Khách sạn Cây Cầu tọa lạc trong khu phố Nihonbashihama. Con đường cao tốc thủ đô chạy ngay phía trên khách sạn, giao lộ Hakozaki cách đó một quãng ngắn. Sảnh khách sạn quay mặt ra đường Kiyosubashi. Bước ra ngoài khách sạn, nhìn sang bên phải là có thể ngắm trực diện cầu Kiyosu. Có lẽ vì điểm này mà khách sạn được đặt cho cái tên đó.
Đó là một khách sạn thương mại nhỏ, cũ kỹ. Cái thang máy độc nhất của nó đã nói lên điều này.
Trong quán trà chật chội ở tầng một, Kusanagi Shunpei đang nhấm nháp cốc cà phê dở ẹc. Quán giờ vắng tanh vắng ngắt.
“Anh Kusanagi!” Người đó vừa gọi vừa bước về phía anh. Kamata là quản lý của khách sạn này. Trời chẳng oi bức mấy mà mồ hôi vẫn chảy ra ròng ròng từ thái dương anh ta.
“Chào anh,” Kusanagi cúi đầu.
“Phiền anh một chút được không,” Kamata thẽ thọt hỏi.
“Được thôi,” Kusanagi đáp.
Anh ta ngồi xuống ghế đối diện Kusanagi, không quên ngó nghiêng mấy nhân viên lễ tân có vẻ rảnh rỗi. “Mạn phép hỏi anh, tình hình sao rồi ạ?”
“Anh nói tình hình là sao?”
“Thì là, việc điều tra đó. Các anh đã phát hiện được gì rồi?”
“Chuyện đó thì vẫn chưa có gì đâu.”
“Vậy à? Nhưng nghe đồn người vợ không có chứng cứ ngoại phạm.”
Viên quản lý trung niên vừa dứt lời, Kusanagi liền ngồi ngay ngắn trên cái ghế sofa làm bằng da tổng hợp. “Thực ra chúng tôi đang suy tính tất cả các khả năng. Trong đó có những chuyện có thể khiến đài truyền hình hay giới truyền thông mừng như bắt được vàng. Bọn họ luôn thêm mắm giặm muối những chuyện này rồi mới đăng tải hay phát sóng. Cho nên anh đừng để bị dắt mũi bởi những thông tin vớ vẩn như vậy.”
“Chúng tôi có muốn vậy đâu, nhưng đặc thù ngành kinh doanh này là thế, một khi những chuyện như vậy xảy ra, chúng tôi sẽ gánh chịu tổn thất nặng nề. Nên chỉ mong các anh giải quyết vụ án càng sớm càng tốt.”
“Tôi rất hiểu cảm giác của anh. Chúng tôi cũng đang dốc toàn lực để điều tra.”
“Trăm sự nhờ anh. Còn chuyện này nữa.” Kamata ghé sát mặt Kusanagi.
“Chả là, căn phòng đó, chúng tôi cần giữ nguyên hiện trạng đến khi nào?”
“Việc đó thì tôi phải xin chỉ thị của cấp trên đã. Với lại chúng tôi vẫn cần điều tra thêm. Có vấn đề gì hay sao?”
“Chẳng rõ có phải vấn đề không, nhưng chuyện kinh khủng đến thế xảy ra mà cứ để căn phòng như vậy thì người ta sẽ loan truyền nhiều lời đồn đại thất thiệt. Anh cảnh sát chắc cũng nghe nhiều rồi chứ. Đại loại như khách sạn chỗ này chỗ kia có ma.”
“À,” Kusanagi gật gù hiểu ra. “Tôi cũng có nghe đến.”
“Vì vậy, thật lòng tôi muốn có biện pháp nào đó để giải quyết càng sớm càng tốt.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ báo cáo với cấp trên.”
“Xin nhờ anh,” quản lý khách sạn cúi đầu, quay lưng bước đi. Vóc người anh ta tròn lẳn, tấm lưng trông thật uể oải.
Khi Kusanagi vừa rút bao thuốc ra thì Yukawa Manabu khoác áo jacket màu đen bước vào từ sảnh chính. Kusanagi lén nhăn mặt, cất bao thuốc đi. Hút thuốc trước mặt Yukawa là điều cấm kỵ.
“Đến muộn thế?”
“Xin lỗi nhé! Tôi phải tư vấn cho sinh viên.”
“Tư vấn? Lẽ nào là tư vấn tình cảm?”
Đương nhiên Kusanagi nói đùa vậy thôi, nhưng Yukawa chẳng cười.
“Còn rắc rối hơn chuyện yêu đương. Muốn cưới người con gái mình yêu, nhưng bố mẹ hai bên phản đối thì phải làm sao, nội dung đại loại thế.”
“Lập gia đình khi đang ngồi trên ghế giảng đường à? Thế tại sao lại hỏi ý kiến cậu?”
“Tôi chịu.”
“Vậy cậu khuyên giải thế nào?” Kusanagi tủm tỉm hỏi.
“Tôi bảo rằng tôi mà là bố mẹ thì cũng phản đối.”
“Gì vậy, thế mà cũng gọi là tư vấn à? Thật không ngờ cậu suy nghĩ cổ hủ như thế. Nếu là tôi thì tôi sẽ khuyên họ hãy vững vàng để vượt qua sự phản đối của bố mẹ.”
“Vấn đề không phải cổ hủ hay tiến bộ. Tôi nói dựa trên xác suất thống kê.”
“Xác suất thống kê?”
“Số người hối hận vì lập gia đình sớm so với số người hối hận vì không lập gia đình sớm thì bên nào nhiều hơn.”
Kusanagi nhìn chòng chọc gương mặt của nhà vật lý trẻ tuổi, bỗng dưng muốn hỏi cậu sống với quan điểm như thế có vui không, nhưng lại im lặng.
“Nào, vậy cho tôi xem hiện trường đi!” Yukawa nói.
“Thế không uống cà phê à?”
“Tôi xin kiếu. Ngửi mùi thôi cũng biết không phải cà phê ngon.” Yukawa khịt mũi, bước đi.
Thế mà lúc nào cũng uống cà phê hòa tan, Kusanagi vừa nghĩ thầm vừa nối gót theo sau.
Hiện trường là phòng 807, dạng phòng đôi.
“Nạn nhân Yajima Tadaki nhận phòng vào khoảng 3:50 chiều ngày 13. Anh ta không nhờ nhân viên hành lý hướng dẫn, mà tự mình đi lên phòng. Sau đó, không ai còn thấy bóng dáng anh ta nữa. Bóng dáng người còn sống ấy.” Kusanagi đứng gần lối vào phòng, vừa nhìn sổ tay vừa thuật lại tình hình. “Khách sạn này làm thủ tục trả phòng lúc 11 giờ trưa. Nhưng hôm sau đến giờ trả phòng rồi mà khách mãi không xuống. Nhân viên khách sạn gọi điện lên phòng thì không ai nhấc máy. Gần 12 giờ, họ đến phòng xem xét tình hình. Lúc gõ cửa, không thấy ai trả lời, họ đã mở cửa phòng bằng chìa khóa tổng.”
Nhân viên khách sạn thấy vị khách nam nằm ngửa, dang rộng tay chân trên giường. Trên cổ khách có dấu vết khác thường, nên thoạt nhìn họ đã biết không phải khách đang ngủ. Nước da của khách cũng xám xịt.
“Anh ta bị siết cổ. Có vẻ bị siết liền một lèo cho đến chết bằng một sợi dây mảnh.”
“Có dấu vết xô xát không?”
“Không. Nạn nhân mê man do uống thuốc ngủ.”
“Thuốc ngủ à?”
“Có vẻ nó được trộn trong cà phê lon.”
Bên cạnh cửa sổ là một chiếc bàn và hai cái ghế kê đối diện nhau. Lúc phát hiện ra thi thể của Yajima Tadaki, trên bàn vẫn còn hai lon cà phê và gạt tàn. Dựa trên kết quả giải phẫu, cảnh sát điều tra lại hai lon cà phê thì phát hiện một lon có chứa thuốc ngủ. Ngoài ra, cà phê được mua ở máy bán hàng tự động dưới tầng một.
“Thời gian tử vong ước tính từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối ngày 13. Suy đoán này đáng tin cậy. Vì nạn nhân ăn bánh monaka lúc ba giờ chiều, tình trạng tiêu hóa của đậu đỏ cũng trùng khớp.”
“Thêm nữa, Yajima Tadaki bảo với người nhà là đi lấy tiền nợ, còn phòng khách sạn được đặt dưới tên Yamamoto Koichi,” Kusanagi nói thêm. Anh tin Yukawa là người kín miệng, cũng thừa hiểu muốn hỏi ý kiến người đàn ông này thì phải kể ra tất cả những gì mình biết.
“Nghe xong rồi tôi vẫn chưa hiểu vấn đề ở đâu.” Yukawa nói sau khi ngó quanh căn phòng đơn điệu. “Kẻ nói sẽ trả số tiền đó là hung thủ đúng không? Thực tế hắn không có khả năng chi trả, nên mới dụ nạn nhân đến khách sạn này để sát hại.”
“Đương nhiên, chúng tôi cũng nghĩ theo hướng đó trước tiên. Nhưng hiện giờ có điều tra thế nào cũng không xác định được kẻ đó là ai.”
“Đó là do điều tra còn thiếu sót chứ gì nữa? Tóm lại, tôi vẫn chưa hiểu lý do cậu gọi tôi đến đây. Một vụ siết cổ thông thường thì cần gì đến nhà vật lý.”
“Vấn đề là ở đó. Cứ cho là siết cổ chết thông thường nhưng có hai điểm khiến tôi băn khoăn.” Kusanagi giơ hai ngón tay lên rồi cứ thế chỉ xuống sàn. “Thứ nhất là tấm thảm ở bên cạnh cái giường kia. Cậu nhìn kỹ tấm thảm đi!”
Yukawa bước đến đó, cúi người xuống. “Bị cháy rồi.”
“Thấy chưa?”
Tấm thảm màu be trải trên sàn có vết cháy xém với chiều rộng khoảng một xăng-ti-mét, chiều dài năm xăng-ti-mét.
“Hỏi nhân viên khách sạn thì họ nói hồi trước không có vết này.”
“Họ có nói dối không vậy? Khách sạn này cũ rích mà.”
“Chẳng lẽ vì muốn giữ thể diện mà họ nói dối cả cảnh sát?”
“Mà thôi. Cậu còn băn khoăn điểm gì nữa?”
“Là cái này.” Kusanagi thọc tay vào trong túi áo khoác, lấy ra một bức ảnh. “Đáng lẽ tôi không được phép cho người ngoài xem mấy thứ này.”
Vừa nhìn thấy bức ảnh, Yukawa liền nhăn nhó.
“Đúng là tôi chẳng muốn xem cho lắm.”
“Chịu khó đi, chúng ta phải nhìn người thật việc thật chứ.”
Trong ảnh chụp vết siết cổ trên thi thể. Nhưng khác với bình thường, vùng da dọc vết này bị rách. Đương nhiên, máu cũng rỉ ra từ đó.
“Siết mạnh đến rách cả da à?” Yukawa lẩm bẩm.
“Không phải. Theo báo cáo thì có vẻ giống vết trầy xước hơn. Nếu ấn sợi dây mảnh lên da, kéo sang một bên sẽ tạo thành vết như thế.”
“Bình thường siết cổ sẽ không tạo ra vết như vậy à?”
“Không bao giờ.” Kusanagi quả quyết.
Yukawa khẽ ậm ừ, cầm bức ảnh trên tay, đoạn đổ ập người xuống cái giường bên cạnh. Thi thể từng nằm trên cái giường này. Công tác khám nghiệm hiện trường đã xong xuôi, nên hành động này chẳng ảnh hưởng gì đến việc điều tra cả, nhưng Kusanagi phục sát đất thần kinh thép của nhà khoa học khi có thể thản nhiên làm như thế.
“Thế hiện tại không có nghi phạm nào sao?”
Yukawa hỏi.
“Ờ, cũng không phải là không có.” Kusanagi hất ngược tóc mái lên. “Chúng tôi đang dồn hết sự chú ý vào người vợ.”
“Vợ ư? Động cơ là gì?”
“Tiền bảo hiểm.”
“À. Nạn nhân mua bảo hiểm nhân thọ với số tiền lón à?”
“Mua ở năm chỗ. Tổng số tiền hơn 100 triệu yên.”
“Thảo nào. Thế thì đáng nghi thật.” Yukawa chống đầu lên tay, quay mặt về phía Kusanagi. “Hẳn các cậu đã thẩm vấn gắt gao.”
“Gắt gao hay không thì tôi không biết, nhưng cũng năm lần bảy lượt triệu tập để hỏi chuyện rồi.”
“Cảm giác thế nào?”
“Có mùi ám muội.” Kusanagi thẳng thắn bày tỏ. “Chị ta ra khỏi nhà từ bốn giờ chiều hôm đó. Khoảng tám giờ tối thì về nhà. Thấy bảo đi mua sắm, nhưng chứng cứ ngoại phạm không rõ ràng. Khoảng 5 giờ chị ta xem đồ cho con ở cửa hàng quần áo trong bách hóa Ginza, lời khai của nhân viên cửa hàng đã làm sáng tỏ điều này. Hơn 7 giờ thì mua thịt cốt lết chiên và bánh khoai tây trong cửa hàng đồ ăn dưới tầng hầm của một bánh hóa khác, nhân viên ở đó vẫn còn nhớ. Nhưng chị ta lại không có chứng cứ ngoại phạm trong khoảng thời gian giữa hai mốc đó. Từ Ginza đến khách sạn này, nếu đi taxi chỉ mất mươi, mười lăm phút là cùng. Mười phút là đủ để ra tay đúng không?”
“Chị ta khai thế nào?”
“Khai uống trà trong quán cà phê, nhưng quán ở đâu thì không nhớ. Không giữ biên lai tính tiền, ký ức về quán thì quá mông lung.”
“Ra là vậy.” Yukawa lại ngửa mặt lên trời. Anh cứ nhìn chòng chọc trần nhà mà nói. “Bách hóa ở Ginza lúc nào cũng nhộn nhịp người mua kẻ bán, kể cả ngày thường, nhỉ? Thế mà nhân viên của hai cửa hàng đó vẫn nhớ chị ta à?”
“Nghe nói ở cửa hàng quần áo trẻ em, có cái áo sơ-mi bé tẹo mà chị ta đắn đo cầm lên đặt xuống gần một tiếng đồng hồ, rồi cuối cùng không mua. Nhân viên của hàng ngán ngẩm, nên có ấn tượng sâu sắc. Còn ở cửa hàng đồ ăn chị ta đứng chôn chân trước cửa, đợi đến sát giờ đóng cửa để thịt cốt lết chiên được giảm giá, nên nhân viên nhớ rõ lắm. Ngặt nỗi dù có bao nhiêu chứng cứ ngoại phạm cỡ đó thì cũng chẳng có tích sự gì. Quan trọng là khoảng thời gian ở giữa cơ.”
Yukawa không đáp lại, chỉ đăm chiêu suy nghĩ gì đó.
Kusanagi biết những lúc như thế này có hỏi gì cũng vô ích nên anh ngồi yên trên ghế đợi.
Một lát sau, Yukawa cất tiếng. “Cậu dẫn tôi đến nhà nạn nhân được không?”
“Được thôi.” Kusanagi đứng dậy. “Thấy hứng thú rồi à?”
“Tôi hứng thú với một việc.” Yukawa ngồi dậy. “Vợ nạn nhân không có chứng cứ ngoại phạm. Tại sao chị ta không có nhỉ?”