Câu chuyện lâm li bi đát quá nhỉ?
Thiên hạ đã đọc một hai câu chuyện hay hơn rồi, tôi biết điều đó – hay nói đúng hơn là một hay hai trăm nghìn câu chuyện hay hơn. Đảng ra phải có dòng chữ ĐÂY LÀ TÁC PHẨM CỦA MỘT KHÓA HỌC SÁNG TÁC CHO SINH VIÊN đóng lên từng trang mới đúng... vì bản chất nó vốn là thể, chí ít ở mức độ nào đó. Giờ đây, trong mắt tôi, nó chắp vá đến thảm thương và ngây ngô đến đau đớn; phong cách của Hemingway (ngoại trừ việc tất cả được viết bằng thì hiện tại vì lý do nào đó – chạy theo xu hướng đến thế là cùng), chủ đề của Faulkner. Có thứ gì nghiêm túc hơn không? Văn học hơn không?
Nhưng ngay cả khi khoác lên mình vẻ bóng bẩy, tác phẩm này không thể che giấu được việc nó là câu chuyện hết sức nhục dục do một gã trai trẻ với kinh nghiệm tình trường hết sức hạn hẹp viết nên (lúc viết “Thành phố Bảnh,” tôi mới chỉ lên giường với hai cô gái, đã vậy cả hai lần đều xuất tinh sớm, bắn hết lên người họ – chẳng được như Chico trong câu chuyện kể trên đâu, tôi đoán thế). Thái độ của câu chuyện đối với phụ nữ đã vượt ngưỡng thù địch mà tiệm cận xấu xí – hai người phụ nữ trong “Thành phố Bảnh” là hạng điếm đàng, còn người thứ ba chẳng khác nào cái vỏ rỗng chỉ biết nói những câu như “Em yêu anh, Chico” và “Anh vào nhà đi, em lấy bánh quy cho anh ăn.” Ngược lại, Chico là hình tượng anh hùng tầng lớp lao động bước ra từ bài hát của Bruce Springsteen – dù Springsteen chưa nổi danh lúc tôi phát hành câu chuyện này trong tạp chí văn học của trường đại học (nơi nó được đăng giữa một bài thơ mang tên “Hình ảnh của Tôi” và một bài luận về quy chế giới hạn thăm hỏi ở trường, toàn bộ viết thường chứ chẳng viết hoa). Đây là tác phẩm của chàng trai trẻ vừa đầy bất an vừa hạn hẹp kinh nghiệm.
Tuy nhiên, tôi lại có cảm giác đây là câu chuyện đầu tiên thật sự là tác phẩm của mình – câu chuyện đầu tiên thật sự cho tôi cảm giác trọn vẹn , sau năm năm cố gắng. Câu chuyện đầu tiên có thể vẫn sẽ đứng vững dù bị tước đi cột chống đỡ. Xấu xí nhưng đầy sinh khí. Đến tận bây giờ, khi đọc lại, cố nén nụ cười trước cái vẻ gai góc đầy gượng ép và những điều giả trân của nó, tôi vẫn nhìn thấy gương mặt thật của Gordon Lachance lẩn khuất ngay phía sau con chữ, một Gordon Lachance trẻ hơn cái kẻ ký mới hợp đồng sách bìa mềm hơn là sáng tác, nhưng không trẻ như cậu bé cùng nhóm bạn đi xem xác chết của cậu bé tên Ray Brower ngày xưa. Một Gordon Lachance đang trong quá trình đánh mất vẻ rực rỡ.
Không, câu chuyện ấy thật ra chẳng hay lắm – tác giả mải mê nghe tiếng nói của người khác mà chẳng ghé tai lắng nghe tiếng nói từ bên trong mình. Nhưng đó là lần đầu tiên tôi từng sử dụng nơi chốn tôi biết và những điều tôi cảm thấy trong một tác phẩm hư cấu, có một niềm hồ hởi tệ hại khi thấy những thứ giày vò mình bao năm biểu lộ ra ngoài trong hình tướng khác, thứ hình tướng tôi có quyền kiểm soát . Hình ảnh Denny nấp trong tủ quần áo của căn phòng nơi thời gian cô đong đầy dị thường kia đã xuất hiện trong tôi cách đây nhiều năm; thành thật mà nói, tôi cứ tưởng mình đã quên bằng nó rồi. Vậy mà nó lồ lộ ở đó, trong “Thành phố Bảnh,” chỉ là khác đi một chút... nhưng trong tầm kiểm soát .
Tôi đã cưỡng lại thôi thúc thay đổi thật nhiều chi tiết, viết lại, thêm mắm dặm muối – thôi thúc ấy cũng mạnh ra trò, vì giờ tôi thấy câu chuyện này đáng xấu hổ quá. Nhưng vẫn có những chi tiết tôi ưng ý, những chi tiết sẽ trở nên rẻ rúng nếu Lachance hiện tại chỉnh sửa, một Lachance đầu đã điểm bạc. Những chi tiết như hình ảnh hằn lên chiếc áo trắng của Johnny hay nước mưa in lên cơ thể không tấc vải của Jane, chúng đã chạm đến mức hoàn mỹ.
Ngoài ra, nó là câu chuyện đầu tiên tôi không bao giờ cho bố mẹ tôi xem. Nó gợi quá nhiều điều về Denny. Quá nhiều điều về Castle Rock. Và trên tất cả, nó gợi quá nhiều về năm 1960. Ta luôn biết sự thật, vì khi ta dùng nó cứa vào bản thân hay kẻ khác, máu sẽ ồng ộc chảy thành sông.