Thời gian xảy ra vụ án: Tháng 9 năm 2011.
Tóm tắt tình tiết vụ án: Một thi thể nữ giới được tìm thấy trên cánh đồng ngô ở một thôn làng miền núi xa xôi.
Người chết: Hoàng Mộng Oánh.
Phân tích khám nghiệm tử thi: Hoàn toàn khỏa thân, trên ngực có vết thương hình dài. Vết thương cực kì sâu, đâm xuyên quả tim. Những thay đổi sắc tố hình dài được phát hiện ở phần lưng, nghi ngờ là thương tích cũ . Có một bào thai đang thành hình trong tử cung.
Tháng 9 năm 2011, lại tới mùa Tấm Màn Xanh khắp nơi. Khi đó còn cách lúc phát hiện ra Lý Xuân Giang hai tháng nữa, chúng tôi vẫn sống trong bóng đén của Ác Quỷ Tấm Màn Xanh, trong Cục đột nhiên nhận được một tin báo, bất ngờ tìm thấy một thi thể không đủ quần áo trên một cánh đồng ngô ở thôn làng miền núi xa xôi.
Toàn bộ Cục Cảnh sát đều chấn động.
Thời kì nhạy cảm, địa điểm nhạy cảm, vụ án nhạy cảm, vô số suy nghĩ tuôn ra không kiểm soát.
Trên đường tới hiện trường, trong xe yên tĩnh lạ thường, mọi người đều không tiến hành thảo luận về vụ án như khi đến hiện trường thường ngày, nhưng tôi biết trong lòng mỗi người thật ra đều không bình yên.
Ngoài cửa sổ xe, những mảnh ruộng ngô xanh mướt vụt qua, mũi tôi lại hơi chua xót. Những năm qua, chúng tôi đã phải chịu áp lực quá lớn rồi. Tôi sợ nhất là người thân bạn bè nhắc đến vụ án hàng loạt này, thậm chí khi nghe thấy ba chữ “Tấm Màn Xanh” cũng khó tránh khỏi tinh thần căng thẳng.
Trong thâm tâm tôi lo lắng và mâu thuẫn, một mặt tôi không hi vọng sẽ lại nhìn thấy một sinh mạng nào bị sát hại, mặt khác tôi lại hi vọng rằng vụ án này là do Ác Quỷ Tấm Màn Xanh gây ra, hi vọng hắn sẽ để lộ nhiều sơ hở hơn.
Khi chúng tôi đến hiện trường, trong cánh đồng ngô đã chật kín người của chúng tôi.
Ở giữa đám đông là cô gái bị hại, một mảng thân cây ngô đổ rạp trên mặt đất, cô gái khỏa thân nằm trên thân cây ngô, ánh nắng xuyên qua lá ngô, tạo thành những vệt sáng tối đen trắng đan xen đều nhau trên thi thể.
Cô gái đặt tay trái lên bụng dưới, tay phải nắm chặt thành nắm đấm đặt cạnh người, hai chân hơi cong và dang rộng một cách tự nhiên, trên chân không có giày và tất, gân xanh nổi lên. Một số quần áo và đồ lót nằm rải rác cách thi thể không xa.
Tôi ngồi xổm, quan sát người chết ở khoảng cách gần, cô ấy có khuôn mặt thanh tú, sống mũi khá cao, làn da rất trắng, không biết vì sao mà trong phút chốc, tôi cảm thấy cô ấy có phần quen mắt.
Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi sao? Trực giác mách bảo tôi rằng cô gái này không phải người ăn xin hay người vô gia cư, trước đây chắc chắn có cuộc sống bình thường của riêng mình.
Cô gái nghiêng đầu sang trái, khóe mắt có giọt nước mắt đã khô cạn, trên bộ ngực trắng như tuyết có một vết thương đen sì, vết máu còn chưa khô chảy dọc theo phần ngực, lại nhỏ giọt xuống đất theo cành lá làm ướt đẫm phần đất dưới thân cô gái.
Khi kiểm tra vết thương trước ngực cô gái, cái kìm của tôi hoàn toàn không đưa vào được tới đáy, có thể thấy vết thương cực kì sâu.
Tôi vừa nhắm mắt lại là có thể “nhìn thấy” vết thương trên cơ thể những người đã bị Ác Quỷ Tấm Màn Xanh giết hại năm xưa. Tôi nhớ rõ ràng rằng đôi khi hắn sẽ dùng vũ khí sắc nhọn để giết người, vết thương vừa nhiều vừa lộn xộn, nhưng lần này, cô gái bị hại ngoài một vết đâm ở trước ngực ra thì không hề có vết thương nào khác, phần cổ có vài chỗ xuất huyết dưới da, giống như vết cào cấu.
Một cảnh tượng phạm tội hiện ra trước mắt tôi: Có thể là vô tình gặp gỡ, cũng có thể là mưu tính từ trước, nghi phạm khống chế cô gái, dùng tay bóp chặt lấy cổ của cô gái, cô ấy bèn liều mạng giãy giụa, nhưng sự chênh lệch về sức lực đã khiến cô ấy dần dần đuối sức.
Sau khi nghi phạm cưỡng hiếp cô gái, hắn rút con dao găm mang theo bên mình ra rồi tàn nhẫn đâm vào ngực cô gái, cô ấy biết bản thân không sống nổi nữa, những giọt nước mắt tuyệt vọng men theo khóe mắt chảy xuống.
Điều khá bất ngờ là, danh tính của người chết đã được xác nhận nhanh chóng, DNA trùng khớp với một cô gái địa phương được báo cáo mất tích nửa năm trước: Hoàng Mộng Oánh.
Thảo nào mà tôi có cảm giác quen thuộc với cô ấy.
Khi mất tích, cô ấy còn chưa đầy 16 tuổi, khi bị giết cũng chưa quá 16 tuổi.
Điều kiện gia đình của Hoàng Mộng Oánh rất vượt trội, cha Hoàng là một ông chủ có tiếng ở địa phương, Hoàng Mộng Oánh là hòn ngọc quý trên tay danh xứng với thực, từ nhỏ đã được bảo bọc rất cẩn thận, có vẻ ngoài xinh đẹp, tính cách lại tốt, lòng dạ cũng vô cùng đơn thuần, giỏi khiêu vũ, đàn dương cầm, là “nữ thần” trong mắt các bạn cùng lớp.
Nhưng vào một ngày cách đây nửa năm, cô ấy đã mất tích một cách bí ẩn.
Ngày hôm đó, Hoàng Mộng Oánh đề nghị cùng cha đến công ty chơi. Cha Hoàng đồng ý nhanh gọn, còn đặt phòng trước tại một nhà hàng Tây cao cấp gần công ty để tạo bất ngờ cho con gái.
Khi ấy đúng lúc cha Hoàng có cuộc họp quan trọng không thể hủy bỏ nên đã nhờ trưởng phòng Trương Toàn Lợi đưa con gái đến đó trước.
Kết quả là sau khi ông ấy họp xong quay trở lại văn phòng, Trương Toàn Lợi lao vào như một cơn gió mạnh, quỳ xuống đất phịch một tiếng, khóc lóc thảm thiết, nói: “Không thấy Oánh Oánh đâu nữa!”
Trương Toàn Lợi nói rằng mình đi cùng Hoàng Mộng Oánh đến phố đi bộ, nhưng trong nháy mắt, Hoàng Mộng Oánh đã biến mất trong dòng người. anh ta lo lắng đến mức lao đi như con ruồi không đầu trên phố đi bộ, nhưng do có quá nhiều người nên không sao tìm được Hoàng Mộng Oánh.
Trương Toàn Lợi nhận hết trách nhiệm về mình, cha Hoàng bèn đá anh ta ngã xuống, chỉ vào mũi anh ta mà chửi: “Nếu không tìm được Oánh Oánh thì cậu cũng đừng tới làm việc nữa!”
Bởi vì thường ngày được dạy dỗ rất nghiêm nên Hoàng Mộng Oánh không mang theo điện thoại vào ngày hôm đó, cha Hoàng cũng không liên lạc được với con gái.
Khi ấy, chúng tôi đã truy xuất camera giám sát gần phố đi bộ, nhưng lượng người đi bộ rất đông, hơn nữa camera có góc chết, các đồng nghiệp theo dõi camera liên tiếp mấy ngày mà cũng không phát hiện ra tung tích của Hoàng Mộng Oánh.
Tại sao Hoàng Mộng Oánh, viên ngọc quý của cha Hoàng cưng chiều nâng niu trên tay lại bị giết ở cánh đồng ngô cách đó hơn 100km? Ban đầu rốt cuộc cô ấy làm sao lại mất tích, sau khi biến mất thì đã trải qua những gì?
Nhiều điều nghi vấn hơn xuất hiện khi tôi giải phẫu Hoàng Mộng Oánh.
Tôi dùng súng nước để rửa sạch bùn trên cơ thể cô ấy trong phòng giải phẫu, làn da của cô gái lộ ra một cách chi tiết, phần lưng lờ mờ có một số thay đổi sắc tố hình dải, giống như đã từng bị thương từ rất lâu.
Một nhát dao đâm thẳng xuyên qua ngực vào tim, quá trình tử vong chắc hẳn sẽ rất nhanh, nhưng mong rằng cô ấy không chịu đựng quá nhiều đau khổ.
Khoảnh khắc tử cung được mở ra, tôi cảm nhận rõ ràng bàn tay cầm dao mổ của mình đang run rẩy. Dù không nhìn ra được từ bên ngoài, nhưng trong tử cung của Hoàng Mộng Oánh lại có một đứa bé đã thành hình! Điều này chứng tỏ trước khi xảy ra vụ giết hiếp ở cánh đồng ngô, Hoàng Mộng Oánh đã xảy ra quan hệ tình dục với người khác.
Sự xuất hiện đột ngột của bào thai khiến tôi nghĩ đến một khả năng khác: Nghi phạm và Hoàng Mộng Oánh có quan hệ tình cảm, cô ấy đã có thai nhưng nghi phạm không muốn đứa bé, hai người xảy ra tranh chấp, vậy là nghi phạm đã giết Hoàng Mộng Oánh.
Nửa năm trước từng xảy ra một vụ án như vậy ở địa phương, có một cô gái trẻ bị giết chết trong căn nhà nhỏ trên biển, sau này bắt được hung thủ, là một ông chủ hơn 40 tuổi. Nguyên nhân là do cô gái lấy việc mang thai ra ép ông chủ phải li hôn để cưới cô ấy, nhưng ông chủ không có gan bỏ vợ con nên đã hẹn cô gái đến căn nhà nhỏ trên bờ biển rồi xuống tay giết cô ấy.
Người khiến Hoàng Mộng Oánh mang thai là ai? Cô ấy có tự nguyện không?
Chúng tôi đã giám định DNA của một nam giới trong mẫu tăm bông ở âm đạo và trong móng tay của Hoàng Mộng Oánh. Dựa theo tình hình khám nghiệm tử thi và hiện trường, thi thể của cô gái chưa từng bị di chuyển vị trí sau khi bị sát hại, cánh đồng ngô kia chính là hiện trường đầu tiên.
Khu vực hiện trường hẻo lánh, giao thông bất tiện, mọi người suy đoán rằng khoảng cách giữa nơi ở của Hoàng Mộng Oánh và nghi phạm với hiện trường hẳn là không xa.
Chúng tôi bước đầu vạch rõ phạm vi tìm kiếm 10km, tổ chuyên án đã huy động tất cả các lực lượng, phát động cả đồn cảnh sát và dân phòng thăm hỏi kiểm tra từng nhà một.
Sáng sớm hôm sau, Đại Hàn gọi điện thoại nói với tôi rằng đã tìm thấy bạn thân của Hoàng Mộng Oánh, phải tới phòng giải phẫu để nhận dạng thi thể. Mười mấy phút sau, Đại Hàn lao vào văn phòng như một cơn gió, xúc động nói: “Đúng là không thiếu cái lạ!”
“Hả?” Tôi không hiểu lời Đại Hàn nói, bèn ngẩng đầu lên hỏi anh ấy có chuyện gì, Đại Hàn ra vẻ bí ẩn, nói: “Một lát nữa là anh sẽ hiểu.”
Khi Đại Hàn bảo với tôi, người đàn ông trung niên đang khập khiễng bước vào văn phòng kia rất có khả năng là chồng của Hoàng Mộng Oánh, cuối cùng tôi cũng hiểu ra hàm ý của câu “không thiếu cái lạ”.
Tôi đã tưởng tượng ra một vạn khả năng, cũng chẳng ngờ rằng Hoàng Mộng Oánh có “chồng”, hơn nữa lại là một người đàn ông trung niên.
Khuôn mặt người đàn ông đầy nếp nhăn, râu ria xồm xoàm, miệng đầy răng ố vàng, trên người có mùi khó ngửi. tôi và Đại Hàn dẫn người đàn ông đến phòng giải phẫu, anh ta lập tức duỗi bàn tay to lớn thô ráp ra, chỉ vào thi thể lạnh ngắt nhợt nhạt của Hoàng Mộng Oánh rồi nói: “Đây chính là vợ tôi!” Sau đó, anh ta ngồi xổm trên mặt đất, hai tay luồn vào trong mái tóc rối bù.
Trong khe núi cách hiện trường cánh đồng ngô khoảng 5km có một thôn tên là Tiểu Hà Câu, khi trô chuyên án tới thăm thôn Tiểu Hà Câu, có người phản ảnh rằng vợ của người dân tên Đổng Quý Tường đã mất tích.
“Buổi tối hôm trước, tôi đến nhà người họ hàng uống rượu, về đến nhà thì không tìm thấy vợ đâu.” Người đàn ông trước mặt nói rằng anh ta và người nhà đang tìm người khắp nơi nhưng vẫn chưa báo án, cho đến khi tổ chuyên án của chúng tôi tìm thấy anh ta.
Tôi rất khó hiểu, au cũng nhìn ra đây là một cặp vợ chồng cực kì không xứng đôi, đứa bé trong bụng Hoàng Ngọc Oánh là của người đàn ông này sao?
Đổng Quý Tường cho biết, cô vợ ngốc này được anh ta “nhặt về”.
Gia đình Đổng Quý Tường sống ở cổng thôn, một đêm nọ cách đây nửa năm, một cô gái xa lạ đột nhiên đến nhà, cô ấy ăn mặc rách rưới nhưng trông khá xinh đẹp, hỏi gì cô ấy cũng không đáp, chỉ ngây ngốc nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn.
“Tôi còn tưởng cô gái ngốc đó là một người câm.” Đổng Quý Tường không biết cô gái ngốc tên là gì, cũng không biết cô ấy là người ở đâu, ăn uống no nê, cô gái bèn ở lại nhà anh ta. Sau đó, cô gái trở thành vợ của Đổng Quý Tường độc thân.
Tôi nghi ngờ lời nói của Đổng Quý Tường nên lập tức lấy máu của anh ta, lúc kim lấy máu đâm vào tay, lông mày của anh ta còn không động đậy.
Tôi đã tiến hành đối chiếu dữ liệu DNA của Đổng Quý Tường với DNA của nghi phạm thu được ở hiện trường xảy ra vụ án, nhưng không hề trùng khớp. Đổng Quý Tường không phải là kẻ giết hại Hoàng Mộng Oánh trên cánh đồng ngô.
Lẽ nào đúng như Đổng Quý Tường nói, Hoàng Mộng Oánh là do anh ta nhặt được, hôm trước lại biến mất ư?
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn vẫn còn ở phía sau.
Kết quả giám định cho thấy, bào thai trong bụng Hoàng Mộng Oánh không có quan hệ cha con với Đổng Quý Tường, cha của đứa trẻ lại là người khác!
Lượng thông tin đằng sau kết quả này quả thật quá lớn, khi Đổng Quý Tường xác nhận Hoàng Mộng Oánh là vợ mình trước kia, tôi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Hoàng Mộng Oánh mới 16 tuổi, hoàn toàn không thể kết hôn, giữa cô ấy và Đổng Quý Tường không hề có giấy tờ hợp pháp nên không được coi là “vợ”, nhưng hai người chắc chắn đã xảy ra quan hệ tình dục.
Mà kết quả giám định tương đương với việc cho chúng tôi biết một sự thật càng khiến người ta căm phẫn hơn: Ngoài Đổng Quý Tường ra, Hoàng Mộng Oánh còn bị những người đàn ông khác xâm phạm.
Đổng Quý Tường ở lại Đội Cảnh sát hình sự gần như cả đêm, anh ta không cung cấp được thông tin hữu ích nào, về chuyện trước đây của “người vợ” thì anh ta không biết gì cả, mà liên tục nói rằng Hoàng Mộng Oánh lúc tới nhà mình đã vừa ngốc vừa câm rồi.
Trong lòng mọi người đều có cùng một câu hỏi: Nửa năm sau khi mất tích, rốt cuộc Hoàng Ngọc Oánh đã trải qua những gì? Cục trưởng đưa ra chỉ thị: Không tiếc bất cứ giá nào, phải dốc sức phá giải vụ giết người của Hoàng Mộng Oánh, đồng thời điều tra kĩ lưỡng hành tung của Hoàng Mộng Oánh sau khi mất tích.
Hiện tại xem ra có ít nhất ba người đàn ông đã làm tổn thương cô ấy. Hung thủ đã cưỡng hiếp và giết chết Hoàng Ngọc Oánh; Đổng Quý Tường, người coi Hoàng Mộng Oánh là “vợ”; người đã khiến Hoàng Mộng Oánh mang thai.
Mấy ngày đó, tôi rất ít khi nhìn thấy đồng nghiệp ở đơn vị, mọi người đều chia tổ để đi hỏi thăm điều tra, tổ điều tra đóng quân ở thôn Tiểu Hà Câu, yêu cầu ủy ban thôn tìm một gian phòng để tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của Hoàng Mộng Oánh từ người dân.
Cuộc điều tra không diễn ra suôn sẻ như dự tính, người dân trong thôn dường như đều lo lắng, không muốn nói nhiều về hoàn cảnh của gia đình Đổng Quý Tường. Nhưng càng như vậy thì càng chứng tỏ có vấn đề.
Về Hoàng Mộng Oánh, có nhiều phiên bản được lưu truyền trong thôn: “Có người nói rằng vợ của Đổng Quý Tường bị lừa tới, anh ta trông xấu xí nhưng rất tinh ranh, lẻo mồm lẻo mép; có người lại nói vợ của Đổng Quý Tường được nhặt về, anh ta đã đánh thuốc cô ấy; còn có người nói vợ của Đổng Quý Tường được mua từ phía Nam về, anh ta có một người họ hàng xa chuyên buôn người...
Đại Hàn báo cáo tình hình này với đại đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự và đề nghị áp dụng điều tra đối với Đổng Quý Tường.
Đồng thời, vào ngày thứ năm sau vụ sát hại Hoàng Mộng Oánh, tin tốt cuối cùng cũng đến: Dữ liệu DNA của nghi phạm trùng khớp với một người có tiền án trong kho dữ liệu.
Nghi phạm trên tên là Mã Học Cương, chỉ mới 22 tuổi, phải ngồi tù ba năm vì tham gia cướp giật, mới được thả ra cách đây một tháng.
Nhà của Mã Học Cương cách cánh đồng ngô nơi xảy ra vụ án khoảng 12km, vừa khéo nằm bên ngoài phạm vi điều tra 10km được chỉ định ban đầu. Ngày có kết quả trùng khớp, Đội Cảnh sát hình sự đã cử hơn mười người đến khám xét nhà của Mã Học Cương, một lần bắt gọn anh ta.
Đội Cảnh sát hình sự đặc biệt bận rộn vào đêm đó, Mã Học Cương, nghi phạm giết hại Hoàng Mộng Oánh và Đổng Quý Tường, người lơ mơ nhặt được vợ được thẩm vấn cùng một lúc. Hai người đàn ông đã làm hại Hoàng Mộng Oánh chỉ cách một bức tường. Tất cả các đồng nghiệp đang điều tra ở bên ngoài đều vội vã trở về, mọi người đều muốn chứng kiến khoảnh khắc chân tướng vụ án được hé lộ.
Nhưng mọi người đều đã nghĩ sự việc quá đơn giản.
Cả hai người đàn ông đều khó đối phó, một người là kẻ có tiền án từng lăn lộn trong nhà tù, một người là gã độc thân làm càn làm bậy.
Đồng Quý Tường liên tục nói rằng bản thân nhức đầu, không trả lời được câu hỏi, “Ở cùng cô vợ ngốc trong thời gian dài, đầu óc tôi cũng không tốt nữa.”
Mã Học Cương “cứng” hơn Đồng Quý Tường rất nhiều, sáng ngày hôm sau, anh ta thừa nhận việc hiếp dâm giết người, nhưng đề nghị được ngủ một giấc trước, sau đó mới khai nhận quá trình một cách chi tiết.
Chúng tôi để Mã Học Cương chợp mắt, khi tỉnh dậy, anh ta lại bảo muốn ăn sủi cảo.
Sau khi ăn xong một phần sủi cảo, Mã Học Cương cuối cùng cũng bắt đầu khai nhận quá trình phạm tội.
Sau khi ra tù, Mã Học Cương ở nhà vài ngày, muốn ra ngoài làm việc kiếm tiền nên đã theo người cậu đến công trường. Nhưng làm việc ở công trường xây dựng chưa được một tuần thì anh ta không làm nổi, “không chịu được cái khổ ở công trường”.
Sau khi trở về nhà lần nữa, Mã Học Cương vô công rỗi nghề, lại không muốn theo cha mẹ ra đồng nên đã đi lang thang khắp nơi.
“Tôi tìm được một cô gái điếm trên thị trấn, rồi lại đến quán net ăn chơi mấy ngày, tiêu sạch số tiền trên người nên muốn kiếm chút “tiền nhanh”.”
Ngày hôm đó, Mã Học Cương tiện tay thó chiếc xe đạp ở cửa quán net, rồi anh ta đi mua con dao bổ dưa hấu, đạp xe lượn quanh con đường mòn trên núi, anh ta có dáng người tương đối gầy nên không dám giở trò với đàn ông, do vậy anh ta muốn tìm một cô gái đi ngang qua một mình.
Nhưng anh ta không may mắn, đã loanh quanh rất nhiều chỗ mà cũng không gặp được nữ giới nào đi một mình. Đến tối, anh ta vừa mệt vừa đói, đúng lúc nhìn thấy một mảnh ruộng ngô bên đường, thế là định bẻ một ít ngô để lót dạ.
Đột nhiên, trong cánh đồng ngô vang lên tiếng xào xạc, Mã Học Cương có chút sợ hãi, suy nghĩ đừng gặp phải con thú nào. Bị thúc đẩy bởi sự tò mò, Mã Học Cương bèn ẩn nấp, âm thầm quan sát những chiếc lá xanh đang chuyển động.
Một người bước ra từ cánh đồng ngô, đó còn là một người phụ nữ, dáng người gầy gò! Nhưng Mã Học Cương lúc đó có chút thất vọng, “Người phụ nữ không mang theo túi xách, đoán chừng chẳng có tiền.”
Sau khi người phụ nữ kia ra khỏi cánh đồng ngô, cô ấy nhìn xung quanh như thể bị lạc đường, Mã Học Cương bước ra từ trong chỗ tối, chặn người phụ nữ lại. “Á!” Người phụ nữ sợ hãi hét lên, quay người chạy vào cánh đồng ngô.
Mà Mã Học Cương thấy người phụ nữ chạy vào ruộng ngô la hét, anh ta sợ cô ấy sẽ đi tìm sự giúp đỡ tới để xử lý mình nên phản ứng đầu tiên là không thể để cô ấy chạy thoát.
Sau khi đuổi theo hàng chục mét, Mã Học Cương vươn người nhảy lên, bổ nhào vào người phụ nữ khiến cô ấy ngã xuống đất, người phụ nữ hét lớn cứu mạng, không ngừng vặn vẹo, giãy giụa, một mùi hương đặc trưng của nữ giới xộc vào trong mũi của Mã Học Cương, khiến anh ta si mê giống như uống phải thứ rượu mạnh.
Mượn ánh trăng, Mã Học Cương nhận ra người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp, dáng người cân đối nên bắt đầu nảy sinh suy nghĩ lệch lạc. “Ngoan ngoãn chút đi, còn kêu nữa là tôi giết cô đấy!” Một con dao sáng loáng giơ tới trước mặt người phụ nữ. Mã Học Cương xé quần áo của người phụ nữ, một tay bóp lấy cổ cô ấy, tay kia cởi quần của chính mình.
Chẳng ngờ tính khí của người phụ nữ lại nóng nảy, cô ấy bỗng nhiên chống cự quyết liệt, dùng tay cào mạnh vào Mã Học Cương, cánh tay của Mã Học Cương bị đau, trong cơn giận dữ, anh ta đã dùng dao đâm vào ngực người phụ nữ.
Sự phản kháng của người phụ nữ dần dần yếu đi, Mã Học Cương bèn tấn công tình dục cô ấy, sau đó tìm thấy một tờ một trăm đồng trong quần áo của người phụ nữ rồi nhanh chóng bỏ trốn khỏi hiện trường.
Quá trình gây án do Mã Học Cương khai nhận về cơ bản đã trùng khớp với tình hình khám nghiệm tử thi và hiện trường vụ giết người đã được đưa ra ánh sáng, nhưng chúng tôi vẫn chưa yên lòng đối với cô gái này.
Rốt cuộc thì Hoàng Mộng Oánh đã trải qua những ngày cuối đời như thế nào, làm sao mà cô ấy đến được thôn Tiều Hà Câu? Đứa bé trong bụng là của ai, liệu có sự thật tàn khốc nào mà chúng tôi chưa phát hiện ra không?
Lời khai của Mã Học Cương đã khiến chúng tôi xác nhận được một chuyện: Hoàng Mộng Oánh lúc còn sống chắc hẳn vẫn luôn ở trong thôn Tiểu Hà Câu, cho nên người đàn ông làm cô ấy mang thai chắc chắn không ở đâu xa.
Các đồng nghiệp đã lần lượt thu thập mẫu DNA của nam giới ở thôn Tiểu Hà Câu và một số thôn lân cận, các đồng nghiệp của phòng xét nghiệm DNA đã thức nhiều đêm để giám định tất cả một lần.
Kết quả khiến người ta bất ngờ. Người đàn ông này lại là hàng xóm của Đổng Quý Tường.
Người hàng xóm này nhỏ tuổi hơn Đồng Quý Tường một chút, mày rậm mắt to, trông chất phác thật thà, lúc bị đưa đến Đội Cảnh sát hình sự, anh ta chỉ không ngừng nói: “Tôi có lỗi với cô ấy.”
Người hàng xóm cho biết, Đổng Quý Tường kém duyên với người trong thôn, cũng có mối quan hệ tốt với anh ta, “Khi nhà họ Đổng trộm cắp khắp thôn, duy nhất nhà tôi là không bị trộm.”
Cả nhà Đổng Quý Tường đã bắt đầu rất “nổi tiếng” từ thời cha anh ta, bởi khi ông ta còn trẻ thì đã dẫn anh ta và mẹ đi ăn trộm, có khi còn trộm ở bên ngoài, có khi cứ trộm ở trong thôn. Người trong thôn chỉ cần bị mất thứ gì thì đều biết là do nhà họ Đổng ăn trộm.
Nhưng đa số người dân đều dám tức không dám nói vì sợ nhà họ Đổng trả thù. Từng có một gia đình bị mất trộm rau, khi đến nhà họ Đổng để tranh cãi thì bị cha của Đổng Quý Tường cắt đứt một đốt ngón tay. Cũng có người từng báo cảnh sát, nhưng vì vụ án không mất đồ có giá trị lớn và thiếu bằng chứng nên cha của Đổng Quý Tường đã nhanh chóng được ra khỏi đồn cảnh sát, ông ta còn hắt phân vào trước cổng của gia đình kia.
Dần dà, mọi người trong thôn đều tránh xa nhà họ Đổng, nhà bọn họ rõ ràng nghèo đến nỗi có tiếng, nhưng người đi chân đất không sợ người đi giày, trái lại chẳng sợ cái gì.
Nhà họ Đổng có “tiếng tăm vang xa”, cộng thêm Đổng Quý Tường trông xấu xí nên vẫn luôn không lấy được vợ.
Hoàng Mộng Oánh bị bắt cóc rồi bán đến nhà họ Đổng, là hàng xóm nên người đàn ông biết rất rõ tình hình nhà bên cạnh. Khi Đổng Quý Tường ra ngoài làm việc, anh ta sẽ đặt chìa khóa cổng ở nơi khuất rồi nhờ hai vợ chồng giúp mình “trông nom” vợ. Anh ta nhìn thấy Hoàng Mộng Oánh bị xích trong phòng ngủ của nhà họ Đổng, trên người còn có vết thương.
Những tiếng đánh mắng và khóc lóc chốc chốc truyền qua bức tường khiến trong lòng anh ta khá khó chịu.
Anh ta nhờ vợ mình qua giao đồ ăn và trò chuyện với Hoàng Mộng Oánh. Hoàng Mộng Oánh đã nhiều lần cầu xin người phụ nữ báo cảnh sát, hoặc báo tin về cho gia đình cô, nhưng vợ anh ta lại nhát như thỏ đế, luôn lắc đầu từ chối.
Có một lần, người phụ nữ tìm thấy một mảnh giấy bên ngoài cửa sổ nhà Đổng Quý Tường, bên trên viết “Những người tốt bụng xin hãy giúp tôi”, phía sau có một số điện thoại. Người phụ nữ tiện tay ném mảnh giấy vào bếp lò, đồng thời nhắc nhở Hoàng Mộng Oánh: “Đừng có lúc nào cũng muốn trốn thoát, nếu không sẽ bị đánh rất nặng.”
Sau này, người hàng xóm và vợ thay phiên nhau “trông nom” Hoàng Mộng Oánh, có lần, Hoàng Mộng Oánh lén lút cầu cứu anh ta: “Chỉ cần anh chịu giúp tôi trốn thoát, anh muốn tôi làm gì cũng được.” Người đàn ông chậm rãi cúi đầu, không bày tỏ thái độ, nhưng trong lòng lại mơ hồ có suy nghĩ.
Hôm đó, nhìn thấy Đổng Quý Tường đã đi xa, người vợ cũng đưa con về nhà cha mẹ đẻ, người đàn ông nằm trằn trọc ở nhà, khuôn mắt xinh đẹp của Hoàng Mộng Oánh không ngừng hiện lên trong đầu. Cuối cùng anh ta không nhịn được mà đi tới nhà bên cạnh, nói với Hoàng Mộng Oánh rằng anh ta có thể tìm một cơ hội thả cô ấy đi, nhưng không thể tiễn cô ấy, cũng không thể để Đổng Quý Tường hoặc người dân nhìn thấy, có thể chạy được bao xa hoàn toàn dựa vào phúc của bản thân Hoàng Mộng Oánh.
Nhưng cần “điều kiện” để mở cửa, anh ta vẫn chưa nói. Thấy cô gái xinh đẹp trước mặt với đôi mắt sáng lên, trên mặt cũng nở nụ cười, người đàn ông bèn ôm chặt lấy đối phương.
Sau đó một thời gian, chỉ cần người đàn ông trông thấy cơ hội là sẽ sang nhà bên cạnh để “trông nom” Hoàng Mộng Oánh, anh ta cho biết, khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình.
Loại “hạnh phúc” này không duy trì được bao lâu, Hoàng Mộng Oánh đột nhiên nói cho anh ta biết, hình như mình đã mang thai, còn không đi là không được. Người đàn ông lập tức chột dạ, cảm thấy đứa bé chắc chắn là của mình, lỡ như đứa trẻ sinh ra giống mình thì sẽ rất rắc rối.
Tuy rằng không nỡ thả Hoàng Mộng Oánh đi, nhưng anh ta càng không dám đối mặt với việc máu mủ của mình có thể được sinh ra cách một bức tường. Anh ta đưa cho Hoàng Mộng Oánh 100 Nhân dân tệ, tìm một tối khi Đổng Quý Tường không ở nhà, rồi thả cô ấy đi.
Hoàng Mộng Oánh bỏ chạy mà không quay đầu lại, liều mạng chạy như bay qua Tấm Màn Xanh đầy trời, mặc cho lá ngô ngang ngược ngăn cản làm xước làn da mịn màng của cô ấy.
Cô ấy muốn rời khỏi đây, cô ấy muốn về nhà.
Thật ra trước đó, Hoàng Mộng Oánh còn từng trốn thoát hai lần. Lần thứ nhất chỉ chạy đến cổng thôn, lần thứ hai cô ấy chạy được 3km men theo con đường mòn thì bị Đổng Quý Tường đạp xe đuổi theo.
Lần đó, sau khi trở về nhà, Đổng Quý Tường tìm một sợi xích sắt gỉ sét để xích cô ấy lại, không cho cô ấy ra khỏi phòng ngủ, ăn uống vệ sinh đều ở trong phòng ngủ.
Kể từ đó, cô ấy cũng luôn rất “nghe lời”, không còn lén chạy hoặc làm những chuyện quá giới hạn nữa, cho đến khi chờ được sự “giúp đỡ tử tế” của người hàng xóm, điều đó đổi lấy cho cô ấy một cơ hội cuối cùng để trốn thoát.
Nhưng cô ấy thoát khỏi thôn Tiểu Hà Câu, lại không thoát khỏi nanh vuốt của số phận. Vừa trốn khỏi tổ quỷ, cô ấy lại gặp phải một con quỷ khác - Mã Học Cương, kẻ cầm dao đợi ở cánh đồng ngô.
Đến lúc này, những chuyện đã xảy ra với Hoàng Mộng Oánh sau khi cô ấy bị lừa bán đến thôn Tiểu Hà Câu về cơ bản đã rõ ràng:Cô ấy bị Đổng Quý Tường giam trong nhà nửa năm, trốn thoát nhiều lần rồi bị bắt lại, cầu cứu sự giúp đỡ từ những người hàng xóm nhưng đều bị từ chối. sau đó, để nhờ người hàng xóm giúp mình trốn thoát, cô ấy đã quan hệ tình dục với anh ta dẫn đến có thai.
Nhưng dựa trên những bằng chứng hiện có, chúng tôi chỉ có thể chứng minh rằng người hàng xóm đó từng quan hệ tình dục với Hoàng Mộng Oánh dẫn đến việc Hoàng Mộng Oánh mang thai, chứ không thể chứng minh rằng người hàng xóm đó đã làm trái ý muốn của Hoàng Mộng Oánh, vậy nên không thể xác định hành động phạm tội của người hàng xóm. Điều này khiến chúng tôi vô cùng tiếc nuối.
Hoàng Mộng Oánh không bao giờ bỏ cuộc cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, cô ấy đã nghĩ tới mọi cách, dù là phải vứt bỏ một số thứ quý giá.
Là một cô gái 16 tuổi, cô ấy đã cố gắng hết sức rồi.
Và những nỗ lực của cô ấy cũng không hề vô ích, chúng tôi đã lần theo dấu vết chống cự của cô ấy một mạch đến lúc truy xét, rồi tìm ra người hàng xóm, mà lời khai của người hàng xóm đã trở thành bằng chứng thuyết phục, mở ra một khe hở để chúng tôi nhìn thấy sự thật cuối cùng.
Sau một đêm thẩm vấn bất ngờ, Đổng Quý Tường cuối cùng cũng thừa nhận “cô vợ” được mua bằng tiền, nhưng anh ta không cho rằng mình phạm tội, mà ngược lại cảm thấy bản thân cũng là nạn nhân.
“Lần này đúng là lỗ to rồi, tiền không còn, người cũng chẳng còn nữa.”
Nửa năm trước, một người họ hàng xa, bà Ngô, đến gặp Đổng Quý Tường và nói rằng có thể giúp giới thiệu đối tượng cho anh ta, bảo anh ta chuẩn bị 2 vạn Nhân dân tệ tiền sính lễ, chỉ cần anh ta đồng ý thì chắc chắn sẽ thành công.
Đổng Quý Tường nói nhiều nhất chỉ có thể bỏ ra 5000 Nhân dân tệ, nhưng đối phương tỏ ý không được, ít nhất 1 vạn Nhân dân tệ, cô gái trông rất xinh đẹp, chỉ là đầu óc không bình thường lắm, nếu không anh ta cũng chẳng nhặt được một món hời như thế này.
Đổng Quý Tường gật đầu đồng ý. Đêm hôm sau, bà Ngô và một thanh niên đeo kính râm cùng đưa Hoàng Mộng Oánh đến nhà Đổng Quý Tường. Hoàng Mộng Oánh ngồi xổm trong góc như một chú thỏ trắng nhỏ bé, hai tay ôm lấy đầu gối, toàn thân run rẩy, trợn to đôi mắt nhìn những người xa lạ trước mặt.
“Người đã dẫn tới cho cậu rồi, sau này hãy sống thật tốt đấy.” Bà Ngô cười tít mắt, cầm tiền rồi rời đi, trong sân chỉ còn lại Đổng Quý Tường và “cô vợ” mới mua về.
Đổng Quý Tường chỉ vào căn nhà tối như bưng của mình, nói: “Vào nhà đi!”
Hoàng Mộng Oánh không nói gì, Đổng Quý Tường nhận thấy cô gái có tinh thần không bình thường lắm, không thể giao tiếp bình thường, nhưng anh ta là một gã thô kệch, cũng không biết nói sao cho nhẹ nhàng, anh ta bèn kéo Hoàng Mộng Oánh vào trong nhà.
Đổng Quý Tường, gã độc thân gần nửa đời, cuối cùng cũng có vợ, khỏi phải nói anh ta hạnh phúc đến dường nào. Nhưng sáng sớm hôm sau, Đổng Quý Tường lại phát hiện “cô vợ” đã bỏ chạy rồi, nên lên xe đuổi theo.
Thôn Tiểu Hà Câu nằm ở vị trí hẻo lánh, bao quanh bởi toàn là núi, chỉ có một con đường mòn dẫn ra ngoài, phải mất hơn một giờ đi bộ thì mới đến được thị trấn gần nhất. Ngay khi Hoàng Mộng Oánh vừa chạy ra khỏi thôn, cô ấy đã bị Đổng Quý Tường đuổi kịp, anh ta kéo cô ấy về nhà như một chú gà con rồi đánh cho một trận.
Hoàng Mộng Oánh không ngừng khóc lóc, Đổng Quý Tường tiến đến trước mặt cô ấy, hung dữ nói: “Nếu cô còn bỏ chạy, tôi sẽ giết chết cô!”
Hoàng Mộng Oánh quỳ xuống đất, đột nhiên mở miệng nói chuyện, cô ấy nói rằng nhà mình rất giàu có, cầu xin Đổng Quý Tường thả cô ấy đi, vậy thì có thể đưa cho Đổng Quý Tường một số tiền lớn.
“Tôi không ngốc, thả cô ấy đi rồi thì hỏng à?” Thật ra anh ta cũng lờ mờ đoán ra lai lịch của Hoàng Mộng Oánh, nhưng nhà của Hoàng Mộng Oánh càng giàu có thì Đổng Quý Tường lại càng sợ hãi - Không thể bỏ qua “cô vợ” được mua về bằng tiền của mình dễ dàng như thế được.
Đổng Quý Tường cảnh báo Hoàng Mộng Oánh, nếu cô ấy còn bỏ chạy nữa thì sẽ đánh gãy chân cô ấy, chỉ cần cô ấy yên tâm làm vợ mình, anh ta cũng sẽ đối xử tốt với cô ấy.
Sau đó, Hoàng Mộng Oánh không ngừng nôn ọe, Đổng Quý Tường nhận ra có lẽ cô ấy đã mang thai, anh ta cho rằng chỉ cần hai người có một đứa con thì có thể thật sự trói buộc được Hoàng Mộng Oánh, biết đâu còn có thể gặp được cha vợ trong tương lai.
Đổng Quý Tường dần dần buông cảnh giác, cho phép Hoàng Mộng Oánh đi dạo trong sân để phơi nắng, nhưng mỗi lần ra ngoài đều sẽ khóa cổng từ bên ngoài, không cho cô ấy ra ngoài.
Trước kia, Đổng Quý Tường thích đến nhà anh trai uống rượu, thường uống đến hơn 10 giờ tối rồi mới về nhà, nhưng kể từ khi có “vợ”, anh ta không còn đến nhà anh trai uống rượu nữa.
Hôm ấy, Đổng Quý Tường bắt gặp anh trai trong thôn, người anh trai mời anh ta vào nhà ngồi, kết quả là đến tối mời về nhà, anh ta phát hiện ra cánh cổng đã mở toang, Hoàng Mộng Oánh thì không thấy đâu nữa. Trái tim anh ta đập thình thịch, bèn nhanh chóng tìm vài người hàng xóm để đi tìm “vợ” khắp thôn.
“Có thể là do tôi quên đống cửa.” Đổng Quý Tường ra sức vò đầu mà cũng không nhớ ra hôm đó rời nhà đã khóa cửa hay chưa.
Anh ta nhiều lần nhấn mạnh rằng bản thân không bao giờ tàn nhẫn đánh đập Hoàng Mộng Oánh cả, “Cô vợ mà tôi mua bằng tiền, đánh đập là không đáng.”
Cuộc điều tra ở thôn Tiểu Hà Câu vẫn đang tiếp tục, càng ngày càng nhiều sự việc liên quan tới Hoàng Mộng Oánh dần dần được đưa ra ánh sáng.
Mặc dù việc Đổng Quý Tường cưới vợ không hề được lo liệu chu toàn, nhưng thật ra cả thôn đều biết chuyện, dù sao thì một thôn làng nhỏ như vậy hoàn toàn không có bức tường khép kín nào cả. Mọi manh mối đều chứng thực Hoàng Mộng Oánh không hề cam tâm tình nguyện ở lại nhà của Đổng Quý Tường.
Quá trình bị giam giữ và bị giết mà Hoàng Mộng Oánh trải qua giờ đã rõ ràng, chỉ còn thiếu mắt xích là vụ mất tích và lừa bán vào nửa năm trước. Tổ chuyên án đã điều động lực lượng cảnh sát đi về phía Nam, tìm thấy “bà Ngô”, người họ hàng xa đã bán Hoàng Mộng Oánh cho Đổng Quý Tường.
Bà Ngô đã ngoài 60 tuổi, trên mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt nheo lại thành một đường, xét vai vế thì bà ta là bà dì của Đổng Quý Tường. Bởi vì khi còn trẻ từng làm cán bộ thôn nên có tiếng tăm trong đám người quen, lại khéo ăn khéo nói, người dân xung quanh thường tìm bà ta để hỏi mai mối.
“Phạm vi hành nghề” của bà Ngô rất rộng, không chỉ mai mối cho người sống mà còn thiết lập nối chỉ đỏ, kết duyên âm cho người chết. Cách đây vài năm, có một nữ y tá trẻ đẹp chưa chồng đã qua đời do tai nạn ô tô, sau khi được bà Ngô làm mối, người nhà nhận được 3 vạn Nhân dân tệ tiền sính lễ, bản thân bà Ngô thì kiếm được 5000 Nhân dân tệ.
Khi cha mẹ của Đổng Quý Tường còn sống, họ thường nói chuyện với bà ta về những lo lắng cho chuyện hôn nhân của Đổng Quý Tường, bà Ngô từng giới thiệu cho anh ta vài cô gái, nhưng người ta vừa nghe đến điều kiện của Đổng Quý Tường thì đến cả gặp mặt còn chẳng thèm.
Theo lời khai của bà Ngô, đơn hàng Hoàng Mộng Oánh được người đàn ông tên là “Đào Đào” giới thiệu với bà ta vào nửa năm trước. “Đào Đào” được coi là một người họ hàng rất xa của bà ta, bà Ngô chỉ biết biệt danh của người này là Đào Đào, đến cả họ tên thật thì không quá rõ.
Đào Đào nói với bà Ngô rằng anh ta có một người bạn mà cha mẹ đều đã mất, nghèo đến nỗi sắp không có gì ăn nữa, anh ấy có một người em gái trông rất xinh đẹp nhưng đầu óc lại không thông minh lắm, muốn bà Ngô tìm cho một nhà để lấy chồng, “Chỉ cần có cơm ăn là được, sính lễ bao nhiêu cũng không sao.”
Bà Ngô ngay lập tức nghĩ đến Đổng Quý Tường. Bà ta bèn kể lại sơ qua về hoàn cảnh của Đổng Quý Tường, vốn cho rằng việc sẽ không thành, chẳng ngờ Đào Đào đã thay mặt bạn mình đồng y ngay, còn liên tục nhấn mạnh là càng nhanh càng tốt, chỉ cần bà Ngô liên hệ được với người ta thì anh ta có thể đưa người qua ngay, đồng thời hứa sẽ chia một nửa tiền sính lễ cho bà Ngô.
Bà Ngô lúc đó cũng cảm thấy có chút kì lạ, nhưng một mặt có thể hưởng lợi từ việc đó, mặt khác lại có thể làm được một đống chuyện tốt cho Đổng Quý Tường nên đã đồng ý với đơn hàng này.
Tổ chuyên án lần theo manh mối, rồi tìm thấy Đào Đào thông qua các phương tiện kĩ thuật. Đào Đào tên là Trương Chí Đào, ngoài 30 tuổi, chưa lập gia đình, không có nghề nghiệp đàng hoàng, đứng tên một chiếc xe Van, thỉnh thoảng lái đi vận chuyển.
Khi tôi lấy máu cho Trương Chí Đào, khuôn mặt anh ta trắng bệch, bàn tay không ngừng run rẩy.
Vào buổi tối hôm đến Đội Cảnh sát hình sự, Trương Chí Đào đã thú nhận việc phạm tội, anh ta nói rằng mọi chuyện đều là ý tưởng của anh trai, bản thân đều nghe lời anh trai.
Không ai ngờ rằng, người “anh trai” trong miệng Trương Chí Đào lại là anh ta.
.
Tổ chuyên án tiến về Đông Bắc, bắt được anh trai của Trương Chí Đào là Trương Toàn Lợi, người này đang là trưởng phòng trong công ty của cha Hoàng.
Hoàng Mộng Oánh mất tích không lâu thì Trương Toàn Lợi đã “tự nhận lỗi và từ chức”, cha Hoàng, người không rõ sự thật, khi ấy thậm chí còn cảm thấy có phần đáng tiếc.
Thật ra Trương Toàn Lợi đã chạy trốn đến Đông Bắc nương nhờ một người họ hàng. Anh ta thi thoảng gọi điện cho em trai Trương Chí Đào, bảo anh ta thường xuyên để ý tới tình hình của Hoàng Mộng Oánh, phát hiện ra điều gì không ổn thì phải chuồn ngay.
Ban đầu, Trương Chí Đào còn nghe ngóng được mấy “tin tức” về Hoàng Mộng Oánh ở thôn Tiểu Hà Câu, nhưng sau này luôn không có tin tức gì nên anh ta cho rằng mọi chuyện vẫn ổn.
Trương Toàn Lợi lớn hơn em trai 5 tuổi, từ nhỏ đã là niềm tự hào của gia đình, tốt nghiệp xong thì vào làm việc ở một doanh nghiệp lớn ở địa phương, nghiệp vụ nổi trội, làm việc chắc chắn chịu khó, anh ta được cha Hoàng, lúc đó là phó quản đốc xưởng, đánh giá cao và được cất nhắc làm phó chủ nhiệm phân xưởng.
Sau này nhà máy tái cơ cấu, cha Hoàng thành lập một công ty mới, Trương Toàn Lợi là đồng hương kiêm “thân tín”, đã trở thành giám đốc kinh doanh của công ty mới.
Một lần, Trương Toàn Lợi bị sai sót khi đưa ra quyết định dẫn tới công ty bị thua lỗ hàng trăm vạn nhân dân tệ, cha Hoàng đã yêu cầu Trương Toàn Lợi tự kiểm điểm trước mặt các cấp cao của công ty, đồng thời chuyển anh ta về văn phòng, tiền thưởng của anh ta ngay lập tức bị giảm đi rất nhiều.
Kể từ đó, trong lòng Trương Toàn Lợi bắt đầu cảm thấy không vui. Trương Toàn Lợi cho rằng tuy mình có làm sai, nhưng dù sao vẫn là “chính quy”, ông chủ nên bảo vệ anh ta chứ không phải không chừa lại mặt mũi cho anh ta, khiến anh ta xấu hổ.
Trên thực tế, theo quan điểm của cha Hoàng, Trương Toàn Lợi luôn là người mà ông ấy tin tưởng nhất, anh ta thường dạy bảo Trương Toàn Lợi trước mặt nhiều người là vì xem trọng anh ta, có yêu cầu cao đối với anh ta. Nhưng Trương Toàn Lợi không hề hiểu dụng ý “chịu trách nhiệm hoàn toàn” của ông chủ Hoàng, cơn giận dưới đáy lòng càng ngày càng dữ dội.
Trương Toàn Lợi mặc dù không thoải mái trong lòng, nhưng bề ngoài kĩ năng lại cực kì tốt, anh ta làm công việc ở văn phòng đâu ra đấy, còn được thăng chức làm trưởng phòng.
Trong những ngày lễ Tết, Trương Toàn Lợi thường đến chơi nhà họ Hoàng, anh ta rất ghen tị với biệt thự rộng lớn của nhà họ Hoàng, cũng ghen tị với người vợ có tính cách lịch sự nhã nhặn và cô con gái thông minh xinh đẹp của ông chủ. Vừa nghĩ đến hoàn cảnh của bản thân, trong lòng Trương Toàn Lợi lại càng không vui. Vợ của Trương Toàn Lợi là con gái của bí thư thôn, điều kiện gia đình cũng không tồi nhưng không có trình độ học vấn, nói chuyện thì thẳng thắn bộc trực, Trương Toàn Lợi cho rằng cô ấy “nhàm chán”. Hơn nữa, con trai của họ có vấn đề về thính giác, khiến anh ta luôn cảm thấy con mình “kém cỏi”.
Áp lực về tâm lý khiến Trương Toàn Lợi cảm thấy cuộc sống không có mục tiêu, cũng bắt đầu làm việc một cách qua loa.
Sáu tháng trước, cha Hoàng tiến hành điều chỉnh nhân sự trong công ty, bổ nhiệm một người trẻ hơn Trương Toàn Lợi làm phó trưởng phòng, ý định ban đầu là chia sẻ áp lực với Trương Toàn Lợi, nhưng trong lòng Trương Toàn Lợi đã gióng lên hồi chuông cảnh báo, lo lắng mình sẽ bị “thay thế”.
Trương Toàn Lợi tự nhận mình không thua kém ông chủ về mọi mặt, “Dựa vào đâu mà ông ấy sống tốt hơn tôi?”
Anh ta không thể chịu đựng được nữa.
Thật ra sự việc ngày hôm đó cũng là do Trương Toàn Lợi nhất thời nghĩ ra.
Khi ông chủ bảo anh ta đưa Hoàng Mộng Oánh ra ngoài chơi, một ý nghĩ tội lỗi chợt lóe lên trong đầu Trương Toàn Lợi, nhưng sau đó anh ta nhận ra rằng, một cảm giác phấn khích không thể kiểm soát đang dâng lên trong cơ thể mình. Đối với ông chủ mà nói, người mà ông ấy quan tâm nhất chính là cô con gái bảo bối, nếu hủy hoại Hoàng Mộng Oánh thì đời này của ông ấy cũng coi như xong.
Trương Toàn Lợi đã lén lút gọi điện cho em trai Trương Chí Đào khi đang thu dọn đồ đạc. Trương Chí Đào luôn răm rắp nghe theo anh trai, khi Trương Toàn Lợi đề xuất một kế hoạch độc ác để trả thù ông chủ, Trương Chí Đào đã đồng ý mà không có nửa điểm nghi ngờ.
Theo chỉ thị của Trương Toàn Lợi, Trương Chí Đào đã lái chiếc xe Van, tránh camera giám dát trên đường lớn và đậu gần phố đi bộ.
Bởi vì quen biết, lại là do cha sắp xếp nên Hoàng Mộng Oánh gần như không do dự mà đi theo Trương Toàn Lợi. Trương Toàn Lợi dẫn Hoàng Mộng Oánh vào một con hẻm, sau đó nói với Hoàng Mộng Oánh rằng công ty có chuyện nên anh ta phải quay về một chuyến, rồi nhờ một người bạn đưa cô ấy về khách sạn trước.
Hoàng Mộng Oánh gật đầu, đi theo “người bạn” Trương Chí Đào của chú Trương lên một chiếc xe Van bên đường. Đối mặt với “chú Trương” mà mình rất quen thuộc, Hoàng Mộng Oánh không hề nhận ra mối nguy hiểm đang ập đến.
Trương Toàn Lợi nhanh chóng quay trở lại công ty, tạo ra ảo tưởng rằng bản thân và Hoàng Mộng Oánh đã lạc nhau, sau đó vẫn luôn ở lại công ty. Cùng lúc đó, Hoàng Mộng Oánh đã được Trương Chí Đào đưa về nơi ở rồi bị trói lại.
Mặc dù ông chủ Hoàng rất tức giận khi biết con gái bị mất tích nhưng ông ấy không hề nghi ngờ Trương Toàn Lợi.
Chập tối, Trương Toàn Lợi, người đã trấn tĩnh được ông chủ, đi vòng quanh bên ngoài nơi ở của em trai mình vài lần trước khi nhẹ nhàng gõ cửa.
Trương Toàn Lợi cho biết, khi anh ta bước vào phòng, nhìn thấy một tia sáng rõ ràng trong mắt Hoàng Mộng Oánh, nhưng ánh sáng này chỉ duy trì nhiều nhất là ba giây, bởi vì anh ta đang vừa bước về phía cô ấy, vừa cởi quần áo.
Nếu Hoàng Mộng Oánh chống cự là sẽ bị tát vào mặt. Suốt cả một đêm, anh em nhà họ Trương không cho Hoàng Mộng Oánh ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hai anh em phát hiện Hoàng Mộng Oánh đã ở trong trạng thái tinh thần ngẩn ngơ, đôi mắt chăm chú nhìn thẳng lên trần nhà. Mấy ngày tiếp theo, dù anh em họ Trương có kích thích thế nào thì cô ấy cũng không nói một lời mà chỉ cười toe toét.
“Cô ấy đã ngẩn ngơ rồi.”
Sau khi kết thúc thẩm vấn, Trương Chí Đào hỏi Đại Hàn: “Cô gái đó sau này thế nào rồi?”
Đại Hàn không trả lời, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Trương Chí Đào một cách nghiêm túc. Trương Chí Đào chậm rãi cúi đầu.
Hai anh em đương nhiên biết được tính nghiêm trọng của hậu quả, nhưng cung đã bắn ra thì không thể thu lại tên, họ chỉ có thể bước về phía bóng tối.
Khi bàn bạc làm sao để xử lí Hoàng Mộng Oánh, có lẽ vì sợ việc “giết người” nên họ đã không chọn trực tiếp diệt khẩu. Trương Chí Đào nghĩ tới một người họ hàng xa thường làm nghề mai mối nên tính việc bán Hoàng Mộng Oánh đến một vùng núi hẻo lánh, thế là bèn đi tìm bà Ngô.
Trong thời gian hơn nửa năm kể từ đó, do môi trường xa xôi và sự thờ ơ của những người xung quanh nên tội ác của hai anh em họ vẫn chưa bị phát hiện.
Đằng sau cái chết của cô gái trẻ, bộ mặt của năm người đàn ông và một người phụ nữ đã được thể hiện: xâm hại tình dục, lừa gạt buôn bán, giam cầm, giết hại... Nhưng điều khiến tôi sợ hãi nhất trong chuỗi bi kịch này chính là nguyên nhân gây ra tất cả - người quen lừa gạt buôn bán.
Kiểu lừa gạt buôn bán này đáng sợ ở chỗ, vì là người quen, có độ tin cậy cao, cho nên tính che giấu rất mạnh mẽ, thậm chí có thể dẫn đến sự “mất tích” có dự tính trước.
Nhìn lại sự việc, thật sự có rất nhiều sơ hở trong quá trình phạm tội của anh em nhà họ Trương. Nhưng ngay từ đầu, hai cha con Hoàng Mộng Oánh đã quá tin tưởng Trương Toàn Lợi, không hề có nửa điều đề phòng với người quen này.
Chỉ là ai nói người quen thì sẽ không tàn nhẫn ra tay sau lưng?
Vài năm sau, lớp của con gái mời tôi giảng bài về sự an toàn, tôi đã giảng một bài đặc biệt có tựa đề: Bên cạnh bạn cũng có những “con sói lớn xấu xa”.
HẾT