Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2403 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Sau khi băng qua cánh đồng của Beeman và trầy trật trèo lên triền dốc đầy than xỉ dẫn đến đường ray Hãng Tàu Tây Nam Đệ Nhất, chúng tôi đã cởi hết áo cột quanh hông. Ai cũng nhễ nhại mồ hôi. Leo lên đỉnh dốc, chúng tôi phóng tầm mắt xuống đường ray, về nơi chúng tôi sẽ phải đi.

Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ấy, bất kể tôi có già đi theo tháng năm. Tôi là người duy nhất mang theo đồng hồ – một chiếc Timex rẻ tiền tôi được tặng vì bán Cloverine Brand Salve năm ngoái. Kim chĩa thẳng hướng 12 giờ, mặt trời cứ thế đổ xuống khung cảnh khô cằn không một bóng râm trước mặt chúng tôi với cái nóng hầm hập như chảo lửa. Ta có thể cảm nhận ánh mặt trời đang tìm đường chui vào hộp sọ, nướng chín não của ta.

Đằng sau chúng tôi là Castle Rock, trải rộng trên ngọn đồi dài mang tên Castle View, bao quanh khoảng đất rậm rì xanh đầy bóng râm. Xa xa dọc sông Castle, ta có thể thấy ống khói của nhà máy len đang phả khói màu đồng thau lên màn trời và xả nước thải xuống sông. Xưởng Nội thất Jolly nằm phía bên trái. Thẳng ngay trước mặt chúng tôi là đường ray xe lửa, chói chang, tựa hồ được chạm khắc bởi ánh mặt trời. Chúng chạy song song với con sông Castle cũng nằm bên trái chúng tôi. Phía bên phải là một vùng đất um tùm bụi rậm (ngày nay ở đó có đường dành cho xe mô tô – họ tổ chức đua xe địa hình vào chiều Chủ nhật hàng tuần sau 2 giờ). Phía chân trời có nhà máy nước cũ bỏ hoang, gỉ sét và trông có vẻ đáng sợ.

Giữa trưa, chúng tôi cứ thế lặng người đứng đó, đoạn Chris mất kiên nhẫn, “Đi thôi, lên đường nào.”

Chúng tôi đi dọc theo đường ray trong đống than xỉ, hất tung những đám bụi đen theo từng bước chân. Chẳng mấy chốc, tất và giày của chúng tôi đã cộm đầy sạn. Vern ông ổng hát bài “Quần thảo em trong thảo nguyên” một hồi rồi thôi, đúng là sự giải thoát cho màng nhĩ. Chỉ có Teddy và Chris mang bình nước theo, cả đám thi nhau uống lấy uống để.

“Bọn mình có thể rót đầy bình ở vòi nước chỗ bãi rác,” tôi nói. “Bố tớ bảo cái giếng ấy an toàn. Nó sâu gần 60 mét kìa.”

“Được,” Chris đáp, ra dáng thủ lĩnh can trường của trung đội. “Mình ngồi nghỉ chân ở đó cũng được.”

“Còn thức ăn thì sao?” Teddy chợt cất tiếng hỏi. “Tớ cá cả bọn không ai nghĩ đến chuyện mang đồ ăn theo. Riêng tớ thì không rồi đấy.”

Chris khựng lại. “Chết thật! Tớ cũng không. Gordie thì sao?”

Tôi lắc đầu, tự trách mình ăn gì mà lại ngớ ngẩn đến thế.

"Vern?”

“Không có,” Vern đáp. “Xin lỗi nhé.”

“Chà, để xem bọn mình có bao nhiêu tiền nào,” tôi mở lời. Tôi cởi áo sơ mi, trải lên bề mặt than xỉ rồi thả sáu mươi tám xu của tôi lên trên. Đồng xu ánh lên chói chang dưới nắng. Chris có tờ một đô la tả tơi và hai đồng một xu. Teddy có hai đồng hai mươi lăm xu và hai đồng năm xu. Vern có đúng bảy xu.

“Hai trăm ba mươi bảy,” tôi đếm. “Không đến nỗi nào. Ở cuối con đường nhỏ dẫn vào bãi rác có một cửa tiệm. Một đứa trong hội chúng ta sẽ phải đi tới đó mua bánh hamburger và nước tonic trong khi những người còn lại nghỉ ngơi.”

“Ai đi?" Vern hỏi.

"Đến bãi rác, bọn mình sẽ tung đồng xu. Đi thôi.”

Thủ hết tiền vào trong túi quần, tôi đang tính cột áo quanh hồng thì Chris hét lên. “Xe lửa!” .

Tôi đặt một tay lên đường ray để cảm nhận, dù thật ra, tôi đã có thể nghe thấy tiếng rầm rập rồi. Đường ray rung lắc dữ dội; trong một khắc, tôi có cảm giác như đang nắm xe lửa trong tay.

“Đội nhảy dù di chuyển sang bên!” Vern thét lớn rồi nhảy bổ ra sau, trượt xuống triền dốc trông đến là kỳ khôi và quái dị. Vern thích mê chơi trò đóng giả làm đội nhảy dù ở bất cứ nơi nào đất mềm – bãi khai thác đá dăm hoặc triền dốc như thế này. Chris nhảy theo. Giờ thì âm thanh của tàu lửa càng lúc càng to, có thể đang lao thẳng về phía sông bên chúng tôi để chạy đến Lewiston. Thay vì nhảy xuống, Teddt quay về phía con tàu đang đến. Cặp kính dày cui lấp lánh dưới ánh mặt trời. Những sợi tóc dài bù xù vương xuống hàng lông mày ướt đầm mồ hôi.

“Đi thôi, Teddy,” tôi giục.

“Không, tớ sẽ né nó.” Cậu nhìn tôi, đôi mắt phản chiếu to điên cuồng hào hứng. “Né xe lửa, hiểu không? Né xe lửa xong thì ô tô chỉ là muỗi.”

“Cậu đ ©We-love-ebook iên rồi hả. Cậu muốn bị cán bẹp hay gì?”

“Giống bãi biển ở Normandy thôi!” Teddy ẩm ĩ rồi sải chân bước ra giữa đường ray. Cậu đứng trên một tà vẹt, hơi nghiêng ngả.

Tôi ngẩn ngơ á khẩu mất một giây, không tài nào tin nổi trên đời lại có kẻ ngu hết phần thiên hạ đến thế. Đoạn tôi lôi cậu ta về phía triền dốc, mặc cậu quẫy đạp, chống cự, rồi thẳng tay đẩy xuống. Tôi nhảy theo cậu, và Teddy thụi cho tôi một cú ngay giữa bụng lúc tôi đang phi xuống. Bao nhiêu không khí lao vọt khỏi tôi, nhưng tôi vẫn kịp ăn miếng trả miếng, lên gối vào ngực cậu ta rồi cho cậu nằm thẳng cẳng trước khi cậu kịp trở dậy. Tôi đáp xuống đất, thở hồng hộc, nằm vật ra thì Teddy tóm lấy cổ tôi. Chúng tôi vật lộn xuống tận chân dốc, đấu đá, cào cấu nhau trong khi Chris và Vern trợn mắt ngây ngô nhìn bọn tôi đầy ngạc nhiên.

“Thằng khốn nạn kia!” Teddy chửi rủa tôi. “Tiên sư mày! Đừng có chỗ mũi vào chuyện của tao! Tao giết mày chết tươi bây giờ, đồ khốn!”

Lúc này, tôi đã lấy lại nhịp thở rồi loạng choạng đứng dậy. Tôi lùi lại khi Teddy sấn tới, giơ hai tay ra trước để đỡ cú đấm của cậu ta, nửa buồn cười nửa sợ. Không nên giỡn mặt với Teddy khi cậu ta lên cơn la ó kiểu này. Trong tình trạng ấy, cậu ta dám cân cả một thằng nhóc bự con hơn, và dù có bị đối phương bẽ gãy hai tay, cậu ta sẽ dùng võ cắn.

“Teddy, cậu có thể né bất cứ thứ gì cậu muốn sau khi bọn mình đi xem thử phải xem nhưng”

Một cú chát lên vai tôi khi nắm đấm điên cuồng vung xuống và sượt qua tôi

“cho đến lúc đó, chúng ta không được để ai trông thấy, cậu đúng là

Thêm một cú chát lên má, và rồi suýt chút nữa hai chúng tôi đã lao vào đập nhau một trận nếu Chris và Vern

“đầu to mà óc như trái nho!”

không chộp lấy và tách chúng tôi ra. Bên trên, xe lửa rầm rập lao qua, ầm ì xả ra diesel, tiếng bánh xe của thùng chứa hàng nặng nề kêu lên nằm rập. Một vài cục than xỉ nảy xuống triền dốc, và cuộc tranh cãi chấm dứt... chí ít cho đến khi chúng tôi lên tiếng nói chuyện trở lại.

Đây chỉ là tàu chở hàng dạng ngắn, và khi toa bếp nhân viên ở cuối con tàu chạy qua, Teddy cất tiếng: “Tớ sẽ tẩn cậu ta. Chí ít là đập cho môi sưng vù lên.” Cậu ta quẫy đạp với Chris nhưng Chris càng giữ chặt hơn.

“Hạ hỏa đi, Teddy,” Chris bình tĩnh nói, và cậu ấy cứ lặp đi lặp lại câu này cho đến khi Teddy thôi chống cự và cứ thế đứng ngây ra, kính xệch một bên, dây máy trợ thính lủng lẳng trên ngực, nối xuống cục pin nhét trong túi quần jeans.

Khi cậu ta đã chịu đứng im, Chris quay sang tôi và nói: “Cậu đánh nhau với cậu ấy vì chuyện quái gì vậy hả, Gordon?”

“Cậu ấy muốn né con tàu. Tớ nghĩ người lái tàu sẽ trông thấy cậu ấy và báo cáo lại. Lỡ họ gọi cả cảnh sát tới thì sao.

“Ôi trời, ông ta đang bận làm sô cô la trong ngăn kéo rồi,” Teddy nói, nhưng có vẻ không còn tức giận nữa. Bão đã qua.

“Gordie chỉ cố làm điều đúng đắn,” Vern nói. “Thôi, làm hòa đi.”

“Làm hòa đi nào,” Chris đồng tình.

“Ừ, được thôi,” tôi nói, đoạn chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. “Làm hòa nhé, Teddy?”

“Tớ có thể tránh được chứ bộ,” cậu nói với tôi. “Cậu biết mà, đúng không, Gordie?”

“Ừ,” tôi đáp, dù mới nghĩ đến điều đó đã đủ khiến tôi lạnh người. “Tớ biết mà.”

“Được. Vậy làm hòa nhé.”

“Đập tay đi nào,” Chris giục rồi thả Teddy ra.

Teddy đập tay mạnh đến mức tay tôi tê rần rồi ngửa lòng bàn tay lên. Tôi đập tay cậu.

“Đồ Lachance nhát như mèo,” Teddy nói.

“Meo meo,” tôi thản nhiên.

“Nào, mọi người,” Vern nói. “Mình đi được chưa vậy?”

“Đi đâu thì đi, nhưng đừng đi ở đây,” Chris nghiêm trang nói, và Vern thủ thế như muốn đánh bạn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »