Ghi Chép Pháp Y 4 (Lật Lại Hồ Sơ Tội Ác)

Lượt đọc: 2398 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
kẻ cuồng sát bên gối

Thời gian xảy ra vụ án: Tháng 5 năm 2009.

Tóm tắt tình tiết vụ án: Tìm thấy một nữ thi thể bên cạnh cây lớn trong công viên nọ.

Người chết: Trần Yến.

Phân tích khám nghiệm tử thi: Phần lưng rải rác nhiều mảng lớn vết hoen tử thi 1 màu đỏ tía, ấn vào hơi mất màu, vết hoen tử thi đang trong thời kì lan rộng, sự co cứng tử thi 2 diễn ra mạnh mẽ, thời gian tử vong không quá hai mươi tư giờ.

1. Vết hoen tử thi là một dấu hiệu của thi thể đã chết. Đó là hiện tượng ứ máu tĩnh mạch tại những vùng trũng trên cơ thể, tiếp theo có hiện tượng thoát mạch, tan máu rồi thẩm thấu vào các mô xung quanh tạo nên những mảng màu đặc biệt như hồng, tím hồng hay tím nhìn thấy được bằng mắt thường, nó xuất hiện sau khi ngừng thở, tim ngừng đập.

2. Co cứng tử thi là một giai đoạn sau khi chết khi các khớp xương trở nên cứng và khó dịch chuyển, nguyên nhân là do từng phần của các cơ co lại.

Xương chẩm 1 có vết tụ máu, chứng tỏ phía sau đầu từng bị hung thủ tấn công. Phần môi có dấu vết chịu lực tác động, ngực và bụng có vết thương rõ ràng do vũ khí sắc nhọn gây ra. Phần bụng bị xé tung, lộ ra vết dao nằm ngang dài 15cm.

1. Xương chẩm là một trong tám xương chính trong hộp sọ của con người, bao phủ thùy chẩm của não. Xương chẩm ở phía sau đầu nối với ống chẩm và lỗ mở lớn ở đáy hộp sọ mà tủy sống đi qua (lỗ lớn). Cấu trúc xương nằm dưới hộp sọ, gần cột sống và các đường khâu nằm ở phía sau hộp sọ.

Quan sát được các hiện tượng móng tay, môi tím tái, kết mạc mí mắt xuất huyết...

Bộ phận sinh dục bị cắt mất một mẫu, trong tử cung có một bào thai đang thành hình.

Lấy ra hai đôi găng tay cao su cỡ bảy rưỡi, tôi nhìn chằm chằm vào vết sẹo nơi tay trái để lấy lại tinh thần. Thầy thường căn dặn tôi rằng hãy cố gắng đeo càng nhiều đôi găng tay càng tốt. “Thường xuyên động dao với xác chết, khó tránh sẽ đâm vào chính mình.”

Nhiều hình ảnh lại hiện ra trong tâm trí tôi, mỗi một vết sẹo đều mang một đoạn kí ức. Tôi biết cần phải loại bỏ cảm xúc khi làm việc, dù cho điều đó rất khó thực hiện.

Một khi đã đeo găng tay thì sẽ bước vào trạng thái chiến đấu.

Trong phòng giải phẫu rất yên tĩnh, ngoại trừ quạt thông gió vang lên tiếng ù ù. Ánh sáng từ ngọn đèn không bóng hơi vàng vọt, chiếu lên thi thể lạnh buốt trên bàn giải phẫu. Bờ tường có một hàng tủ thiết bị, vài chiếc thùng nhựa màu đỏ đựng nội tạng được đặt ở góc tường.

Một người phụ nữ trẻ nằm lặng lẽ trên bàn giải phẫu, hàng mi rất dài, hơi cong lên giống như đang ngủ.

Một ngày trước, mạng sống của cô ấy vẫn chưa bị lấy đi.

Người phụ nữ này được mấy đứa trẻ chơi bóng trong công viên phát hiện ra vào chiều ngày hôm trước.

Tôi gặp cô ấy lần đầu tiên dưới bóng cây lốm đốm. Khi đó, thi thể của cô ấy được vứt gần một cái cây, thoạt nhìn giống như du khách đang nằm nghỉ dưới tán cây. Trong không khí nồng nặc mùi máu và một chút mùi hôi thối của xác chết, tôi đặt chiếc hộp khám nghiệm của bác sĩ pháp y sang bên cạnh rồi ngồi xổm xuống.

Mái tóc màu mận chín của cô ấy trải lên bãi cỏ, đuôi tóc xoăn dính đầy vụn cỏ, chiếc dây buộc tóc màu đen nằm trong bụi cỏ cách đó nửa mét. Dưới chân có hai đường lún, cỏ dại và lá cây bị đùn vào nhau, tích tụ thành ụ nhỏ do cô ấy để lại trong lúc giãy giụa.

Làn da cô ấy trắng nõn nhưng bờ môi đã tím tái, lông mày hơi nhíu lại, tóc mái hơi rối, khóe mắt còn ẩm ướt, trên mi còn đọng sương. Hai chân co lại một cách tự nhiên, chiếc quần jean màu lam nhạt và quần lót hồng bị tụt xuống tận đầu gối phải, chân trái để trần, trắng đến gai mắt.

Điều gai mắt hơn là, nửa thân trên có hai vết thương hình bầu dục màu đỏ, phần bụng thì bị xẻ tung, ruột lòi ra, rời khỏi lớp mỡ chày 1 . Bởi vì có mùi nên tôi đoán ruột của cô ấy chắc hẳn cũng bị thủng rồi.

1. Lớp mỡ bao bọc đại tràng.

Nhìn sơ qua thì đây là một vụ hiếp giết, các dấu vết cho thấy cuộc tranh chấp không hề dữ dội, có thể do người quen thực hiện, cũng có thể do sự chênh lệch về sức mạnh. Tuy nhiên, gần đó không có vật chứng nào có thể nhận dạng được danh tính như chứng minh thư, điện thoại, chìa khóa, ví tiền...

“Trước tiên hãy chuyển thi thể đi đã.” Tôi đứng dậy, cởi găng tay ra, ánh sáng trong rừng đã rất mờ mọt, vài chú chim bay qua những tán cây.

Trong phòng giải phẫu, người trợ lý giúp tôi cởi quần áo trên người nữ thi thể, tiến hành khám nghiệm tử thi và chụp ảnh. Chiều cao 1m65, khuôn mặt xinh đẹp, thân hình cân đối.

Lưng của cô ấy đầy những mảng lớn vết hoen tử thi màu đỏ tía, chứng tỏ sau khi chết vẫn luôn nằm ngửa. Tôi dùng ngón tay ấn xuống, hơi mất màu, đây là đặc trưng của những vết hoen tử thi đang trong thời kì lan rộng.

Sau khi chết, các nhóm cơ sẽ cứng lại, đồng thời cố định các khớp xương, chúng tôi gọi đó là “co cứng tử thi”. Người trợ lý cạy hàm và tứ chi của nữ thi thể, mọi chỗ khớp đều đã hoàn toàn không thể vận động, cho thấy sự co cứng tử thi đã diễn ra mạnh mẽ. Điều này có nghĩa là thời gian tử vong hẳn không quá hai mươi tư giờ.

Tôi dùng tay vạch mắt của nữ thi thể ra, giác mạc vẩn đục có hình dạng đám mây, trong mờ, có thể nhìn thấy đồng tử đã giãn ra.

Trong đầu tôi đại khái đã có tính toán, thời gian tử vong là khoảng hai mươi giờ. Nhìn đồng hồ trên tường, 7 giờ 8 phút tối, cô ấy hẳn đã chết vào khoảng 11 giờ đêm qua.

Cô ấy có dấu hiệu ngạt thở như móng tay và môi tím tái, kết mạc mí mắt xuất huyết..., phần miệng có dấu vết chịu lực tác động, ngực và bụng có vết thương rõ ràng do vũ khí sắc nhọn gây ra. Để thu thập bằng chứng, tôi đã cắt móng tay của cô ấy, chuẩn bị xét nghiệm DNA bên trong. Có khi cô ấy từng cào hung thủ trước lúc chết.

Là một bác sĩ pháp y, tôi còn giỏi cắt tóc. Rất khó để phát triển nghề tay trái dựa vào tay nghề này vì tôi chỉ biết cắt đầu trọc. Khi cạo sạch tóc cho cô ấy, tôi có thể quan sát được tổn thương trên đầu. Xương chẩm của nữ thi thể có vết tụ máu, chứng tỏ phía sau đầu của cô ấy từng bị hung thủ tấn công.

Tôi lấy mẫu tăm bông ở âm đạo của nữ thi thể, bộ phận sinh dục của cô ấy bị cắt mất một mẩu, hung thủ hèn hạ ngoài sức tưởng tượng.

Để đo vết đâm ở bụng, tôi nhét phần ruột lộ ra bên ngoài cơ thể trở lại khoang bụng rồi túm hai bên vào nhau, một vết thương nằm ngang dài 15cm hiện ra trước mắt. Người trợ lý đứng ở bên trái nữ thi thể, với một động tác đâm xuống và kéo về phía mình để ra dấu cắt ngang.

“Hung thủ hẳn phải cầm một vũ khí sắc nhọn một lưỡi, sau khi đâm vào phần bụng phải của nạn nhân thì cắt ngang theo hướng của lưỡi dao. Từ vị trí của tôi, việc rút về sẽ tiết kiệm sức lực hơn, thậm chí có thể cầm dao bằng cả hai tay.”

Lấy thêm tài liệu khám nghiệm xong, tôi và trợ lý bắt đầu khâu thi thể lại. Người trợ lý là một cô gái, cô ấy vừa làm vừa lẩm bẩm: “Mũi khâu phải tỉ mỉ hơn chút mới xứng với một cô gái xinh đẹp như vậy.”

Cho dù có khâu đẹp đến mấy thì cũng không thể sửa chữa được đủ loại ngược đãi mà cô ấy phải chịu đựng lúc còn sống, thậm chí là sau khi chết đi.

10 giờ tối, phòng họp chật kín người, tôi bắt đầu trình bày cho mọi người về tình hình khám nghiệm tử thi và khám nghiệm hiện trường.

Gánh nặng đặt lên vai các bác sĩ pháp y là rất lớn, mỗi một câu tôi nói ra đều sẽ được đồng nghiệp ghi lại vào sổ. Một khi mắc sai lầm thì bị mất mặt chỉ là thứ yếu, nói không chừng còn có thể bị mất chén cơm.

Người chết bị gãy năm xương sườn, trên cơ thể có bốn vết thương do vũ khí cùn gây ra, tất cả đều xuất hiện khi cô ấy còn sống. Còn về hai vết thương do vũ khí sắc nhọn gây ra trên người, chúng được hình thành khi cô ấy đang cận kề cái chết hoặc sau khi chết. Lúc này, tôi không hiểu tại sao kẻ thủ ác lại muốn làm tổn hại cơ thể của người chết, có thể là do hắn si mê bộ phận sinh dục của nữ giới, tâm lý có phần biến thái.

Tuy việc khám nghiệm chưa cho ra kết quả nhưng tôi đã có thể bước đầu tiến hành phác họa về hung thủ: Một đến hai nam giới cường tráng, mang theo vũ khí sắc nhọn, sức lực mạnh mẽ, có thể trực tiếp khống chế nạn nhân.

Lúc giải phẫu, tôi mới phát hiện ra có một bào thai đang thành hình trong tử cung của người phụ nữ. Đây là một vụ giết người một xác hai mạng.

Sau khi nghe tôi trình bày xong, cả phòng họp bùng nổ ngay tại chỗ.

Điều không ngờ đến là, vào đêm đầu tiên khi chúng tôi vẫn đang suy đoán danh tính của người chết, thì sáng sớm hôm sau, sự việc đã có manh mối.

9 giờ sáng, tôi tiếp đón một cặp vợ chồng già tới trình báo mất tích. Hai vợ chồng khoảng 50 tuổi, là giáo viên cấp hai, ăn mặc giản dị, có phong thái tri thức. Hai người ngồi thẳng trên ghế sô pha, rất lịch sự nhưng đầy vẻ lo lắng, cặp kính dày cộm không giấu được nét mệt mỏi.

Cô con gái Trần Yến của họ đã biến mất.

Chập tối hôm trước, con gái suốt đêm không về nhà. Thoạt đầu, đôi vợ chồng già không để ý lắm. Cô con gái 26 tuổi là giáo viên tiểu học, cô ấy đã đính hôn với bạn trai, căn nhà mới đang được sửa sang.

Cho đến hôm qua đón sinh nhật mẹ, Trần Yến vẫn chưa về nhà, điện thoại cũng tắt nguồn. Gọi cho con rể Ngô Thắng, anh ta cho biết hai ngày trước đã nhận được điện thoại của Trần Yến, nói cô ấy sẽ ăn tối với bạn bè, sau đó thì không gặp lại cô ấy nữa.

Cặp vợ chồng già lấy một tấm ảnh từ trong túi ra. Bên trên là một người phụ nữ trẻ tuổi, có đôi mắt to, khuôn mặt trái xoan, mặc váy dài màu trắng, đứng dựa vào cây anh đào.

Tôi sững sờ, nhất thời không biết làm sao để trấn an họ, chỉ đành nói sự thật: “Chúng tôi đã tìm thấy một thi thể nữ giới, nhưng vẫn chưa xác định được danh tính.” Tôi bèn đề nghị họ đến phòng giải phẫu để nhận dạng.

Đôi vợ chồng già bình tĩnh hơn tôi tưởng, họ không gào khóc hay ngất xỉu mà chỉ im lặng. Tôi có thể cảm nhận được rằng họ đang kìm nén bản thân.

Tôi phải hỏi thăm vài câu thì mới nhận được một câu trả lời. Khi lấy máu cho họ, ánh mắt đờ đẫn của hai người trông ra ngoài cửa sổ, kim lấy máu đâm vào ngón tay, máu tuôn ra, họ chỉ run rẩy một chút.

Ngay sau đó, thông báo việc nhận dạng danh tính đã thành công được truyền tới. Người chết quả thật là Trần Yến.

Thứ Sáu trước khi xảy ra vụ án vốn dĩ là ngày Trần Yến đi đăng kí kết hôn. Do cơ quan của chồng chưa cưới Ngô Thắng có việc đột xuất nên lùi lại mấy ngày. Chẳng ngờ Trần Yến đã không còn cơ hội được đăng kí kết hôn nữa.

Cùng với kết quả nhận dạng danh tính còn có kết quả phân tích khám nghiệm.

Tìm thấy DNA của một nam giới trong âm đạo của Trần Yến, đây là chứng cứ rõ ràng về vụ tấn công tình dục; phát hiện DNA của một nam giới khác trong móng tay cô ấy. Cả hai DNA đều không trùng khớp trong kho dữ liệu, nghi phạm là người không có tiền án.

Tôi nhanh chóng báo tin cho đồng nghiệp. cùng lúc này, phía tổ chuyên án cũng tìm ra một manh mối.

Đêm Trần Yến chết, có một cặp đôi bị cướp trong công viên. Đối phương là ba thằng nhóc nói giọng bản xứ, cầm con dao găm sáng loáng. Cặp tình nhân kia rất nhanh trí, họ vứt túi xách rồi bỏ chạy, toán cướp cũng không đuổi theo nữa. Tối đó, ba tên cướp túi xách vẫn đang lang thang trong công viên thì bị cảnh sát tuần tra tóm được.

Đêm khuya, các phòng thẩm vấn ở tầng một đều sáng đèn, tôi bước vào căn phòng gần nhất. Người đồng nghiệp đập bàn, vừa nháy mắt với tôi vừa nói: “Chúng tôi đã có bằng chứng, tiếp theo thì phải xem thái độ của cậu đã.”

Tôi quay người bước ra ngoài, nói: “Để tôi đi lấy kim tiêm.”

Vừa đâm kim xuống, máu tươi ứa ra từ ngón tay của “Hoàng Mao” đang ngồi trên ghế thẩm vấn. tôi lấy bông tẩm cồn ấn lên vết thương, cậu ta đau đến mức nhăn mặt lại.

“Đồng phạm của cậu đã nhận tội rồi, cậu xem mà làm.”

Tuy nhiên, “Hoàng Mao” chỉ thú nhận hơn mười vụ cướp giật túi xách. Suốt một đêm, ba người đều không nhắc gì tới vụ giết hiếp.

Vụ cướp giống như một câu chuyện ngoài lề, chúng tôi lại tập trung vào các mối quan hệ xã hội của Trần Yến. vào ngày xảy ra vụ án, Trần Yến từng liên lạc với ba người - Mẹ cô ấy, chồng sắp cưới Ngô Thắng, bạn cùng lớp Trâu Dương.

Tổ chuyên án gọi điện thoại cho Trâu Dương trước, vài hồi chuông vang lên rồi bên kia bắt máy. Trâu Dương là kĩ sư trong một doanh nghiệp nhà nước lớn, là bạn học của Trần Yến và là bạn nối khố với vị hôn phu của cô ấy là Ngô Thắng.

Cảnh sát tìm hiểu được tại công ty của Trâu Dương rằng anh ta được công ty xếp vào đối tượng đào tạo trọng điểm, hai tháng nữa sẽ kết hôn với con gái của phó tổng giám đốc. Nhưng hai ngày nay, Trâu Dương lại vắng mặt.

Tình yêu sự nghiệp đều thành công, có vẻ như Trâu Dương không có đủ động cơ hiếp dâm giết người. Nhưng anh ta lại biến mất vào thời điểm quan trọng, đồng thời từ chối bắt máy. Tối hôm đó, chúng tôi tới công ty của Trâu Dương để lấy dấu vân tay và mẫu DNA trên bàn làm việc của anh ta.

9 giờ sáng ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ phòng xét nghiệm DNA, ba tên cướp không liên quan gì đến vụ án này.

Các dấu vết tinh trùng trong âm đạo của Trần Yến đến từ Trâu Dương.

Trâu Dương dường như đã biến mất không tăm hơi, mọi mối quan hệ xã hội đều bị cắt đứt. Điện thoại không còn mở lên nữa, gia đình không liên lạc được với anh ta.

Tổ chuyên án triển khai kiểm soát, khám xét tại các nơi anh ta có thể ẩn náu như nhà ga, sân bay. Do lực lượng cảnh sát không đủ nên phòng kĩ thuật của chúng tôi được sắp xếp vào tổ trinh sát. Tôi và đồng nghiệp đến căn nhà mới của Trâu Dương, tìm vợ sắp cưới của anh ta để nắm bắt tình hình.

Thoạt nhìn, vị hôn thê của Trâu Dương có mấy phần giống với Trần Yến, chỉ là đôi mắt nhỏ hơn, dáng người cao gầy.

Sau khi xuất trình giấy tờ, chúng tôi được mời vào nhà. Căn nhà mới rộng rãi sáng sủa, bài trí xa hoa, tôi quan sát ít nhất phải rộng 180m 2 . Ảnh cưới được trưng bày trên kệ tivi trong phòng khách, trên tường treo những bức tranh thêu chữ Hỷ màu đỏ và những nút thắt kiểu Trung Quốc.

Vợ sắp cưới của Trâu Dương ngờ vực nhìn chúng tôi, cô ấy hỏi Trâu Dương đã phạm phải tội gì, hai người đã mấy ngày không gặp nhau rồi. Người đồng nghiệp lấy ra tấm ảnh của Trần Yến từ trong sổ tay, hỏi: “Cô có biết cô ấy không?”

Cô ấy dường nhe đã đoán được điều gì đó nhưng lại liên tục lắc đầu, nói: “Không thể nào, làm sao mà hai người họ lại ở cùng nhau, chúng tôi sắp kết hôn rồi!”

Chúng tôi chỉ nói rằng Trần Yến đã xảy ra chút chuyện, có khả năng liên quan đến Trâu Dương. Rất lâu sau, cô ấy lại thở dài, nói rằng ánh mắt Trâu Dương nhìn Trần Yến không bình thường. Nhưng cô ấy tin, “Trâu Dương là một người thông minh, sẽ không làm ra chuyện gì quá giới hạn.”

Thành phố nhỏ, các cảnh sát đi hỏi thăm dễ dàng nghe ngóng được những xích mích tình cảm giữa ba người Trâu Dương, Trần Yến, Ngô Thắng. Trâu Dương và Trần Yến từng yêu nhau hồi học cấp ba. Trần Yến là hoa khôi của lớp, học hành cũng giỏi nên được nhiều người theo đuổi, Trâu Dương là một trong số đó. Năm cuối cấp, Trâu Dương theo đuổi được Trần Yến, nhưng cùng với việc sống riêng hai nơi sau khi lên đại học, người bên cạnh Trần Yến được đổi thành Ngô Thắng, bạn thuở nhỏ của Trâu Dương.

Trâu Dương và Ngô Thắng vốn là anh em tốt, lớn lên trong một khu phố, nhưng anh ta lại bị Ngô Thắng cướp mất bạn gái. Tại một buổi họp lớp, Trâu Dương vì chuyện này mà đánh nhau với Ngô Thắng. Sau này, Trâu Dương đã điều chỉnh lại thái độ, giữ khoảng cách với Trần Yến, ít nhất ngoài mặt không vượt quá giới hạn, cũng dần dần nối lại quan hệ với Ngô Thắng.

Vị hôn thê nghi ngờ Trâu Dương và Trần Yến bỏ trốn cùng nhau, cô ấy nói với chúng tôi rằng Trâu Dương đã mua một căn hộ nhỏ cách đây ba năm, sau khi kết hôn thì sẽ cho thuê. Cô ấy từng gọi sang máy bàn bên đó nhưng không có ai bắt máy.

Bộ phận kĩ thuật và trinh sát cũng xác định được vị trí ín hiệu điện thoại của Trần Yến và Trâu Dương xuất hiện lần cuối cùng là ở tòa nhà nơi có căn hộ này.

Sau khi xây dựng xong kế hoạch truy bắt, đại đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự bảo tôi đi cùng, cứ coi như không bắt được người thì cũng có thể tìm và thu thập thêm những vật chứng hữu ích.

2 giờ chiều cùng ngày, trước cửa nhà Trâu Dương, tôi đi phía sau viên cảnh sát mặc áo chống đạn, tay cầm cây gậy rút gọn, thắt lưng đeo súng. Đó là một căn hộ kiểu khách sạn ở tầng hai mươi mốt. Trong hành lang, cảnh sát chia ra hai bên cửa, chuẩn bị tiến lên tập kích.

“Tôi ở bên quản lý nhà đất, có ai ở trong không?” Cô gái trẻ gõ cửa với vẻ mặt lo lắng.

Không có tiếng đáp lại, dù là trong căn hộ hay ngoài hành lang thì đều yên tĩnh, phía trước mắt mèo không có ánh sáng lọt qua, bên trong hẳn là một mảng tối đen.

Mọi người mở chốt an toàn của súng.

Một sĩ quan cảnh sát lặng lẽ túm chặt lấy tôi, kéo xuống cuối hàng. Trong lòng tôi rất căng thẳng, cách đây vài năm, có người đồng nghiệp đã bị nghi phạm giết chết ngay khi cửa vừa mở. Tôi đang nghĩ xem nên đi lối nào để rút lui xuống tầng hầm, rồi còn cúi đầu nhìn xem dây giày đã được buộc chặt chưa.

Tôi là một bác sĩ pháp y. Tuy có giấy phép sử dụng súng, nhưng vũ khí thật sự của tôi lại là chiếc hộp khám nghiệm đang xách trên tay. Sau khi hoạt động kết thúc, việc thu thập dấu vết vật chứng ở hiện trường mới là nhiệm vụ của tôi.

Đại đội trưởng gác súng lên trước ngực, nắm chặt hai tay, gật đầu với cô gái bên quản lý nhà đất. Khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, anh ấy dẫn đầu xông vào, các cảnh sát khác cũng theo sát. Sau một hồi hỗn loạn, tầng hai mươi mốt khôi phục lại vẻ yên ắng một lần nữa.

Tấm rèm trong phòng được khép chặt, ánh sáng yếu ớt, tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình và tiếng hít thở nặng nề của mọi người. Trong không khí tràn ngập mùi rượu, trộn lẫn với mùi nồng nặc của xác chết đã thối rữa.

Mọi người dùng đèn khám nghiệm để tìm kiếm khắp nơi, cho đến khi một chùm sáng dừng lại trước cửa sổ sát đất thì không còn chuyển động nữa, cô gái bên quản lý nhà đất chứng kiến hết thảy bèn hét lên một tiếng rồi tháo chạy khỏi hiện trường.

Trong ánh đèn, cơ thể của một người đàn ông được quấn một nửa bằng rèm, bị treo trước cửa sổ.

Viên cảnh sát phía trước quay lại nhìn tôi, khuôn mặt anh ta tái nhợt đi vì sợ. Bản thân tôi cũng cảm thấy máu nóng dồn lên đầu, tóc dường như đều dựng cả lên.

Không biết là ai đã bật đèn phòng khách lên, người đàn ông bị treo cổ lộ ra danh tính thật sự. Lưỡi của anh ta thè ra một mẩu giữa môi và răng, vẻ mặt xanh tím khiến người ta khiếp sợ. Anh ta mặc áo sơmi trắng, quần tây màu đen đã ướt sũng, đôi giày da bó chặt ngón chân lại.

Một cảnh sát cầm tấm ảnh của Trâu Dương trong tay rồi lại gần cửa sổ sát đất, giơ lên đối chiếu cẩn thận. Người đàn ông trẻ tuổi có đôi lông mày rậm, khuôn mặt vuông chính là Trâu Dương. “Thằng cha này tự sát vì sợ tội rồi!”

Chưa tới hai ngày, vụ án đã sắp được phá giải, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Nghi phạm đã chết, không cần xét xử tại tòa, đối với các trinh sát viên và thẩm vấn viên thì có lẽ là một tin tốt.

Nhưng tôi không thấy thoải mái, công việc mà phòng kĩ thuật phải làm còn rất nhiều, cần hợp thành chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, tôi phải tiếp tục tìm kiếm bằng chứng từ hiện trường và thi thể. Cái chết không đối chứng là thứ không tồn tại đối với các bác sĩ pháp y.

“Các trinh sát viên rút về, để lại hiện trường cho bác sĩ pháp y.” Đội trưởng truyền đạt mệnh lệnh.

Các trinh sát lần lượt rời khỏi hiện trường, tôi bắt đầu chuẩn bị khám nghiệm tử thi. Nút thắt mà Trâu Dương sử dụng để treo cổ cùng loại với nút thắt khi Saddam Hussein 1 bị hành quyết, nó thường được gọi là “nút treo cổ”.

1. Saddam Hussein (1937-2006): Chính trị gia người Iraq, người giữ chức vụ tổng thống từ năm 1979 đến năm 2003.

Trong căn hộ đơn rộng hơn 40m 2 này, sàn nhà rất sạch sẽ, nhà vệ sinh còn có một cây lau nhà bị ướt. trên bàn nhỏ uống trà có bảy chai rượu rỗng và nửa chai rượu đang uống dở. Rất nhiều người uống rượu để tăng lòng can đảm trước khi tự sát, điều này cũng có thể giảm bớt sự đau đớn trước khi chết.

Phòng ngủ cực kì gọn gàng, gối được gấp ngay ngắn trên chăn, không có khăn trải gối. Trên tủ đầu giường có hai chiếc điện thoại, điện thoại của Trâu Dương đã hết pin, điện thoại của Trần Yến thì bị tắt nguồn.

Cỏ vẻ như Trâu Dương cảm thấy không cần phải che giấu nữa.

Tôi đã khám nghiệm không gian hiện trường. Khi mở cửa tủ lạnh ra, tôi rùng mình một cái, bên trong có vài mẩu thịt màu đỏ tươi - mô người. Chúng tôi còn tìm thấy một con dao nhỏ. quan sát từ hiện trường, bằng chứng phạm tội của Trâu Dương đã vô cùng xác thực. Chúng tôi gọi cho xe chở xác, di chuyển thi thể về phòng giải phẫu.

Đây là một lần giải phẫu mà không có áp lực phá án.

Thân thể của Trâu Dương cường tráng, nước da ngăm đen, khi lưỡi dao rạch xuống, có thể cảm nhận được cơ bụng của anh ta rất dày. Mạng lưới như cành cây màu xanh đục xuất hiện trên ngực và bụng, đó là mạng lưới các tĩnh mạch đã thối rữa, thường xuất hiện từ hai đến bốn ngày sau khi chết, xuất hiện trước tiên ở phần bụng và ngực trên, rồi dần dần lan rộng ra khắp cơ thể. Chẳng cần đến gần thì cũng có thể ngửi thấy mùi xác thối, các dấu hiệu phân hủy cho thấy thời gian tử vong là từ bốn mươi tám đến bảy mươi hai giờ.

Cổ của Trâu Dương có dấu vết chịu lực tác động rõ ràng lúc còn sống, không có vết thương chí mạng nào khác. Quả nhiên là tử vòn do ngạt cơ học. Trong bụng anh ta toàn là bia, hẳn là uống nhiều rồi mới treo cổ.

Tôi lấy mẩu tăm bông ở dương vật của anh ta, dựa theo lý thuyết về sự tiếp xúc để lại dấu vết, nếu xong việc mà anh ta không đi tắm, mẫu tăm bông ở dương vật sẽ có xác suất chắc chắn giám định ra DNA của Trần Yến, vật thì chuỗi bằng chứng sẽ càng hoàn chỉnh hơn.

Giải phẫu xong xuôi, tôi tiến hành khâu lại thi thể cho Trâu Dương một cách cẩn thận. dù anh ta lúc còn sống có tội ác tày trời thì thi thể cũng nên được tôn trọng.

Vợ chưa cưới của Trâu Dương nhận được thông báo nhận dạng thi thể. Vành mắt cô ấy đỏ hoe, không còn vẻ bình tĩnh như trước đó, cô ấy chậm rãi đến gần bàn giải phẫu, trong mắt lóe lên sự thất vọng, im lặng một lúc rồi che mặt rời đi.

Sau khi gửi tài liệu khám nghiệm đi, tôi được đồng nghiệp lôi ra ngoài ăn cơm, buổi tối ngủ một giấc ngon lành. Kể ra cũng kì lạ, mười tám năm làm bác sĩ pháp y, gần như ngày nào tôi cũng tiếp xúc với xác chết, nhưng lại chưa bao giờ trông thấy họ trong mơ.

Trong lòng tôi có phần nuối tiếc, người có hiềm nghi lớn nhất trong vụ án đã chết, có một số sự thật có lẽ sẽ vĩnh viễn bị mang đi.

Không ngờ, buổi sáng ngày thứ hai sau khi phát hiện ra thi thể Trâu Dương, tôi nhận được cuộc gọi từ Cục Cảnh sát thành phố, mô người trong tủ lạnh nhà Trâu Dương là của Trần Yến, nhưng con dao được tìm thấy trong căn hộ của Trâu Dương không phải là công cụ gây án, trên đó không giám định ra DNA của Trần Yến.

Ngay sau đó, tôi nghe được một chuyện gây sốc. Không giám định ra DNA của Trần Yến trên dương vật của Trâu Dương, nhưng giám định ra DNA của một nam giới khác, trùng khớp với DNA được tìm thấy trong móng tay của Trần Yến. Trên sợi cáp mạng đã siết cổ Trâu Dương cũng giám định ra DNA tương tự.

Chuỗi bằng chứng gần như hoàn chỉnh đã xuất hiện sai sót lớn.

Lẽ nào cái chết của Trâu Dương có uẩn khúc chăng?

Tôi vội vàng làm báo cáo, đại đội trưởng im lặng hồi lâu rồi tỏ ý: Vụ án phải được tiếp tục điều tra. Sợi dây đàn mà mọi người khó khăn lắm mới buông lỏng lại lập tức được kéo căng lên. Phòng kĩ thuật tức khắc mở cuộc họp để sắp xếp lại các manh mối.

Nhìn lại tình hình khám nghiệm hiện trường, chúng tôi nhận thấy căn hộ ngăn nắp đến nỗi có phần bất thường. Trâu Dương đi giày da lúc treo cổ, nhưng trên sàn nhà lại không có dấu chân, trên tay nắm cửa cũng không có dấu vân tay. Có thể có người đã dọn dẹp hiện trường, hơn nữa nhất định có quen biết với Trâu Dương.

Chỉ quan sát thi thể, Trâu Dương phù hợp với cái chết do treo cổ tự vẫn. Nhưng xét đến việc anh ta sử dụng “nút treo cổ” thì sau gáy hẳn cũng phải có dấu vết rõ ràng mới đúng.

Nếu Trâu Dương không tự sát, vậy rất có thể khả năng có người đã dùng dây cáp mạng siết cổ Trâu Dương từ phía sau đến bất tỉnh hoặc đến chết, sau đó treo anh ta lên bằng “nút treo cổ”.

Trước đó, chúng tôi xét nghiệm thấy thuốc an thần và thuốc ngủ trong dạ dày của Trâu Dương cùng một loại với thuốc trong cơ thể Trần Yến. Suy đoán ban đầu là Trâu Dương gây mê để cưỡng hiếp Trần Yến, sau đó uống thuốc ngủ rồi treo cổ tự tử.

Bây giờ, có vẻ như buộc phải lật lại kết luận rồi.

Tổ chuyên án truy xuất camera ở đại sảnh căn hộ nhỏ của Trâu Dương. Lúc 11 giờ 50 phút tối ngày Trần Yến chết, có người bước vào căn hộ, rời đi lúc hơn 1 giờ sáng hôm sau, một tiếng sau lại quay về căn hộ. Hơn 3 giờ sáng, hắn lại rời khỏi căn hộ và không bao giờ xuất hiện nữa.

Người này xuất hiện trong khoảng thời gian Trâu Dương tử vong, điều này rất đáng nghi. Khuôn mặt trong video rất mờ, nhưng tôi cảm thấy dáng người này trông rất giống Ngô Thắng.

Ngô Thắng với tư cách là hôn phu của người quá cố, vốn dĩ phải được điều tra trước tiên. Tuy nhiên, DNA của Trâu Dương lại xuất hiện trong âm đạo của Trấn Yến, manh mối rõ ràng này đã ảnh hưởng đến hướng điều tra của chúng tôi, khiến chúng tôi xếp Trâu Dương vào danh sách nghi phạm chính ưu tiên.

Các đồng nghiệp nhớ rằng Ngô Thắng cũng có mặt khi “Thông báo giám định ý kiến” của Trần Yến được đưa ra, lúc biết cảnh sát đã xác định được kẻ tình nghi, anh ta tỏ ra rất bình tĩnh, mong muốn truy bắt hung thủ cũng không mạnh mẽ.

Ngô Thắng nói: “Người cũng không còn nữa, bắt được hung thủ thì có ích gì, tôi hi vọng có thể được bồi thường thỏa đáng.”

Nhiệm vụ cấp bách trước mắt là tìm ra Ngô Thắng.

Đêm khuya hôm đó, ngày thứ tư sau khi thi thể của Trần Yến được phát hiện, cảnh sát đã phá hỏng giấc mơ đẹp của Ngô Thắng. Lúc đó, anh ta đang ngủ cùng nhân tình.

Nhân tình của Ngô Thắng là một trình dược viên, yêu thích sự thuận tiện trong công việc của anh ta ở Cục Y tế. Cô ta biết thừa Ngô Thắng đã đính hôn, nghe anh ta than phiền rằng không còn tình cảm với vợ sắp cưới nữa. Cô ta hiểu rõ Ngô Thắng sẽ không cưới mình, nhưng chính vì người đàn ông này không che giấu điều gì, cộng thêm việc Ngô Thắng luôn viết thơ cho cô ta từ lần đầu gặp nhau, nên người phụ nữ này cảm thấy hai người họ chính là tình yêu đích thực.

Có lẽ đoán được Ngô Thắng đã gây chuyện, cô ta vội nói với cảnh sát rằng bản thân mù quánh: “Sớm biết anh ta không phải loại người tốt lành gì mà.”

Buổi sáng ngày thứ hai sau khi tôi và Ngô Thắng gặp mặt, tôi đang lấy máu cho anh ta trong phòng thẩm vấn.

Ngô Thắng có chiều cao trung bình, thân hình hơi gầy. mái tóc rẽ ngôi, mắt một mí, đôi mắt nhỏ, đeo một cặp kính gọng vàng. Bên trên mặc áo sơmi trắng, bên dưới mặc quần tây màu xám phẳng phiu và đôi giày da mới không dính hạt bụi.

Anh ta gào lên rằng bản thân là người nhà của nạn nhân, muốn kiện Cục Cảnh sát. Anh ta không dùng những lời lẽ thô tục, mà thỉnh thoảng phun ra mấy câu phản đối mang vẻ trưởng giả.

Vẻ mặt của hai nhân viên cảnh sát rất hốc hác, bằng chứng nắm được là không đủ, trong lòng họ cũng không chắc chắn.

Tôi bảo Ngô Thắng xắn tay áo lên, phát hiện ra vài vết thương vừa đóng vảy trên cẳng tay anh ta. Tay của anh ta rất lạnh, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Kim lấy máu của tôi chọc xuống khá mạnh, khi rút nó ra, một giọt máu to bằng hạt đậu xanh ứa ra từ đầu ngón tay, Ngô Thắng không co tay cũng không run rẩy, anh ta cũng không cau mày, trái lại còn lịch sự gật đầu với tôi. Tôi đã từng lấy máu của 1800 người, những người không sợ đau như anh ta thật sự không nhiều.

Khi chuẩn bị điền thông tin, tôi dừng lại một giây rồi đưa thẻ lấy máu và bút cho Ngô Thắng: “Nào, kí yên đi.”

Ngô thắng nhận lấy cây bút bằng tay trái và kí tên. Tôi ngẩng đầu nhìn cảnh sát phụ trách thẩm vấn, anh ấy nhìn chằm chằm vào tay trái của Ngô Thắng với đôi mắt mở to.

Vết thương hình lưỡi liềm phía bên phải cổ của Trần Yến sâu hơn phía bên trái, rất có khả năng là do người thuận tay trái gây ra.

Ngô Thắng kể rằng vào đêm Trần Yến biến mất, anh ta tăng ca ở cơ quan suốt đêm, sáng hôm sau, anh ta nộp báo cáo theo yêu cầu của trưởng phòng đúng hạn.

Cảnh sát chất vấn về những vết thương trên cánh tay của anh ta, đầu tiên Ngô Thắng nói rằng chúng là do mình cào xước, ngập ngừng vài giây, anh ta lại bảo rằng Trần Yến thường xuyên giúp anh ta gãi ngứa, có thể là do cô ấy gây ra. Trong phần lớn thời gian, Ngô Thắng vẫn duy trì sự im lặng.

Sáng sớm ngày hôm sau, anh ta bắt đầu trở nên nôn nóng, lo lắng việc bị cảnh sát thẩm vấn sẽ ảnh hưởng đến công việc, anh ta làm ầm lên, nói là cơ quan không cho xin nghỉ: “Còn một đống việc, chắc chắn là lãnh đạo đang sốt ruột.”

Cảnh sát muốn giúp anh ta gọi điện xin nghỉ, Ngô Thắng có chút hoảng sợ, vội vàng nói không cần. Cảnh sát hỏi Ngô Thắng tại sao làm việc lâu như vậy mà vẫn chỉ là một nhân viên nhỏ bé.

Ngô Thắng hơi đỏ mặt, vặn lại: “Nhân viên thì đã làm sao, thành tích thi công công chức năm đó của tôi đứng đầu thành phố đấy.”

Nhân viên cảnh sát tâng bốc anh ta vài câu, Ngô Thắng oán trách: “Có ích gì chứ! Sống còn không bằng sinh viên tốt nghiệp đại học hạng tư.”

Đợi anh ta dần dần buông lỏng phòng bị, nhân viên cảnh sát bèn nói với Ngô Thắng: “Đêm đó anh đã uống bao nhiêu chai rượu với Trâu Dương.”

“Đã lâu rồi tôi không gặp cậu ta.” Ngô Thắng phản ứng rất nhanh nhạy, không hề bị mắc mưu.

Cảnh sát lại hỏi: “Tại sao anh lại giết anh ta?”

“Chẳng phải cậu ta tự sát hay sao?” Ngô Thắng cuối cùng cũng để lộ sơ hở.

Nguyên nhân tử vong của Trâu Dương còn điểm nghi vấn, chúng tôi cũng không thông báo về cái chết ra bên ngoài.

Phải đến khi cảnh sát cầm ảnh chụp camera căn hộ ra, Ngô Thắng mới thừa nhận rằng đêm đó từng đến nhà Trâu Dương. Anh ta nghi ngờ vợ sắp cưới đang ở cùng Trâu Dương, khi nhìn thấy Trâu Dương đang uống rượu một mình trong căn hộ, anh ta bèn bỏ đi.

Bóng dáng trong camera mờ mịt, ngay cả cảnh sát cũng không thể xác nhận đó là ai, nhưng Ngô Thắng đã lật ngược lời mình nói lúc vừa nhìn thấy tấm ảnh.

Ngô Thắng đã lỡ miệng, tôi nhận ra rằng chuỗi bằng chứng mới bắt đầu được móc nối lại với nhau.

Đã có kết quả xét nghiệm giám định DNA của Ngô Thắng. Bằng chứng sinh học ở bộ phận sinh dục của Trâu Dương, dây cáp mạng và trong móng tay của Trần Yến đều đến từ anh ta.

Theo lý mà nói, anh ta là hôn phu của Trần Yến, việc có DNA của nhau trên cơ thể là điều rất bình thường, không có khả năng làm căn cứ để kết tội. Tuy nhiên, Ngô Thắng không thể phủ nhận DNA mà bản thân để lại trên sợi cáp mạng, cuối cùng anh ta thừa nhận rằng vì trả thù cho Trần Yến mà đã sát hại Trâu Dương, nhưng lại phủ nhận việc bản thân sát hại Trần Yến.

Mặc dù Ngô Thắng và Trâu Dương đều là bạn nối khố, nhưng Ngô Thắng đã cảm thấy mình thấp hơn người khác nửa cái đầu về một tính cách từ khi còn nhỏ. Anh ta nhớ khi có có một lần xảy ra mâu thuẫn, cha đã buộc anh ta phải xin lỗi Trâu Dương bởi vì cha của Trâu Dương có chức vụ cao.

Sau khi thừa nhận đã sát hại Trâu Dương, trạng thái của Ngô Thắng không còn tốt như ban đầu nữa, nhưng đôi mắt vẫn rất có hồn, trên mặt không tỏ vẻ hối hận.

Bộ phận kĩ thuật và trinh sát đã khôi phục quỹ đạo di chuyển điện thoại của Ngô Thắng và Trần Yến vào đêm xảy ra vụ án, xác định điện thoại của Trần Yến được Ngô Thắng mang đến nhà Trâu Dương. Cho đến lúc này, Ngô Thắng mới chịu thừa nhận là mình đã giết hại Trần Yến, đồng thời ngụy tạo hiện trường để đổ lỗi cho Trâu Dương.

Anh ta cho rằng bản thân đã chuẩn bị tốt, vụ án điều tra nhiều nhất chỉ đến việc “tự sát vì sợ tội” của Trâu Dương mà thôi. Nhưng dù anh ta có giở bao nhiêu thủ đoạn thì sự thật đều nằm trên thi thể, không thể thay đổi được.

Đối mặt với sự thẩm vấn, Ngô Thắng từ đầu đến cuối vẫn không từ bỏ việc bào chữa. Anh ta nói mình chỉ cầm dao đe dọa Trần Yến, không ngờ rằng cô ấy lao thẳng tới cướp lấy, con dao vô tình đâm vào bụng của Trần Yến.

Về việc giết chết Trâu Dương và giá hoạ cho anh ta, tất cả đều là do Trâu Dương “có lỗi trước”, do anh ta ngoại tình nên dứt khoát “để một đôi gian phu dâm phụ cùng xuống bầu bạn với nhau đi.”

Ngô Thắng nói bản thân vô tội, như thể anh ta mới là nạn nhân vậy.

Nhưng sau khi điều tra, chúng tôi phát hiện ra mối quan hệ giữa Ngô Thắng và Trần Yến không hề đơn giản như vậy.

Trần Yến yêu Ngô Thắng sâu đậm. Khi yêu đương lúc lên đại học, Trần Yến đối xử rất tốt với Ngô Thắng, cô ấy chủ động chi tiêu cho mọi chi phí hẹn hò.

Sau khi tốt nghiệp, Ngô Thắng thi vào Cục Y tế huyện rồi làm công chức. Trần Yến là một cô gái ngoan ngoãn bướng bỉnh, theo lời của cha mẹ cô ấy là “tương đối thẳng thắn (tiếng địa phương, đơn giản thực tế)”, cô ấy cho rằng tiếp đó hai người nên đi làm, kết hôn, sinh con theo lẽ thường.

Trần Yến mang thai, cha mẹ hai bên gặp mặt để bàn chuyện hôn nhân đại sự, chịu áp lực từ phía cha mẹ, Ngô Thắng không dám đưa ra ý kiến khác. Trên thực tế, anh ta rất phản đối việc kết hôn.

Vào năm thứ hai đi làm, Ngô Thắng trải nghiệm sự bất lực trong công việc. Anh ta tin rằng kiến thức, tài năng, cách đối nhân xử thế của mình đều không thua kém người khác, nhưng cơ quan lại trao vị trí cho hai đồng nghiệp mới, một trong số họ còn được xác định là đối tượng thăng chức trọng điểm.

Sự việc này đả kích rất lớn đến Ngô Thắng. Anh ta cho rằng sự thành công của hai người đó là do “nhờ quan hệ”, mà bản thân lại yếu ớt không có thế lực. Để cạnh tranh công việc, anh ta đã tìm đồng nghiệp vay tiền mua một thùng rượu nổi tiếng để tặng lãnh đạo, nhưng việc sắp thành lại hỏng. Ngô Thắng tức giận: “Không có quan hệ, uổng công thật.”

Trần Yến khuyên anh ta nghĩ thoáng một chút, đừng quá thực dụng như vậy. Ngô Thắng lại cho rằng Trần Yến không giúp ích được gì cho sự nghiệp của anh ta.

Nhân viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn đã gặp bạn cùng lớp đại học của Ngô Thắng. Người này kể rằng Ngô Thắng thích luồn cúi khi còn học đại học. Trước khi tốt nghiệp, một người bạn cùng lớp đã nộp hồ sơ vào Cục Y tế nhưng bị từ chối ở giai đoạn kiểm tra, nhờ cậy mối quan hệ nghe ngóng mới biết được, hóa ra có người đã tố cáo những việc xấu của anh ta.

Không lâu sau, Ngô Thắng kí thỏa thuận công việc với Cục Y tế. Không ai chứng thực được anh ta là người đã tố cáo người bạn cùng lớp, nhưng kể từ đó, hầu hết các bạn học đều bắt đầu khinh thường Ngô Thắng, cho rằng anh ta là người không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.

Trong một cơ hội tình cờ, Ngô Thắng quen biết con gái của cục trưởng. Anh ta cảm thấy đối phương không hề ghét bỏ mình, tâm tư linh hoạt trở lại. anh ta khao khát thay đổi vận mệnh nhờ sự giúp sức của con gái người lãnh đạo.

Khi Ngô Thắng biết tin Trần Yến có thai, anh ta từng nghĩ đến việc nói rõ ràng hoặc làm đăng kí kết hôn rồi li hôn, nhưng điều này sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch theo đuổi con gái người lãnh đạo của anh ta. Ở nơi nhỏ bé này, một khi vụ kiện li hôn nổ ra, danh tiếng mà bị hủy hoại là sẽ không còn sống nổi nữa.

Ngô Thắng không thể đưa ra lí do chia tay, anh ta sợ Trần Yến sẽ ầm ĩ nên chỉ có thể dần dần lạnh nhạt với cô ấy. Tháng đó, anh ta chỉ quan hệ tình dục với Trần Yến có một lần, hơn nữa còn ở trong thời gian an toàn, sau đó thì anh ta đi công tác. Tính toán như vậy, Ngô Thắng cảm thấy mình chắc chắn đã bị lừa dối, đứa trẻ trong bụng Trần Yến chỉ có thể thuộc về bạn trai cũ của cô ấy, Trâu Dương.

Vào ngày làm đăng kí kết hôn, để ăn tối với con gái của lãnh đạo, Ngô Thắng nói dối Trần Yến rằng cơ quan có việc gấp. Ngày hôm đó, Trần Yến và Ngô Thắng đã cãi nhau một trận. Trần Yến nói thứ Hai bắt buộc phải đi đăng kí, bảo Ngô Thắng xin nghỉ phép trước.

Sự lạnh nhạt của Ngô Thắng khiến Trần Yến nảy sinh nghi ngờ, cô ấy đã kiểm tra tung tích và tài khoản ngân hàng của Ngô Thắng. Buổi tối cuối tuần, hai người ba mặt một lời với nhau. Đối mặt với nghi vấn ngoại tình, Ngô Thắng cắn ngược lại Trần Yến, cho rằng cô ấy vụng trộm.

Chia tay là phải trả giá, Ngô Thắng không muốn chịu trách nhiệm. Sau khi suy nghĩ một hồi, anh ta nhen nhúm ý định giết người.

Chiều hôm đó, Trần Yến gọi điện hẹn Ngô Thắng gặp nhau ở công viên nơi họ từng đến để nói chuyện. Hai người lúc đầu rất kìm chế, nói về nhiều kỉ niệm đã qua, bầu không khí cũng được coi là hòa hợp. Hơn 10 giờ tôi, họ đi sâu vào rừng, Trần Yến uống hết đồ uống trong tay, bên trong đó đã bị Ngô Thắng bỏ thuốc ngủ vào.

Trần Yến nói bản thân trong sạch, cô ấy gọi cho Trân Dương bảo rằng ba người có thể làm giám định quan hệ cha con. Ngô Thắng thử thăm dò, nói hay là trước tiên đừng sinh đứa bé ra, sau này hẵng tính tiếp.

Trần Yến sụp đổ, khóc lóc và đe dọa Ngô Thắng, nói rằng cô ấy sẽ đến làm ầm ở cơ quan của anh ta. Nói đến nỗi kích động, Trần Yến tát thẳng vào mặt Ngô Thắng. Ngô Thắng đẩy Trần Yến một cái, rồi hai người bắt đầu giằng co.

Ngô Thắng dùng tay trái tóm lấy cổ Trần Yến, đẩy cô ấy xuống đất. Anh ta lấy tay phải bịt miệng Trần Yến, không để cô ấy hét lên. Đôi môi của Trần Yến chịu lực tác động, niêm mạc môi hình thành những vết thương đệm dưới răng, các vết bầm tím và đốm xuất huyết xuất hiện trong chốc lát.

Sau một đến hai phút, Trần Yến ngừng la hét, Ngô Thắng dùng cả hai tay siết chặt cổ của cô ấy, móng tay để lại những vết thương hình lưỡi liềm trên cổ. Trần Yến cố gắng giãy giụa, móng tay cào vào cánh tay của Ngô Thắng. Ngô Thắng tiếp tục dùng lực, khiến xương lưỡi của Trần Yến bị gãy. Cô ấy đã hoàn toàn bất động.

Đồng tử của Trần Yến giãn ra, một số giọt máu to bằng đầu kim nổi lên.

Sau khi giết Trần Yến, Ngô Thắng không hề cảm thấy lo lắng và áy náy mà chỉ muốn che giấu sự thật về tội ác của mình.

Ngô Thắng lấy điện thoại và ví của Trần Yến, nhân lúc trời tối đến nhà Trâu Dương và nói muốn uống hai ly. Khi uống rượu, Trâu Dương dùng ly thủy tinh của chính mình, Ngô Thắng thì dùng ly giấy dùng một lần.

Trâu Dương liên tục giải thích rằng anh ta và Trần Yến trong sạch. Ngô Thắng lợi dụng lúc Trâu Dương đi vệ sinh, bỏ thuốc ngủ đã nghiền thành bột vào ly của anh ta.

Sau khi Trâu Dương ngủ say, Ngô Thắng với lấy ly giấy dùng một lần, cởi quần của Trâu Dương rồi thu mẫu tinh dịch của Trâu Dương bằng kích thích vật lý.

Xong việc, Ngô Thắng chỉnh lại quần áo cho Trâu Dương, nhặt sợi dây cáp mạng lên, tàn nhẫn siết cổ Trâu Dương cho đến khi anh ta không còn vùng vẫy nữa. Ngô Thắng buộc một nút treo cổ bằng dây cáp mạng, treo Trâu Dương trước cửa sổ sát đất.

Sau đó, Ngô Thắng mở điện thoại của Trần Yến, xóa cuộc trò chuyện không vui vẻ giữa hai người, cũng như cuộc trò chuyện giữa Trần Yến và Trâu Dương, rồi anh ta dùng khăn trải gối lau sạch điện thoại, đặt nó ở trên tủ đầu giường cùng với điện thoại của Trâu Dương. Anh ta còn lau sàn nhà, lấy đi khăn mặt và ly giấy. Trước khi a ngoài còn dùng khăn lau mặt lau sạch tay nắm cửa.

Ngô Thắng quay trở lại khu rừng trong công viên, cởi quần áo của Trần Yến, ngụy tạo hiện trường thành vụ hiếp giết.

Ngô Thắng đứng cạnh thi thể, dùng dao rạch bụng Trần Yến. Anh ta khai với cảnh sát rằng mình hận đứa trẻ đó. Nếu không có đứa trẻ này, có lẽ anh ta có thể không cần phi sức mà đá Trần Yến đi rồi.

Việc khai nhận quá trình gây án đã tương dối, nhưng công cụ gây án vẫn chưa được xác định. Công cụ phạm tội là một mắt xích quan trọng trong chuỗi bằng chứng, nếu thiếu nó, vụ án vẫn sẽ còn sai sót.

Nhiệt độ trong phòng thẩm vấn vừa phải, ánh đèn rất trắng và sáng, vẻ mặt của Ngô Thắng hơi vàng vọt, kêiru tóc duy trì sự ổn định, chỉ là râu ria đã mọc nhiều, môi bị bong da.

Dù đã thừa nhận hai vụ giết người nhưng anh ta vẫn tự bào chữa, thậm chí còn cố gắng giữ lại thể diện cho mình. sau khi bị chất vấn đến mức không nói nên lời, anh ta nói: “Tôi chưa nghỉ ngơi cho tốt, đầu óc có chút rối loạn.”

Cảnh sát mang toàn bộ dụng cụ sắc nhọn trong nhà Ngô Thắng vào phòng thẩm vấn, xếp chúng thành một hàng trên bàn. Tôi cảm thấy không mấy khả quan, lỡ như con dao thật sự bị ném xuống sông, chưa kể tốn thời gian và công sức trục vớt, còn không chắc sẽ thành công, cứ coi như vớt lên thì cũng không xét nghiệm được DNA.

Các đồng nghiệp ngầm hiểu, bèn bỏ qua công cụ gây án, chuyển sang những câu hỏi khác, họ nhận thấy mỗi khi nhắc đến cơ quan, ánh mắt của Ngô Thắng sẽ có phần đờ đẫn.

Chúng tôi chạy một chuyến tới văn phòng của Ngô Thắng, cạy ngăn kéo bàn làm việc của anh ta, quả nhiên tìm thấy một con dao gấp một lưỡi.

Lại đẩy cửa phòng thẩm vấn ra, Ngô Thắng quay lưng với cửa. Áo sơmi của anh ta dính chặt vào người, sau lưng ướt đẫm một mảng. Người đồng nghiệp nhấc chiếc túi đựng vật chứng trong suốt lên rồi lắc trước mặt Ngô Thắng, bên trong đựng một con dao gấp. Vẻ mặt của Ngô Thắng thay đổi, anh ta cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm vào gạch lát sàn.

Một lúc lâu sau, anh ta ngẩng đầu lên, nói: “Tôi đói rồi, muốn ăn chút gì đó.”

Chúng tôi đã giám định ra DNA của Trần Yến trong kẽ hở của vỏ dao, con dao gấp này vô cùng tinh xảo, có lẽ Ngô Thắng không nỡ vứt đi.

Khi kết thúc cuộc thẩm vấn, Ngô Thắng nói: “Tôi muốn biết đứa bé đó là con của ai?”

Tôi đẩy tờ giấy giám định DNA đến trước mặt anh ta, công nghệ không biết nói dối, người mà Ngô Thắng tự tay giết chết chính là con trai của mình.

Anh ta cúi đầu, bờ môi run rẩy, cũng chẳng con lời bào chữa nào nữa.

Vụ án tuy đã được phá giải nhưng tôi vẫn phải làm các tài liệu hồ sơ như giấy giám định..., vẫn là không có thời gian rảnh rỗi. Bằng chứng phải phát huy được tác dụng lớn nhất, vậy thì vụ án mới không để lại sự tiếc nuối, càng không để người đã khuất phải chịu oan ức.

Tôi nhớ đến con gái của người lãnh đạo mà Ngô Thắng đã đánh cược mọi thứ để theo đuổi, thật ra cô ta không hề thích anh ta. Ngô Thắng chỉ có thể được coi là một trong rất nhiều người theo đuổi cô ta mà thôi.

Ngô Thắng rất hào phóng với cô gái có gia cảnh vượt trội, không tiếc chi tiền, thường tặng những món quà nhỏ tinh tế. Cô gái có ấn tượng không tồi với Ngô Thắng, cảm thấy Ngô Thắng rất tài năng, trưởng thành, hài hước mà lại không bám dai như đỉa, bất kể là trò chuyện hay ăn uống, Ngô Thắng đều khiến cô ta cảm thấy rất thoải mái, mỗi tuần còn viết cho cô ta một bài thơ, điều này cũng khiến cô gái được hưởng lợi.

Tuy nhiên, biểu hiện của Ngô Thắng quá hoàn hảo, ngược lại khiến cô gái ngần ngại, cô ta nói: “Tôi theo đuổi sự hoàn hảo, nhưng không tin vào sự hoàn hảo như vậy.”

Tôi không thể không thừa nhận rằng đây là một cô gái thông minh. Có lẽ từ khoảnh khắc nảy sinh ý nghĩ xấu xa, Ngô Thắng đã được định sẵn sẽ bước vào con đường không thể quay lại, “tính toán” càng khéo léo thì thế nào cũng thất bại.

Tội ác hoàn hảo ư? Anh ta nghĩ nhiều rồi.

« Lùi
Tiến »