Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2396 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Thành phố Bảnh , tác giả Gordon Lachance. Xuất bản lần đầu trong Greenspun Quarterly, Số 45, mùa Thu, 1970. Đã cấp phép.

Tháng Ba.

Chico đứng ở cửa sổ, khoanh tay, khuỷu tay tựa vào gờ phân cách khung cửa sổ trên và dưới, không mảnh vải che thân, nhìn ra ngoài, hơi thở phà mờ kính. Gió thốc vào bụng. Khung cửa sổ dưới cùng bên phải đã không còn. Nó được chắn bằng miếng bìa các tông.

"Chico.”

Cậu không quay lại. Cô chẳng gọi lần nữa. Cậu có thể thấy bóng cô phản chiếu trong kính, đang ngồi trên giường, chăn kéo lên bất chấp trọng lực. Lớp trang điểm mắt của cô đã nhòe thành quầng đen thui bên dưới mắt.

Chico rời mắt khỏi bóng cô rồi hướng ánh nhìn ra xa. Trời đang mưa. Những mảng tuyết bong ra, để lộ lớp đất cằn bên dưới. Cậu thấy cỏ chết của năm ngoái, một món đồ chơi bằng nhựa – của Billy, cây cào gỉ sét. Chiếc xe Dodge của anh Johnny đã tháo bánh xe, bốn bánh xe không có lốp chĩa ra như gốc cây. Cậu hồi tưởng lần cuối cùng cậu và anh Johnny sửa xe, vừa làm vừa nghe những ca khúc đang làm mưa làm gió và những ca khúc trường tồn cùng thời gian từ WLAM ở Lewiston trên cái đài phát thanh bán dẫn cũ xì của Johnny – thỉnh thoảng anh còn cho cậu uống bia. Con xe sẽ phóng như bay cho xem, Chico, anh Johnny nói. Nó sẽ ngốn hết mọi thứ trên đường, từ Gates Falls đến Castle Rock. Đợi đến lúc mình gắn cần số Hearst cho nó mà xem!

Nhưng đó là chuyện dĩ vãng, còn lúc này là hiện thực.

Đằng sau chiếc xe Dodge của anh Johnny là đường cao tốc. Tuyến số 14, hướng nam đi đến Portland và New Hampshire, hướng bắc chạy băng băng đến Canada nếu rẽ trái trên đường U.S. 1 tại Thomaston.

“Thành phố Bảnh,” mặt vẫn quay ra cửa kính, Chico cất tiếng. Cậu hút thuốc.

“Sao kia?”

“Không có gì đâu cưng”

“Chico?” Giọng cô có vẻ bối rối. Cậu sẽ phải thay ga giường trước khi bố quay về. Cô bị chảy máu.

“Gì hở em?”

“Em yêu anh, Chico.”

“Đúng thật.”

Tháng Ba bẩn thỉu. Ngươi là một con điếm già, Chico thầm nghĩ. Con mụ tháng Ba dơ bẩn với hai quả mướp lòng thòng, mưa văng đầy mặt .

“Phòng này ngày trước là của anh Johnny,” cậu bất giác nói.

"Ai kia?”

“Anh trai anh.”

“Ồ. Thế anh ấy đâu rồi?”

“Anh ấy đi lính,” Chico đáp, nhưng Johnny không đi lính. Mùa hè năm ngoái, anh làm thêm ở đường đua xe Oxford Plains thì một chiếc xe mất lái, trượt ngang qua sân đến thẳng khu vực tiếp nhiên liệu chỗ Johnny thay bánh sau cho chiếc xe đua Chevy Charger. Người ta hét lên cảnh báo nhưng Johnny không nghe thấy. Một trong những người đứng la hét là Chico, em trai của Johnny.

“Anh không lạnh à?” cô hỏi.

“Không. À, chân anh thì có. Hơi hơi.”

Và rồi cậu chợt nghĩ: Chà, Chúa ơi. Điều xảy ra với Johnny rồi cũng sẽ xảy ra với mày thôi, chỉ là sớm hay muộn . Cậu lại trông thấy quang cảnh ấy trong đầu: chiếc xe Ford Mustang trượt kin kít, sống lưng của anh trai cậu lồi lên dưới lần áo thun Hanes màu trắng; anh đang cúi người kéo bánh sau của chiếc Chevy ra. Còn kịp nhìn thấy lớp cao su tróc từ bánh xe chiếc Mustang, thấy bộ giảm thanh lủng lẳng của chiếc xe chà xuống sân trong tóe lửa. Chiếc xe tông thẳng vào Johnny khi anh đang loạng choạng đứng dậy. Rồi ngọn lửa vàng rực bùng lên.

Chà , Chico thầm nghĩ, nhanh còn đỡ hơn chậm , và cậu nghĩ về ông nội mình. Mùi bệnh viện. Những cô y tá trẻ xinh xắn cầm bô. Hơi thở cuối cùng thoi thóp. Có gì tốt lành sao?

Cậu rùng mình rồi nghĩ về Chúa. Cậu chạm vào mặt dây chuyền Thánh Christopher bằng bạc nhỏ bé trên sợi dây quanh cổ. Cậu không phải người công giáo, và chắc chắn cũng chẳng phải người Mexico: tên thật của cậu là Edward May, bạn bè gọi cậu với biệt danh Chico vì cậu có mái tóc màu đen được vuốt ngược ra sau bằng Brylcreem, chưa kể, cậu mang bốt gót nhọn kiểu Cuba. Không phải người công giáo nhưng cậu vẫn mang mặt dây chuyền này. Có lẽ nếu Johnny đeo nó, chiếc Mustang mất lái đã không đâm phải anh. Ai mà biết được.

Vừa hút thuốc, cậu vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, đằng sau, cô gái rời khỏi giường, vội đến bên cạnh cậu, gần như lả lướt, có lẽ sợ cậu quay lại nhìn mình. Cô đặt bàn tay ấm áp lên cổ của cậu. Ngực cô áp vào lưng. Bụng cô áp vào mông cậu.

“Ôi. Lạnh quá đi mất.”

“Nơi này là vậy mà.”

“Anh có yêu em không, Chico?”

“Có chứ sao không!” cậu thốt lên một cách tự nhiên, đoạn chuyển giọng nghiêm túc: “Em đã giữ mình.”

“Điều đó thì có...”

“Em còn trinh trắng”

Bàn tay vươn lên cao hơn. Một ngón tay chạy dọc theo gáy cậu. “Em đã nói anh rồi, đúng không?”

“Có mạnh quá không? Em có bị đau không?”

Cô cười. “Không. Nhưng em hơi sợ.”

Họ đứng ngắm mưa. Một chiếc Oldsmobile mới chạy trên đường số 14 bắn nước tung tóe.

“Thành phố Bảnh,” Chico nói.

"Gì kia?”

“Người kia kìa. Anh ta đang đi đến Thành phố Bảnh. Trong chiếc xế hộp bảnh.”

Cô hôn vào vị trí vừa khẽ chạm vào, cậu phẩy tay như thể cô là con ruồi.

“Sao thế anh?”

Cậu quay sang nhìn cô. Mắt cô liếc xuống bộ hạ của cậu rồi vội vàng ngước lên. Tay cô che lấy cơ thể, đoạn cô nhớ trong phim, người ta chẳng làm thế, bèn thả tay xuống hai bên hông. Mái tóc đen nhánh, làn da trắng như tuyết, màu tựa kem. Ngực cô rắn chắc, bụng mềm mịn không ngờ. Duy chỉ có một lỗi, Chico thầm nghĩ, đời không phải phim.

"Jane?”

“Sao thế?” Cậu có thể cảm thấy mình sắp sửa lên nòng. Tuy chưa, nhưng sắp rồi.

“Không sao đâu,” cậu trấn an. “Bọn mình là bạn mà.” Cậu cố tình nhìn cô thật lung, để mình chạm vào cô theo đủ mọi cách. Khi cậu nhìn gương mặt cô, cậu thấy nó đỏ ửng. “Em có phiền khi anh nhìn em không?”

“Em... Không, không, Chico.”

Cô lùi lại, nhắm mắt, ngồi lên giường, ngửa ra sau, hai chân dạng rộng. Cậu thấy toàn bộ cơ thể của cô. Phần cơ, phần cơ nhỏ bé ở má đùi trong…. chúng đang co giật, ngoài tầm kiểm soát, và điều này chợt kích thích cậu nhiều hơn cả bộ ngực căng tròn của cô hoặc viên ngọc trai phớt hồng nơi vùng kín. Người cậu run lên vì hưng phấn, tựa chú hề Bozo nhún nhảy trên lò xo. Tình yêu có thể thần thánh như thi sĩ hay ca ngợi, cậu nghĩ, nhưng tình dục tựa chú hề Bozo quay cuồng trên lò xo. Làm thế nào một người phụ nữ nhìn vào dương vật đang chào cờ mà không phá lên cười như điên như dại nhỉ?

Mưa đập vào mái nhà, vào cửa sổ, vào tấm bìa các tông sũng nước chắn khung cửa kính vỡ bên dưới. Cậu áp tay vào ngực, canh thời điểm tựa một nhà diễn thuyết La Mã chuẩn bị khua môi múa mép. Tay cậu lạnh ngắt. Cậu buông thõng.

“Mở mắt ra đi. Anh nói rồi, mình là bạn.”

Cô ngoan ngoãn mở mắt nhìn anh. Lúc này, mắt cô tím phớt. Nước mưa chảy xuống cửa sổ tạo thành những vệt lăn tăn trên mặt, trên cổ, trên ngực cô. Thân thể trải dài trên giường, bụng cô gồng lên. Cô hoàn mỹ trong phút giây ấy.

“Ôi,” cô cất tiếng. “Chico ơi, cảm giác buồn cười quá.” Cơn rùng mình lan khắp người cô. Cô bất giác co quắp ngón chân lại. Cậu có thể thấy mu bàn chân của cô. Chúng có màu hồng. “Chico. Chico ơi.”

Cậu tiến về phía cô. Thân thể cậu run lên, mắt cô mở to, ráo hoảnh. Cô nói gì đó, vỏn vẹn một từ, nhưng cậu không nghe ra. Đây không phải lúc thắc mắc. Cậu hơi quỳ gối trước cô, chau mày nhìn sàn nhà thật lung, chạm vào phần chân ngay trên đầu gối của cô. Cậu ước lượng cơn sóng ổ ạt dâng trong mình. Nó vô tư lự, bạo liệt. Cậu dừng lâu hơn một chút.

Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng đồng hồ báo thức tích tắc trên bàn đầu giường, đứng trên một chồng truyện tranh Người Dơi. Hơi thở của cậu gấp gáp nhanh dần. Cơ bắp di chuyển trơn tru khi cậu cử động lên xuống. Họ bắt đầu. Lần này tốt hơn lần trước. Ngoài trời, mưa cứ thế rơi, rửa trôi tuyết.

Nửa tiếng sau, Chico đánh thức khi cô còn mơ màng ngủ. “Mình phải đi thôi,” cậu nói. “Bố anh và Virginia sắp về rồi.”

Cô nhìn đồng hồ đeo tay rồi ngồi dậy. Lần này, cô chẳng buồn đưa tay che thân. Phong thái của cô đã đổi khác. Cô chưa trưởng thành hoàn toàn (dù có lẽ bản thân cô tin là có), cũng chưa học được điều gì phức tạp hơn thắt dây giày, nhưng phong thái của cô đã hoàn toàn thay đổi. Cậu gật đầu, cô mỉm cười ngập ngừng. Cậu vươn tay lấy thuốc lá trên bàn đầu giường. Trong lúc cô mặc quần lót, cậu bâng quơ nghĩ đến một bài hát hài hước ngày xưa: Cứ thổi tu tu cho đến khi tôi ra đi, Blue... cứ thổi kèn tu tu. Bài “Cột chủ kangaroo” của Rolf Harris. Cậu nở nụ cười. Ngày xưa, Johnny hay hát bài này. Cuối bài là câu: Thành thử chúng tôi thuộc da ông khi ông ra đi, Clyde, da ông treo la đà trên chuồng kia kìa .

Cô cài áo ngực rồi bắt đầu gài nút áo. “Anh cười gì thế, Chico.”

“Không có gì đâu, cậu nói.

“Cài hộ em nhé?”

Cậu đến chỗ cô, lúc này vẫn lõa lồ rồi kéo áo cho cô. Cậu hôn lên má. “Nếu em muốn, cứ vào phòng tắm chỉnh trang lại,” cậu ân cần. “Nhưng đừng làm lâu quá nhé.”

Cô đi dọc hành lang một cách tao nhã, Chico vừa dõi theo bóng cô vừa hút thuốc. Tướng cô dong dỏng cao – cao hơn cậu – và cô phải cúi đầu một chút lúc đi ngang qua cửa nhà tắm. Cậu tìm thấy quần lót của mình dưới giường. Nhét nó vào túi đồ dơ treo ngay bên trong cửa tủ quần áo, cậu lấy quần mới từ ngăn kéo. Cậu mặc quần lót, đang quay trở lại giường thì trượt chân và suýt chút nữa té xuống vũng nước chảy từ miếng các tông chặn cửa.

“Mẹ kiếp,” cậu lầm bầm tức tối.

Cậu nhìn quanh phòng, vốn là phòng của Johnny cho đến khi anh qua đời ( sao mình lại bảo với cô ấy anh đi lính kia chứ, lạy Chúa? Cậu tự hỏi... có chút nhộn nhạo trong lòng). Tường bằng ván sợi, mỏng tang đến độ tối đến, cậu nghe thấy tiếng bố và Virginia hành sự bên kia tường, mà thậm chí tường còn chẳng cao chạm đến trần nữa kia. Sàn nhà tạo thành một góc hơi nghiêng, thế nên cửa phòng phải có đồ chặn mới không đóng lại – còn nếu như ta quên không chèn, nó sẽ lén lút khép lại khi ta vừa quay lưng đi. Trên bức tường xa xa là tấm áp phích phim Tay lái Nổi loạn – Hai gã đàn ông đi tìm nước Mỹ mà chẳng thấy đâu . Căn phòng có sinh khí hơn khi Johnny sống ở đây. Chico chẳng biết làm thế nào hay tại sao; cậu chỉ biết sự thật là thế. Và cậu còn biết một điều nữa. Thỉnh thoảng cậu nghĩ căn phòng này hù cậu khi đêm về. Thỉnh thoảng cậu nghĩ cửa phòng sẽ bật mở và anh Johnny đứng đó, cơ thể đen đúa, dặt dẹo, cháy nham nhở, răng tựa hàm răng giả vàng khè nhỏ ra khỏi sáp đã chảy rồi đông cứng lại; và anh Johnny thều thào: Biến khỏi phòng tao, Chico. Và nếu mày dám dụng tay vào con Dodge của tao, tao sẽ cho mày chết tươi. Hiểu không hả?

Em hiểu rồi, anh hai , Chico thầm nghĩ.

Cậu cứ bần thần đứng đó, nhìn tấm ga trải giường nhàu nhĩ vương máu của cô bạn gái, đoạn nhanh lẹ trải chăn lên. Đấy. Ngay đó. Bà có thích không hả, Virginia? Có khiến bà hết hồn hết vía không? Cậu mặc quần vào, mang bốt rồi kiếm áo len.

Cậu đang chải tóc trước gương thì cô ra khỏi nhà tắm. Trông có thật xinh xẻo. Phần bụng mềm thật mềm của cô không để lộ trong chiếc váy yếm. Cô nhìn lên giường, loay hoay chỉnh sửa, làm chiếc giường trông có vẻ tươm tất hơn chứ không chỉ bừa bãi trải ra.

“Tốt quá,” Chico cất tiếng.

Cô ngại ngần phá lên cười rồi vén lọn tóc ra sau tai. Cử chỉ ấy thật gợi tình và ưu sầu.

“Đi thôi,” cậu nói.

Họ đi ra hành lang và phòng khách. Jane dừng chân trước bức ảnh gia đình chụp ngoài tiệm đặt trên nóc ti vi. Trong hình là bố cậu, Virginia, Johnny thời trung học, Chico thời tiểu học và Billy lúc còn ẵm ngửa – trong bức hình, Johnny bế Billy trên tay. Tất cả bọn họ đều nở nụ cười có phần cứng nhắc... tất cả, trừ Virginia, khuôn mặt mơ màng, chẳng tài nào đoán được ý đồ. Chico nhớ bức hình chụp sau khi bố cậu cưới con mụ chết tiệt ấy chưa tới một tháng.

“Bố mẹ anh đây à?”

“Bố anh đó,” Chico nói. “Còn bà này là mẹ kể của anh, Virginia. Đi thôi.”

“Cô ấy vẫn đẹp thế này ư?” Jane hỏi, lấy áo khoác của mình và đưa cho Chico áo gió.

“Chắc bố anh nghĩ thế,” Chico nói.

Cả hai bước ra nhà kho. Nhà kho ẩm ướt, thông thống gió – gió rít u u qua những vết nứt trên tường ván. Có một đống lốp cũ đã mòn, chiếc xe đạp cũ của Johnny mà Chico thừa hưởng lại năm mười tuổi nhưng đã phá hỏng trong một nốt nhạc, chồng tạp chí điều tra, những chai Pepsi có thể trả lại, một khối động cơ vừa to đùng vừa đầy nhớt, một thùng gỗ đựng đầy sách bìa mềm, một bức tranh tô màu theo số đã cũ vẽ con ngựa đứng trên cỏ xanh nhạt nhòa.

Chico dìu cô đi ra ngoài. Mưa vẫn lạnh lùng rào rào trút xuống. Chiếc xe sedan của Chico đậu giữa vũng nước trên lối chạy xe, trông thật âu sầu. Dù có tháo lốp và có miếng nhựa che vị trí của kính chắn gió, chiếc Dodge của Johnny nhìn vẫn đẳng cấp hơn. Xe của Chico là một chiếc Buick. Màu sơn đã xỉn, lấm tấm vết gỉ sét. Lớp bọc của ghế trước đã được phủ bằng tấm chăn quân đội màu nâu. Một cái nút to gắn vào tấm che nắng phía ghế hành khách đề: NGÀY NÀO TÔI CŨNG MUỐN NÓ. Ghế sau có một máy khởi động ô tô gỉ sét; cậu nghĩ nếu trời ngừng mưa, cậu sẽ chùi rửa nó rồi có lẽ là lắp nó vào chiếc Dodge. Hoặc có lẽ không.

Chiếc Buick đầy mùi mốc, trầy trật hồi lâu xe mới khởi động lên.

“Hay là do ắc quy?” cô hỏi.

“Anh đoán là do cơn mưa chết tiệt này thôi.” Cậu đánh xe ra đường, bật cần gạt nước rồi khẽ dừng lại nhìn căn nhà. Nó mang thứ màu xanh nước biển xấu đui xấu mù. Nhà kho thò ra từ một góc, giấy dầu tẩm nhựa đường và ngói nhìn đã bong tróc.

Tiếng radio vang lên chói tai, Chico bèn đưa tay tắt nó luôn. Chưa gì mà cơn đau đầu chiều Chủ nhật đã lấp ló đằng sau trán. Họ lái xe ngang qua hội trường Grange và Đội Cứu hỏa Tình nguyện viên và Cửa tiệm Brownie. Chiếc T-Bird của Sally Morrison đậu ngay bên cạnh ống bơm xịn của tiệm Brownie, Chico bèn giơ tay chào cô này khi rẽ vào đường Lewiston cũ.

"Ai thế?”

"Sally Morrison.”

“Đẹp thật.” Nói rất trung lập.

Cậu lục tìm thuốc lá. “Cô ta cưới hai lần rồi ly hôn hai lần. Giờ cô này lang chạ với cả thị trấn, nếu em tin một nửa những gì cái thị trấn bé như lỗ mũi này ngồi lê đôi mách.”

‘Trông cô ấy trẻ quá.”

“Trẻ thật mà.”

“Thế anh có từng…”

Cậu đưa tay chạy dọc đùi cô rồi mỉm cười. “Không” cậu nói. “Anh hai anh thì hên xui, chứ anh thì không. Nhưng anh cũng quý Sally. Cô ấy được hưởng trợ cấp sau khi li dị và có con xe Bird màu trắng to đùng, lại chẳng thèm quan tâm thiên hạ đàm tiếu gì về mình.”

Cuốc xe này bắt đầu lê thê rồi đấy. Xa xa bên tay phải, hạt Androscoggin trông xám xịt và u uất. Băng tuyết đã tan hết. Jane im lặng trầm tư. Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng kin kít đều đều của cần gạt nước. Khi chạy qua ổ gà trên đường, họ thấy sương mù bảng lảng sát đất, chờ màn đêm buông để ra khỏi ổ gà và chiếm cứ toàn bộ đường River.

Họ rẽ vào Auburn và Chico chạy lối tắt vào đại lộ Minot. Bốn làn xe gần như vắng tanh, những căn nhà ngoại ô tiền chế. Họ chỉ trông thấy một cậu bé mặc áo mưa vàng đi dọc vỉa hè, cẩn thận đạp vào mọi vũng nước.

“Đi đi, nhóc,” Chico khẽ nói.

“Hả?” Jane hỏi.

“Không có gì đâu cưng. Em ngủ đi.”

Cô phá lên cười với chút nghi ngại.

Chico rẽ lên đường Keston rồi lái vào lối đi dẫn đến một trong những căn nhà tiền chế. Cậu không tắt máy.

“Anh vào nhà đi, em lấy bánh quy cho anh ăn,” cô nói.

Cậu lắc đầu. “Anh phải về thôi.”

“Em biết.” Cô vòng tay ôm rồi trao cậu nụ hôn. “Cảm ơn anh đã cho em khoảng thời gian tuyệt vời nhất đời.”

Cậu chợt mỉm cười. Khuôn mặt bừng lên. Nó kỳ diệu biết mấy. “Gặp em thứ Hai này, Janey-Jane. Mình vẫn là bạn nhé.”

“Anh biết mình là bạn mà,” cô nói, đoạn hôn cậu thêm lần nữa... nhưng khi cậu mon men chạm vào ngực qua lần áo, cô rụt lại. “Đừng mà. Bố em thấy thì sao.”

Cậu để cô đi, nụ cười chỉ còn vương chút đỉnh trên môi. Cô nhanh nhảu ra khỏi xe rồi đội mưa chạy đến cửa sau. Giây sau, cô đã biến mất. Chico dừng lại để châm điếu thuốc rồi vòng xe ra lối đi. Chiếc Buick chết máy và máy khởi động dường như phải chạy một lúc lâu thì động cơ mới bắt kịp. Nghĩ đến lái xe về nhà mà phát nản.

Khi cậu về đến nhà, chiếc xe gia đình cỡ lớn của bố đã đậu trong lối đi. Cậu lái xe đến đậu bên cạnh rồi để động cơ tự tắt. Cậu cứ thế ngồi im, lắng nghe tiếng mưa. Tựa hồ đang ở trong cái trống sắt.

Bên trong, Billy đang xem Carl Stormer và Các chàng Cao bồi miền quê trên ti vi. Lúc Chico bước vào, Billy nhảy lên hào hứng. “Eddie, anh Eddie ơi, anh biết chú Pete nói gì không? Chú kể chú cùng một binh đoàn đã đánh chìm tàu ngầm của quân Đức thời chiến tranh đấy! Anh đưa em đi buổi diễn thứ Bảy tới nhé?”

“Hên xui,” Chico đáp rồi cười toe. “Có khi nếu đêm nào trước khi ăn tối, em chịu khó hôn giày anh suốt một tuần thì anh cân nhắc.” Cậu giật tóc Billy. Billy la ó, cười ha hả rồi đá vào ống khuyển của anh mình.

“Thôi nào,” Sam May vừa nói vừa bước vào phòng. “Thôi nào, hai đứa. Các con biết mẹ không thích làm ầm lên trong nhà mà.” Ông kéo cà vạt xuống, tháo nút áo trên cùng. Ông cầm đĩa để vài ba bánh mì kẹp xúc xích. Sam May đã xịt mù tạt thẳng lên bánh mì. “Ban nãy con đi đâu vậy, Eddie?”

“Con qua nhà Jane.”

Có tiếng dội nước trong nhà vệ sinh. Virginia. Chico thoáng tự hỏi không biết Jane có vương lại sợi tóc nào trong bồn rửa, hoặc để quên son môi hay kẹp tăm gì không.

“Đáng ra con phải đi thăm chú Pete và cô Ann với cả nhà chứ,” bố cậu trách. Ông cắn ba miếng hết một cái xúc xích. “Con bắt đầu xa cách với gia đình rồi đấy, Eddie. Bố không thích như vậy. Nhất là khi bố mẹ chu cấp cái ăn cái mặc cho con.”

“Ăn với chả mặc,” Chico làu bàu. “Nhiều quá dùng không hết.”

Sam ngẩng phắt lên, ban đầu, nhìn ông có vẻ tổn thương, đoạn lộ vẻ tức giận. Khi ông cất tiếng, Chico thấy rằng ông vàng khè màu mù tạt. Cậu cảm thấy nôn nao trong dạ. “Con ăn nói kiểu đấy à. Miệng còn hôi sữa chứ đã lớn khôn gì.”

Chico nhún vai, xé một miếng từ ổ bánh mì Wonder Bread để trên bàn gập cạnh ghế của bố rồi xịt tương cà lên trên. “Đằng nào ba tháng nữa con cũng rời khỏi đây rồi.”

“Con nói cái quái gì vậy hả?”

“Con sẽ sửa xe của anh Johnny rồi đi California tìm việc.”

“Ờ, được đấy. Hay lắm.” Tướng ông vốn to cao, có phần lóng ngóng, nhưng Chico có cảm tưởng từ ngày cưới Virginia về, ông như rúm lại, và ngày càng rúm thêm sau khi Johnny qua đời. Cậu nghe văng vẳng trong đầu lời mình nói với Jane: Anh hai anh thì hên xui, chứ anh thì không. Và sau đó là câu hát: Cứ thổi tu tu, Blue. “Chiếc xe ấy đến Castle Rock còn không đi nổi chứ nói gì tới California.

“Bố nghĩ vậy à? Bố cứ chống mắt lên mà hít bụi của con, mẹ kiếp.”

Bố cậu lặng người nhìn cậu trân trân, đoạn ông thẳng tay ném cái bánh kẹp xúc xích ăn dở. Nó đập vào ngực Chico, khiến mù tạt bắn tung tóe lên áo cậu và lên ghế.

“Mày nói từ đó một lần nữa xem, tao đập vỡ mũi mày, thằng con trời đánh.”

Chico nhặt chiếc bánh kẹp xúc xích lên, ngây ra nhìn. Miếng xúc xích đỏ rẻ tiền, nhoe nhoét mù tạt hiệu French’s. Phết chút ánh dương. Cậu ném ngược nó về phía bố. Sam đứng dậy, mặt ông chuyển sang màu gạch cũ, mạch máu giữa trán giật giật. Đùi ông chạm vào bàn gập, khiến nó bị lật tung. Billy đứng ở cửa bếp nhìn họ. Đĩa xúc xích và đậu cậu bé cầm trên tay bị nghiêng làm nước đậu sánh ra, rơi xuống sàn. Mắt Billy trợn tròn, miệng run rẩy. Trên ti vi, Carl Stormer và Các chàng Cao bồi miền quê đang gào rống bài “Tấm mạng đen” với tốc độ tên lửa.

“Nuôi con cái đến lớn khôn để nó nhổ vào mặt mình,” bố cậu gần giọng. “Ấy chà. Đúng là đời.” Ông quơ quàng trên mặt ghế để nhặt chiếc xúc xích ăn dở lên. Ông cầm nó trong tay như tượng dương vật bị vỡ. Và thật không tin nổi, ông bỏ vào miệng ăn tiếp... cùng lúc ấy, Chico thấy lệ hoen trên mi bố mình. “Ấy chà, con cái nhổ vào mặt mình, đời sao bạc bẽo.”

“Chà, vậy bố cưới mụ ta về làm gì?” cậu thốt lên và phải ghìm những lời tiếp theo xuống họng: Nếu bố không cưới mụ ta, anh Johnny đã không mất mạng .

“Đấy không phải chuyện của con!” Sam May gầm lên qua hàng nước mắt. “Đấy là chuyện của bố!”

“Ồ?” Chico bật lại. “Thế kia à? Còn con phải sống với mụ ta! Con và Billy, bọn con phải sống với mụ ta! Nhìn mụ ta kéo bố xuống! Mà bố thậm chí còn không biết...”

“Chuyện gì?” bố cậu nói, giọng ông chợt gầm gừ đáng ngại. Miếng xúc xích còn lại trong nắm tay của ông chẳng khác nào cục xương máu me. “Bố không biết gì?”

“Bố chẳng biết cái đếch gì trên đời hết,” cậu bật ra, hoảng sợ trước những gì suýt chút nữa mình đã thốt lên.

“Con thôi ngay đi,” bố cậu gằn giọng. “Kẻo bố đánh con một trận ra trò đấy, Chico.” Ông chỉ gọi cậu như thế khi ông vô cùng tức giận.

Quay lưng đi, Chico trông thấy Virginia đứng bên kia phòng, khẽ chỉnh lại váy, giương đôi mắt nâu to, bình thản nhìn cậu. Đôi mắt mụ ta thật đẹp; còn lại chỉ ở mức tầm tầm, chẳng có gì mới mẻ, nhưng đôi mắt ấy sẽ giúp mụ chiếm lòng kẻ khác dài dài, Chico thầm nghĩ, và chưa gì cậu đã thấy quặn lên cảm giác căm phẫn – Thành thử chúng tôi thuộc da ông khi ông ra đi, Clyde, da ông treo la đà trên chuồng kia kìa .

“Mụ ta tròng dây quanh cổ bố rồi, bố làm gì còn gan mà ra vẻ!”

Màn mắng chửi tay đôi cuối cùng đã vượt ngưỡng chịu đựng của Billy – cậu bé ré lên khóc trong kinh hãi, thả đĩa xúc xích và đậu xuống sàn, đưa hai tay lên bưng mặt. Nước đậu bắn đầy đôi giày đặc biệt mang vào ngày Chủ nhật rồi dây ra thảm.

Sam tiến một bước đoạn dừng lại khi Chico ngoắc tay đầy hỗn xược, như thể muốn nói: Ừ được lắm, bố giỏi thì đánh đi, sao đến lúc này bố mới ra tay? Hai bố con đứng sững như tượng cho đến khi Virginia cất tiếng – giọng bà ta trầm thấp, bình thản như đôi mắt nâu ấy.

“Con đưa bạn gái vào phòng à, Ed? Con biết bố mẹ cảm thấy thế nào về chuyện này mà.” Tựa hồ mới nhớ ra, bà để thêm: “Bạn con để quên khăn mùi xoa.”

Cậu phẫn uất nhìn mụ, không tài nào thể hiện được cảm xúc của mình, mụ ta nhơ bẩn ra sao, cái cách mụ ta bắn thẳng vào lưng ta, cái cách mụ ta rình rập từ đằng sau và cắt gân cho ta què giò.

Mày có thể tấn công tao nếu muốn, đôi mắt nâu ấy như muốn nói. Tao biết mày biết chuyện gì xảy ra trước khi thằng anh mày chết. Nhưng mày chỉ có thể tấn công tao bằng cách đấy thôi, phải không Chico? Đấy là nếu ông bố của mày tin mày. Và nếu lão ta tin mày, lão ta sẽ tan nát cõi lòng đấy .

Bố cậu nhào tới miếng mồi mới như gấu vồ. “Con dám dắt gái về nhà hú hí sao, thằng con khốn nạn này?”

“Anh ăn nói đúng mực giùm em với, Sam,” Virginia bình tĩnh.

“Đó là lý do con không chịu đi với cả nhà sao? Để con có thể hú... để con có thể...”

“Bố nói đi!” Chico bật khóc. “Việc gì bố phải khép nép trước bà ta! Nói đi! Bố muốn nói gì thì nói đi!”

“Ra ngoài mau,” ông thẫn thờ. “Đừng quay về cho đến khi con có thể xin lỗi bố mẹ.”

“Tôi cấm ông!” cậu rít lên. “Tôi cấm ông gọi con mụ khốn kiếp ấy là mẹ tôi! Tôi sẽ giết ông!”

“Dừng lại đi, anh Eddie!” Billy hét lên. Tiếng cậu bé nghẹn lại do hai tay vẫn đang bưng mặt. “Anh đừng hét vào mặt bố nữa! Em xin anh!”

Virginia cứ thế đứng ở cửa. Đôi mắt bình thản dán vào Chico.

Sam loạng choạng lùi ra sau một bước, phần sau đầu gối đập vào mép ghế. Ông ngồi phịch xuống, cúi mặt nhìn bàn tay lông lá. “Bố còn chẳng thể nhìn con khi những lời như vậy thốt lên từ miệng con, Eddie ạ. Con khiến bố buồn lòng quá.”

“Mụ ta khiến bố buồn lòng thì có! Sao bố không thừa nhận điều đó?”

Ông không đáp. Chẳng đưa mắt nhìn Chico, ông với lấy chiếc bánh mì kẹp xúc xích trên đĩa ở bàn. Ông vươn tay lấy chai mù tạt. Bill cứ thể khóc bù lu bù loa. Carl Stormer và Các chàng Cao bồi miền quê đang hát bài phát khi lái xe tải. “Xe tôi đã cũ, nhưng không có nghĩa nó chạy lù đù,” Carl nói với những khán giả miền Tây Maine.

“Thằng bé không biết mình đang nói gì đâu, Sam,” Virginia nhẹ nhàng an ủi. “Tuổi này khó lắm. Lớn lên là chuyện khó khăn.”

Mụ ta đánh bại cậu rồi. Đến thế là hết.

Cậu quay đi, tiến đến cửa thông tới nhà kho dẫn ra ngoài. Lúc mở cửa, cậu quay lại nhìn Virginia, mụ ta nhìn cậu đầy bình thản khi cậu gọi tên mụ.

“Gì vậy Ed?”

“Ga trải giường dính máu.” Cậu dừng lại. “Tôi bóc tem cô ấy đấy.”

Cậu nghĩ có gì đó xáo động trong mắt mụ, nhưng có thể đó chỉ là mong ước của cậu. “Con làm ơn đi đi, Ed. Con đang khiến Billy sợ.”

Cậu bỏ đi. Chiếc Buick mãi không khởi động, đến lúc cậu toan đội mưa bỏ đi thì động cơ mới lên. Cậu châm điếu thuốc, đoạn đánh xe quay ngược ra đường số 14, đạp côn xe, rồ máy khi nó bắt đầu giật và khọt khẹt. Đèn cảnh báo đánh lửa lóe lên đầy đáng ngại hai lần, rồi chiếc xe mới chạy êm hơn dù còn hơi xóc. Sau một hồi, cậu cũng ra được đường chính, từ từ chạy về phía thị trấn Gates Falls.

Cậu nhìn chiếc Dodge của anh Johnny lần cuối.

Johnny có thể có công việc ổn định ở Gates Mills & Weaving, nhưng chỉ vào ca đêm. Anh từng bảo với Chico làm ban đêm không thành vấn đề với anh, lương lậu bên này còn tốt hơn ở Plains, nhưng bố làm việc vào buổi sáng, và làm việc ban đêm ở xưởng có nghĩa Johnny sẽ ở nhà với mụ ta, ở nhà một mình hoặc có Chico trong phòng bên cạnh... mà tường thì mỏng. Anh không ngừng được, mà bà ta cũng không cho anh dừng, Johnny kể. Phải, anh biết điều này sẽ khiến bố ra sao. Nhưng bà ta... bà ta không chịu dừng, mà anh cũng không thể dừng... lúc nào bà ta cũng nhắm tới anh, em biết điều anh muốn nói là gì mà, em thấy bà ta rồi, Billy còn bé chưa hiểu được, nhưng em thấy bà ta rồi đấy...

Phải. Cậu đã thấy mụ ta. Và Johnny đã đến Plains làm việc, bảo với bố lý do là vì anh có thể lấy phụ tùng cho chiếc Dodge với giá rẻ. Đó là nguồn cơn của việc anh đang thay lốp xe lúc chiếc Mustang trượt kin kít qua sân trong với bộ giảm thanh chà xuống đất tóe lửa; đó là cách mẹ kế của cậu đã giết anh trai cậu, vậy nên cứ thổi tu tu cho đến khi tôi ra đi, Blue, vì chúng ta sẽ phóng đi thành phố Bảnh bằng chính chiếc Buick đồng nát này, và cậu nhớ mùi cao su, sống lưng của anh Johnny hằn thành hình bán nguyệt con con trên chiếc áo thun trắng tinh anh mặc, cậu nhớ cảnh Johnny loạng choạng đứng dậy do ngồi thay lốp từ nãy đến giờ khi chiếc Mustang tông vào anh, nghiền nát anh giữa nó và chiếc Chevy, có một tiếng rầm trống rỗng khi chiếc Chevy rơi khỏi giá đỡ, đoạn ánh lửa vàng rực lóe lên, mùi dầu nồng nặc...

Chico dùng cả hai chân đạp phanh khiến chiếc xe kèn kẹt rung lắc dừng lại bên vệ đường nước đọng. Cậu thô bạo nhoài người qua ghế, mở toang cửa hành khách rồi nôn mật xanh mật vàng lên bùn và tuyết. Nhìn bãi nôn lại khiến cậu nôn thêm lần nữa, nghĩ đến việc đó, cậu nôn khan thêm một lần. Suýt chút nữa thì xe đã dừng lại, nhưng cậu bắt nó kịp lúc. Đèn cảnh báo đánh lửa lưỡng lự tắt ngóm khi cậu đạp chân ga. Cậu thu người ngồi im, để những cơn run rẩy dần thoát khỏi người. Một chiếc xe lao vụt qua, chiếc xe Ford trắng cáu cạnh, hất tung tóe nước và bùn dơ dáy.

“Thành phố Bảnh,” Chico lầm bầm. “Trong xế hộp bảnh tỏn mới toanh. Hay ghê chưa.”

Cậu cảm nhận vị dịch nôn trên môi, trong họng và bọc thành lớp trong mũi. Cậu không muốn hút thuốc. Danny Carter sẽ cho cậu ngủ nhờ một đêm. Ngày mai sẽ có đủ thời gian cho cậu suy xét thêm quyết định. Cậu lái xe trở lại đường 14 rồi bon bon chạy tiếp.

« Lùi
Tiến »