hồng sang màu cam rực rỡ, óng a óng ánh. Chiếc bè tiến vào trong. Dòng sông hẹp dần và trần hang thấp xuống. Nhũ đá không còn hồng rực nữa mà chuyển sang trắng ngà, hình dạng giống như bầu vú. Từ đầu nhũ, từng giọt nước thánh thót nhỏ xuống. Có cảm giác như phía trên hang là một hồ nước. Ba đứa tranh nhau ngửa cổ, đón những cảm giác lạnh buốt tan nơi đầu lưỡi. Thảo nhận xét:

– Giống như mình đang uống sữa của các nàng tiên núi các anh nhỉ?

– Anh đã uống sữa tiên đâu mà biết.

– Chán cái anh này. Chả có trí tưởng tượng gì cả!

Sơn nói:

– Tao chưa thấy ở đâu nhũ đá đẹp như trong hang này.

Thảo đồng tình:

– Cứ như mình lạc vào một kho chứa vàng bạc châu báu. Nhìn cái gì cũng đẹp. Mình đặt tên hang này là hang Vàng Bạc được không?

Sơn im lặng một lát rồi nói:

– Đặt tên như thế, mọi người sẽ nghĩ bọn mình thích vàng bạc.

– Vàng bạc thì có gì là xấu ạ?

– Sao lại không xấu? Chỉ địa chủ cường hào mới có vàng bạc. Ai có vàng bạc đều bị coi là kẻ bóc lột. Hồi Cải cách ruộng đất, chỉ vì mỗi cái kèn đồng mà nhà anh bị Đội đào bới tung tóe. Họ nghĩ đã có tiền để mua kèn thì phải có lắm vàng bạc.

Tự Thắng góp ý:

– Thế thì mình đặt hang này là Bần Cố Nông luôn đi.

– Không được. Đặt thế, cán bộ sẽ cho là mình âm mưu nhốt cốt cán vào hang.

– Mệt với chuyện cốt cán của mày quá. Thế theo mày thì đặt là gì?

Sơn ngần ngừ một lúc rồi nói:

– Mình gọi là hang Thạch Thảo được không? Để sau này mọi người sẽ nhớ Thảo có bạn thân là Thạch Bột.

– Em có hang Cô Tiên rồi. Mình em một hang. Em việc gì phải chung với Thạch Bột.

Tự Thắng phì cười:

– Thế thì đặt luôn là hang Thạch Bột đi. Hang trước của Thảo, hang sau của Thạch Bột, giống như đôi bạn cùng tiến.

– Không được. Hang của Thạch Bột không được đẹp hơn hang của em. Em không đồng ý.

Sơn ngập ngừng một lúc rồi nói:

– Hay mình đặt là hang Vú Sữa. Tao thấy nước chảy từ nhũ đá ra như sữa.

Tự Thẳng nghĩ đến bộ ngực to xù của Thạch Bột, nó trề môi:

– Hang Vú Sữa… nghe kinh bỏ mẹ.

Thảo nói:

– Hay mình gọi là hang Đào Tiên?

Sơn đồng tình:

– Được đấy. Hang Đào Tiên cạnh hang Cô Tiên.

Tự Thắng nhớ trong chuyện Tây du ký , đào tiên là món ăn của Ngọc Hoàng, còn giá trị hơn cả vàng bạc. Nếu suy luận theo kiểu của Sơn thì đặt vậy cũng không ổn… Thế nhưng với những loại chuyện vô thưởng vô phạt, Tự Thắng thường ít để tâm. Tên nào chả được. Lẽ ra cứ đánh số là nhanh nhất.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bình ca