Địch Công Kỳ Án - Đạo Quán Có Ma

Lượt đọc: 6452 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 14
chân đạo trưởng tỏ bày sự thật đôi đồng tử tố cáo kẻ gian

Khi nhận ra người đứng ngoài là huyện lệnh, đạo trưởng tỏ vẻ nhẹ nhõm hẳn, những nét căng thẳng khi nãy đã giãn ra phần nào.

Ông ta lắp bắp hỏi, “Bái kiến đại nhân… bần đạo…”

“Vào trong hãy nói!” Địch Nhân Kiệt ngắt lời. “Bản quan có chuyện khẩn cấp muốn nói.”

Đạo trưởng dẫn họ qua một buồng ngủ bày trí đơn giản, bước vào thư phòng ấm cúng liền kề. Địch Nhân Kiệt để ý tới một mùi hương ngòn ngọt lạ lùng xuất phát từ lư hương lớn đặt trên bàn.

Đạo trưởng đưa tay mời Địch Nhân Kiệt ngồi xuống ghế bành lưng cao cạnh án thư, rồi ra hiệu cho Tông Lê ngồi gần cửa sổ. An tọa sau án thư, Chân Trí mấy lần mở miệng định lên tiếng nhưng dường như ông ta vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh. Hẳn ông ta đã gặp phải một cú sốc rất lớn.

Địch Nhân Kiệt dựa lưng vào ghế bành, chăm chú quan sát gương mặt giần giật của đạo trưởng một lúc, sau đó niềm nở cất lời, “Xin thứ lỗi cho bản quan vì đã làm quấy quả lúc đêm hôm khuya khoắt thế này, mà không, phải là rạng sáng mới phải! May thay, ta thấy ngài đã rời khỏi giường, còn ăn vận chỉnh trang đến vậy. Phải chăng Chân Trí đạo trưởng đang chờ đợi ai?”

“Không. Dạ bẩm, bần đạo vừa chợp mắt một chút trên ghế bành tại buồng riêng,” đạo trưởng cười gượng gạo. “Vài canh giờ nữa bần đạo phải chủ trì lễ cầu kinh buổi sớm, nên… nên bần đạo thấy không cần thiết phải thay đồ… Tại sao đại nhân lại đến từ lối cửa sau vậy? Bần đạo tưởng là…”

“Ngài tưởng là cố đạo trưởng từ dưới địa cung đi lên phải không?” Địch Nhân Kiệt khẽ hỏi, nhận thay sự hốt hoảng trong đôi mắt Chân Trí.

“Không có chuyện đó đâu, Ngọc Kính Chân nhân đã yên nghỉ hẳn rồi. Bản quan có thể đảm bảo với ngài, vì ta vừa mới đi từ đó lên đây.”

Giờ đã trấn tĩnh lại, đạo trưởng ngồi thẳng người lên và gay gắt hỏi, “Bẩm, tại sao đại nhân lại xuống dưới địa cung? Bần đạo đã giải thích với ngài rằng mùa này trong năm…”

“Quả là ngài đã nói vậy,” huyện lệnh cắt ngang. “Nhưng bản quan thấy cần thiết phải kiểm tra di vật của Ngọc Kính Chân nhân. Một vài chi tiết nghi vấn về cái chết của ngài ấy cần xác minh. Đó cũng là lý do ta qua đây vào thời điểm bất tiện này. Vào ngày cuối cùng mà cố đạo trưởng còn sống, ngài đã dùng bữa trưa với ngài ấy. Thế còn buổi sáng hôm đó thì sao?”

“Bẩm, bần đạo chỉ gặp cố đạo trưởng trong lễ cầu kinh buổi sớm thôi. Sau đó thì ngài ấy rút về chính thư phòng này. Đây là hậu viện dành riêng cho đạo trưởng của đạo quán.”

“Rõ rồi,” Địch Nhân Kiệt nói, quay lại nhìn ba khung cửa sổ cao trên bức vách sau lưng.

“Những cánh cửa kia nhìn ra sân giữa phải không?”

“Dạ bẩm, đúng vậy,” đạo trưởng hấp tấp đáp lời. “Ban ngày, thư phòng ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Đó cũng là lý do mà Ngọc Kính Chân nhân ưa thích căn phòng sáng sủa này. Nó rất thích hợp cho việc họa tranh, vốn là thú vui tao nhã lúc sinh thời của ngài ấy.”

“Quả nhiên là vậy,” huyện lệnh đáp.

Nghĩ ngợi một hồi, ông tiếp tục hỏi, “Khi hai ta đang đàm đạo trong khách sảnh, có một đào kép đã lẻn vào, ngài còn trách móc hành vi tự tiện của người đó. Ngài đã nhìn thấy ai trước khi cánh cửa đóng lại?”

Dường như đạo trưởng lại mất bình tĩnh trở lại. Ông ta lắp bắp đáp lời, “Bần đạo không thấy… à, bần đạo có thấy một người. Bẩm, đó chính là kép hát Mặc Đức.”

“Xin đa tạ.”

Địch Nhân Kiệt nhìn thẳng vào lão nam nhân đang hoảng sợ ngồi co mình sau án thư. Ông chậm rãi vuốt bộ râu dài. Họ ngồi im lặng một hồi lâu. Tông Lê bắt đầu ngọ nguậy thiếu kiên nhẫn nhưng huyện lệnh vẫn ngồi bất động, lắng nghe tiếng mưa đập vào cửa sổ. Xem chừng trận mưa đã nhẹ hạt hơn trước rất nhiều.

Có tiếng gõ cửa, rồi Đào Cam bước vào với một cuộn giấy cắp dưới cánh tay. Sau khi trao nó cho huyện lệnh, y trở ra và đứng bên cửa chính. Địch Nhân Kiệt mở cuộn giấy rồi đặt nó trước mặt đạo trưởng.

Ông cất lời, “Đây hẳn là bức tranh cuối cùng của Ngọc Kính Chân nhân?”

“Dạ bẩm, đúng vậy. Sau bữa trưa, bần đạo đã ngồi dùng trà với ngài ấy tại đây. Rồi cố đạo trưởng bảo rằng mình muốn dành cả buổi chiều để họa con mèo yêu. Lúc ấy, con vật tội nghiệp đó đang nằm trên chiếc bàn gỗ mun chạm trổ kia. Bần đạo rời đi ngay lập tức vì Ngọc Kính Chân nhân thích ở một mình khi vẽ tranh. Trước khi ra khỏi cửa, bần đạo thoáng thấy ngài ấy trải một tấm giấy đen lên án thư này…”

Đột nhiên, Địch Nhân Kiệt đứng bật dậy, đấm mạnh tay xuống án thư.

“Quân dối trá!” Ông gầm lên.

Đạo trưởng co rúm người lại trên ghế, toan lên tiếng thì Địch Nhân Kiệt đã quát to, “Nhìn bức tranh này đi, đây là tác phẩm cuối cùng của bậc cao nhân thánh thiện bị ngươi mưu hại. Chính ngươi đã lén bỏ hạt cà độc dược vào trà của ngài ấy ngay tại thư phòng này!”

Địch Nhân Kiệt ngả người về phía trước và chỉ vào cuộn tranh trên bàn.

“Ngươi định nói với bản quan rằng một người có thể vẽ nổi bức tranh phức tạp như vậy chỉ trong vòng nửa canh giờ? Hãy nhìn xem bộ lông con mèo được vẽ chăm chút thế nào, từng hoa văn chạm trổ của chiếc bàn được họa cầu kỳ ra sao! Phải mất tối thiểu một canh giờ mới có thể đặc tả được ngần ấy chi tiết. Ngươi đã dối trá khi nói Ngọc Kính Chân nhân bắt đầu đặt bút vẽ sau khi ngươi rời khỏi đây. Thực chất bức tranh đã được hoàn tất trong buổi sáng hôm đó!”

“Đại nhân chớ có hàm hồ!” đạo trưởng giận dữ đáp. “Ngọc Kính Chân nhân là một họa sĩ tài ba, ai ai cũng biết ngài ấy khoắng bút rất nhanh, bần đạo sẽ không…”

“Đừng hòng đánh lừa bản quan!” Địch Nhân Kiệt ngắt lời. “Con mèo này đã kêu oan hộ chủ! Nó sẽ làm chứng rằng ngươi đang nói dối. Đây, hãy nhìn vào đôi đồng tử mở to này, ngươi không thấy hay sao? Nếu như bức tranh được vẽ vào trưa hè nắng chói, đôi đồng tử của con mèo sẽ chỉ còn là hai đường kẻ mảnh!”

Thân hình gầy gò của đạo trưởng run rẩy hồi lâu. Ông ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt của con mèo trong tranh rồi bưng tay ôm mặt.

Ngước lên nhìn ánh mắt rực lửa của huyện lệnh, Chân Trí yếu ớt cất giọng, “Bẩm, bần đạo muốn thưa chuyện dưới sự chứng kiến của Tôn Minh Thiên sư.”

“Được, ngươi sẽ được toại nguyện!” Địch Nhân Kiệt lạnh lùng đáp.

Ông cuộn bức tranh lại, nhét nó vào trong ngực áo. Đạo trưởng dẫn họ xuống cầu thang.

Với giọng điệu vô hồn, ông ta nói, “Bão đã tan, giờ chúng ta có thể băng qua sân được rồi.”

Bốn người băng qua khoảng sân giữa ướt nhẹp và vắng tanh, ngổn ngang đầy gạch ngói vỡ. Địch Nhân Kiệt và đạo trưởng đi trước, Đào Cam và Tông Lê theo sát phía sau.

Đến gian nhà phía tây thượng điện, đạo trưởng mở cánh cửa bên góc sân, để lộ ra một thông đạo hẹp dẫn thẳng tới cánh cửa đối điện nhà ăn.

Khi họ tới cầu thang xoắn ốc dẫn lên Tây Nam lầu, một giọng nói trầm trầm vang lên, “Đêm hôm khuya khoắt các người làm gì ở đây thế này?”

Tôn Minh Thiên sư đang đứng đó, tay cầm chiếc đèn lồng.

Huyện lệnh trịnh trọng đáp, “Thưa đại nhân, Chân Trí đạo trưởng có điều muốn thưa trước ngài.”

Tôn Thiên sư nhấc đèn lên soi, kinh ngạc nhìn đạo trưởng. Ngài nói ngắn gọn, “Mau lên thư phòng của ta, không thể nói chuyện ở nơi gió máy này được!”

Đoạn quay sang Địch Nhân Kiệt, Tôn Thiên sư hỏi, “Có cần thêm sự hiện diện của hai người kia nữa không?”

“Vãn bối e rằng là cần, họ đều là những nhân chứng quan trọng.”

“Nếu vậy, ngươi hãy cầm đèn lồng của ta,” Tôn Thiên sư đưa nó cho Địch Nhân Kiệt. “Ta quá rành đường ở đây rồi.”

Ngài bước lên cầu thang trước, đạo trưởng với Địch Nhân Kiệt lần lượt bén gót theo sau, cuối cùng là Đào Cam và Tông Lê. Huyện lệnh có cảm giác chân mình được đúc bằng chì, còn cầu thang như kéo dài vô tận.

Cuối cùng họ đã lên đến đỉnh cầu thang tối tăm. Địch Nhân Kiệt nhấc cao đèn lồng, nhìn thấy Tôn Thiên sư đã lên tới chiếu nghỉ đối điện thư phòng, đạo trưởng tiếp bước ngay sau.

Khi đầu vừa nhô lên bằng mặt sàn, ông nghe thấy Tôn Thiên sư nói, “Cẩn thận đấy!”

Chợt ngài hô to, “Đừng!”

Ngay sau đó là một tiếng la thất thanh. Rồi tiếng va đập đầy ghê rợn dội lên từ khoảng tối thăm thẳm bên dưới họ.

« Lùi
Tiến »