Thời gian xảy ra vụ án: Tháng 9 năm 2004.
Tóm tắt tình tiết vụ án: Tìm thấy một nữ thi thể trong cánh đồng ngô ở thôn nọ.
Người chết: Triệu Ngọc Phân
Phân tích khám nghiệm tử thi: Phần cổ có vết siết và xuất huyết dưới da giống hình lưỡi liềm, tay phải có tổn thương do chống cự, ngón giữa gần như đứt lìa. Cả cơ thể có tổng cộng mười bảy vết thương, trong đó có ba vết ở phần cổ, chín vết ở phần ngực và bụng, năm vết ở phần thắt lưng, vết thương hẹp nhất dài 2cm.
Từ hình dạng vết thương, suy đoán hung khí là dao một lưỡi sắc bén, chiều rộng con dao ít nhất là 2,5cm, chiều dài con dao hơn 15cm.
Trong cánh đồng ngô trải dài vô tận có một con đường mòn chật hẹp, mọi người chen chúc trên đường, một sợi dây phong tỏa chặn họ lại. Xe cảnh sát chầm chậm đậu tại chỗ này, đợi đến khi bụi bặm bám trên xe tan đi, mùi thơm của từng hàng ngô bay vào cửa sổ xe.
Thị trấn nhỏ phía Bắc nơi tôi sống có rất nhiều cánh đồng ngô, hằng năm vào cuối hè đầu thu, ngô vươn rễ trổ lá, khoảng đất ruộng ngô biến thành biển xanh, địa phương thường gọi là “Tấm Màn Xanh”.
Tấm Màn Xanh lúc tươi tốt cao quá đầu người, che kín mặt đất. Vào thời điểm này trước kia, những Tấm Màn Xanh đều mang theo niềm hi vọng của người nông dân về một mùa màng bội thu.
Nhưng kể từ ngày này, Tấm Màn Xanh lại trở thành cụm từ đồng nghĩa với tội ác và nỗi sợ hãi, bóng đen của nó đã bao trùm khắp vùng này trong hơn hai mươi năm.
Đó là vụ án mạng đầu tiên tôi nhận được trong tháng đầu làm bác sĩ pháp y. Trên xe, chiếc hộp khám nghiệm của bác sĩ pháp y lấp lánh ánh bạc được đặt cạnh bên, tôi không giấu nổi sự phấn khích trong lòng, tưởng tượng mình là một chiến sĩ cầm dao lao ra chiến trường.
Ngồi cạnh là thầy của tôi - Bác sĩ pháp y Dư, ngoài 40 tuổi, trên khuôn mặt vuông là hai hàng lông mày rậm. Nét mặt ông u ám, im lặng suốt dọc đường. Nhìn ông, tôi nhận thức được tính nghiêm trọng của sự việc, mọi suy nghĩ vớ vẩn vừa rồi đều biến mất.
Vừa bước xuống khỏi xe cảnh sát, Bác sĩ pháp y Dư đã bị vây quanh. Phó đồn trưởng đồn cảnh sát khu vực lại gần giới thiệu, chồng của người chết ở bên cạnh, trưởng thôn dẫn theo cán bộ các thôn khác cũng có mặt tại hiện trường, lãnh đạo thị trấn và lãnh đạo Cục cảnh sát đang trên đường tới.
Bác sĩ pháp y Dư rất không vui, cau chặt mày, lặng lẽ nói với tôi rằng đông người sẽ chỉ gây thêm phiền phức mà thôi.
Nhân viên cảnh sát dẫn chúng tôi băng qua dây phong tỏa, bằng chứng và dấu vết từ từ được phơi bày trên con đường mòn, vụn vỡ hỗn loạn.
Chiếc xe đạp khung lớn nằm bên đường, giỏ xe bị méo mó biến dạng giống như một cái miệng vẹo vọ. Mương thoát nước phía Nam đường rất bừa bộn, vài cây ngô và cỏ dại bị đổ nghiêng ngả, dưới đất để lại nhiều dấu chân lộn xộn. Rải rác rơi một bên là mười cuốn tạp chí, một bó cần tây và vài quả cà chua.
Băng qua mương thoát nước, chúng tôi bước vào cánh đồng ngô. Lá ngô quất vào cánh tay, vừa ngứa vừa đau. Sau khoảng 50 mét, trước mặt xuất hiện một mảnh ruộng ngô bạt ngàn, một nữ thi thể nằm ngửa ở đó.
Bà ấy gần như trần như nhộng, trên cổ chỉ quấn một ít quần áo, chân đi tất ni lông màu da. Trông có vẻ ở độ tuổi trung niên, khuôn mặt nhợt nhạt, khóe mắt đầy nếp nhăn, thân hình hơi mập mạp. cách bà ấy 3 mét về phía Nam, trên một mảng rơm lúa mì nhỏ còn sót lại có một chiếc quần lót nền trắng hoa nhỏ, trông cực kì bắt mắt.
Thi thể vẫn giữ nguyên tư thế như khi chết, hai cánh tay co lên, đặt cạnh đầu; hai chân dang rộng, chân trái duỗi thẳng, chân phải hơi co. Chiếc áo sơmi trắng hoa tím bị vén lên tận ngực, góc áo khoác bị vo tròn nhét vào miệng. Vị trí khóe miệng ướt một mảng lớn, không rõ là nước hay máu.
Có một chiếc giày vải cách thi thể không xa, màu sắc gần giống vết máu ở hiện trường. Cách phần đầu khoảng nửa mét có một chiếc quần màu nâu bị lộn ra ngoài, cũng dính rất nhiều vết máu. Chỗ cạp quần có vết rách trông khá mới, còn có một chiếc thắt lưng vải màu trắng ở phần đầu cũng xuất hiện vết cắt mới.
Bác sĩ pháp y Dư ngồi xổm xuống, tôi hỗ trợ ông tiến hành khám nghiệm tử thi.
Trên cơ thể người chết có mười bảy vết thương, trong đó có ba vết ở phần cổ, chín vết ở phần ngực và bụng, năm vết ở thắt lưng, vết thương hẹp nhất dài 2cm. Tay phải có dấu hiệu tổn thương do chống cự rõ ràng, ngón giữa gần như bị đứt lìa, chỉ còn lại một lượng nhỏ da dính vào lòng bàn tay.
Dựa vào hình dạng vết thương, có thể phán đoán hung khí là một con dao một lưỡi sắc bén, chiều rộng ít nhất là 2,5cm, chiều dài hơn 15cm. Theo giám định giải phẫu sau này, nguyên nhân tử vong là do sốc mất máu, nhiều chỗ nội tạng bị đâm.
Đâm đến thiệt mạng, hiểm độc tàn nhẫn.
“Lão Dư, anh nói vài lời đi.” Tại cuộc họp phân tích tình tiết vụ án, đội trưởng Đội cảnh sát hình sự khoát tay, phòng họp im lặng ngay tức khắc.
Các cuộc họp mà bộ phận kĩ thuật và trinh sát mở ra luôn luôn xoay quanh danh tính người chết, thời gian tử vong, nguyên nhân tử vong, quá trình gây án và động cơ gây án để triển khai.
Các bác sĩ pháp y là những người phát ngôn của người đã khuất, họ không chỉ phải tìm ra nguyên nhân và cách thức tử vong, mà còn phải cố gắng suy đoán ra các công cụ gây án một cách chuẩn xác, khắc họa nghi phạm, thậm chí tiến hành dựng lại hiện trường, có nghĩa là tái hiện, khôi phục toàn bộ quá trình phạm tội thông qua các phương pháp công nghệ, đòi hỏi các công nghệ siêu việt và năng lực phân tích toàn diện.
Bác sĩ pháp y Dư cau chặt mày, bàn tay phải nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sổ tay màu xanh đậm. Ông lật đến chỗ gấp trang, bên trên viết chi chít chữ. Ông hắng giọng.
“Người chết Triệu Ngọc Phân đã nói cho tôi biết quá trình cô ấy bị giết hại.”
Chính lúc nãy, ông đã tìm vài người đồng nghiệp để tiến hành cuộc thí nghiệm, một nữ cảnh sát có chiều cao xấp xỉ người chết đóng vai nạn nhân, nam đồng nghiệp có chiều cao và ngoại hình khác với nạn nhân thì đóng vai nghi phạm, họ đang mô phỏng vụ đâm. Ông đứng sang một bên ghi chép, thi thoảng lại chỉ đạo.
Bác sĩ pháp y Dư nói với giọng điệu khẳng định rằng nghi phạm gây án một mình, trong tình huống một đối một, xét đến cơ thể khỏe mạnh của người chết, khả năng rất lớn nghi phạm là nam giới đứng tuổi, là người làm lao động chân tay.
Kết hợp tình trạng hiện trường với việc khám nghiệm tử thi, suy đoán rằng quá trình bị sát hại của nạn nhân bao gồm tám bước.
Ẩu đả: Khoảng 10 giờ 30 phút sáng, Triệu Ngọc Phân đạp xe về nhà, khi đi ngang qua cánh đồng ngô, cô ấy đã gặp phải nghi phạm. Nghi phạm có ý đồ xấu, nhưng Triệu Ngọc Phân không nghe theo. Hai người xảy ra xô xát trên con đường nhỏ ngoài đồng khiến chiếc xe đạp bị lật nghiêng xuống mương thoát nước ven đường, để lại những dấu chân lộn xộn của hai người dưới mương.
Đuổi theo đâm: Triệu Ngọc Phân đánh không lại nghi phạm, bèn quay người chạy mấy chục mét về phía thôn, rồi cô ấy bị nghi phạm nhanh chóng đuổi kịp, đâm một nhát vào lưng. Máu chảy dọc theo lưng nạn nhân, nhỏ xuống lá ngô, dần dần thấm qua áo khoác.
Bóp cổ: Nghi phạm dùng tay bóp cổ Triệu Ngọc Phân rồi kéo cô ấy vào cánh đồng ngô nên đã để lại vết siết trên cổ. Cô ấy đánh rơi một chiếc giày còn lại có vết bùn đất.
Cởi quần áo: Nghi phạm mở chiếc thắt lưng vải màu trắng của Triệu Ngọc Phân bằng dao găm, bắt đầu xé quần, cô ấy liều mình kéo quần khiến cạp quần bị rách. Thấy khó thoát khỏi nanh vuốt của ma quỷ, cô ấy bắt đầu lớn tiếng kêu cứu. Nghi phạm đã lật áo sơmi của cô ấy lên rồi nhét góc áo vào miệng.
Khống chế: Triệu Ngọc Phân lăn lộn trên mặt đất, nằm bò giãy giụa về phía xa, tay chân và phần ngực bụng đều dính rất nhiều bùn đất, mặt đất bởi vì dính máu mà trở nên ẩm ướt. Nghi phạm nhanh chóng cưỡi lên người cô ấy, dùng dao găm đâm mạnh vào phần ngực và lưng của cô ấy, lượng máu lớn chảy xuống đất tạo thành vũng máu.
Tấn công tình dục: Sức lực của Triệu Ngọc Phân dần yếu đi do bị mất nhiều máu, nghi phạm lật người cô ấy lên, bắt đầu tiến hành xâm hại, đồng thời để lại bằng chứng sinh học bên trong cơ thể cô ấy.
Đâm chết: Tính khí của Triệu Ngọc Phân rất hung dữ, liên tục chống cự. Nghi phạm thẹn quá hóa giận, dùng tay trái tàn nhẫn bóp chặt lấy cổ của cô ấy, dẫn tới xuất huyết dưới da hình lưỡi liềm ở phần cổ; bàn tay phải cầm dao găm của nghi phạm hướng xuống phần cổ và ngực bụng của cô ấy, đâm đến thiệt mạng. Triệu Ngọc Phân dần dần mất đi ý thức.
Sỉ nhục xác chết: Nghi phạm vẫn không hả giận, lại hung dữ giẫm lên thi thể Triệu Ngọc Phân, cắm thân cây ngô vào bộ phận sinh dục của cô ấy.
Sau khi nghe những phân tích của Bác sĩ pháp y Dư, lần đầu tiên tôi đối mặt với vụ án mạng giống như đang tận mắt chứng kiến quá trình gây án, từng nhất cử nhất động của nghi phạm khớp với hiện trường và tình hình khám nghiệm tử thi. Trong phòng họp im phăng phắc, mọi người đều không kìm được mà gật đầu.
Đây cũng là lần đầu mà tôi cảm nhận được sức hấp dẫn của “pháp y hiện trường”. Từ thầy, tôi nhìn thấy tiêu chuẩn của một bác sĩ pháp y giỏi: Anh ta cần phải xem xét hiện trường, kết hợp giữa thi thể với hiện trường, khiến thi thể mở miệng nói chuyện để tiến hành khôi phục và dựng lại hiện trường vụ án.
Sau đó, Bác sĩ pháp y Dư lại cho biết, vết đâm trên lưng người chết nằm ở phía dưới xương bả vai bên phải, máu từ vết thương hơi hướng xuống thể hiện chiều đâm dao của nghi phạm, có lẽ được hình thành khi nạn nhân đang ở tư thế đứng, kết hợp với thí nghiệm mô phỏng vừa rồi thì nghi phạm về cơ bản hẳn là có chiều cao tương đương với người chết, lúc gây án, hắn cầm dao bằng tay phải. Người chết cao 1m65, chiều cao của nghi phạm không thể vượt quá 1m7. Điều này cũng khớp với phân tích của kì thuật viên giám định dấu vết về dấu chân tại hiện trường.
Chúng tôi quay trở lại thôn lần nữa, dành hơn nửa tháng để hỏi thăm điều tra hơn 3000 hộ dân xung quanh cánh đồng ngô, tất cả những người có đặc điểm khớp với “nam giới trung niên dáng người thấp” đều được “quan tâm” trọng điểm một lần. Trong thời gian đó, phòng xét nghiệm DNA tăng ca đến khuya hàng đêm, mọi người đều mệt mỏi không tả nổi.
Tình hình vụ án vẫn chưa thu được một điểm đột phá nào thì lại xảy ra vụ giết hiếp mới.
Cùng tháng đó, một nữ giáo viên trẻ đã bị hãm hiếp và sát hại trên đường tan làm ở cánh đồng ngô cách trường học không xa.
Vẫn có một chiếc xe đạp nằm nghiêng ngả trong cánh đồng ngô.
Người chết bị đâm ba nhát vào ngực và lưng, máu chảy ra ngấm xuống đất khô thành bùn máu, tỏa ra mùi đặc trưng. Bốn bình diệt côn trùng mà đồn cảnh sát mua đã xịt hết cũng chẳng thể ngăn được đám ruồi nhặng chen chúc bu vào.
Tôi và Bác sĩ pháp y Dư ngồi xổm trong cánh đồng ngô kín gió, khoang mũi tràn ngập mùi hương kì lạ của thuốc diệt côn trùng, chúng tôi đều cảm thấy đầu óc choáng váng.
Hai vụ án liên tiếp, địa điểm tương tự, thời điểm như nhau, thủ đoạn gây án giống nhau, hơn nữa vài dấu chân để lại tại hiện trường cho thấy đôi giày của nghi phạm không lớn, có vẻ như hắn cũng có dáng người thấp.
Mặc dù áp lực rất lớn, nhưng mọi người cũng nghĩ rằng nếu hai vụ án có thể được gộp lại thì ngày phá giải vụ án có lẽ sẽ không còn xa nữa.
Nhiều khi không sợ kẻ thủ ác sẽ lại ra tay, mà sợ hắn sẽ không bao giờ ra tay nữa.
Nhưng kết quả giám định xét nghiệm DNA giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng mỗi cảnh sát đang xử lý vụ án - Nghi phạm trong hai vụ án không phải cùng một người.
Hơn mười ngày sau, chúng tôi đã xác định được nghi phạm sát hại nữ giáo viên, đó là một kẻ đã chấp hành xong án được thả ra, từng ngồi tù ba lần, lần này vừa ra tù chưa đầy hai tháng thì lại phạm phải tội tày trời.
Cỡ giày của anh ta quả thật không lớn, nhưng vóc dáng lại không thấp. Kỹ thuật viên giám định dấu vết lắc đầu nói đây là cá nhân khác biệt.
Sự giống nhau giữa vụ án này và vụ án của Triệu Ngọc Phân đơn thuần chỉ là sự trùng hợp.
Sau đó, vụ án của Triệu Ngọc Phân lần lượt được điều tra suốt mấy tháng, từ đầu đến cuối đều không có tiến triển gì đáng kể. Hi vọng giải quyết được vụ án ngày càng mong manh, công việc của Đội Cảnh sát hình sự cũng dần trở lại guồng quay thường ngày.
Lúc đó, chúng tôi đều cho rằng vụ án của Triệu Ngọc Phân giống với vụ án của nữ giáo viên, chỉ là một vụ án mà thôi.
Cho đến một năm sau, một ngày tháng 9 năm 2005, hơn 8 giờ tối, chuông điện thoại trong phòng trực ban vang lên: “Tìm thấy một thi thể phụ nữ trong cánh đồng ngô ở thôn Nam Vương...” Âm thanh ở đầu dây bên kia không lớn, có phần run run.
Tình hình của cảnh sát trong Cục lập tức bùng nổ, chúng tôi lại nghĩ đến vụ án của Triệu Ngọc Phân, địa điểm xảy ra hai vụ án chỉ cách nhau 8km.
Hôm đó, Bác sĩ pháp y Dư đổ bệnh, chỉ có một bác sĩ pháp y là tôi tới hiện trường. 9 giờ 30 phút tối, tôi và đồng nghiệp đến cánh đồng ngô. Bí thư chi bộ thôn đã giải tán người dân, bố trí năm chiếc bóng đèn xung quanh. Tuy rằng ánh sáng hơi vàng, nhưng nó đã rất sáng rồi.
Chỉ còn lại bốn người của phòng kĩ thuật chúng tôi và hai cảnh sát của đồn cảnh sát trong cánh đồng ngô. Các loại côn trùng tụ tập lại, bay vo ve quanh người. Để tránh bị muỗi đốt, tôi mặc bộ đồ bảo hộ kín gió khiến cơ thể nhanh chóng đổ mồ hôi nhễ nhại.
Đó là lần đầu tiên tôi ở lại hiện trường ngoài trời suốt đêm với tư cách là bác sĩ pháp y mới. Trong cánh đồng ngô yên tĩnh, tiếng dế ngân nga, là ngô xào xạc, côn trùng va đập vào bóng đèn, vang lên tiếng bộp bộp.
Bóng đèn chiếu vào người chết Lý Lan Anh. Bà ấy 51 tuổi, cao khoảng 1m55, phần mặt quấn một chiếc khăn quàng cổ màu xám, che đi đôi mắt, hai bộ quần áo trên người bị vén lên ngực, phần bụng và phần dưới cơ thể trần truồng, vị trí mắt cá chân phải có một chiếc quần đùi màu tro.
Da đầu tôi tê dại, hiện trường này càng giống vụ án của Triệu Ngọc Phân hơn là vụ án của nữ giáo viên.
Vết thương trên cơ thể Lý Lan Anh còn nhiều hơn cả Triệu Ngọc Phân, chằng chịt dày đặc, tận hơn hai mươi nhát.
Tôi phán đoán rằng hung khí vẫn là dao một lưỡi sắc bén. Vết thương rộng nhất là 2,5cm, cũng giống với vết thương của Triệu Ngọc Phân một năm về trước.
Tại cuộc họp phân tích tình tiết vụ án, Bác sĩ pháp y Dư mời tôi trình bày tình hình khám nghiệm tử thi. Tôi trông bầu vẽ gáo 1 , mô phỏng theo phân tích của Bác sĩ pháp y Dư lần trước, khôi phục đại khái quá trình bị giết hại của người chết. Nhìn thấy ánh mắt cổ vũ của đại đội trưởng, tôi không nhịn được bèn nói thêm rằng quá trình gây án của hai vụ án tương tự nhau, loại vết thương về cơ bản đồng nhất, rất có khả năng là do cùng một nghi phạm thực hiện, nếu đúng là như vậy thì có thể ghép án lại rồi.
1. Thành ngữ Trung Quốc, ví với việc mô phỏng theo hình dáng bên ngoài.
Nhưng vừa dứt lời, tôi lại cảm thấy hơi bất an, sợ Bác sĩ pháp y Dư sẽ chê tôi hấp tấp. khi chưa có kết quả xét nghiệm giám định DNA mà đã ăn nói linh tinh.
Không ngờ sau khi tan họp, ông lại vỗ vai tôi rồi nói: “Bác sĩ pháp y là phải dũng cảm nói ra quan điểm của mình, kể cả có sai, chỉ cần nói có sách mách có chứng là được.”
Nhận được sự tán thành của thầy, trong chốc lát, tôi cảm thấy trái tìm tràn đầy sức mạnh.
Vài ngày sau, phán đoán của tôi đã được kết quả xét nghiệm giám định DNA ủng hộ: Bằng chứng sinh học bên trong cơ thể Lý Lan Anh và Triệu Ngọc Phân đến từ cùng một người.
Nghi phạm của các vụ án hiếp dâm và giết người hàng loạt cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt chúng tôi: Hắn ẩn nấp trong Tấm Màn Màu Xanh vào cuối hè đầu thu, không né tránh thời điểm gây án nào, chuyên chọn những phụ nữ đi một mình, giỏi dùng dao.
Không ai biết được lần gây án tiếp theo của hắn là khi nào, vậy nên chúng tôi buộc phải phá giải vụ án càng sớm càng tốt.
Sau vụ án cùa Triệu Ngọc Phân và Lý Lan Anh, chúng tôi đã có được dữ liệu DNA của nghi phạm, nhưng công nghệ lúc đó vẫn chưa hoàn thiện, không có kho dữ liệu nên không thể đối chiếu được.
Ác Quỷ Tấm Màn Xanh xuất quỷ nhập thần đã trở thành cơn ác mộng trong lòng người dân địa phương, cánh đồng ngô đã biến thành một nơi đáng sợ, phụ nữ và trẻ em không dám ra ngoài một mình. Đa số người dân đều đi cùng nhau, nhiều người còn cài một thanh gỗ vào xe đạp.
Cục Cảnh sát chỉ có thể tăng cường các nỗ lực phòng ngừa và kiểm soát. Đến mùa thu, ngoại trừ những sĩ quan cảnh sát lớn tuổi và một số nữ cảnh sát, hàng trăm cảnh sát toàn Cục đều tràn vào các cánh đồng ngô có phạm vi hàng chục km, thay phiên nhau túc trực tại các giao lộ chính ra vào khu vực này. Bốn người một tổ, hai người ngồi xe, hai người đi bộ tuần tra.
Phòng kĩ thuật của chúng tôi cũng đã bố trí ca trực, ngoài việc để lại hai người xử lý công việc hằng ngày, những người khác đều chui vào Tấm Màn Xanh. Tôi và trinh sát viên Đại Hàn phần lớn thời gian đều trực ca tối.
Một ngày nọ, tôi và Đại Hàn đang ngồi canh trên con đường nhỏ bên cạnh cánh đồng ngô. Máy điều hòa của ô tô bị hỏng, cửa sổ xe mở toang, xung quanh tiếng muỗi vo ve bên tai chúng tôi.
“Nằm xuống mau!” Đại Hàn đột nhiên khẽ nói, đồng thời vươn tay ra ấn đầu tôi xuống. Một người đàn ông vụt qua lối rẽ từ trước mặt chúng tôi. Sau khi anh ta bước qua, tôi và Đại Hàn lặng lẽ xuống xe, xách chiếc dùi cui cao su trong tay, đi theo anh ta từ đằng xa vào sâu trong cánh đồng ngô. Khi ánh đèn pin chói lòa rọi đến, chiếu thẳng vào mặt anh ta đang ngồi xổm, trên tay cầm một xấp phong bì nhét vào túi.
Đại Hàn hét lên một tiếng, bước dài về phía trước. Tôi đuổi theo Đại Hàn, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay của người đó, chỉ lo anh ta sẽ móc ra thứ gì khác.
Người đó dường như bị chúng tôi dọa cho giật mình rồi, anh ta không chống cự, ngã nhào xuống đất. anh ta vừa định ngọ ngoạy đứng dậy, Đại Hàn đã dùng sức bẻ cánh tay anh ta ra sau lưng, người đó bèn ngoan ngoãn không cử động nữa.
“Anh ơi, anh ơi, đừng giết tôi, tiền cho các anh hết.” Người kia cúi đầu, không dám nhìn chúng tôi, cơ thể run rẩy dữ dội, không ngừng cầu xin bằng tiếng địa phương, “Tôi chưa nhìn thấy mặt các anh, xin đừng giết tôi, tôi hứa sẽ không báo cảnh sát đâu.”
Dưới ánh trăng, tôi và Đại Hàn nhìn nhau cười, thì ra thằng nhóc này coi chúng tôi là cướp. Sau khi chúng tôi làm rõ danh tính, thằng nhóc kia thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất, bật khóc tu tu.
Hóa ra anh ta là một trình dược viên 1 , đang vội vã chạy đến một bệnh viện gần đó, đúng lúc đi ngang qua cánh đồng ngô nên ầm thầm đi vào để nhét tiền mặt vào phong bì.
1. Trình dược viên là nhân viên kinh doanh chuyên nghiệp trong lĩnh vực dược phẩm, có nhiệm vụ giới thiệu và tư vấn sản phẩm thuốc cho các nhà thuốc, phòng khám, và các chuyên gia y tế. họ không chỉ giới thiệu sản phẩm mới mà còn hướng dẫn khách hàng cách sử dụng và giải đáp các thắc mắc về tác dụng của thuốc.
Những câu chuyện của chúng tôi về việc trực ban trong Tấm Màn Xanh còn rất nhiều.
Vào một đêm Trung thu, tôi và Đại Hàn bắt được một nhóm trộm dây cáp điện, tiện thể phá hủy một trạm thu mua phế liệu chuyên thu gom đồ ăn trộm. Một lần khác, tôi và Đại Hàn nhìn thấy một cô gái chạy vào cánh đồng ngô, đuổi theo sau là một nam một nữ. Chúng tôi mời ba người họ đến Cục Cảnh sát, điều tra một phen thì phát hiện ra rằng họ là một băng nhóm buôn người ẩn náu ở vùng nông thôn.
Lại một năm nữa, vẫn ở cánh đồng ngô đó, chúng tôi truy bắt một tên sát nhân mang theo súng. Nơi tên tội phạm tự sát vì sợ tội cách địa điểm tử vong của Triệu Ngọc Phân không xa, có người cho rằng đó là do vong hồn của Triệu Ngọc Phân đã giúp chúng tôi.
Giữa lúc đó, Tấm Màn Xanh, nơi dễ ẩn nấp náu mình trái lại trở thành khu vực có an ninh trật tự tốt nhất. chỉ có tên Ác Quỷ Tấm Màn Xanh là không bao giờ xuất hiện nữa, như thể hắn đã bốc hơi khỏi mặt đất vậy.
Mãi đến năm 2007, chúng tôi lại tìm thấy nanh vuốt của hắn trong một vụ án cũ.
Khi đó, Cục Cảnh sát dẫn về thiết bị mới là máy khuếch đại PCR, giúp cải thiện đáng kể tỷ lệ thành công và hiệu suất xét nghiệm DNA, phòng xét nghiệm DNA bắt đầu giải quyết những vụ án cũ còn tồn đọng. Trong quá trình kiểm tra lại vật chứng của năm đó, chúng tôi nhận thấy DNA của Ác Quỷ Tấm Màn Xanh trùng khớp với một vụ án mạng vào năm 2001.
Vụ án này cũng xảy ra trong cánh đồng ngô, địa điểm xảy ra vụ án chỉ cách nơi xảy ra vụ án của Triệu Ngọc Phân năm 2004 có 20km.
Điều này chứng tỏ nghi phạm đã thực hiện ít nhất ba vụ giết người tại địa phương.
Trước đây, tôi cũng nghe nói qua về vụ án mạng năm 2001, nhưng mấy lần muốn bàn luận với Bác sĩ pháp y Dư, ông đều không mấy hứng thú. Bây giờ vụ án đã có tiến triển, Bác sĩ pháp y Dư cuối cùng cũng lấy ra tập hồ sơ vụ án dày cộp, rồi kể cho tôi nghe về tình hình năm đó.
Đó là một ngày tháng 8 năm 2001, hơn 5 giờ chiều, có người tìm thấy một nữ thi thể trên cánh đồng ngô của nhà mình, toàn thân dính đầy máu, bèn lập tức báo cảnh sát.
Nạn nhân 46 tuổi, cánh đồng ngô của bà ấy và của gia đình người báo cảnh sát chỉ cách nhau có một con đường đi lại. Giống như hai vụ án mạng vài năm sau này, áo của người chết cũng bị vén lên, phần thân dưới để trần. Bên ngoài ngực trái của thi thể có một vết đỏ sẫm, hình dạng giống dao găm một lưỡi, dài 12cm, rộng 2,5cm. Bác sĩ pháp y Dư phân tích rằng đây là tổn thương lúc còn sống, rất có thể là do con dao găm ấn vào ngực tạo thành xuất huyết dưới da.
Điều này cho thấy nghi phạm có mang theo dao, nhưng trong vụ án này, hắn không sử dụng dao để phạm tội mà chỉ dùng nó làm công cụ đe dọa. Khác với hai vụ án này, không phát hiện ra vết thương do vật sắc nhọn gây nên trên người nạn nhân, nguyên nhân tử vong là do ngạt cơ học, tức là ảnh hưởng của vũ lực cơ học dẫn đến ngạt thở do hô hấp bị cản trở, như là ngạt thở do đè lên phần cổ hoặc phần bụng, dị vật làm tắc nghẽn đường thở...
Những vụ án này có phương thức cưỡng hiếp tương tự, công cụ gây án có sự trùng hợp, nhưng nguyên nhân dẫn tới cái chết lại khác nhau, có thể nhận thấy rằng thủ đoạn gây án của Ác Quỷ Tấm Màn Xanh đang tiến hóa, từ vụng về lúc đầu đến thành thạo cay độc sau này.
Tôi kinh ngạc phát hiện trong hồ sơ vụ án lưu lại rằng có rất nhiều người xung quanh hiện trường vụ án mạng năm 2001 đã trông thấy hắn.
Trong vòng nửa tiếng trước khi vụ án xảy ra, lần lượt có ba người dân đã nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt. Hắn cao khoảng 1m7, hơi gầy, đầu húi cua, trên người mặc áo sơmi trắng tay ngắn, phần dưới mặc quần đùi màu xám, xách một chiếc túi lưới buộc bằng dây nhựa màu trắng.
Ngoài ra, trong vòng một tháng trước khi xảy ra vụ việc, còn có hai người phụ nữ từng bắt gặp một người đàn ông biến thái cố tình để lộ bộ phận sinh dục trong cánh đồng ngô, vẻ bề ngoài cũng trùng khớp với điều này.
Với sự giúp đỡ của vụ án giết người năm 2001 này, sự hiểu biết của chúng tôi về Ác Quỷ Tấm Màn Xanh đã tăng lên rất nhiều, hình dáng của hắn dần dần trở nên rõ ràng hơn.
Từ đó, khi ngồi canh trên cánh đồng ngô, chỉ cần nhìn thấy có người nào tương tự, cho dù chỉ có cùng kiểu tóc hoặc khuôn mặt giống nhau, chúng tôi đều tiến đến gặng hỏi ngay, sợ rằng sẽ bỏ sót con cá lớn.
Chúng tôi còn mời chuyên gia vẽ chân dung tạo ra bức chân dung mô phỏng của nghi phạm, Cục Cảnh sát giữ một bản. Vì nóng lòng muốn phá án, có một khoảng thời gian, bất luận là gặp ai, chúng tôi đều nhìn chằm chằm vào mặt để kiểm tra kỹ lưỡng.
Với tư cách là bác sĩ pháp y mới, vụ án mạng đầu tiên qua tay mãi vẫn không có kết quả, điều này khiến tôi không thể buông bỏ.
Bác sĩ pháp y Dư thầy tôi cũng vô cùng bối rối. Chỉ cần có vụ án mạng mới xảy ra, ông sẽ luôn nhắc đến Ác Quỷ Tấm Màn Xanh. Có lúc ở hiện trường, có lúc trong khi khám nghiệm tử thi, ông sẽ bật ra một câu mà không hề báo trước: “Cũng chẳng biết tên Ác Quỷ Tấm Màn Xanh đang làm gì bây giờ, có còn sống không nữa?”
Thầy hi vọng rằng Ác Quỷ Tấm Màn Xanh đã nhận quả báo mà chết đi rồi, lại mong hắn phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, để xem rốt cuộc hắn là ai. Nhưng năm này qua năm khác, chúng tôi ngồi xổm ở Tấm Màn Xanh, bắt từng người một, đều không như mong muốn.
Chúng tôi không muốn bỏ cuộc, dựa trên đặc điểm của hắn, chúng tôi lại điều tra trọng điểm bốn loại người một lần nữa: Những người có tiền án hiếp dâm và phạm tội về tình dục, những người có tiền án liên quan đến nơi xảy ra vụ án, những người bị giam giữ từ năm 2001 đến năm 2004, những người khác đến từ bên ngoài phù hợp với điều kiện gây án.
Cuộc điều tra được tiến hành một cách chậm rãi, cho đến tròn mười năm sau vụ án giết hiếp đầu tiên ở cánh đồng ngô. Ác Quỷ Tấm Màn Xanh cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt chúng tôi.
Ngày 21 tháng 11 năm 2011, một tia sáng bất ngờ xuất hiện trên bầu trời đêm tối tăm - DNA của nghi phạm trùng khớp với một người đang chấp hành án trong tù.
Khi tin tức được truyền tới, các đồng nghiệp hết sức phấn khởi, nhưng mũi tôi lại chua xót. Trong hơn sáu năm qua, hiện trường thảm khốc của những vụ án mạng đó thường xuyên tái hiện trước mắt tôi. Mặt đất màu đỏ thẫm trong Tấm Màn Xanh dồn ép khiến tôi khó thở.
Người trùng khớp DNA có tên là Lý Đông Minh, đang chấp hành án tại một nhà tù trên địa bàn tỉnh. Ngày 3 tháng 2 năm 2007, vì một vụ cướp vào một năm trước, Lý Đông Minh bị kết án mười năm tù có thời hạn. Trong thời gian này, ông ta có biểu hiện tốt, được giảm án nhiều lần.
Nhà tù giúp chúng tôi thu thập mẫu máu của Lý Đông Minh, kết quả xét nghiệm cho thấy: Các dấu vết tinh trùng được phát hiện trong tăm bông ở âm đạo của người chết, chưa loại trừ là do Lý Đông Minh để lại, không phát hiện dấu vết tinh trùng của các cá nhân ngẫu nhiên khác.
Điều này có nghĩa, dấu vết tinh trùng là do ông ta để lại, Lý Đông Minh chính là Ác Quỷ Tấm Màn Xanh.
Lý Đông Minh bị đưa từ nơi giam giữ ở nhà tù đến trại tạm giam. Tôi lập tức tới đó một chuyến, muốn xem thử Ác Quỷ Tấm Màn Xanh rốt cuộc trông như thế nào.
Đôi mắt nhỏ, khuôn mặt dài, chiếc mũi to, trắng trẻo, hơi gầy, cơ bắp ở phần cổ rất phát triển, ánh mắt sâu sắc và điềm tĩnh, đây là ấn tượng đầu tiên của tôi về ông ta.
Không giống những nghi phạm khác, ông ta vừa không lo lắng sợ hãi, cũng không tức giận tranh cãi, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cảnh sát, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Một số đồng nghiệp trong Đội Cảnh sát hình sự đã tham gia xử lý vụ cướp do Lý Đông Minh gây ra vào năm 2006, họ đều từng gặp ông ta, nhưng không ai ngờ rằng ông ta chính là Ác Quỷ Tấm Màn Xanh. Tôi còn từng làm giám định thương tích cho những nạn nhân trong vụ cướp, khi đó cũng chẳng ngờ, họ lại bị Ác Quỷ Tấm Màn Xanh làm cho bị thương.
Nhớ lại khi đó, các thiết bị trong phòng xét nghiệm DNA đúng lúc xảy ra trục trặc, mẫu máu được gửi đi kiểm tra của Lý Đông Minh không thể cho ra kết quả, nhưng do kết quả không làm ảnh hưởng đến việc định tội phán quyết, nhiều người cho rằng xét nghiệm DNA có hay không có cũng chẳng quan trọng. Về sau, mọi người đều quên mất chuyện này.
May mà cuối cùng chúng tôi vẫn tìm thấy ông ta. Nhưng điều khiến chúng tôi không ngờ tới là việc kết án Lý Đông Minh sẽ gặp phải khó khăn chồng chất, và ông ta phải chịu trách nhiệm cho hơn ba mạng sống.
Mùa hè năm 2013, Tòa án thông báo cho Bác sĩ pháp y Dư đến đối chất, chúng tôi không suy nghĩ quá nhiều, trong đầu chỉ muốn nhanh chóng kết án con quỷ này.
Trước kia, tôi cũng từng tham dự nhiều phiên tòa, nhiều nhất là được luật sư bào chữa hỏi một số vấn đề về phương diện thủ tục. Vụ án này tuy không có lời khai, nhưng DNA đã trùng khớp, tương đương với chứng cứ rành rành, chúng tôi cảm thấy đã nắm chắc mười phần.
Cho đến khoảnh khắc nhìn thấy luật sư, tôi tự nhủ trong lòng: Luật sư Đường - Không ổn rồi!
Luật sư Đường cũng có xuất thân là bác sĩ pháp y, có tiếng ở địa phương, ông ấy trạc tuổi Bác sĩ pháp y Dư thầy tôi. Khác hoàn toàn với tính cách khiêm tốn điềm đạm của thầy tôi, hào quang hiếu thắng của Luật sư Đường lơn hơn rất nhiều. Sau khi chuyển sang làm luật sư, ông ấy chuyên đảm nhận các vụ án có liên quan đến giám định pháp y, tỷ lệ thành công rất cao.
Tại tòa, Luật sư Đường đưa ra nhiều câu hỏi mấu chốt, bên công tố viên và chúng tôi đều bị hỏi đến bối rối. Điều chí mạng nhất là Luật sư Đường đã tìm ra một lỗ hổng, một gậy đánh vào “bảy tấc” 1 của chúng tôi.
1. Nguyên gốc: “Đánh rắn phải đánh bảy tấc”, đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng của Trung Quốc, mang ý nghĩa ẩn dụ là làm việc gì cũng phải hiểu rõ sâu xa nguồn gốc, phải nắm được điểm cốt lõi của vấn đề.
“Các bằng chứng hiện có không thể loại trừ khả năng Lý Đông Minh có anh em sinh đôi, vậy nên không thể khẳng định rằng hung thủ của ba vụ giết người này chắc chắn là Lý Đông Minh được.”
Khi Lão Đường dùng giọng nói đầy thu hút lại mang theo chút khàn khàn để nói ra những lời này, trái tim tôi trong nháy mắt đã chùng xuống.
Vụ án này có một điểm cực kì nan giải: Lý Đông Minh là một người không có hộ khẩu, không có chứng minh thư, từ sau khi trưởng thành, phần lớn thời gian của ông ta đều ở trong tù, thông tin cá nhân chỉ có thể tìm hiểu đến năm 1996, hồ sơ trước đó đều trống rỗng.
Trong hồ sơ viết, Lý Đông Minh sinh năm 1976. Ông ta bị kết án năm năm tù vì tội cướp tài sản vào năm 1996, được giảm nhẹ án và thả ra vào ngày 3 tháng 11 năm 2000; năm 2006 lại bị bắt vì trộm cắp, năm 2007 bị tuyên án mười năm tù có thời hạn.
Khi bị bắt lần đầu, trên người Lý Đông Minh không có chứng minh thư hay thứ gì khác có thể chứng minh danh tính của mình, cơ quan cảnh sát cũng không tìm thấy thông tin về danh tính của ông ta. Ông ta nói không biết cha mẹ mình là ai, từ nhỏ đã đi theo một cụ già nhặt rác mà lớn lên, sau này Cục Cảnh sát, Viện Kiểm sát và Tòa án đều tiếp tục sử dụng hồ sơ này.
Nói cách khácm cho dù lý do của Luật sư Đường nghe có vẻ vô lý, nhưng bí ẩn về thông tin danh tính của Lý Đông Minh quả thật là sơ hở lớn nhất của chúng tôi - Chỉ cần bản thân ông ta không thừa nhận thì sẽ không ai biết liệu Lý Đông Minh có anh em sinh đôi hay không.
Chúng tôi đã quá tin tưởng vào sức mạnh của công nghệ xét nghiệm DNA nhưng lại xem nhẹ hạn chế của nó. Cặp song sinh giống hệt nhau là cặp song sinh cùng trứng, họ đến từ cùng một noãn thụ tinh, sở hữu bộ nhiễm sắc thể và vật chất di truyền giống hệt nhau, mà công nghệ xét nghiệm DNA thời đó vẫn không có cách nào phân biệt được những cặp song sinh giống hệt nhau.
Phòng Công Tố viên của Viện Kiểm sát đưa ra kiến nghị dời ngày thẩm tra vụ án, thẩm phán đã đồng ý.
Tuy nhiên, trong các lần thẩm vấn sau đó, thái độ của Lý Đông Minh đều vô cùng kích động, từ chối nhận tội, cộng thêm việc bản thân ông ta lại không có bất cứ thông tin về danh tính nào có thể điều tra, tôi nhìn ra được rằng ngay cả Viện Kiểm sát cũng bắt đầu hoài nghi, có phải cảnh sát thật sự đã bắt nhầm người rồi không?
Tháng 8 năm 2014, kì hạn một tháng dời ngày thẩm tra vụ án chớp mắt đã tới rồi, chúng tôi chỉ trình lên những tài liệu hiện có.
Tòa án giữ vững nhận định rằng việc giám định DNA trong vụ án này không có đủ tính duy nhất, không loại trừ được khả năng người anh em sinh đôi gây án, đồng thời thông báo rõ ràng với chúng tôi, nếu không có bằng chứng trực tiếp mạnh mẽ nào nữa thì sẽ xử lý Lý Đông Minh vô tội trong vụ án này.
Tháng 12 năm đó, Lý Đông Minh mãn hạn tù, nếu được thả ra, sẽ khó mà bắt lại được.
Chỉ còn chưa đầy bốn tháng nữa, chúng tôi đặt hết hi vọng vào phòng xét nghiệm DNA. Để xác nhận danh tính của Lý Đông Minh, cũng như liệu ông ta có anh em sinh đôi hay không, chúng tôi đã tiến hành cuộc kiểm tra DNA quy mô lớn.
Vào thời điểm đó, phòng xét nghiệm DNA của Cục đang xây dựng kho dữ liệu Y-STR DNA (dưới đây gọi tắt là “kho Y”). Y là nhiễm sắc thể giới tính chỉ có ở nam giới, mà chỉ truyền cho nam chứ không truyền cho nữ. Đối với một nhánh gia đình lớn, chỉ cần thu thập lượng nhỏ mẫu nhiễm sắc thể Y là có thể nắm được đặc trưng nhiễm sắc thể Y của cả nhánh gia đình. Bằng cách tiến hành đối chiếu nhiễm sắc thể Y của nghi phạm với những đặc trưng của nhánh gia đình này, bước đầu đoán định được nghi phạm thuộc nhánh gia đình nào, từ đó tìm ra danh tính. Nói một cách đơn giản, đó là thu thập thông tin về nhiễm sắc thể nam giới, lại kết hợp với thói quen sống tập trung theo dòng họ của đa số nam giới Trung Quốc, căn cứ vào mối quan hệ huyết thống của thị tộc họ nội bên nam giới để xác định nghi phạm.
Kể từ tháng 6 năm 2014, một mặt chúng tôi thu thập lượng lớn mẫu máu để nhập kho xét nghiệm, mặt khác bắt đầu công việc đối chiếu tỉ mỉ và kiên nhẫn.
Tháng 10 năm đó, khi đối chiếu đến lần thứ sáu, trong kho Y đã có hơn 6000 thông tin. Thông qua lần đối chiếu này, chúng tôi tìm thấy một dòng họ rất giống với đặc trưng nhiềm sắc thể Y của Lý Đông Minh.
Dòng họ mà chúng tôi xác định là một dòng họ Lý sống ở thôn Đông Sơn Lĩnh. Sau nhiều năm con đàn cháu đống, dòng họ đã có đông đảo thành viên. Qua điểu tra sơ bộ, có ít nhất hơn 500 người trong dòng họ trùng khớp với đặc trưng nhiễm sắc thể Y của nghi phạm.
Đại đội trưởng chia tổ chuyên án thành hai tổ, một tổ tiến hành điều tra từng người một trong số năm mươi tám nam giới họ Lỹ có quê quán ở thôn Đông Sơn Lĩnh và họ hàng của họ từng sống ở nội thành, tổ còn lại đóng quân ở thôn Đông Sơn Lĩnh để đào sâu thêm manh mối.
Gần như cùng một lúc, cả hai tổ đều thu được cùng một manh mối quan trọng.
Có một người phụ nữ ở thôn khác theo chồng chuyển vào thôn Đông Sơn Lĩnh, hiện đang sống ở Quảng Châu. Khi các đồng nghiệp tìm thấy, bà ấy kể rằng hai cô cháu gái của mình đã bị một người đàn ông tên là Lý Xuân Giang sát hại dã man vào hơn hai mươi năm về trước, người đàn ông này cũng là chồng của một trong những nạn nhân, quê quán đúng là ở thôn Đông Sơn Lĩnh, sau khi xảy ra vụ án thì liên tục lẫn trốn.
Đồng thời, cuộc điều tra ở thôn Đông Sơn Lĩnh cũng đạt được tiến triển. Một người dân phản ánh, hai mươi năm trước, hai cô cháu gái họ Uông của vợ ông ấy đã bị một người đàn ông tên là Lý Xuân Giang sát hại dã man. Sau khi gây án, Lý Xuân Giang vẫn chưa bị bắt.
Tất cả manh mối đều nhắm về cùng một vụ án và cùng một nghi phạm - Lý Xuân Giang, liệu ông ta có phải là Lý Đông Minh không? Giả dụ Lý Đông Minh chính là Lý Xuân Giang thì ông ta sẽ phải chịu trách nhiệm cho ít nhất năm mạng sống, thật là tên điên giết người danh xứng với thực.
Một buổi sáng sớm, tôi và mấy đồng nghiệp cùng nhau tới nhà họ Uông. Đó là một căn nhà lớn được che phủ trong bóng cây, trong sân có một ông lão đang đun nước, củi vang lên tiếng lách tách không ngừng.
Sau khi chúng tôi nói rõ mục đích đến, ông lão hơn 70 tuổi này xúc động đến mức không nói nên lời, đỏ hoe mắt, kêu chúng tôi vào nhà ngồi.
Ông ấy là cha của chị em nạn nhân họ Uông. Chúng tôi đưa cho ông ấy mười mấy tấm ảnh của những nam giới khác nhau, ông lão chọn ra Lý Đông Minh trong chốc lát, ra sức cào cấu vào tấm ảnh của ông ta, bàn tay run lên dữ dội.
Ông lão không cầm được nước mắt, nghẹn ngào nói: “Là hắn, đúng vậy, chính là hắn!” Hai tay ông ấy chống lên đầu gối, chậm rãi đứng dậy, nếp nhăn trên mặt co giật.
Những người họ hàng khác đến sau khi biết tin cũng đều tiến hành nhận dạng tấm ảnh, họ rất chắc chắn rằng người đàn ông trong ảnh chính là Lý Xuân Giang. Anh trai, em trai và chị dâu của chị em họ Uông có ấn tượng rất sâu sắc với Lý Xuân Giang, nhiều năm như vậy trôi qua, họ vẫn nhớ rõ diện mạo và thói quen sinh hoạt của ông ta.
Lý Xuân Giang cao 1m66, tương đối gầy, đầu húi cua, mặt dài, nước da trắng, đôi mắt nhỏ, nửa đầu lông mày dày, nửa sau thưa. Ông ta không hút thuốc, cũng rất ít khi uống rượu, tự nhận mình biết võ, bình thường không thích tiếp xúc với người khác cho lắm. Gia đình họ Uông nhất trí cho rằng Lý Xuân Giang không có anh em sinh đôi.
Ngay sau đó, trong sân đã chật kín người dân, rất nhiều người trong số họ đã chứng kiến vụ thảm sát năm đó. Trong hồi tưởng gián đoạn của mọi người, tình hình của hai mươi năm về trước dần dần hiện rõ.
Đến đây, về cơ bản thì chúng tôi đã chắc chắn rằng Lý Đông Minh chính là Lý Xuân Giang.
Nhưng trong thâm tâm chúng tôi hiểu rõ, chỉ dựa vào nhận dạng thôi là chưa đủ, còn cần có bằng chứng mạnh mẽ hơn.
Khi Lý Xuân Giang gây án, các phương tiện kĩ thuật của địa phương lạc hậu, công tác xét nghiệm DNA vẫn chưa được nhân rộng, trong tay chúng tôi không có dữ liệu DNA của Lý Xuân Giang nên không thể trực tiếp tiến hành đối chiếu DNA được, đành phải tìm một cách khác.
Chớp mắt, thời gian thi hành án của Lý Đông Minh sắp kết thúc, chúng tôi một mặt tiếp tục trao đổi với Viện Kiểm sát và Tòa án, mặt khác dồn toàn lực tìm kiếm những người thân có quan hệ huyết thống với Lý Xuân Giang.
Cha mẹ của Lý Xuân Giang đã qua đời, ông ta không có người thân trực hệ ở thôn Đông Sơn Lĩnh, nhưng người thân của chị em họ Uông cho biết, Lý Xuân Giang có một người chị tên là Lý Hồng Mai, sống ở nội thành, năm đó chính bà ấy làm trung gian mai mối.
Sáng sớm hôm sau, tôi theo chân mấy người đồng nghiệp vào nội thành rồi tìm thấy bà ấy.
Tôi kinh ngạc khi thấy Lý Hồng Mai lại là một cụ bà, ít nhất đã 70 tuổi, mái tóc đã bạc đi quá nửa, khuôn mặt đầy nếp nhăn. Mặt mũi có vài phần giống với Lý Đông Minh, họ đều có đôi mắt nhỏ, khuôn mặt dài.
Sau khi xem chứng minh thư của Lý Hồng Mai, tôi mới vỡ lẽ, hai chị em cách nhau hơn 20 tuổi.
Lý Hồng Mai chỉ vào tấm ảnh của Lý Đông Minh, lẩm bẩm: “Tiểu Như Ý à, kể cả có đốt thành tro thì tao cũng nhận ra mày!” Mặc dù Lý Xuân Giang là người thân duy nhất của bà ấy ngoài chồng và các con, nhưng Lý Hồng Mai sớm đã coi như ông ta chết rồi.
Trong khi lấy máu, tôi hỏi bà ấy: “Lý Xuân Giang có anh em sinh đôi không?”
Lý Hồng Mai lắc đầu, nói: “Nhà tôi chỉ có hai đứa con trai, Lý Xuân Giang còn có một người anh trai hơn nó khoảng 10 tuổi, đã chết cách đây nhiều năm.”
Sau đó, chúng tôi tìm thấy nhiều người thân liên quan đến di truyền học với Lý Xuân Giang, bèn lấy mẫu máu để tiến hành xét nghiệm.
Ngày 2 tháng 2 năm 2015, cuối cùng cũng có kết quả xét nghiệm giám định DNA. Thông qua xét nghiệm DNA ty thể, Lý Hồng Mai và Lý Đông Minh có các đoạn DNA ty thể giống nhau trong bốn khoảng thời gian xét nghiệm, không loại trừ việc họ có cùng một mẹ.
Kết quả này đã xác định rõ, Lý Đông Minh chính là Lý Xuân Giang, là tên ác quỷ giết người phải chịu trách nhiệm cho năm mạng sống.
Sau nhiều ngày điều tra phỏng vấn, về cơ bản thì chúng tôi cũng đã chắp vá được quỹ đạo cuộc đời của Lý Xuân Giang.
Lý Xuân Giang sinh vào tháng Chạp năm 1965, gia đình đặc biệt đặt cho ông ta biệt danh là “Như Ý” vói hi vọng ông trời sẽ phù hộ cho ông ta mọi việc được như ý. Cả nhà đều rất cưng chiều ông ta, có lẽ chính vì thế mà từ nhỏ, ông ta đã không nghe lời dạy bảo, tính cách nghịch ngợm bướng bỉnh. năm 8,9 tuổi, sau khi cha qua đời, Lý Xuân Giang theo mẹ lên vùng Đông Bắc, nương nhờ vào người chú.
Sau này, mẹ của Lý Xuân Giang qua đời, người chú khuyên ông ta tìm việc gì đó để làm, giới thiệu ông ta theo một thợ mộc học nghề. Nhưng sau khi bộ phim điện ảnh Thiếu Lâm Tự công chiếu, Lý Xuân Giang chìm đắm trong đó, tràn đầy hăng hái muốn đến Thiếu Lâm Tự để học võ. Chẳng bao lâu sau, ông ta đã bước vào cuộc hành trình đi xuống phía Nam.
Người chị Lý Hồng Mai đã kết hôn trước khi ông ta được sinh ra, sau khi kết hôn thì vẫn luôn định cư ở nội thành. Đầu năm 1990, đứa em trai đã lâu không gặp bỗng nhiên xuất hiện trước mặt bà ấy. Kể từ đó, Lý Xuân Giang tạm thời sống ở nhà chị gái. Người anh rể đang làm việc tại một đơn vị sự nghiệp giới thiệu ông ta vào đơn vị làm công nhân thời vụ.
Tháng 5 năm 1991, dưới sự giới thiệu của chị cả, Lý Xuân Giang quen biết với một cô gái tên là Uông Ngọc Quyên, họ kết hôn ngay sau đó.
Lý Xuân Giang chê rằng làm việc ở đơn vị kiếm được ít tiền, vì thế đã mua một chiếc xe ba bánh rồi đến chợ bán thức ăn để bán rau. Uông Ngọc Quyên cảm thấy mất mặt nên không muốn cùng đi bán rau, Lý Xuân Giang bèn đánh cô ấy. Lý Hồng Mai nhìn thấy vết thương trên người em dâu, chỉ có thể nói vài lời an ủi, nhưng bà ấy hoàn toàn không dạy bảo được em trai.
Uông Ngọc Quyên thường xuyên gọi điện cho cha mẹ, nói rằng Lý Xuân Giang bắt nạt cô ấy. Có lần, cô ấy khóc lóc nói với mẹ là Lý Xuân Giang sau khi uống rượu thì lại đánh cô ấy, nói mình muốn về nhà.
Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, cha mẹ của Uông Ngọc Quyên không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế, họ chỉ biết an ủi rằng cuộc sống hôn nhân là phải kiên nhẫn chịu đựng, cố gắng đừng chọc chồng tức giận. Nhưng Uông Ngọc Quyên nói, tính tình của Lý Xuân Giang rất gàn dở, có khi không hề chọc giận gì ông ta thì cũng sẽ bị đánh một trận.
Tháng 7 năm 1992, cha của Uông Ngọc Quyên đi thăm họ hàng ở cùng thôn với chị gái ruột của Lý Xuân Giang. Khi biết cha mình sẽ tới, Uông Ngọc Quyên đã chạy qua, vừa nhìn thấy cha bèn bật khóc, nói rằng Lý Xuân Giang ngược đãi mình.
Người bác dẫn cháu gái vào phòng để kiểm tra vết thương trên người cô ấy. Chỉ thấy cơ thể chỗ tím chỗ xanh, có nhiều vết thương mới và cũ ở đùi và đáy chậu, phần bụng và lưng còn có vết bỏng.
Uông Ngọc Quyên nói với bác rằng, bình thường đánh mắng thì cũng thôi đi, Lý Xuân Giang còn có sở thích ở “phương diện kia”, thích hành hạ mình khi quan hệ tình dục, véo tím đáy chậu, còn dùng kéo đâm vào đùi cô ấy nữa.
Tối đó, Uông Ngọc Quyên nói với cha là mình không muốn quay lại chỗ Lý Xuân Giang mà muốn theo cha về quê. Cha Uông gật đầu, tỏ ý ngày mai sẽ dẫn cô ấy đi.
Không ngờ hơn 8 giờ tối hôm đó, Lý Xuân Giang tìm đến cửa, không vào được nhà bèn hét ở dưới tầng: “Nếu các người đưa cô ta về, tôi sẽ giết cả nhà các người!”
Ba người nhà họ Uông rất tức giận, sáng sớm hôm sau, cha Uông đã dẫn con gái về quê.
Năm ngày sau, Lý Xuân Giang về quê của Uông Ngọc Quyên, nói chuyện không còn gay gắt như lần trước: “Người lớn các người rộng lương, tôi muốn đưa vợ về rồi sống thật tốt.”
Thấy thái độ con rể đã tốt hơn, cha Uông giữ ông ta ở lại ăn bữa cơm, đồng thời dặn dò ông ta sau này không được đánh vợ nữa.
Trên bàn ăn, Uông Ngọc Quyên không nói nhiều, chỉ nói thời gian bản thân ở quê nhà chưa đủ. Cha Uông Ngọc Quyên bảo Lý Xuân Giang hãy về trước, để con gái ở nhà vài ngày. Lý Xuân Giang ở lại nhà họ Uông một đêm, đến hôm sau thì rời đi, nói rằng mấy ngày nữa lại tới đón Uông Ngọc Quyên về nhà.
Uông Ngọc Quyên lén nói với cha mẹ, “bệnh kia” của Lý Xuân Giang sợ là rất khó thay đổi, bản thân thực sự sợ hãi, không dám về cùng Lý Xuân Giang.
Mẹ Uông xót con gái, bảo Uông Ngọc Quyên ở lại nhà. Nhưng cha Uông lại cho rằng, hai vợ chồng cãi nhau đầu giường làm lành cuối giường, qua một thời gian là con gái sẽ tự mình quay về thôi.
Nửa tháng sau, ngày 2 tháng 8 năm 1992, Lý Xuân Giang lại đến thăm, thái độ thay đổi hoàn toàn. Ông ta chất vấn Uông Ngọc Quyên tại sao vẫn chưa về nhà, có phải đã có người khác bên ngoài rồi không?
“Hôm nay cô mà không theo tôi về, tôi sẽ không đi đâu hết!” Lý Xuân Giang đã mất kiên nhẫn, càng nói càng hung dữ, giọng điệu càng ngày càng cao, “Các người đừng ép tôi!”
Trước kia, Uông Ngọc Quyên không dám tranh cãi với Lý Xuân Giang, lần này là bởi vì ở nhà cha mẹ, gần bên cha mẹ và em gái nên lòng dũng cảm của cô ấy cũng tăng lên rất nhiều.
Em gái của Uông Ngọc Quyên – Uông Ngọc Lan, làm việc ở một nhà máy gần nhà, hôm đó đúng lúc cô ấy được nghỉ làm. Thấy chị gái đang ở thế bất lợi trong cuộc cãi vã, thậm chí còn bị Lý Xuân Giang xô ngã mấy cái, mắt thấy sắp đánh nhau, Uông Ngọc Lan không mặc kệ được nữa. Cô ấy cầm một chiếc khóa xích từ trong nhà ra, đứng trước mặt chị gái, lớn tiếng nói: “Nếu anh dám động vào một ngón tay của chị tôi, tôi sẽ liều mạng với anh.”
Lý Xuân Giang rất tức giận, bèn chỉ vào mũi Uông Ngọc Lan mà nói: “Cô đợi đấy.” rồi quay người rời đi.
Cha Uông dặn vợ mấy ngày nay hãy khóa cửa lại, đừng để Lý Xuân Giang vào nhà.
Sau bữa trưa ngày hôm sau, mẹ Uông khóa trái cửa xong, sau đó cùng con gái, cháu ngoại đi ngủ trên chiếc giường đất 1 lớn, cha Uông thì sang gian khác để nghỉ trưa.
1. Một kiểu giường của người phương Bắc ở Trung Quốc.
Mẹ Uông đang mơ màng ngủ, đột nhiên nghe thấy một tiếng bụp vang lên. Bà ấy lập tức mở mắt, ngồi dậy khỏi giường.
Chỉ thấy Lý Xuân Giang đang cầm cuốc đứng ở đầu giường, cuốc trúng vào đầu Uông Ngọc Quyên, máu bắn tung tóe lên gối và trên tường.
Đối mặt với mẹ vợ, Lý Xuân Giang cầm cuốc chạy ra ngoài. Uông Ngọc Quyên máu me đầy mặt, mẹ Uông không có thời gian đuổi theo Lý Xuân Giang, vội vàng vươn tay ôm lấy con gái. Nhưng Uông Ngọc Quyên chỉ có thể thở dốc, hoàn toàn không nói được gì.
Cha Uông nghe thấy tiếng gào khóc của vợ, lập tức bật dậy chạy tới. thấy máu trên đầu con gái Uông Ngọc Quyên, ông ấy bèn quay người chạy ra ngoài.
Vừa lao ra khỏi nhà, đúng lúc phát giác có người vặn mình nằm bò trên bức tường phía Đông, đang định nhảy sang sân bên cạnh. Người đó quay lại trước khi nhảy, tầm mắt hai người chạm nhau, đúng là Lý Xuân Giang.
Cha Uông tìm chìa khóa, mở khóa trên cổng, đi sang sân bên cạnh để tìm Lý Xuân Giang, nhưng lúc đó Lý Xuân Giang đã không thấy bóng dáng từ lâu.
Uông Ngọc Quyên đã chết ngay sau khi được đưa đến bệnh viện. nhà họ Uông rối tinh rối mù, đến tận lúc bác sĩ nhắc nhở, họ mới nghĩ tới việc báo cảnh sát. Khi Đội Cảnh sát hình sự nhận được tin báo thì đã hết giờ làm việc.
Việc liên lạc vào thời điểm đó rất bất tiện, vậy nên cảnh sát trực ban đã đến gõ cửa từng nhà để gọi người. Bác sĩ pháp y Dư vừa định ăn tối, sau khi nhận được tin bèn quay về Cục ngay. Khi ấy, ông mới công tác được bốn, năm năm, vẫn còn là một bác sĩ pháp y trẻ tuổi, nhưng vì trong Cục có ít bác sĩ pháp y nên ông đã bắt đầu đảm nhận công việc chính.
Có quá nhiều người muốn đến hiện trường, một chiếc xe cảnh sát không ngồi được. Đợi Bác sĩ pháp y Dư vã kĩ thuật viên giám định dấu vết lái xe máy đến hiện trường thì đã bốn tiếng trôi qua kể từ khi xảy ra vụ án.
Sau ngần ấy năm, Bác sĩ pháp y Dư vẫn ghi nhớ sâu sắc về chiếc gối hoa dính máu đó. Vết máu trên chiếc gối thấm ra to như đầu người, bông hoa tươi đẫm máu trên vỏ gối trông diêm dúa khác thường.
Khoảng thời gian sau này, Bác sĩ pháp y Dư vừa nhắm mắt là có thể nhìn thấy chiếc gối hoa kia, vết máu sẽ lớn dần, nhuộm đỏ cả chiếc gối.
Lúc đó, Bác sĩ pháp y Dư mới lập gia đình chưa lâu, ở nhà cũng dùng chiếc gối hoa cùng kiểu dáng, sau này ông quả thật không chịu nổi nữa, bèn nhờ vợ thay vỏ gối.
Sau khi khám nghiệm sơ bộ hiện trường, Bác sĩ pháp y Dư tiến hành khám nghiệm tử thi nạn nhân Uông Ngọc Quyên ngay tại bệnh viện. nguyên nhân tử vong đơn giản và rõ ràng, cú đánh bạo lực của vật có tính chất cùn vào phần đầu khiến hộp sọ bị vỡ, chết do chấn thương sọ não, “Thế lớn lực nặng, một đòn toi mạng, quá tàn nhẫn.”
Vào đêm xảy ra vụ án, Cục Cảnh sát đã phong tỏa các khu vực xung quanh và tiến hành truy lùng, tiếc là không bắt được Lý Xuân Giang.
Mọi người xong việc rồi quay lại hiện trường thì trời đã sáng, đa số thân nhân của người chết đều đã rời đi, nhưng vẫn còn một vài người ở lại nơi đó, vẻ mặt ai nấy đều hoang mang. Thì ra em gái của người chết không thấy đâu nữa, mọi người đang tìm kiếm khắp nơi, hàng xóm trong thôn cũng tới tìm giúp.
Ngay sau đó, tin xấu lại đến.
Sáng sớm, mọi người đến nhà máy nơi Uông Ngọc Quyên làm việc, một đồng nghiệp dậy sớm đi làm cho biết, Uông Ngọc Lan và anh rể cô ấy cùng rời khỏi nhà máy, đi về phía cánh đồng ngô bên cạnh.
“Hỏng rồi, hỏng rồi!” Cha Uông đột nhiên ngồi sụp xuống đất, vỗ đùi gào lên.
Mọi người đi thẳng đến cánh đồng ngô, ở nơi đó tìm thấy thi thể của Uông Ngọc Lan.
Sau đó, một người dân trong thôn kể rằng sẩm tối ngày hôm trước từng nhìn thấy một người đàn ông bước ra từ cánh đồng ngô, trên mặt có vết thương, giống như bị cào vậy. Đặc trưng ngoại hình của người đàn ông đó cực kì ăn khớp với Lý Xuân Giang.
“Cả hai mắt đều bị móc ra.” Khi Bác sĩ pháp y Dư nhắc đến Uông Ngọc Lan, lông mày ông cau lại, biểu cảm rất nặng nề, xem ra ông không muốn nhớ lại cảnh tượng trong Tấm Màn Xanh năm đó. Có thể khiến một bác sĩ pháp y để tâm đến vậy, hiện trường nhất định phải rất thê thảm.
Theo điều tra, sau khi Lý Xuân Giang dùng cuốc đánh người vợ Uông Ngọc Quyên, ông ta không cao chạy xa bay ngay mà đi tới nhà máy của Uông Ngọc Lan, tìm cô ấy ra để nói chuyện.
Trước mặt đồng nghiệp, Uông Ngọc Lan thấy thái độ của Lý Xuân Giang cũng không tệ, bèn đi theo ông ta đến cánh đồng ngô. Bốn phía không người, Lý Xuân Giang xé bỏ lớp ngụy trang, để lộ những chiếc răng nanh hung ác.
Uông Ngọc Lan không ngờ rằng anh rể lại có suy nghĩ xấu xa với mình nên quay người chạy ra ngoài, nhưng Lý Xuân Giang tập thể dục quanh năm lại vô cùng nhanh nhẹn, Uông Ngọc Lan chỉ chạy được hơn mười bước thì đã bị ông ta đuổi kịp, cô ấy lập tức ngã nhào xuống đất.
Uông Ngọc Lan cố gắng chống trả, móng tay cào rách mặt Lý Xuân Giang. Điều này khiến cho Lý Xuân Giang càng thêm độc ác hơn. Ông ta xé rách quần của Uông Ngọc Lan, nhét quần lót của cô ấy vào trong miệng. Trong quá trình tấn công, ông ta luôn dùng nắm đấm nện vào mặt Uông Ngọc Lan, làm cho cô ấy bị xuất huyết dưới da nhiều chỗ, quanh mắt bầm tím sưng vù.
Lý Xuân Giang còn dùng tay bóp cổ Uông Ngọc Lan, móng tay để lại dấu vết trên cổ của cô ấy. Do bị ngạt thở, Uông Ngọc Lan phản kháng càng ngày càng yếu. Cuối cùng, Lý Xuân Giang cưỡng hiếp Uông Ngọc Lan, dẫn đến màng trinh của Uông Ngọc Lan bị rách.
Nhưng cơn giận trong lòng Lý Xuân Giang vẫn chưa nguôi ngoai. Ông ta lại rút con dao găm mang theo bên người ra, tàn nhẫn đâm vào bộ phận sinh dục của Uông Ngọc Lan, tiếp đó lại dùng dao găm chọc vào hốc mắt trái của Uông Ngọc Lan, móc mắt trái ra. Lúc ông ta dùng dao găm móc mắt phải của cô ấy, con dao bị gãy, một nửa đoạn dao vẫn còn nằm trong mắt phải.
Năm đó, Uông Ngọc Quyên 24 tuổi, em gái Uông Ngọc Lan chỉ mới 21 tuổi.
Sau khi gây án, Lý Xuân Giang đã bỏ trốn khỏi địa phương ngay trong đêm. Ông ta quay về Đông Bắc trước, rồi lại đi xuống phía Nam, sau này không rõ tung tích, trở thành một kẻ đào tẩu.
Nhưng chỉ bốn năm sau, năm 1996, Lý Xuân Giang lặng lẽ lẻn về địa phương, thuê một căn nhà cách nhà mình chưa tới 100km trong thôn, hơn nữa còn gây nên hai vụ cướp, ba vụ giết hiếp ở cánh đồng ngô.
Đến tận khi có kết quả giám định xét nghiệm DNA, Lý Xuân Giang vẫn cãi rằng mình không phải là Lý Xuân Giang, chưa bao giờ đến nơi mà cơ quan công tố tố cáo là nơi ba nạn nhân bị sát hại, cũng chưa từng cưỡng hiếp và giết hại phụ nữ, chưa bao giờ kết hôn, không quen biết và cũng không giết Uông Ngọc Quyên và Uông Ngọc Lan. Nhưng trước chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, những điều này đã không còn quan trọng nữa.
Điều khiến chúng tôi không ngờ tới là ông ta lại có chiêu mới.
Ngày 14 tháng 9 năm 2015, Lý Xuân Giang chính thức bị bắt, gộp cả vụ án mạng hai mươi năm về trước để cùng truy tố.
Lúc này, Lý Xuân Giang đột nhiên cư xử rất bất thường, lúc thì nói nhảm, tự xưng là quan chức lớn ở Bắc Kinh đang chấp hành nhiệm vụ đặc biệt, không ai có quyền xét xử ông ta; lúc thì vung nắm đấm mắng nhiếc không khí, cho rằng có ai đó đang theo dõi ông ta, nghe trộm thông tin của ông ta, lúc thì nói bản thân là người Sao Hỏa, phi thuyền không có năng lượng nên không quay về được.
Lý Xuân Giang yêu cầu chúng tôi làm giám định tâm thần cho ông ta.
Sau khi trải qua tầng tầng lớp lớp khó khăn, lời nói dối của Lý Xuân Giang đã bị vạch trần. Tòa án nhận định, dựa trên những chứng cứ hiện có, Lý Xuân Giang vốn không hề có bất cứ vấn đề gì về tâm thần, hoàn toàn có đủ khả năng chịu trách nhiệm hình sự khi phạm tội.
Bốn năm sau khi đối chiếu dữ liệu DNA trùng khớp với Lý Xuân Giang, Tòa án cuối cùng đã đưa ra phán quyết sơ thẩm: Lý Xuân Giang bị kết án tử hình vì tội cố ý giết người, hãm hiếp, cướp tài sản và bị tước quyền lực chính trị suốt đời, đồng thời bị phạt 1000 Nhân dân tệ.
Nhưng Lý Xuân Giang lấy ly do “bản thân là Lý Đông Minh, không phải là Lý Xuân Giang” để đưa ra kháng cáo.
Cuối cùng, Tòa án cấp cao đã bác bỏ kháng cáo, giữ nguyên bản án ban đầu.
Cho đến lúc đó, Lý Xuân Giang vẫn không chịu thừa nhận bản thân là Lý Xuân Giang.
Có đồng nghiệp cho rằng, chiếc mặt nạn đã đeo lâu ngày sẽ không thể tháo xuống, Lý Xuân Giang đã chìm vào trong những lời nói dối do ông ta thêu dệt mà không thể tự thoát ra, trong khi lừa gạt người khác, bản thân ông ta cũng dần dần trở nên tin tưởng sâu sắc không nghi ngờ gì.
Tuy nhiên, tôi nghĩ với trí thông minh của Lý Xuân Giang, ông ta chắc chắn sẽ không quên đi danh tính thật sự của mình.
Pháp luật quy định rằng, chỉ cần có bằng chứng chứng minh việc phạm tội là trái pháp luật thì có thể tiến hành trừng phạt người này với lý do “không tên họ”, hoặc người đó tự khai báo thông tin danh tính. Vì vậy, họ tên trên hai bản án có tội do Tòa án cung cấp trước đó đều tự xưng là “Lý Đông Minh”.
Cứ thế, Lý Xuân Giang lắc mình biến thành Lý Đông Minh. Sau lần ra tù đầu tiên, dựa vào bản án có viết tên “Lý Đông Minh” trên đó, ông ta đã đến đồn cảnh sát nhiều lần để nhờ đăng kí hộ khẩu. Nhưng ông ta thiếu quá nhiều thông tin danh tính, lại không biết điều tra từ đâu nên cuối cùng không được xét duyệt.
Đầu năm 2006, Lý Xuân Giang vẫn lấy lý do này để khiếu nại lên Sở Cảnh sát tỉnh.
Hôm đó, đúng lúc có một lãnh đạo cấp Sở đang tiếp nhận đơn khiếu nại. Lý Xuân Giang vừa đến đã rất kích động, ông ta càng nói càng tức giận, cuối cùng chỉ thẳng vào mũi của vị lãnh đạo mà mắng. Mấy cảnh sát bên cạnh bảo ông ta im lặng, muốn đuổi ông ta đi, nhưng người lãnh đạo lại xua tay, kêu ông ta nói tiếp.
Lý Xuân Giang thay đổi nét mặt, ông ta cuộn tròn trên ghế, than ngắn thở dài kể lại những chuyện tủi thân và vất vả của mình. Ông ta nói rằng năm đó mình bất đắc dĩ nên mới phạm tội, hi vọng xã hội sẽ quan tâm nhiều hơn đến những người được trả tự do sau khi mãn hạn tù.
Nói đến cuối, ông ta rơi vài giọt nước mắt, giống như một chú chó nhỏ bị thương, trông hết sức tội nghiệp.
Vị lãnh đạo dường như đã cảm động, dùng những lời lẽ tử tế động viên Lý Xuân Giang, bảo ông ta hãy quay về đợi tin tức. Lý Xuân Giang vẫn không chịu đi. Vị lãnh đạo này bị ép tới mức hết cách, bèn hứa rằng nhất định sẽ đưa ra câu trả lời. Lúc này Lý Xuân Giang mới đứng dậy, hài lòng rời đi.
Ngày hôm đó, chắc chắn ông ta cho rằng bản thân sắp trở thành Lý Đông Minh rồi.