Ổ Hoa Mai không ở trong nội thành mà ở một nơi xa, lại công thêm mưa to liên tục khiến mặt đường đọng nước nhiều, kẹt xe cũng hơn một giờ, đến khi đoàn xe bắt đầu chuyển động lần nữa thì trời đã tối rồi.
Lý Chính đỗ xe, mua ít nước và thức ăn trong cửa hàng, nói: “Đói bụn thì ăn trước một ít.”
Buổi chiều Chu Diễm ăn nhiều, bây giờ còn chưa đói bụng, cô uống vài ngụm nước, nhìn chính mình trong gương chiếu hậu.
Mặc dù đã chỉnh dung qua nhưng vẫn rối bù, dấu đỏ trên mặt vẫn chưa mờ. Cô thở hắt ra, giống như có thể thở cả những tức giận.
Lý Chính ăn mì ói, ngón út vén lọn tóc trên má cô, nhìn vết đỏ trên mặt, nói: “Có muốn ngủ một lát không?”
Chu Diễm lắc đầu.
Giờ tan tầm cao điểm, đường vẫn kẹt xe như trước, đi rồi lại ngừng, xe chật như nêm, Chu Diễm rồi cũng ngủ.
Lý Chính trông thấy hàng lông mi cô dần thả lỏng thì càng lái xe cẩn thận hơn.
Cảnh trong mơ luôn ma quái kinh dị, Chu Diễm mơ thấy khi mình còn bé, có lẽ vào khoảng hai ba tuổi, mái tóc thưa buộc thành hai bím, gò má đỏ hây hây, mặc áo hoa, đi đôi giày màu đỏ thêu hình con vịt.
Dáng vẻ lạ hoắc, tròn như quả bóng.
Cô bị chiếc xe lắc lư nên tỉnh lại, há miệng muốn khóc, mẹ mạnh lạnh nói: “Không được khóc!”
Khoe miệng cô run run, cha ở bên cạnh dỗ cô: “A a, bé con không khóc.”
Miệng cô há to, ‘Oa ——’ một tiếng, gào khóc.
Cuối cùng mặt cô đầy nước mắt nước mũi xuống xe, mẹ ôm cô, lau mũi, cười nói: “Xì mũi ra, không được nuốt vào!”
Cô không xì ra, chỉ có thể lè lưỡi, cuối cùng đi vào một phòng dán chữ ‘Hỷ’ rất to, mẹ nói với người ta: “Giày bé con rất sạch, chưa chạm đất bao giờ.”
Sau đó cô được đặt xuống, đôi giày nhỏ đi lên sàn nhà gạch men sáng loáng, bị nguyên một đám người hôn lên mặt, trong túi áo chất đầy kẹo.
Không ai có vóc người giống cô, cô nhìn ai cũng phải ngửa cổ lên, lung la lung lay đi bên này bên kia, người lớn xung quanh đều trêu chọc cô.
“Bé con, đến bên này, con xem có gì nè, có bim bim tôm!”
“Bé con, đến đây hôn ngoại nào!”
“Bé con, con xem đây là cái gì, chơi được không? Đến đây, mợ tặng cho con!”
Cô chảy nước miếng, lung la lung lay đi tới chỗ mờ mờ, sau đó đụng phải một đôi chân.
“Ha ha, bé con, đây là anh ba của con, gọi anh ba đi!”
“Tiểu Chính, mua được rượu trắng không?”
Thiếu niên đang trong thời kỳ vỡ giọng, nói: “Tìm được, bán 12 đồng.”
Xa xa lại có người gọi: “Lão Tam, tới chơi bài!”
Bên cạnh lại có người đưa cho anh một điếu thuốc, thiếu niên giấu nhanh đi, nói: “Muốn chết à?”
“Ha ha, đâu có người trông thấy.”
Thiếu niên cúi đầu, nhìn vào đôi mắt to tròn long lanh, anh nhấc cánh tay cô ra, đi tới đám người đang đánh tú lơ khơ.
Mà cô thì tiếp tục đi tới vật gì đó đang đung đưa trên tay mợ.
Hình ảnh lại chuyển, cô kéo eo, vuốt đũng quần của mình, đầu cũng sắp cúi rạp xuống rồi, một chị đang chơi với cô, hỏi: “Làm sao vậy?”
Cô nói: “Đái —— đái ——”
“A —— bé con buồn đi vệ sinh!”
Mẹ cô nhanh chóng chạy tới xách nách cô lên, đưa cô vào nhà vệ sinh, nhưng mà đã muộn một bước.
Chủ nhà bưng một bồn nước ấm để cô rửa sạch mông, người người trong phòng đều bận rộn, mẹ lại đưa cô vào, nói với thiếu niên ngồi trên ghế sofa: “Bế con bé một chút.”
Thiếu niên không kịp mở miệng, chân của cô đã giẫm lên đùi đối phương, suýt nữa thì ngã xuống, đối phương thuận tay đỡ lấy cô.
Mẹ đi lấy quần trong túi, cô cởi truồng, lè lưỡi với người bên cạnh, thiếu niên trêu cô: “Gọi anh ba.”
Cô đứng ngốc ở đó.
Thiếu niên lại nói: “Gọi anh ba đi, anh —— ba!”
Cô phun bong bóng: “Cô ——ba!”
Thiếu niên cười nói: “Lại gọi một tiếng nữa.”
Cô vặn vẹo người, đưa tay vào trong túi, thiếu niên thuận tay sờ, lấy ha viên kẹo ra, cô nhìn chằm chằm vào nói ‘Muốn ăn’, thiếu niên mở ra cho cô.
Mẹ lấy được quần, thiếu niên nhấc cô lên, giúp cô mặc quần lót, lại mặc quần bông dày, đi tất và cặp giày màu hồng hình con vịt.
Mà cô cứ liếm kẹo trong tay, hai chân đạp đạp không chịu phối hợp.
Xe hơi lắc lư, Chu Diễm mở mắt ra.
Lý Chính nhìn cô một cái, nói: “Vừa đi qua một vũng nước, làm em thức à?”
“Không đâu.” Chu Diễm hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Hơn tám giờ, em mới ngủ được một lát.”
Chu Diễm nói: “Em vừa nằm mơ.”
“Mơ thấy cái gì?”
“Mơ rất rõ nhưng bây giờ lại không nhớ gì.”
“Còn nhớ cái gì?”
Chu Diễm sờ túi sách trong ngực, hỏi: “Anh thực sự nhớ rõ anh từng…”
“Cái gì?”
“… Đưa em đi vệ sinh.”
Lý Chính cười lớn: “Sao đột nhiên lại hỏi cái này? … Em vừa mơ đến cái đó à?”
“Ừ.” Chu Diễm hỏi: “Thật hay giả thế?”
“Nói anh nghe kỹ hơn chút nào.”
“… Không nhớ rõ, rốt cuộc là thật hay giả thế?”
Lý Chính cười lớn: “Thật.”
“… Thật sao?”
“Thật, lừa em cái này làm gì chứ?”
“… Anh nhớ rõ à?”
“Giống như em nói, một ngày nào đó đột nhiên nhớ tới.”
Chu Diễm dựa vào thành ghế, nghiêng đầu hỏi anh: “Anh còn nhớ gì nữa?”
“Về em lúc còn nhỏ hả?”
“Ừ.”
“Bữa tiệc mừng đó khoảng hai ngày, chỉ nhớ là em đi tiểu ra quần, chạy tới chạy lui khắp nơi, như sợ pháo nổ vậy. Hình như em còn khóc nữa.”
Chu Diễm nghĩ đến việc mình không nhớ gì chuyện lúc bé, bỗng dưng nở nụ cười, lại hỏi: “Lúc đó anh đã hút thuốc chưa?”
Lý Chính nói: “Chắc là có.” Một lát sau thì khẳng định nói: “Có hút.”
Chu Diễm trò chuyện: “Anh có ấn tượng gì với mẹ em không?”
“Nhìn thấy chắc là sẽ nhận ra, những điều khác thì không có ấn tượng, sao hả, em nằm mơ lại hết sao?”
“Vâng, những chuyện ngỡ rằng không có ấn tượng, không ngờ nằm mơ lại có thể rõ ràng như thế.”
Chu Diễm nói xong, trong xe không ai đáp lại, cô nhìn Lý Chính.
Một lúc lâu sau, Lý Chính mới nói: “Những chuyện muốn quên đi, thì lại luôn nằm mơ tới.”
Chu Diễm sững sờ.
“Buổi tối anh sẽ nằm mơ, ban ngày còn đỡ, cho nên sau này anh quen ngủ ngày.”
“… hai hôm nay anh đều ngủ tối mà.”
“Hai ngày nay không nằm mơ.” Lý Chính nói: “Hôm nay em vẫn chưa trả lời đâu, Tiểu Kiệt trưởng thành, biết chuyện này không trách anh hả?”
Chu Diễm nghĩ nghĩ rồi nói: “Nếu như cuối cùng chuyện không xảy ra thì anh sẽ không sai. Con người luôn rất kỳ lạ, một kẻ trộm đến siêu thị để ăn cắp, bắt được hắn ta thì coi như trừ hại vì dẫn, nhưng nếu trong quá trình bắt được hắn mà hắn bất ngờ bị xe tông chết, vậy thì đối phương nhất định phải chịu trách nhiệm, sẽ bị một nhóm người khiển trách. Cho nên kết quả cuối cùng, đều là anh sai, sẽ bị người ta trách mắng.”
Lý Chính nở nụ cười, như là cười giễu cợt, chợt có một bàn tay đặt lên mu bàn tay anh, anh liếc mắt, trở tay bắt lấy, bao lấy nó.
Đằng trước có trạm xăng dầu, Lý Chính quẹo vào, đổ thêm chút xăng, nói: “Ăn chút gì đi.”
Chu Diễm bóc một cái bánh mì, nhìn bản đồ, nói: “Đường còn dài thế sao?”
Không ai trả lời, Chu Diễm ngước mắt nhìn, phát hiện Lý Chính nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu.
Chu Diễm quay đầu nhìn phía sau xe, hỏi: “Làm sao vậy?”
Lý Chính lắc đầu: “Không có gì.”
Xăng đổ xong, vừa đi được một đoạn, Lý Chính quẹo trái, Chu Diễm kêu lên: “Ơ —— sai rồi.”
Lý Chính dừng ở ven đường, mở nắp chai nước uống một ngụm, lại khởi động xe tiếp, trông thấy chiếc xe đằng xa xa trong gương chiếu hậu cũng đi theo, anh mới nói: “Chiếc xe màu đen đằng sau hình như vẫn đi theo chúng ta.”
Chu Diễm sợ run lên, quay đầu nhìn lại, gọi: “Lý Chính…”
Lý Chính tăng tốc đi nhanh tới trước, đến giao lộ phía trước anh nhanh chóng đánh tay lái.
Bệnh viện.
Tầng trệt vô cùng yên tĩnh, người thăm bệnh lần lượt đi về.
Người nằm trên giường bệnh đang mơ ác mộng, mơ thấy buổi tối hôm đó, ông ta đứng trên ban công tầng năm, ăn nói khép nép cầu xin: “Ông đừng nói ra ngoài, tôi cam đoan sẽ trả lại, tôi xin ông!”
Đối phương cũng không để ý tới: “Ông hại tôi, tất cả đều là do ông hại, là ông nuốt tiền, còn tôi thì như kẻ khờ trả nợ giúp ông!”
“Tôi không làm thế, không đâu! Tôi chỉ mượn tạm thôi, tôi cam đoan nhất định sẽ trả lại, nhất định sẽ trả lại cho ông!”
“Không phải nói gì cả, tôi nhất định phải báo cảnh sát!” Nói xong lấy di động ra, định gọi cảnh sát.
Trong lòng ông ta hoảng hốt, vội vàng đoạt lấy, ép đối phương đến gần lan can.
Sau đó, là một tiếng vang lớn, ông ta nắm tay vịn, hoảng sợ nhìn người ta nằm trong ngõ nhỏ ở phía dưới đó.
“A!”
Cao Quân vừa ngủ thì bừng tỉnh, lại càng hoảng sợ hơn: “Cha, cha không sao chứ? Cha làm sao vậy? Cha đừng làm con sợ, bác sĩ, bác sĩ đâu!”
Lý Chính bỏ rơi được xe đằng sau, Chu Diễm liên tiếp quay về phía sau xem.
Lý Chính nói: “Đừng lo lắng.”
Chu Diễm lắc đầu, đang định nói chuyện thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại di động vang lên làm cô giật mình,trông thấy một dãy số lạ, vội vàng nhận.
“Chu Diễm, bây giờ hai người muốn đi đâu?”
Chu Diễm khẽ giật mình, nhìn Lý Chính, nói khẩu hình: “Là Vương Lân Sinh.”
Lý Chính nhíu mày.
“Cô muốn đi gặp mẹ à? Hai người liên lạc với nhau rồi hả? Hãy nghe tôi nói, Chu Diễm, hành vi của cô bây giờ là sai lầm, phải lập tức đình chỉ, nói cho tôi biết mẹ cô đang ở đâu, giao tất cả cho tôi, tin tưởng tôi, có lẽ như thế sẽ kịp.”
Chu Diễm chuẩn bị tắt điện thoại, đầu dây bên kia đột nhiên cất cao giọng: “Chu Diễm! Cô nhất định phải tin tưởng tôi, mẹ cô cố ý để người ta phát hiện bà ấy đụng người ta, bà ấy không định đụng chết người ta đâu, có lẽ tất cả những gì bà ấy làm là để cảnh sát điều tra lại vụ án của hai năm trước, tình tiết có thể nhẹ hơn, cô nhất định phải tin tôi, đừng làm ra chuyện không thể cứu vãn!”
“…” Chu Diễm không nói câu nào, cúp điện thoại.
Lúc đến làng Hoa Mai, đã hơn mươi giờ rồi, lúc này có rất nhiều nhà nghỉ kiểu nông thôn, nhà mà mấy năm trước Chu Diễm ở cũng là một nhà như thế, lúc ấy vừa vặn hoa mai đua nở.
Đã quá lâu rồi, Chu Diễm đã không nhớ rõ tên và vị trí cụ thể của nhà đó, nhưng nếu như cô nhìn thấy thì chắc sẽ nhận ra.
Xe đi trên đường đất gập ghềnh, Chu Diễm nhìn chằm chằm vào biển hiệu hai bên đường, cô cũng không ôm hi vọng gì quá lớn, chỉ là trực giác nói cho cô biết cái gì là đúng.
Mâu thuẫn xảy ra liên tục trong đầu cô, rồi đột nhiên Chu Diễm nói to: “Đây, chính là ngôi nhà này!”
Lý Chính nhìn dòng chữ lớn trên biển hiệu: “Gia đình Trân Trân.”
Cửa chính rộng mở, trên đất trống có một chiếc xe đang đỗ, cả khu nhà vắng ngắt, với thời tiết hiện giờ thì sẽ không ai ra ngoài chơi cả.
Lý Chính dứng xe xong, bung dù đi đến bên kia, Chu Diễm mở cửa đi xuống, tránh dưới cái ô Lý Chính, trông thấy cửa chính của nhà đã khóa, cô nói: “Không có người.”
Lý Chính nói: “Vào trong nhìn xem.”
Đi vào trong, là mô hình nông trại, ở giữa là một hồ nước, trên hồ có ba tòa đình, Chu Diễm nhớ rõ, trước kia đèn ở đây rất sáng, bây giờ có lẽ vì thời tiết nên chỉ có một chiếc đèn lồng mày đỏ sáng.
Tầng 1 có một căn phòng đang sáng, Lý Chính nói: “Đi vào trong đó hỏi một chút.”
“Vâng.” Chu Diễm đi vào theo Lý Chính, lúc đi qua đình, cô liếc mắt nhìn một cái, một bóng người thoáng qua mắt cô.
Chu Diễm dừng chân lại.
Mưa to tầm tã, nước rơi xuống hồ bắn lên đèn lồng đỏ, Chu Diễm trông thấy bóng dáng này cao gần bằng cô, béo hơn cô một chút, tóc dài buộc sau ót, quần áo là áo sơ mi đơn giản, quần là quần vải, chắc là màu kaki, là loại mà mẹ thích nhất.
Chu Diễm khẽ gọi một tiếng: “Mẹ…”
Bóng người đi ra khỏi bóng tôi, đứng dưới ánh đèn, trên mặt là vẻ kinh ngạc.
Lý Chính nhận ra, hai mươi sáu ngày trước, bà từng đứng ở cửa ông cụ, mang theo cô bé đứng cạnh anh.
Hai sáu ngày, rốt cuộc Chu Diễm cũng gặp mẹ mình.
Trên tầng hai của tòa nhà diện tích nhỏ, có một giường hai người, cửa sổ mở lớn, lúc này vì chắn gió mưa mà đóng kín cửa lại.
Chu Diễm đến giờ vẫn không thể tin được, nhìn chằm chằm vào người trước mặt.
Mẹ Chu lau nước mưa trên quần áo, nói: “Làm sao mà con tìm được?”
“… Con đoán.”
“… Khi nào đến Khánh Châu?”
“Mấy ngày rước.”
“Tìm được việc chưa?”
“… Được rồi ạ.”
“Sao không đi?”
“… Chưa kịp ạ.”
Chu Diễm lau nước mắt, đôi mắt mở lớn.
Mẹ Chu nhìn cô một lúc, khẽ thở dài: “Khóc cái gì, ngồi xuống đi.”
Chu Diễm ngồi lên giường.
Mẹ Chu xoa đầu cô, hỏi: “Cảnh sát tìm con rồi hả?”
Thoáng chốc, nước mắt cô đã rơi xuống, giọng nói nghẹn ngào: “Có tìm.”
Tay mẹ hơi ngừng lại, hỏi: “Mặt bị sao thế này?”
“…Bị Cao Quân cào ạ.”
Mẹ Chu sững sờ, xoa xoa tay lên má cô, bàn tay hơi run run.
Chu Diễm rơi nước mắt, muốn vươn tay ôm mẹ nhưng cuối cùng chỉ nắm chặt lấy góc áo mẹ.
Mẹ Chu đỏ cả mắt: “Họ Cao, đáng ra mẹ nên đâm chết cả nhà ông ta.”
Chu Diễm lao vào lòng mẹ, gọi một tiếng: “Mẹ ——”
Lý Chính đứng ở cửa nghĩ, rốt cuộc cũng chỉ mới hai mươi tuổi, không thể giấu được nỗi buồn và khổ sở trước mặt mẹ mình.
Trong lòng cô ấy khó chịu cỡ nào rồi mới gặp được mẹ, nhút nhát đến mức gọi một tiếng ‘mẹ’ cũng giống như mèo kêu, nhìn đến bây giờ mới dám khóc lên trước mặt mẹ.
Lý Chính muốn hút thuốc, tiếc là lần trước đã hút hết mà anh chưa mua, anh trông thấy ngọn đèn dưới lầu sáng lên, đi đến tay vịn hô một tiếng: “Này!”
Nhân viên dưới lầu ngẩng đầu nhìn: “Ai đấy!”
Lý Chính nói: “Có thuốc không?”
“Có, anh muốn hút của hãng nào?”
“Cái nào cũng được.”
“Na trung hoa được không?”
“Được.”
“Vậy anh chờ một chút.”
Chu Diễm cảm thấy chắc nước mắt của mình có thể chảy hoài không hết, cô cố gắng nhịn xuống, ngẩng đầu lau mặt.
Mẹ cô cầm ấm siêu tốc lên, đi vào buồng vệ sinh lấy nước rồi cắm điện.
Chu Diễm cúi đầu nói: “Mẹ.”
“Ừ.”
“… Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ạ?”
Mẹ Chu im lặng rồi hỏi: “Cảnh sát đã nói với con thế nào?”
“… Nói là mẹ đụng người, có lẽ vì muốn bọn họ điều tra lại vụ án của hai năm trước.” Chu Diễm như bị nghẹn khi nhắc đến hai chữ ‘đụng người’, sau khi nói xong trái tim như bị đâm chục nhát vậy.
Mẹ Chu đột nhiên cười một tiếng.
Chu Diễm hỏi: “Mẹ?”
Mẹ nói: “Mẹ vốn không định nói cho con biết, bây giờ xem ra cũng không cần phải giấu con nữa. Năm đó ba con nói với mẹ, học bổng xảy ra vấn đề, khoản tiền qua tay ông ấy bị thiếu nhiều, lúc đó ông ấy vẫn đang nghĩ cách. Sau khi ông ấy chết, giấy không thể gói được lửa, trường học cũng biết chuyện này, vì danh dự và cũng vì nghĩ đến tình hình của mẹ con mình, cho nên chuyện này cũng không được đưa lên TV.”
“Cái gì?” Chu Diễm kinh ngạc, đây là chuyện nàng chưa từng được nghe thấy, ngoài vấn đề nợ nần không xác thực trên báo thì cô hoàn toàn không biết những cái khác. Cô chưa bao giờ nghĩ trường của cha cũng biết chuyện nghiêm trọng này, chỉ có cô là không hay biết gì.
Mẹ không để ý đến sự kinh ngạc của cô mà nói tiếp: “Chứng cớ vô cùng xác thực, chuyện này mẹ đã biết trước khi ba con chết, ba con chết thì toàn bộ vấn đề chuyển qua cho mẹ mà thôi.”
“Chỉ có điều ——”
Mẹ nói: “Cho tới bây giờ mẹ không tin ba con tự sát, nếu như không phải tự sát thì chuyện học bổng này không đơn giản như bề ngoài.”