Mẹ đã lái xe tới Dever và văn phòng của bà trước năm giờ một chút, bà quá nôn nao nên không thể ngồi yên. Trước khi đi, bà ôm tôi chặt đến mức có thể khiến tôi thâm tím cả. “Hãy chắc chắn,” bà dặn dò tôi lần nữa, “hãy khôn ngoan, hãy an toàn.” Tất cả, đó không phải thứ phép lành tồi tệ nhất bạn có thể cho con gái mình trước khi nó bắt đầu ra đi để giết một người.
Tôi nằm dài trên giường, chưa tỉnh hẳn, nhưng chắc chắn không còn ngủ nữa. Suốt đêm qua tôi không ngủ nổi; não tôi không thể tạm ngưng đủ để tôi được nghỉ ngơi.
Những suy nghĩ về Chavi cứ đuổi theo tôi trong mê cung xếp bằng đệm cũ, xoay tôi vòng vòng theo một điệu nhảy, cười đùa và chảy máu khắp sàn đá màu xám.
Những suy nghĩ về bố, tan vỡ, vô cảm và xấu hổ trong bệnh viện, tự treo mình từ ban công khi tôi đi học về.
Và về tất cả những cô gái khác, tên của họ hầu như đã quen thuộc với tôi như chính tên của tôi vậy.
Darla Jean, Zoraida, Leigh, Sasha.
Mandy, Libba, Emily, Carrie.
Laini, Kiersten, Rachel, Chavi.
Natalie, Meaghan, Aimée, Julie.
Tôi có thể sống tới một trăm mười tuổi và tôi nghĩ tôi sẽ quên tên mình trước khi quên những cái tên kia.
Nếu tôi nhắm mắt lại, tôi gần như có thể cảm nhận sức nặng của Chavi phía sau mình, tất cả những đêm muộn chúng tôi nằm cạnh nhau viết nguệch ngoạc vào nhật ký rồi ngủ gật trong khi ôm lấy nhau. Những buổi sáng lười biếng nằm ôm nhau dưới lớp chăn cho tới khi mẹ nhảy lên người chúng tôi. Đúng nghĩa đen là nhảy, rồi bắt đầu cù và cười lớn cho tới khi chúng tôi đều không thể thở ra hơi. Tôi nhớ cảm giác khi tay chị luồn qua mái tóc tôi, kéo hết tóc vương trên mặt tôi ra sau hoặc chia thành nhiều phần để giúp mẹ nhuộm lại những lọn tóc màu. Tôi nhớ hơi thở ấm áp của chị bên tai mình, cách những ngón tay chị vẽ những đường nguệch ngoạc lên hông tôi ngay cả khi chị đã tỉnh ngủ, cách chị không bao giờ vô tình ngậm phải tóc tôi nhưng thường xuyên phải tự nhổ tóc chị ra.
Cuối cùng tôi dậy và đi tắm, sấy khô mái tóc vừa mới được chăm sóc cẩn thận và tỉ mỉ hơn nhiều so với ngày thường. Tôi cài một bông hồng trắng thật lớn, bông lớn nhất tôi có thể tìm thấy trong khu bán hoa nhỏ xíu ở tiệm tạp hóa, lên bên tai mình. Đội một vương miện hoa trong lễ sinh nhật của mình có vẻ hơi quá phô trương. Tôi thường không ngắm mình trong gương toàn thân khi sửa soạn, thay vào đó tôi thường dùng chiếc gương nhỏ nên chỉ phải nhìn vào phần mà tôi đang chuẩn bị, nhưng sáng nay, tôi trang điểm với một chiếc gương lớn. Tôi là Chavi phiên bản dịu dàng hơn, không rực rỡ cũng không nổi bật bằng, cấu trúc xương và những đường nét của chị qua ô kính nhiều màu khác nhau. Tôi mặc váy hai dây trắng xếp tầng, áo len màu xanh quý tộc cùng cái quần bó mà tối qua tôi vừa cởi ra. Một kiểu thời tiết kỳ lạ vừa di chuyển tới vào hôm qua nên trên đường đi hôm nay sẽ có tuyết, vào ngày đầu tiên của tháng Năm. Nhưng chỉ cần có áo khoác, tôi vẫn đủ ấm.
Dưới lầu, tôi nghe thấy Sterling và Archer đang nói chuyện và đổi ca. Khi tôi đi xuống, với túi máy ảnh đeo trên một bên vai thì Sterling đã đi rồi. Archer nhìn tôi, đôi mắt anh có chút gì đó hoang dại. Anh định đổi ý? Nhưng anh đã cười với tôi và mở cửa nên tôi đoán là mọi việc đều ổn. Tôi không thể tưởng tượng Sterling sẽ rời đi nếu cô ấy biết chút gì về kế hoạch hôm đó của chúng tôi.
Tôi vẫn có thể quyết định không đi. Chỉ cần kể cho anh hoặc bất kỳ ai khác về anh trai của Darla Jean, để họ tìm và bắt hắn ta.
Nhưng tôi nghĩ tới việc phải chờ đợi thật lâu để tòa trao trả công bằng cho mình và công lý cũng vẫn không thể mang ai quay về. Hãy chắc chắn, mẹ đã nói như thế.
Tôi chắc chắn.
Chúng tôi dừng ở Starbucks để mua đồ uống cho chuyến đi, sau đó quay lại hành trình.
Đó là một hành trình dài và yên lặng tới Rosemont, cả hai chúng tôi cứ uống đồ của mình cho tới khi hết. Âm nhạc trên đài phát thanh thật nhẹ nhàng, khó nghe rõ vì những tiếng ù ù từ máy sưởi. Chúng tôi đi được nửa đường thì tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết to và ướt âm thầm hạ xuống kính chắn gió và tan chảy ngay sau khi chạm vào tấm kính ướt. Thỉnh thoảng, hệ thống GPS của Archer hướng dẫn chúng tôi chuyển hướng.
Tay tôi không ngừng run lên. Tôi vùi đôi tay mình trong găng, dù chúng bắt đầu đổ mồ hôi. Ngay lúc này, tôi nghĩ nếu tôi là một người theo đạo có lẽ sẽ tốt hơn. Sẽ tốt hơn nếu tôi có cái gì đó hoặc ai đó để cầu nguyện, với sự chắc chắn tương đối rằng mình cũng được lắng nghe. Sau nữa, nếu tôi là một người sùng đạo chân chính, có lẽ tôi sẽ không làm điều này. Bạn biết đấy.
Chúng tôi càng đi, tuyết càng rơi dày. Khi chúng tôi lướt qua thị trấn nhỏ Rosemont, một đám đàn ông và phụ nữ mặc áo khoác da cam đang ở bên ngoài với cào tuyết và những xô muối. Ba chiếc cào tuyết nằm bên trạm cứu hỏa, sẵn sàng để đảm bảo người dân có thể ra khỏi nhà. Không nhiều người sống trong thị trấn này; như những gì tôi đọc về nhà nguyện này, Rosemont tồn tại đây đa phần chỉ để dân cư có nơi đi chợ, mua sắm và giáo dục trẻ em.
Archer cau mày lộ rõ vẻ tò mò về con đường chính. “Một người lạ có quá bất ngờ không?”
“Đây là một thị trấn nhỏ.”
Nhà nguyện Shiloh chỉ nằm ngoài thị trấn vài dặm. Mặc dù Rosemont là một thị trấn nhỏ, nó vẫn có bốn nhà thờ hoành tráng, nhưng nhà nguyện này bị bỏ lại từ một gia đình làm nghề mỏ giàu có từng sở hữu phần lớn đất đai ở đây. Nhà nguyện này vẫn thường là nơi tổ chức đám cưới, bất kể thứ hạng xã hội. Archer đỗ xe theo hướng đường về và trong một thoáng, tôi như bị bỏ bùa bởi khung cảnh này khiến tôi suýt quên mất mình ở đây vì điều gì.
Như thể tôi đang đứng trong một quả cầu tuyết. Tuyết trắng xóa phủ kín mái nhà cong cong, dày hơn một lớp bụi nhưng không đủ giấu đi lớp gạch đất nung màu đỏ hồng. Những bức tường cũng trắng muốt một màu, vôi, vữa hay bất kể cái gì tạo thành những cuộn xoáy trông như tranh sơn dầu. Những hình hoa hồng ở hai bên cánh cửa màu máu bò mang những sắc độ xanh dương khác nhau, có một điều gì gần như hoàn hảo ở đây.
Ánh nắng không đủ để chiếu lên những ô cửa kính kia với vẻ rực rỡ nhất nhưng có điều gì đó vô cùng diệu kỳ ở đó.
Tôi kiểm tra máy ảnh, đeo túi trên vai và trèo ra ngoài xe, máy ảnh nằm gọn trong tay tôi. Tôi dùng hông đẩy cánh cửa xe đóng lại. Tôi dựa vào phía trước xe, nơi hơi ấm luồn qua áo khoác bất chấp tuyết đang tan ra, và bắt đầu quan sát khung cảnh một chút.
Việc chọn góc chụp để sau; bạn không thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh qua lăng kính.
Archer vẫn ở trong xe khi tôi nâng máy lên và bắt đầu chụp, tòa nhà nguyện nhỏ xíu gần như lẫn vào tuyết, trừ những mũi tên sắc màu. Tôi đi một vòng lớn quanh công trình này để tìm những góc chụp thú vị. Những bức tường phía đông và phía tây, giống như Nhà nguyện Hội Giám lý ở Huntington, chỉ là những bức tường không hơn không kém để gia cố cho những khung cửa kính và mái nhà. Ngay cả khi không có ánh mặt trời, không có cách nào tìm ra những trục màu trên nền tuyết mới, những ô kính vẫn thật tuyệt diệu. Bức tường đằng tây vẽ Chúa Jesus đang đi bộ trên nước qua một cơn bão, những môn đệ của ngài túm tụm lại trên một con thuyền tròng trành ở một góc tường.
Josephine là giám mục; chúng tôi đã đi với cô tới nhà thờ đôi lần vì tò mò. Sau đó, Chavi học được những câu chuyện trong Kinh Thánh và vẽ chúng vào những ô kính như thế. Thật ra nhiều năm rồi tôi chưa nghĩ tới những câu chuyện đó.
Bức tường hướng bắc lại là một khối rắn hoàn toàn ngoại trừ ba hình hoa hồng trên nền những sắc độ ấm nóng của màu vàng, hổ phách và nâu. Công trình này được thực hiện một cách tinh tế, nếu bạn tin vào Chúa Ba Ngôi, mỗi bông hồng đều được sơn ba màu nhưng chỉ có một màu nổi bật, đổ màu dần dần vào rìa bên trong. Có lẽ nó thật tinh tế ngay cả khi bạn không tin.
Tôi đi thêm một vòng nữa, lần này tôi tiến gần hơn vào bên trong. Những vết hình oval màu xanh cho thấy rõ tôi đã đi những đâu, mặc dù lớp tuyết mới vừa kịp phủ lên mặt cỏ.
Mặt tường phía đông đang đón ánh bình minh và tôi ước tôi có thể thấy nó với tất cả sự ấm áp, những sắc màu rực cháy cùng ánh sáng. Có cả những màu tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thấy trong một buổi bình minh, màu xanh dương sáng và màu xanh lá nhạt dần từ sắc chàm và tím oải hương, nhưng nó vẫn hiển hiện theo một cách chỉ Chavi mới có thể hiểu, nếu không thể lý giải.
Khi tôi vòng lại phía trước nhà nguyện, Archer vẫn ở trong xe. “Anh vào trong chứ?” Tôi hỏi qua cửa sổ vẫn đóng kín.
Anh lắc đầu. “Quá lạnh với tôi. Nhưng cô cứ đi đi.”
Tốt rồi.
Trong nhà nguyện không có ghế, không có thảm quỳ, chỉ có không gian trống trơn, ngay cả tiếng điện kêu ù ù cũng không có. Tôi chụp ảnh, xuất thần hơn tôi dự tính bởi sự đơn giản của những bông hồng trên bức tường phía bắc, những sắc màu ấm và dịu dàng như ánh nên. Không gian tĩnh mịch, đó là khoảnh khắc trước một hơi thở. Nhưng nó không đơn giản là yên lặng, mà là bị bóp nghẹn.
Vắng vẻ, tôi đoán vậy, vì sự yên tĩnh đó tự nhiên đến chứ không phải một lựa chọn.
Sau đó tôi cất máy ảnh đi, đặt chiếc túi an toàn ở một góc và tháo găng tay, khăn rồi cởi áo khoác ra. Không một nơi nào khác gần đó đủ ấm, nhưng tôi biết tôi đang trông như thế nào trong bộ váy này, bởi tôi biết Chavi trông ra sao trong cùng một chiếc váy. Đó luôn là một trong những chiếc váy yêu thích của chị. Thậm chí khi đó chị còn cao hơn tôi bây giờ khoảng một, hai phân, vòng ngực nhỏ hơn tôi một, hai phân, tôi vẫn mặc vừa chiếc váy. Trông tôi thật ngọt ngào và ngây thơ với phần dây buộc màu trắng có phần khiêu gợi. Tôi chắc chắn không giống cô bé mười hai tuổi gầy guộc như trước nhưng tôi có thể giống phiên bản xanh xao hơn của Chavi.
Bông hồng trên tai tôi đang nặng trĩu, sức nặng của nó chống lại những chiếc kẹp giữ nó đúng vị trí. Nó dường như nặng hơn bình thường và tôi không thể nói liệu đó là do tôi, có lẽ, cơ thể tôi khăng khăng với cảm nhận về sức nặng mà tâm trí tôi muốn gán cho nó.
Với điện thoại trong tay, tôi thả áo khoác ra giữa sàn và ngồi xuống đó. Ngay cả khi ngồi trên lớp len dày và đã mặc quần legging lót lông, tôi vẫn cảm nhận được cái lạnh đang luồn vào cơ thể. Chavi từng ngồi như thế, say đắm với những thứ mà chị đang cố gắng vẽ lại.
Tôi nghe tiếng xe nổ máy và rời đi. Đương nhiên không ai tới nếu Archer ở đó. Cho nên anh đã giả vờ chạy đi và quan sát. Chờ đợi. Tôi mở danh bạ trong điện thoại ra, ấn nút “gọi” và “loa ngoài”, lắng nghe tiếng chuông ảm đạm reo lên trong căn nhà nguyện nhỏ.
“Hôm nay là thứ Bảy mà cô dậy sớm vậy, chúc mừng sinh nhật.”
Một cái gì đó bó chặt và kinh khủng trong lồng ngực tôi như được nới lỏng ra khi tôi nghe thấy giọng Eddison. Tôi có thể nghe thấy những âm thanh hỗn độn đằng sau anh, hình như Vic đang bị mẹ ông ấy mắng. “Trời đang có tuyết,” tôi bảo anh, và anh cười.
“Ôi cái vùng Colorado chết tiệt. Nhưng bình thường cô vẫn đợi tôi gọi cho cô vào mỗi dịp sinh nhật cơ mà. Cô ổn chứ?”
Bởi ngoài việc là bạn tôi, anh vẫn là một đặc vụ, thậm chí thỉnh thoảng còn hơn thế, anh luôn tìm ra những quy luật và cách người ta phá vỡ chúng. Việc này cũng hơi dễ chịu. Tùy theo tình hình. “Tôi vừa bằng tuổi Chavi.”
“Chết tiệt, Priya.”
“Năm sau, tôi sẽ mười tám tuổi và theo logic, tôi biết điều đó sẽ xảy ra nhưng tôi không nghĩ tôi được chuẩn bị để già hơn chị mình.”
Tôi không hoàn toàn được chuẩn bị cho rất nhiều việc, nhưng tôi đang liều lĩnh tấn công chúng.
“Thế mẹ cô đã đấm cô vì say lướt khướt trong ngày sinh nhật của mình chưa?”
Câu nói đó của anh khiến tôi bật cười. “Bà vẫn mắc kẹt với công việc cho tới khuya. Thêm nữa, tôi luôn có nửa giờ say xỉn. Đó là quy luật.”
Bởi bố đã tự sát vào đúng sinh nhật tôi và vì mẹ đã không than khóc cho ông, mẹ không bao giờ buộc tội tôi khi thỉnh thoảng tôi muốn khóc thương bố. Bà sẵn lòng cho đi nhiều thứ nhưng chưa từng bảo tôi phải sống như vậy.
“Tôi đã kể cho cô rằng mẹ tôi đã tới dự sự kiện mà lẽ ra là tiệc tốt nghiệp của Faith chưa?” Anh hỏi. Câu hỏi đó như một lời đề nghị, vừa riêng tư vừa đau khổ, bởi anh hiếm khi nói về em gái mình.
“Hẳn là khó khăn lắm.”
“Trong nhiều tuần liền, bà như một kẻ phá hoại. Nhưng sau đó, bà đã tốt hơn chút ít. Điều đó giúp bà chấp nhận rằng ngay cả khi Faith quay về với chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ không thể có lại những năm tháng đó và những sự kiện đó.”
“Cho nên cái tôi đang nghe là tôi nên tới một bữa tiệc quẩy tung trong sinh nhật thứ mười tám của mình và uống say bí tỉ để có thể tự vượt qua nỗi bất hạnh?”
“Cô không dám đâu.” Anh hơi gằn giọng, sau đó tôi nghe thấy tiếng Mercedes rất gần trong điện thoại.
“Chúc mừng sinh nhật, Priya!” Cô ấy líu lo.
“Cảm ơn, Mercedes.”
“Cô đang ở đâu?” Cô ấy hỏi. “Nghe âm thanh vang quá.”
“Nhà nguyện Shiloh,” tôi trả lời. “Nó ở Rosemont, nỗi đau của tôi, nhưng ở đây có những ô cửa sổ rất đẹp.”
“Nếu mẹ cô đang đi làm, cô tới đó một mình sao?” Eddison mạnh bạo hỏi.
“Không, đặc vụ Archer lái xe đưa tôi tới.”
“Cô đưa máy cho anh ấy được không?” Giọng anh đột ngột chuyển sang khó chịu, nghe có vẻ như sẽ không có gì tốt đẹp xảy ra với Archer.
“Anh ấy ở bên ngoài. Anh ấy nói trời quá lạnh.”
“Ramirez…”
“Tôi tới ngay đây,” cô ấy nói. “Tôi sẽ gọi cho cô sau, Priya.”
“Vâng.”
“Anh ta đang nghĩ cái quái gì vậy?” Eddison nổi cáu.
“Về việc tôi đã lịch sự yêu cầu vào ngày sinh nhật của mình ư?”
“Nhưng đó là nhà thờ, Priya. Còn bao nhiêu địa điểm khác.”
“Tôi nghĩ tôi sẽ an toàn miễn là tôi không ở một mình.”
“Nếu anh ấy ở bên ngoài thì cô đang ở một mình đó, và điều này không thể chấp nhận được. Ramirez đang gọi anh ta.”
“Cô đang nói chuyện với ai thế, Priya?”
Đương nhiên đó không phải là Archer.
Tôi ngước nhìn phía lối vào. Kể cả khi đã biết mình sẽ thấy gì, tim tôi vẫn như nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ bất ngờ đè nặng và cứng đờ trong dạ dày. “Joshua? Anh đang làm gì ở đây thế?”
“Priya!” Eddison nổi cáu, đúng hơn là hoảng loạn. Cả hai. “Ai đang ở đó?”
“Là Joshua,” tôi chết lặng. “Người tôi hay gặp ở quán cà phê. Người từng làm đổ nước lên Landon một lần.”
“Hắn ta không nên làm phiền em,” Joshua nói, giọng anh ta ấm áp và thân thiện. Hôm nay anh ta lại mặc một chiếc áo len ngư dân dày khác, màu xanh hiền lành và rất hợp với màu mắt anh, đôi mắt buồn mà tôi khá nhớ từ hồi ở Boston. Và đôi chân anh…
Làm ơn đừng biến chuyện này thành sai lầm lớn nhất đời tôi.
Dưới chân anh là một rổ mây lớn, chứa đầy hoa hồng trắng.
“Anh đã giết Landon?”
“Hắn không nên làm phiền em,” anh ta dịu dàng nhắc lại.
“Đặc vụ Archer đang ở đâu? Anh đã làm gì với anh ấy?”
Anh cười và nỗi sợ trườn dọc lên theo xương sống tôi. “Tôi không cần làm gì cả. Tôi vượt anh ta trong thị trấn, sau khi anh ta để em lại đây.”
Trong thị trấn? Tôi biết Archer đã lái xe đi khỏi nhà nguyện, ý tưởng sử dụng tôi làm mồi nhử có lẽ quá tham vọng, nhưng tôi đã nghĩ anh ấy sẽ quay lại dọc theo đường nhánh hoặc đi xuyên rừng. Tại sao anh ấy lại đi tít về thị trấn chứ?
Một phần lớn trong kế hoạch của tôi phụ thuộc vào việc Archer ở đủ gần để giải cứu tôi.
Tôi gặp rắc rối lớn rồi.
“Tại sao anh lại mang theo hoa hồng?” Tôi hỏi, giọng run rẩy vì lạnh. Qua điện thoại, tôi có thể nghe thấy tiếng chửi thề lí nhí của Eddison, như thể anh đang lấy tay che mic lại. Điều duy nhất tôi có thể nghe thấy rõ ràng là tiếng hét của Vic.
“Ôi, Priya.” Joshua quỳ xuống, vẫn cách tôi một đoạn khá xa, và cười. “Đương nhiên, đó là những món quà. Bố tôi đã dạy tôi hãy luôn tặng hoa cho một cô gái. Đó là phép lịch sự. Nhưng em khác với những cô gái khác; em xứng đáng nhận được nhiều hơn.”
Cẩn trọng, chậm rãi, anh ta không khiến tôi hoảng loạn và cũng không vồ vập vào tôi. Tôi đứng thẳng dậy, trong tay vẫn cầm chắc điện thoại. “Anh đang làm gì ở đây, Joshua?”
“Tôi ở đây để bảo vệ em.” Anh ta nói rất chân thành. Trong đầu anh ta có cái quái gì khiến anh ta tin vào điều đó cơ chứ? “Em là một cô gái ngoan, Priya à. Tôi biết điều đó từ hồi ở Boston. Và Chavi là một người chị tuyệt vời của em. Em được chị mình yêu thương rất nhiều và em thật là ngoan.”
“Thế thì tại sao anh lại giết chị ấy?” Nước mắt rơi lã chã, tạo thành một nút thắt trong cổ họng tôi. “Tại sao anh lại mang chị rời xa tôi?”
“Em không biết thế giới này sẽ làm gì với những cô gái ngoan đâu.” Anh đứng lên, và những ngón tay tôi thắt lại quanh chiếc điện thoại. Một chiếc điện thoại không thể là vũ khí. Anh ta với tay, những ngón tay tô trong bầu không khí chỉ cách chiếc bindi và hạt đá trên mũi tôi vài phân. “Chavi cũng là gái ngoan nhưng cô ấy sẽ không còn ngoan nữa. Cô ấy sẽ đi xa để học đại học, thế giới này sẽ làm cô ấy sụp đổ và cô ấy sẽ làm điều tương tự với em. Tôi phải làm thế để bảo vệ cả hai người.
Và tôi đã làm được. Các em vẫn là những cô gái ngoan. Tôi đã lo lắng sau khi Chavi mất, em có thể sẽ phát điên nhưng em không hề. Aimée chính xác là những gì em cần.”
“Tôi cần một người bạn,” tôi phản bác, “và anh đã giết chết cô ấy!”
“Cô ấy đã quá buồn khi em chuyển đi. Tôi không muốn cô ấy buồn như vậy.”
Những ngón tay anh ta lướt trên má tôi và tôi rùng mình. “Đừng có chạm vào tôi!”
“Tôi hứa sẽ không đau đâu,” anh ta dịu dàng nói. “Em thậm chí sẽ không cảm thấy gì. Và rồi sau đó…”
Tôi bước lùi lại, chạy về phía sau, và đập đánh bốp vào tường. Ôi Chúa ơi, đây là một căn phòng bé tin hin, bé hơn rất nhiều so với tôi nghĩ trước khi tên giết người hàng loạt bước vào. Kẻ sát nhân lại cao lớn và khỏe hơn tôi rất nhiều.
Ôi, chết tiệt.
Vẫn giữ nụ cười, Joshua giật lấy chiếc điện thoại từ những ngón tay đang bấu chặt của tôi. Con dao đi săn chuyên dụng ánh lên trong bàn tay còn lại của hắn. “Và sau đó, Priya, em sẽ mãi mãi là một cô gái ngoan. Tôi sẽ luôn bảo vệ được em.” Hắn tắt cuộc gọi và ném chiếc điện thoại vào bức tường phía xa.
“Xin đừng làm như thế,” tôi thì thầm.
Hắn bỗng cười ngoác ra. “Tôi phải làm thôi, vì điều đó tốt cho em. Bây giờ em phải nằm im, không thì sẽ đau đấy.” Hắn cầm lại con dao vẫn đặt bên cạnh.
Tôi hít sâu nhất có thể, vồ lấy hắn, một tay nắm cổ tay hắn, tay còn lại luồn vào tóc hắn, co đầu gối lên thúc vào háng hắn. Khi hắn cố kéo tôi đi, tôi đấm đá, cào cấu, cố gắng giữ con dao xa khỏi cổ họng mình.
Và tôi la hét, thậm chí còn to hơn khi la hét cho Chavi.
Tôi hét lên, trong lòng cầu nguyện Archer đang ở gần.
Tôi hét lên, và tôi không thể ngừng la hét.
Tim Eddison như ngừng đập khi điện thoại ngắt kết nối. Bất chấp anh đã được đào tạo ra sao, bất chấp adrenaline đang gào thét trong anh, tất cả những gì anh có thể làm là nhìn chằm chằm vào điện thoại.
“Archer đã gần quay lại nhà nguyện rồi,” Ramirez báo cáo, chiếc di động công việc của cô kẹp giữa tai và vai. Ngón tay cái của cô lướt trên màn hình chiếc điện thoại cá nhân. “Anh ấy đã lái xe quay lại thị trấn để gọi chi viện; tên khốn này đang sử dụng cô ấy làm mồi nhử.” Cô phớt lờ tiếng quang quác phản đối vang lên từ đầu dây bên kia. “Tôi đã nói chuyện với Sterling; Finney đang gọi văn phòng quận trưởng. Rosemont không có lực lượng cảnh sát nên họ đang cử hai xe cảnh sát từ văn phòng hạt. Archer có thêm hai cựu binh đi cùng từ Rosemont. Ngừng nói lại và tập trung lái xe đi, đồ khốn!” Cô nói thêm vào điện thoại.
Vic cũng dùng hai chiếc điện thoại một lúc, một cái để đặt chuyên bay tới Colorado, cái còn lại để nhắn tin cho Yvonne. Họ đang xem qua một lượt kết quả thu được từ những tiệm hoa khi Priya gọi; Marlene đã mắng Vic vì làm việc trên bàn ăn sáng. “Vâng, tôi vẫn ở đây. Tôi cần ngay ba vé tới Denver và chúng tôi cần tới đó sớm nhất có thể.”
Người Eddison run lên bần bật, anh với lấy điện thoại của mình và cho chiếc điện thoại được cơ quan cấp vào kẹp trên thắt lưng. Anh luôn nghĩ thật là ngu ngốc khi có tới tận sáu chiếc điện thoại cho ba đặc vụ, nhưng giờ anh cảm thấy biết ơn vì điều đó. Anh gọi lại cho Priya, nhưng cuộc gọi được chuyển thẳng tới hộp thư thoại. Anh dùng chiếc điện thoại còn lại để nhắn tin cho Finney.
Ramirez bỏ điện thoại ra khỏi tai và nhìn chằm chằm vào nó. “Họ đã tới nhà nguyện và đang nghe thấy Priya la hét, nhưng tên khốn đó đã ngừng cuộc gọi!”
“Có thể anh ta đang cầm điện thoại hay súng?” Eddison lẩm bẩm hỏi.
“Anh ta lẽ ra nên để điện thoại mở trong túi áo để chúng ta có thể nghe thấy. Tên khốn này.”
Eddison không chắc cô đang ám chỉ tên giết người hay Archer ở phần cuối. Anh cũng không định hỏi.
“Chúng ta phải ra sân bay ngay,” Vic bảo hai người họ. “Túi xách của hai người có ở văn phòng không?”
“Chúng tôi có túi dự phòng trong xe,” Ramirez nói.
“Thế thì đi thôi.”
Marlene nhìn họ rời đi, đôi môi bà mím chặt lại đầy lo lắng.
Với phép màu của những kinh nghiệm dày dặn, Vic đã đặt được máy bay trong chưa đầy một tiếng. Họ đã có tin tức cập nhật từ Finney ngay khi lên máy bay: cả Priya và Joshua - Jameson - đều đang được đưa tới bệnh viện gần nhất để bay sang Denver trước khi thời tiết chuyển biến quá tệ khiến họ không di chuyển được, Finney sẽ gặp họ tại bệnh viện.
Sterling gửi một tin nhắn tái bút cho Ramirez: Trận tuyết đã biến thành một cơn bão lớn. Có khả năng họ sẽ phải chuyển hai người tới một bệnh viện khác.
Eddison hy vọng cơn bão tuyết sẽ chỉ ở yên miền tây Denver. Làm ơn, vì tình yêu với Chúa mà anh đã nuôi dưỡng từ khi Faith biến mất, đừng để chuyến bay gặp sự cố gì.
Sau đó họ lên máy bay, điện thoại tắt hết và Eddison khá chắc rằng thời gian với anh chưa bao giờ trôi chậm đến thế. Anh ước đây không phải lần đầu tiên và có lẽ cũng không phải lần cuối cùng ngành tình báo được đảm bảo tài chính tốt bằng một nửa các chương trình truyền hình hay phim ảnh làm màu. Nếu thế giờ này họ đã ngồi trên phi cơ riêng và có thể giữ liên lạc với mọi người ở dưới mặt đất, chứ không phải mắc kẹt trên những chiếc ghế thuộc hạng vé tiết kiệm còn sót lại trên một chiếc máy bay không có cả wi-fi.
Cũng sẽ không có đứa trẻ không ngừng la hét và đạp vào sau ghế anh trong suốt bốn tiếng liền.
Hàng taxi chờ ở sân bay như kéo dài vô tận và anh nhảy lên khi anh cảm nhận được một cánh tay đặt trên đầu gối mình. Đó là Vic. Eddison đỏ bừng mặt vì biểu cảm thấu hiểu của người đồng nghiệp cấp cao. Thay vì một bài diễn thuyết hoặc bình luận trúng tim đen, những thứ Eddison đều xứng đáng phải nhận vì sự mất kiên nhẫn của mình, Vic chỉ lấy ra một tấm ảnh từ túi đi làm của ông và đưa cho anh. “Đây là lý do mà cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh ngay sau khi có một việc vượt quá khả năng của cậu.”
Đó là… một bức ảnh mà anh không hề biết tới sự tồn tại của nó. Bức ảnh được chụp từ đằng sau, từ một khoảng cách khá xa, khi Eddison và Priya ngước nhìn bức tượng trong khu tưởng niệm Tổng thống Lincoln. Họ đứng sóng đôi, cánh tay anh vòng qua vai cô. Hoặc là kiểu như vậy; anh đặt tay lên một bên vai cô nhưng sau đó cánh tay anh cong lại nên như đang yên vị trên chiếc khăn cô quàng, họ ngả đầu vào nhau, má anh kề lên mu bàn tay. Tay cô cũng vòng qua hông anh, những ngón tay cong cong qua phần vòng của thắt lưng ngay gần chỗ anh đeo súng.
Anh hít một hơi thật sâu và giữ yên đầu gối mình.
Vic nói đúng. Anh thường như vậy khi có chuyện xảy đến với mọi người.
Ngay sau khi biết mình có thể làm gì đó, anh sẽ lập tức làm ngay.
Nhưng khốn kiếp, cái xe taxi sân bay này có thể đi nhanh thêm chút nữa không?
Họ được phép xuống máy bay, anh lấy túi của mình và nhanh chóng di chuyển trước những hành khách khác vẫn còn đang đứng. Ramirez và Vic theo ngay sau anh. Gần quầy kiểm tra hành lý, một phụ nữ trẻ cầm theo chiếc máy tính, với dòng chữ QUANTICO được viết bằng nét mực đen nguệch ngoạc. Cô đứng thẳng người khi thấy họ hùng hổ tiến lại gần mình.
“SSAIC Hanoverian?” Cô hỏi.
Vic gật đầu.
“Đặc vụ Sterling,” cô giới thiệu. “Priya còn sống và cô ấy đang ổn. Cô ấy có vài vết thương nhưng họ đã đưa cô ấy tới một bệnh viện ở Denver này, tôi sẽ đưa các anh tới gặp cô ấy. Kẻ tấn công cô ấy cũng đang được chuyển tới cùng bệnh viện; hắn ta đang phải làm phẫu thuật. Bác sĩ cho chúng tôi thêm các mẫu máu khi họ làm việc, chúng đang ở phòng thí nghiệm và được khẩn trương xét nghiệm. Dấu vân tay cũng được xác nhận là của Jameson Carmichael. Đặc vụ Finnegan đang ở trong viện với Priya.”
Vic gật đầu thêm cái nữa, lần này để biểu lộ sự chấp thuận. “Hãy tới bệnh viện trước. Chúng tôi sẽ gặp mẹ con nhà Sravasti và Finney.”
“Vâng, thưa sếp.” Cô bước đi mạnh mẽ, không phải do cô cố tình cũng không phải do nỗi lo lắng của họ bộc lộ ra. Chiếc xe sedan màu xanh đậm do cục tình báo cấp đang đợi bên ngoài, ngang ngược đỗ giữa làn với những tấm biển cấm đỗ. Một nhân viên an ninh sân bay đang mắng họ.
Eddison quay lại chửi. Trông anh còn kích động hơn.
Vic lắc đầu và lẩm bẩm điều gì đó đầy tức giận với những tấm biển chỉ dẫn đỗ xe.
Thật tuyệt vời, cảm giác nhẹ nhõm khi biết tin Priya còn sống.
Đặc vụ Sterling không dùng còi hụ nhưng cô cũng không quá tuân thủ luật giao thông. Eddison hoàn toàn ủng hộ. Cô lái vào làn xe ưu tiên và đỗ lại, đợi họ nhanh chóng chui ra khỏi xe. “Cảnh sát ở Huntington đang ở căn hộ của Carmichael. Tôi sẽ đỗ xe ở ga-ra, hãy gọi tôi khi các anh sẵn sàng đi.”
“Cảm ơn cô,” Vic khẽ nói. Sự tập trung của ông đã dồn vào chiếc xe cứu thương đang hú hét quanh khúc vòng. Bộ ba đặc vụ nhanh chóng bước lên vỉa hè khi Sterling rời đi.
Ramirez nhún vai. “Cô ấy gần như đã đâm phải cái xe tang.”
Eddison đảo mắt nhìn quanh. “Một cái xe tang trống không.”
“Sao anh biết?”
“Không có đoàn hộ tống theo sau.”
Vic phớt lờ bọn họ. Ông vẫn thường làm thế mỗi khi, như ông nói, họ nhắc ông nhớ các con mình hơn là đồng đội của mình. Một lễ tân có vẻ mệt mỏi hướng dẫn họ lên tầng hai. May mắn thay, họ không phải hỏi số phòng. Ở căn phòng gần nhất với phòng nghỉ của y tá, họ thấy hai người đàn ông đang dựa vào hai bên cánh cửa, một người trong bộ đồng phục đen nhăn nhúm của công ty chuyển phát DPD, người còn lại trong bộ vest nhàu nát và thắt chiếc cà vạt cũ rích.
Người mặc vest đứng thẳng dậy khi nhìn thấy họ. “Xin chào bộ ba đặc vụ.”
“Finney.” Vic tiến tới và hai người họ ngoắc tay.
Ông gật đầu chào Rarrurez và Eddison. “Cô ấy bị đánh một chút. Có vài chỗ bầm tím, vài vết rạn trên xương sườn và cổ tay trái. Cô ấy bị cắt một vết ở họng nhưng chỉ là một vài vết cào, cũng không quá sâu. Cô ấy nói như vậy, nhưng y tá đã xác nhận cô ấy không bị cưỡng hiếp.”
Vic thở phào nhẹ nhõm. “Đó là về thể xác. Thế cô ấy thực sự có ổn không?”
“Khó mà nói được.” Finney cau mày và cố chỉnh đốn lại cà vạt của mình nhưng chỉ làm cho vạt sau dài hơn vạt trước mà thôi. “Ngoài việc vẫn còn run rẩy thì cô ấy khá ổn, nhưng đôi mắt cô ấy lại hơi hoang dại. Cô ấy đã ổn định hơn một chút sau khi mẹ cô ấy tới.”
“Deshani có đang ở với cô ấy không?”
Viên cảnh sát hắt hơi một cái. Eddison lại cho rằng đó là một tiếng cười. “Có, thưa sếp, bà ấy đang ở với Priya. Bà ấy đã khiến hai bác sĩ tập sự và một nhân viên phát khóc, cho tới khi bà dừng lại và yêu cầu ai đó đi gọi ngay một y tá tới để con gái bà được chăm sóc bởi người biết mình đang làm gì. Tôi chưa từng thấy bác sĩ lại yếu ớt như mèo thế bao giờ.”
“Deshani luôn có sức ảnh hưởng,” Ramirez và Vic đồng thanh, cả hai cùng cười trước sự ngạc nhiên của viên cảnh sát.
“Tôi vào thăm cô ấy được chứ?” Eddison hỏi. Anh phải đổi trọng tâm từ chân này qua chân kia, và chống lại mong muốn được giấu tay mình vào túi. Anh chưa bao giờ hiểu được bằng cách nào Vic có thể bình thản đến vậy khi ông ấy lo lắng.
“Vâng, anh cứ vào đi. Chúng ta có thể thảo luận về kế hoạch sau cũng được, chỉnh đốn tinh thần trước đã.”
Anh không nhắc tới việc họ đã thân thiết với nạn nhân như thế nào, rằng họ không có khoảng cách mà lẽ ra họ phải có. Anh cũng đã biết họ không có khoảng cách nhưng không chắc do sự trung thành với Vic hay anh hiểu mọi việc có thể diễn biến ra sao mà anh chưa nói về việc đó bao giờ.
Eddison gõ cửa. “Tôi mang bánh Oreo tới đây,” anh thông báo.
“Thế thì lết vào đi,” Priya trả lời. “Tôi đang chết đói đây!”
Vic và Ramirez cùng cười lớn. Eddison chỉ dựa trán vào cửa và hít một hơi thật sâu. Tay anh vẫn đang run. Anh có thể cảm nhận bàn tay Vic nắm chặt vai mình và muốn gầm gừ. Anh biết anh có thể làm thế và cộng sự của anh sẽ hiểu cho cơn nóng giận, khao khát được giải tỏa và trên hết, điều đó sẽ khiến anh kiềm chế hành xử như thế. Khi cơn giận và sự nhẹ nhõm dần nguôi ngoai, anh mở cửa và dẫn đường vào.
Deshani Sravasti ngồi nghỉ ở cuối giường, vị trí nhìn thẳng ra văn phòng. Chiếc váy màu ghi đậm và áo blazer của bà trông thanh lịch nhưng lại được cắt may quá nghiêm chỉnh, hơi mềm mại một chút khi phối cùng chiếc áo tay bồng bằng lụa màu hồng khói và chiếc khăn mỏng màu hoa hồng với những họa tiết sáng xung quanh cổ. Đôi cao gót dựng trên sàn tựa vào bức tường đằng xa cùng với túi xách, bà trông khá kỳ dị với đôi tất ni lông màu xanh sáng được bệnh viện phát cho nhưng Eddison không dám nói điều đó cho bà. Anh tôn trọng Deshani như khẩu súng bên hông mình, không chắc bà hay khẩu súng nguy hiểm hơn.
Priya ngồi trên giường bệnh, ôm một chiếc gối trong lòng, một miếng gạc quấn quanh cổ họng cô, tim anh như lệch một nhịp khi thấy lượng máu trên tấm vải bên cạnh cô. Nhìn thấy bộ đồ bệnh nhân đang héo tàn của cô là một điều anh nghĩ mình sẽ không vượt qua được trong một thời gian ngắn. Cô nở nụ cười yếu ớt với anh, hầu như bị chặn lại bởi cú đấm ngay trước miệng, ngón cái tạo thành một hình xăm khi ấn vào viên pha lê màu xanh đính trên mũi cô. Vẫn còn những vệt trang điểm trên má và quanh mắt cô, còn sót lại từ nước mắt, mồ hôi và anh đoán là cả máu với những vết quẹt nhanh để lau đi.
Cô trông rất giống chị cô. Lạy Chúa, nhưng đó là một cú đấm khác vào ruột khi anh nhận ra ảnh chụp hiện trường hai vụ án giống nhau tới mức nào. Có thể sẽ giống nhau tuyệt đối, nếu cô không may mắn.
“Màu xanh dương,” cô nói, nụ cười mờ dần. Tay cô thả xuống gối, bàn tay và ngón tay quấn kín gạc và băng dính, trông chúng giống hệt tay của Inara vào lần đầu tiên anh gặp cô ấy - làm ơn hãy dừng lại đi.
Anh hít vào một hơi. “Gì cơ?”
“Thì những lọn tóc, món trang sức. Của tôi là màu xanh, vẫn là màu xanh. Còn của chị là màu đỏ.”
Anh cười khúc khích và đưa tay lên xoa xoa hàm, cảm nhận bộ râu lởm chởm mà anh không buồn cạo sáng nay bởi anh không còn chút năng lượng nào. “Cảm ơn cô.” Một lần nữa, điều đó giúp anh nhiều hơn có thể - nhưng vẫn không đủ. Cô giơ tay lên ngắm nghía, sau đó ngước nhìn anh qua hai hàng mi. Anh tiến lại gần trước khi anh nhận ra điều đó, đùi anh chạm sát thành giường khi anh đến đủ gần để vòng tay mình quanh cô và cứ thế giữ chặt cô như vậy.
Cô dựa vào anh, đôi tay cô cũng vòng quanh cánh tay anh, và khi cô thở dài một cái lớn và rùng mình, anh thấy đôi vai cô hạ xuống, những thớ cơ sau lưng cũng giãn ra. Anh nghe được tiếng tách, có thể Ramirez đang chụp ảnh nhưng anh chẳng thèm để ý. Priya vẫn còn sống. Cô đang ở đây và vẫn còn sống, anh chắc chắn hơn bao giờ hết trong suốt hai mươi năm qua rằng sau tất cả, Chúa vẫn ở đâu đó ngoài kia.
“Thế anh thật sự mang theo bánh Oreo hay đó chỉ là một cách để anh bước vào đây?”
Anh lấy từ túi ngoài cùng của áo khoác ra một gói Oreo, ném nó qua đầu cô để rơi xuống gối. Anh đã mua nó ở sân bay, phòng khi cô cần, trong khi Vic đang cãi nhau với nhân viên sân bay trực ở cổng để cho họ lên chuyến bay sớm nhất.
Cô dừng một tay để cầm nó, tay kia vẫn đặt trên cánh tay anh, không rời xa anh. “Các anh tới nhanh thật.”
“Chuyến bay kế tiếp, Vic đã đá ba người xuống danh sách chờ để có ghế cho chúng tôi.”
“Ông ấy được phép làm vậy à?”
“Tôi cũng không biết. Thật may mắn là không ai khác cũng làm vậy.”
“Tốt lắm, Vic.”
Đặc vụ cấp cao nở một nụ cười và tiến lại Deshani, đưa tay ra bắt tay bà. Bà nắm lấy tay ông, giữ nó một lúc trước khi thả xuống. Deshani không thuộc loại phụ nữ cho phép mình được quá thoải mái. “Tôi mừng là cô không sao, Priya,” Vic ấm áp nói.
“Không phải lúc nào tôi cũng ổn sao?”
“Không. Nhưng lúc này thì ổn.”
Cô cười với ông, nụ cười nhạt và méo mó, nhưng nó vẫn ở đó. Eddison miễn cưỡng thả cô ra để cô có thể ngồi thẳng thoải mái. Nhưng anh cũng không rời xa cô. “Các con gái của ông thế nào?” Cô hỏi Vic.
“Dự định của Holly là có một cuốn tạp chí đáng giá bằng cả một phòng ký túc nên con bé và mẹ nó đang lên nội dung và trang trí. Giờ tôi đã biết cái chăn là gì.” Ông nhìn cô cười nhăn nhó, trông gương mặt phủ đầy sương gió cuộc đời của ông bất ngờ trẻ trung biết bao. “Ít nhất là tôi khá chắc một cái chăn được làm từ vải và để trên giường.”
Ramirez cười khúc khích và chỉnh lại dây túi đưa thư của cô. “Bây giờ tôi thấy cô ổn rồi - hoặc là sẽ ổn - tôi sẽ đi tìm hiểu xem chuyện gì đang diễn ra. Tôi sẽ gặp lại hai người sau.”
“Có phải bình thường Eddison mới là người điều tra hiện trường không?”
“Có một cô đặc vụ non nớt đang ở trong xe; nếu tôi để Eddison tới hiện trường với cô ấy, cô ấy có lẽ sẽ rời ngành mất.”
“Sterling cứng rắn hơn vẻ ngoài của cô ấy nhiều; cô ấy có lẽ sẽ mời anh ta ra ngoài.”
Nếu anh đủ gần Ramirez, anh sẽ tống cô ra ngoài cửa ngay lập tức. Và khi cô bước ra ngoài, cô giơ ngón tay út lên vẫy trước khi rời đi.
Chính xác thì trong phòng có hai cái ghế, một cái được bọc nhựa dẻo trông rất kỳ quặc, cái còn lại là loại ghế nhựa giả gỗ trông khó chịu và xấu như ma mà chắc họ dùng để giới hạn thời gian thăm bệnh. Vic đẩy chiếc ghế xấu tệ đó cho Eddison, rồi bưng cái ghế bành về phía bên kia giường, cạnh đuôi giường. Cả hai người đàn ông không ai mời Deshani ngồi, họ đều biết bà đang kéo căng dây xích của chính mình. Cuối giường là một điểm đủ xa để bà có thể rời đi và cho con gái mình một chút không gian.
Eddison vừa mới trải qua bốn tiếng với một khả năng thực tế là rời khỏi máy bay đồng nghĩa với tin báo Priya đã chết. Ngay lúc này, không gian không thực sự là một trong những ưu tiên của anh.
“Họ không kể cho tôi bất cứ điều gì về hắn,” Priya nói nhỏ.
“Hắn đang phải làm phẫu thuật,” Vic trả lời. “Đó là tất cả những gì chúng tôi biết cho tới lúc này.”
Cô gật đầu khi nghe tin.
Eddison không thể ngừng phân loại các vết thương của cô. Cổ tay cô quấn băng co giãn, chất liệu đã bị sờn ra quanh vết cắn của chiếc kẹp kim loại hình bướm. Anh có thể thấy những vết bầm đầu tiên trên tay cô, quanh cổ cô, trên mặt cô, đặc biệt là ở hàm và cằm. Có một vết cạo và lằn giữa hai mắt, anh tự hỏi liệu viên pha lê bindi rơi trên sàn nhà nguyện hay xe cứu thương. Finney đã bảo là không cần lo lắng về những vết thương ở hai bên mạng sườn của cô, nhưng anh không thể tự mình hỏi. Vẫn chưa.
Priya bóc gói bánh Oreo, cô lấy ra một cái, tách phần bánh khỏi phần kem bằng một cú xoáy dứt khoát và đưa nó cho mẹ cô. Những mẩu vụn bánh dính trên miếng gạc bao quanh ngón tay cô. Sau khi nghĩ một lúc, cô dùng ngón cái cạo hết lớp kem đi.
“Thật sự luôn?”
Cô liếc nhìn Eddison. “Ở đây không có sữa.”
“Nếu tôi gọi ai đó mang sữa tới, liệu cô có thôi cái kiểu ăn uống như một kẻ ngoại đạo đó không?”
Cô cuộn phần kem lại gọn gàng, gần như thành một quả bóng tròn hoàn hảo và đưa anh phần bánh đã được tách riêng. “Có nhiều thứ quan trọng hơn trên bàn, đúng chứ?”
Anh suy nghĩ về điều đó, sau đó tống chiếc bánh vào miệng. “Không.”
“Nào các bạn trẻ, cư xử cho đúng mực,” Vic nhắc nhở, trông đầy vẻ đau khổ.
Nhưng Priya nhẹ nhàng gật đầu với Eddison, không quá tinh tế, và anh lại ngả người thư giãn trên ghế. Nếu cô cần những chiếc bánh Oreo, cô sẽ không quá câu nệ cách ăn chúng. Cô nhai luôn phần kem, chải chải ngón tay cuốn gạc đã sờn của mình và vươn người lên để buộc hết tóc ra đằng sau. Một lúc sau, đám tóc ấy lại rủ xuống, mái tóc dày đen với những lọn màu xanh. “Mẹ ơi?”
“Mẹ đoán là những tấm gạc khiến con khó buộc tóc hơn một chút,” Deshani đồng ý. Bà đi vòng qua giường và tới bên con gái mình, đối diện với Eddison, dịu dàng vén lại mái tóc của Priya vào hai bàn tay mình. Mặc dù bà đã rất cẩn thận, nhưng Priya vẫn nhăn nhó đôi lần. “Có một chút máu đóng cục ở đó,” mẹ cô nói, những từ ngữ thực dụng đến ảm đạm được bù đắp bởi những âm thanh đứt quãng trong giọng bà. “Chúng ta sẽ gội lại đầu cho con khi về nhà.”
Có tiếng gõ cửa và Finney thò đầu vào. “Họ vẫn đang phẫu thuật, nhưng họ cử một nhân viên tới để cập nhật tình hình, nếu mọi người muốn nghe luôn.”
Lẽ ra Eddison sẽ là người đứng lên đi ra ngoài nhưng thay vào đó, Vic đã đứng dậy từ chiếc ghế quái thai bọc nhựa dẻo của ông. “Deshani, bà có mang theo quần áo cho Priya không?”
Bà lắc đầu. “Tôi đi thẳng từ văn phòng tới.”
“Khi ra ngoài, tôi sẽ đi xem cửa hàng quà tặng có bán quần áo không, chúng tôi sẽ mang quần áo cô đang mặc về phòng thí nghiệm.” Ông lại gần giường để lấy chiếc túi có khóa chắc chắn và đặt một tay lên vai Eddison, không nắm chặt, không siết lại, chỉ để đó một lát rồi đi tiếp. Một món quà, đúng nghĩa.
Có những lần Eddison biết anh may mắn ra sao khi có Vic làm cộng sự.
Anh không chắc anh đã cảm thấy đặc biệt bao giờ chưa.
“Tôi sẽ đi lấy cà phê cho chúng ta,” Deshani tuyên bố. “Eddison? Nếu tôi hứa sẽ khiến chúng thêm phần man rợ thì sao?”
“Vài người trong chúng ta đủ mạnh để uống cà phê theo cách mà các vị thần toan tính,” anh đáp, và bà cười sảng khoái.
“Cậu cũng đủ đắng đấy, giống như cà phê vậy.” Bà gật đầu với Vic trong khi anh giữ cửa mở cho bà.
Trong căn phòng yên tĩnh, Eddison nhìn Priya cạo hết phần kem của những chiếc bánh Oreo, đặt lại phần bánh vào gói. “Chuyện gì đã xảy ra, Priya?” Cuối cùng anh lên tiếng.
“Tôi không nghĩ tôi có thể tập trung vào nhà nguyện đó trước khi chúng tôi rời đi,” cô nói sau một phút yên lặng. “Tôi chỉ mới nhận ra điều đó nhưng nó nghe có vẻ… nghe có vẻ giống một điều mà Chavi hẳn là rất thích. Tôi biết nó thật ngu ngốc nhưng tôi không thể làm gì khác ngoại trừ cảm thấy rời bỏ đất nước này cứ như bỏ lại chị đằng sau. Chúng tôi sẽ mang tro cốt của chị theo và mọi thứ, nhưng…”
“Đó là một bước chuyển biến lớn,” anh nói chung chung. Và chờ đợi.
“Archer đã đồng ý lái xe đưa tôi tới đó. Khi tôi vào trong nhà nguyện, anh ấy ở ngoài xe. Joshua nói hắn thấy Archer trong thị trấn.” Cô hít vào một hơi chậm rãi, run rẩy, đôi mắt trong sáng vẫn còn sốc. “Tại sao anh ấy lại quay lại thị trấn cơ chứ?”
“Chúng ta sẽ nghe anh ấy giải thích tường tận sau, nhưng anh ấy đi tìm sự trợ giúp. Anh ấy nghĩ tên sát nhân có lẽ đã theo sau cô nên anh ấy để cô ở lại làm mồi nhử. Anh ấy quay lại tìm kiếm sự hỗ trợ để có thể bảo vệ cô.”
“Làm sao anh ấy có thể bảo vệ tôi khi đang ở trong thị trấn cơ chứ?”
Anh lắc đầu. Archer có thể hoặc không mất đi vị trí của anh ấy trong ngành - về lý thuyết thì sau tất cả, anh ấy đã bắt được kẻ sát nhân - nhưng anh ấy sẽ gặp rắc rối lớn. Eddison sẽ giúp tìm hiểu chắc chắn về điều đó. “Cô ở nhà nguyện một mình, cô gọi điện cho tôi và Joshua đi vào.”
“Joshua, trong tất cả mọi người. Hắn lúc nào cũng lịch thiệp, tốt bụng, tử tế mà không hề đáng sợ. Hắn mang lại cảm giác an toàn. Tôi chỉ nghĩ…” Cô sụt sịt và lau đi vệt máu giữa hai mắt mình, lau cả nước mắt. “Tôi nghĩ nếu tôi có thể thấy kẻ đã giết chị gái tôi, hắn trông sẽ giống một tên giết người, anh biết chứ? Giống như tôi có thể thấy mọi điều sai trái ở hắn. Tôi không bao giờ tưởng tượng ra một người như Joshua. Một người trông quá đỗi bình thường.”
“Tên hắn không phải Joshua mà là Jameson. Jameson Carmichael. Cô gái mà hắn giết đầu tiên là em gái hắn, Darla Jean.”
“Hắn nói Chavi là một người chị tốt.”
“Tôi biết.”
“Hắn nói Aimée là một người bạn tốt.”
Đôi mắt cô vẫn long lanh hơn anh muốn.
“Điều gì đã xảy ra sau khi điện thoại bị ngắt?”
Cô cắn môi, răng cô xé nát chỗ vảy và anh phải cố ngăn mình không nhìn những giọt máu đang chảy. Đôi mắt cô to tròn và long lanh nước; khi anh rời khỏi chiếc ghế và đưa tay ra, cô nắm lấy tay anh thật chặt, khiến những vết bầm từ tuần trước và những chỗ trầy da đau buốt. “Hắn nói hắn phải bảo vệ tôi khỏi thế giới, phải đảm bảo rằng tôi mãi là một cô gái ngoan.”
“Hắn đã tấn công cô.”
“Hắn cầm một con dao. Thì, rõ ràng quá còn gì. Hắn thích chém giết.”
“Hơn là thái lát.”
“Tôi thích anh quá,” cô hét lên.
Anh cẩn thận siết chặt tay cô.
“Tôi không nghĩ là hắn nghĩ tôi sẽ phản kháng. Có lẽ một cô gái ngoan trong quan niệm của hắn sẽ không chống cự. Nhưng tôi mạnh hơn vẻ ngoài của mình, anh biết chứ?”
“Luôn luôn.” Anh lắc đầu khi cô nhìn anh đầy nghi ngại. “Cô bé Priya mười hai tuổi, sau những ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời - giận dữ, sợ hãi và buồn bã - đã ném con gấu bông vào đầu tôi và bảo tôi đừng là một gã khốn nữa.”
“Anh đã sợ phải nói chuyện với tôi.”
“Đứng vậy. Nhưng cô đã yêu cầu tôi làm thế.”
Cả hai tay cô đã vòng qua ôm trọn tay anh, cắn cắn những mẩu da thừa xung quanh móng tay anh, nhưng anh cũng không cố ngăn cô lại. “Tôi và hắn đã giằng giật con dao, nhưng hắn đô hơn tôi rất nhiều. Dẫu vậy, cuối cùng tôi cũng giằng được con dao, và tôi, tôi đâm hắn ta.” Giọng cô rớt xuống chỉ hơn một lời thầm thì chút xíu, dày và nặng trĩu nỗi đau. “Tôi thậm chí còn không chắc đã đâm hắn bao nhiêu lần, tôi thực sự quá sợ hãi hắn sẽ lại đứng dậy và đuổi theo tôi. Hắn không có điện thoại, điện thoại của tôi thì không hoạt động. Tôi nghĩ cú ném của hắn đã làm hỏng nó và điều đó không nên chút nào, vì chúng tôi phải trả thêm tiền cho vỏ điện thoại.”
“Priya.”
“Tôi đã đâm hắn ta,” cô nhắc lại. “Và con dao - một cạnh phẳng, cạnh còn lại có răng cưa. Điều đó khiến nó… cái tiếng rách ấy… tôi không hề muốn nghe âm thanh này một lần nào nữa. Tôi lẽ ra không nên nghe được nó bởi chúng tôi đều đang vật lộn, và thở hổn hển, và có lẽ tôi đang la hét, tôi cũng không biết nữa, nhưng nó giống như là âm thanh duy nhất tôi có thể nghe thấy.”
“Điều gì xảy ra tiếp theo?”
“Archer chạy vào, vừa đúng lúc Joshua ngã xuống. Có hai người đàn ông đi cùng anh ta. Một trong số họ đưa tôi ra ngoài, quàng chiếc khăn của anh ta vào cổ tôi để cầm bớt máu. Anh ta nói anh ta từng là quân y. Eddison, tôi xin lỗi. Tôi thật sự xin lỗi.”
“Vì điều gì?”
“Vì đã là một con ngốc.” Mặc dù cô liên tục chớp mắt nhưng nước mắt cứ thể trào ra và anh có thể cảm thấy hơi ấm khi chúng rơi từ cằm cô xuống mu bàn tay anh. “Việc tôi không nghi ngờ gì Joshua không phải là vấn đề, tôi biết có ai đó luôn bám theo tôi. Tôi không nên buộc Archer bảo vệ mình khi anh không có ai hỗ trợ. Lẽ ra tôi nên quên những ô cửa ngu ngốc kia đi và ở nhà.”
Khoảng cách và tính chuyên nghiệp chết tiệt.
Anh ngồi lên giường, vòng tay qua ôm lấy cô lần nữa và nhẹ nhàng an ủi cô, cảm nhận sự tan vỡ trong cô. Cô gần như im lặng khi khóc, người cô run lên sau mỗi hơi thở. Anh không cố gắng bảo cô bình tĩnh lại, không cố gắng bảo cô rằng mọi chuyện đều ổn. Anh không cố gắng bảo cô rằng bây giờ cô đã an toàn.
An toàn, như anh học được, là một khái niệm mong manh, tương đối.
Cơn bão tuyết dần tan và anh với lấy hộp giấy ăn bên cạnh giường giúp cô lau mặt. Phần trang điểm còn lại trên mặt cô trông có chút đáng sợ, nhưng anh đã lau hết mức có thể mà không khiến nó tệ đi. Anh chạm vào phần chảy máu giữa hai mắt cô, hơi nhướn người lên để đặt vào đó một nụ hôn.
“Cảm ơn vì đã sống sót,” anh thì thầm.
“Cảm ơn vì đã để tôi khóc lóc khắp người anh.”
Đó là cô gái của anh.
Vic và Deshani cùng trở lại. Deshani đang giơ cao ba chiếc cốc thật cẩn thận, Vic cầm cốc cà phê của ông và chiếc túi sọc xanh da trời, trắng với những thông số và dòng biểu ngữ lặp lại It’s a boy!!! Trông ông vừa bẽn lẽn vừa giận dữ khi phải cầm nó, khiến cả Priya và Eddison cười đến choáng váng và gần như kích động.
Vic thở dài và đưa chiếc túi cho Priya. “Chúng trông chẳng giống với những chiếc túi kiểu Chúc mừng, đó là một khối u gì cả,” ông nói, vẫn chưa lấy lại được biểu cảm khuôn mặt thẳng thắn.
Eddison trượt xuống giường và tới bên Vic, trong khi Deshani kéo rèm quanh giường lại để giúp Priya thay quần áo. “Có gì mới từ phía Ramirez không?”
“Một tin nhắn. Archer vẫn ở Rosemont; Finney đã lập một đội đặc vụ cấp cao và đang trên đường tới điều tra, lấy lại lời xin lỗi của anh ta; Sterling và Ramirez đang ở căn hộ của Carmichael. Hắn ta giữ những tấm ảnh.”
“Của Priya ư?” Anh hỏi, ruột gan như thắt lại.
“Của tất cả bọn họ. Họ đang thu thập một vài món đồ trên bàn làm việc của hắn, bút, mẫu viết tay. Đương nhiên là cả những tấm ảnh. Tôi gần như chắc chắn rằng hắn ta sẽ bị kết tội nếu còn sống.”
“Có nhiều khả năng không?”
“Họ vẫn đang làm việc, nhưng có vẻ không nhiều hy vọng lắm. Phổi và mạng sườn của hắn ta gần như đã bị đâm nát, một vài vết cắt vào tim, một vài mạch máu quan trọng.” Giọng ông thật nhỏ, không giống lời nói thầm nhưng rõ ràng là nó sẽ không truyền đi quá một ly so với mức độ ông muốn. “Archer đã lấy lại con dao từ hiện trường, họ sẽ đóng khuôn nó và đối chiếu nó với những vụ giết người trước kia.”
“Nhưng nếu không sẵn lòng ghi lại hoặc thề trước tòa, cậu có thể khá chắc chắn là tên sát nhân của chúng ta đang nằm trên bàn mổ.”
“Nếu hắn sống đủ lâu để thú tội, điều ấy thật tốt.”
“Priya có cần ở lại bệnh viện không?”
Vic lắc đầu, khoanh hai tay trước ngực. “Khi dược sĩ quyết định họ muốn cho cô thuốc gì, cậu có thể đưa hai mẹ con nhà Sravasti về nhà. Nếu họ cần dừng lại giữa đường để mua thứ gì đó thì cũng được, nhưng chỉ những thứ thật cần thiết thôi nhé. Một khi cậu đưa họ về tới nhà, hãy ở đó với họ.”
Một món quà khác. Bình thường đó là việc của Vic. Nói chuyện với các gia đình, kiểm soát ai đến thăm và sẽ nói gì. Eddison thời đại học, thời trong học viện, có lẽ sẽ tự cười mình đến chết, nhưng anh của bây giờ - đặc vụ này - biết cảm ơn tình bạn thật sự mỗi khi tìm thấy chúng.
“Finney đã bố trí nhân viên an ninh túc trực bên ngoài phòng phẫu thuật và trong phòng lau dọn,” Vic nói tiếp trước khi Eddison quyết định liệu lời cảm ơn có phù hợp trong hoàn cảnh này không. “Tôi sẽ chờ ở đây với cậu xem có thêm thông tin gì không và hợp tác với Ramirez và cả đội ở Rosemont.”
Tiếng rèm kéo kêu lách cách trên thanh trượt kim loại khi Deshani đẩy nó về vị trí cũ sát tường. Priya đã yên vị trên giường, mặc quần pajama xốp màu vàng tươi và áo phông dài tay của FBI. “Đó quả là một cửa hàng quà tặng có nguồn cung tốt,” cô tỉnh bơ nói, hai tay khum lại cẩn thận ôm lấy cốc sô cô la nóng.
“Phải không?”
Có tiếng gõ cửa và sau đó gần như chỉ một giây, cánh cửa mở ra, một phụ nữ mặc đồng phục y tế màu hoa hồng bước vào. Cô nháy mắt vẻ âm mưu với Priya. “Tôi có thuốc đây, các anh,” cô nói và bắt chước điệu bộ của những kẻ buôn thuốc phiện một cách dở tệ. Cô vẫy vẫy ba chiếc túi giấy màu trắng và xanh, miệng túi được gấp và ghim lại với những tấm giấy hướng dẫn dài ngoằng màu xanh dương.
Deshani véo mũi cô.
Cô y tá nhìn thấy và bật cười. “Ôi làm ơn cho tôi chơi với. Tôi đang phải làm việc với một bác sĩ không thể quản lý nhân viên tập sự của ông ấy. Tôi cần xả hơi một chút.”
“Tôi có thể hiểu,” Deshani nói. Bà quay đầu lại, kéo giãn câu nói cho tới khi mọi người trong phòng nghe thấy tiếng xương khớp kêu lạch cạch.
“Được rồi, các quý cô, thuốc đây.” Cô ta bắt đầu đưa ra một lời giải thích liến thoắng nhưng vô cùng đầy đủ về từng loại thuốc và cách xử lý từng vết thương, cũng như những phản ứng có thể xảy ra và khi nào cần tái khám. Rõ ràng là cô ấy đã thực hành rất nhiều. Nói xong, cô ấy chống hai tay lên hông và nói với những người phụ nữ. “Ngoài việc nhớ rằng tôi là y tá và do đó có cả một bầu trời tri thức, một điều quan trọng nữa là hãy tự chăm sóc mình. Cô còn bị giới hạn thêm một chút đó. Các cô có câu hỏi gì nữa không?”
Mẹ con nhà Sravasti nghiên cứu tờ hướng dẫn sau đó cùng lắc đầu.
Còn hai người đàn ông thì mỉm cười.
“Bây giờ hai người có thể đi, trừ phi những đặc vụ tốt bụng này muốn hai người ở lại. Cô có muốn tôi mang giấy xuất viện tới đây không?”
Deshani liếc nhìn Vic, ông gật đầu đồng ý. “Làm ơn.”
Cơn bão vừa phủ trắng thị trấn Rosemont bằng tuyết bây giờ mới bắt đầu di chuyển tới Huntington khi mẹ lái xe đưa chúng tôi về nhà, và mặc dù Eddison là một hành khách khó chịu, anh vẫn khăng khăng bắt tôi ngồi ghế trước. Anh nằm ườn ra và bồn chồn ở ghế sau. Khi chúng tôi dừng lại ở hiệu thuốc để mua thuốc và dụng cụ xử lý vết thương, anh và tôi đều ngồi yên trong xe. Tuy nhiên, khi tới một cửa hiệu tạp hóa - không phải tiệm Kroger gần chỗ chơi cờ - tôi cởi dây an toàn ra.
“Con chắc chứ?” Mẹ hỏi.
“Con muốn một món tráng miệng nào đó. Không phải bánh Oreo.”
“Thế thì đi thôi.”
Và thế là Eddison phải đi theo chúng tôi qua cửa hàng với cái giỏ móc một bên tay, tôi không thể tưởng tượng trông chúng tôi như thế nào. Ồ không, tôi có thể hình dung một chút, bởi chúng tôi đang có bộ dạng kỳ lạ vô cùng. Anh mặc một chiếc áo phông in chữ Nats và khoác áo hoodie của FBI dưới lớp áo khoác của mình, tôi mặc pajama và quấn băng gạc, mẹ mặc vest, cả mẹ và tôi vẫn đi đôi tất chống trơn của bệnh viện thay vì đi giày. Nhưng bù lại chúng tôi có vẻ mặt của mẹ, thách thức bất cứ ai dám nói điều gì tồi tệ.
Mẹ quả thực rất cừ với vẻ mặt đó.
Chẳng có điều gì dễ chịu với vẻ mặt ghê gớm đó của mẹ.
Chúng tôi mua vài cái sandwich ở quán ăn bởi khả năng chúng tôi tự nấu ở nhà đã ít hơn bình thường, vài gói bim bim và đồ ăn sáng, chúng tôi đi vòng qua quầy kem để tôi có thể tìm cho mình nước ép chanh, nó sẽ dễ dàng cho cổ họng tôi hơn là món kem khiến mẹ và Eddison tranh cãi cho tới khi mỗi người tự mua một hộp cho riêng mình.
Anh chàng thu ngân nhìn tôi chằm chằm trong khi di chuyển các món hàng qua máy quét. “Chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?”
Eddison định xù lông, nhưng tôi cười nhạt với anh ta. “Tại cái súng bắn đinh chết tiệt như thể bị quỷ dữ chiếm lấy,” tôi bình tĩnh trả lời. “Chúng tôi đã phác thảo bản đồ trong ga-ra - để có nhiều không gian hơn, anh biết đó - và tiến hành theo trình tự, nhưng tôi thậm chí không nhận ra lõi điện đã rơi vào vòng triệu tập linh hồn.”
Anh ta định cự nự nhưng mẹ đặt tay lên vai tôi. “Lần sau con sẽ biết kiểm tra lại trước khi bắt đầu cầu kinh. Ít nhất con đã gửi nó lại.”
Eddison bắt đầu nổi giận với những chiếc túi nên cậu chàng không nhìn thấy anh cười.
Đó là một phần bình thường tới mức đáng sợ trong một ngày thật sự, thật sự bất thường.
Chiếc ghế bành phủ đầy quần áo, bởi công việc của ngày mai là sắp xếp chúng thành từng chồng: giữ lại, làm từ thiện hay vứt đi. Đó có lẽ vẫn là công việc của ngày mai, vì tôi quá hiểu mẹ. Không phải chúng tôi không thể làm việc đó trong khi nói chuyện. Tuy nhiên, điều khiến hôm nay trở nên ý nghĩa là ngay cả khi Eddison đang nằm ườn trên sàn, ăn uống cùng chúng tôi, anh vẫn cố gắng ra vẻ hoàn toàn không bực mình vì điều đó. Chúng tôi ăn gần xong thì anh viện cớ vào bếp để gọi điện cho Vic.
Mẹ quyết định đã tới thời gian hoàn hảo nên chúng tôi lên lầu để gội đầu cho tôi. Và, bạn biết đấy, cả người tôi nữa, nhưng mái tóc thực sự có vấn đề. Tôi mặc lại chiếc quần màu vàng và áo phông FBI, một phần vì chúng rất thoải mái, phần lớn là vì chúng quá tiện lợi.
Chỗ nào trên người tôi cũng đau. Nhiều xương sườn của tôi đã bị rạn - rất nhiều, bác sĩ đã nói vậy và không muốn cho tôi biết một con số chính xác. Các cơ của tôi co thắt và rút lại. Tôi không khó thở, cũng không hổn hển, nhưng tôi hoàn toàn cảm nhận được từng hơi thở theo một cách mà bình thường tôi không thể. Khi bạn không có vấn đề với việc hít thở, bạn sẽ không hề chú ý đến nó. Tôi không chỉ cảm nhận cơn đau trong ngực, mà trong những vết bầm và sưng nơi cổ họng.
Tôi từng không nghĩ adrenaline lại có tác dụng khi tôi cố gắng nghĩ thông suốt mọi việc. Những vấn đề của hắn, đúng, và cả tôi nữa, khiến tôi cảm thấy mình ngu ngốc và liều lĩnh. Đó là điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra để lý giải vì sao tôi lại nắm chặt lưỡi dao. Không phải cán dao - mà là lưỡi dao. Những ngón tay cầm quanh lưỡi dao của tôi vẫn còn cứng và phập phồng theo nhịp tim, chúng sẽ trở nên vô dụng trong một thời gian.
Nếu tôi không ngu ngốc, hoặc ngu ngốc hơn, tôi có thể hồi phục hoàn toàn. Có lẽ tôi sẽ có vài vết sẹo nhưng nếu tôi tuân thủ những giới hạn của mình và tự chăm sóc một cách đúng đắn, các bác sĩ đã nói tôi sẽ không mất đi bất cứ chức năng nào. Chỉ có một bác sĩ kiểm tra xương sườn của tôi, nhưng có tới tận ba người xem xét đôi bàn tay tôi. Tôi phải uống kháng sinh và thuốc giảm đau cùng thuốc ngủ, điều mà tôi nghi ngờ là lời gợi ý mạnh mẽ khiến tôi tự nhấn chìm mình trong những phương thức chống lo lắng.
Có lẽ tôi đã ứng dụng các phương thức chống lo lắng trong năm năm qua nhưng bây giờ, lần đầu tiên kể từ cái đêm kinh hoàng năm đó mà chúng tôi đợi Chavi, tôi mới nghĩ mình thật sự ổn mà không cần những phương thức đó. Cơ bản là ổn.
Sẽ ổn.
Điều đó có lẽ gây khó chịu hơn cả.
Eddison đã quay lại phòng khách, gấp đống quần áo mà chúng tôi cố tình dỡ ra để điều tra. Anh thậm chí còn không hề xấu hổ khi mẹ tôi mắng anh vì điều đó. “Tôi đã quá già để ngồi lâu trên sàn rồi nhé,” anh bảo bà.
“Tôi còn già hơn cậu.”
“Nhưng bà cho linh hồn vi vu để trẻ mãi.”
“Đúng vậy.” Bà lấy chồng quần áo đã được gấp lại, giũ hết ra và ném chúng vào chiếc thùng với tất cả những thứ khác trên ghế. “Victor đã bảo gì vậy?”
“Hắn ta vẫn trong phòng phẫu thuật. Phòng thí nghiệm vẫn làm việc cật lực với mẫu máu và tất cả những gì Ramirez cùng Sterling lấy được từ căn hộ.”
“Nếu hắn ta không thể vượt qua, các anh có báo với gia đình các nạn nhân không?” Nhẹ nhàng dìu tôi nằm lên ghế, mẹ ngồi phịch xuống sàn và dựa lưng vào chân tôi, âm thầm với lấy hộp điều khiển Xbox. Đó là một cách giữ cho tay bà bận bịu trong khi chúng tôi nói chuyện, bởi sự tĩnh mịch là dấu hiệu cho thấy mọi thứ bắt đầu sai trái. Miễn là bà vẫn đang di chuyển thì không gì đi lệch được.
Hoặc cái gì đó tương tự, nhưng mẹ là mẹ và đó là cách bà tồn tại trong cuộc đời tôi, Eddison biết bà đủ rõ để không nhìn bà bằng ánh mắt ghét bỏ.
“Còn phụ thuộc vào việc các bằng chứng có buộc tội hắn liên quan đến các vụ giết người một cách chắc chắn hay không. Điều hắn khai, điều chúng ta tìm thấy, khá rõ ràng để buộc tội, nhưng có lẽ chưa đủ để các sếp có thể tự tin đưa ra kết luận. Chúng ta sẽ có câu trả lời thôi.” Eddison cầm những chiếc phong bì đựng thuốc màu trắng và xanh của tôi lên, anh đọc qua phần hướng dẫn sử dụng, sau đó mở hai chai nước. Một viên thuốc to, hai viên thuốc nhỏ, cả ba đều màu trắng. Sau đó anh đứng dậy và vào bếp, một thoáng sau anh quay lại với một cốc sữa trên tay. “Tôi biết cô đã ăn nhưng đôi khi sữa sẽ là tấm đệm cho thuốc.”
“Sữa có dùng được với những loại thuốc kê đơn không, Eddison?” Mẹ hỏi.
Anh quanh co thêm một lúc, có vẻ khó chịu nhưng vẫn cố gắng che giấu. “Nếu bị bắn vài lần, bà sẽ học được một vài mẹo thôi.”
Mẹ tạm dừng trò chơi để có thể ngoái lại nhìn anh. Dù thấy gì từ biểu cảm của anh, bà cũng không bình luận gì về nó. Rồi bà quay lại với trò chơi của mình.
Tôi cầm lấy những viên thuốc, uống sữa.
Sấm vang lên ầm ì trên đầu tôi, nhẹ nhưng rền. Tuyết đang rơi bên ngoài, những bông tuyết trắng xóa bay lên thành từng cuộn và xoay tròn trong gió. Vào những đêm như thế này tốt nhất là nên ở yên trong nhà, ấm áp và cuộn tròn bên những người bạn yêu thương. Tôi với lấy tay Eddison để có thể kéo anh tới chiếc ghế giữa.
Để tôi có thể dựa vào anh.
Anh vòng cánh tay mình qua vai tôi và cũng nép vào tôi chúng tôi ngồi đó trong yên lặng nhìn mẹ chơi game. Có lẽ anh đang muốn hỏi vài điều.
Có lẽ anh sẽ hỏi khi tìm ra cách diễn đạt. Vấn đề là Eddison quá hiểu tôi.
Anh biết tôi còn nhiều điều ngốc nghếch.
Cho nên tôi nghĩ - tôi hoàn toàn có lý để dám chắc - anh đang chờ để hỏi cho tới khi chúng tôi biết Joshua có qua khỏi hay không. Việc đó sẽ thay đổi toàn bộ cục diện, đúng chứ?
Có lẽ là không.
Hắn không được phép, trong mọi trường hợp.
“Anh làm gì với tay mình thế?” Tôi lí nhí hỏi khi vùi mặt trong áo anh.
“Đó là một câu chuyện dài. Làm ơn đừng hỏi Ramirez, câu chuyện qua lời kể của cô ấy sẽ khác đi.”
Vì quá mệt, tôi không thể làm gì mà chỉ cười khúc khích.
Cuối cùng, ngày này cũng đuổi kịp tất cả chúng tôi. Về lý thuyết, Eddison vẫn ở đó làm nhiệm vụ như Sterling đã làm, nhưng cả gia đình mà ngủ chung trên ghế thì không được đúng đắn lắm nên chúng tôi để anh ngủ trong phòng mẹ. Ý tưởng này đỡ đáng sợ hơn để anh ngủ trong phòng tôi, tôi nghĩ anh cũng cảm thấy thế. Mẹ giúp tôi dọn giường chuẩn bị đi ngủ, trong một thoáng, tôi nhắm mắt lại và nghĩ đó là Chavi đang đánh hông với tôi trong phòng tắm chật hẹp khi đang đánh răng cạnh tôi.
Chúng tôi ôm nhau trên giường tôi, ánh sáng lập lòe của đèn trà tạo nên những khoảng tối trên khung ảnh của Chavi và bức tường đằng xa. Chú gấu bông Mercedes tặng tôi lần đầu chúng tôi gặp nhau thường nằm trong tủ quần áo, bây giờ đang đệm dưới bộ hàm đau đớn của tôi. Mercedes dường như có nguồn cung cấp gấu bông vô tận cho những nạn nhân hoặc em cô mỗi khi cô tới hiện trường hoặc về nhà. Khi đó nó là một niềm hạnh phúc, bây giờ vẫn thế.
Đó cũng là con gấu mà tôi đã ném vào đầu Eddison khi tôi gặp anh lần đầu, đó là cách mọi chuyện nảy sinh.
“Chuyện có vẻ không như dự tính nhỉ,” cuối cùng mẹ cũng lên tiếng, giọng mẹ chỉ to hơn tiếng thì thầm một chút, và tôi không thể làm gì hơn ngoài cười. Sau đó tôi không thể ngừng lại và mẹ cũng bắt đầu cười, chúng tôi cứ nằm đó cười như nổ cả đầu, vì thật ra đó chỉ là cách nói giảm nói tránh. Xương sườn tôi thỉnh thoảng nhói đau ngay cả sau khi tôi thở lại bình thường.
“Con biết Archer sẽ rời đi,” tôi nghiêm túc nói với mẹ. “Con thật sự chưa bao giờ nghĩ rằng anh ấy sẽ đi xa hơn để ẩn nấp. Con nghĩ anh ấy chỉ đi đâu đó trong tầm nhìn, đặc biệt là phải nghe được tiếng hét của con. Con…” Tôi thở hắt ra một cái, hít vào rồi lại thở ra. “Con đã rất sợ.”
“Mẹ sẽ rất lo lắng nếu con không thấy sợ.” Mẹ quay người, nhổm lên và nằm lại để má bà dựa vào tôi và cằm bà xoáy sâu vào vai tôi. “Hôm đó mẹ đi làm mà như ở địa ngục. Mẹ đã phải tự thuyết phục bản thân rất nhiều lần để không bám theo con. Con không thể làm điều này lần thứ hai.”
“Con không có con quái vật nào khác để giết,” tôi lí nhí.
“Một và kết thúc luôn?”
“Ơn Chúa.”
“Con nghĩ gì…” Bà bỗng ngừng lại, điều này không giống bà chút nào nên tôi phải quay lại nhìn bà nếu những cái xương sườn của tôi không phản đối. Thay vào đó, tôi thấy tay bà và những ngón tay tôi trong tay bà, đặt lên bụng tôi. “Trong suốt một thời gian dài, chỉ có mẹ và con chống lại cả thế giới,” bà tiếp tục nói sau một lúc, “nhưng chúng ta còn có các đặc vụ, và con còn có Inara, cả những cựu binh nữa… Có lẽ đã đến lúc chúng ta cởi mở hơn chút ít.”
“Con sẽ cố kết bạn ở Paris. Không phải là miễn cưỡng cho phép, như với Aimée, mà là chủ động thử.”
“Tốt. Và con nghĩ gì…”
Bất kể phần còn lại của suy nghĩ đó là gì, mẹ dường như không thể nói ra.
“Một vài anh chị em họ của mẹ đang học đại học ở châu Âu, hoặc làm việc ở đó. Nhiều người thậm chí còn ở Paris. Có lẽ chúng ta sẽ bắt đầu kết nối với những người ngoài trước, sau đó sẽ xuống dần các thế hệ già hơn.”
“Lên dần chứ ạ?”
“Mẹ chỉ nói những gì mẹ nghĩ.” Thơm nhẹ một cái vào tai tôi, mẹ và tôi cùng thở ra một nhịp. “Con yêu, hôm nay con có thể đã chết và điều đó sẽ xảy ra với mẹ: Mẹ không muốn ở một mình. Con chắc chắn sẽ làm được, nhưng mẹ không muốn. Và mẹ nhận ra nếu có bất kỳ điều gì xảy đến với con… mẹ biết con đã được chăm sóc. Trong thâm tâm, Vic luôn coi con là con nuôi. Mẹ chỉ nghĩ là… Hãy cứu mẹ, Priya con yêu, con biết mẹ ghét để lộ cảm xúc mà.”
Tôi cười nhẹ nhàng và siết lấy những ngón tay của mẹ. “Anh chị em họ nghe có vẻ là khởi đầu hoàn hảo.”
Mẹ im lặng một lúc, những đầu ngón tay bà vẽ những vòng tròn nhỏ trên áo tôi. “Hắn ta có sợ không?” Cuối cùng mẹ hỏi.
“Có ạ.”
“Tốt.”
Thậm chí với dòng adrenaline mạnh mẽ và những viên thuốc, cùng sức nặng dễ chịu và ấm áp của mẹ đang bao bọc lấy tôi, tôi vẫn có chút ngạc nhiên vì sao lại dễ dàng thiu thiu ngủ như thế, trong khi tôi vẫn chưa thể ngủ hẳn mà chỉ chắc chắn là không tỉnh.
Sau đó điện thoại tôi rung lên.
Mẹ nhổm người để với lấy chiếc điện thoại từ tủ đầu giường. Đó là số của Inara, nhưng tin nhắn lại được gửi tới cho cả tôi và Eddison. Đó là một tấm ảnh, không chú thích, nhưng tôi không thể mở nó ra bằng móng tay cái trên điện thoại bị khóa. Mẹ đưa điện thoại cho tôi và tôi phải dí ngón cái vào để mở ảnh ra.
Inara đứng với một cô gái khác, trạc tuổi chúng tôi và thấp hơn cô nhiều, với ánh đèn neon rực rỡ ở Quảng trường Thời đại xung quanh họ. Cả hai đều cầm những tấm biển cỡ chỉ bằng một nửa tấm poster và nở nụ cười nguy hiểm. Cô gái thấp hơn đứng ở bên trái, tấm biển cô cầm có dòng FUCK OFF ánh vàng; còn tấm biển của Inara có dòng BAD GUYS ánh bạc.
Bên kia quảng trường, một quả đấm bị bóp nghẹn và một câu chửi có dòng chữ “Chúa và điều tệ hại nhất, Bliss!”
Mẹ và tôi ngắm bức ảnh lâu hơn một chút, rồi mẹ cười nhẹ nhàng. “Mẹ bị ấn tượng đấy,” bà thừa nhận. “Đi dạo quanh Quảng trường Thời đại với một tấm biển có dòng Fuck off (chết hết đi). Quả là một ý tượng tuyệt vời.”
“Chết hết đi, những gã xấu xa,” tôi nói với mẹ, muốn mình nghiêm nghị, nhưng cuối cùng lại gần như cười rúc rích.
“Còn con thì cố gắng hết sức để kéo gã xấu xa của chúng ta xuống thẳng cổng địa ngục; chúng ta cứ chờ xem liệu hắn có qua khỏi không.”
Tôi chuyển điện thoại về chế độ yên lặng và đặt nó lên bàn nhưng khi tôi vừa thiu thiu ngủ, tôi lại nghe thấy tiếng rung va vào gỗ chứng tỏ Eddison và Inara đang nhắn tin qua lại với nhau. Đó quả là một âm thanh chào mời kỳ lạ.
Jameson Carmichael - còn được biết đến với cái tên Joshua Gabriel - chết hôm thứ Năm, ngày 05 tháng 05, vào hồi tám giờ bốn mươi bảy phút sáng, giờ địa phương.
Hắn không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Eddison không quyết định được liệu điều đó có tốt hay không. Một cuộc thú tội, hoặc thậm chí là một cơ hội để hỏi cung hắn, có lẽ sẽ hữu ích, nhưng một phần trong anh sẽ thật hạnh phúc vì họ chưa từng được nghe hắn giải thích cho những điều hắn đã làm. Cần phải làm thêm nhiều phân tích trước khi bất kỳ ai chính thức quyết định có báo với các gia đình khác hay không, nhưng việc đó sẽ đem lại cảm giác hoàn tất.
Vic và Finney tới Texas để nói chuyện với bà Eudora Carmichael. Khi Vic quay lại, trông ông có vẻ bị ám ảnh, điều đó khiến Eddison nổi gai ốc. Những cô con gái của Vic nhìn cha mình và nhanh chóng đỡ ông ngồi xuống ghế, vây quanh ông với bim bim và một danh sách dài vô tận những bộ phim hoạt hình mà chúng đã chuẩn bị sẵn sàng. Đó là điều ông luôn làm trong những ngày thời tiết ảm đạm; những cô con gái của ông quá rực rỡ tới mức ông cũng không hiểu nổi.
Khi những cô con gái đã ngủ say, Vic khó nhọc bò ra khỏi chúng, chỉnh lại chăn và tay chân chúng để không đứa nào bị rơi khỏi ghế và dẫn những cộng sự của mình ra ngoài. Họ đi theo ông cho tới khi Eddison chụp một tấm ảnh để gửi cho Priya.
Sau tất cả, cô cũng là một phần trong danh sách những điều cũ kỹ đáng yêu.
Bên ngoài, họ đi bộ xuống đường chính để tới một sân chơi nhỏ. Những băng ghế ở đó đã chứng kiến vô số cuộc họp bất ngờ hoặc những màn thư giãn sau vụ án của họ. Vic nặng nhọc ngồi xuống, trông ông già hơn tuổi thật, trong khi Ramirez ngồi lên cao ở phía sau ông và duỗi đôi chân của cô dọc theo chiều dài băng ghế. Họ không phiền khi không chừa chỗ cho Eddison, anh gần như đứng trong suốt cuộc nói chuyện nghiêm túc này, nếu không tính việc đi đi lại lại.
Vic thò tay vào túi và lấy ra một gói thuốc lá cùng bật lửa. “Đừng có bép xép với vợ và mẹ tôi đấy,” ông cảnh báo họ, đồng thời chìa chúng ra.
Eddison nhanh chóng lấy một điếu. Ramirez lắc đầu từ chối.
“Cô bạn gái ở Đội Phòng chống khủng bố không thích vị thuốc lá à?” Eddison hỏi cô.
“Cô ấy có tên, được chứ?”
“Thế thì còn gì vui nữa?”
Cô lấy một điếu trước khi Vic cất cả gói đi.
“Bà Carmichael đã suy sụp,” Vic kể cho họ, và nhả một chùm khói mảnh và dài. “Lần cuối bà nghe được tin tức về con trai mình là khi hắn lái xe rời đi sau khi em gái hắn mất vài tháng. Ban đầu bà khá kích động, nhung khi bình tĩnh lại…”
“Bà ấy bắt đầu xem xét lại cách bà nhìn nhận hắn,” Ramirez nói nốt ý ông.
Vic gật đầu. “Bà kể hắn đã luôn bảo vệ Darla Jean một cách thái quá. Một người anh trai quá tập trung vào em gái mình. Hắn không thích những cậu trai khác chú ý đến cô ấy hoặc cô ấy để mắt tới các chàng trai. Có những kiểu quần áo, những cách nói năng mà hắn không thích ở cô ấy. Nghĩ lại thì bà Carmichael cho rằng hắn gần gũi về thể xác với em gái mình hơn đa số những người anh bình thường khác, nhưng bà cũng mừng vì hai đứa con không hề gây gổ với nhau nên bà cũng không nghĩ quá nhiều về điều đó.”
“Cho nên khi Darla Jean hôn một chàng trai trong nhà thờ,” Ramirez nói, “có một bông hoa trên váy cô, anh trai cô đã nhìn thấy. Hắn cảm thấy bị phản bội ư?”
“Và thế là hắn đã cưỡng hiếp cô, giết chết cô, rồi chạy về nhà trước khi người ta tìm thấy cô. Ở vùng đồng quê Texas, tôi cá đa số đàn ông đều thạo nghề săn bắn. Và ai cũng có những con dao giống hắn,” Eddison tiếp lời.
“Hắn không chạy trốn ngay, không chạy trốn cho tới khi cuộc điều tra bị ngừng lại, cho tới khi sự ra đi của hắn không khiến người ta nghi ngờ gì. Đó là một thị trấn nhỏ, hắn lại là một chàng trai trẻ thông minh, hắn thấy đau xót cho em gái mình, chẳng có gì ngạc nhiên nếu hắn không quay lại?”
“Và tất cả mọi người đều thấy thương cho bà Carmichael khi mất đi hai đứa con trong một khoảng thời gian ngắn.” Eddison gẩy tàn thuốc vào một miếng đất trống rồi giẫm lên để chắc chắn nó không gây ra hỏa hoạn. “Không ai nghĩ lại về Jameson nên hắn đã trở thành Joshua.”
“Hắn đã tới một nơi khác, không thể yên ổn mà không có Darla Jean, hắn lại chuyển đi lần nữa. Và hắn thấy Zoraida. Trong cô có tất cả mọi thứ của một người em gái hoàn hảo.”
“Hắn nhớ Darla Jean từng là em gái tốt của hắn, một cô gái ngoan, cho tới khi cô gặp chàng trai đó, và hắn kiên quyết bảo vệ Zoraida khỏi số phận tương tự. Hắn giết cô để bảo toàn sự ngây thơ của cô, nhưng hắn đã giết cô một cách nhẹ nhàng.”
“Nhưng rồi mỗi mùa xuân tới, hắn lại nhớ về Darla Jean, và khi hắn thấy những cô gái xinh xắn, nhà thờ và hoa, sự kết hợp ấy lại thôi thúc hắn. Hắn theo dõi họ để xem liệu họ là định nghĩa của cái tốt hay cái xấu trong quan niệm của hắn.”
“Tôi hy vọng hai người đều nhận ra hai người sẽ không được thăng chức đâu chừng nào còn nói tiếp suy nghĩ của nhau như thế,” Vic nói. Ông dí phần còn lại của điếu thuốc vào sau gót giày, sau đó bóc phần đầu lọc và bỏ cả hai mảnh vào lại túi.
Ramirez đưa nốt điếu thuốc của cô cho ông hút. “Hắn ta biết Priya ở San Diego qua một cuộc thi ảnh; chúng tôi tìm thấy cuốn tạp chí trong nhà hắn. Priya hồi ở San Diego mới mười lăm tuổi. Hắn đã tin điều đó mà không cần bằng chứng và đi tìm cô.”
“Nhưng hắn tìm thấy cô trước khi cô rời đi và hắn lại phải tìm cô một lần nữa. Lần này tốn nhiều thời gian hơn, nhưng sau đó hồ sơ của Deshani được đưa lên tờ Economist, bà có nhắc đến việc bà và Priya sẽ chuyển tới Huntington. Hắn quyết định sẽ tới đó trước.”
“Và phần còn lại thì mọi người đã biết rồi.”
Tuy nhiên còn có một câu hỏi - một suy nghĩ, có lẽ, hay một khả năng - vẫn nặng nề treo giữa họ. Eddison nhớ cảm giác đó khi quay lại từ Denver lần đầu tiên, cảm giác ngứa ngáy vì điều gì đó không thể hiểu nổi về những phản ứng của mẹ con nhà Sravasti. Anh khẽ cười. “Chúng ta sẽ không nói nó ra chứ?”
“Không.” Vic trả lời ngay. Vô cùng quyết đoán.
“Chúng ta có nên nói không?” Ramirez hỏi.
Thật không dễ để đưa ra câu trả lời, họ đều biết như vậy. Trong FBI có một luật lệ, một lời thề. Có một vùng tăm tối hơn nhiều giữa cái đúng và cái sai.
Nhưng còn Priya, cô gái vui vẻ, hay cười trong quá khứ, và Deshani, quá mạnh mẽ để lầm lỡ kể cả khi việc đó có giết chết bà. Còn cả những cô gái khác nữa.
Eddison chưa bao giờ dám chắc những điều anh nghĩ về thế giới sau khi chết, liệu ở đó có những linh hồn lạc lối đang đợi những câu trả lời trước khi bước về phía ánh sáng hay thiên đàng, hay bất kể cái gì đi chăng nữa không. Vẫn còn nhiều linh hồn lạc lối ngay trong thế giới của người sống này. Nhưng bất kể anh muốn phủ nhận điều đó bao nhiêu, luôn có một phần trong anh muốn những người đã chết được yên nghỉ khi họ phá xong một vụ án. Như thể sự sáng tỏ có thể cho họ niềm thỏa mãn mông lung và giúp họ vượt qua.
Từ Darla Jean Carmichael tới Julie McCarthy, những cô gái ấy giờ đây đã có thể yên nghỉ chưa?
Và anh nghĩ tới Faith. Luôn luôn, mãi mãi nghĩ về Faith. Nếu một ngày anh tìm được tên khốn đã bắt em đi…
“Priya trông giống con gái của mẹ cô hơn lúc nào hết,” cuối cùng anh nói.
“Khi chúng ta có được những báo cáo mới từ phòng thí nghiệm về vụ án, Finney và tôi đều đề nghị vụ án nên được chính thức khép lại,” Vic bảo bọn họ. “Priya Sravasti là nạn nhân của một hành động ngớ ngẩn của Cục Tình báo. Một đặc vụ quá phấn khích được giao trách nhiệm bảo vệ cô đã sử dụng cô làm mồi nhử bởi sếp của anh ta quan tâm tới quan hệ chính trị, chức tước hơn là những thông tin về vụ án. Sếp Ward sẽ phải đối mặt với cuộc điều tra nội bộ về những hành động của cô ta.”
“Và đó là kết quả cuối cùng à?” Ramirez hỏi.
“Cô có hài lòng với kết quả đó không?”
Cô nhìn theo những nhành cây kéo dài tới tận phần sau của sân chơi, chạy theo một cây cột to giữa dãy nhà này với những ngôi nhà phía sau chúng. Cô ghét cánh rừng, cô mất hai năm trời và một đêm nốc thật nhiều tequila để kể cho họ lý do. Vic có lẽ đã biết từ trước, nếu ông có thông tin về xuất thân của cô, nhưng ông chưa từng nói rằng ông có biết hay không. Đa số những cơn ác mộng của cô đều xuất phát từ rừng, một điều mà có lẽ cả đời này không bao giờ buông tha cô.
Nhưng nó cũng chưa từng ngăn cô chạy thẳng vào rừng nếu có một cơ hội nhỏ nhoi đứa trẻ mà họ đang tìm kiếm vẫn còn sống sót ở đó.
“Vâng,” cuối cùng cô trả lời, thốt ra từng từ một. “Tôi nghĩ là tôi hài lòng.”
Bởi vì luật pháp còn đó, công lý còn đó, và không phải khi nào chúng cũng là một.
Đêm trước khi mẹ và tôi rời khỏi đất nước này, phòng khách nhà Hanoverian tràn ngập tiếng cười, cãi cọ và ồn ào. Quá nhiều tiếng ồn và sinh khí của nó mới tuyệt làm sao. Vic hoàn toàn bị lấn át bởi mẹ, vợ và ba cô con gái của ông, và bởi Inara và Bliss cũng có mặt trong phòng, Eddison đành cố thủ ở phía đối diện và thậm chí không cố gắng giúp người cộng sự cấp cao của anh. Mercedes thì chỉ trêu hai người họ.
Đó là nhà, là gia đình, là mọi điều tốt đẹp.
Cuối cùng, mọi người đều đi ngủ, Marlene và Jenny thơm lên trán hoặc má mọi người. Họ cùng lúc thơm lên má Eddison, mỗi người một bên, và liệu việc đó có khiến anh lúng túng?
Bức ảnh chụp khoảnh khắc đó thật hoàn hảo. Inara và Bliss đều bắt tôi phải gửi ảnh cho họ ngay. Vic và Mercedes cũng thế, khi Eddison không thể thấy họ.
Tôi có cảm giác Mercedes sẽ đặt tấm ảnh lên bàn làm việc của cô một lúc nào đó, để trêu anh.
Mẹ xua tôi lên gác, nơi chúng tôi sẽ cùng ngủ trong phòng của Britany, nhưng mẹ còn ở lại phòng khách với những người lớn và tôi biết một lúc nữa mẹ mới lên lầu. Cho nên tôi sang phòng của Holly để ở cùng Inara và Bliss.
Họ từ New York tới đây một vài ngày trước và đi vòng tới Sharpburg để thăm cô gái trẻ nhất sống sót trong vụ Vườn Bướm Đêm. Điều hay ho nhất khi gặp họ có lẽ là được nhìn thấy Eddison cố gắng không cảm thấy khó chịu. Anh cứ đi đi lại lại nơi ngưỡng cửa của bất kỳ phòng nào chúng tôi đang ở bên trong, rõ ràng anh bị giằng xé giữa ý muốn chạy đi xa và đảm bảo chúng tôi không vô tình cai trị cả thế giới.
Tôi khá chắc rằng đó không phải là vô tình, nếu chúng tôi thực sự làm thế.
Bliss cũng gai góc như mẹ và tôi, nếu không nói là còn hung dữ hơn một chút. Tôi thường gầm gừ để trả lời, còn cô dùng chúng như một lời thách thức. Tôi không thể trách cô vì chuyện đó. Chuyện xảy ra với cô đã bị công khai nhiều hơn chuyện xảy ra với tôi, ngay cả khi truyền thông xếp vụ của Chavi và của cô vào đường dây những vụ ám sát chưa có lời giải.
Inara ít nói hơn Bliss, không phải vì cô xấu hổ hay bẽn lẽn, chỉ là… kiên nhẫn hơn, tôi nghĩ vậy. Bliss khám phá ra một tình huống bằng cách quẹt một que diêm và cho nó nổ tung. Inara thì quan sát nó trước, chỉ quan sát thôi. Cô chờ đợi để nói cho tới khi cô biết điều mình muốn nói và đoán được những người khác sẽ phản ứng với chuyện đó như thế nào. Thật dễ hiểu vì sao nhà Hanoverian lại coi họ như gia đình.
“Tôi nghe nói bố mẹ và anh chị em cô đang ở Paris,” tôi bảo Bliss, những ngón tay tôi luồn sâu vào tóc Inara để tháo những bím tóc của cô trước khi đi ngủ.
Bliss càu nhàu, nhưng Inara ngoái lại phía sau để nhìn tôi. “Đa số mọi người sẽ nói là gia đình.”
“Gia đình cô ở đây, và ở New York. Có lẽ tôi không biết hai cô đủ nhiều nhưng điều đó đủ rõ ràng.”
Inara cười lớn khi thấy hai má Bliss đỏ bừng trên nước da xanh xao.
“Đúng vậy,” Bliss cố gắng nói gì đó trước khi hắng giọng. “Họ ở Paris. Bố tôi đang dạy học ở đó.”
“Họ có bảo cô ghé thăm không?”
“Có.”
“Ồ, nếu cô đi cùng… chúng ta có thể có một vài phòng cho khách. Nếu cô muốn đi cùng hoặc nếu cô cần trốn đi một đêm. Hoặc nếu mọi thứ biến chuyển tồi tệ và cô cần phải xử lý nó. Những kết nối an toàn vẫn ở đây. Cô không cần phải lắng nghe bố mẹ cô bĩu môi khi cô dẫn theo Inara.”
“Họ sẽ khó chịu vì điều đó,” cô đồng tình. Cô không hề báo trước mà đã cởi bỏ mọi thứ trừ đồ lót và lục tung túi đồ của mình để tìm đồ ngủ.
“Căn hộ của chúng tôi là một phòng lớn,” Inara giải thích. “Ngay cả sau vụ Vườn Bướm Đêm, ở đó chúng tôi cũng chẳng cần phải giữ kẽ.”
“Ồ, có gì đâu, tôi cũng có chị gái.” Tôi tháo bím tóc cho Inara, đưa cô chiếc lược và quay người lại để cô có thể tháo tóc cho tôi. Cử chỉ của cô khéo léo và chắc chắn, không hề giật mạnh mà chỉ để những sợi tóc nhẹ nhàng chảy dọc theo khăn của tôi.
“Các cô có bao giờ nghĩ điều này sẽ chấm dứt không?” Bliss đột ngột hỏi.
“Điều gì cơ?”
“Cảm giác mình là một nạn nhân ấy.”
Cách cả hai người bọn họ cùng nhìn tôi hơi lạ một chút. Họ đều lớn hơn tôi, không nhiều lắm, nhưng thế giới của tôi đã nổ tung từ tận năm năm trước. Theo một cách kỳ quặc thì tôi đoán tôi dày dặn kinh nghiệm hơn. “Nó sẽ thay đổi,” cuối cùng tôi lên tiếng. “Tôi không chắc nó có kết thúc không. Đôi khi nó lại lóe lên mà không cần lý do gì. Càng có nhiều lựa chọn, chúng ta càng sống cho mình nhiều hơn… tôi nghĩ nó sẽ có ích.”
“Chúng tôi nghe Eddison nói rằng cô đã giết tên khốn đó. Người đã bám theo cô.”
“Đúng vậy.” Tay tôi đặt trong lòng, bây giờ đã tháo băng nhưng vẫn dán urgo chằng chịt nhiều hơn cả phần da tay. Inara có những vết sẹo mờ trên tay do bị bỏng và bị rạch. “Hắn theo sau tôi, chúng tôi đã vật lộn để giằng con dao của hắn, và tôi đã đâm hắn. Rất nhiều. Do adrenaline đó, cô biết chứ?”
“Tôi đã bắn Avery - con trai lớn của Thợ làm vườn, kẻ thích làm người khác tàn tật. Tôi không biết tôi đã bắn hắn bao nhiêu lần.”
“Bốn lần,” Inara nói, giọng cô nhẹ hơn.
“Đôi khi tôi bắn hắn cho tới khi súng hết đạn. Đôi khi tôi cứ bắn, và bắn, bắn mãi mà đạn không hết. Nhưng hắn ta không hề dừng lại. Hắn ta cứ tiếp tục tiến lên.”
“Đôi khi tôi choàng tỉnh và phải cởi bỏ hết áo quần để có thể nằm khỏa thân trong bồn tắm, bởi quần áo và chăn gối khiến tôi cảm giác như những cánh hoa vậy,” tôi đáp. “Bởi trong cơn ác mộng, tôi còn sống nhưng máu me be bét, tôi không thể di chuyển và hắn đang rải quanh tôi những đóa hồng trắng, giống như quan tài của Nàng tiên xứ Shalott thả trôi sông.”
Cả hai bọn họ đều cười lớn, thậm chí Bliss còn hơi gầm gừ. “Cô thích những thứ cổ điển ư?” Inara hỏi.
“Một vài.”
“Đừng bao giờ bắt đầu từ Poe,” Bliss bảo tôi. “Cô ấy có thể trích dẫn tất cả. Và khi tôi nói trích dẫn, tức là trích dẫn trực tiếp ấy. Tất cả. Từng từ chết tiệt.”
Những bím tóc chạm vào lưng tôi khi Inara tháo nó ra. “Nó đã giúp não tôi lúc nào cũng bận rộn.”
“Đó là mẹo, tôi nghĩ thế.” Tôi nằm ườn ra giường. Inara và Bliss chẳng giống Chavi và Josephine chút nào, nhưng cảm nhận vẫn ở đó. Tôi cảm thấy thoải mái khi ở bên cả hai bọn họ theo cái cách tôi không nghĩ là đứng đắn cho lắm. “Mọi chuyện sẽ không tự nhiên mà tốt lên như có phép màu, nhưng chúng ta có thể khiến chúng tốt lên.”
“Dần dần,” Inara nói thêm.
“Quá chậm,” Bliss thở dài.
“Tôi chụp ảnh Đặc vụ Ken và gửi cho Eddison. Khi chúng tôi tới Paris, tôi sẽ mặc cho nó quần áo của một chú hề câm hay diễn ở các quán cà phê, và tôi dám chắc phản ứng của Eddison sẽ là Thật kinh khủng hay thứ gì đó tương tự.” Họ lại cười, Bliss nhẹ nhàng nằm trên lưng tôi, cẩn thận với những chiếc xương sườn bị rạn và phải bó bột của tôi. Mái tóc cô là những lọn xoăn hoang dã, nó không phải kiểu tóc bạn có thể tết lại khi khô, nó xòa tung ra quanh cô. Tôi có thể thấy hình xăm đôi cánh bướm của cô hoặc một phần của nó nơi chiếc áo ba lỗ không thể giấu đi.
Chúng vừa đẹp, vừa kinh khủng, và tôi có cảm giác rằng cảm nhận của họ về chúng đa phần giống nhau. Ít nhất là với Inara, nhưng sau đó cô ấy đã luyện tập nhiều hơn Bliss để thay đổi quan điểm của mình.
Inara nằm dài ra bên cạnh tôi, hai chân cô vắt qua chân tôi và má cô dựa vào phần vai sau của Bliss. “Cô đã đâm hắn ta bao nhiêu lần, Priya?” Cô ấy nhẹ nhàng hỏi.
“Mười bảy. Mỗi lần cho một cô gái hắn đã giết, và một lần cho tôi.”
Nụ cười mãn nguyện và chậm rãi của cô trông vừa đáng sợ, vừa tuyệt vời.
Tôi không nhớ mình đã chìm vào giấc ngủ như thế nào, nhưng mẹ cho tôi xem bức ảnh vào buổi sáng. Trong khi chúng tôi thưởng thức món bánh quế tuyệt hảo của bà Marlene, Eddison đã trêu chọc Bliss vì cô muốn được âu yếm. Anh thấy việc đặt cô vào những hoàn cảnh bất ngờ như thế này rất hay ho, ít nhất là cho tới khi Inara đưa cho tôi một chú rồng nhỏ màu xanh dương làm từ đất sét và bảo tôi hãy gửi mail lại cho cô ảnh chụp Đặc vụ Ken khi nó quen với chú rồng này.
Việc nhìn thấy Eddison cố gắng để không đỏ bừng mặt luôn thật thú vị.
Chúng tôi nói lời tạm biệt những người phụ nữ nhà Hanoverian, khệ nệ mang xuống bao nhiêu là túi đồ ăn mà bà Marlene làm cho. Bà thề rằng những món đồ ăn này sẽ không qua được cửa an ninh sân bay, và Vic, đứng an toàn ngay sau bà nơi bà không nhìn thấy ông đang đảo mắt.
“Victor.”
Ông đông cứng người, thở dài và lắc đầu.
Mẹ thấy ông rất buồn cười. “Anh không thực sự nghĩ anh lớn vượt lên điều đó đấy chứ?”
“Cô có nghĩ vậy không?”
“Tôi thậm chí còn chưa bao giờ được bắt đầu.”
Eddison thúc vào người Vic. “Tôi có thể tin điều đó. Còn ông?”
“Tôi hoàn toàn tin.”
Inara và Bliss cùng đưa chúng tôi tới sân bay, hai cô ngồi ghế sau với tôi trong khi Mercedes và mẹ ngồi hàng ghế giữa. Những chiếc va li xếp chật cả xe. Đồ đạc của chúng tôi đã rời Colorado từ tuần trước, những chuyên gia chuyển đồ đã xếp gọn chúng lên xe tải để đảm bảo cả việc phân phối. Họ làm giỏi hơn nhiều so với những người đã hạ xe xuống. Và sẽ lại tốn thêm khoảng hai đến ba tuần nữa trước khi chúng thật sự tới được nhà mới của chúng tôi. Vì vậy, cho tới lúc đó, tôi sẽ chỉ sống với đám va li này.
Có cả một chiếc va li chuyên đựng đồ pha cà phê của mẹ, nó được bọc lại với phần lớn số khăn mà chúng tôi có để tránh va đập.
Eddison và Vic giữ phần lớn các túi ở giữa họ, để chỗ cho cả đống đồ ăn mang theo và chiếc chăn len to sụ màu cam - vàng mà Hannah đã cho tôi khi tôi tạm biệt những cựu binh. Cô cho tôi địa chỉ nên tôi có thể viết thư cho cô, tôi có cảm giác cô sẽ thỉnh thoảng bắt cả những cựu binh viết thư cho tôi nữa. Chiếc chăn rất mềm và ấm, rực rỡ như ánh nắng, chắc cô đã phải kéo nó thật nhanh ra khỏi ông Happy đang khóc lóc khi ông sắp sửa xì cả mũi vào nó.
Cảnh sát Clare cũng ở đó, cộng sự của ông trông chừng ông nghiêm ngặt, để xin lỗi tôi. Ông sẽ bị đình chỉ cho tới khi chuyên gia tâm lý của cục tuyên bố ông được nhận lại nhiệm vụ. Có vài vụ án bất ngờ xảy ra, đặc biệt là khi vợ bạn vừa rời bỏ bạn. Đó không phải một cái cớ, nhưng tình huống là như thế, và đó dẫu sao cũng không còn là vấn đề của tôi nữa.
Gunny nhìn tôi một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng kéo tôi lại gần ông. “Đình chiến chứ, cô Priya?” Ông thì thầm.
Gần như thế.
Sau đó Corgi vỗ nhẹ lên lưng tôi và bảo rằng nụ cười của tôi không khiến ông muốn tự trách mình nữa. Cho nên, bạn biết đó, chuyện là vậy.
Tôi sẽ nhớ họ lắm và thật là lạ, khi tôi cảm thấy điều đó thật dễ chịu, đã lâu rồi tôi không thực sự nhớ ai. Tôi đã nhớ những đặc vụ của mình, nhưng tôi liên lạc thường xuyên với họ đến mức không còn nhớ họ rất nhiều mà ước họ ở gần bên tôi. Tôi đã nhớ Aimée, nhưng nhớ đến cô cũng có nghĩa là nhớ đến mọi thứ về những vụ giết người, rối ren và phức tạp, và thật sự không công bằng cho cô.
Chúng tôi để họ kiểm tra tất cả các túi, may thay mẹ đã dùng thẻ của công ty để trả phí hành lý, và đi vào đám đông đang xếp hàng chờ kiểm tra an ninh. Hàng người dài đến điên rồ nhưng khung cảnh giữa buổi sáng ở Reagon như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
“Nào, xong chưa ba cô gái?” Eddison nói, rút điện thoại và dùng nó để chỉ vào tôi, Inara và Bliss. “Cùng đứng vào nào, hãy cho tôi năng lượng để bù lại những cơn ác mộng hàng năm trời của tôi.”
Inara và Bliss cười khúc khích, dựa vào hai bên người tôi, cánh tay chúng tôi vòng ra sau nhau, và cười tươi trước máy ảnh. Eddison thật sự run lên.
“Ba trong số những con người nguy hiểm nhất hành tinh,” anh lẩm bẩm.
“Thế tôi thì là cái gì?” Mẹ hỏi.
“Lãnh tụ của quỷ dữ.” Anh đáp, nhưng sau đó lại thơm má bà.
“Chúng tôi sẽ viết thư cho cô,” Inara nói. “Chúng tôi chắc chắn sẽ báo với cô khi bố mẹ của Bliss khiến cô ấy mệt mỏi.”
“Cánh cửa nhà tôi luôn rộng mở.”
“Cả chúng tôi cũng thế.” Bliss nói. “Khi nào cô muốn đi nghỉ ở đây, chúng tôi luôn có sẵn một chiếc giường cho cô. Chúng tôi sẽ khiến cô thấy New York như là nhà.”
“Nhưng liệu nó sẽ phục hồi chứ?” Mercedes hỏi với một nụ cười, ôm lấy tôi từ đằng sau.
Lời tạm biệt không còn quá khó khăn với chúng tôi từ khi rời Boston, nhưng tôi cảm thấy biết ơn. Lạy Chúa, tôi thật sự rất, rất biết ơn khi có những người quan trọng với tôi đến thế. Mercedes đẩy tôi lại để Inara và Bliss có thể ôm tôi, rồi họ lại trao tôi cho Vic. Ông ôm chặt tôi một lúc lâu.
“Tôi rất vui vì bây giờ cô đã an toàn,” ông thì thầm, “và cô sẽ bắt đầu vui vẻ trở lại. Cô là một đứa con gái của tôi, cô biết mà, Priya.”
“Vâng,” tôi thì thầm với ông, rồi ôm ghì lấy ông. “Ông không thoát khỏi chúng tôi dễ dàng như thế đâu.”
Eddison kéo tôi ra riêng một góc trong khi mẹ đang đi một vòng tạm biệt mọi người. Inara và Bliss vừa ngưỡng mộ vừa sợ mẹ, tôi nghĩ không giống kiểu mẹ khiến họ cạn lời, mà là kiểu “Tôi muốn trở thành người như thế khi lớn lên”. Khi chúng tôi đứng đủ xa khỏi mọi người, anh kéo tôi vào vòng tay anh. “Đây chính là điều tôi đã cố gắng cẩn thận để không hỏi,” anh nói nhỏ. “Cô có thể sống với nó chứ?”
Tôi đã suy nghĩ về điều đó trong nhiều tuần, thậm chí từ trước sinh nhật mình. “Vâng, tôi nghĩ tôi có thể,” tôi đáp. “Có lẽ không dễ dàng, nhưng là điều tốt nhất. Và anh đã từng kể với những gia đình khác; không ai còn thắc mắc gì. Tôi có thể sống với nó.” Tôi dựa đầu vào vai anh, hít hà mùi nước hoa Cologne hấp dẫn mà anh dùng khi anh không có hứng thú xịt nước hoa. Hoặc cạo râu. “Mẹ và tôi đã nói đi nói lại về điều đó và chúng tôi sẽ rải tro của Chavi. Chúng tôi đang nghĩ tới một cánh đồng hoa oải hương, với một tòa lâu đài và dòng sông làm nền? Chavi có lẽ sẽ thích nó. Chúng tôi sẽ biến nó thành một nước đi thú vị.”
“Ừ.”
Tôi ngước nhìn anh, và cái má lởm chởm râu của anh cọ vào trán tôi khi anh đặt lên trán tôi một nụ hôn, ngay trên cái bindi. Tôi vừa mới gắn lại nó vào tuần trước, vì phần da chỗ đó đã lành lại hoàn toàn. “Tôi sẽ nhớ anh, anh biết mà.”
“Vớ vẩn,” anh cáu kỉnh nói. “Tôi hy vọng Đặc vụ Ken sẽ thường xuyên báo cáo tình hình và… À cô biết đó, tôi luôn tích trữ thời gian nghỉ phép nhiều đến mức ngớ ngẩn. Có lẽ tôi sẽ sử dụng một vài ngày trong đó.”
“Chúng tôi luôn để sẵn một phòng cho anh.”
Anh hôn tôi thêm cái nữa và thả tôi ra, đẩy nhẹ tôi trở về với cả nhóm. Một vòng nữa để ôm và nói tạm biệt, sau đó mẹ và tôi đứng vào hàng. Tôi cầm chiếc chăn được gấp lại gọn gàng trước ngực và sau một hồi tự đấu tranh với mình, tôi quay lại nhìn họ. Inara và Bliss đang dựa vào Vic, thoải mái và tự nhiên, còn Mercedes đang ngả vào vai Eddison với khuôn mặt đỏ bừng, những cô gái cứ trêu cô và Vic thì mỉm cười như một gã khốn khi ông giả vờ làm người lớn.
Hàng người di chuyển về phía trước và tôi đi theo, mẹ vòng tay qua vai tôi để dìu tôi đi và thơm lên má tôi. “Con sẵn sàng cho chuyện này rồi chứ, con yêu?”
“Vâng.” Tôi nhìn thẳng và hít một hơi thật sâu. “Con sẵn sàng rồi.”
Tên anh là Jameson Carmichael và Darla Jean là tất cả của anh.
Anh chỉ đang đợi cô ấy lớn lên, đúng không? Đủ lớn để rời thị trấn nhỏ ở Texas và không bao giờ trở lại, đi với anh tới một nơi không ai biết hai người là gì của nhau để anh có thể bắt đầu một cuộc sống mới mà anh tự thiết kế cùng cô. Đương nhiên, anh chưa từng nói với cô về điều này. Anh chưa bao giờ nghĩ anh cần phải nói ra.
Darla Jean yêu quý anh như một người anh trai nhưng ngần ấy chưa bao giờ là đủ đối với anh.
Anh đã hành hạ tất cả chúng tôi hàng năm trời, vì lỗi lầm của cô ấy. Quá nhiều mạng sống mà anh đã hủy hoại, những người cha người mẹ, những người anh, người chị, họ hàng, bạn bè, nỗi đau cứ xoáy rộng ra chạm tới tất cả những ai có liên quan tới chúng tôi.
Mẹ tôi đã làm vườn, nhưng mà anh biết điều đó, đúng không? Bởi anh đã lại theo dõi chúng tôi, ở Boston rồi San Diego. Bà đã lên kế hoạch cho khu vườn của mình, phác thảo vị trí của những bồn cây để chắc chắn bà muốn trồng cây gì ở chỗ nào và chúng phải luôn cân đối với nhau. Chúng là những cây theo năm và phải được trồng mới vào mỗi năm. Chúng là những cây bất diệt, cứ nở hoa rồi tàn rồi lại nở. Với sự chăm sóc đúng mực, chúng sẽ sống mãi, trường tồn, trong khi những cây khác xung quanh chết dần.
Tôi đã tồn tại trong suốt năm năm qua, nghỉ ngơi hay lẩn trốn hay bất cứ điều gì chúng tôi muốn gọi. Than khóc. Cuối cùng bây giờ, tôi nghĩ tôi biết cái gì sẽ nở hoa lần nữa.
Tất cả những gì nó cần là máu của anh, ấm nóng và nặng nề và dính nhớp nháp trên tay tôi.
Anh có thích điều đó không, Joshua? Rằng chính anh, theo một cách vô cùng đặc biệt, lại giúp tôi chữa lành sau những điều anh đã làm trong suốt thời gian qua?
Con dao xé rách và bóc toạc ra mỗi lần tôi kéo nó khỏi người anh, tôi nghĩ tôi hiểu vì sao anh luôn cắt thật mỏng hoặc chỉ rạch chứ không đâm. Âm thanh đó nghe thật rợn người và cảm giác da thịt như dính vào con dao luôn. Tôi hy vọng anh cảm nhận được từng nhát một. Những người anh yêu thích, những cô gái ngoan của anh, anh đã nghiên cứu về cơ thể để cái chết của họ ít đau đớn nhất có thể, nhưng tôi không bao giờ hứng thú với giải phẫu học. Nếu có, có lẽ tôi đã nhận ra thật dễ để đánh vào mạng sườn, sức mạnh cần thiết để đâm con dao xuyên qua xương. Có lẽ tôi sẽ học được cơ cứng là gì nhưng thật dễ để đâm vào phổi chỉ với một hơi hít vào ướt át để lộ điểm yếu. Có lẽ tôi đã đọc ở đâu đó rằng máu ở gần tim có màu sẫm hơn hoặc có lẽ chỉ là cảm nhận.
Nhưng thật kỳ lạ, hoặc không, tôi thấy tôi nghĩ về những đóa hồng. Tôi đã mua quá nhiều hoa hồng cùng với anh, lấp đầy xe của anh. Tôi không nhận ra điều đó cho tới khi ra ngoài và thấy trên người mình có nhiều hoa hồng hơn số lượng mà anh đã mang theo. Có lẽ anh có cả một buồng đầy hoa hồng trong nhà nguyện.
Nhưng những đóa hồng không rơi xung quanh tôi. Tôi đã chảy máu, đúng vậy, nhưng không quá nhiều như suối. Đó là máu của anh. Chính sự sống của anh đang thấm đẫm những cánh hoa trắng, khu vườn kỳ ảo bé nhỏ của anh, chắc anh cũng chưa từng nghĩ rằng luật chơi của anh lại có thể thay đổi và anh có thể bị soán ngôi.
Tôi muốn hỏi anh rất nhiều điều nhưng cuối cùng lại không dám. Sau tất cả, anh đã có thể tỉnh dậy, nói vài điều khiến mọi việc trở nên rõ ràng - à rõ ràng hơn mới phải - rằng tôi biết anh là ai.
Nhưng thôi, không sao, vì anh biết tôi đã nhận ra anh, Joshua. Anh đứng đó trong tuyết lạnh, máu anh ấm nóng, ướt nhẹp và nặng nề trên áo khoác tôi như với Chavi vào buổi sáng cách đây nhiều năm về trước?
Tôi nhận ra câu trả lời của anh chẳng còn quan trọng. Lý do anh làm điều đó không còn quan trọng, vì sao anh chọn họ, chọn chúng tôi, chọn tôi. Anh có lý giải cho hành động của mình hay không cũng không còn quan trọng, bởi những câu trả lời không bao giờ hợp lý nữa. Đó là những câu trả lời của anh. và chúng sai trái.
Chúng đã luôn luôn, luôn luôn sai trái.
Anh từng là một trong những điều tồi tệ, biến thái nhất trên đời, Joshua, nhưng không còn nữa.
Tên tôi là Priya Sravasti và tôi không phải nạn nhân của ai cả.