Thời gian xảy ra vụ án: Tháng 7 năm 2014.
Tóm tắt tình tiết vụ án: Xảy ra hỏa hoạn trong nhà một hộ dân nọ ở thôn Hưng Vượng, cụ già sống một mình bị chết cháy.
Người chết: Trương Tú Phân.
Phân tích khám nghiệm tử thi: Ở vùng thái dương bên phải có một lỗ đường kính trong 6cm, nhiều chỗ phần mép bị lõm vào bên trong, quan sát thấy các mảnh xương vụ nát và mô não bên dưới lỗ hổng, cần nhiều lần tấn công mới hình thành được.
Khoang miệng và khí quản sạch sẽ, chưa hít phải bụi khói , cho thấy bà ấy đã bị giết hại khi vụ cháy xảy ra.
Hơn 8 giờ sáng, Tào Ngọc Tĩnh 15 tuổi đang nằm trên giường, nhận ra đã đọc gần xong sách điện tử trong điện thoại, lô hàng tồn kho này được tải xuống trước khi cậu ta bị đuổi việc khi đang làm tại một xưởng điện tử.
Chiếc điện thoại nhái màu trắng trên tay cậu ta được cha mua từ thị trấn với giá 600 Nhân dân tệ vào một năm trước, khi đó được thanh toán 100 Nhân dân tệ vào thẻ điện thoại, sau này thì cha không còn đưa phí sinh hoạt cho cậu ta nữa.
Bây giờ, Tào Ngọc Tĩnh không có tiền để trả hóa đơn điện thoại. 12 giờ 30 phút trưa, Tào Ngọc Tĩnh lấy chiếc bùa sừng dê 1 từ dưới gầm giường rồi đi ra ngoài.
1. Loại búa chuyên dụng để đóng hoặc nhổ các loại đinh tán trong sửa chữa hoặc thi công.
Hai mươi phút sau, Tào Ngọc Tĩnh trở về nhà với vết máu khắp người. trong lúc cha mẹ còn đang ngủ trưa, cậu ta lặng lẽ cởi chiếc quần dính máu rồi ném vào chiếc tủ nhỏ ở góc phòng ngủ, sau đó cậu ta rửa sạch chiếc búa trong chiếc xô bên cạnh chuồng lợn.
Tào Ngọc Tĩnh nhanh chóng nằm xuống giường, lại qua hai mươi phút, cha mẹ đã thức dậy, họ đi vào phòng ngủ của cậu ta nhìn một cái.
Đợi cha mẹ rời đi, Tào Ngọc Tĩnh lấy chiếc quần dính máu được giấu cẩn thận ra, ném vào máy giặt để giặt sạch rồi đem phơi ngoài sân.
Cậu ta quay lại phòng ngủ một lần nữa, lắp một chiếc thẻ sim điện thoại mới vào điện thoại, tiếp tục tải sách điện tử xuống. 16 giờ 30 phút, cậu ta dùng data để tải xuống hơn hai mươi bộ tiểu thuyết, số tiền trong thẻ điện thoại mới cũng bị tiêu hết.
Đêm đó, Tào Ngọc Tĩnh nghe thấy bên ngoài có tiếng xe cảnh sát. Cậu ta chỉ cứ nằm trên giường, chờ đợi cảnh sát tìm đến cửa.
Người cha bước vào phòng, nghiêm mặt nhìn cậu ta, trông thấy cậu ta vẫn lười biếng như thường lên, ông ta không nói gì. Người mẹ bước vào phòng, nhìn cậu ta mấy lần, cũng không nói gì rồi khập khiễng rời đi.
Chân của người mẹ bị què cách đây vài năm, người cha nói rằng ông ta không nhìn thấy bà ấy khi lùi xe, do vậy đã xảy ra tai nạn. Tào Ngọc Tĩnh không tin, cậu ta cho rằng chắc chắn là mẹ đã ăn trộm thứ gì rồi bị bắt được nên mới bị què, nhưng lại không dám hỏi.
Ban đêm, đèn trong phòng cha mẹ rất muộn thì mới tắt. Tào Ngọc Tĩnh nghe thấy họ đang nói về Trương Tú Phân. Bà già tốt bụng này đã chết mà “không được đền đáp xứng đáng.”
Cha mẹ còn bàn bạc chuyện tìm việc khác cho Tào Ngọc Tĩnh làm, nhưng vẫn không đi đến kết luận. Tào Ngọc Tĩnh nằm cả đêm, ngày hôm sau cũng không xuống giường nhiều lắm.
Cậu ta không bình tĩnh được, tự nhủ trong lòng: “Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.”
Đẩy của phòng thẩm vấn ra, tôi nhìn thấy tấm lưng gầy gò của Tào Ngọc Tĩnh.
Cậu ta ngước lên nhìn tôi, đó là một khuôn mặt non nớt và thanh tú. Lông mày rậm, mắt hai mí, hốc mắt trũng sâu, bộ ria mép lơ thơ, trên mái tóc dài hơi xoăn có vào sợi tóc nhuộm màu.
Cậu ta mặc một chiếc áo thun dài tay kẻ ô màu trắng xám, da trên cổ nổi lên như vảy cá, hơi bẩn, dường như đã nhiều ngày không tắm gội.
Khi nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu bé đó có phần không thoải mái, bèn cúi đầu xuống.
Đại Hàn đưa cho tôi một tấm chứng minh thư, tôi đếm số ngày, Tào Ngọc Tĩnh chỉ mới 15 tuổi, chưa đủ tuổi vị thành niên.
Một người đàn ông trung niên ngồi trong góc phòng thẩm vấn, ông ta là Tào Lão Tam, cha của Tào Ngọc Tĩnh. Khi thẩm vấn người chưa đủ tuổi vị thành niên thì cần đến sự có mặt của người đại diện theo pháp luật hoặc họ hàng.
Ánh mắt của Tào Ngọc Tĩnh ngại ngùng, không muốn nhìn thẳng vào người khác. Giọng nói của cậu ta lanh lảnh và hơi run, hai chân không ngừng run rẩy, cậu ta có phần lo lắng, mím mối nghiến răng, chăm chú nhìn ly nước trước mặt, không biết đang nghĩ gì.
Tôi tới để lấy máu cho cậu ta. Nắm chặt lấy cánh tay cậu ta, tôi phát hiện trên cổ tay của cậu ta có một lớp “vảy cá”, đây là một loại bệnh ngoài da, dân gian còn gọi là “da rắn”, bàn tay của cậu rất lạnh, run rẩy liên tục. Tâm trạng của Tào Ngọc Tĩnh không ổn định, nhưng cậu ta vẫn gắng gượng.
“Đàn ông đàn ang, tại sao dám làm mà không dám nhận?” Đại Hàn khiêu khích cậu ta, “Chỉ là với cái tính trẻ con này của nhóc, chắc chắn là không giết nổi ai rồi.”
“Ai nói thế!” Tào Ngọc Tĩnh hung dữ nhìn chằm chằm vào thẩm vấn viên, sau đó cúi đầu im lặng một lúc, rồi ngẩng đầu lên với đôi mắt đỏ hoe, nói: “Tôi đã giết người.”
Cậu ta nhớ lại một cách thoải mái, kể cho chúng tôi về sự việc đã xảy ra vào buổi chiều ngày hôm đó.
Đầu tiên, cậu ta đi đến phía sau cụ bà Trương Tú Phân, nâng cây búa lên rồi đập vào đỉnh đầu bà ấy.
“Tôi đã đánh vỡ đầu bà cụ, máu chảy sang bên phải khuôn mặt.” Tiếp đó, cậu ta kéo Trương Tú Phân vào phòng ngủ, “Trong đầu tôi chợt nảy ra suy nghĩ muốn giết chết bà ấy. Không biết tại sao, chỉ là muốn giết chết bà ấy.”
Cậu ta đang đè lên người Trương Tú Phân, tay chân đồng thời ấn chặt lấy hai tay bà ấy, sau đó thả tay phải ra, cầm một cái liềm nhỏ lên, “đâm vào đầu bà ấy bốn, năm nhát, bà ấy chỉ vặn vẹo cơ thể, không còn la hét nữa”. Cuối cùng, cậu ta lại dùng búa đập vào đỉnh đầu của Trương Tú Phân hơn mười cái, Tào Ngọc Tĩnh nói: “Nhát búa cuối cùng, tôi cảm thấy nó đã nện vào trong đầu bà ấy.”
“Bà cụ đã phát hiện ra cậu chưa? Tại sao cậu lại muốn giết bà ấy?”
Tào Ngọc Tĩnh lắc đầu, nói: “Đầu óc tôi đơ ra rồi, dường như không kiểm soát nổi bản thân nữa.”
Bất kể người thẩm vấn có hỏi thế nào, Tào Ngọc Tĩnh cũng chỉ có một câu trả lời này.
“Lúc đó đầu óc tôi trống rỗng, chỉ muốn giết bà ấy chứ không muốn làm gì khác.”
Hai ngày trước, tôi tham gia khóa đào tạo nghiệp vụ, đang nghe đến say mê thì điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.
Tôi cúi đầu, khom lưng bước ra khỏi phòng học trước mặt mọi người. thông tin từ cảnh sát rất đơn giản - Ngọn lửa bùng phát trong căn nhà của một hộ dân ở thôn Hưng Vượng, có một bà cụ bị thiêu chết.
Thôn Hưng Vượng dựa núi gần sông, nằm ở ranh giới khu vực, cách đường lên tỉnh rất gần, lái xe nửa giờ là tới.
Tôi được cảnh sát của đồn cảnh sát dẫn đến nhà người chết Trương Tú Phân. Đây là căn nhà cổ đặc trưng ở vùng nông thôn phía Bắc, bức tường trắng của bốn gian nhà mái bằng kiểu cũ hơi ố vàng, cửa sổ của căn phòng thứ hai bên tay trái mở toang, khung cửa sổ màu xanh lá, cửa kính đều bị hun đến đen thui, nước xịt trên mặt đất trong lúc chữa cháy vẫn chưa bốc hơi hết.
Có rất nhiều người đứng trong khoảng sân rộng rãi, mấy người phụ nữ đang đốt vàng mã xung quanh chậu than với vẻ chăm chú, thỉnh thoảng lại truyền tới vài tiếng nức nở.
Hơn 4 giờ chiều, con trai thứ hai của Trương Tú Phân phát hiện nhà mẹ đang bốc cháy. Viên cảnh sát được đồn cảnh sát cử đến trông cỡ 50 tuổi, ông ấy nói với tôi: “Tôi đoán là do đốt lửa nấu cơm dẫn tới cháy thứ gì đó, dù sao thì bà ấy cũng lớn tuổi rồi mà.”
Bà cụ không có tiền để bị trộm, ngày thường đối xử hòa nhã với mọi người, cũng không gây thù oán với ai, bị giết vì tình thì càng không, theo hàm ý của người cảnh sát già thì đây không phải một “vụ án”, mà là tai nạn.
Người nhà không nghi ngờ gì về nguyên nhân cái chết của bà cụ, họ đang bàn bạc về hậu sự.
Nhưng do cách thức tử vong bất thường, đòi hỏi Cục Cảnh sát đưa ra thông báo hỏa táng, vậy nên bác sĩ pháp y phải làm theo quy trình.
Người nhà cùng xúm lại, con trai út của bà cụ đỏ hoe đôi mắt, mang theo giọng nghẹn ngào: “Chuyện cũng đã xảy ra rồi, hãy để mẹ tôi được chôn cất bình yên đi.”
Anh ta không ngừng đưa thuốc lá cho tôi, trên mặt nặn ra nụ cười gượng gạo, người cảnh sát già cũng thỉnh thoảng ngắt lời, muốn nhanh chóng chấm dứt việc này.
Hiện trường tử vong còn không kéo dây phong tỏa, về cơ bản là không được bảo vệ. Khi tôi đề nghị xem xét hiện trường, khám nghiệm tử thi, các cơ trên mặt người cảnh sát già cứng đờ, ông ấy cau mày, há miệng mà không nói.
“Đồng chí bác sĩ à, người cũng đã cháy chẳng còn gì rồi, còn xem xét cái gì nữa?” Con trai út của Trương Tú Phân van nài tôi một cách chán nản, “Làm tàm tạm thôi là được.”
Tôi nghiêm túc nói với anh ta. “Nếu đã báo cảnh sát, vậy thì nhất định phải kiểm tra cho rõ ràng!”
Người đàn anh của tôi từng xử lý một vụ án mạng, sau khi giết người, hung thủ đã ngụy tạo thành vụ tai nạn giao thông y như thật, thi thể của nạn nhân được chuyển đến trường y, dùng cho lớp giải phẫu xong thì bị ném vào bồn chứa xác. Sau này bắt được nghi phạm, hắn đã khai nhận quá trình gây án, nhưng lãnh đạo lại trách mắng bác sĩ pháp y. Người đàn anh đã bị dằn vặt bởi chuyện này.
Tôi không có sở thích ngắm nhìn thi thể, nhưng việc thì bắt buộc phải làm, nếu không sẽ không yên tâm.
Lời nói của người sống không đáng tin, làm bác sĩ pháp y nhiều năm như vậy, càng nhiều lúc tôi thà tin vào xác chết còn hơn.
Tôi và kĩ thuật viên giám định dấu vết mời người nhà tạm thời rời khỏi sân, bước vào phòng bếp qua cánh cửa gỗ bong tróc ở phía Tây.
Trương Tú Phân nằm giữa phòng bếp và phòng ngủ, bị ép vào cánh cửa gỗ đã cháy trụi, tay trái giơ lên cao quá đỉnh đầu. Phần eo và bụng của bà ấy gần như bị đốt cháy, nhưng vẫn có thể mơ hồ phân biệt được dáng người bà ấy qua tứ chi và phần đầu còn sót lại.
Khắp nơi bên cạnh bà ấy đều bị đốt cháy, đồ đạc bị chưng khô 1 . Chậu tráng men, bức tường bị hun đến cháy đen, ghế sô pha và đệm bị cháy đến mức chỉ còn lại những chiếc lò xo màu xám, chiếc điện thoại đời cũ với bàn phím thẳng tắp cũng bị biến dạng vì ngọn lửa.
1. Chưng khô là quá trình phân hóa các chất hữu cơ bằng nhiệt, dưới tác động của nhiệt độ cao, trong thời gian dài và trong điều kiện thiếu oxy và các chất oxy hóa khác.
Kĩ thuật viên giám định dấu vết chỉ vào đống lò xo rồi nói: “Đây chắc hẳn chính là điểm bùng phát đám cháy!” Vị trí chỗ đó tương đối thấp, bị đốt cháy nghiêm trọng nhất, vết cháy trên bức tường bên cạnh rất rõ ràng. Chiếc đồng hồ treo tường cũng bị cháy đen, kim giờ dừng ở 1 giờ 59 phút 30 giây. Có thể khẳng định rằng, khi ấy đám cháy đã rất lớn.
Ngọn lửa bắt nguồn từ phòng ngủ của Trương Tú Phân, rõ ràng không phải do đốt lửa nấu ăn dẫn đến cháy; phạm vi cháy giới hạn trong một căn phòng, không phải lây lan từ nơi khác tới đây; không tìm thấy hạt điện nóng chảy nào trên dây điện trong phòng ngủ, không giống như hỏa hoạn do điện và dây điện.
Trong phòng chỉ có tôi và kĩ thuật viên giám định dấu vết, xung quanh đột nhiên trở nên yên ắng, anh ấy thận trọng hỏi: “Anh Lưu, sao tôi cảm thấy giống một vụ án vậy?”
Trái tim của tôi bỗng nhiên bị treo lơ lửng.
Trương Tú Phân năm nay 78 tuổi, cao 1m6, hơi béo, nhưng đã không nhìn ra được những thông tin này trên thi thể sắp bị cháy không còn gì này.
Khi tôi lột phần da đầu còn sót lại trên thái dương bên phải của bà ấy, nhịp tim đột nhiên tăng tốc, tôi không kìm được mà liếm đôi môi khô khốc.
Nơi đó có một cái lỗ đường kính khoảng 6cm, giống như một quả lê. Nhiều chỗ phần mép bị lõm vào bên trong, bên dưới lỗ hổng là các mảnh xương vụn nát và mô não. Điều này cần nhiều lần tấn công thì mới có thể hình thành nên.
Miệng và khí quản của Trương Tú Phân rất sạch sẽ, chưa hít phải bụi khói - Khi vụ hỏa hoạn xảy ra, bà ấy đã chết rồi.
Mùa hè nóng nực, hơi nước bốc lên ở hiện trường chữa cháy, ve sầu kêu thảm thiết trên cây. Ngồi xổm trong mảnh sân nhỏ của căn nhà này, tôi cảm thấy sống lưng ớn lạnh, trong lòng sợ hãi.
Hành nghề này đã lâu, con người sẽ trở nên càng ngày càng nhát gan. Tôi luôn tự dặn mình không được bỏ cuộc giữa chừng. Nếu như tôi không nhất quyết đòi khám nghiệm tử thi, hoặc kết thúc công việc một cách qua loa thì vụ án này sẽ là một vết nhở không thể xóa nhòa trong sự nghiệp bác sĩ pháp y của tôi.
Người cảnh sát già cứ khăng khăng rằng đây là một vụ hỏa hoạn, ông ấy hỏi tôi vết thương trên đầu người chết có phải là do bị đập vào khung cửa hay không.
“Đây là một vụ án mạng! Bị đốt xác sau khi chết.” Tôi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào ông ấy.
Quá nửa Đội Cảnh sát hình sự đều đã tới. Với sự hỗ trợ của đèn khám nghiệm, tôi lại phát hiện ra một số manh mối mới.
Góc giữa chiếc giường đất và bức tường có hai vết máu bắn tung tóe đáng ngờ. Lượng máu rất ít, vị trí bị che khuất.
Trong tủ, chúng tôi tìm thấy một chiếc khăn tay màu đỏ bọc khuyên tai vàng, nhẫn vàng và vòng tay bạc.
Hiện trường về cơ bản không hề bị xáo trộn, tài sản có giá trị bị mất chỉ có 2000 Nhân dân tệ tiền mặt, đó là “tiền an toàn” mà Trương Tú Phân mang theo bên mình quanh năm. Bà ấy có thu nhập cố định mỗi tháng là 110 Nhân dân tệ, phần còn lại do con trai thứ ba đang làm công chức ở Đông Bắc hỗ trợ. Trong nhà không có nhiều đồ đạc đáng giá.
Chúng tôi muốn làm rõ người chết từng liên lạc với ai, khi kiểm tra điện thoại lại phát hiện rằng thẻ điện thoại đã biến mất. Số điện thoại này luôn không liên lạc được.
“Chẳng lẽ là điện thoại bị khóa? Tháng trước tôi vừa nạp cho bà ấy 100 Nhân dân tệ”. Cô con gái út lầm bầm, “Lạ thật, mẹ tôi ngày thường gọi điện thoại cũng không nhiều.”
Người chồng đã qua đời cách đây vài năm, Trương Tú Phân sống một mình, bà ấy có tính cách vui vẻ lạc quan, rất có duyên với người trong thôn, bình thường trong nhà cũng không có người ra vào.
Bí thư chi bộ thôn cho biết, người dân ở đây chất phác, tình hình trị an tốt, chưa từng xảy ra việc lớn nào, “Vụ án hôm nay được coi là xưa nay chưa từng thấy”.
Anh ta mở năm ngón, vươn tay ra: “Trộm cắp lặt vặt không tính. Thôn nào mà không có kẻ trộm chứ?”
Khi Đại Hàn hỏi thăm trong thôn, nhiều người dân phản ánh: Có mấy người của gia đình họ Tào, phẩm hạnh không tốt, có thói ăn cắp vặt.
Theo mô tả của họ thì đó chính là một gia đình trộm cắp. “Gia đình này giống như phân chuột trong nồi, nhìn mà ghê tởm, không muốn có liên quan gì đến họ.” “Mọi người đều biết, nhưng không muốn đắc tội với họ.”
Một người dân kể lại, vài tháng trước từng nhìn thấy có một bóng người trèo ra từ bức tường nhà Trương Tú Phân, trông giống Tào Ngọc Tĩnh, con trai của gia đình Tào Lão Tam.
Cánh cổng của hai nhà cách nhau không quá 40 mét. Người trong thôn đều biết rằng Trương Tú Phân bị Tào Ngọc Tĩnh ăn trộm nhiều lần trong vài năm qua. Nhưng bà cụ không muốn nói nhiều về điều này.
Năm kia, Trương Tú Phân bị mất một chiếc điện thoại cũ và mấy chục nhân dân tệ. Bà cụ không báo cảnh sát mà chỉ nói chuyện với cô con gái út.
Con gái truy hỏi là ai, Trương Tú Phân không chịu nói, chỉ dặn con gái giữ im lặng, “Là một đứa nhóc, bản thân nó không xấu, rất đáng thương”.
Năm ngoái, Trương Tú Phân lại mất thêm 200 Nhân dân tệ và một chiếc thẻ điện thoại, cánh cửa cũng bị cạy ra. Sau một hồi truy hỏi, những đứa con đã báo cảnh sát.
Bởi vì giá trị của các thứ đồ trong vụ án không lớn, sau cả buổi không tìm thấy bằng chứng nào, cũng không tìm được đứa trẻ Tào Ngọc Tĩnh. Người cảnh sát già bên cạnh khoát tay: “Ở nông thôn có rất nhiều vụ án kiểu này, hoàn toàn không có cách nào điều tra, trừ khi bắt được tận tay.”
Bí thư chi bộ thôn và dân phòng gật đầu, hùa theo: “Đúng vậy”.
Hàng xóm xung quanh nhà Trương Tú Phân đều cho biết không nghe thấy tiếng động lạ nào. Nếu có người lạ đột nhập vào nhà thì nhất định sẽ có tiếng la hét. Bà cụ không tri hô, hoặc là do bà ấy không phát hiện ra, hoặc là do bà ấy nghĩ rằng đối phương không có sự uy hiếp.
Điểm nghi vấn duy nhất là chiếc thẻ điện thoại đã biến mất. Nhưng cho đến 4 giờ 30 phút ngày xảy ra vụ việc, thẻ điện thoại của Trương Tú Phân lại lên mạng liên thục, phát sinh nhiều phí data tới khi sử dụng hết số dư.
Với sự hỗ trợ của bộ phận kĩ thuật, chúng tôi đã xác định được vị trí mà thẻ điện thoại lên mạng cách nhà Trương Tú Phân không xa.
Đại Hàn nghi ngờ rằng cha của Tào Ngọc Tĩnh, Tào Lão Tam, là người làm, bởi vì hai vợ chồng này có “bàn tay không sạch sẽ lắm”.
Buổi tối, Đội Cảnh sát hình sự triệu tập nhà họ Tào ở lại trong thôn chiều ấy. Trong đó có Tào Lão Tam, còn có con trai ông ta là Tào Ngọc Tĩnh.
Khuôn mặt gầy gò của Tào Lão Tam tối sầm, trán và khóe miệng đầy nếp nhăn. Ông ta mặc áo thun giấu tay màu xanh nhạt và quần đùi màu xám, lúc bị thẩm vấn, hai tay đặt lên đầu gối, có phần mất tự nhiên, đôi mắt đảo qua đảo lại.
Các trinh sát viên điều tra đã phát hiện ra rằng, ngày hôm đó, cặp vợ chồng này đi bán quả xuân đào ở chợ, rồi từng về nhà vào buổi trưa trong một thời gian ngắn. Rất nhiều người trong thôn đã nhìn thấy họ ở chợ.
Tào Ngọc Tĩnh cũng là một trong những nghi phạm, cậu ta tỏ ra cực kì căng thẳng, nhân viên cảnh sát có kinh nghiệm vừa nhìn là đã biết được cậu ta có điều bất thường.
Đại Hàn vừa hỏi, Tào Ngọc Tĩnh đã nhanh chóng bắt đầu thú nhận việc mình giết chết Trương Tú Phân một cách chi tiết.
Nhân lúc Tào Lão Tâm ra ngoài hút thuốc, Tào Ngọc Tĩnh quay đầu liếc nhìn rồi đột nhiên kể khổ với chúng tôi: “Họ luôn nói một đằng làm một nẻo, nói tiền là để dành cho tôi, nhưng lại không nỡ cho tôi sử dụng.”
Từ khi còn nhỏ, Tào Ngọc Tĩnh chưa từng bị cha mẹ quản lý, trong nhà đều theo ý cậu ta. Nhưng kể từ lúc mẹ bị thương rồi bị què, thái độ của cha mẹ đối với cậu ta trở nên càng ngày càng nghiêm khắc, họ luôn muốn giữ cậu ta trong nhà, không cho ra ngoài gây chuyện.
Tào Ngọc Tĩnh bị cấm túc ở nhà, chỉ còn lại sở thích chơi game, trò chuyện, đọc tiểu thuyết. nếu trộm đồ được coi là một sở thích thì cũng coi như thế đi.
Mặc dù cha mẹ đã nói với cậu ta là đừng trộm đồ của người khác, nhưng cậu ta vẫn làm theo ý mình. Tào Ngọc Tĩnh nói với chúng tôi: “Đến bản thân họ còn không quản lý được, còn muốn quản lý tôi ư? Đúng là ngu ngốc!”
Khi Tào Ngọc Tĩnh có tiền, cậu ta sẽ tới quán net. Biệt danh và ảnh đại diện QQ, WeChat của cậu ta đều là giới tính nữ. Trong hai game mà cậu ta yêu thích là Cross Fire và League of Angels, tài khoản cũng là danh tính nữ.
Tào Ngọc Tĩnh cho biết, danh tính nữ trên mạng khá được chào đón, thi thoảng có thể chiếm hời, một người bạn trong game còn giúp cậu ta nạp tiền.
Có lúc, Tào Ngọc Tĩnh cũng căm ghét hành vi trộm cắp, chẳng hạn như việc tài khoản game của cậu ta bị hack. Cậu ta rất buồn bực, tức giận đến nỗi cả ngày không ăn nổi cơm.
Một khoảng thời gian gần đây, cậu ta ở nhà không có việc gì làm, “rảnh rỗi đến phát sợ, mỗi ngày ngoài việc xem tivi ra thì là đọc sách điện tử, sắp đọc xong sách điện tử đã tải về rồi, thẻ điện thoại cxung chẳng còn data nữa.”
Tào Ngọc Tĩnh nói rằng cậu ta giết Trương Tú Phân chính là để trộm thẻ điện thoại.
Tuy Tào Ngọc Tĩnh không thể gọi tên của Trương Tú Phân, nhưng cậu ta hiểu rất rõ hoàn cảnh gia đình của bà ấy. “Bà ấy sống một mình ở phía Tây nhà tôi. Cháu trai bà ấy tên là Vương Cường, chúng tôi từng tới chơi nhà bà ấy vài lần.”
Tào Ngọc Tĩnh là bạn tốt của Vương Cường, thường xuyên được Vương Cường dẫn đến nhà bà nội chơi. Nhà của Trương Tú Phân người ít sân rộng, không có sự quản thúc của người lớn, trẻ nhỏ chơi đùa rất vui vẻ. Mỗi lần đến đó, Trương Tú Phân đều mang đồ ăn vặt cho Tào Ngọc Tĩnh ăn. “Bà cụ không hề hung dữ, có chơi thế nào cũng không quan tâm, trong nhà có rất nhiều đồ tốt.” Tào Ngọc Tĩnh nói.
Sau khi giết chết Trương Tú Phân, Tào Ngọc Tĩnh nhấc tấm ga ra khỏi chiếc giường đất, đắp lên người bà ấy rồi tìm một cái bật lửa để đốt. cậu ta không muốn để mọi người biết được mình đã giết bà cụ, vì vậy đã phóng hỏa để che đậy tội ác.
Nghe xong những lời này, Đại Hàn cao to cường tráng đặt nắm đấm lên bàn, mạch máu ở cánh tay căng ra, anh ấy trợn đôi mắt nhỏ: “Tào Lão Tam vẫn đang bao che cho con mình.”
Trước khi Tào Ngọc Tĩnh thừa nhận tội ác, Tào Lão Tam liên tục nhấn mạnh rằng con trai ông ta luôn nằm trên giường vào buổi trưa và tối hôm đó.
“Hẳn là ông ta đã đoán ra con trai đã làm gì, chỉ là không muốn nói ra mà thôi.” Đại Hàn kẹp tài liệu dưới nách, quay người hướng ra ngoài, bước đi ung dung, “May là trẻ con thường nói sự thật.”
Đại Hàn giao lời khai của Tào Ngọc Tĩnh cho phòng kĩ thuật, chúng tôi đặc biệt mượn một con chó Labrador từ cơ sở chó nghiệp vụ để tìm kiếm búa và thẻ điện thoại.
Bên trong vách tủ quần áo trong nhà Tào Ngọc Tĩnh, chúng tôi thu được vết náu đáng ngờ. Nhưng tìm kiếm cả một ngày thì vẫn không tìm thấy chiếc túi nilon đựng chiếc búa và thẻ điện thoại mà Tào Ngọc Tĩnh bảo đã ném xuống sông.
“Theo lý thì chiếc búa sẽ không bị cuống đi mới phải.” Đại Hàn cua mày, chắp tay sau lưng, đi lại trong hành lang với bước chân lộn xộn, “Thằng nhóc kia hẳn sẽ không nói dối, nó đã thú nhận rồi.”
Tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn, động cơ giết người của Tào Ngọc Tĩnh dường như quá đơn giản, nếu quá trình ăn trộm không bị phát hiện, cậu ta hoàn toàn không cần phải giết người.
Tào Ngọc Tĩnh 15 tuổi chẳng những không có khuôn mặt dữ tợn, trái lại còn có cảm giác vô hại với con người và động vật. cậu ta đốt xác hủy dấu vết, cẩn thận dè dặt trở về nhà, điều đó cho thấy cậu ta có sự kinh sợ pháp luật, không có khuynh hướng chống đối xã hội coi mạng người như cỏ rác.
“Còn phải tiếp tục việc tra hỏi!” Đại Hàn đột nhiên vỗ đùi, nhận ra Tào Ngọc Tĩnh đã nói dối, “Chim ưng lại có thể đề con sẻ nhỏ mổ vào mắt ư?”
Đại Hàn mời tôi dự thính cuộc thẩm vấn thứ hai của “con sẻ nhỏ”, từ góc độ hiện trường và khám nghiệm tử thi, tôi cố gắng cân nhắc liệu lời khai của Tào Ngọc Tĩnh có chính xác hay không.
Đại Hàn trực tiếp đập bàn: “Thằng nhóc này đừng ăn nói lan man nữa, hãy khai nhận rõ ràng, nhất định sẽ tốt cho cậu.”
Tào Ngọc Tĩnh để lộ ánh mắt sợ hãi, hỏi: “Chú cảnh sát, tôi sẽ bị tử hình sao?”
“Cậu nghĩ sao?” Đại Hàn hung dữ nhìn Tào Ngọc Tĩnh.”
Tào Ngọc Tĩnh cúi đầu, có phần chán nản.
“Nếu cậu thành thật khai nhận mọi việc rõ ràng, có lẽ chúng tôi có thể giúp cậu.” Giọng điệu của Đại Hàn đã dịu đi rất nhiều.
“Vậy tôi vẫn muốn giải thích chút chuyện.” Tào Ngọc Tĩnh ngẩng đầu, ánh mắt đã bình tĩnh hơn, “Để tôi nói thật! Bà ấy có thù với tôi!”
Tào Ngọc Tĩnh đột nhiên trợn mắt: “Có lần, con trai và con gái của bà ấy đều đến nhà tôi, rồi còn báo cảnh sát nữa. Có thể là do tôi làm hỏng cửa nhà bà ấy, nhưng nếu không phá cửa thì tôi không vào được.” Tào Ngọc Tĩnh nói với vẻ mặt vô tội.
“Tôi thường vào nhà người khác để trộm đồ, hàng xóm xung quanh đều biết, lần nào tôi cũng ra tay rất nhẹ nhàng, cũng không làm đau ai.” Tào Ngọc Tĩnh cho rằng, cậu ta trộm cắp nhiều lần mà không có ai báo án, đó là vì bản thân ra tay sạch sẽ, không gây thêm rắc rối.
Trong quá trình thăm hỏi, cảnh sát nhận thấy phong tục ở thôn làng này rất giản dị, phần lớn người dân đều hiền lành thật thà, không giỏi ăn nói. Nhắc tới Tào Ngọc Tĩnh, điều người ta thường nói nhất chính là “Nó vẫn còn là một đứa trẻ”. Cũng có người dân kể rằng, nhà họ Tào có dân số đông, lỡ như gây chuyện thì sẽ không tốt.
Tào Ngọc Tĩnh từng trộm của ít nhất năm, sáu hộ dân. Một người dân cho biết, năm ngoái gia đình anh ta bị mất 200 Nhân dân tệ tiền mặt, có người đã nhìn thấy Tào Ngọc Tĩnh trèo tường ra khỏi sân nhà anh ta.
Nhưng Tào Ngọc Tĩnh chưa bao giờ trộm đồ của nhà cán bộ thôn: “Thứ nhất là do tường cao khó trèo; thứ hai là do mấy gia đình đó đều có chống lưng (tiếng địa phương, thế lực mạnh), không dám đi.”
“Tôi chỉ ăn trộm lúc thiếu tiền, tôi cũng không ăn trộm bừa bãi.” Cậu ta cho là bản thân rất có nguyên tắc, việc các con của Trương Tú Phân báo cảnh sát đã khiến cậu ta cảm thấy bị đối xử bất công.
Các con của Trương Tú Phân từng tới tìm Tào Ngọc Tĩnh trước khi báo án nhưng bị cha mẹ cậu ta chặn ở cửa, mẹ của Tào Ngọc Tĩnh khăng khăng nói: “Con trai tôi vô tội, các người đừng có ăn nói linh tinh!” Hôm đó, Tào Ngọc Tĩnh được cha đưa đến nhà người họ hàng.
“Cảnh sát đã vào thôn kiểm tra, tôi không có ở nhà, họ cũng không có chứng cứ để bắt tôi.” Khóe miệng Tào Ngọc Tĩnh hơi cong lên. Chưa đắc ý được một lúc, nụ cười của cậu ta lại biến mất. “Động đến nhà nước thì chuyện đó không giống nhau nữa.” Gương mặt cậu ta đỏ bừng, hô hấp nhanh dần, “Cảnh sát vào thôn tìm tôi, khiến tôi mất mặt trước cả thôn rồi!”
“Mọi người vốn dĩ chỉ đoán thôi, lần này cả thôn đều biết là tôi ăn trộm, tôi biết giấu mặt vào đâu chứ?” Tào Ngọc Tĩnh nắm chặt tay đến tái nhợt, như thể đang bảo vệ “thể diện” của mình.
Làm trộm mà cũng sĩ diện, tôi thấy được vẻ bất lực trong mắt Đại Hàn.
Cũng bởi vì lần báo cảnh sát này mà Tào Ngọc Tĩnh bắt đầu oán hận Trương Tú Phân, “Cứ coi như đã ghi nhớ mối thù này đi.”
Trong lòng Tào Ngọc Tĩnh quả thật có rất nhiều thù hận.
Từ khi cậu ta nhớ được, trên cơ thể đã có “vảy cá”, lúc học lớp ba tiểu học, cha mẹ từng dẫn cậu ta đến bệnh viện chữa trị một lần, nhưng hiệu quả không mấy khả quan.
Ở trường, các bạn cùng lớp cố tình tránh mặt cậu ta, không muốn chơi với cậu ta. “Có người còn cười nhạo tôi, nói trên người tôi có bệnh. Tôi cũng không nói chuyện nhiều với người khác.”
Tào Ngọc Tĩnh càng tự ti, khi gặp chuyện lại càng muốn dùng nắm đấm để giải quyết. Có lần, người bạn cùng lớp bị mất một cây bút máy, mọi người đều nghi ngờ là Tào Ngọc Tĩnh lấy trộm nên đã cưỡng ép lục soát bàn học và cặp sách của Tào Ngọc Tĩnh, kết quả là không tìm thấy, chỉ đành bỏ cuộc.
Tào Ngọc Tĩnh túm chặt lấy người bạn cùng lớp, bảo cậu ta xin lỗi, nhưng đối phương không những không xin lỗi mà còn nói rằng cả nhà Tào Ngọc Tĩnh đều là kẻ trộm.
Gia đình của Tào Ngọc Tĩnh quả thật là một gia đình trộm cắp. Nghe nói, người nhà họ Tào đã bắt đầu trộm cắp để kiếm sống từ thời cụ nội của Tào Ngọc Tĩnh.
Ông bà nội của Tào Ngọc Tĩnh đã khuyến khích con cái đi ăn trộm. Bà nội thường xuyên dẫn con gái, con dâu, ôm theo cả trẻ con đi chợ, thỉnh thoảng cũng đến siêu thị gần đó, họ bao che cho nhau, trộm đủ thứ, từ nhỏ như hoa quả sấy khô đồ ăn vặt, đến lớn như dầu gội sữa tắm, khi bị phát hiện thì khóc lóc ăn vạ.
Vì số tiền bị trộm không lớn, lại là nhóm người già, phụ nữ và trẻ em, cho nên rất nhiều người tóm được họ thì chỉ mắng một trận rồi thôi.
Nhà họ có nhân khẩu đông đúc, ông bà nội của Tào Ngọc Tĩnh có sáu người con. Một lần, ông nội của Tào Ngọc Tĩnh uống rượu, rồi gọi các con đến dạy bảo: “Người không phất lên thì sẽ không giàu, ngựa không ăn cỏ đêm thì sẽ không béo.”
Trong quan niệm của ông ta, những kẻ biết trộm đồ bắt buộc phải can đảm và cẩn thận, đó là dấu hiệu của năng lực.
Ông ta còn đắc chí nói: “Lúc mất mùa, nếu không phải do nhà chúng ta giỏi trộm cắp thì đám nhãi các con đã chết đói từ lâu rồi.” Ông cụ khóc lóc kể lể, nói rằng khi đó suýt nữa đã giết người bạn đời.
Năm đó, trong thôn có rất nhiều người chết đói, những thứ trộm được đã bị người khác trộm đi từ lâu. Khi ông nội và bác của Tào Ngọc Tĩnh đang làm việc trên ruộng, họ bàn bạc về việc sẽ về nhà giết bà nội của Tào Ngọc Tĩnh rồi nấu thịt ăn.
Sau khi về nhà, hai người nhìn nhau, không ai ra tay được, bà nội của Tào Ngọc Tĩnh nói: “Hai người ngây ra đấy làm gì, còn không ăn nhanh đi.”
Mở nồi ra nhìn, là bánh bao nóng hôi hổi. Hóa ra bà nội của Tào Ngọc Tĩnh đã chạy tới kho thóc của xã rồi lấy trộm cám, đồng thời lấy trộm rơm lúa mì ở thôn bên cạnh, trộn chúng lại với nhau làm thành hình bánh bao.
Vì biết ăn trộm nên bà nội của Tào Ngọc Tĩnh đã vô tình tự cứu mạng mình.
Ông cụ đặt ly rượu lên bàn, lòng hăng hái cao ngất: “Không có thứ gì là không thể trộm được, con người còn có thể tự dưng bị chết đói sao?”
Vì ăn trộm mà chất lượng cuộc sống của nhà họ Tào đã được cải thiện rõ ràng. Người dân đều đi sớm về khuya, nhà họ Tào lại vừa hay đối lập, ban ngày thì ở trong nhà, tối đến mới ra ngoài.
Mỗi lần họ không trộm nhiều, cũng không trộm mãi của một nhà, người dân trong thôn rất bức xúc nhưng không ai báo án.
Chị họ của Tào Ngọc Tĩnh thừa hưởng thói ăn trộm từ các bậc trên, cô ta làm thuê trong một nhà hàng trên huyện, tháng đầu tiên đã trộm hết tiền lương của các đồng nghiệp.
Theo nhìn nhận của ông bà nội Tào Ngọc Tĩnh, ăn trộm là một kĩ năng, là quy luật sinh tồn.
Mà nay, Tào Ngọc Tĩnh vì bị gọi là kẻ trộm ở trường mà cảm thấy vô cùng nhục nhã, “đầu óc cứ ong ong”, bèn lập tức lao vào.
Cậu ta đánh nhau mà không chiếm được lợi, bèn về nhà kể lại với cha mẹ, mong họ giúp mình đòi lại công bằng. Không ngờ cha mẹ chỏ nói với cậu ta rằng: “Đừng ăn trộm đồ của người khác.”
Tào Ngọc Tĩnh cảm thấy ấm ức, cha mẹ không quản lý nổi bản thân mà lại còn quản lý cậu ta. “Tôi sẽ trộm cho họ xem.”
Cậu ta muốn trả thù cha mẹ, trả thù người bạn cùng lớp đã đổ oan cho cậu ta, thậm chí trả thù cả chính cậu ta.
Tháng 10 năm ngoái, Tào Ngọc Tĩnh chưa học xong cấp hai thì bỏ học. Được người họ hàng giới thiệu, cậu ta khai gian tuổi để xin vào xưởng điện tử. Tào Ngọc Tĩnh vốn muốn làm việc chăm chỉ trong xưởng, nhưng lại luôn cảm thấy có gì đó khác lạ.
Trong kí túc xá, các đồng nghiệp đề phòng cậu ta như kẻ trộm. Người không bao giờ khóa tủ cũng bắt đầu tiện tay khóa chúng lại, mỗi lần cậu ta quay về kí túc xá, những người bạn cùng phòng đang cười cười nói nói lại lập tức ngừng nói.
Tào Ngọc Tĩnh chỉ làm việc ở xưởng điện tử được ba tháng trước khi bị sa thải vì nghỉ làm hai lần.
Tào Ngọc Tĩnh cứ ngoan cố tin rằng, nguyên nhân của mọi chuyện không suôn sẻ này là do gia đình Trương Tú Phân đã báo cảnh sát, cho mọi người biết cậu ta là một tên trộm. Cậu ta biết trộm cắp là sai, nhưng kẻ trộm dựa vào đâu mà phải sống cuộc đời thấp hèn?
Tào Ngọc Tĩnh biết cha mẹ và người thân thường xuyên trộm đồ, da mặt rất dày, nhưng cậu ta cảm thấy mình không giống vậy, “Họ có thể không quan tâm nhưng tôi không chịu được.”
Cậu ta cảm thấy mình giống như một kẻ hiệp đạo trong tiểu thuyết, mặc dù làm chuyện xấu, nhưng thà bị giết chứ không chịu nhục.
Kể từ đó, cậu ta cả ngày chẳng làm gì, không phải đến quán net chơi game thì là ở nhà đọc sách điện tử, không còn muốn ra ngoài làm việc nữa.
Những ngày chờ việc ở nhà ban đầu rất nhàn nhã, Tào Ngọc Tĩnh cũng dần dần quên đi mối thù với bà cụ. Nhưng vào một chạng vạng tối giữa tháng 6, Tào Ngọc Tĩnh đang đi vệ sinh thì nghe thấy mấy bà già đang trò chuyện bên ngoài bức tường, trong đó có một giọng nói rất quen thuộc, chính là Trương Tú Phân.
“Khi nghe thấy giọng bà ấy, tôi lại nhớ đến mối thù này.” Tào Ngọc Tĩnh bóp chặt tay, nói với tôi. “Có thù không báo không phải quân tử, tôi nhất định phải bắt bà ấy trả giá!”
Hơn 8 giờ sáng hôm đó, Tào Ngọc Tĩnh, người không có tiểu thuyết để đọc, trong đầu nảy ra một ý tưởng đơn giản nhưng điên rồ: Giết chết Trương Tú Phân.
Cậu ta càng ngày càng cảm thấy chính nhà họ Trương báo cảnh sát đã hủy hoại cuộc đời mình, cậu ta cần phải trả thù Trương Tú Phân. Mà một lý do giết người khác là: Cậu ta không có tiền, cần tiền mặt và thẻ điện thoại.
Cậu ta không hành động ngay mà xem tivi cả buổi sáng. “Lúc đó trên đường người qua người lại, tôi sợ người ta nhìn thấy.”
Ngồi trên ghế trong phòng thẩm vấn, Tào Ngọc Tĩnh nói một cách rất bình tĩnh: “Tôi giống một người thợ săn, đang chờ đợi thời cơ.”
11 giờ 40 phút, cha mẹ đi chợ về, đang nghỉ ngơi trong phòng ngủ. Tào Ngọc Tĩnh đợi đến 12 giờ 30 phút, trên đường không còn ai, cha mẹ cũng đã ngủ rồi.
Cậu ta cảm thấy thời cơ đã đến.
Tào Ngọc Tĩnh lấy ra chiếc búa sừng dê từ dưới gầm giường, cẩn thận dè dặt trèo từ cửa sổ phòng ngủ ra ngoài sân, trèo tường rời khỏi nhà. Cậu ta định trèo vào từ bức tường phía Tây nhà Trương Tú Phân với sự trợ giúp của cây dương bên cạnh tường như mọi khi. Cậu ta đã nhẵn mặt với tuyến đường này.
Nhưng cậu ta chợt nghe thấy tiếng đóng cửa nặng nề, một người dân đang đẩy xe ra ngoài. Tào Ngọc Tĩnh cảm thấy chột dạ nên từ bỏ việc trèo tường. Đầu tiên cậu ta tìm một góc tường để trốn, sau đó dựa vào mép tường di chuyển sang cửa nhà Trương Tú Phân.
Cánh cửa chống trộm lại không hề khóa. Tào Ngọc Tĩnh thò đầu nhìn thấy Trương Tú Phân đang ôm đậu đi vào bếp, cậu ta thừa cơ lẻn vào sân, rồi tiện tay đóng cửa chống trộm lại.
Cậu ta chạy nhanh tới, mở cửa bếp, Trương Tú Phân nghe thấy tiếng động, vừa định quay đầu lại nhìn thì Tào Ngọc Tĩnh đã cầm búa sừng dê đập mạnh vài sau đầu bà ấy.
Đậu trên tay Trương Tú Phân rơi xuống đất, nhưng bà ấy không bị đập một nhát búa mà ngã xuống như Tào Ngọc Tĩnh dự liệu.
Trương Tú Phân quay người, nhìn thấy Tào Ngọc Tĩnh, trong miệng gọi biệt danh của cậu ta, hỏi liền hai câu: “Cháu đang làm gì vậy? Cháu đang làm gì vậy?”
Tào Ngọc Tĩnh chẳng nói chẳng rằng, cậu ta túm lấy cánh tay trái của Trương Tú Phân lôi vào phòng, Trương Tú Phân giãy giụa muốn ra ngoài, nhưng sức lực yếu, do vậy vẫn bị kéo vào phòng ngủ.
Tào Ngọc Tĩnh không thể ấn đầu bà ấy lên ghế sô pha, cả hai cùng ngã xuống đất, Trương Tú Phân bò về phía cửa phòng ngủ, Tào Ngọc Tĩnh cưỡi lên người bà ấy và dùng búa sừng dê đập vào đầu bà ấy hai phát.
Trương Tú Phân xoay người lại, hai tay che đầu, hỏi Tào Ngọc Tĩnh: “Cháu muốn làm gì?”
Tào Ngọc Tĩnh nhận thấy đôi mắt của Trương Tú Phân hơi lờ đờ, giọng nói đang run rẩy, nhưng chỉ có vậy thôi, ánh mắt bà ấy vẫn dịu dàng như trước. Tào Ngọc Tĩnh sững sờ.
Trước đây khi đi trộm, cậu ta đã bị Trương Tú Phân bắt gặp ít nhất hai lần, nhưng Trương Tú Phân chỉ dịu dàng nhìn cậu ta, không la hét, cũng không trách móc. Tào Ngọc Tĩnh nhớ ánh mắt này.
Lúc đó, Tào Ngọc Tĩnh đã động lòng trắc ẩn. cậu ta nói với Trương Tú Phân: “Bà đứng dậy, chúng ta đến bệnh viện.”
Có lẽ trong tiềm thức, Tào Ngọc Tĩnh rất tôn trọng Trương Tú Phân, trong quá trình thẩm vấn, cậu ta liên tục gọi Trương Tú Phân là “bà nội”.
Trương Tú Phân thích sờ đầu cậu ta, đó là biểu hiện của việc bà ấy thích trẻ con, nhưng Tào Ngọc Tĩnh lại rất bất mãn, cậu ta không thích người khác đụng chạm vào mình, còn sợ sẽ không cao được nữa, trong lòng có phần không thoải mái.
Nhân lúc Tào Ngọc Tĩnh đang ngẩn người, Trương Tú Phân bèn dùng tay phải giữ chặt cổ tay của Tào Ngọc Tĩnh, tay trái cướp lấy chiếc búa sừng dê.
Tào Ngọc Tĩnh bừng tĩnh. “Nếu bà ấy đang muốn chết, vậy tôi sẽ tác thành cho bà ấy!”
Tào Ngọc Tĩnh sợ người khác nghe thấy tiếng hét của Trương Tú Phân. Cậu ta dùng tay trái bịt miệng bà ấy, tay phải vớ lấy chiếc chày cán bột trên chiếc bàn vuông nhỏ bên cạnh rồi đánh loạn xạ lên trán của Trương Tú Phân.
Trương Tú Phân giơ tay che đầu, Tào Ngọc Tĩnh cảm thấy chày cán bột quá ngắn, không đủ lực, bèn ném nó sang một bên, nhặt cái chậu sắt trên chiếc bàn nhỏ lên rồi đập phần đáy chậu vào đầu Trương Tú Phân.
Cái chậu bị đập đến biến dạng, Tào Ngọc Tĩnh vứt chậu sắt đi, nhặt một chiếc liềm nhỏ trên bàn rồi đâm vào phần đầu của Trương Tú Phân năm, sáu nhát.
Tào Ngọc Tĩnh cảm thấy sức mạnh của chiếc liềm vẫn chưa đủ, cuối cùng cậu ta lại nghĩ đến chiếc búa sừng dê mà mình mang theo. Cậu ta cạy các ngón tay của Tú Phân bằng tay trái, tay phải cướp lại chiếc búa sừng dê, vung lên mà không cần suy nghĩ, tàn nhẫn đập mạnh vào đầu Trương Tú Phân.
“Bà cụ nghiêng người, muốn tránh chiếc búa của tôi.” Tào Ngọc Tĩnh đắm chìm trong hồi ức, đôi mắt chăm chú nhìn thẳng xuống sàn nhà, cơ trên mặt có chút dữ tợn.
Sau khi đập bảy, tám lần, Tào Ngọc Tĩnh bèn dùng hết sức lực đập đầu búa vào đầu bà ấy, cậu ta nghe thấy âm thanh vỡ vụn của xương sọ. Lúc nhấc chiếc búa sừng dê ra, nó còn bị chặn lại bởi xương sọ đã vỡ nát.
Trương Tú Phân không còn vùng vẫy nữa, máu ồ ạt chảy ra ngoài, bà ấy nằm trên mặt đất thở dốc, cơ thể dần dần mềm đi.
Tào Ngọc Tĩnh mệt mỏi ngồi trên người Trương Tú Phân mà thở hổn hển. Bình tĩnh được một lúc, cậu ta đứng dậy, cầm lấy điện thoại của Trương Tú Phân từ trên chiếc giường đất, rút thẻ điện thoại ra, bỏ vào trong túi quần, sau đó nhét lại pin và nắp lưng, ngửa mặt điện thoại lên rồi đặt trở lại chiếc giường đất.
Tào Ngọc Tĩnh nói rằng mình không khám người Trương Tú Phân, cậu ta lục lọi qua tủ quần áo và tủ tivi, lấy được hai đồng xu năm hào.
Tào Ngọc Tĩnh nghĩ tới việc tiêu hủy thi thể để xóa dấu vết, cậu ta dùng vật sẵn có, lấy sáu chiếc chăn xếp chồng trên giường đất phủ lên người của Trương Tú Phân, rồi lại vào phòng đi quanh một vòng, tìm thấy ba cái bật lửa trong hộp trà trên bếp. cậu ta dùng một cái bật lửa để đốt chăn rồi ném nó vào trong đống lửa.
Thấy đám cháy lớn dần, sắp lan ra khắp phòng ngủ, cậu ta mới chạy ra ngoài.
Trong sân của nhà Trương Tú Phân, mọi thứ vẫn như ngày thường. Cây ngô đồng che đi ánh nắng, trên cành mơ lác đác quả, hai con gà mái hoa chạy tới chạy lui, mổ khắp nơi. Hai cánh cổng sắt màu xanh khép chặt, bên trên có dán một cặp câu đối đỏ: “Phúc thọ song toàn, nhân tài thịnh vượng”.
Tào Ngọc Tĩnh lặng lẽ đóng cổng lại. Bên ngoài bức tường, trên hàng cây dương thẳng tắp, ve sầu kêu thảm thiết. Không ai nghe thấy, một thiếu niên vừa thảm sát một cụ già.
Tào Ngọc Tĩnh trở về nhà, nằm trên giường, bắt đầu hưởng thụ thành quả phạm tội.
16 giờ 30 phút, số dư trong thẻ điện thoại của Trương Tú Phân đã bị tiêu sạch.
Tào Ngọc Tĩnh đứng dậy, nhét chiếc búa sừng dê đã rửa sạch sẽ vào khe hở trên bức tường phía Đông chuồng lợn, bẻ chiếc thẻ điện thoại rồi ném vào khe cửa sổ sau nhà hàng xóm phía trước.
Khi thuật lại quá trình gây án, Tào Ngọc Tĩnh không hề nói dối về quá trình giết người đốt xác, nhưng trong các chi tiết nhỏ, cậu ta luôn không nói sự thật.
Ví dụ như hướng đi của hung khí, phương thức đột nhập vào nhà Trương Tú Phân, là đánh lén khi người ta chưa chuẩn bị hay giết người một cách lộ liễu.
Cậu ta sợ chết, “muốn nói sự thật, nhưng lại kìm nén trong lòng không nói ra được.”
Tào Lão Tam đấm ngực dậm chân, hút thuốc ngoài phòng thẩm vấn suốt đêm. “Đây đều là số mệnh!” Tào Lão Tam ngồi xổm trên mặt đất, không ngừng thở dài.
Ông ta đã biết con trai có thói trộm cắp từ lâu, bèn nói với chúng tôi: “Tôi đã khuyên nó mấy lần nhưng đều không có tác dụng, tuổi nó còn nhỏ như vậy, lỡ bị người ta bắt được rồi đánh cho gần chết thì phải làm sao?”
Tào Lão Tam cho biết, Tào Ngọc Tĩnh là con một trong nhà, từ nhỏ đã được cưng chiều, xin gì được nấy. Nếu không làm cậu ta hài lòng ngay, khi đưa cho cậu ta muộn một chút, cậu ta sẽ ném đồ xuống đất rồi giẫm lên lầu nữa.
Những nếp nhăn trên mặt Tào Lão Tam xô vào nhau, vẻ mặt lo lắng. “Cũng chẳng dám nói quá gay gắt, đứa trẻ này có tính cách mạnh (tiếng địa phương, cá tính).”
Tính khí của Tào Ngọc Tĩnh càng ngày càng kì quái, đợi tới khi cha mẹ muốn quản lý cậu ta, thì nhận ra đã không còn kiểm soát cậu ta được nữa.
Tào Lão Tam nghĩ trước tiên sẽ để con trai ở nhà một thời gian, lớn hơn một chút sẽ nhờ người tìm cho cậu ta một công việc đàng hoàng. Cả gia đình đã giúp cậu ta dành dụm tiền, chuẩn bị để sau này mua cho cậu ta căn nhà và cưới vợ.
Tào Ngọc Tĩnh từng xin đi bán hoa quả, nhưng mẹ cậu ta nói: “Công việc này quá mệt mỏi, trẻ con không làm được đâu.”
Cha mẹ của Tào Ngọc Tĩnh dặn cậu ta không có chuyện gì thì đừng ra ngoài, thật ra là để bảo vệ cậu ta. “Tôi cũng tự biết mình đuối lý, cũng không biết làm sao để giáo dục con cái. Tôi không muốn nó bước vào con đường cũ của chúng tôi, con đường đó không sớm thì muộn cũng không sống nổi đâu.”
Tào Ngọc Tĩnh bĩu môi, nói: “Tôi nghĩ ông ấy không có tư cách để quản lý tôi.”
Trước đây khi tìm kiếm nghi phạm, các trinh sát viên còn từng dẫn ông nội hai của Tào Ngọc Tĩnh về, ông ta là bạn chơi cờ của Trương Tú Phân, cũng hiểu rất rõ hoàn cảnh gia đình Trương Tú Phân. Cách đây vài ngày, lúc đang chơi cờ, hai cụ già này không biết vì sao mà lại cãi nhau. Ông ta có đủ điều kiện và động cơ gây án, vì vậy chúng tôi từng dẫn ông ta về để hỏi chuyện.
Ông nội hai với mái tóc hoa râm trừng mắt, khuôn mặt đỏ bừng vì giận, ông ta vểnh râu, giọng nói rất vang: “Tôi đã không hành nghề từ lâu rồi.”
Ông lão rất hay nói, bèn kể ra tất cả những chuyện không vẻ vang trong quá khứ.
Nghe nói người anh hùng thật sự của nhà họ Tào là ông nội hai, ông ta cũng dũng cảm, trộm đồ có giá trị, hơn nữa tay nghề cao siêu, chỉ cần ba phút để trộm bò.
Đó là “thời hoàng kim” của gia đình trộm cắp này, tất cả những việc sau này đã sớm chứng minh lời nói của Tào Lão Tam: Con đường đó không sớm thì muộn cũng không sống nổi.
Sau này, ông nội hai bị kết án năm năm vì tội trộm bò, ra tù xong thì lại đi trộm bò, lũ bò vừa được dắt ra lại bị bắt mất.
Người nhà họ Tào bùi ngùi: “Người có năng lực như vậy đã bị bắt rồi, công việc này quả thật không hề dễ làm.”
Gia đình của ông nội hai cũng đã “thay đổi”.
Năm đó, con trai cả của ông ta muốn nhập ngũ nhưng không đạt kiểm tra chính trị, hai người xảy ra cãi vã. Ông nội hai bèn rửa tay không làm nữa, nói “phải tích chút đức”.
Tào Ngọc Tĩnh còn có một người anh họ, chưa từng trộm cắp, học hành cũng không tồi, lúc thi vào trường quân đội thì cũng không đạt kiểm tra chính trị, thế là nhất thời nóng giận ra phía Nam làm việc.
Cha mẹ của Tào Ngọc Tĩnh cũng hi vọng thay đổi được cách sống của mình.
Có khoảng thời gian, họ bắt đầu “nghề chính đáng” - Tới chợ để bán hoa quả.
Nhưng nhiều người dân đều biết rằng, việc mà họ làm vốn không phải buôn bán, mà ăn trộm hoa quả từ nơi khác rồi lại bán ra chợ.
Có lần, cha mẹ của Tào Ngọc Tĩnh lái xe mô tô ba bánh đi trộm táo thì bị chủ vườn phát hiện, rồi cầm xẻng đuổi theo. Trong lúc cấp bách, cha của Tào Ngọc Tĩnh đã lái chiếc xe ba bánh rất nhanh, chẳng ngờ cán qua một cục đá khiến mẹ của Tào Ngọc Tĩnh bị ngã khỏi xe, bánh sau của chiếc xe ba bánh đè vào bắp chân của bà ấy. Mẹ của Tào Ngọc Tĩnh nằm ở nhà mấy tháng, sau đó bước đi khập khiễng.
Người dân trong thôn cố tình hỏi chuyện này, cha của Tào Ngọc Tĩnh đã nói dối rằng khi lùi xe ông ta không nhìn thấy vợ, rằng đây là sự cố bất ngờ.
Buôn bán hợp pháp đã cực khổ, kiếm tiền lại chậm, họ gặp được cơ hội có thể trộm, cho nên không nhịn được.
Điều duy nhất cha mẹ Tào Ngọc Tĩnh có thể làm chỉ là cố tình giảm số lần trộm đồ, không trộm những thứ đồ quá giá trị, hơn nữa không ra tay với thôn của mình và các thôn lân cận.
Mọi người trong thôn đều cảm thấy, những bất hạnh xảy đến với gia đình họ Tào trong những năm gần đây đều là do làm quá nhiều chuyện xấu. Bao gồm cả những chiếc “vảy cá” trên người Tào Ngọc Tĩnh cũng khiến họ tin vào quả báo.
Mưa dầm thấm lâu, Tào Ngọc Tĩnh tự học thành tài, dấn thân vào con đường trộm cắp, hai vợ chồng cảm thấy rất bất lực.
Tào Ngọc Tĩnh tuổi còn trẻ, còn chưa từng vào trại giam vì tội trộm cắp. Lần đầu tiên cậu ta tiếp xúc với Cục Cảnh sát, lại là vì tội giết người.
Trong lần thẩm vấn thứ bảy, Tào Ngọc Tĩnh đã phản cung 1 .
1. Phản cung được hiểu là việc một người tại một thời điểm nào đó (tham gia tố tụng) trong quá trình tó tụng đã thay đổi lời khai của mình trước đó.
Cậu ta cho biết, lúc đó muốn dùng búa đánh ngất Trương Tú Phân, cướp thẻ điện thoại và tiền, kết quả lại không đánh gục được Trương Tú Phân, bà ấy bắt đầu la hét, chống cự, cậu ta sợ bị người khác phát hiện nên mới giết bà ấy.
Trinh sát viện hỏi tại sao cậu ta lại muốn phản cung, Tào Ngọc Tĩnh nói rằng trước đây trong lòng rất sợ hãi, có thể đã nói sai một số chuyện.
Trinh sát viện vừa nghe là đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, thằng nhóc này chắc chắn đã được “giáo dục” tại chỗ.
Bệnh cũ chịu đựng cũng thành thầy thuốc, con người thường rất để ý tới những kiến thức liên quan đến lợi ích bản thân, nhiều phạm nhân đã nghiên cứu rất thấu đáo về pháp luật.
Sau khi một phạm nhân mới vào trong, các phạm nhân cũ thường sẽ thay phiên nhau “thẩm vấn”, bảo anh ta nói một lần về nguyên nhân hậu quả trước kia, mọi người sẽ phân tích, vụ án sẽ phán quyết làm sao, liệu có “bước ngoặt” nào không.
Thẩm vấn viên đè nén cảm xúc, kiên nhẫn làm công tác tư tưởng cho Tào Ngọc Tĩnh: “Cha của cậu cũng đang ở đây, cậu đừng sợ, hãy thành thật tường thuật về tình hình lúc đó, đừng giấu giếm bất cứ điều gì!”
Tào Ngọc Tĩnh quay đầu nhìn người cha trong góc tường, Tào Lão Tam sầm mặt không nói gì. Tào Ngọc Tĩnh cúi đầu, một lúc sau lại ngẩng đầu nhìn cha, ánh mắt đảo quanh.
Cuối cùng, ánh mắt cậu ta trở nên bình tĩnh, mím môi, khóe miệng xuất hiện lúm đồng tiền, một lần nữa thừa nhận mình đến nhà Trương Tú Phân chính là để giết người.
Nhưng Tào Ngọc Tĩnh quả quyết rằng cậu ta chỉ lấy hai đồng năm hào, không hề lấy đi tiền mặt nào khác. Lần này, chúng tôi tin cậu ta.
“Bây giờ cậu đang nghĩ gì?” Thẩm vấn viên hỏi.
Tào Ngọc Tĩnh cúi đầu khóc nức nở, giọt nước mắt to chảy xuống: “Tôi hối hận rồi.”
Tào Ngọc Tĩnh hối hận vì đã giết Trương Tú Phân. Nhưng từ đầu đến cuối, cậu ta chưa bao giờ nói rằng mình hối hận khi làm kẻ trộm.
Nhưng tôi hi vọng rằng cậu ta là người thừa kế cuối cùng của “gia đình trộm cắp” này.