Phòng của tôi nằm trên tầng hai, nhiệt độ ít nhất phải 32 độ. Dù có mở cửa, buổi chiều cũng nóng hầm hập đến hơn 40 độ C. Tôi lấy làm mừng rỡ vì tối hôm ấy tôi không phải ngủ ở đó, và chỉ cần nghĩ đến nơi chúng tôi sắp đến, tôi lại như mở cờ trong bụng. Tôi cuộn hai tấm chắn với nhau rồi lấy thắt lưng cũ cột lại. Tôi gom tất tần tật tiền, được sáu mươi tám xu cả thảy. Tôi đã sẵn sàng lên đường.
Tôi đi bằng cầu thang sau để tránh mặt bố lúc này đang ở trước nhà, nhưng tôi cũng chẳng cần lo; ông vẫn đang ngoài vườn, cầm vòi nước tạo nên cầu vồng vô nghĩa trong không trung rồi ngây ra nhìn qua chúng.
Đi xuống đường Mùa Hạ, tôi băng qua khoảng đất trống đến Carbine – nơi hiện tại là văn phòng của tờ báo Castle Rock Call . Tôi đang đi lên Carbine đến căn nhà trên cây thì một chiếc xe tấp vào lề, đoạn Chris bước ra. Một tay cậu cầm túi Nam Hướng đạo sinh, tay kia cầm hai tấm chăn cuộn lại, cột bằng dây treo quần áo.
“Cảm ơn chú” cậu nói rồi thoăn thoắt bước qua chỗ tôi khi chiếc xe chạy đi. Bình nước Nam Hướng đạo sinh đeo quanh cổ, lồng xuống dưới tay nên bình cứ nảy tới nảy lui chỗ hông. Mắt cậu lấp lánh háo hức.
“Gordie! Cậu muốn xem thứ này không?”
“Cũng được. Thứ gì đấy?”
“Đi với tớ xuống đây đã.” Cậu ta chỉ vào khoảng trống hẹp giữa tiệm ăn Điểm Xanh và nhà thuốc Castle Rock.
“Gì thế Chris?”
“Tớ đã bảo cứ đi hẵng hay.”
Cậu chạy vào con hẻm, liền giây sau đó (chừng đó thời gian là đủ để tôi dẹp hết mọi hoài nghi) tôi ba chân bốn cẳng chạy theo. Hai tòa nhà nở hậu chứ không phải song song với nhau, thành thử càng vào sâu, con hẻm càng hẹp lại. Chúng tôi gạt đống giấy báo cũ và bước qua cả ổ miểng chai bia và soda sắc lẹm, sáng lóa. Chris rẽ đằng sau tiệm Điểm Xanh rồi bỏ chăn cuộn xuống. Ở đây có tầm tám, chín cái thùng rác, hôi muốn điếc lỗ mũi.
“Phù! Chris! Cậu vừa phải thôi!”
“Đưa tay cho tớ,” Chris nói như con vẹt.
“Không, tớ nói thật, tớ sắp mửa tới n…”
Từ ngữ tắc tị trong miệng, còn tôi thì quên bẵng thùng rác hội rình. Chris bỏ túi xuống, mở ra và đưa tay vào trong. Đoạn cậu lôi ra khẩu súng lục khổng lồ với cán gỗ sậm màu.
“Cậu muốn làm Kỵ sĩ cô độc hay Cisco Kid?” Chris vừa hỏi vừa toe toét cười.
“Ôi trời đất quỷ thần ơi! Cậu lấy đâu ra vậy hả?”
“Tớ chôm từ tủ của bố. Khẩu này 45 đấy.”
“Ừ, tớ thấy mà,” tôi nói, dẫu nó có là .38 hay .357 thì tôi cũng chẳng phân biệt nổi – dù đã cày rất nhiều tác phẩm của John D. MacDonald và Ed McBain, khẩu súng lục duy nhất tôi từng thấy tận mắt là khẩu súng mà cảnh sát Bannerman mang theo... và dù đám nhóc chúng tôi năn nỉ ông lấy nó ra khỏi bao súng, Bannerman nhất quyết không chiều theo. “Trời ơi, lão ta sẽ đập cậu tơi bời nếu phát hiện ra. Cậu bảo gần đây ông ấy gắt lắm mà.”
Mắt cậu vẫn tiếp tục ánh lên nhảy múa. “Mấu chốt nằm ở đấy. Bố tớ sẽ không phát hiện ra đâu. Lão ấy và mấy tay bợm nhậu đi bù khú ở Harrison với sáu hay tám chai rượu rồi. Phải cả tuần sau họ mới về. Lũ bợm khốn kiếp.” Môi cậu nhếch lên. Cậu là người duy nhất trong cả nhóm chúng tôi không đụng một giọt rượu, dù chỉ để ra vẻ mình có gan chứ chẳng ngán ai. Cậu bảo cậu không muốn lớn lên trở thành một con sâu rượu khốn nạn như bố mình. Và có lần, cậu từng tâm sự riêng với tôi – chuyện này xảy ra sau khi anh em sinh đôi DeSpain mang theo lốc sáu chai bia chôm của bố, ai cũng trêu Chris vì cậu không uống chai nào, một ngụm cũng không – rằng cậu sợ nốc rượu bia. Cậu bảo bố cậu lúc nào cũng cắm đầu vào chai rượu, còn anh trai cậu thì say bí tỉ khi hãm hiếp cô gái kia, trong khi Nhãn Cầu luôn uống ừng ực Purple Jesus với Ace Merrill, Charlie Hogan và Billy Tessio. Cậu hỏi tôi một khi cầm rượu lên, liệu cậu có bao nhiêu phần cơ hội buông nó xuống? Có thể bạn thấy buồn cười khi một đứa trẻ mười hai tuổi đầu lại lo mình có thể biến con ma men, nhưng Chris thì chẳng thấy chuyện đó hài hước. Một chút cũng không. Cậu suy nghĩ về khả năng ấy rất nhiều. Cậu có lý do để làm thế.
“Cậu có đạn không?”
“Có chín viên đạn cả thảy – trong hộp chỉ còn chừng đó thôi. Lão ta sẽ nghĩ lão đã dùng để bắn lon lúc xỉn.”
“Súng lên đạn chưa?”
“ Chưa ! Lạy Chúa, cậu nghĩ tớ là loại người gì hả?”
Cuối cùng, tôi cũng cầm khẩu súng lên. Tôi thích cảm giác chắc nịch của nó trong tay. Tôi thả hồn mường tượng mình là Steve Carella của Phân khu 87 đang đuổi theo Kẻ Phá bĩnh, yểm hộ cho Meyer Meyer hoặc Kling khi họ xông vào căn nhà nhếch nhác của con nghiện đang toan làm liều. Tôi ngắm vào một thùng rác hôi thối rồi bóp cò.
ĐOÀNG!
Khẩu súng giật lên trong tay tôi. Lửa lóe lên từ đầu súng. Có cảm giác như thể cổ tay tôi vừa gãy. Tim tôi thiếu điều nhảy lên tận họng rồi mắc kẹt tại đó mà run cầm cập. Một cái lỗ to xuất hiện trên bề mặt kim loại gợn sóng của thùng rác – đây là màn hóa phép của một pháp sư ác độc.
“Chúa ơi!” tôi la lên.
Chris cười như điên như dại – chẳng rõ thích thú ra trò hay sợ hãi đến hoảng loạn. “Cậu ra tay rồi, cậu ra tay rồi! Gordie ra tay rồi! ” cậu huýt gió. “Kìa, Gordon Lachance đang bắn nát Castle Rock!”
“Im đi! Mình biến khỏi đây thôi!” tôi gào lên rồi kéo áo cậu bạn.
Chúng tôi vừa chạy đi thì cửa sau của tiệm Điểm Xanh mở toang, Francine Tupper bước ra trong bộ đồng phục trắng bằng tơ nhân tạo cho nhân viên phục vụ. “Kẻ nào vậy hả? Ai ném pháo ở đây?”
Chúng tôi vắt chân lên cổ chạy thục mạng, rẽ ra sau tiệm thuốc, cửa hàng bán dụng cụ, tiệm Emporium Galorium chuyên bán đồ cổ, đồ đồng nát và tiểu thuyết ba xu. Hai đứa tôi trèo qua cổng, dằm đâm vào lòng bàn tay, cuối cùng chạy ra đường Curran. Trong lúc chạy, tôi ném cho Chris khẩu .45; dù còn cười như điên như dại, cậu vẫn chụp được khẩu súng, loay hoay nhét nó vào trong ba lỗ rồi kéo khóa. Ra đến góc đường Curran và trở lại đường Carbine, chúng tôi giảm tốc, chỉ thong thả đi bộ để không toát lên vẻ khả nghi khi chạy thục mạng giữa trời như đổ lửa. Chris vẫn không ngừng khúc khích.
“Trời ơi, phải chi cậu thấy mặt cậu lúc đó. Ôi trời đất ơi, nét mặt cậu đúng là vô giá. Hoành tráng thật sự. Cho cậu điểm A chất lượng” Cậu ta lắc đầu nguầy nguậy, vỗ đùi đánh bép rồi gào rú.
“Cậu biết đạn đã lên nòng, phải không? Đồ chết tiệt! Toi đời tớ rồi. Bà chị Tupper trông thấy tớ.”
“Thôi đi, chị ta tưởng đó là pháo mà. Với lại, cậu thừa biết bà chị Cái Bô Tupper ấy có mắt như mù. Chị ta cứ sợ đeo kính vào sẽ phá hỏng khuôn mặt xinh xắn của mình.” Đặt lòng bàn tay ra sau lưng rồi ngúng nguẩy lắc hông, cậu lại cười như được mùa.
“Chậc, tớ không quan tâm. Cậu chơi xấu quá đấy Chris. Tớ nói thật.”
“Thôi nào, Gordic.” Cậu đặt tay lên vai tôi. “Tớ không biết súng đã lên đạn, tớ thề trước Chúa, tớ thề hứa đảm bảo tớ chỉ lấy nó ra từ tủ của bố thôi. Lúc nào lão ta cũng tháo đạn ra. Chắc lần trước, lúc cất khẩu súng, lão ta say quá nên quên mất.”
“Cậu thật sự không lên đạn đấy chứ?”
“Không, thưa sếp.”
“Cậu dám thề độc nếu nói dối sẽ xuống địa ngục không?”
“Tớ thề.” Cậu làm dấu thánh giá rồi nhổ nước bọt, gương mặt thành thật và ngây thơ vô tội như cậu bé trong hợp xướng nhà thờ. Nhưng khi hai đứa tôi vừa bước vào khoảng đất trống chỗ căn nhà trên cây và trông thấy Vern cùng Tedd đang ngồi trên cuộn chăn đợi bọn tôi, cậu lại phá lên cười. Cậu ta kể đầu đuôi câu chuyện, rồi sau khi cả đám cười lăn cười bò xong, Teddy hỏi Chris nghĩ cả đám cần súng để làm gì.
“Chẳng để làm gì,” Chris đáp. “Phòng hờ bọn mình gặp gấu. Hay điều gì tương tự. Với lại, ngủ trong rừng vào ban đêm sợ chết đi được.”
Ai nấy đều gật gù. Chris là đứa to con và can trường nhất trong hội chúng tôi, cậu có nói như vậy cũng chẳng thành vấn đề, ngược lại, Teddy sẽ bị trêu thối mũi nếu cậu ta dám bóng gió mình sợ bóng tối.
“Cậu dựng lều trên cánh đồng chưa?” Teddy hỏi Vern.
“Rồi. Tớ để sẵn hai cây đèn pin đã bật sáng bên trong để ra vẻ bọn mình ở trong lều vào ban đêm.”
“Dữ dội chưa!” tôi thốt lên rồi vỗ lưng Vern. Với cậu, hành động ấy vận nhiều suy tính lắm. Cậu cười toe, mặt ửng đỏ.
“Vậy lên đường thôi,” Teddy nói. “Đi nào, chưa gì đã gần 12 giờ rồi!”
Chris đứng dậy, chúng tôi túm tụm quanh cậu.
“Chúng ta sẽ băng qua cánh đồng của Beeman và đằng sau cửa hàng nội thất cạnh trạm xăng Texaco của Sonny,” cậu nói. “Sau đó bọn mình sẽ đi tới đường ray cạnh bãi rác rồi cứ thế băng qua cầu sắt đến Harlow.
“Cậu nghĩ quãng đường xa chừng nào?” Teddy hỏi.
Chris nhún vai. “Harlow rộng lắm. Bọn mình sẽ phải cuốc bộ ít nhất 30 cây số đấy. Cậu thấy thế có đúng không, Gordie?”
“Ừ. Có khi gần 50 cây số không chừng”
“Dù có là 50 cây số chăng nữa, chúng ta sẽ đến nơi trước chiều ngày mai, nếu không ai nhát như mèo.”
“Không ai nhát như mèo đâu,” Teddy liền nói.
Chúng tôi nhìn nhau một lát.
“ Meo meo ,”Vern cất tiếng, cả đám phì cười.
“Đi nào, mọi người,” Chris nói, đoạn đeo ba lô lên vai.
Chúng tôi cùng bước ra khỏi mảnh đất trống, Chris đi trước một chút để dẫn đường.