Một loại thiết kế nội thất, mà trong đó, giường và tủ quần áo được tích hợp một cách thông minh vào cùng một bộ đồ nội thất.
Thời gian xảy ra vụ án: Tháng 8 năm 2014
Tóm tắt tình tiết vụ án: Hách Tô Lan, một cư dân trong khu vực, đã tìm thấy thi thể của cô con gái bị mất tích dưới gầm giường trong phòng ngủ tại nhà.
Người chết: Lâm Lị Lị
Phân tích khám nghiệm tử thi: Đầu và mặt bầm tím. Phần cổ có vết cấu màu đỏ sẫm, xương lưỡi bị gãy, tim và phổi có đốm xuất huyết.
Cổ tay phải có vết cắt của vật sắc bén, phần mép ngay ngắn, dấu hiệu sinh tồn không rõ ràng, suy đoán là tổn thương trong giai đoạn cận tử hoặc sau khi chết.
Các vết hoen tử thi nằm ở vị trí tiếp xúc với gầm giường không bị đè ép, màu sắc bình thường, chứng tỏ sau khi chết chưa từng bị xê dịch, phòng ngủ chính là hiện trường xảy ra vụ án.
Phía Bắc bốn mùa rõ rệt, công việc của bác sĩ pháp y chúng tôi cũng “bốn mùa rõ rệt”.
Tôi không thích mùa hè cho lắm. Mùa hè là mùa cao điểm xảy ra tai nạn đuối nước, đồng thời do thời tiết nắng nóng nên con người tâm tính thất thường, những vụ án sẽ tương đối nhiều. Tôi luôn bận đến mức quay như chong chóng, nếu không ở hiện trường án mạng thì là ở phòng pháp y.
Ngoài sự dồi dào của cuộc sống, mùa hè còn có một đặc điểm khiến người ta chán ghét - mùi nồng nặc. Một số mùi, dù cho từng ngửi vô số lần, sớm đã quen thì vẫn khó mà yếu thích chúng được.
Vào cuối mùa hè năm đó, tôi ngửi thấy mùi quen thuộc ấy trong phòng của một cô gái.
Sợi dây phong tỏa màu vàng bao quanh một ngôi nhà mái bằng có sân riêng, cổng kim loại, sơn màu đỏ chói mắt. Cánh cổng mở rộng, bên trên có một ổ khóa khổng lồ, trên đó dán một cặp câu đối đỏ lỗng lẫy với dòng chữ “Của cải nhiều trăm sông tụ về biển, việc kinh doanh phát đạt qua nhiều năm.”
Ba mươi phút trước, Trung tâm chỉ huy nhận được từ cảnh sát rồi thông báo cho tôi về việc tìm thấy một nữ thi thể ở khu vực này, trước khi cúp máy, cô ấy thân thiện nhắc nhở - Hiện trường trong nhà, hãy chuẩn bị tinh thần cho tốt.
Tôi vừa bước vào sân, một con chó to màu vàng đã phát ra tiếng gầm gừ mạnh mẽ, nhảy lên vồ lấy tôi, đầu móc buộc con chó lắc lư dữ dội, sợi dây xích bị kéo căng ra.
Kĩ thuật viên giám định dấu vết A Lương lùi lại một bước, suýt giẫm lên chân tôi. Chiều cao và cân nặng của A Lương đều trên 180, nếu bị giẫm phải thì chắc chắn sẽ rất thê thảm.
Một người phụ nữ trung niên được dìu ra ngoài, khuôn mặt xám như tro
Người phụ nữ có phần quen mắt, tôi nhìn bà ấy hai lần, tim đập thình thịch, sẽ không trùng hợp như thế chứ?
Bà ấy tên là Hách Tố Lan, chúng tôi mới gặp nhau sáng nay.
Hơn 9 giờ sáng, Hách Tố Lan đến Cục Cảnh sát trình báo mất tích, ngồi đối diện với tôi. Khuôn mặt bà ấy tối sầm và đỏ bừng, đưa ra một tấm ảnh với đôi bàn tay chai sạn, nứt nẻ - một cô gái có khuôn mặt tròn, đôi mắt to, buộc tóc đuôi ngựa, nét mặt hồng hào như quả táo, lông mày giống Hách Tố Lan.
Bà ấy cho biết đây là cô con gái Lâm Lị Lị, cô ấy đã mất tích hai ngày rồi.
Lâm Lị Lị là con một, đang theo học tại một trường đại học địa phương, sau kì nghỉ hè là sẽ lên năm hai. Hai ngày trước, lúc 7 giờ sáng thứ Hai, Hách Tố Lan và chồng vội vã đến công trường sửa chữa cách đó 50km, trước khi đi, Lị Lị vẫn đang ngủ trong phòng, nhưng kể từ đó thì không thấy cô ấy nữa, điện thoại cũng luôn tắt máy.
Tôi từng xử lý một lượng lớn thông tin của người mất tích, theo kinh nghiệm của tôi, những người trưởng thành có tinh thần bình thường sẽ không dễ dàng biến mất. Rất ít người thật sự mất tích, đa số đều sớm được tìm thấy không lâu sau hoặc tự quay về nhà.
Tôi cẩn thận ghi lại tình hình do mẹ Lâm Lị Lị cung cấp, dặn dò bà ấy tiếp tục tìm kiếm khi quay về và thông báo tin tức kịp thời. Nhưng không ngờ, chúng tôi lại gặp nhau lần nữa sớm như vậy, mà theo cách tôi ít mong đợi nhất.
Hách Tố Lan không nhận ra tôi, ánh mắt bà ấy bối rối. nhưng cô gái trong tấm ảnh lại hiện lên trong tâm trí tôi.
Gia đình này đã bị hủy hoại.
Thi thể của Lâm Lị Lị được người mẹ Hách Tố Lan tình cờ phát hiện ra.
Sau khi trình báo mất tích, bà ấy trở về nhà rồi tới phòng ngủ của con gái, thu dẹp bộ đồ ngủ của cô ấy bị vứt trên giường, đột nhiên, bà ấy tìm thấy con dao gọt hoa quả thường được đặt ở phòng khách, nay lại nằm trong góc tường.
Hách Tố Lan khom người nhặt con dao, quay lại thì thoáng thấy một vũng chất lỏng dinh dính màu đỏ thẫm trên gạch lát sàn bên cạnh giường. Bà ấy chấm lấy một chút, đưa lên mũi ngửi, mùi hôi tanh nồng nặc.
Hách Tố Lan nằm bò trên đất, nhìn thấy chất lỏng rỉ ra từ tấm ván gỗ dưới gầm giường. Tim bà ấy đập mạnh, rồi nhanh chóng lật chiếu và chăn lên, mở ván giường ra. Khi vừa trông thấy một đôi chân co quắp, đầu Hách Tố Lan ong lên một tiếng, hai chân mềm nhũn mà gục ngã.
Sân nhà Hách Tố Lan rất rộng rãi, có một vườn rau nhỏ, sàn lát đá cẩm thạch, có sẵn điều hòa, bình nóng lạnh năng lượng mặt trời.
Cảnh sát của đồn cảnh sát dẫn tôi đi qua phòng khách, tiến vào phòng ngủ của Lị Lị. Trong phòng lạnh lẽo khiến tôi cứ nổi da gà. Ngăn cách bởi lớp khẩu trang, tôi ngửi thấy một mùi quen thuộc, nhưng may là không quá nồng nặc. Phòng ngủ không lớn, rất gọn gàng, chiếc giường đôi bằng gỗ được đặt cạnh cửa sổ, đầu giường in một bông hoa màu tím.
Cảnh sát của đồn cảnh sát cho biết, cô gái ở đáy tủ dưới tấm ván giường.
Tôi không kìm được mà hít sâu một hơi, vị trí của thi thể đã chứng minh Lị Lị không có khả năng tự tử hoặc tử vong ngoài ý muốn, đây rất rõ ràng là bị sát hại.
Ga trải giường, chiếu đã bị vén sang một bên, có thể nhìn thấy vết màu đỏ và một lượng nhỏ vết máu văng tung tóe ở đó. Trên chiếu còn có chiếc túi xách nữ màu đen, ba lô màu đỏ, quần đùi nhữ và váy ngắn. Qua cái lỗ vuông rộng 40cm trên tấm ván giường, tôi trông thấy hai cái chân người. màu sắc đôi chân bình thường, không phát hiện thấy dấu hiệu phân hủy.
Thi thể được phát hiện càng sớm thì càng có lợi cho bác sĩ pháp y, có thể tìm thấy nhiều bằng chứng hơn.
Chúng tôi di chuyển tấm đệm, nhấc tất cả ván giường lên, Lâm Lị Lị, người đã mất tích hai ngày nay, xuất hiện ngay trước mắt.
Hai chân cô gái co lại, bắp chân và đùi khép chặt vào nhau. Chân của cô ấy bị kéo thẳng, nửa thân trên nằm ngửa, hai tay đặt sang hai bên, nhiều cuốn sách giáo khoa và vở bài tập rải rác cạnh đó.
Quả đúng là Lị Lị. Cô ấy có mái tóc ngắn màu đen nhánh, mí mắt và môi bị sưng phù nghiêm trọng. Cô ấy mặc quần lót ren màu lam nhạt, áo ngực màu trắng bị đứt một bên dây quai.
Chiếc áo ngực màu trắng giống như một đường ranh giới, chia cơ thể Lị Lị thành hai phần có màu sắc rõ rệt. Phần dưới có màu sắc bình thường, tứ chi săn chắc và có tính đàn hồi. Càng hướng lên trên thì màu sắc càng đậm, phần trước ngực phủ đầy mạng lưới các tĩnh mạch đã thối rữa như mạng nhện, đầu và mặt bị bầm tím.
Trên cổ Lị Lị có những vết cấu màu đỏ sậm, mắt cá chân và mu bàn chân phải có những vết trầy xước và bong tróc ngoài da, chắc hẳn được hình thành do cô ấy ra sức giãy giụa khi bị người nào đó bóp cổ, cọ xát vào tấm thảm.
Hai điểm này và tình trạng thối rữa ở đầu và mặt phù hợp với đặc điểm của cái chết do ngạt thở.
“Anh Lưu, anh xem chuyện gì đã xảy ra vậy?” A Lương chỉ vào hình dáng dấu chân trên mông Lị Lị, hỏi tôi.
Tôi cúi xuống nhìn, đó là một chỗ xuất huyết dưới da hình cung, điều này chứng tỏ vị trí này từng chịu lực tác động trước khi Lị Lị tử vong. Chân phải của cô gái bị bong tróc ngoài da, như thể từng bị cọ xát, có lẽ cũng được hình thành vào lúc sắp chết.
Hai điểm này cho thấy Lâm Lị Lị vẫn còn sống khi bị nhét vào đáy giường tủ!
Trong đầu tôi hiện lên một cảnh tượng: Trong đáy giường tủ tối tăm chật hẹp, ý thức của Lâm Lị Lị dần dần mơ hồ, nhưng đôi chân vẫn có thể cử động một cách yếu ớt. Trong lúc vùng vẫy, cô ấy đã đụng phải giường tủ, cuối cùng, tư thế co quắp cộng với môi trường kín mít đã dẫn tới cái chết do ngạt thở của cô ấy. Máu tươi đỏ sẫm chảy ra từ miệng và mũi của Lâm Lị Lị, men theo má chảy xuống gầm giường.
Phòng ngủ rất ngăn nắp, ngoại trừ chút vết máu trên giường thì không có dấu vết vật lộn nào rõ ràng, hơn nữa những đồ đạc đáng giá trong nhà cũng không thiếu mất.
Vị trí giấu xác cũng cực kì khéo léo, nếu chất lỏng thối rữa không thấm qua tấm ván giường, nhỏ xuống sàn nhà, lại đúng lúc bị Hách Tố Lan trông thấy, e là phải muộn thêm mấy hôm nữa thì mới bị phát hiện ra. Như vậy, manh mối để lại cho chúng tôi sẽ càng ít hơn.
A Lương cho biết, hung thủ “hành sự” rất cẩn thận. Anh ấy không tìm thấy dấu vân tay hữu ích nào ở hiện trường, anh ấy nghi ngờ nghi phạm đã cố tình đeo găng tay khi gây án.
Điều bất thường duy nhất chính là con dao gọt hoa quả màu xanh nhạt, bình thường đượg đặt ở phòng khách lại bất ngờ xuất hiện trong phòng của Lị Lị. Con dao là dao một lưỡi, trên phần cán nhựa được dán đầy băng dính, đầu mũi dao bị sứt một miếng, nhưng trên con dao không hề có vết máu rõ ràng.
Có điều tôi luôn tin rằng, kẻ thủ ác sẽ có sơ hở.
Ví dụ, có một cái giẻ ướt sẫm màu bên dưới ga giường và bên trên ván giường, làm ướt một mảng lớn. ngoài ra, sàn phòng ngủ rất sạch sẽ, nhưng để đôi dép lê nữ cạnh giường lại có vết tích của bùn sau khi khô, nếu không phải do mẹ Lị Lị, vậy thì rất có thể là chỗ hung thủ lau chùi khi hắn che đậy hiện trường.
Lúc rời khỏi sân, tôi quay đầu nhìn con chó to màu vàng đang cuộn tròn lại, chắc chắn nó đã nhìn thấy hung thủ, chỉ tiếc là nó không thể nói cho chúng tôi biết kẻ đó rốt cuộc là ai.
Chập tối, tôi mang kết quả giải phẫu đến phòng họp và tổng hợp thông tin vụ án cùng với các trinh sát viên. Nguyên nhân tử vong của Lị Lị là do bị siết cổ dẫn tới ngạt cơ học. Phần cổ của cô ấy bị chảy máu, xương lưỡi bị gãy, tim và phổi có đốm xuất huyết.
Nhưng cổ tay phải của cô ấy có một vết cắn của vật sắc bén, phần mép ngay ngắn, dấu hiệu sinh tồn không rõ ràng - xung quanh vết thương không quá sưng tấy, cũng không xuất huyết dưới da, suy đoán là tổn thương trong giai đoạn cận tử hoặc vết thương sau khu chết, chẳng lẽ hung thủ lo lắng Lị Lị chưa chết hẳn nên bồi thêm nhát dao ư?
Thời gian tử vong của Lị Lị là khoảng bốn mươi giờ, trong dạ dày của cô ấy không có thức ăn, hẳn là khi cha mẹ vừa rời khỏi nhà, cô ấy còn chưa ăn sáng thì đã bị giết.
Các vết hoen tử thi trên người Lị Lị nằm ở vị trí tiếp xúc với gầm giường không bị đè ép, màu sắc bình thường, chứng tỏ sau khi chết chưa từng bị xê dịch, phòng ngủ chính là hiện trường xảy ra vụ án.
Sau khi tôi nói về tình hình khám nghiệm tử thi, Đại Hàn bắt đầu trình bày tình hình mà anh ấy biết được do hỏi thăm.
Cha của Lị Lị, Lâm Chí Bân, là một kẻ đã chấp hành xong án tù được thả ra. Hơn mười năm trước, ông ta bị kết án ba năm vì tội đánh nhau, cán bộ thôn và người dân phản ánh rằng, Lâm Chí Bân không được hòa đồng cho lắm, tính khí có phần nóng nảy, nhưng sau khi ra tù trở về nhà thì đã kiềm chế rất nhiều, cư xử với người khác cũng xem như thân thiện.
Mối quan hệ xã hội của Lị Lị rất đơn giản, đang là kì nghỉ hè nên cô ấy ở nhà là chủ yếu, thi thoảng cô ấy tìm người bạn thân cùng thôn hoặc bạn học cấp ba ở thôn bên cạnh để đi chơi, không có khả năng lớn gây thù với người khác. Có lẽ hung thủ không tìm cô ấy để trả thù.
Nhà họ Lâm không mất đồ đạc nào đắt tiền, chắc hẳn cũng không phải vụ án cướp của. Điều bất thường duy nhất là, buổi tối thứ Hai khi cặp vợ chồng quay về nhà, cánh cổng ngày thường quen được khóa ở bên trong lại bị khóa từ ngoài.
Lúc được tìm thấy, Lị Lị đang ở trong tình trạng bán khỏa thân, dây quai áo lót trông như bị xé rách, hung thủ có khả năng là “kẻ giết người vì tình dục”, nhưng hầu hết các vụ án kiểu này đều xảy ra vào ban đêm, sáng sớm đột nhập vào nhà cướp sắc, hoặc là hung thủ quá mức dâm dục, hoặc là đã tính toán từ trước rồi.
Hơn nữa, nhà họ Lâm nằm ở vị trí khá hẻo lánh, không có dấu vết vật lộn và lục lọi rõ ràng nào trong các căn phòng khác, cho thấy hung thủ quen với không gian nhà họ Lâm, biết rõ ràng hai vợ chồng Hách Tố Lan đi sớm về khuya, Lị Lị thì ở nhà một mình, hắn nhắm đến mục tiêu, đi thẳng tới phòng ngủ của Lị Lị.
Chúng tôi đã có một phỏng đoán táo bạo - Lị Lị bị người quen sát hại. Nếu như Lị Lị không có kẻ thù, liệu có phải là kẻ thù không đội trời chung của Lâm Chí Bân tới trả thù không?
Mọi người quyết định lần theo manh mối “người quen” này để mở rộng điều tra.
Trước tiên, chúng tôi đến tìm Lão Trịnh, người dân đã đánh nhau với Lâm Chí Bân năm đó. Lão Trịnh và Lâm Chí Bân trước đây là bạn bè, nhưng lại vì một chuyện nhỏ nhặt mà trở mặt thành thù, “Con người anh ta không xấu, chỉ là tính tình quá bạo lực.”
Khi Lâm Chí Bân ngồi tù, Lão Trịnh chuyển nhà, chỗ ở cách nhà Lâm Chí Bân rất xa, cũng không gặp lại ông ta nữa.
Vào ngày xảy ra vụ án, Lão Trịnh cho biết bản thân đang đánh bài ở nhà hàng xóm. “Anh ta vào tù, chắc chắn đã oán giận tôi, không tìm tôi gây rắc rối là tôi đã cảm ơn lắm rồi, tôi nào dám chọc giận anh ta chứ?”
Cảnh sát của đồn cảnh sát còn cung cấp một manh mối. Hai năm trước, Lâm Chí Bân từng đánh nhau với Lão Phan của thôn này, tranh chấp bắt nguồn từ một con mương thoát nước giữa ruộng của hai gia đình. Vợ chồng Lão Phan chửi bới dữ dội khiến Lâm Chí Bân không nhịn được mà động tay, đồn cảnh sát phải cử người tới. hai bên không bị thương nặng nhưng người của hai nhà gặp nhau thì không còn nói chuyện nữa, cũng coi như đã gây thù chuốc oán. Có lẽ nào Lão Phan ôm hận trong lòng thừa cơ phục thù hay sao?
Chúng tôi lại đi tìm Lão Phan, ông ta nói rằng, thứ Hai khi trời còn chưa sáng, ông ta sẽ đi ra ruộng để tưới ngô, làm một mạch đến trưa mới về nhà ăn cơm. Nhưng chúng tôi nhận thấy cánh đồng ngô của nhà Lão Phan chỉ cách nhà Lâm Chí Bân có năm, sáu phút đi bộ, không thể nói ông ta không có thời gian gây án được, vậy nên chúng tôi đã lấy máu của ông ta.
Không hiểu vì lý do gì mà Lão Phan lại nói với trinh sát viên: “Lâm Chí Bân lúc trước đã từng ngồi tù, có làm ra chuyện gì cũng không có gì lạ.” Thấy cảnh sát nhìn chằm chằm mình, ông ta lại nói rằng bản thân ăn nói linh tinh, bảo chúng tôi coi như ông ta chưa nói gì cả.
Lẽ nào Lâm Chí Bân đã giết chết con gái của mình vì một nguyên nhân nào đó chăng?
Lúc khám nghiệm hiện trường, tôi chú ý đến Lâm Chí Bân, ông ta là một người đàn ông trung niên gầy gò, làn da ngâm đen, dáng người không cao, mặc một chiếc áo thun sọc màu xanh, quần jean dính bụi, ống quần xắn ra ngoài. Hốc mắt trũng sâu, xung quanh mắt đầy nếp nhăn, tóc tai bù xù, các đường nét trên khuôn mặt xô chặt vào nhau. Ông ta co vai, khom lưng, cả cơ thể không duỗi ra, trông rất kì quặc. Khi ấy, Lâm Chí Bân đang đứng ngoài sân, tầm mắt đảo quanh, trên mặt nặn ra một nụ cười khó coi, như thể học sinh mắc lỗi đứng trước mặt giáo viên vậy.
Bạn thân của Lị Lị cho biết, từ nhỏ Lị Lị đã có mối quan hệ rất căng thẳng với cha, cô ấy thích bàn bạc mọi chuyện với mẹ, nhưng người mẹ lại không đưa ra được quyết định nên cô ấy dần dần không còn trao đổi với cha mẹ nữa.
Năm Lâm Chí Bân ngồi tù, Lị Lị chỉ mới 3 tuổi.
Ngày mãn hạn tù trở về, bên ngoài trời tuyết rơi, Lâm Chí Bân bước vào cửa thì bị ngã. Cô con gái Lị Lị 6 tuổi chạy từ trong nhà ra, rụt rè nhìn người cha xa lạn. Cô bé tránh cái ôm của cha, trên mặt là vẻ bối rối. Hách Tố Lan có vẻ cũng không hào hứng với sự trở lại của người chồng.
Lâm Chí Bân thì cảm thấy hổ thẹn trong lòng, đã ba năm ông ta không về nhà, không làm tròn trách nhiệm làm chồng, làm cha.
Tối đó, Lị Lị đột nhiên hỏi mẹ một câu: “Hôm nay chú Trương có đến không ạ?”
Lâm Chí Bân nghe được thì sửng sốt.
“Chú Trương” là một người đàn ông độc thân ở thôn bên cạnh, là bạn học cấp hai của Hách Tố Lan, Lâm Chí Bân cũng biết ông ấy. Hách Tố Lan đành phải thừa nhận với chồng rằng sau khi Lâm Chí Bân vào tù, “chú Trương” thường đến chăm sóc hai mẹ con họ, giúp đỡ việc trong nhà, cũng chơi với Lị Lị. Hai người khá hợp nhau.
Đêm đó, cặp vợ chồng ba năm không gặp dành cả đêm trò chuyện trong phòng ngủ. Cuối cùng, Lâm Chí Bân nói với vợ rằng ông ta không muốn vừa ra tù đã gia đình ly tán, nên quyết định tha thứ cho bà ấy. Nhưng đối với “Lão Trương nhà bên”, ông ta không định nín nhịn mà buộc phải hành động.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Chí Bân lấy một con dao từ trong bếp rồi đi ra ngoài. Lâm Chí Bân đã tống tiền Lão Trương 1 vạn Nhân dân tệ, đồng thời đe dọa sẽ chém chết đối phương nếu ông ấy không đưa tiền, ông ta còn bắt đối phương viết giấy là sẽ không bao giờ liên lạc với vợ mình nữa.
Sau khi về nhà, Lâm Chí Bân quẳng một câu cho Hách Tố Lan: “Tôi sẽ không truy cứu những chuyện trước đây, ai bảo tại tôi không ở nhà chứ, sau này cô phải sống cho thành thật vào!”
Điều này đã trở thành “điểm yếu” của Hách Tố Lan, từ đó trở đi, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do Lâm Chí Bân quyết định.
Trong ấn tượng của các bạn cùng lớp với Lị Lị, cha của Lị Lị là một người nghiêm túc, không thích cười. Có lần cha mẹ cô ấy đánh nhau. Lị Lị bước tới kéo cha ra, lại bị đẩy một cái, đầu bị đập thành một cục u, Lị Lị tức giận bèn ở lại nhà bạn học mấy ngày.
Lâm Chí Bân nói rằng, hồi ông ta còn nhỏ không được ai quan tâm nên sau này mới phải vào tù, ông ta muốn ở gần, dạy dỗ con gái cho thật tốt, nhưng Lị Lị luôn né tránh ông ta, khiến ông ta cũng hết cách. May mà Lị Lị từ nhỏ đã ngoan ngoãn, tan học là về nhà, không bao giờ chạy nhảy linh tinh hay đến nhà bạn chơi mà chưa được cha mẹ cho phép. Mặc dù thành tích học tập bình thường nhưng cô ấy chưa từng gây chuyện, điều này khiến hai vợ chồng rất hài lòng.
Sau khi con gái vào đại học, Lâm Chí Bân dần dần cười nhiều hơn, ông ta thường bàn bạc với vợ, lên kế hoạch cho tương lai của con gái.
Hách Tố Lan cho biết, Lị Lị khá nhẹ dạ, không biết cách từ chối người khác, nhưng cô ấy là người theo chủ nghĩa cầu toàn và có tầm nhìn cao. Bà ấy không có yêu cầu cao đối với chàng rể tương lai, “Chỉ cần đối phương tính tình tốt, không vũ phu là được.”
Nhưng Lâm Chí Bân lại không đồng ý, ông ta nói rằng con gái nên tìm một người có điều kiện tài chính tốt, ít nhất là phải có nhà có xe.
Ngoài việc không quan tâm đầy đủ đến Lị Lị từ khi cô ấy còn nhỏ, giao tiếp lại không hợp nhau, việc không đồng tình với tiêu chuẩn chọn bạn đời của con gái dường như đã trở thành mâu thuẫn mới giữa người cha từng ngồi tù với cô con gái.
Liệu điều này có liên quan đến việc Lị Lị bị sát hại không?
Hổ dữ không ăn thịt con. Đương nhiên tôi không muốn giả thuyết này trở thành sự thật.
Những người đàn ông liên quan đến nhà họ Lâm không chỉ có “kẻ thù”, mà còn có bạn bè.
Lâm Chí Bân cho biết, một ngày trước khi xảy ra vụ án là “Ngày vía Thần tài”. Cũng chẳng từ khi nào mà chỗ chúng tôi ngày càng coi trọng quá mức Ngày vía Thần tài.
Buổi trưa hôm đó, Lâm Chí Bân từng mời Tống Quân Hoa và Đinh Bằng Phi đến nhà mình uống rượu, hai người họ đều là người phụ giúp cho nhà họ Lâm. Tống Quân Hoa cũng từng ngồi tù, lối sống không mấy tốt đẹp.
Tổ chuyên án tìm đến nhà Tống Quân Hoa trước, gõ cửa hồi lâu, một người đàn ông ở bên trong hét lớn: “Gõ cái gì mà gõ!”
Tống Quân Hoa mở cửa, anh ta chắn trước lối vào với nửa thân trên trần truồng, đen sạm gầy gò, khuôn mặt lộ vẻ tức giận, anh ta lẩm bẩm: “Cảnh sát thì có gì mà ghê gớm, tôi không làm gì phạm pháp cả.”
Đại Hàn đung đưa thẻ cảnh sát rồi đi thẳng vào nhà. Trong nhà tràn ngập mùi hương kì lạ, trên giường có một người phụ nữ tóc tai rối tung, hai tay che ngực, vẻ mặt hoảng hốt, đó là bạn gái của Tống Quân Hoa. Người phụ nữ làm việc ở Trung tâm tắm gội, cô ta nói rằng Tống Quân Hoa đã đến tìm mình vào đêm trước khi xảy ra vụ án, sau đó anh ta ngủ lại ở Trung tâm tắm gội. hơn 9 giờ sáng ngày hôm sau, anh ta và cô ta đi siêu thị rồi cùng nhau trở về nơi ở.
Lời tường trình của người phụ nữ khó phân biệt đúng sai, có quá nhiều tính khả thi trong đó.
Mà một người phụ giúp khác cùng uống rượu buổi trưa hôm vía Thần tài là Đinh Bằng Phi lại không có ở nhà, điện thoại cũng trong tình trạng tắt máy. Người vợ cho biết anh ta đã đi nơi khác làm việc, đồng thời nhớ lại rằng nào ngày vía Thần tài hôm đó, chồng đã ra ngoài từ sáng sớm, lúc quay về thì cô ấy đã ngủ thiếp đi rồi.
“Cả ngày bận cái nỗi gì mà chuyện gì trong nhà cũng không thèm quan tâm.” Người vợ rất không hài lòng về Đinh Bằng Phi.
Đinh Bằng Phi đã nói dối vọe, trưa hôm đó rõ ràng anh ta ăn cơm ở nhà Lâm Chí Bân chứ không hề đi nơi khác!
Vào thời điểm này, nói dối, đi ra ngoài, mất liên lạc, Đinh Bằng Phi này không phải là người tốt.
Ngoài bạn bè của Lâm Chí Bân, Hách Tố Lan kể với chúng tôi rằng thật ra Lị Lị còng có một người bạn trai qua mạng, bà ấy cũng vừa mới biết được chuyện này.
Sau khi phát hiện con gái mất tích, Hách Tố Lan bèn gọi cho từng người bạn của con gái nhưng họ đều nói rằng không gặp Lị Lị. Vào hơn 12 giờ trưa sau hôm Lị Lị biến mất, người bạn thân của cô ấy đã gọi cho Hách Tố Lan một cuộc điện thoại, úp úp mở mở một hồi, Hách Tố Lan truy hỏi thì mới biết được Lị Lị gần đây đã yêu đương qua mạng, đối phương cũng vừa đến gặp cô ấy.
Hách Tố Lan tức giận đến mức nổi giận lôi đình: “Gái lớn gả chồng, đến cả cha mẹ mà cũng giấu!”
Sau khi cúp điện thoại, bà ấy bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, nói không chừng con gái đã bỏ trốn cùng người bạn trai qua mạng kia rồi nhỉ? Liệu có bị anh ta giam lỏng không?
Tuy Hách Tố Lan không biết lên mạng, nhưng cũng biết trên mạng phức tạp, bà ấy sợ rằng đối phương là kẻ lừa đảo, nhưng lại không biết đi đâu tìm người bạn trai qua mạng này và con gái nên chỉ có thể sốt ruột mà thôi.
Cũng trong tối đó, hơn 10 giờ, điện thoại của Hách Tố Lan đột nhiên vang lên, bà ấy nhấc điện thoại, trong lòng thất vọng một hồi. Người gọi tới không phải con gái mà là một người bạn học cấp ba khác của Lị Lị.
Cô ấy nói với Hách Tố Lan rằng không gian QQ 1 của Lị Lị đã cập nhật một tin nhắn: Không khóc không làm ầm cũng tốt, chỉ là không thích nói chuyện.
1. QQ là một dịch vụ phần mềm nhắn tin tức thời và cổng thông tin web được phát triển bởi công ty công nghệ Trung Quốc Tencent.
Hách Tố Lan không hiểu, bèn hỏi câu này có nghĩa là gì, người bạn nói rằng câu này dường như là do Lị Lị viết, cô ấy thường ngày thích những lời văn chương đa cảm. Chắc hẳn Lị Lị không xảy ra chuyện gì, cô ấy vẫn ổn. Nghe bạn cùng lớp của con gái nói vậy, Hách Tố Lan đã yên tâm hơn.
Sáng hôm sau, Hách Tố Lan đến Cục Cảnh sát trình báo mất tích xong, vừa bước ra khỏi Cục Cảnh sát thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ, sau khi bắt máy, bà ấy lập tức trở nên căng thẳng, cơ thể cứ run lên.
Người đàn ông ở đầu bên kia tự giới thiệu rằng anh ta tên Trần Hạo, là bạn trai qua mạng của Lị Lị.
Sau khi nghe điện thoại, Hách Tố Lan suy nghĩ làm sao mới có thể trấn an người bạn qua mạng này của Lị Lị, nhằm ngăn cản anh ta bỏ chạy. Không ngờ Trần Hạo lại hỏi phủ đầu - Lâm Lị Lị đã đi đâu rồi?
Trần Hạo cho biết, khi đó anh ta cho rằng Lị Lị rất có thể đang bị cha mẹ cấm túc, không cho cô ấy liên lạc với mình nên mới gọi điện cho mẹ của Lâm Lị Lị để xác nhận. Đây đúng là chuyện lạ, cha mẹ nghi ngờ con cái đã bị người bạn qua mạng này bắt cóc, mà người bạn qua mạng này lại cũng nghi ngờ bạn gái bị cha mẹ cô ấy cấm túc.
Hách Tố Lan vội vã đến khách sạn nơi Trần Hạo đang ở nhưng không tìm thấy con gái. Bà ấy nói với chúng tôi rằng lúc đó vừa nghĩ đến việc Trần Hạo có thể là con rể tiêu chuẩn, thái độ của bản thân đã mềm mỏng đi nhiều. Trên đường đi, thật sự không biết nghĩ thế nào mà Hách Tố Lan còn gọi cho cô em chồng, nhờ cô ấy giúp mình trông chừng “con rể”.
Trần Hạo có ngoại hình thanh tú, thân hình hơi gầy, tóc rẻ ngôi, ăn nói nhẹ nhàng, không có vẻ “hung dữ” của đàn ông phương Bắc, trông có vẻ đáng tin cậy, chiều cao và vẻ ngoài cũng phù hợp với con gái. Hách Tố Lan lại tạm gác việc con gái đang mất tích sang một bên, hài lòng mua đồ ăn nấu sẵn trên đường, rồi còn mời Trần Hạo và em chồng cùng về nhà ăn.
Trần Hạo là người phương Nam, đầu năm lên mạng chơi game thì quen được Lị Lị. Trần Hạo trở thành thầy của Lâm Lị Lị trong game, thường xuyên tặng đồ trang bị cho cô ấy. Khi cả hai đã quen nhau, họ không chỉ chơi game mà còn thường xuyên trò chuyện trên QQ đến tận khuya.
Trần Hạo gọi Lị Lị là em gái bởi vì Lị Lị nói cô ấy hi vọng có một người anh trai. Trần Hạo dỗ dành khiến Lị Lị rất vui, anh ta thường nghe Lị Lị kể chuyện ở trường, còn nhận những tấm ảnh Lị Lị tự chụp.
Một lần, Lị Lị xảy ra mâu thuẫn với bạn cùng lớp, Trần Hạo đã an ủi cô ấy đến hơn 2 giờ sáng. Lị Lị nói nếu có thể tìm được một người bạn trai như Trần Hạo thì tốt biết mấy. Trần Hạo thuận thế bèn bảo Lị Lị làm bạn gái mình. Ban đầu, Lị Lị đã từ chối, cô ấy nói rằng họ cách xa như vậy, đến mặt của nhau còn chẳng thấy. Trần Hạo cho biết, vào thời điểm đó, anh ta đã nảy sinh ý nghĩ tới tìm gặp Lị Lị.
Năm nay, vào Ngày Quốc Tế Phụ nữ, Ngày Quốc Tế Thiếu nhi và sinh nhật của Lị Lị, Trần Hạo đều lên mạng đặt quà cho cô ấy. Lâm Lị Lị rất sôi nổi trên mạng, lại rất ngay thẳng, biết đùa, nhưng chưa từng nổi nóng, rất hòa nhã.
Trần Hảo nói với Lị Lị rằng duyên phận giữa hai người đã được trời cao định sẵn, khoảng cách không phải là vấn đề, bọn họ nhất định sẽ hạnh phúc.
Lâm Lị Lị không có quá nhiều bạn bè, cũng lo Trần Hạo là kẻ lừa đảo nên cô ấy yêu cầu phải có sự đồng ý của cha mẹ thì mới có thể hẹn hò với Trần Hạo dưới danh nghĩa bạn trai bạn gái.
Trần Hạo nói, lần này anh ta tới chính là muốn xác nhận mối quan hệ yêu đương với Lị Lị.
Một ngày trước khi xảy ra vụ án, Trần Hạo gặp được Lị Lị tại nhà họ Lâm, anh ta rất hài lòng về Lị Lị, thế là đã tìm một khách sạn để ở lại. Ngày hôm sau, cả hai gặp nhau tại nhà bạn thân của Lị Lị. Người bạn thân đã xác nhận chi tiết này với chúng tôi, còn nói rằng khi ấy mình không chỉ nhường phòng ngủ mà còn mua nho và dưa hấu. Tối hôm đó, hai người trò chuyện rất vui vẻ, trong phòng vang lên từng tràng cười, mối tình này dường như đến một cách tự nhiên.
Lâm Lị Lị có ý thức lễ nghĩa mạnh mẽ, sau khi gặp Trần Hạo, mặc dù rất vừa ý nhau nhưng cô ấy yêu cầu Trần Hạo phải gặp mặt cha mẹ mình, được đồng ý rồi mới chính thức hẹn hò với anh ta. Hai người hẹn ngày thứ ba gặp lại để nói chuyện với cha mẹ Lâm Lị Lị, còn hẹn sẽ sớm ra biển chơi cùng nhau.
Ngày thứ ba chính là ngày mà chúng tôi xác nhận Lị Lị bị sát hại.
Trước mặt chúng tôi, Trần Hạo nói rằng Lị Lị là người thẳng thắn hào phóng, không hề ra vẻ, là một cô gái rộng rãi, khác với những cô gái xung quanh anh ta, còn có một khí chất truyền thống mà thanh lịch. Cũng chính khí chất này đã thu hút anh ta vượt nghìn dặm đến gặp cô ấy.
Anh ta nói bản thân quả thật không hiểu sao một cô gái tốt như vậy lại có thể bị giết hại.
Nhưng liệu mọi chuyện có thật sự đơn giản như anh ta nói hay không? Trần Hạo vừa tới thì Lị Lị đã chết, sao lại trùng hợp như vậy được? Tôi thầm nghi ngờ điều đó. Suy cho cùng, cả hai cũng chỉ là bạn bè qua mạng, từng gặp nhau ngoài đời hai lần, vẫn chưa quen biết. Vì yêu mà sinh hận là điều quá bình thường.
Chúng tôi đã điều tra hành tung của Trần Hạo.
Đêm trước vụ án, Trần Hạo trở về khách sạn lúc hơn 9 giờ tối, cả đêm không ra ngoài. Hôm sau, cũng vào khoảng thời gian xảy ra vụ án, Trần Hạo rời khách sạn lúc hơn 8 giờ sáng, bốn mươi phút sau thì trở về. Trần Hạo cho biết, anh ta ăn sáng tại một quán ăn sáng gần đó, ăn bánh nướng nhân thịt và uống súp trứng đánh.
Chúng tôi tìm đến quán ăn sáng kia, người chủ nói rằng sáng đó có một người đàn ông nói giọng phương Nam từng đến ăn, nhưng anh ta không chắc có phải là Trần Hạo trong tấm ảnh hay không.
Rốt cuộc trong bốn mươi phút sau khi Trần Hạo rời khỏi khách sạn đã xảy ra chuyện gì?
Trong lúc lấy máu, vẻ mặt Trần Hạo chán nản, anh ta cúi đầu, mím chặt môi. Anh ta không ngừng nói: “Đúng ra tôi không nên đến! Nếu như tôi không đến thì có lẽ Lị Lị đã không xảy ra chuyện rồi.”
Chúng tôi vừa điểu tra vừa tiếp tục trao đổi với vợ chồng Hách Tố Lan, cố gắng tìm ra thêm nhiều manh mối. Đại Hàn rót nước cho vợ chồng Hách Tố Lan, nhận thấy hai người đang thấp giọng thì thầm điều gì đó, âm thanh càng lúc càng to, Lâm Chí Bân có phần tức giận, trông thấy Đại Hàn, ông ta lại đột nhiên im lặng.
Hách Tố Lan liếm môi, mở miệng mấy lần mà không nói, lúc Đại Hàn quay người rời đi, bà ấy bỗng nói: “Tôi nghĩ còn có một chuyện không bình thường cho lắm.”
“Đừng có nói vớ vẩn!” Lâm Chí Bân đập tay xuống bàn, nước trà tràn ra khỏi ly, ông ta hung dữ trừng mắt nhìn vợ, Hách Tố Lan rụt vai lại, muốn nói lại thôi.
Giọng điệu của Lâm Chí Bân đã dịu xuống, ông ta bèn lắc mạnh đầu, nói với vợ: “Không thể nào là cậu ấy! Chắc chắn không phải cậu ấy! Chúng tôi đã có mối giao tình mười mấy năm, tôi tin cậu ấy.”
Ngày vía Thần Tài hôm ấy, những người dùng bữa tại nhà họ Lâm vào buổi trưa và tối, thật ra còn có một người tên là Dương Lợi Binh. Anh ta là một trong số ít bạn bè của Lâm Chí Bân sau khi ông ta ra tù, đã kết giao với gia đình họ Lâm hơn mười năm.
Hách Tố Lan cho biết, người chồng Lâm Chí Bân thường xuyên thuê xe của Dương Lợi Binh để đi làm, cũng thường mời anh ta tới nhà ăn tối. Dương Lợi Binh và Lâm Lị Lị rất thân nhau, có khi còn chơi game cùng nhau.
“Nhưng hôm đó cậu ta rất bất thường.” Hách Tố Lan rất tức giận, bèn tranh cãi với chồng trước mặt Đại Hàn. Hách Tố Lan nắm tay trái lại, tay phải bóp chặt lấy tay trái, trong văn phòng trở nên im phăng phắc.
Đại Hàn tách hai người ra để thẩm vấn riêng, khi này Hách Tố Lan mới mở miệng.
Vào buổi sáng hôm xảy ra vụ án, Lâm Chí Bân đã hẹn với Dương Lợi Binh tới để chuyển đồ, họ sẽ gặp nhau ở nhà máy quặng. Dương Lợi Binh ngày thường đi làm rất đúng giờ, nhưng sáng hôm đó lại không thấy người đâu, đến tận hơn 9 giờ gọi điện thoại cũng không bắt máy.
Sau đó, Dương Lợi Binh gọi lại cho Hách Tố Lan, nói rằng anh ta đang lái xe đạp điện trên đường thì bị ngã vào hố bùn, cánh tay cũng bị thương. Vợ chồng Hách Tố Lan đến nơi, thấy cả người anh đầy bùn, cẳng tay bị thương, còn đang chảy máu. Hai người lấy chìa khóa rồi rời đi.
“Chuyện Dương Lợi Binh ngã và bị thương chắc hẳn là thật, hai chúng tôi đều tận mắt chứng kiến.” Hách Tố Lan cũng không dám một mực khẳng định độ tình nghi của Dương Lợi Binh.
Nhưng một lúc sau, Hách Tố Lan ngẩng đầu, nói: “Dương Lợi Binh từng giở trò sàm sỡ.”
Hách Tố Lan cho biết, Dương Lợi Binh từng trèo tường vào nhà bà ấy để nhìn trộm Lâm Lị Lị thay quần áo, mà Lâm Chí Bân lại nghĩ lần đó có lẽ có điều uẩn khúc gì khác. Ông ta tin rằng, Dương Lợi Binh đã quen biết ông ta hơn mười năm, cũng có mối quan hệ không tốt với con gái nên anh ta không thể là hung thủ được.
Khi tổ chuyên án đến nhà của Dương Lợi Binh, anh ta đang chơi với con trai, lúc bị bắt đi rất không tình nguyện.
Dương Lợi Binh tuy gầy mà lại cường tráng, mặc áo thun màu lam, quần jean xanh và giày da đen. Tóc của anh ta dựng đứng, mày rậm mắt to, xương gò má nhô ra, cơ nhai rất phát triển.
Dương Lợi Binh nói rằng anh ta không hề biết gì về sự mất tích của Lâm Lị Lị, lần cuối cùng nhìn thấy Lị Lị là vào buổi tối Ngày vía Thần Tài, khi anh ta ăn uống tại nhà họ Lâm.
Mô tả của Dương Lợi Binh về buổi sáng ngày xảy ra vụ án khớp với mô tả của vợ chồng Lâm Chí Bân - Anh ta lái xe đạp điện ra ngoài mua bữa sáng, trên đoạn đường về nhà thì bị trượt ngã khiến cánh tay bị thương, sau đó nằm trên mặt đất một hồi lâu, làm lỡ việc ra ngoài đi làm, anh ta còn phải truyền dịch ở trạm y tế mất hai ngày. Anh ta nói rằng vợ chồng Lâm Chí Bân có thể làm chứng cho mình.
Đêm đó, Dương Lợi Binh nhận được cuộc gọi từ Lâm Chí Bân, bảo rằng không thấy Lị Lị đâu nữa, anh ta nói bản thân không để ý.
Lúc lấy máu, Dương Lợi Binh cau mày, bàn tay lạnh ngắt. Kĩ thuật viên giám định dấu vết đã đo đạc và kiểm tra giày của Dương Lợi Binh, nhận thấy chúng trùng khớp với dấu vết trên mông của Lâm Lị Lị. Vết thương mới trên cánh tay của Dương Lợi Binh chủ yếu tập trung ở bên trái, phía trong và ngoài đều có nhiều vết thương song song, trông có vẻ cũng hơi giống vết cào.
Đại Hàn hỏi tôi: “Liệu có phải là do ma sát giữa cánh tay và mặt đất hình thành nên sau khi ngã xuống đất không?”
“Cánh tay có hình cầu, không thể hình thành vết trầy xước ở cả hai phía trong và ngoài cùng một lúc được. Nhìn hình dạng của vết thương, tôi nghĩ khả năng rất lớn là được hình thành bởi móng tay.”
Nhưng cứ coi như trên cánh tay của anh ta có vết cào thì cũng không thể khẳng định đó là do ai cào, mà chỉ có thể chứng minh rằng anh ta bị tình nghi. Dấu chấn và vết cào chỉ có thể được dùng để loại trừ chứ không thể xác định nghi phạm.
Tôi và A Lương đi xuyên đêm tới nhà Dương Lợi Binh để khám xét. Vợ của Dương Lợi Binh là người mở cửa, cô ấy có dáng người trung bình, vẻ mặt hồng hào, đôi mắt sụp mí, khóe mắt xếch lên, cằm tròn, nét mặt có phần hoảng hốt. Một cậu bé đang nấp ở cạnh cửa rụt rè nhìn chúng tôi với đôi mắt to tròn.
Căn nhà của Dương Lợi Binh không lớn, có một phòng sách riêng, bên trong có rất nhiều sách và tranh chữ, còn có một chiếc giường đơn. Giá sách đơn giản bày đủ loại sách. Vợ của Dương Lợi Binh cho biết, đôi khi Dương Lợi Binh sẽ ngủ trong phòng sách.
Một chậu lan được đặt ở vị trí nổi bật trên ban công. Cô ấy nói rằng chậu lan đó là bảo bối của Dương Lợi Binh, ngay cả con trai cũng không thể tùy tiện động vào. Có lần con trai nghịch ngợm vặt vài chiếc lá, vậy là bị Dương Lợi Binh hung dữ mắng cho một trận.
Chúng tôi hỏi cô ấy gần đây có gì bất thường không, cô ấy nói rằng cách đây vài ngày khi đang bán phế liệu thì phát hiện ra trong nhà có một chiếc thùng hàng lạ, trông như để đựng đèn pin. Ngoài ra còn tìm thấy một ổ cứng di động. Sau đó không tìm thêm được gì nữa.
Buổi tối, tất cả các phòng của Đội Cảnh sát hình sự đều sáng đèn.
Chúng tôi tìm thấy tất cả những “người quen” có thể đã tiếp xúc với Lâm Lị Lị - Lão Trịnh, Lão Phan, Tống Quân Hoa, Trần Hạo, Dương Lợi Binh, còn có Đinh Bằng Phi, người đã mất liên lạc một cách khó hiểu vừa trở về nhà từ nơi khác. Tôi lấy được rất nhiều mẫu máu, bao gồm cả mẫu máu của Lâm Chí Bân và Hách Tố Lan, rồi gửi chúng đi xét nghiệm cùng với các vật chứng khác.
Cuộc thẩm vấn tiến triển chậm chạp, bọn họ đều có hiềm nghi, nhưng đều có lý do vắng mặt.
Đầu tiên là Trần Hạo. Sau khi tính toán, lái xe một chiều từ khách sạn nơi Trần Hạo ở đến nhà họ Lâm nhanh nhất là 15 phút, còn phải cộng thêm thời gian đợi xe. Nếu hung thủ là Trần Hạo, thời gian cho anh ta giết người, giấu xác, dọn dẹp hiện trường nhiều nhất chỉ có mười phút, trong thời gian ngắn như vậy thì gần như không thể làm được.
Trong một phòng thẩm vấn khác, Đinh Bằng Phi đang ngồi trên ghế, ngáp liên tục. Anh ta vừa đen vừa đô con, mái tóc ngắn và xoăn, mắt nhỏ mũi to, da mặt sần sùi.
Đại Hàn hỏi anh ta đã đi đâu trong Ngày vía Thần Tài.
“Tôi đi ra ngoài làm việc!” Đinh Bằng Phi trợn mắt, nói.
Đại Hàn đập bàn: “Nếu như anh không có việc gì thì chúng tôi tìm anh làm gì? Tốt nhất là anh hãy nói thật đi!”
Đinh Bằng Phi chỉ có thể thừa nhận: “Tôi nói dối chủ yếu là để lừa vợ.”
Đinh Bằng Phi cho biết, một năm trước, anh ta bắt đầu mê đánh bài ở nhà người em họ cách đó 20km. Thắng nhiều thua ít, chất lượng thuốc lá cũng cao lên. Vì đánh bài mà Đinh Bằng Phi thường xuyên về nhà lúc nửa đêm, nằm xuống là ngủ thiếp đi, lơ là trong công việc, người vợ không hài lòng về anh ta, ông chủ Lâm Chí Bân còn khuyên bảo anh ta.
“Nhưng Lâm Chí Bân bắt buộc phải thuê tôi, ông ấy không tìm được người khác.” Đinh Bằng Phi tỏ vẻ không đồng ý, nói. Lâm Chí Bân nói chuyện không dễ nghe, ít bạn bè, tiếng tăm lại bình thường trong giới nên không tuyển được ai.
Vào Ngày vía Thần Tài, sau khi ăn trưa tại nhà Lâm Chí Bân, anh ta cầm 300 Nhân dân tệ tới nhà em họ. Bốn người đàn ông đánh bài cả ngày, Đinh Bằng Phi xui xẻo và bị thua hết tiền.
Tối hôm sau, Lâm Chí Bân từng gọi cho anh ta, hỏi anh ta có gặp Lị Lị không. Đinh Bằng Phi nói rằng mình chưa gặp lại gia đình Lâm Chí Bân cho đến khi bị Cục Cảnh sát triệu tập. Anh ta cho biết, bản thân không có ấn tượng sâu sắc lắm về Lị Lị, chỉ nhớ cô gái này không thích nói nhiều nhưng lại rất lịch sự.
Đinh Bằng Phi liên tục cầu xin Đại Hàn đừng nói với vợ anh ta về việc đánh bài.
Ở một bên khác, Dương Lợi Binh có vẻ càng ấm ức hơn. “Tôi có mối quan hệ rất tốt với nhà họ Lâm, làm sao có thể đi hại người ta được?”
Dương Lợi Binh kể lại, khi vừa quen biết với Lâm Chí Bân, có người nhắc nhở anh ta rằng đối phương từng ngồi tù, tốt nhất là nên ít qua lại. anh ta nói lúc đó cảm thấy dù sao cũng đã là chuyện quá khứ, lỗi không hoàn toàn nằm ở Lâm Chí Bân, ông ta có tính khí hơi bạo lực, nhưng rất thẳng thắn, không có ác ý, thế là họ dần dần trở thành bạn tốt.
Tuy nhiên, Dương Lợi Binh tiết lộ rằng Lâm Chí Bân có một điểm không tốt: “Uống nhiều là sẽ đánh mắng vợ, Hách Tố Lan và Lị Lị đều có phần sợ ông ấy.”
Dương Lợi Binh nhớ lại, có lần anh ta đến nhà họ Lâm, đúng lúc bắt gặp Lâm Chí Bân đang động tay với Hách Tố Lan, anh ta bèn bước tới can ngăn, rồi bị đấm hai phát và còn bị ghế đập vào, nhưng anh ta không để bụng. “Nếu tôi không đánh trả, ông ấy sẽ xấu hổ vì đã đánh tôi.” Quan sát từ chi tiết nhỏ này, mối quan hệ giữa bọn họ quả thật rất tốt.
Chúng tôi cũng xác nhận được rằng Dương Lợi Binh thật sự có thời gian kết giao với Lâm Chí Bân lâu nhất, mối quan hệ rất tốt đẹp. Lâm Chí Bân thường mượn xe tải của Dương Lợi Binh để chở hàng, đôi khi chỉ đưa tiền đổ xăng. Khi nhắc đến con gái của bạn tốt, ánh mắt của anh ta u ám. Anh ta nói vì luôn tới nhà họ Lâm chơi nên quả thật rất thân quen với Lị Lị.
Chỉ dựa vào lời khai thì không thể loại trừ hoàn toàn độ tình nghi gây án của vài người, chỉ có thể chở kết quả xét nghiệm giám định DNA mà thôi.
Con người sẽ nói dối, nhưng DNA thì không.
Buổi trưa ngày hôm sau, cũng chính là ngày thứ tư sau khi Lị Lị bị sát hại, đã có kết quả đối chiếu DNA của nghi phạm được lấy từ móng tay của cô ấy.
Chúng tôi chỉ giữ lại người đó trong phòng thẩm vấn.
Một ngày trước khi xảy ra vụ án là Ngày vía Thần Tài, tương truyền ngày này là ngày sinh của Thần Tài, ông chủ sẽ mời nhân viên ăn cơm như thường lệ.
Vào ngày này, Lâm Chí Bân đã mời những người dưới quyền là Tống Quân Hoa, Đinh Bằng Phi và người bạn tốt Dương Lợi Binh cùng nhau ăn trưa.
Buổi tối, Lâm Chí Bân lại nhất quyết mời Dương Lợi Binh tới ăn cơm: “Buổi trưa cậu lái xe nên không được uống rượu, buổi tối hãy cùng uống đi.”
Vợ của Lâm Chí Bân, Hách Tố Lan đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn, cô con gái Lị Lị ngoan ngoãn phụ giúp, bếp nóng làm khuôn mặt cô ấy đỏ bừng. Cô ấy vừa gặp Trần Hạo, người bạn qua mạng tới từ phương xa, ở nhà bạn thân, do vậy tâm trạng rất vui vẻ.
Nuốt xuống bụng vài ly rượu, Dương Lợi Binh không thắng được rượu, anh ta dần trở nên lơ đãng lúc nói chuyện với Lâm Chí Bân, vừa ngẩng lên thì thấy Lị Lị đang ngồi đối diện mình, anh ta cảm thấy Lị Lị ngày hôm đó trông cực kì xinh đẹp.
Sau bữa tối, Dương Lợi Binh cùng Lị Lị vào phòng chơi game. Trời vừa mưa, thời tiết oi bức, Dương Lợi Binh ngồi cạnh Lị Lị mặc quần áo mát mẻ, một mùi hương xộc vào mũi anh ta.
Dương Lợi Binh nghe Lị Lị kể rằng một bạn nam qua mạng đến gặp cô ấy từ nơi khác, cô ấy thấy chàng trai rất tốt. Giọng nói của Lị Lị vẫn nhẹ nhàng êm tai như thường lệ, lúc nói câu này thì càng vui hơn.
Không hiểu vì sao, vừa nghe Lị Lị nói muốn yêu đương, Dương Lợi Binh lại đột nhiên cảm thấy giống như đã đánh mất thứ gì.
Lúc 9 giờ 30 phút tối hôm đó, người vợ gọi điện giục anh ta về nhà. Trước khi rời đi, anh ta và Lâm Chí Bân đã hẹn với nhau rằng sáng hôm sau, ba người sẽ gặp nhau ở nhà máy, Dương Lợi Binh sẽ giúp họ chở hàng.
Sáng sớm hôm sau, Dương Lợi Binh lái xe đạp điện ra ngoài, anh ta nói với vợ là sẽ ra ngoài mua bữa sáng, thời điểm đã hẹn với vợ chồng Lâm Chí Bân cũng sắp đến.
Tuy nhiên, vợ của Dương Lợi Binh không đợi được bữa sáng của anh ta, còn vợ chồng Lâm Chí Bân cũng không đợi được Dương Lợi Binh tới địa điểm đã hẹn để chở hàng.
Chiếc xe đạp điện của Dương Lợi Binh chạy về phía nhà họ Lâm.
Cổng nhà họ Lâm thường không khóa, anh ta biết điều này. Đứng trước cánh cổng khép hờ, chờ đợi, quan sát, tất cả những kí ức đã qua liên quan đến người bên trong cánh cửa lại ùa về trong lòng Dương Lợi Binh.
Lị Lị rất thân thiết với Dương Lợi Binh, thậm chí còn thân thiết hơn cả người cha Lâm Chí Bân. Dương Lợi Binh là khách thường xuyên ra vào căn nhà, là “chú Dương” mà Lị Lị đã quen biết từ khi còn nhỏ, thậm chí còn thường xuyên chơi với cô ấy.
“Chú Dương” không chỉ rất nghệ sĩ, mà còn rất thích chơi cùng một game trực tuyến với cô ấy, anh ta biết rất nhiều bí kíp - Không biết Lị Lị có biết rằng trong nhà “chú Dương” có một cái ổ cứng di động hay không, bên trong có nhiều bí kíp chơi game trực tuyến.
So với cha mẹ, Lị Lị thích chơi với “chú Dương” hơn, cô ấy cảm thấy có chung hệ ngôn ngữ với “chú Dương”, con người của “chú Dương” cũng tốt. Có một lần, Lị Lị nói với cha mẹ: “Suy nghĩ của hai người quá lạc hậu, chú Dương cái gì cũng biết kìa.”
Lâm Chí Bân nghe xong thì có phần bất lực, nhưng con gái vui vẻ cũng chẳng phải chuyện xấu, ai bảo ông ta không ở đây trong mấy năm trưởng thành quan trọng nhất của con gái chứ, chẳng qua Lị Lị chỉ muốn cảm nhận tình cha mà khi đó bản thân đã không dành cho con bé từ “chú Dương” mà thôi.
Nhưng theo sự gia tăng về tuổi tác của Lị Lị, Lâm Chí Bân dần dần cảm thấy có chút không ổn.
Có lần, Lâm Chí Bân nhìn thấy cô con gái lên tiểu học của mình đang ngồi xổm đi vệ sinh trước mặt Dương Lợi Binh. Dương Lợi Binh không những không tránh né mà còn đỏ mặt.
Còn có một năm nghỉ hè, Lâm Chí Bân đang làm việc ở bên ngoài thì về nhà đột xuất, phát hiện thấy Dương Lợi Binh đang chơi game cùng Lị Lị trong nhà mình. Hỏi xong mới biết, “chú Dương” đã đặc biệt tới đưa đồ ăn cho Lị Lị.
Lị Lị không hề cảm thấy không phù hợp hay không ổn. “Chú Dương” hiểu cô ấy, yêu thương, chăm sóc cô ấy, cô ấy thậm chí đã quen rồi. Một thời gian sau, Lâm Chí Bân dường như cũng đã quen. Sự áy náy đối với con gái, như cầu đối với bạn bè, thậm chí sự phụ thuộc vào Dương Lợi Binh trong kinh doanh cuối cùng đã khiến ông ta đè nén những lo ngại “không ổn” đó xuống, không còn nghĩ ngợi đến nữa.
Lảng vảng ở cổng nhà họ Lâm một lúc, Dương Lợi Binh móc điện thoại ra, 7 giờ 9 phút. theo như thời gian đã hẹn vào ngày hôm trước, lúc này vợ chồng Lâm Chí Bân đã ra ngoài, Lị Lị chắc hẳn vẫn đang ngủ. Chỉ cần nhà họ Lâm có người thì cánh cổng sẽ không bị khóa.
Đột nhiên, điện thoại rung lên. Sau vụ việc, chúng tôi điều tra được rằng, lúc 7 giờ 30 phút, vợ của Dương Lợi Binh từng gọi cho anh ta, muốn hỏi tại sao anh ta vẫn chưa mua bữa sáng về. Dương Lợi Binh vừa nhìn thấy người vợ gọi đến thì đã tắt máy. Anh ta cũng đánh mất một cơ hội trèo ra khỏi vực thẳm.
Có khe hở giữa hai cánh cửa, Dương Lợi Binh chỉ khẽ khàng đẩy ra là cửa đã mở. Con chó to màu vàng của nhà họ Lâm chắc chắn đã nhìn thấy Dương Lợi Binh, nhưng lại không sủa tiếng nào với “vị khách quen” này.
Dương Lợi Binh đi một vòng quanh sân. Chiếc xe ba bánh của Lâm Chí Bân không ở đây, máy tính trong phòng hai vợ chồng cũng đang tắt. Lị Lị ngày thường sẽ chơi máy tính trong căn phòng này. Tiếp đó, anh ta quay người đi ra ngoài đẩy chiếc xe đạp điện của mình vào trong sân.
Dương Lợi Binh cố tình không cầm tay vào tay nắm cửa, cẩn thận dè dặt đẩy cánh cửa thứ hai ra. Khi này, cửa phòng ngủ của Lị Lị đang đóng chặt, nhưng Dương Lợi Binh biết rằng cô ấy không có thói quen khóa cửa khi ngủ. Anh ta không dừng lại, bèn dùng tay cầm vào ổ khóa hình cầu của phòng Lị Lị rồi vặn nhẹ.
Cánh cửa thứ ba cũng được mở ra.
Cánh cổng, cửa nhà, cửa phòng ngủ đều đã bị mở.
Theo một ý nghĩa nào đó, Dương Lợi Binh lúc này đang không ở nhà của mình, cũng không ở nhà của Lị Lị, mà anh ta đã chìm đắm trong thế giới của riêng mình từ lâu.
Trong mắt người vợ, Dương Lợi Binh không phải người chồng mẫu mực. Cô ấy cho biết, chồng đối xử với bạn bè tốt hơn với người trong nhà, từng chịu thiệt không ít vì điều này, còn không rút ra bài học. Vả lại tuy có nhiều ý tưởng nhưng đều không được lâu dài, đã lười biếng lại không chịu được khổ cực.
Hai người quen nhau khi đi làm thuê, họ đều từng li hôn, quen nhau không lâu thì người vợ mang thai, sau đó lại nhanh chóng kết hôn. Sau khi kết hôn, tình cảm giữa hai người rất lạnh nhạt, nói bằng lời của Dương Lợi Binh sau này thì là “không cùng một tần số”. Anh ta cảm thấy trong mắt vợ chỉ có cơm áo gạo tiền, chứ không có lý tưởng sống. Anh ta làm gì cũng đều sai, nói chẳng được mấy câu thì đã bị mắng.
Sau này, Dương Lợi Binh kể cho chúng tôi biết rằng, khi bị vợ cằn nhằn, anh ta đã từng nghĩ đến việc li hôn, thậm chí còn nghĩ sẽ nhảy lầu hoặc bóp chết vợ, nhưng anh ta đã từ bỏ ý định đó lúc nhìn vào khuôn mặt con trai.
Dương Lợi Binh kiếm được tiền đều không đưa hết cho vợ. “Trong tay đàn ông không thể không có tiền, nếu không thì mất giá quá”. Dương Lợi Binh là trụ cột trong nhà, người vợ chỉ có thể nghe theo anh ta.
Dương Lợi Binh chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Anh ta là kẻ lạc loài trong thôn, thanh cao, cũng có rất nhiều “công việc nhàn rỗi”. Trình độ văn hóa của Dương Lợi Binh không cao, nhưng trong nhà thì bày đầy sách, cũng không nổi tiếng, nhưng treo trong nhà có thể dọa được người khác.
Anh ta thích nghiên cứu những thứ mà người trong thôn cho là “lông bông”: trồng hoa, nuôi rùa, vẽ tranh lên hồ lô, làm móc treo bằng hạt đào... Anh ta còn có cây đàn ghita cũ để gảy khi không có gì làm, mặc dù không thể chơi cả một bài, nhưng cũng đủ để lấy được cảm tình của Lị Lị chưa trải sự đời.
Ban đầu khi kết giao với nhà họ Lâm, Dương Lợi Binh cũng không cảm thấy có gì đặc biệt. Sau này, Lị Lị học cấp hai, từ cô bé trổ mã thành thiếu nữ, Dương Lợi Binh lại càng ngày càng đánh giá cao Lị Lị hơn. Anh ta nói rằng trong mắt mình, Lị Lị trẻ trung, xinh đẹp, dịu dàng, ăn nói dễ nghe, có học thức, “hoàn cảnh khác biệt so với những người phụ nữ mà tôi quen biết.”
Dương Lợi Binh cũng cho biết, người vợ có khuôn mặt bình thường, nhưng vóc dáng rất đẹp, “Cao 1m7, bờ mông to. Có tướng vượng phu, sinh được con trai”, nhưng hai người không nói chuyện với nhau. Lị Lị thì khác. Lúc mô tả về Lị Lị, Dương Lợi Binh lại lịch sự hơn rất nhiều, anh ta nói “Cô ấy chính là một bông lan tao nhã”.
Dương Lợi Binh nghĩ rằng chỉ khi ở bên Lị Lị thì bản thân mới thoải mái, bọn họ mới cùng kiều người. Vì vậy, Dương Lợi Binh luôn chơi game cùng Lị Lị, còn từng nạp tiền cho Lị Lị.
Vào buổi trưa hai tuần trước khi xảy ra vụ án, vợ chồng Lâm Chí Bân không có ở nhà, Lị Lị đói bụng mà lại lười nấu ăn, cô ấy bèn nói với Dương Lợi Binh trong game, anh ta lập tức mua cơm rồi đưa đến cho Lị Lị.
Chí ít cho đến lúc này, trước mặt Lị Lị, Dương Lợi Binh đã duy trì một hình tượng còn thân thiết hơn cả cha cô ấy là Lâm Chí Bân.
Nhưng trên thực tế, ngoại trừ “lạc loài”, thanh cao, những năm này của Dương Lợi Binh luông không suôn sẻ, làm gì cũng không thành, anh ta là “kẻ thất bại” trong mắt gia đình và người dân.
Anh ta bảo đảm một khoản vay cho người bạn, kết quả là người bạn còn chưa trả xong tiền thì đã mất tăm. Bản thân Dương Lợi Binh phải gánh món nợ gần 10 vạn Nhân dân tệ. Góp vốn làm ăn với vài người bạn, kết quả lại bị lừa, anh ta làm một kẻ tiêu tiền như rác.
Người vợ oán Dương Lợi Binh, khiến anh ta cảm thấy rất rất mất mặt, nhưng không nghĩ rằng bản thân đã làm sai, bởi vì “Đàn ông là phải trung thành với bạn bè”. Dương Lợi Binh bảo mình không ngu ngốc, chỉ là quá dễ tin người mà thôi.
Mấy năm trước, Dương Lợi Binh gặp một đôi nam nữ nói giọng phương Nam, ăn mặc sành điệu, tự xưng là người Đài Loan, hỏi anh ta có phải nơi này tên là Liễu Thụ Lĩnh không. Dương Lợi Binh rất kinh ngạc, chỉ có những người lớn tuổi mới biết cách gọi này. Hai người này có lai lịch như thế nào?
Đối phương dứt khoát nói thẳng ra rằng năm đó, ông già quá cố trong nhà đã chôn một món bảo vật ở đây. Dưới sự chứng kiến của Dương Lợi Binh, cả hai đã tìm thấy một cây liễu lớn trong cánh đồng ngô, đào ra một tượng Phật vàng sáng chói cỡ nắm tay!
Người phụ nữ sau đó bảo, lần này vội vàng về quê săn vật báu nên không mang đủ tiền, cô ta trông Dương Lợi Binh hiền lành, muốn gửi lại tượng Phật vàng trong nhà anh ta trước, vay 3000 Nhân dân tệ tiền để đi lại, chậm nhất hai tháng nữa thì cô ta sẽ quay lại lấy tượng Phật vàng, khi đó sẽ trả lại, còn đưa 5000 Nhân dân tệ tiền cảm ơn.
Dương Lợi Binh nghĩ, tượng Phật vàng nặng trịch này trị giá ít nhất là 10 vạn Nhân dân tệ, chỉ cất giữ trong một tháng là có thể kiếm được 5000 Nhân dân tệ, vụ làm ăn này rất hời nên anh ta đã đồng ý giúp đỡ.
Kết quả là hai người đó không bao giờ quay trở lại nữa, Dương Lợi Binh đã lén lút tìm người kiểm tra “tượng Phật vàng”, bên ngoài là đồng thau, bên trong là thỏi chì, không có cả công nghệ mạ vàng nên hoàn toàn vô giá trị.
Dương Lợi Binh chỉ có thể tự an ủi mình, bỏ ra 3000 Nhân dân tệ để mang một vị Phật về thì cũng không coi là lỗ. “Tượng Phật vàng” sau này được thờ trong nhà anh ta.
Còn có một lần khác, Dương Lợi Binh được một “người đẹp” bắt chuyện trong game, đối phương là người chơi cấp cao, có trang bị tốt, giá trị đắt, vì đang cần tiền gấp nên nhượng lại tài khoản giá 200 Nhân dân tệ. “Người đẹp” cho biết mình là sinh viên nghèo, vừa mới chia tay bạn trai, còn bị lừa mất tiền sinh hoạt. Dương Lợi Binh rất thông cảm cho cô ta, bèn hào phóng mua tài khoản và trả thêm 50 Nhân dân tệ.
“Người đẹp nài nỉ anh ta giao lại tài khoản vào ngày thi đấu cuối cùng. Kết quả là một ngày sau, Dương Lợi Binh đã bị chặn.
“Kẻ thất bại” tất nhiên cũng được thể hiện bên trong gia đình. Dương Lợi Binh nảy sinh mâu thuẫn với anh trai vì ra ở riêng, người vợ cảm thấy mình đã chịu ấm ức, nên mối quan hệ của cô ấy với cha mẹ chồng cũng trở nên xấu đi, cả gia đình rất ít khi qua lại.
Trước đó không lâu, Dương Lợi Binh nhận được cuộc gọi từ anh trai, nói rằng mẹ nhớ anh ta, hẹn anh ta cùng sum họp. Dương Lợi Binh không dám nói với vợ là mình sẽ đi gặp cha mẹ, nên anh ta đã nói dối là đi ra ngoài làm việc, tự lén lút đi một mình. Ai biết được ngày thứ hai đã bị bại lộ rồi. Người vợ chỉ vào mũi Dương Lợi Binh, mắng anh ta chẳng ra cái dạng gì: “Anh giả làm người tốt, tôi thì là kẻ xấu!”
Ngày hôm đó, Dương Lợi Binh cảm thấy ấm ức trong lòng, không nhịn được mà than phiền với Lị Lị. Lị Lị khuyên anh ta đừng tức giận: “Chuyện này chú không làm sai, nhưng thím cháu cũng chỉ có ý tốt.”
Dương Lợi Binh cho rằng một đứa trẻ còn khoan dung hơn vợ mình, không ngừng khen Lị Lị “hiểu chuyện”, anh ta càng say mê Lị Lị hơn.
Lúc này, Dương Lợi Binh rón rén đến trước giường của Lị Lị mà không gây ra tiếng động nào.
Lị Lị vẫn đang ngủ say, khóe miệng hơi nhếch lên, treo lên nụ cười. Tấm chăn trên người cô ấy chỉ che từ ngực lên đùi, phần dưới để trần.
Lần đầu Dương Lợi Binh đến gần như thế, anh ta “ngắm nhìn” Lị Lị một cách không kiêng dè. Thậm chí anh ta còn có cảm giác như đang ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật. Dương Lợi Binh không thể nhịn được nữa. Anh ta vươn một tay về phía ngực của Lị Lị, tay kia đặt lên đùi cô ấy.
Cuối cùng cũng có thể chạm vào đoá lan tỏa hương thơm ngát này rồi.
Lị Lị không phản ứng gì. Lá gan của Dương Lợi Binh càng thêm phần cứng cỏi hơn, anh ta rút dùi cui điện ra. Trên hướng dẫn sử dụng cho biết: Chỉ cần ba giây là có thể làm choáng một người.
Cây dùi cui điện được mua trên mạng với giá 200 Nhân dân tệ. Bởi vì trước đó có người ở gần đây bị cướp, một người chết, một người bị thương, Dương Lợi Binh sợ những kẻ này nhất khi đang đi vận chuyển nên đã mua một cây để phòng thân. Nhưng anh ta không muốn để vợ biết được, bèn nhờ riêng cậu em nhân viên chuyển phát nhanh giao sang thôn bên cạnh rồi tự mình đi lấy bằng xe đạp điện.
Lúc này, Dương Lợi Binh từ từ dí dùi cui điện vào đùi của Lị Lị. Anh ta ấn nút - “Rẹt! Rẹt!”
“Á!” Lị Lị không hề bị choáng mà bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Lị Lị đột nhiên muốn ngồi dầy, Dương Lợi Binh nhanh chóng dùng một tay ấn vào ngực cô ấy, cơ thể đè chặt lên cô ấy.
Lâm Lị Lị hoảng sợ, lớn giọng gào lên: “Cha ơi! Cha ơi!”
Dương Lợi Binh chửi mắng trong lòng “Tên bán đồ dối trá (dùi cui điện) chết tiệt”, làm anh ta mất toi sợi dây chuyền. “Tôi dễ tin người khác lắm.”
Dương Lợi Binh rất sợ Lị Lị sẽ nhìn thấy minh nên vội vàng kéo chăn lên trùm lên đầu Lị Lị. Lị Lị giãy giụa kịch liệt, móng tay cô ấy để lại nhiều vết cào trên cánh tay của Dương Lợi Binh.
Chiếc chăn bất ngờ tuột xuống.
Lị Lị không dám tin, trước mặt mình lại chính là “chú Dương”. Lị Lị đang định mở miệng nói, “chú Dương” lại không cho cô ấy cơ hội.
Trong đầu Dương Lợi Binh chỉ còn lại một suy nghĩ - Lị Lị đã nhận ra anh ta, phải giết chết cô ấy!
Anh ta đè Lâm Lị Lị nằm ngửa xuống giường, hai tay túm chặt lấy cổ của cô ấy, Lị Lị đỏ bừng mặt, nới lỏng cánh tay của Dương Lợi Binh ra, cô ấy liều mình vẫy tay. Dương Lợi Binh hiểu rằng cô ấy đang xin tha nhưng lại không thèm quan tâm. Dương Lợi Binh sợ rằng một khi mình buông tay thì sẽ phải ngồi tù, còn thân bại danh liệt nữa. Anh ta thương xót cho tiếng tăm của mình. Cơn đau trên cánh tay kích thích Dương Lợi Binh, lực tay của anh ta càng mạnh hơn.
Mấy phút sau, miệng và mũi của Lị Lị bị xuất huyết, cơ thể co giật, sau khi hơi run rẩy, cô ấy từ từ ngã xuống, không còn cử động nữa.
Dương Lợi Binh buông tay ra, máu tươi men theo tay anh ta chảy xuống chiếu và ra trải giường.
Lị Lị vẫn bất động, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Dương Lợi Binh toát mồ hôi, ngọn lửa tàn ác trong lòng anh ta cũng lạnh đi cùng với Lị Lị trước mặt.
Dương Lợi Binh thích cô sinh viên đại học Lị Lị hoạt bát, xinh đẹp và dịu dàng, chứ không phải cái xác lạnh lẽo trước mặt.
“Nếu đã làm rồi thì phải làm đến cùng!” Dương Lợi Binh ngày thường thích xem các chương trình về pháp chế, biết rằng không được để lại dấu vân tay hay DNA. Anh ta vào bếp tìm một cái chậu nhựa, miếng giẻ, ngâm nước xong thì cẩn thận lau hai tay và cổ cho Lị Lị, còn kĩ càng hơn cả việc tự tắm.
Ban đầu, anh ta muốn phân xác rồi chuyển đi, nhưng làm vậy sẽ lãng phí thời gian, còn làm bẩn hiện trường nữa, khắp nơi trong thôn đều có người quen nên việc mang thi thể ra ngoài sẽ quá mạo hiểm.
Nhưng một người lớn như vậy thì nên giấu ở đâu đây?
Anh ta nhớ Lị Lị từng nói rằng không nỡ bán những cuốn sách từng đi học trước đây, vậy là đã đặt chúng trong giường tủ, cô ấy còn nảy sinh mâu thuẫn với cha vì chuyện này.
Dương Lợi Binh đẩy tấm nệm, lật tấm ván giường lên, một khoảng không gian khép kín rộng rãi xuất hiện trước mắt anh ta, bên trong có vài cuốn sách cũ được ném vào. Anh ta đến phòng ngủ của Lâm Chí Bân để tìm chiếc áo lông màu đen rồi mặc vào, tránh mồ hôi sẽ dính lên người Lị Lị.
Khi anh ta bế Lị Lị lên, cơ thể cô ấy vẫn còn mềm mại, tay vẫn đang co giật, Dương Lợi Binh giật mình tưởng Lị Lị còn “sống”, do vậy mà anh ta lại vào phòng khách, tìm một con dao gọt hoa quả rồi cứa vào trong cổ tay của Lị Lị thành một vệt máu. Đang cắt được một nữa thì đột nhiên dừng lại.
Đóa “hoa lan” này đã bị chính tay Dương Lợi Binh giết chết.
Lị Lị lúc này đã không có bất kì phản ứng gì, Dương Lợi Binh mới yên tâm. Đầu tiên, anh ta đặt đầu và phần thân trên của Lị Lị vào giường tủ, sau đó gập hai chân cô ấy lại, không tốn nhiều sức mà nhét được nửa thân người cô ấy vào trong tủ. mông củ thi thể hơi cao, không nhét vừa tấm ván giường, Dương Lợi Binh lại dùng chân giẫm lên rồi cẩn thận dùng giẻ lại sạch dấu chân trên đó.
Nhưng anh ta không biết rằng xuất huyết dưới da không thể lai sạch được, hơn nửa ngày càng rõ ràng theo thời gian tử vong.
Dương Lợi Binh lạu sạch chiếc gối dính máu, tìm điện thoại của Lị Lị, tắt máy xong thì ném ra sau mấy túi boong trên nóc tủ quần áo, sau đó gấp gọn chiếc áo lông rồi đặt vào chỗ cũ, anh ta lau chùi phòng ngủ, phòng đựng đồ, tay nắm cửa, tất cả những nơi mình từng chạm vào, còn lau tới hai lần.
Cuối cùng, anh ta dùng ngón tay kéo cửa lại, vừa lau sàn vừa bước ra ngoài, khóa cánh cổng từ bên ngoài, một mặt muốn trì hoãn thời gian tìm thấy thi thể của Lị Lị, mặt khác muốn tạo ảo tưởng rằng Lị Lị đã ra ngoài.
Dương Lợi Binh vẫn lái xe đạp điện rời đi, anh ta đi được nửa đường thì ném dùi cui điện vào trong cánh đồng ngô.
Sau khi giết người, giấu xác xong, thậm chí anh ta còn mua bữa sáng đã hứa với vợ rồi vội vã trở về nhà.
Sau đó, Dương Lợi Binh kể với chúng tôi rằng khi đang lái xe về phía Tây của thôn thì chiếc xe đột nhiên bị nghiêng và rơi xuống hố bùn, cánh tay của anh ta bị thương. Anh ta lập tức gọi cho Lâm Chí Bân, nói là mình đã bị thương nên không đi làm được, nhưng có thể cho họ mượn xe sử dụng.
Khi hai vợ chồng Lâm Chí Bân đến, Dương Lợi Binh vẫn đang nằm trong hố bùn, anh ta cố tình cho họ xem vết thương trên cánh tay.
Sau đó, Dương Lợi Binh đến trạm y tế thôn. Vừa duỗi tay ra, bác sĩ đã nói đùa: “Anh bị vợ cào phải không?” Dương Lợi Binh vội vàng giải thích rằng lúc đi ngang qua hố bùn thì bị ngã.
Bác sĩ lại hỏi: “Vậy tại sao trên người và trên tay của anh không có bùn?” Dương Lọi Binh bảo anh ta đã về nhà lau sạch rồi.
Bác sĩ sát trùng qua cho anh ta, bôi thuốc tím lên rồi kêu anh ta về nhà. Người vợ trông thấy vẻ mặt anh ta không được tốt, tưởng là anh ta bị thương nên sợ hãim cũng không dám hỏi nhiều.
Buổi tối, Lâm Chí Bân gọi điện tới, hỏi anh ta có gặp Lị Lị không, Lâm Chí Bân biết Dương Lợi Binh thường chơi game với con gái, ông ta muốn anh ta giúp tìm Lị Lị trên mạng.
Dương Lợi Binh nói anh ta không gặp, cũng không lưu số điện thoại của Lị Lị. Anh ta còn an ủi Lâm Chí Bân rằng chắc chắn Lị Lị đã chạy ra ngoài chơi, nói không chừng ngày mai sẽ về nhà.
Lúc này, Lâm Chí Bân vẫn cảm thấy Lị Lị bình thường vẫn chơi rất thân với “chú Dương”, Dương Lợi Binh còn hiểu con gái hơn mình, trong lòng không còn lo lắng nữa.
Các đồng nghiệp tham gia thẩm vấn đều cho rằng Dương Lợi Binh rất mâu thuẫn. Anh ta can đảm thận trọng, khi che đậy hiện trường lại bình tĩnh đến mức những cảnh sát xử lý vụ án có nhiều kinh nghiệm còn thấy kinh hãi. Vào đêm thứ hai sau khi giết chết Lị Lị, anh ta còn cố tình đăng nhập vào QQ của Lị Lị rồi đăng một tin nhắn. Nhưng đồng thời, anh ta dường như cũng mất đi sức lực, giết người, giấu xác, làm giả bằng chứng ngoại phạm, từng bước một, đi về phía vực thẳm mà như thể không hề nhận ra.
Có lẽ đây chính là hai mặt giả tạo và hèn nhát của thủ phạm, vô cùng yếu đuối nhạy cảm, nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn bạo lực.
Thật ra, vẫn có khả năng ngăn chặn được tội ác xảy ra.
Chính vào một buổi sáng hai tuần trước khi vụ việc xảy ra, khi đó Lâm Chí Bân và Hách Tố Lan thức dậy, đang nằm trên giường nói chuyện thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng động phát ra từ trong sân. Hách Tố Lan đứng dậy muốn ra ngoài xem thử, lại bị Lâm Chí Bân ngăn lại: “Chó nhà chúng ta không sủa, bà không cần ra.”
Không lâu sau, trong sân lại có tiếng động, hai người cảm thấy không ổn, họ bèn ra sân thì thấy Dương Lợi Binh đang bò trước cửa sổ phòng con gái. Khi ấy, Lị Lị đang thay quần áo trong phòng ngủ.
Lâm Chí Bân lao tới đấm cho Dương Lợi Binh hai phát, sau đó nhặt chiếc ghế nhỏ trên mặt đất lên đánh anh ta thêm mấy cái nữa, nhưng ông ta ra tay không quá nặng.
Dương Lợi Binh không đánh lại, chỉ nói một câu: “Hai người mãi mà không mở cửa, nên tôi đi vào xem thử hai người đang làm gì.” Sau đó, anh ta quay đầu bỏ chạy.
Hoàn cảnh, kết quả của việc bị đánh đều trùng khớp, nhưng nguyên nhân lại được Dương Lợi Binh đổi thành hai vợ chồng Lâm Chí Bân đánh nhau, anh ta thì bị đánh vì can ngăn, trong lần đầu tiên bị thẩm vấn.
Sau khi Dương Lợi Binh rời đi, Hách Tố Lan từng nói với Lâm Chí Bân rằng: “Sau này không thể để Dương Lợi Binh chạy tới nhà chúng ta nữa, con gái chúng ta là sinh viên đại học, tương lai chắc chắn phải tìm được một người nào đó tốt.” Lâm Chí Bân lại cảm thấy hành động vừa rồi của mình quá hấp tấp, chưa hỏi rõ tình hình mà đã đánh người rồi.
Sau này, Lâm Chí Bân cho chúng tôi biết, vào thời điểm đó, anh ta cho rằng đây “không phải là chuyện gì lớn”, tôi nghĩ trong đó chắc chắn phải có lý do nào đó khiến Lâm Chí Bân đành phải mặt dày chịu đựng do thường sử dụng Dương Lợi Binh trong việc kinh doanh của mình.
Sau chuyện này thì không còn ai nhắc đến nữa, cũng coi như đã qua rồi. Dương Lợi Binh vẫn là “chú Dương”, cánh cổng nhà họ Lâm vẫn không khóa.
Sau khi gây án, Dương Lợi Binh vẫn luôn ở nhà, anh ta cho biết sở dĩ không trốn chạy là vì muốn ở bên cậu con trai 6 tuổi nhiều hơn.
Sau này, chúng tôi tìm kiếm trong cánh đồng ngô rất lâu nhưng không tìm thấy chiếc dùi cui điện. Các đồng nghiệp đã lấy được đơn đặt hàng chuyển phát nhanh, xác nhận biên bản giao hàng về việc Dương Lợi Binh đặt mua dùi cui điện.
Ngày hôm đó, chúng tôi đưa Dương Lợi Binh đi nhận dạng hiện trường, tìm thấy cây lau nhà, chậu rửa mặt, giẻ lau mà anh ta dùng để lau sạch vết máu, còn có chiếc áo lông màu đen mà anh ta mặc khi ôm thi thể Lị Lị. Chúng tôi di chuyển bông trên nóc tủ quần áo xuống, chiếc điện thoại màn hình cảm ứng màu đen của Lị Lị đang nằm ở đó.
Hách xLan khóc đến lạc cả giọng khi nhìn thấy chiếc điện thoại của con gái. Trong tủ quần áo có năm túi đựng đầy bông, được chuẩn bị để làm chăn bông cho Lị Lị khi cô ấy kết hôn sau này.
Trong khi thẩm vấn, Dương Lợi Binh cúi đầu, nói: “Tôi và Lão Lâm quen biết hơn mười năm, làm ra chuyện như vậy, tôi thấy có lỗi với gia đình họ.”
Nhưng dù chúng tôi có hỏi thế nào đi chăng nữa, Dương Lợi Binh vẫn nhất quyết nói việc chiếc xe đạp điện bị đổ là điều ngoài ý muốn, không phải anh ta cố tình tạo ra vết thương. Tôi nghĩ đây chỉ là do Dương Lợi Binh muốn giữ lấy một chút thể diện đáng thương mà thôi.
Dương Lợi Binh đã có rất nhiều cơ hội để kiềm chế những ham muốn đáng thương và thảm hại của mình.
Lị Lị đã trưởng thành, dù có hiểu sự đời đến đâu thì hẳn cũng có quá nhiều cơ hội để cảnh giác với “chú Dương” thân quen này.
Mà qua nhiều năm, bao gồm cả “sự việc nhìn trộm” đến trước khi xảy ra vụ án, cha mẹ của Lị Lị càng có cơ hội để ngăn chặn tội ác xảy ra, thậm chí tất cả những gì họ phải làm chỉ là khóa cửa.
Luật sư bào chữa của Dương Lợi Binh cho rằng Dương Lợi Binh đã tự nguyện nhận tội, có tình tiết ăn năn và sẵn sàng tích cực bồi thường thiệt hại cho nạn nhân.
Nhưng trên thực tế, gia đình của Dương Lợi Binh không có nhiều tiền, người vợ cảm thấy anh ta đã phản bội mình, còn làm liên lụy đến con trai nên không muốn bồi thường.
Sau khi biết con trai phạm tội giết người, cha mẹ của Dương Lợi Binh đã vô cùng kinh hãi: “Đến con gà nó còn không dám giết, làm sao nó dám giết người cơ chứ?”
Hách Tố Lan đấm ngực giậm chân ở hiện trường nhận dạng, vừa khóc vừa chửi bới Dương Lợi Binh: “Cho dù cậu có muốn sàm sỡ thì tại sao lại phải lấy mạng con gái tôi chứ?”
Đáng buồn là tới giờ họ cũng không hiểu.