Giấc mơ tiên tri

Lượt đọc: 6097 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Trong xưởng cơ khí Yajima, ba người đàn ông mỗi người đang làm một công việc khác nhau. Hai người trạc 35 tuổi là Suzuki và Tanaka, người đàn ông nhiều tuổi hơn cả là Sakai.

Đang dùng khoan tạo lỗ trên miếng kim loại, Suzuki trông thấy Kusanagi, khóe miệng liền xếch lên.

“Lại là anh à? Còn việc gì cần đến chúng tôi nữa?”

“Không, hôm nay chẳng có việc gì đặc biệt cả. Tôi định thăm thú trong nhà xưởng thôi.”

“Thế thì được, nhưng đừng làm vướng tay vướng chân chúng tôi. Dù làm ăn bết bát, nhưng chúng tôi vẫn có công việc đàng hoàng.”

“Vâng, tôi hiểu mà.” Kusanagi cười niềm nở.

Suzuki liếc về phía Yukawa rồi chép miệng. “Hôm nay bà chủ lại bị cảnh sát gọi đi. Rốt cuộc chuyện là thế nào?”

“Vì chúng tôi có mấy việc cần xác nhận.”

“Xác với chả nhận, nực cười thật. Các anh thật sự nghi ngờ bà chủ hả? Quá ngu xuẩn. Bà chủ không đời nào làm việc đó.”

“Thêm ga đi!” Một giọng nói vọng ra từ bên trong. Người cất giọng là Sakai. “Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn nữa, mau tập trung làm việc đi!”

“À, vâng.” Suzuki khẽ giơ tay lên, rồi quay lại chỗ máy khoan. Sau đó anh ta liếc Kusanagi, tặc lưỡi một cái rõ to như muốn nói tại các người mà tôi bị ăn mắng.

Kusanagi đứng cạnh Yukawa, nhìn bao quát bên trong nhà xưởng. Anh không hiểu quan sát như thế này để làm gì, nhưng đây là chủ ý của Yukawa.

Bên trong nhà xưởng, máy móc và bộ cấp điện cỡ lớn xếp thành hàng đều tăm tắp. Có lẽ trước đây họ thuê nhiều công nhân hơn. Nhưng đến cuối cùng chỉ còn ba người hiện giờ trụ lại.

“Họ có chứng cứ ngoại phạm không?” Vừa đi Yukawa vừa thì thào.

“Tôi xác nhận rồi. Cả ba đều có. Hai người trẻ làm việc suốt ở đây. Có người hàng xóm làm chứng cho họ. Sakai, người đàn ông lớn tuổi nhất thì đi giao linh kiện cho công ty đối tác. Công ty đó ở Saitama, đi nhanh cỡ nào thì một chiều cũng phải mất một tiếng rưỡi. Ông ta rời đó lúc năm giờ ba mươi phút, hơn bảy giờ thì về đến đây. Chẳng đủ thời gian để đến khách sạn Cây Cầu đâu.”

Yukawa lặng thinh gật đầu.

Anh nhân viên tên Tanaka đang chế tạo thứ gì đó trông như cái can nhựa màu trắng. Anh ta gắn hai nửa có hình thù phức tạp lại, tạo thành một cái can. Thay vì sử dụng keo dán, anh ta dùng nhiệt nung chảy viền can, loáng một cái đã gắn hai nửa lại với nhau. Nói nôm na đây là kỹ thuật hàn. Dụng cụ làm nóng viền can là mỏ hàn phẳng, dẹt như sợi mì. Mỏ hàn được uốn cong theo hình dạng của viền can.

“Ra vậy, anh làm giỏi quá!” Đứng sau lưng Tanaka, Yukawa trầm trồ thán phục. “Dụng công sử dụng mỏ hàn có hình dạng giống với viền can để các phần đều tan chảy cùng lúc và cùng một mức độ.”

“Đây là tuyệt kỹ của xưởng chúng tôi.” Tuy nói năng cộc lốc, nhưng giọng điệu Tanaka vẫn xen lẫn niềm hãnh diện.

“Anh đang chế tạo thứ gì vậy?” Yukawa hỏi.

“Bình đựng nước tẩy rửa kính chắn gió ô tô. Nhưng vẫn là sản phẩm thử nghiệm thôi.”

“Thế cơ à,” Yukawa gật đầu. Kusanagi đoán đôi mắt nhà khoa học đang dồn hết sự quan tâm vào kỹ thuật của nhà xưởng này đến mức chừng như đã quên luôn cả vụ án rồi.

Ánh mắt hiếu kỳ của Yukawa dừng lại khi nhìn thấy bức tường trước mặt. “Đó là gì vậy?”

Kusanagi cũng nhìn ra đó. Trên bức tường dán tờ giấy viết hàng chữ Nhất xạ nhập hồn bằng mực đen.

“Cái đó do giám đốc viết.” Giọng nói phát ra sau lưng anh. Anh quay đầu lại, thấy Sakai đứng đó.

“À, vậy à?” Kusanagi nói. “Nhất xạ nhập hồn nghĩa là gì?”

“Là bắn súng đấy.” Sakai giơ ngón tay thành hình khẩu súng, làm tư thế ngắm bắn. “Nghĩa là khi làm việc cũng phải tập trung cao độ như lúc bắn súng.”

“À… Anh Tadaki từng bị bắn rồi à?”

“Chịu, tôi chưa nghe chuyện đó bao giờ. Chắc là ví von vậy thôi.”

Kusanagi gật đầu, nhưng chẳng thấy thuyết phục cho lắm. Tại sao lại ví với chuyện bắn súng nhỉ.

“Nhân đây tôi muốn nói thế này.” Sakai cởi găng tay, hết nhìn mặt Kusanagi lại nhìn mặt Yukawa. “Cậu Kazu ban nãy cũng nói rồi đấy, các anh hãy thôi nghi ngờ bà chủ vô cớ đi!”

“Chúng tôi có nghi ngờ gì đâu.”

Kusanagi vội thanh minh, nhưng Sakai lắc đầu.

“Tôi nói thật lòng đấy. Nghe cho kỹ đây! Hôm đó giám đốc bảo đi lấy lại số nợ. Thế thì có lý nào bà chủ là hung thủ được?”

“Người gọi giám đốc Yajima ra ngoài có lẽ là kẻ khác.” Yukawa nói xen vào. “Nhưng cũng có khi chị nhà đã nhờ vả kẻ đó.”

Sakai lừ mắt nhìn Yukawa một lúc lâu, rồi thở dài.

“Các anh nghĩ vậy vì chẳng hiểu cái quái gì về cặp vợ chồng đó cả. Hai người đó khởi nghiệp từ những việc lặt vặt, rồi gây dựng nên cơ ngơi ngày hôm nay. Họ đã đồng cam cộng khổ thế nào, chúng tôi đều hiểu rõ. Không bao giờ có chuyện một trong hai người đó phản bội nhau đâu.”

Kusanagi im lặng, dường như không tìm ra lời nào để đáp trả. Yukawa cũng im thin thít.

“Xin lỗi, nhưng hôm nay mời các anh về cho. Bà chủ sắp về rồi. Chắc chị ấy không muốn về đến nhà rồi vẫn phải thấy mặt cảnh sát.” Giọng điệu Sakai chất chứa sự thù địch.

Ra khỏi xưởng cơ khí Yajima, lời đầu tiên Yukawa thốt ra là: “Công nhận người thợ đó giỏi thật! Kỹ thuật đó, nói đúng hơn là tài nghệ của người thợ hẳn sẽ thách thức cả máy tính.”

“Quan trọng hơn, cậu nắm được gì chưa?”

“Nắm cái gì?”

“Đừng vờ vịt nữa. Thế cậu nghĩ tôi dẫn cậu tới đây để làm gì?”

Nghe giọng Kusanagi có vẻ bực bội, Yukawa liền nở nụ cười ẩn ý. Rồi anh lấy ra thứ gì đó từ túi quần. Đó là một sợi dây có đường kính khoảng hai, ba mi li mét, chiều dài khoảng mười xăng-ti-mét, màu trắng, một đầu dây cuộn thành hình tròn.

“Tôi thấy rơi ở góc nhà xưởng.”

“Ơ, cậu nhặt lúc nào mà nhanh thế?” Kusanagi cầm sợi dây. Nhìn kỹ thì nó không phải sợi dây bình thường, mà là một bó những sợi mảnh như sợi chỉ ghép lại. “Cái này là gì vậy?”

“Tôi chưa biết. Quan trọng hơn, tôi muốn hỏi cậu đây. Cậu thấy sợi dây này có khớp với vết siết cổ trên thi thể nạn nhân không?”

Nghe vậy, Kusanagi liền mường tượng lại thi thể trong khi vẫn chăm chú nhìn sợi dây.

“Có lẽ trùng khớp đấy.”

“Nếu vậy thì thú vị thật. Cực kỳ thú vị.” Trái với giọng điệu phấn khích, đôi mắt nhà vật lý không ánh lên nụ cười.

« Lùi
Tiến »