Điệu Valse địa ngục

Lượt đọc: 29621 | 24 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VẾT SẸO

Chiếc xe đẩy hàng nhích dần từng xăng ti mét về phía quầy cashier. Quỳnh đổi chân nọ chân kia trên đôi giày vải đế phẳng. Với chiều cao của mình, cô vẫn có thể quan sát hết dãy khách hàng đang chờ thanh toán. Bất ngờ Quỳnh bị giúi một cái thật mạnh. Cô suýt ngã vào đoàn người dài dằng dặc phía sau.

- Ðồ rẻ rách. Ở đâu ra mà len lên. Loi choi chỉ định ăn cắp.

- Con đứng trước bà từ nãy mà. - Giọng trẻ con thanh minh.

Giọng nói chói tai lại ré lên:

- Cút ra đằng kia. Bé oắt con mà đã gian. Mày đứng đây bao giờ?

Một cái mặt tròn xoe đen nhẻm chui xuống dưới, mái tóc cháy nắng buộc bằng hai cọng thun rẻ tiền, lại bên xanh bên đỏ, quần áo cáu bờ. Nó không dùng xe đẩy mà tay ôm một bịch bột giặt to tướng và một túi cá khô. Nó len lén tìm cách chui vào bất cứ khe hở nào nhưng cũng đều bị đuổi.

- Xuống dưới kia, đừng có chen hàng.

Không ai muốn nó đứng trước mặt mình. Tất cả đều đã xếp hàng cả tiếng và chỉ một lý do nhỏ xíu cũng đủ để họ phát cáu. Nó nhất quyết không chịu xuống cuối hàng, khăng khăng đứng sang bên lề nói một mình:

- Con xếp hàng từ đầu. Con nhường cho cô bụng bầu kia thanh toán trước nên bả thấy con lùi xuống mới tưởng con len hàng.

Không ai quan tâm. Một đứa trẻ bẩn thỉu đi vào cái trung tâm thương mại sang trọng này thật đáng ngờ. Tất cả không ai bảo ai đều sờ tay vào ví. Quỳnh cũng đảo chiếc túi xách sang bên trái. Bất ngờ nó sán lại bên Quỳnh, có thể con bé chọn mặt gửi vàng.

- Cô ơi, cô cho con đứng trước cô được không? Ba chờ con ngoài biển cả tiếng rồi. Con chỉ thanh toán mỗi xíu xiu này.

Quỳnh nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt khó chịu của cô giấu sau cặp kính đen. Mùi mồ hôi từ con bé toát ra khiến Quỳnh nín thở. Những tiếng người đằng sau ồ lên.

- Không được. Không ai được của người phúc ta đâu nhé. Chúng tôi xếp hàng cả tiếng rồi. Ai cũng đang bận cả.

Quỳnh mừng rỡ.

- Ðấy, đằng sau người ta không cho.

Cô nhìn xuống con người bé nhỏ bên dưới. Nụ cười cầu may đang tươi tắn bỗng tắt ngúm, ỉu xìu. Bỗng nó nhìn lom lom vào mặt Quỳnh rồi hét toáng lên:

- Trời đất ơi. Cô hoa hậu nè. Hoa hậu Hoàng Lệ Quỳnh.

Quỳnh giật thót mình. Những người đằng trước ngó cả xuống nhìn cô, đằng sau chen lên, rồi các dãy thanh toán khác cũng ngó sang. Những cô thủ quỹ dừng tay. Dường như cả siêu thị đang dán mắt vào Quỳnh.

- Ðúng rồi, hoa hậu nè. Hoa hậu Quỳnh đến thăm biển Vũng Tàu nè.

Tiếng người lao xao. Có người cười toe toét, có người nhìn lom lom vẻ tò mò, có người lạ lẫm, có người âu yếm. Họ muốn biết đương kim hoa hậu vừa đăng quang ba tháng trước, lộng lẫy, kiêu sa trên sân khấu trông ngoài đời như thế nào. Quỳnh bị lúng túng mất mấy giây đầu rồi nhanh chóng lấy lại được vẻ tự tin. Cô gật đầu chào mọi người bằng dáng vẻ duyên dáng, yêu kiều nhất. Con bé đáng ghét dường như quên mất cái việc rất quan trọng của nó vừa rồi. Nó nhảy cẫng lên, ra vẻ là người có công phát hiện ra hoa hậu.

- Trời đất ơi. Cô hoa hậu dễ thương hơn cả trong vô tuyến nữa nè. Bữa rày con xin ba bình chọn qua mạng cho cô mà ba hổng biết vào nét như nào.

Quỳnh đặt bàn tay trắng nõn lên mái tóc bẩn thỉu của nó, cười âu yếm theo kiểu nữ đại sứ thiện chí đến giao lưu với trẻ em nghèo.

- Cưng để đồ vào đây cô cho thanh toán nhờ. Xếp hàng chờ lâu lắm.

Con bé sung sướng thả tọt mấy thứ đồ rẻ tiền của nó vào xe đẩy, miệng liến thoắng những câu nhăng nhít. Còn ba người nữa mới đến lượt Quỳnh. Cô thở dài, đôi lúc quay sang cười tươi tắn với vài người khách thỉnh thoảng lại liếc trộm cô. Cô rủa thầm con bé lắm mồm. Suốt những tháng vừa qua, cuộc sống của Quỳnh đã bị đảo lộn, tất nhiên là một sự đảo lộn phiền toái nhưng dễ chịu.

Con bé nhận đồ từ băng chuyền rồi chạy té ra cửa. Quỳnh thở phào. Sau khi đã cho hết đồ vào hai túi nilon, Quỳnh bước ra ngoài. Cô sẽ gọi một chiếc taxi về khách sạn. Bất thần con bé đen đúa từ đâu nhảy xổ ra.

- Cô ơi, bây giờ cô về đâu?

Hoá ra nó đã chờ Quỳnh suốt từ nãy ở ngoài cửa. Trời ơi, con bé này còn định ám cô đến bao giờ nữa? Những người khách ban nãy cũng lục tục đi ra, họ nhìn Quỳnh với vẻ đầy thiện cảm. Quỳnh đành vuốt nhẹ lên má con bé.

- Cô về ngay đây thôi. Nhà con ở đâu?

Mắt Quỳnh nhớn nhác quanh khu thương mại tìm kiếm một chiếc taxi.

- Con nói cô cũng chẳng biết. Cô ở xa đến mà.

- Con mấy tuổi rồi? - Quỳnh rút điện thoại bấm số của trạm taxi.

- Con tám tuổi rồi ạ. Cô ơi, cô đẹp lắm. Từ hôm nhìn thấy cô trên vô tuyến đến giờ, con nằm mơ thấy cô ba lần. Cô còn đẹp hơn cả Lọ Lem và Bạch Tuyết.

Quỳnh nhìn đồng hồ, tổng đài trả lời rằng hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần nên đông khách, cô phải chờ 10 phút nữa.

- Cô ơi, con cũng muốn thành hoa hậu giống như cô.

Quỳnh kiên nhẫn, không nhìn vào khuôn mặt cóc cáy của nó, tranh thủ san đồ vào hai túi cho đều nhau.

- Con xinh lắm, con sẽ thành hoa hậu.

- Nhưng con lại không có quần áo đẹp.

- Bảo mẹ con mua cho.

- Con không có mẹ.

Quỳnh hơi chững lại. Cô đứng thẳng lên, nhìn vào đôi mắt rất xanh của con bé. Mặt nó tròn trịa, mũi cao, trông không đến nỗi đáng ghét lắm, chỉ là vì những hành động gây phiền toái của nó khiến Quỳnh lộn ruột. Nói chung là cô không thích trẻ con. Cô hạ giọng:

- Cô cũng không có mẹ, không có quần áo đẹp… nhưng vẫn trở thành hoa hậu.- Rồi Quỳnh ghé sát tai nó, giọng bí ẩn. - Nếu con trở thành hoa hậu… thì con sẽ có quần áo đẹp.

Taxi đã đến. Quỳnh vội vã xách đồ ra xe. Con bé nhìn Quỳnh vẻ tiếc nuối rồi nó nói với theo:

- Cô ơi, con cũng tên là Hoàng Lệ Quỳnh đấy.

Hình như nó đứng ngoài cửa xe vẫy vẫy. Cô bảo tài xế:

- Khách sạn Imperial.

Vũ ra mở cửa cho cô, khuôn mặt lộ rõ vẻ sốt ruột.

- Sao em đi lâu thế?

Cô xách đồ vào phòng tắm.

- Siêu thị đông quá, taxi lại hết.

Vũ vẫn mặc nguyên bộ kimono màu tím than như lúc cô vừa ngủ dậy, miệng phàn nàn nhưng vẫn hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hồi của cô

- Em cầu kỳ quá.

Thật ra thì sự cầu kỳ này không phải phát sinh từ lúc cô trở thành hoa hậu. Ngay từ nhỏ, Quỳnh đã có thói quen chỉ dùng những đồ cá nhân của riêng mình, và phải đúng kiểu quen thuộc. Người anh cùng cha khác mẹ của cô thường len lén càu nhàu “Con nhà lính, tính nhà quan”. Tất nhiên cái tính khó chiều đó càng tăng lên theo thời gian. Mặc dù ở khách sạn năm sao, nhưng Quỳnh nhất định không chịu dùng những chiếc khăn tắm thơm phức, ly pha lê trong vắt không một vết mờ, và loại dầu tắm thượng hảo hạng để sẵn bên bồn. Cô đòi ra siêu thị để tự mua một loạt đồ cá nhân mới. Những thứ kia rất sang trọng, nhưng dứt khoát đã từng có người dùng rồi, vậy thì chúng không thể sạch được. Quỳnh sợ bẩn đến độ thành một thứ bệnh.

Họ xuống sảnh ăn tối. Vũ kéo ghế cho Quỳnh, một khoảng cách xa hơn bình thường để đôi chân dài như thiên nga khỏi bị va chạm. Ðôi chân Quỳnh là cả một nỗi khổ não đối với tất cả các thí sinh khác. Cổ chân nhỏ xíu như búp bê Barbie, bắp chân đầy đặn, mỗi bước đi lại rung rinh một cách hết sức đáng yêu, và cặp đùi, chúng tròn trịa, mịn màng, lấp xấp một lớp lông tơ như em bé. Ðặc biệt bên mé đùi trái có một chiếc sẹo nhỏ xíu hình ngôi sao năm cánh như tô điểm thêm cho kiệt tác của tạo hoá. Hôm bà tiến sỹ nhân trắc học chỉ đạo việc đo chỉ số cho các thí sinh, Quỳnh sợ hết hồn. Cô nghĩ rằng chỉ vì vết sẹo này mà bao công sức sẽ đổ xuống sông xuống bể hết. Những thí sinh lần lượt trút bỏ quần áo. Tất cả đều đẹp, nhưng trong trang phục của Eva, những khiếm khuyết mới bắt đầu lộ ra. Số 36 chân dài nhưng vòng kiềng. Số 11 ngực quá nhỏ, lại còn hơi bị lệch. Số 5 tàn nhang đầy cổ. Số 82 da thô và đen. Số 90 lưng dài trùng trục. Khi Quỳnh tháo chiếc váy lót cuối cùng, trên người còn độc một manh vải nhỏ xíu như chiếc lá trong vườn hồng hoang, thì cũng là lúc âm thanh trong phòng ắng lại. Không còn tiếng xì xào, bàn tán, không còn tiếng cười đùa, chọc ghẹo, không còn tiếng càu nhàu cáu bẳn của những thư ký chuyên lo việc đo đạc. Quỳnh lo lắng, mồ hôi túa ra, khiến làn da màu sáp ong ẩm ướt như thể một nữ thần vừa nhô lên khỏi mặt biển. Mớ tóc dày xòa xuống bờ lưng trần mảnh dẻ với một đường rãnh cong đầy quyến rũ. Quỳnh khổ sở quay sấp mu bàn tay vờ như tạo dáng nhưng kỳ thực là che vết sẹo trên đùi. Bà tiến sỹ giọng lạnh lùng.

- Ðặt hai tay lên hông.

Bà ta cắt tóc ngắn, khuôn mặt đàn ông thô kệch, những ngón tay mập chũn. Quỳnh cảm thấy có vật gì buốt như dao, lại rát như lửa đỏ vờn từ mắt cá chân lên đỉnh trán. Cô từ từ rút bàn tay lên hông. Các số báo danh khác ồ lên, mắt dán vào vết sẹo. Quỳnh suýt phát khóc.

- Làm sao mà làm được thế?

- Cậu xăm đấy à?

- Ðẹp quá, trông điệu nhỉ.

Quỳnh ngơ ngác, người ta đang bàn tán về vết sẹo của cô. Ánh mắt họ ghen tị. Họ thích vết sẹo. Quỳnh lấy lại tự tin, hai tay chống lên hông cho cô thư ký còm rom vòng chiếc thước dây qua. Hàng trăm ánh mắt đốt cháy làn da Quỳnh như bầy tiên nước ngước nhìn đám bọt biển xung quanh nữ thần Aphrodite. Hôm ấy, tất cả đều biết, ai sẽ là người chiến thắng.

Vết sẹo này bắt nguồn từ một câu chuyện hồi nhỏ. Năm Quỳnh bảy tuổi, có một tên con trai lạ mặt xuất hiện, tuổi gấp đôi Quỳnh. Ba giới thiệu:

- Ðây là anh ruột con.

Quỳnh lắc đầu quầy quậy, không tin. Mẹ cô không biết giải thích thế nào mới lựa lời.

- Anh Hùng là con ruột của ba, nhưng mẹ Hùng mất rồi. Từ nay Hùng ở với mẹ con mình.

Cô khoái chí thấy trong nhà có một đứa trẻ con nữa, không thắc mắc gì thêm, lập tức lấy đồ hàng của nả ra khoe. Nhưng tên này mặt mũi gườm gườm rầu rĩ, có vẻ không muốn chơi với Quỳnh. Cả mãi về sau này cũng vậy. Cô đem chuyện đó ra kể với bà ngoại. Bà an ủi:

- Nó không phải do mẹ con sinh ra. Chỉ một nửa dòng máu là ruột thịt nên không thích con là phải.

Từ đấy Quỳnh đâm ra ghét Hùng. Tuy rù rì, ít nói nhưng Hùng rất chiều Quỳnh. Cái dáng vẻ lầm lũi biết thân biết phận khiến Quỳnh có cảm giác cậu ta là một tên nô lệ. Anh ta sợ mẹ Quỳnh, sợ làm Quỳnh giận, sợ tất tần tật mọi người trong nhà. Sự nhạy cảm của một đứa trẻ khiến Quỳnh nhận ra ngay điều đó và thích thú với cảm giác có một kẻ sợ mình. Quỳnh nhanh chóng biến người anh cùng cha khác mẹ thành một tên nô tỳ, và cô là nữ hoàng trong một vương quốc nhỏ, hệt trong chuyện cổ tích. Sự tưởng tượng khiến Quỳnh nhập vai ra một nữ hoàng trái tính trái nết thực sự. Ðang giữa trưa, cô dựng Hùng dậy.

- Anh Hùng, em muốn anh trèo lên cây hái cho em một chùm dâu da.

Hùng mắt nhắm mắt mở càu nhàu rồi cứ thế đầu trần trèo lên cây dâu da ngoài hè đang xanh um vì nắng. Trời mùa đông lạnh ngắt lạnh ngơ, Quỳnh ra lệnh:

- Anh Hùng kéo áo lên để em cho chân vào lưng anh.

Hùng thực hiện động tác một cách tự nguyện, kéo lưng áo len để Quỳnh thò đôi chân như nước đá vào tấm lưng gày gò nhưng ấm áp. Tất nhiên chỉ những lúc vắng mặt ba mẹ, Quỳnh mới dám giở trò tai quái. Hùng có nhiệm vụ chở Quỳnh đi học, rồi đến buổi lại đón về. Sáng sáng, Hùng dậy sớm và đánh thức Quỳnh khi quần áo đã sẵn sàng. Trong lúc Quỳnh đánh răng rửa mặt, Hùng dắt xe đứng chờ sẵn ngoài sân. Khi Quỳnh tan học, thế nào cũng lại thấy Hùng đứng đợi bên cây cột điện ngoài cổng trường. Có lần chỗ đó người ta đứng lấn hết, Hùng đành đứng lệch sang mé cổng đằng kia làm Quỳnh nhìn mãi không thấy. Quỳnh cuống lên sợ hãi rồi khi tìm được Hùng, cô khóc ầm ĩ và lăn vào cào cấu cánh tay Hùng cho đỏ tía lên. Hùng cuống quýt.

- Ðừng mách mẹ, đừng mách mẹ. Anh xin lỗi.

Kể từ lần đó, bằng bất kỳ giá nào, bất chấp lý do gì, Hùng đều đứng chịt lấy cây cột điện lúc giờ tan học. Có những bận nắng như đổ lửa, như muốn nướng cháy mọi vật thành than, hay mưa lốc trắng trời trắng đất, Hùng vẫn kiên trì nép vào cây cột điện, cho dù hàng hiên chỉ cách đó có vài bước chân. Tuy chiều chuộng tất tật những yêu cầu quái ác của Quỳnh nhưng có một thứ luôn khiến Hùng nổi khùng lên. Là vì khi nhắc đến ba mẹ, Quỳnh bao giờ cũng nói “ba em”, “mẹ em” hoặc “ba mẹ em”. Chưa bao giờ Quỳnh công nhận đấy là ba mẹ của Hùng. Quỳnh cho rằng Hùng chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu trong nhà, không được phép tranh giành bố mẹ của cô. Cô cho Hùng cái gì thì Hùng được cái nấy. Một bận, thấy Hùng làm sai ý, Quỳnh hét lên:

- Anh là đồ không có mẹ.

Ðôi mắt hiền lành của Hùng trở nên vằn đỏ hung dữ. Quỳnh sợ hãi lùi lại, nhưng không kịp, Hùng đẩy giúi cô về phía sau. Quỳnh ngã nhào vào chiếc xe đạp. Nó đổ kềnh ra đất và chiếc chân chống cứa một vệt sắc nhọn lên đùi cô. Vết cứa gọn, nhưng sâu, máu chảy túa ra ướt đẫm chiếc quần vải cotton của Quỳnh. Cô kinh hoàng nhìn màu đỏ thẫm loang dần, khóc toáng lên.

- Anh giết chết em rồi.

Hùng đứng chôn chân tại chỗ, tưởng thế thật. Tức thì Quỳnh như một bạo chúa nổi cơn thịch nộ trước tên đầy tớ phạm thượng, cô vớ lấy chiếc bút chấm mực rồi lao vào Hùng. Cô giằng đi giằng lại những vết cày trên cánh tay đen đúa của Hùng một cách độc ác. Máu ứa ra, hoà lẫn với màu mực tím ngắt thành những vệt đen sì khủng khiếp. Mẹ Quỳnh về, bà nhìn thấy vết thương trên đùi Quỳnh thì rên lên thảm thiết. Suốt một tháng sau đó bà không thèm nói chuyện với Hùng. Vết thương của Quỳnh được mẹ chăm sóc hàng ngày bằng cách bôi thuốc mỡ và nghệ sống nên để lại một ngôi sao năm cánh tuyệt đẹp. Còn vết thương của Hùng thì không thế. Hùng tự chữa bằng cách hái lá dâu da nhai nhỏ rồi đắp lên chi chít. Khi Hùng bóc đi những vảy máu khô, nó vằn vện xấu xí hệt một đám dây thừng mục ải.

Quỳnh lọt vào vòng bán kết.

Sau đêm đăng quang, Mạnh nói với cô rằng “Em đã có sẵn tố chất của hoa hậu trong huyết quản rồi.” Quỳnh và các bạn phải ở trong khách sạn, sinh hoạt cách ly với bên ngoài. Song trước hôm bán kết, Mạnh nhắn tin cho Quỳnh “Anh đang ở ngoài hành lang. Anh nhớ em quá”. Quỳnh hoảng hồn nhắn trở lại “Anh làm sao vào được đây? Mà khuya quá rồi.” – “Em quên anh là nhiếp ảnh gia rồi à. Anh xoáy được một cái thẻ và chầu chực ở đây từ lúc chiều, giả vờ chụp ảnh cho các người đẹp.” Quỳnh thở dài, vẫn là các trò láu cá quen thuộc của Mạnh. Nhìn sang hai cô bạn cùng phòng đã ngủ say, Quỳnh nhẹ nhàng bước ra ngoài trên đôi dép bông. Khách sạn 15 tầng và người ta sử dụng thang máy, thành thử cầu thang bộ hầu như bị bỏ quên. Quỳnh bước xuống tầng dưới. Trong ánh đèn vàng vọt, Mạnh đang đứng tựa vào bức tường chiếu nghỉ với bộ quần áo bẩn thỉu và dáng điệu mệt mỏi, vẻ như phải trốn tránh các tay bảo vệ và những người quản lý trong suốt nửa ngày trời. Nhìn thấy Quỳnh, Mạnh nhỏm người lên, dang hai tay chờ đợi rồi ôm xiết lấy Quỳnh. Ðôi tay anh chạm vào nếp váy lụa mềm mại, rồi cuống cuồng vò nhàu nó lên. Quỳnh sợ hãi.

- Anh… không được… có người nhìn thấy.

Người Mạnh nóng như sốt, hơi thở đứt quãng.

- Anh không chịu đựng được nữa rồi. Thà em không làm hoa hậu còn hơn. Anh đã nhớ em suốt cả tháng trời. - Nói đoạn vội vã ẩy Quỳnh lên thành tay vịn cầu thang thô ráp và bụi bặm.

Ðúng lúc đó, cánh cửa vào cầu thang bộ kẹt một tiếng lạnh lẽo. Quỳnh chỉ kịp thấy một mớ tóc dài thụt lại rất nhanh rồi biến mất. Cô dang thẳng cánh tay vào gò má hốc hác của Mạnh, rít lên:

- Nếu tôi bị loại khỏi vòng thi thì mọi chuyện chấm dứt ở đây.

Cô vội vàng trở lại phòng, bỏ mặc mối tình đầu ngơ ngác dưới bậc cầu thang cuối cùng. Hai đứa bạn cùng phòng vẫn ngủ ngon lành, nhưng Quỳnh không thể nào nhắm mắt được. Cô cần một giấc ngủ sâu để giữ cho khuôn mặt tươi tắn và mịn màng trong suốt ngày mai, nhưng sự việc vừa rồi khiến Quỳnh lo cháy ruột. Kẻ tình cờ bắt gặp cô là ai? Ví thử nếu cô không bị ban tổ chức khiển trách thì cái tin thí sinh số 10 tiếp bạn trai ngay tại cầu thang khách sạn vào lúc nửa đêm sẽ khiến cô mất cảm tình trước công chúng, số phiếu bình chọn sẽ sụt xuống thảm hại. Lúc đó đến vòng chung kết cũng thật xa vời, huống hồ là ngôi vị số một.

Sáng hôm sau, lúc Quỳnh xuống nhà ăn, một người trong ban tổ chức gọi cô lại. Bà ta nhìn Quỳnh nghiêm khắc.

- Có người nói với cô đêm qua cháu không ở trong phòng. Cháu gặp một người đàn ông ngay trong khách sạn.

Quỳnh mở to mắt, khuôn mặt trong trẻo, kiều diễm của nữ thần Aphrodite nhanh chóng ướt lệ. Quỳnh thổn thức, giọng ngắt quãng:

- Con không thế… Hôm qua con đi ngủ từ lúc chín giờ… Nếu mẹ con còn sống, mẹ cũng không bao giờ cho phép con làm như vậy… Người ta độc ác quá…

Người phụ nữ từng tham gia chỉ đạo hàng trăm cuộc thi sắc đẹp lớn nhỏ bị bất ngờ. Bà ta lúng túng. Ðúng lúc đó, Quỳnh chợt nhìn thấy người bạn cùng phòng đi qua. Cô rối rít:

- Tối qua tớ ở suốt trong phòng cùng các cậu, đúng không nào. Tớ còn nghe thấy cậu nói mê…

Con bé cùng phòng Quỳnh đến từ đồng bằng sông Cửu Long, hiền lành như hạt lúa, lại có tật hay nói mê sảng những điều rất nực cười. Nó sợ chết khiếp khi thấy Quỳnh chuẩn bị tiết lộ cái tật đáng xấu hổ đó. Chưa biết đầu cua tai nheo thế nào, nó cuống quýt nói át đi:

- Vâng ạ. Tối qua chúng cháu ở trong phòng cùng nhau suốt. Cháu sợ ma nên Quỳnh sang ngủ cùng giường. Cháu nằm trong, Quỳnh nằm ngoài. - Nó nói một chập rồi như sợ mình đang mắc tội gì, vội vã bỏ vào sảnh.

Người phụ nữ thở dài.

- Cô xin lỗi. Cô kiểm chứng lại thôi. Cháu vào nhà ăn sáng đi.

Giờ thì Quỳnh đã biết kẻ mách lẻo dứt khoát là một thí sinh khác. Cô nhìn một lượt quanh nhà ăn. Những khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười với cô rồi tiếp tục cúi xuống đĩa thức ăn. Chỉ đến buổi tập luyện chiều hôm đó, khi nhìn thấy đôi mắt sưng húp của số báo danh 15 đang chiếu vào cô đầy thù hận, thì mọi chuyện mới rõ ràng. Số báo danh 15 người Sài Gòn, kém cô hai tuổi, là sinh viên ngành kinh tế, chiều cao vượt trội, thân hình hoàn hảo và rất ấn tượng với khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn như trong một bức danh hoạ thời Ðường. Cô ta đang đi lại trong phòng theo tín hiệu của người huấn luyện. Trời oi bức, và chị ta có vẻ đã mất hết kiên nhẫn.

- Chỉ còn vài tiếng nữa là các em bước lên sân khấu trước hàng triệu cặp mắt của khán giả cả nước. Vậy mà tôi hết sức thất vọng. Số 10, em đi lại một lần nữa để làm mẫu cho các bạn. Ðó… đó… khi xoay người, các em vẫn phải lưu lại ánh mắt với khán giả. Làm sao để tất cả đều nghĩ rằng các em đang nhìn vào từng người trong số họ…

Khi lướt qua vị trí của số 15, cô mỉm cười thân thiện. Nhưng số 15 quay ngoắt đi không thèm đáp lại. Quỳnh hài lòng, cô đã thích nghi để đối phó với mọi rào cản trên con đường rất rộng ở phía trước kể từ khi chưa bước vào cuộc thi này. Cô xinh đẹp, hơn nữa lại thông minh. Ðó không phải là cái tội, nhưng là con dao hai lưỡi. Nó đánh thức mọi tị hiềm và tội lỗi không chỉ ở những người trần mắt thịt mà còn là nỗi khó chịu của các thần linh. Cô phải gánh chịu nỗi bất hạnh này bằng sự trừng phạt của vị thần số phận khi ngài cướp đi hai người mà cô yêu quý nhất. Người anh cùng cha khác mẹ của cô thường hét vào mặt Quỳnh những lúc bị cô trêu đùa một cách độc ác “Ðồ không có mẹ, đồ không có mẹ”.

- Mày là một đứa con gái xấu xí.

Quỳnh cười khanh khách.

- Sau này em sẽ thành hoa hậu, lúc đấy mẹ em sẽ là mẹ của hoa hậu.

Quỳnh liên tục nhấn mạnh vào từ “Mẹ” để trêu tức Hùng. Hùng giận lắm bỏ đi, miệng lầm bầm:

- Mày không làm hoa hậu được. Da mày thì đen, người gày ngẳng ngheo, lại còn lêu đêu như con sếu vườn.

Năm Quỳnh lên 10 tuổi, nghĩa là sau khi Hùng sống với gia đình cô được ba năm, thì cha cô mất. Những người hàng xóm ưa bép xép bình luận rằng “Thằng Hùng sinh nhằm vào cung Triệt phụ mẫu nên bố mẹ nó mới mất sớm”. Câu nói đó rơi tõm vào bộ óc thông minh của Quỳnh rồi ở lỳ trong đó không ra nữa. Ngày đưa cha, trời mưa sầm xì như muốn những cơ thể người cũng tan ra thành nước. Mẹ Quỳnh vật vã bên lớp đất nhão nhoẹt. Hùng mặt mũi đờ đẫn, u ám. Khi những xẻng đất cuối cùng vừa đắp thành một lùm vuông vắn. Quỳnh đứng trước mặt Hùng, gằn từng tiếng, nước mắt chảy ra lã chã

- Anh sinh ra làm ba mẹ chết. Anh làm mẹ anh chết rồi, sao còn đến đây làm gì. Vì anh mà ba em mới chết.

Quỳnh vẫn còn nhớ hình ảnh cuối cùng của Hùng. Nó dúm dó đến khủng khiếp, nó già đi hàng chục tuổi, nó chất chứa đầy ngạc nhiên, ân hận, giận dữ, căm ghét, tủi phận, đau đớn, buồn bã. Sau khi mọi người rời khỏi nghĩa trang, chẳng ai còn nhìn thấy Hùng nữa. Mẹ Quỳnh có cho người đi tìm ở vài nơi nhưng không thấy. Sau đó, quãng thời gian sống cùng người anh ruột thịt chỉ còn là hồi ức. Quỳnh gần như đã quên sạch những hình ảnh và câu chuyện về Hùng. Cô chỉ ân hận đã nói ra điều vô tình trong đám tang cha khi mà năm năm sau đó, mẹ Quỳnh cũng ra đi trong một tai nạn. Từ đấy, Quỳnh mang khuôn mặt của một đứa trẻ nhưng tâm hồn như nụ hoa đào sớm bị hơ ra gió bão.

Con bé có tật nói mê, số 15 và Quỳnh cùng lọt vào vòng chung kết. Những người tiếp xúc với các thí sinh hàng ngày xì xào rằng để chọn xem ai là hoa hậu quả thực dễ lắm. Ðiều đó sáng rõ như ban ngày, mặc dù các người đẹp đều ngan ngát như một vườn địa đàng. Người nào muốn bước lên ngôi vị số một, người đó phải có tố chất. Cái tố chất đặc biệt ấy như một vầng hào quang lan tỏa rực rỡ khiến những người bước chân vào khu vườn sắc đẹp sẽ chỉ bị hoa mắt bởi một bông hồng gai duy nhất.

Ðêm chung kết. Khán giả cả nước dán mắt vào màn hình để chờ đợi kết quả đúng như dự đoán của họ. Sau cánh gà, Quỳnh và các thí sinh bận rộn chuẩn bị cho giờ phút quan trọng nhất. Thốt nhiên, cô kêu lên thất thanh:

- Ôi, giày của tôi.

Một chiếc giày của cô đã biến mất không còn dấu tích. Nó như có bánh lái tự động sau khi cô rời khỏi bàn của chuyên viên trang điểm. Cả phòng lặng đi, những khuôn mặt trầm xuống biểu lộ sự thông cảm, nhưng ánh mắt thì không nén nổi những tia nhảy nhót lấp lánh. Cả con bé cùng phòng có tật nói mê, nó hiền lành, chân chất, vì thế càng khó giấu cảm xúc đang toát ra từ đôi mắt. Nó cụp hàng mi đang hếch lên rung rinh, vội vàng đi tìm giúp Quỳnh chiếc giày. Người phụ trách lo lắng nhìn khuôn mặt đã tái đi của Quỳnh sau lớp phấn trang điểm cầu kỳ.

- Hay để chị đi mượn cho em một đôi giày khác?

Ðiều đó dường như là không tưởng. Chỉ còn năm phút nữa toàn bộ thí sinh sẽ phải tập trung trên sân khấu. Ðể tìm được đôi giầy phù hợp với cỡ chân, với những trang phục đang mặc và địa hình đặc thù trên sân khấu, các thí sinh đã phải chuẩn bị hàng tháng trời. Coi như người đã được tiên lượng là nữ hoàng sắc đẹp của đêm nay sẽ thất bại hoàn toàn. Không có đôi giày quen thuộc, đôi chân thiên nga sẽ hoàn toàn mất tự tin, đi lại sẽ khó khăn, và đặc biệt đây là một đòn tâm lý nặng nề khiến thí sinh không thể tập trung vào cuộc thi. Toàn bộ hệ thống ánh sáng trên sân khấu đã hoạt động. Những dải âm thanh tuôn trào như sóng biển chuẩn bị đón các bước chân yêu kiều mà hàng chục triệu người đang mong đợi. Chỉ còn hai phút nữa thôi. Nhưng bất ngờ, Quỳnh rút từ trong chiếc va li nhỏ xíu một đôi giày giống hệt với chiếc giày còn lại. Quỳnh cầm đôi giày trên tay như nữ thần Arthemis kiêu hãnh với cây cung bạc. Cô nhẹ nhàng xỏ nó vào chân. Những khuôn mặt thất vọng, chưng hửng, nhưng riêng đôi mắt của số báo danh 15 vẫn còn nguyên vẹn ánh thù hận như trước ngày bán kết. Cô hài lòng bước ra sân khấu. Niềm vui chiến thắng kẻ cản đường như một hoạt chất kích thích hàng triệu tế bào, nó phóng một luồng sinh khí quái lạ khiến gương mặt chủ nhân toả những thần thái kỳ diệu trong khoảnh khắc.

Sân khấu là một vỏ ốc khổng lồ nổi lên mặt biển, và Quỳnh lướt trên đôi giày chiến thắng. Toàn bộ cơ thể Quỳnh căng lên như một tượng thần Vệ nữ với mớ tóc dài lộng lẫy bao quanh khuôn mặt ngẩng cao kiêu kỳ. Quỳnh hơi mỉm cười, ánh mắt long lanh sáng rực như thể cô đang đối diện với từng khán giả trong một không gian thần thánh. Khi Quỳnh trả lời câu hỏi cuối cùng, cô cảm thấy đôi chân mình đã chạm đến đỉnh cao của danh vọng. Pháo hoa vỡ òa. Quỳnh nắm chặt cây vương trượng lấp lánh trong tay, như đang thăng hoa trong một giấc mơ kỳ ảo.

Hôm sau Quỳnh nhất định đòi Vũ cho cô đi dạo ngoài biển. Kể từ ngày chạm vào cây vương trượng, Quỳnh bắt đầu cuộc sống của một tượng thần. Gia đình của Vũ là một trong những dòng họ thế lực nhất miền Bắc. Vì vậy, áp lực đối với Quỳnh tăng lên gấp đôi, mà trong số hàng loạt những phiền toái dễ chịu, ở vài khoảnh khắc nào đấy, Quỳnh cũng cho rằng đó là một cực hình. Quỳnh và Vũ đều mang kính đen. Cô mặc một chiếc áo choàng dài tới đầu gối để che kín thân hình hoàn hảo mà trong bộ bikini ắt sẽ gây một sự chú ý hỗn độn. Vũ là nhà tài trợ lớn của cuộc thi. Khi cô rời khỏi sân khấu lúc trăng và sao đã vằng vặc trên mặt biển, người rã rời trong hoa và những lời chúc mừng, Vũ đã đợi cô ở bên ngoài, trong một chiếc xe kính đen bí ẩn. Cô nhìn thấy Mạnh hớn hở chạy tới, tay đỡ cho cô những bó hoa đủ màu. Những lời mời, những hợp đồng quảng cáo, một cuộc sống mới đầy những nguyên tắc như một lồng kính miễn dịch trong suốt mà xung quanh tua tủa đầy gai độc khiến Mạnh luôn rên rỉ một câu đáng ghét “Thà em không làm hoa hậu còn hơn”. Câu nói đó tiếp diễn nhiều đến mức, một ngày nọ Mạnh đã trở thành chiếc gai độc bị cắm ở ngoài rìa.

Quỳnh và Vũ chọn một chiếc dù nhỏ có màu sắc bạc phếch khiêm tốn. Họ ngồi xuống chiếc ghế bạt và ngay lập tức bị một đám hàng rong bu đầy xung quanh. Vũ càu nhàu.

- Ðấy, anh đã bảo em rồi. Rồi cũng không được hưởng không khí trong lành đâu.

Thuỷ triều bắt đầu lên. Bãi tắm vắng dần và người bán đủ thứ thực phẩm lặt vặt kiên quyết bám lấy hai người khách hòng kiếm vài đồng lãi cuối cùng trước khi trở về nhà. Sóng cuộn lên như những con rắn trắng khổng lồ đang trườn vào bờ cát tạo thành một bức tranh động hùng vĩ dưới nền trời đã bắt đầu nhạt nắng. Lẽ ra Quỳnh đã có thể tận hưởng một vài khoảnh khắc hiếm hoi nếu như không có đám hàng rong dai dẳng này. Vũ khó chịu bỏ ra một tán cây dừa đứng hút thuốc. Ðám hàng rong đổ đến ngày càng đông. Họ không hề biết cô là đương kim hoa hậu Hoàng Lệ Quỳnh. Nếu không, hẳn cô sẽ phải mua cho kỳ hết chỗ hàng này, và lũ hàng rong đang rải rác trên khắp bãi biển sẽ tụ tập lại thành một đống để làm khó cho cô. Cô sẽ mất tong một buổi chiều với đầy sự bực mình. Quỳnh kiên quyết đứng hẳn dậy.

- Ðã bảo là tôi không mua. Tôi muốn các người biến đi chỗ khác. Không thấy cái mùi khó chịu này đang làm phiền tôi à?

Những người bán hàng rong áo quần bẩn thỉu tay ôm mẹt hải sản khô thấy rõ là họ đang làm cho vị khách xinh đẹp khó chịu. Cô bịt tay lên mũi vẻ kinh tởm rồi nằm dài lên chiếc ghế bạt nhắm mắt lại. Ðám người thất vọng và ngượng ngùng lảng đi chỗ khác. Quỳnh sung sướng ngồi dậy. Vị nước dừa ngọt lịm hoà lẫn với làn gió biển ẩm ướt. Cô thấy mình như một miếng bọt biển đang buông mình cùng nước và cát trắng. Cái cảm giác này cũng vờn vã hệt lúc cô đắm mình trong pháo hoa và vương miện. Ðột nhiên, thứ mùi quen thuộc ban nãy quay trở lại. Nhưng lần này cô không khó chịu. Cô ứa nước miếng. Cô thèm một miếng mực ăn kèm tương ớt. Nếu không có Vũ, cô sẽ ngồi phệt trên bãi cát để xé mực khô, mặc cho ngón tay lem luốc những vẩy mực nướng cháy. Người bán hàng này đến sau, nên không hề biết sự xua đuổi vừa rồi. Anh ta mặc chiếc áo phông lốm đốm mốc giống hệt món mực khô, mái tóc bết lại vì nắng và muối biển, nước da đen cháy như những người lao động khác quanh khu phố biển này. Cô ngần ngại.

- Ðặt lên bàn xem nào.

Người đàn ông nhìn kỹ còn rất trẻ, nhưng có vẻ những dầu dãi làm anh ta sắt lại như tàn cây thiếu nước. Người bán hàng vội vàng lật những con mực ngon nhất lên để mời chào. Khi anh ta đưa cho cô cầm thử một con có vẻ đắt giá nhất trong mẹt hàng, Quỳnh giật bắn mình. Một tia chớp vừa lao vút qua bức màn đen kịt của thời gian để loé lên trong chốc lát.

- Anh Hùng?

Người bán mực khô cũng giật mình, cánh tay vằn vện một vết sẹo dài như đám dây thừng mục ải đang run rẩy. Quỳnh kéo chiếc áo khoác lên cao. Cô chỉ vào vết sẹo hình ngôi sao năm cánh, hồi hộp.

- Quỳnh đây mà. Anh còn nhận ra không?

Người đàn ông gật gật đầu, và có vẻ như việc này đã quá sức chịu đựng, anh ta ngồi thụp xuống cát. Ðúng lúc đó, có tiếng trẻ con hét lên chói tai.

- Trời đất ơi! Ba bán hàng cho hoa hậu Hoàng Lệ Quỳnh đó hả. Ba đừng lấy tiền của cổ nghen ba.

Quỳnh kinh ngạc nhìn con bé đáng ghét trong siêu thị đang nhảy nhót quanh mẹt hàng như một thổ dân da đỏ ăn mừng lễ cầu mùa. Người đàn ông cũng kinh ngạc nhìn Quỳnh.

- Em làm hoa hậu hả?

- Hoa hậu thiệt đó ba. Bằng xương bằng thịt đó. Bữa trước con kể mà ba bảo xạo.

Quỳnh láng máng nhớ lại câu chuyện trước cổng siêu thị. Cô nhìn con bé, vẫn nguyên si bộ quần áo như bữa đầu gặp nó.

- Mẹ nó đâu rồi?

- Bỏ đi rồi.

- Và anh bảo với nó rằng nó không có mẹ.

- Thế còn tốt hơn.

- Anh sống thế nào?

Chợt thấy câu hỏi của mình hết sức vô duyên, Quỳnh chữa ngượng bằng một câu hỏi khác, nó hoàn toàn vu vơ để cứu vãn cho câu trước nhưng vô tình lại mang hình hài của những cuộc đối thoại thời thơ ấu, khi Quỳnh còn là một nữ hoàng trong vương quốc bé nhỏ.

- Sao anh dám lấy tên tôi để đặt cho nó?

Người anh cùng cha khác mẹ chững lại, như không lường trước được câu hỏi này. Anh ta đờ người lúng túng như kẻ ăn trộm bị bắt quả tang. Tiếng của Vũ vang lên sau lưng.

- Có chuyện gì vậy em?

Quỳnh luống cuống rồi rất nhanh chóng lấy lại giọng thản nhiên.

- Họ cứ mời em mua mực khô.

Vũ tỏ vẻ bực bội thấy rõ.

- Anh không thấy là cô ấy đang khó chịu à. Mang cái mẹt này đi chỗ khác. Mùi kinh quá.

Con bé hét tướng lên, vẻ tự hào

- Cô hoa hậu không khó chịu đâu. Ba con vừa nói chuyện với cổ mà.

Con bé chưa nói hết câu đã bị bố nó vội vàng kéo giật tay đi. Dáng hai bố con liêu xiêu in trên nền cát lúc này đã xâm xấp nước triều. Quỳnh thở dài.

Hôm sau, cô có ý định tìm gặp Hùng. Cô có thể đưa cho anh mình ít tiền để mua cho con bé vài bộ quần áo đẹp, và ghi lại địa chỉ của họ. Tìm Hùng có lẽ không khó lắm. Cô cứ ra bãi biển chiều qua là thế nào cũng gặp. Thành phố biển nhỏ xíu, và con bé Quỳnh nhỏ xíu còn tình cờ gặp được cô những hai lần. Quỳnh đã xỏ chân vào đôi giày đế phẳng, nhưng khi xuống đến sảnh, cô chợt băn khoăn. Cái thông tin cô còn một người anh cùng cha khác mẹ bỏ nhà đi cách đây 10 năm vừa được tìm thấy sẽ là món thịt bò tái cho giới báo chí. Hai bố con sẽ phát biểu bô bô trên báo. Cả nước sẽ biết việc này. Thanh danh của một đương kim hoa hậu, của Vũ và cả gia đình anh sẽ chỉ vì một sự bất cẩn mà bị ô uế. Quỳnh vội vàng trở về phòng, tim thắt lại vì lo sợ. Suốt những ngày sau đó, khi đã trở về nhà, Quỳnh vẫn chưa hết lo lắng. Quỳnh tìm Hùng thì khó, nhưng anh ta tìm Quỳnh thì rất dễ. Người cô lúc nào cũng căng lên như dây đàn để chờ một tiếng chuông điện thoại. Nhưng những cảnh giác của cô là thừa. Không có cú điện thoại nào xưng tên Hùng. Không có tiếng chuông cửa nào mà liền sau đó sẽ xuất hiện cái dáng liêu xiêu của hai bố con.

Nửa năm sau, hoa hậu Hoàng Lệ Quỳnh cùng một tổ chức từ thiện tới thăm những người dân đang gặp nạn trong vụ bão lụt miền Trung. Cô điềm nhiên lội đôi chân thiên nga xuống những vũng bùn đặc quánh, cố gắng giữ nét mặt bằng phẳng trước cái nắng gay gắt đang lồng lộn sau trận lũ, trước mùi mồ hôi khét cháy của hàng ngàn nhân mạng đang chen chúc trước những thùng thực phẩm cứu trợ. Những tiếng rì rào rên rỉ nổi lên. Quỳnh để đầu trần, mớ tóc dài như nữ thần biển được buộc gọn ghẽ sau gáy. Cô khoác một chiếc sơ mi màu xám tro dài tay, nhưng chiếc áo tầm thường không sao che giấu nổi thân hình kiều diễm và sang trọng như một nàng công chúa đang bước xuống đầm lầy. Ðám người nheo nhóc quên cả những cơn sôi réo ùng ục trong dạ dày, quên cái chảo gang lửa đang úp xuống đầu họ trong khi bên dưới là những vũng nước tù đọng đen ngòm, quên mất những người thân đã bị bão cuốn đi cho xong một kiếp người chưa bao giờ biết sung sướng. Họ dán mắt vào nụ cười thiên thần lần đầu tiên được chiêm ngưỡng gần đến thế. Quỳnh tỏ vẻ cảm thông và ái ngại. Cô chạm bàn tay mềm mại lên mái tóc đã vón cục của một đứa bé gần đấy. Mặt nó già cấc nhưng cơ thể nhỏ thó như đứa trẻ lên năm. Quỳnh nín thở, cô đã lùa bàn tay vào mái tóc kinh khủng đó, vuốt ve âu yếm như với một món đồ chơi nhồi bông yêu thích. Ánh đèn flash nháy liên tục. Ống kính máy quay chĩa tua tủa, tranh thủ giờ khắc hiếm hoi tuyệt đẹp. Bỗng nhiên, một tiếng hét thất thanh vẻ mừng rỡ, rồi một vật đen thủi bé nhỏ đang luồn lách giữa đám người bần hàn và lao vun vút về phía Quỳnh.

- Cô ơi, con muốn đi tìm cô mà ba không cho. Con là Quỳnh của cô nè.

Cái người xíu xiu đó ôm chầm lấy đôi chân thiên nga, bàn tay đang cầm chiếc nón mê đầy bùn đất quành qua đuôi áo sơ mi sạch sẽ của Quỳnh, khuôn mặt đen nhẻm tỏ vẻ hoan hỉ và sung sướng. Tim Quỳnh thắt lại, cô nhận ra con bé ở siêu thị. Dường như nó có mặt ở bất kỳ nơi nào cô đến. Lần này trông nó còn tệ hơn hôm ở bãi biển. Cái cổ nhẳng trồi lên như que chổi lắp vào bộ quần áo rách để làm bù nhìn đuổi chim ngoài cánh đồng. Ngay sau lưng nó là một người đàn ông với bộ dạng y xì như thế. Anh ta vội vã và hớt hải chạy theo, miệng méo xệch.

- Quỳnh, quay lại đây với ba, con.

Nhưng không kịp. Ngay lập tức những người bảo vệ trong bộ đồ tím than đã giơ cánh tay ngăn anh ta lại. Người đàn ông như vấp phải bức tường thép ngã chúi vào đống nước lõm bõm bên dưới. Ðể chắc ăn, anh chàng vệ sĩ lấy mũi giày giúi thêm cho anh ta cái nữa vào bả vai. Trong khi đó, một người khác nhấc bổng con bé bẩn thỉu kia lên như nhấc một thùng mì cứu trợ. Anh ta kiên quyết tẽ đám người để tống cổ nó ra thật xa. Nó giãy giụa và gào lên thảm thiết.

- Cô ruột của con đó mà. Con chỉ muốn đưa cổ cái nón này cho đỡ nắng. Cô ơi, trời nắng cô đội nón vào kẻo bịnh.

Quỳnh vẫn giữ nguyên tư thế như bức tượng được tạc bằng sáp ong. Ðầu cô váng vất. Cái nắng miền Trung gắt lên sau cơn bão như vã lửa xuống đỉnh đầu những con người khốn khổ. Quỳnh cũng đứng dưới nắng gần một tiếng đồng hồ rồi. Hình như con bé đã muốn đưa cho cô một vật gì đó. Ðã lâu lắm, từ khi mẹ cô đi theo vị thần số mệnh, không còn ai gọi với theo cô “Quỳnh, trời đang nắng lắm.”

- Khoan đã.

Quỳnh lùa đôi chân bì bõm xuống vũng nước sền sệt. Cô lách vào giữa đám người để đuổi theo gã vệ sĩ nhưng không kịp. Đám đông những con người khốn khổ đã ào lên che mất tầm nhìn. Quỳnh cố kiễng đôi chân dài để tìm kiếm nhưng mắt cô đã hoa lên bởi hàng ngàn khuôn mặt đen đúa kiệt quệ che kín phía trước. Khi những thùng bìa các tông đã được phân phát hết thì cũng là lúc Quỳnh đứng giữa một bãi đất trống lầy lội bùn đất. Không ai chiêm ngưỡng sắc đẹp được mãi trong khi dạ dày còn đang sôi réo. Hai gã vệ sĩ và đoàn doanh nghiệp làm từ thiện giục Quỳnh lên xe để quay trở về thành phố. Họ đã quá mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Quỳnh lùi lại phía sau đoàn người đang vội vã. Cô gắng găng mắt vào khoảng không lởm chởm những cây chuối non bị cơn bão phạt ngang thân, giờ cố tranh đấu với ánh mặt trời đang thiêu đốt bằng chút nhựa sống cuối cùng. Nhưng hai cha con đã biến mất như đám lá dại cuốn vô định theo chiều gió. Một lần nữa, tim Quỳnh thắt lại vì ý nghĩ: Hùng tìm Quỳnh thì rất dễ nhưng cô biết tìm anh ở đâu? Trong khoảnh khắc bước lên chiếc xe mát lịm điều hòa, Quỳnh chợt nhớ ra, cô chưa hề có trong tay địa chỉ của người ruột thịt cuối cùng.

« Lùi
Tiến »