Địch Công Kỳ Án - Đạo Quán Có Ma

Lượt đọc: 6456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 17
vội cứu chữa, bạch hồng hồi tỉnh bao phu nhân lộ mặt gian tà

Địch Nhân Kiệt gõ cửa một hồi mới thấy Đinh cô nương chạy ra mở, người chỉ khoác một bộ đồ ngủ mỏng. Nàng nhìn Địch Nhân Kiệt từ trên xuống dưới với đôi mắt ngái ngủ, “Ngài tưởng mình là phu quân tiểu nữ sao? Tùy tiện gõ cửa buồng tiểu nữ bất cứ khi nào…”

“Đừng nhiều lời! Mau tránh đường!” huyện lệnh cắt ngang.

Đinh cô nương lùi lại, trân trân nhìn hai nam nhân khiêng cáng vào. Họ đỡ Bạch Hồng đang bất tỉnh lên giường của Đinh cô nương.

Địch Nhân Kiệt nói, “Ngươi hãy quạt than trong chậu sưởi lên, chuẩn bị một bình trà nóng và cho Bạch Hồng uống nhiều nhất có thể. Thiếu nữ đã phơi mình trần trong nhiều giờ tại Diêm La Thập điện lạnh lẽo và ẩm ướt. Mặc dù có một lớp thạch cao bao quanh cơ thể bảo vệ, nhưng nàng ta vẫn có thể bị nhiễm lạnh. Rồi ngươi hãy thấm ướt lớp thạch cao trên mình Bạch Hồng bằng nước ấm và dùng khăn ẩm gỡ ra. Hãy cẩn thận, vết đâm trên ngực khá nông nhưng những vết bầm trên tay chân có vẻ nặng. Ngươi cũng phải kiểm tra xem lưng thiếu nữ có vết thương nào hay không nữa. Một người chuyên nhào lộn như ngươi hẳn phải biết cách chữa trị cơ xương, phải không?”

Đinh cô nương gật đầu, đưa mắt xót xa nhìn thân hình bất động trên giường.

“Bây giờ ta sẽ đi kiếm thuốc,” Địch Nhân Kiệt nói. “Còn hai nam nhân kia sẽ đứng ngoài canh gác. Mau làm việc thôi!”

Đinh cô nương không hỏi gì thêm, nhanh chóng dùng quạt lá tre thổi than hồng. Địch Nhân Kiệt, Đào Cam và Tông Lê bước ra ngoài.

Huyện lệnh nói, “Mau đi tìm Khang công tử. Nếu Mặc Đức xuất hiện thì bắt ngay hắn cho ta! Được phép dùng vũ lực.”

Dứt lời, Địch Nhân Kiệt vội rảo bước lên cầu thang, về buồng mình ở lầu ba. Nghe tiếng gọi, mấy tỳ nữ đang ngủ vội tỉnh dậy, chạy ra mở cửa cho chủ. Buồng ngủ bên trong chỉ được thắp sáng tờ mờ bởi hai ngọn nến. Nhìn qua tấm màn mở hé, ông thấy ba thê tử đang say giấc nồng trên giường, nằm sát bên nhau dưới chiếc chăn thêu.

Địch Nhân Kiệt nhón chân bước tới hòm thuốc, lục lọi tìm kiếm hộp dầu xoa và vài chai thuốc mỡ lẫn thuốc bột. Khi ông xoay mình lại, đại phu nhân đã thức giấc. Nàng ngồi dậy, kéo chiếc áo ngủ lên che ngực trần, đôi mắt ngái ngủ nhìn ông. Địch Nhân Kiệt nở một nụ cười trấn an rồi rời đi.

Khi huyện lệnh quay lại buồng Đinh cô nương, Đào Cam báo lại rằng buồng của Khang Dực Đức trống trơn, cả người lẫn gấu đều đã ra ngoài.

“Hãy đến buồng của Bao phu nhân!” Địch Nhân Kiệt ra lệnh, “Đưa bà ta tới đây.”

“Thưa đại nhân, kẻ khốn kiếp nào đã tra tấn nàng?” Tông Lê căng thẳng hỏi, khuôn mặt trở nên méo mó vì tức giận và lo âu.

“Chúng ta sẽ biết sớm thôi!” Địch Nhân Kiệt trả lời.

Đào Cam quay trở lại. Cửa buồng Bao phu nhân vẫn khóa chặt, y phải dùng thủ thuật để mở khóa, tuy nhiên không có ai bên trong hết. Y chỉ tìm thấy một tay nải quần áo của Bạch Hồng, hành lý của Bao phu nhân đã biến mất. Hai chiếc giường trống không.

Địch Nhân Kiệt im lặng, hai tay chắp sau lưng, đi đi lại lại ngoài hành lang. Sau một lúc chờ đợi, Đinh cô nương mở cửa ra và vẫy tay với ông.

“Ta sẽ gọi các ngươi nếu cần,” huyện lệnh bảo hai nam nhân rồi bước vào buồng.

Đinh cô nương đã gấp gọn lại chăn gối. Nàng soi nến để Địch Nhân Kiệt đến bên giường xem xét các vết thương. Bạch Hồng vẫn nằm bất tỉnh, nhưng đôi môi thiếu nữ khẽ nhăn lại mỗi khi Địch Nhân Kiệt kiểm tra tới những vết cắt do móc câu sắt. Ông ngồi thẳng dậy, lấy một hộp nhỏ từ trong ống tay áo, ra lệnh cho Đinh cô nương, “Hãy hòa tan thuốc này trong trà nóng, đây là thuốc giảm đau và an thần.”

Địch Nhân Kiệt tiếp tục kiểm tra tình trạng của Bạch Hồng, mạch đập hơi loạn nhưng không có nội thương. Thiếu nữ chưa bị xâm phạm, ngoại trừ một vết bầm bên thái dương trái thì không có dấu vết bị đánh đập. Ông bôi thuốc vào những vết thâm tím rồi phủ thuốc mỡ lên, cảm thấy hài lòng khi thấy Đinh cô nương đã đắp vỏ trứng giã vụn lên vết thương trên ngực. Đắp lại chăn cho Bạch Hồng, ông lấy một nhúm bột trắng từ chiếc hộp khác, đặt vào trong lỗ mũi thiếu nữ.

Đinh cô nương đưa cho Địch Nhân Kiệt chén thuốc. Ông ra hiệu cho Đinh cô nương nâng đầu Bạch Hồng lên. Thiếu nữ hắt hơi rồi mở mắt ra. Ông cho nữ nhân uống thuốc rồi đặt nằm lại như cũ. Huyện lệnh ngồi xuống mép giường, Bạch Hồng ngơ ngác nhìn ông.

“Gọi hai nam nhân kia vào đây!” Địch Nhân Kiệt ra lệnh. “Chẳng mấy chốc Bạch Hồng có thế nói chuyện trở lại, ta muốn họ có mặt làm chứng.”

“Sẽ không… nguy hiểm đến tính mạng tiểu thư chứ ạ?” Đinh cô nương lo lắng hỏi.

“Không tệ đến thế,” Địch Nhân Kiệt đáp.

Ông mỉm cười, vỗ nhẹ vai Đinh cô nương và nói “Ngươi đã săn sóc người bệnh rất chu đáo. Giờ mau đi gọi người!”

Khi Đào Cam và Tông Lê bước vào, huyện lệnh nhẹ nhàng nói với Bạch Hồng, “Cô nương, giờ ngươi đã an toàn. Lát nữa thôi ngươi sẽ ngủ rất ngon.”

Ông không thích ánh nhìn nghi ngại trong mắt thiếu nữ. Đoạn ông quay sang Tông Lê và ra lệnh, “Ngươi hãy nói chuyện với nàng ấy đi!”

Thi sĩ cúi xuống và khẽ gọi tên Bạch Hồng. Chỉ thoáng chốc, thiếu nữ như bừng tỉnh, ngước lên nhìn Tông Lê rồi cất giọng vừa đủ nghe, “Chuyện gì đã xảy ra? Tiểu nữ vừa trải qua một cơn ác mộng ư?”

Địch Nhân Kiệt ra hiệu cho họ Tông. Thi sĩ quỳ xuống cạnh giường, nắm lấy đôi bàn tay Bạch Hồng và nhẹ nhàng vuốt ve.

Huyện lệnh cất lời trấn an, “Dù là gì đi chăng nữa thì chuyện cũng qua rồi!”

“Nhưng tiểu nữ vẫn thấy ngay trước mặt mình!” Nàng òa khóc. “Tất cả những khuôn mặt khủng khiếp đó!”

“Hãy kể cho ta nghe chuyện gì đã xảy ra!” Địch Nhân Kiệt khích lệ. “Ngươi cũng hiểu, một khi đã bị tiết lộ, những cơn ác mộng sẽ trở nên vô hại và ra đi mãi mãi. Ai đã đưa ngươi tới Diêm La Thập điện?”

Bạch Hồng hít sâu một hơi, trân trân nhìn bức màn trước mặt, chậm rãi kể lại, “Bẩm, sau khi xem xong vở kịch, tiểu nữ đã rất bối rối. Hai huynh muội rất thân thiết với nhau, nên tiểu nữ vô cùng sợ hãi khi nam nhân kia cầm kiếm đe dọa huynh ấy. Tiểu nữ lấy cớ để xin phép Bao phu nhân và chạy ra sau sân khấu gặp gia huynh. Tiểu nữ bảo rằng mình đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, muốn nói chuyện riêng với huynh ấy. Gia huynh mới bày cho tiểu nữ đóng giả mình rồi chạy lên buồng huynh ấy trước. Đại nhân biết đấy, gia huynh đã cải trang thành một ả đào.”

Thiếu nữ nhìn Địch Nhân Kiệt có ý dò hỏi.

“Phải, bản quan đã biết thân phận thật sự của Âu Dương cô nương rồi,” Địch Nhân Kiệt đáp. “Nhưng chuyện gì đã xảy ra sau khi ngươi gặp chúng ta ở hành lang?”

“Bẩm, khi chạy đến góc hành lang, tiểu nữ đụng phải Bao phu nhân. Mụ tỏ ra vô cùng tức giận và mắng mỏ tiểu nữ hết lời, rồi gần như lôi xềnh xệch tiểu nữ vào buồng. Mụ viện ra đủ mọi lý do, nói mình phải có trách nhiệm với tiểu nữ, không cho phép tiểu nữ qua lại với một ả đào có hành tung đáng ngờ như vậy. Bực bội vì thái độ lỗ mãng của mụ, tiểu nữ lấy hết can đảm nói rằng chưa chắc mình đã muốn trở thành đạo cô. Tiểu nữ muốn nói chuyện với ‘Âu Dương cô nương’ trước đã, bịa rằng mình đã quen biết ‘tỷ tỷ’ từ hồi ở kinh thành.

“Bao phu nhân bình thản lắng nghe. Mụ bảo tiểu nữ là người quyết định cuối cùng, nhưng đạo quán này đang chuẩn bị tiếp nhận tiểu nữ thọ giới, mụ phải thông báo lại ngay cho đạo trưởng. Khi Bao phu nhân quay về buồng, mụ nói đạo trưởng muốn gặp tiểu nữ.”

Thiếu nữ quay sang nhìn Tông Lê rồi tiếp tục câu chuyện, “Bẩm, Bao phu nhân đưa tiểu nữ đến thượng điện. Bọn tiểu nữ lên cầu thang bên phải, sau đó lên xuống vài đợt cầu thang nữa, rồi mụ dừng lại trước một buồng thay đồ nhỏ. Bao phu nhân nói rằng tiểu nữ phải đội mão vàng mới được tiếp kiến đạo trưởng. Tiểu nữ chợt nhận ra mình sẽ bị ép nhập Đạo nên đã từ chối.

“Bao phu nhân nổi cơn thịnh nộ. Tiểu nữ không còn nhận ra nữ nhân trước mặt nữa. Mụ gọi tiểu nữ bằng những danh xưng khủng khiếp, còn xé cả xiêm y trên người tiểu nữ. Tiểu nữ quá kinh ngạc trước những biến chuyển ấy, đến nỗi không kịp chống cự. Rồi mụ đẩy tiểu nữ không mảnh vải che thân vào căn buồng bên cạnh.”

Để ý thấy ánh nhìn đáng thương của Bạch Hồng, Địch Nhân Kiệt vội châm thêm một chén trà cho nàng. Thiếu nữ tiếp tục kể, “Bẩm, tiểu nữ thấy một buồng ngủ lớn bài trí trang trọng. Trên cái trường kỷ kê sát vách, tấm màn gấm vàng thêu kim tuyến được vén lên một nửa. Một giọng nói nghèn nghẹt vang ra từ trong đó, ‘Lại đây nào, thê tử của ta, giờ nàng sẽ được thọ giới ngay thôi!’

“Hiểu ra mình đã rơi vào cái bẫy của bọn mặt ngươi dạ thú, tiểu nữ cố gắng chạy trốn. Tiểu nữ định chạy ra cửa, nhưng Bao phu nhân nhanh chóng túm lấy tiểu nữ, bẻ quặt hai tay ra sau, túm tóc và kéo tiểu nữ đến trường kỷ. Tiểu nữ ráng sức quẫy đạp và kêu cứu.

“‘Buông nàng ra!’ Giọng nói kia lại cất lên. ‘Ta muốn nhìn cho rõ nàng!’

“Bao phu nhân ép tiểu nữ quỳ đối diện với trường kỷ, rồi mụ lùi lại phía sau. Tiểu nữ nghe thấy tiếng cười khùng khục vang từ trong màn gấm, âm thanh ấy kinh khủng đến nỗi tiểu nữ phải bật khóc.

“‘Tốt rồi!’ Bao phu nhân nói, ‘Giờ ngươi hãy ngoan ngoãn làm theo lời ngài!’

“Tiểu nữ gào lên rằng chúng phải giết tiểu nữ trước đã. Nữ nhân kinh khủng kia đe nạt, ‘Ngươi muốn ta phải dùng đến đòn roi à?’

“Rồi giọng nói kia lại cất lên, ‘Không, đừng làm hỏng làn da mịn màng đó. Nàng cần thêm thời gian để trấn tĩnh lại. Hãy đưa nàng đi ngủ đi!’

“Bao phu nhân đứng lên, đánh mạnh vào bên đầu tiểu nữ. Thế là tiểu nữ ngất đi.”

Tông Lê toan lên tiếng nhưng bị Địch Nhân Kiệt ngăn lại.

Sau một hồi, Bạch Hồng tiếp tục nói, “Bẩm, một cơn đau dữ dội ở vùng lưng khiến tiểu nữ tỉnh lại. Tiểu nữ đang nằm ngửa trên một vật cứng, không thế nhìn thấy gì vì mái tóc đã phủ kín gương mặt. Tiểu nữ cố kêu cứu nhưng miệng đã bị nhét chặt bông. Tay và chân tiểu nữ bị giữ bởi những móc câu chúng cắt sâu vào da thịt mỗi lần tiểu nữ khẽ cử động. Lưng thì đau nhức còn da thì căng như dây đàn, tiểu nữ cảm thấy toàn thân được bao bọc trong một lớp vỏ cứng.

“Tiểu nữ hoảng loạn vô cùng. Khi nhìn qua mái tóc và thấy một khuôn mặt xanh lè khủng khiếp đang liếc nhìn mình, tiểu nữ quên hết mọi đau đớn trên người. Tiểu nữ cho là bản thân đã chết và bị đày xuống Âm tào Địa phủ. Tiểu nữ tiếp tục ngất đi trong nỗi kinh hoàng tột độ. Nhưng rồi vết móc đau nhói ở tay chân khiến tiểu nữ tỉnh lại. Thở một hơi thật mạnh, tiểu nữ hất được mấy sợi tóc trước mặt sang bên, nhận ra con quỷ đâm mũi giáo vào ngực mình thực ra là một pho tượng gỗ. Tiểu nữ biết mình đang thế chỗ cho một bức tượng ở Diêm La Thập điện, cả thân mình bị phủ một lớp thạch cao. Vừa nhẹ nhõm vì mình còn sống, một nỗi kinh hoàng mới nhanh chóng ập lấy tiểu nữ. Có kẻ nào đó đang cầm nến đứng sau tiểu nữ. Trò tra tấn mới nào sẽ giội lên người một nữ nhân vô phương tự vệ như tiểu nữ? Rồi ánh sáng tắt ngóm, mọi thư trở nên tối đen. Nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiểu nữ điên cuồng tìm cách mở miệng kêu cứu, không muốn nằm một mình trong bóng tối. Chẳng mấy chốc sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng mấy con chuột…”

Bạch Hồng nhắm mắt lại, rùng mình một cái. Tông Lê bắt đầu khóc, nước mắt chảy trên tay thiếu nữ.

Nàng mệt mỏi nhìn Địch Nhân Kiệt, tiếp tục kể, “Bẩm, tiểu nữ không biết mình đã ở đó trong bao lâu. Tiểu nữ phát điên lên vì đau đớn và hoảng sợ, không khí ẩm ướt giá lạnh như thâm nhập tận sâu trong xương tủy. Cuối cùng tiểu nữ thoáng thấy ánh sáng và nghe có tiếng người. Nhận ra đó là đại nhân, tiểu nữ gắng hết sức ra hiệu, cố cục cựa bàn chân và các ngón tay, nhưng chúng đã hoàn toàn tê liệt. Tiểu nữ có nghe ngài nhận xét về thân thể lõa lồ của các bức tượng, nhưng… ít ra lúc đó tiểu nữ cũng có thứ gì bao phủ phía trên chứ ạ?”

Thiếu nữ ngượng ngùng nhìn ông.

“Có chứ!” Địch Nhân Kiệt đáp nhanh. “Nhưng các bức tượng khác thì không, nên ta mới nhận xét vậy.”

“Tiểu nữ biết mà!” Nàng nói vẻ nhẹ nhõm. “Nhưng lúc đó tiểu nữ không chắc chắn lắm, vì vướng lớp thạch cao phủ trên người, đại nhân đã thấy rồi đó. Sau đó… ngài đi qua mất.

“Tiểu nữ biết hy vọng duy nhất của mình là thu hút được sự chú ý của đại nhân khi mọi người trở ra theo lối cũ. Tiểu nữ bắt mình phải tỉnh táo suy tính. Đột nhiên tiểu nữ nghĩ rằng nếu di chuyển để mũi giáo đâm vào da thịt, máu đỏ sẽ nổi bật trên nền thạch cao trắng. Thế là tiểu nữ dồn hết sức ưỡn ngực ra trước. Nỗi đau mũi giáo gây ra không là gì so với các vết móc ở tay chân tiểu nữ. Lớp thạch cao phủ ngoài khiến tiểu nữ không chắc máu có chảy ra hay không. Nhưng khi nghe thấy tiếng máu nhỏ giọt trên sàn, tiểu nữ biết mình đã thành công, điều đó tiếp thêm can đảm cho tiểu nữ.

“Chẳng mấy chốc, tiểu nữ lại nghe thấy tiếng bước chân. Ai đó chạy ngang qua Diêm La Thập điện đầy vội vã, lướt ngang qua tiểu nữ. Dù biết sớm muộn đại nhân cũng sẽ quay lại, nhưng tiểu nữ đã phải chờ rất lâu. Cuối cùng ngài cũng đến…”

“Ngươi quả là một thiếu nữ dũng cảm!” Địch Nhân Kiệt nói, “Ta chỉ muốn hỏi hai câu. Sau đó ngươi sẽ được nghỉ ngơi. Ngươi đã tả khái quát căn buồng mà Bao phu nhân đưa mình đến rồi. Vậy còn con đường dẫn tới đó thì sao?”

Bạch Hồng chau mày, cố gắng nhớ lại, “Bẩm, tiểu nữ chắc chắn nó nằm phía đông thượng điện, nhưng còn cụ thể hơn. Tiểu nữ chưa từng đặt chân tới căn phòng đó, hơn nữa bọn tiểu nữ đã rẽ qua nhiều khúc quành…”

“Có phải ngươi đã đi qua một chiếu nghỉ vuông vức có miệng giếng trời?”

Thiếu nữ buồn rầu lắc đầu, “Dạ bẩm, tiểu nữ thực sự không nhớ!”

“Không sao. Ngươi có nhận ra giọng nói của nam nhân trên trường kỷ không? Phải chăng đó là giọng của Chân Trí đạo trưởng?”

Bạch Hồng lại lắc đầu, “Bẩm, giọng nói khốn kiếp đó vẫn còn văng vẳng bên tai tiểu nữ, nhưng tiểu nữ không nhận ra đó là giọng của ai cả. Tiểu nữ vốn có thính lực rất tốt.”

Thiếu nữ cười e thẹn, “Ngay lần đầu tiên mọi người bước vào Diêm La Thạp điện, tiểu nữ lập tức nhận ra giọng của Tông Lê công tử, dù chỉ nghe thấy từ xa. Tiểu nữ vô cùng nhẹ nhõm…”

“Chính Tông Lê đã giúp bản quan nghĩ tới khả năng ngươi đang ở Diêm La Thập điện,” huyện lệnh nói. “Nếu không có y, ta đã không tìm được ngươi.”

Bạch Hồng quay đầu lại, trìu mến nhìn thi sĩ trẻ đang quỳ cạnh giường. Rồi thiếu nữ nhìn về phía Địch Nhân Kiệt, yếu ớt nói, “Bây giờ tiểu nữ cảm thấy yên lòng và hạnh phúc biết bao! Cả đời này tiểu nữ cũng không thể báo đáp ngài…”

“Ngươi có thể đấy!” Ông ngắt lời. “Hãy dạy thanh niên này làm những vần thơ trữ tình hơn!”

Khi Địch Nhân Kiệt đứng dậy, thiếu nữ khẽ mỉm cười hai mi mắt chớp chớp, dường như thuốc an thần đã phát huy tác dụng. Quay sang Đinh cô nương, huyện lệnh thì thầm, “Ngay khi Bạch Hồng ngủ rồi, hãy quăng nam nhân kia ra ngoài và nhẹ nhàng xoa thuốc mỡ khắp người nàng ấy.”

Có tiếng gõ cửa, rồi Khang Dực Đức bước vào, mình vận trang phục nam nhi.

“Bẩm, thảo dân vừa mới đưa con gấu ra ngoài,” họ Khang cất tiếng. “Tất cả những chuyện này là sao?”

“Hãy hỏi Đinh cô nương!” huyện lệnh đáp. “Bản quan còn việc khác cần làm.”

Ông ra hiệu cho Đào Cam đi theo mình.

Đinh cô nương tròn mắt nhìn trân trối họ Khang hồi lâu, ngạc nhiên thốt lên, “Hóa ra tỷ tỷ chính là một nam nhân!”

“Vậy là vấn đề của ngươi đã được giải quyết rồi đấy,” Địch Nhân Kiệt nói.

Lúc này, trong mắt Khang Dực Đức chỉ có nữ nhân trước mặt, y gần như không để ý đến Tông Lê và bóng hình bất động trên giường. Trước khi rời khỏi buồng, Địch Nhân Kiệt liếc mắt thấy y siết chặt lấy Đinh cô nương trong vòng tay mình.

« Lùi
Tiến »