Hoàn thành máy điện thoại
Edison ký hợp đồng với một liên đoàn sản xuất máy điện thoại sẽ cải tiến máy Graham Bell. Hồi đó, máy điện thoại loại này tốt nhất, nhưng có một nhược điểm: hai máy chỉ có thể nói chuyện và nghe rõ trong khoảng cách gần. Edison dùng than nguyên chất làm màng rung ở ống nói và thêm một cuộn cảm ứng vào trong máy. Nhờ màng than có độ nhạy cao và tiếp xúc tốt nên dòng điện ở ống nói biến đổi rất đúng với tiếng nói của con người. Nhờ cuộn cảm ứng mà dòng điện một chiều của ống nói được biến đổi thành dòng điện xoay chiều rồi đưa lên đường dây và truyền đi rất xa. Thế là vấn đề đã được giải quyết. Tuy vậy, Edison vẫn chưa thỏa mãn với chiếc máy này. Liên đoàn ấy trả cho ông mười vạn đô-la. Ông xin lĩnh dần mỗi tuần một trăm năm mươi đô-la và lĩnh trong năm năm.
– Sao ông lại không lĩnh cả?
– Vì tôi hay tiêu quá.
– Sao, ông đánh bạc hay uống rượu à? - ông giám đốc liên đoàn đùa hỏi Edison.
– Không, nhưng hễ có tiền là tôi lại mua hết mọi nguyên vật liệu cho thí nghiệm và thế là... hết vèo.
– Nếu vậy thì tốt chứ sao? Nhưng, thôi tùy ý thích của ông!
Nói vậy, ông ta mỉm cười ngẫm nghĩ "Những nhân tài đôi khi trẻ con là vậy!"
Ít lâu sau, Edison sáng chế ra một số kiểu máy điện thoại khác, như điện thoại dùng điện xoay chiều, điện thoại từ thạch, điện thoại cộng điện, điện thoại chạy bằng pin khô v.v... cũng vẫn liên đoàn ấy đã tranh phần mua những sáng kiến của ông.
– Ông đòi bao nhiêu cho sáng chế đó?
– Các ông cho giá đi xem nào!
– Ba mươi vạn đô-la nhé?
– Được thôi.
Lần này, Edison cũng chỉ nhận mỗi bận sáu nghìn đô-la.
Một máy nữa lại ra đời: Ống nói. Một nghiệp đoàn ở Anh vội đánh điện cho Edison: "Mua phát minh ống nói. Trả: ba vạn". Edison đồng ý bán. Nhưng khi nhận tiền, ông ngạc nhiên nhận thấy ngân phiếu là bảy mươi nhăm vạn đô-la. Hóa ra ba vạn trong ngân phiếu là ba vạn sterling có nghĩa là bằng bảy mươi nhăm vạn đô-la. Phát minh nối tiếp phát minh và tiền cứ đổ về ông như nước chảy. Bây giờ, Edison chẳng còn biết mình có bao nhiêu tiền nữa. Ông làm gì có thời gian để kiểm lại gia tài của mình! Ông phải đặt một văn phòng kế toán ở Menlo Park gồm mười người để họ tính toán thay ông...
Cũng trong thời gian này, ông phát minh ra máy đo nhiệt của nước hoặc của bất cứ vật gì. Máy này tinh vi và có độ nhạy rất cao đến mức có thể đo được cả sức nóng của các tia nhiệt từ các vì sao phát ra. Người ta gắn máy này ở các xưởng máy để phát hiện những nguy cơ có thể xảy ra cháy xưởng hoặc đặt ở các cửa sông để phát hiện và giải quyết kịp thời những vụ băng tan nguy hiểm.
Trong nhà máy của Edison, tất nhiên cũng có một cái máy như vậy. Một hôm, một công nhân trên miệng ngậm ngất ngưởng một chiếc tẩu đang tỏa khói thuốc đến gần máy đó. Anh ta hốt hoảng thấy máy báo "có đám cháy". Anh ta kêu ầm lên:
– Ông Edison! Ông Edison! Lại ngay mà xem, máy báo có đám cháy!
Edison hoảng sợ. Ông chạy bổ lại máy và chăm chú xem xét. Nét mặt ông bỗng dịu lại và cười bảo anh công nhân:
– Wilkie, chú cứ bỏ cái tẩu của chú ra là hết "cháy" thôi vì chú đang ngậm "đám cháy" ở trên miệng đấy.
Wilkie vội bỏ chiếc tẩu ra. Quả nhiên máy trở lại bình thường. Anh ta lắc đầu, thán phục:
– Ông Edison, ông thật như thầy phù thủy!
Từ đấy, dân quanh vùng thán phục và âu yếm gọi ông là "thầy phù thủy ở Menlo Park"