Địch Công Kỳ Án - Đạo Quán Có Ma

Lượt đọc: 6455 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi 16
nữ nhân bí ẩn lộ danh tính thiếu nữ lọt vào tay ác nhân

Khi ba người bước vào sảnh thượng điện, họ bắt gặp vị đạo sĩ phát chẩn đang khẽ khàng trao đổi với vài đạo sĩ. Thoáng thấy Địch Nhân Kiệt, nam nhân này vội chạy lại và lặng lẽ dắt ông sang sảnh bên.

Thi hài của Chân Trí được đặt trong một cỗ quan tài cao, phủ gấm đỏ thêu chỉ vàng hình Bát Quái pháp bảo. Huyện lệnh nhấc một đầu miếng vải, lặng nhìn gương mặt bất động của người chết. Khi ông thả miếng vải xuống, vị đạo sĩ phát chẩn thì thầm, “Bẩm đại nhân, bốn đạo sĩ sẽ ở đây cả đêm để tụng kinh cầu hồn. Ngài giám viện dự định thông báo về sự ra đi của đạo trưởng trong vài canh giờ nữa, ở lễ cầu kinh buổi sớm ạ.”

Địch Nhân Kiệt ngỏ lời chia buồn rồi quay trở lại tiền sảnh, nơi Đào Cam và Tông Lê đang đứng đợi. Thi sĩ rụt rè hỏi, “Bẩm đại nhân, không biết tiểu sinh có vinh dự được mời ngài tới buồng riêng thưởng thức chén trà không?”

“Ta từ chối việc leo thêm bất cứ bậc thang nào!” Địch Nhân Kiệt quả quyết. “Bảo một đạo sĩ mang một bình lớn trà khổ qua đến phòng kia!”

Ông bước về phía một khách sảnh nhỏ ở đầu kia tiền sảnh. Địch Nhân Kiệt an tọa bên bàn trà cổ bằng gỗ đàn hương chạm khắc tinh tế, ra hiệu cho Đào Cam ngồi xuống đối diện. Ông lặng lẽ quan sát bức họa Bát Tiên ngả vàng được lồng khung đẹp đẽ trên tường. Qua kẽ hở của bức hoành phi chạm khắc, thấp thoáng phần đầu của những pho tượng cao lớn sơn son thếp vàng trên án thờ trong thượng điện.

Tông Lê bước vào, mang theo một bình trà lớn rồi châm ba chén. Địch Nhân Kiệt bảo y cùng ngồi xuống.

Trong lúc thưởng trà, họ lắng nghe những tràng kinh cầu hồn đều đều vọng tới từ phía xa. Các đạo sĩ đang bắt đầu tụng niệm cho người đã khuất.

Địch Nhân Kiệt ngồi ủ rũ trên ghế, cảm thấy toàn thân kiệt sức, chân và lưng nhức nhối ê ẩm, còn đầu óc thì trống rỗng đến khó chịu. Ông cố gắng xem xét lại vụ sát hại Ngọc Kính Chân nhân và vụ tự sát của Chân Trí, mơ hồ cảm thấy vẫn còn một số điểm cần được lý giải. Giá mà ông tìm hiểu được thân thế của Mặc Đức để hình dung rõ ràng hơn. Nhưng đầu óc đang tê liệt, ông không thể tư duy rành mạch được. Mũ giáp của họ Mặc cứ xuất hiện trong tâm trí Địch Nhân Kiệt, ông cảm giác rõ rệt rằng có điều gì đó không ăn khớp. Suy nghĩ của ông trở nên lộn xộn, giai điệu tụng kinh đều đều của các đạo sĩ đang ru ông ngủ thiếp đi.

Nén lại một cái ngáp dài, Địch Nhân Kiệt cố gắng ngồi thẳng người lên. Ông chống cả hai khuỷu tay lên bàn, liếc nhìn hai người còn lại. Khuôn mặt gầy gò của Đào Cam vẫn bình thản như mặt hồ lặng. Còn mặt Tông Lê chùng hẳn xuống, sự mệt mỏi đã kéo tuột vẻ ương ngạnh thường ngày, trông y không còn giống một thanh niên xấc xược nữa.

Địch Nhân Kiệt uống cạn chén trà rồi nói với thi sĩ, “Tông Lê, giờ ngươi đã hoàn thành tâm nguyện của lệnh phụ quá cố. Đã đến lúc ngươi chuyên tâm học hành, dùi mài kinh sử để chuẩn bị ứng thí. Ngươi vẫn chưa chứng tỏ rằng bản thân xứng đáng với tên tuổi của Tông học sĩ!”

Huyện lệnh chau mày nhìn y, đoạn chỉnh trang lại mũ và nói nhanh, “Giờ chúng ta cần phải bày mưu tính kế để bắt được Mặc Đức, bắt hắn tiết lộ nơi giam giữ nữ nhân cụt tay và danh tính cô nương ấy.”

“Nữ nhân cụt tay?” Tông Lê ngạc nhiên hỏi.

“Đúng vậy,” Địch Nhân Kiệt nhìn thẳng vào y. “Ngươi có trông thấy một nữ nhân như vậy ở đây không?”

Tông Lê lắc đầu, “Bẩm đại nhân, trong hai tuần lưu lại đây, tiểu sinh chưa bao giờ nghe nói đến nữ nhân cụt tay nào. Trừ phi…”

Y mỉm cười, “Đại nhân muốn đề cập đến bức tượng ở Diêm La Thập điện!”

“Bức tượng ư?” Đến lượt Địch Nhân Kiệt ngạc nhiên.

“Dạ thưa, chính là bức tượng nữ nhân bị xích. Cánh tay trái của nó đã bị mọt ăn rồi rơi mất. Họ tu sửa lại bức tượng nhanh hơn tiểu sinh nghĩ.”

Thấy Địch Nhân Kiệt nhìn chằm chằm vào mình, Tông Lê nói thêm, “Bẩm, đại nhân nhớ không, chính là bức tượng nữ nhân lõa thể bị con quỷ da xanh dùng giáo đâm. Ngài có nói với Đào Cam rằng…”

Địch Nhân Kiệt đấm mạnh lên bàn, miệng gầm lên, “Ngốc tử, sao ngươi không nói với ta ngay lúc ấy?”

“Bẩm, tiểu sinh tưởng… Tiểu sinh có nói về một pho tượng được sửa chữa, lúc chúng ta bước vào nơi đó…”

Huyện lệnh đứng bật dậy, tay vớ lấy chiếc đèn lồng.

“Mau lên, cả hai ngươi!”

Dứt lời, Địch Nhân Kiệt chạy ra ngoài sảnh. Quên hết mọi mệt mỏi, ông bước hai bậc một, lao lên chiếu nghỉ phía trên thượng điện. Đào Cam và Tông Lê phải rất vất vả mới có thể đuổi kịp.

Vừa thở hổn hển, Địch Nhân Kiệt vừa dẫn lối băng qua thông đạo phía tây tới toà lầu, rồi chạy xuống cầu thang dẫn tới cổng Diêm La Thập điện. Ông đạp cửa xông vào, rồi dừng lại trước con quỷ da xanh và nữ nhân đang nằm dang rộng trên phiến đá.

“Nhìn kìa, nữ nhân đang chảy máu!” Ông lẩm bẩm.

Đào Cam và Tông Lê kinh hãi nhìn chằm chằm vào dòng máu nhỏ đang ứa ra từ vết nứt trên ngực bức tượng thạch cao, nơi mũi giáo đâm vào.

Địch Nhân Kiệt cúi xuống, thận trọng vén mái tóc đang che lấp khuôn mặt nữ nhân.

“Bạch Hồng!” Tông Lê kêu lên. “Chúng giết nàng mất rồi!”

“Chưa đâu,” huyện lệnh đáp. “Nhìn xem, ngón tay thiếu nữ vẫn đang co giật.”

Thân mình Bạch Hồng bị phủ một lớp thạch cao trắng, nhưng hai bàn tay và bàn chân lại bôi đen, hòa lẫn vào nền tối trong gian phòng.

Chớp chớp hàng mi, Bạch Hồng liếc nhìn họ bằng ánh mắt đau đớn và hoảng sợ, rồi mí mắt lại sụp xuống, Một cái đai da chèn ngang mặt thiếu nữ, vừa bịt miệng vừa cố định đầu với bức vách.

Tông Lê vươn tay định tháo dải bịt miệng, nhưng Địch Nhân Kiệt thô bạo hất tay y.

“Mau lui ra!” Ông ra lệnh. “Ngươi chỉ làm tình trạng thiếu nữ tồi tệ hơn thôi! Để đó cho chúng ta!”

Nhanh tay cởi bỏ dây xích quanh eo, tay và chân Bạch Hồng, Đào Cam thốt lên, “Bẩm đại nhân, tất cả chỗ xích này chỉ để che giấu những cái kẹp dùng để cố định tứ chi vị tiểu thư này!”

Y chỉ vào mấy cái móc câu sắt quanh mắt cá chân, đùi, cánh tay và cổ tay Bạch Hồng, rồi nhanh chóng rút từ trong ống tay áo ra một hộp đồ nghề.

“Khoan!” Địch Nhân Kiệt ngăn lại.

Ông kiểm tra kỹ càng mũi giáo, rồi cẩn thận nhấn phần thịt xung quanh cho đến khi mũi giáo rời khỏi cơ thể. Máu tuôn ra nhiều hơn và nhuộm đỏ lớp thạch cao phủ trên người Bạch Hồng. Đó chỉ là vết thương ngoài da, không sâu lắm. Huyện lệnh mạnh tay bẻ cong mũi giáo sang hướng khác, sau đó nhanh nhẹn vặn gãy cây giáo. Cánh tay gỗ của con quỷ cũng gãy rời và rớt xuống sàn.

“Giờ ngươi hãy bắt đầu từ phần chân!” Ông ra lệnh cho Đào Cam. “Đưa cho ta một chiếc kìm!”

Trong khi Đào Cam nới lỏng các kẹp sắt đang cố định chân Bạch Hồng, Địch Nhân Kiệt cũng bắt tay gỡ đai da. Ông nhổ đinh ở hai bên đầu sợi đai da, nhẹ nhàng rút miếng vải bông khỏi miệng thiếu nữ sau đó thận trọng gỡ những cái móc đâm sâu vào da thịt trên cánh tay.

“Cũng có nghề lắm!” Đào Cam lẩm bẩm vẻ hằn học trong lúc tháo móc câu bên đùi phải của Bạch Hồng.

Tông Lê úp mặt vào hai bàn tay khóc nức nở. Địch Nhân Kiệt quay sang quát, “Ngươi! Đỡ lấy đầu và vai tiểu thư mau!”

Tông Lê choàng tay qua vai Bạch Hồng, giữ lấy thân hình mềm oặt của thiếu nữ trong khi Địch Nhân Kiệt giúp Đào Cam tháo những chiếc móc sắt cuối cùng ra khỏi cánh tay phải. Ba người đưa Bạch Hồng rời khỏi tảng đá và đặt thiếu nữ lên tấm chiếu. Địch Nhân Kiệt tháo khăn quàng cổ ra rồi quấn quanh eo Bạch Hồng. Tông Lê ngồi xổm bên cạnh, vuốt ve má nàng, miệng không ngớt thì thầm những lời yêu thương. Thiếu nữ vẫn bất tỉnh.

Địch Nhân Kiệt và Đào Cam giật mạnh hai cây giáo dài từ tay một đôi quỷ da xanh khác, đặt những thanh giáo song song dưới sàn nhà. Đào Cam cởi áo choàng, buộc nó vào đầu các thanh giáo, tạo thành một cái cáng đơn sơ. Họ đặt Bạch Hồng lên cáng, Đào Cam và Tông Lê mỗi người nâng một đầu.

“Đưa Bạch Hông đến buồng của Đinh cô nương!” Địch Nhân Kiệt ra lệnh.

« Lùi
Tiến »