“Một ngày nọ vào năm 1914, một vị linh mục ở bán đảo Balkan mơ một giấc chiêm bao. Trong mơ ông thấy một lá thư viền màu đen đặt trên cái bàn trong thư phòng mình.” Ngồi trên ghế phụ, Yukawa bắt đầu kể. Bọn họ đang trên đường đến nhà Sakamoto. “Bức thư do thái tử của đế quốc Áo-Hung gửi đến, trong thư nói rằng thái tử và vợ đã trở thành nạn nhân của tội ác chính trị ở Sarajevo. Ngày hôm sau, linh mục nghe tin vợ chồng thái tử đã bị ám sát ở Sarajevo thật.”
Ở ghế sau, Makita ồ lên thán phục.
“Chuyện thật đấy à?”
“Người ta bảo vậy. Tôi thì không rõ nội dung sâu xa thế nào. Tóm lại, từ thời xa xưa những giai thoại về giấc mơ tiên tri đã nhiều đến mức ngao ngán. Phần nhiều trong số đó có lẽ là trùng hợp. Nhưng trong số ấy, cũng không ít giai thoại khó có thể coi là trùng hợp. Và hầu hết những giai thoại đó đều có thể được giải thích rõ ràng. Ví dụ, câu chuyện của vị linh mục trên diễn giải theo cách này được không? Trong cảnh thế sự rối ren, vị linh mục thấp thỏm lo âu cho sự an nguy của vợ chồng thái tử. Nỗi sợ về cái chết của họ lẩn khuất ở một ngóc ngách nào đó trong tâm trí ông ta. Và rồi, nỗi sợ trong tiềm thức đó đã xuất hiện dưới dạng giấc mơ.”
“À, nếu giải thích kiểu đó thì cũng thấy thuyết phục đấy chứ.”
“Ý cậu là phải có một nguyên do đặc biệt nào đó thì Sakamoto mới mơ thấy cái tên Morisaki Remi à?” Kusanagi hỏi.
“Đúng vậy.”
“Nhưng biết được điều đó thì có tác dụng gì?”
“Sẽ giải quyết được vụ án chăng?” Yukawa nói. “Tôi đồ rằng vụ án sẽ được giải quyết theo một hướng hoàn toàn khác với bây giờ.”
“Cậu có ý gì?”
“Mà thôi, từ từ mới hay.” Yukawa nhếch một bên gò má, nở nụ cười ẩn ý.
Nhà Sakamoto nằm quay mặt ra trục đường chính – đường Kasaibashi. Ngôi nhà có ba tầng, tầng một được trưng dụng làm văn phòng kết hợp nhà kho. Đương nhiên, giờ cửa cuốn bên ngoài nhà đang đóng im im.
“Thật sự chúng tôi cũng không biết sao thằng bé lại nói nhăng nói cuội như thế nữa. Thấy nó chẳng làm phiền đến ai, tôi trộm nghĩ thà thế còn hơn bị đứa con gái trời ơi đất hỡi nào bắt mất hồn vía, nào ngờ chuyện lại ra nông nỗi này. Tôi không biết nói sao cho phải.”
Mẹ của Sakamoto, bà Tomiko vừa chấm khăn tay lên mắt vừa nức nở. Trong một góc của văn phòng, nhóm Kusanagi ngồi đối diện với bà ta. Bố của Sakamoto đổ bệnh ngay sau vụ án, rồi cứ thế nằm liệt giường. Chị gái của Sakamoto là Kanako phải về nhà để đỡ đần bố mẹ.
“Nghe nói con trai ông bà bắt đầu nhắc đến cái tên Morisaki Remi lúc học lớp bốn. Khi đó anh ta có gì lạ không?” Yukawa đặt câu hỏi. Anh giới thiệu với mẹ và chị gái của Sakamoto rằng mình là giảng viên đại học, chuyên nghiên cứu về các hiện tượng kỳ bí.
“Xem nào… tôi nghĩ là không.” Người mẹ nghiêng đầu.
“Bà có thấy cái tên Morisaki quen không? Như là tên của người nào đó sống ở gần đây chẳng hạn?”
“Tôi chưa nghe nói đến cái tên đó bao giờ. Khách hàng nhà tôi cũng không có người nào như thế, hàng xóm láng giềng lại càng không. Vì vậy việc thằng bé Nobuhiko nghĩ ra cái tên đó, đến bản thân tôi còn thấy lạ.”
“Hồi đó con trai bà hay chơi ở những chỗ như thế nào? Bà có nhớ anh ta thường la cà quán xá nào hoặc lảng vảng ở nhà ai không?”
Dù Yukawa có hỏi câu nào, Tomiko cũng chỉ nhăn mặt và lắc đầu. Có lẽ trạng thái tinh thần không cho phép bà ta nhớ ra, chứ cũng chẳng phải đã quên béng mất mấy chuyện đó.
“Bà có đồ vật nào giúp chúng tôi hiểu thêm về con trai bà hồi đó không? Nhật ký hay là album ảnh cũng được.”
Ngồi nghe câu chuyện ở cách đó một quãng, Kanako đáp thay: “Album ảnh thì có đấy ạ.”
“Cho tôi xem được không?”
“Vâng. Phiền anh chờ một chút.”
Kanako bước lên cầu thang.
Tomiko đặt khăn tay lên đầu gối, cẩn thận gập lại, cái khăn đã ướt sũng nước mắt.
“Xin hỏi, tội của Nobuhiko nghiêm trọng đến mức nào ạ?” Bà ta hỏi trong khi mặt vẫn cúi gằm.
“Chuyện đó chúng tôi chưa biết.” Kusanagi đáp. “Phải chi anh ta chỉ lẻn vào nhà người ta thì đã đành, đằng này còn gây tai nạn rồi bỏ trốn nữa.”
“Trời ơi,” Tomiko buông một tiếng thở dài tuyệt vọng. “Sao thằng bé ấy lại làm ra chuyện tày trời như thế chứ? Nó vốn là đứa hiền lành.”
Người nhà hung thủ nào chẳng nói thế, câu nói lên đến miệng, Kusanagi lại nuốt vào trong.
Kanako quay lại. Cô ta cầm một cuốn album ảnh có bìa màu xanh lam trên tay. “Của anh đây.”
Yukawa nhận lấy cuốn album, để lên đầu gối rồi mở ra. Ở bên cạnh, Kusanagi cũng nhòm sang. Trang đầu tiên là bức ảnh chụp một bé trai trần truồng ngồi trên ghế.
“Ảnh hồi lớp bốn chỗ nào nhỉ?” Vừa sột soạt lật giở trang giấy, Yukawa vừa lẩm bẩm.
“Có ghi chú thời gian chụp ảnh đấy ạ.” Kanako nói.
Đúng là đôi chỗ có ghi những dòng chữ kiểu như Nobuhiko – lễ tốt nghiệp mẫu giáo. Yukawa giở trang đề Nobuhiko –lớp bốn ra. Ở đó dán vài tấm hình chụp vào ngày hội thao hay buổi dã ngoại.
“Chẳng thấy bức nào hữu ích nhỉ.” Kusanagi nói.
“Ờ,” Yukawa gật đầu, vẻ mặt ủ rũ.
“Người hiểu nhất về con người anh ta hồi đó có phải là bạn bè không?” Kusanagi hết nhìn Tomiko lại nhìn Kanako rồi đặt câu hỏi.
“Vâng… Nhưng hình như từ xưa thằng bé đã không có bạn bè nào thân thiết.” Tomiko nói.
“Vậy à?”
“Vâng. Nó là đứa thích chơi một mình.”
Đúng là có cảm giác đó, Kusanagi gật gù đồng tình. Đúng lúc ấy, Yukawa huých vào sườn Kusanagi. “Này, cậu nhìn cái này đi!”
“Gì vậy?”
“Bức ảnh này.” Yukawa chỉ tay vào một bức ảnh. Bên cạnh ghi dòng chữ Nobuhiko – lớp hai.
“Lớp hai mà.”
“Biết rồi, cứ nhìn cho kỹ đi!”
Kusanagi hướng mắt vào bức ảnh. Ảnh chụp Nobuhiko bé bỏng đứng bên vệ đường. Thấy thứ hắn ôm trên tay, Kusanagi trợn tròn mắt. “Ơ, thứ này.”
“Cậu nhớ ra chưa?”
“Nhớ ra rồi. Là con búp bê đó.”
Chắc chắn đây là con búp bê được vẽ trong cuốn sổ lưu bút. Hóa ra là đồ chơi của Sakamoto Nobuhiko à?
Dù vậy con trai mà chơi búp bê thì lạ quá.
“Con búp bê này có phải vật kỷ niệm gì không?” Yukawa hỏi mẹ con Sakamoto.
“À, nếu tôi không nhầm thì,” có vẻ Kanako vẫn còn nhớ, “lúc nhỏ Nobuhiko đem về nhà, bảo là được người ta cho. Mẹ cũng nhớ phải không ạ?”
“Có chuyện đó à?” Tomiko hình như đã quên béng mất.
“Hai người còn giữ nó không?” Yukawa hỏi.
“Không, không còn đâu.” Kanako quả quyết. “Mẹ tôi quẳng vào thùng rác rồi. Mẹ bảo nó xui xẻo.”
“Mẹ nói thế à?”
“Cô nói xui xẻo nghĩa là sao?” Yukawa dồn dập hỏi.
“Có một bé gái sống gần đây bị ô tô tông chết. Cô bé từng nâng niu con búp bê lắm. Nobuhiko kể nó hay chơi cùng cô bé đó trong công viên, nên bố cô bé đã tặng nó con búp bê.”
“À,” Tomiko gật gù. “Con nhắc mẹ mới nhớ, đúng là có chuyện đó thật.”
“Cô có biết tên của bé gái đó không?”
Kanako lắc đầu. “Tôi chẳng nhớ đâu. Có khi từ đầu nó đã không kể.”
Yukawa gật đầu, nghĩ ngợi gì đó giây lát. Trong đầu anh đang ngổn ngang những suy nghĩ gì, Kusanagi không tài nào đoán được. Rất nhanh sau đó, anh ngẩng đầu lên.
“Cảm ơn hai người. Thông tin hữu ích lắm.” Anh nói với hai mẹ con họ, rồi hối thúc Kusanagi, “Chúng ta đi thôi!”
“Muốn tìm chủ sở hữu của con búp bê quá.” Quay lại xe, Yukawa nói. “Có cách nào tìm được không nhỉ?”
“Việc đó cũng không phải không có cách. Chỉ cần tra cứu những ghi chép về tai nạn giao thông trong quá khứ là ra thôi. Nhưng rốt cuộc chuyện là thế nào? Mong cậu cho tôi một lời giải thích rõ ràng.”
“Tôi chưa dám khẳng định chắc chắn, nhưng tôi nghĩ nhiều khả năng con búp bê đó liên quan đến giấc mơ tiên tri của Sakamoto.”
“Kiểu như hồn ma của bé gái đã qua đời trú ngụ trong con búp bê à?” Từ đằng sau, Makita nói xen vào.
Yukawa gật đầu mà chẳng cười lấy một tiếng, bình thường anh luôn gạt đi mấy chuyện kiểu này.
“Ừ nhỉ. Cũng có khả năng đó.”
“Này, nói năng nghiêm túc đi!”
“Dĩ nhiên tôi đang rất nghiêm túc.”
“Chúng tôi sẽ không vào cuộc nếu không biết lý do. Để tra cứu ghi chép về tai nạn giao thông, tôi phải đưa ra lời giải thích hợp lý cho các sếp.”
Nghe Kusanagi nói vậy, Yukawa hít một hơi thật sâu, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.
“Nếu vậy tôi không làm khó cậu nữa. Tôi thì thế nào chẳng được. Có giải được bí ẩn của giấc mơ tiên tri hay không cũng chẳng sao.”
“Cậu đang dọa tôi đấy à?”
“Oan cho tôi quá. Chỉ là ở giai đoạn này thì tôi đây cũng không dám khẳng định điều gì.”
Kusanagi thở dài ảo não. Nếu người đàn ông này rút lui ở đây, anh sẽ không có cách nào xoay xở.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ tìm cách.”
“Điều tra cả ông bố nữa nhé.”
“Bố ư?”
“Người cho Sakamoto Nobuhiko con búp bê là bố của cô bé bị tai nạn còn gì?”
“Ừ nhỉ.”
Kusanagi phóng xe đi. Nếu anh báo cáo rằng hồn ma của bé gái đã nhập vào con búp bê thì vẻ mặt các sếp sẽ thế nào đây? Hình dung chuyện đó trong đầu, anh thấy sợ nhưng cũng vô cùng háo hức.
Hai hôm sau, Kusanagi gọi điện cho Yukawa. “Biết được chủ sở hữu của con búp bê rồi.”
“Tôi cũng muốn khen cậu làm tốt lắm, nhưng nghĩ lại thì đó là công việc của các cậu mà.”
“Công việc đó không dễ xơi đâu nhé. Phải lao tâm khổ tứ tìm cách giải thích cho mấy sếp to, ghi chép tai nạn thì toàn từ thời xa lơ xa lắc, tìm hiểu thôi cũng phờ phạc cả người.”
“Mọi sự đều vì bản thân cậu thôi. Thế, kết quả ra sao?”
“Nói chung là suy luận trật lất rồi.”
“Hử, trật thế nào?”
“Bé gái đó tên là Sakurai Mako. Không phải Morisaki, cũng không phải Remi.”
“Vậy à? Thật đáng tiếc.” Yukawa thủng thẳng nói.
“Hình như cậu không tiếc cho lắm.”
“Tôi chủ trương không kỳ vọng vào những thứ vô căn cứ. Nhân tiện, cậu có điều tra ông bố không?”
“Sơ sơ thôi. Hồi xảy ra tai nạn, anh ta sống gần nhà Sakamoto. Giờ hình như đã chuyển đến nơi khác. Anh ta làm công việc thiết kế.”
“Nhà thiết kế? Quần áo ư?”
“Không, có vẻ là thiết kế tranh minh họa và bìa sách.”
“Nếu vậy, anh ta làm việc tại nhà nhỉ?”
“À, tôi không biết cặn kẽ đến mức đó. Thế có chuyện gì à?”
Nhưng Yukawa không trả lời. Ở đầu dây bên kia, hình như anh đang miên man nghĩ ngợi.
“Này, Yukawa!” Kusanagi sốt ruột gọi.
“Càng lúc tôi càng thấy rõ.” Cuối cùng Yukawa cũng lên tiếng.
“Thấy là thấy cái gì?”
“Đường nét của vụ án. Có một việc cảnh sát Kusanagi cần làm ngay sau đây.”
“Việc gì vậy?”
“Điều tra những chuyện ở thời điểm xảy ra tai nạn. Ông bố của bé gái đó có lối sống như thế nào? Hãy dùng hết khả năng của cậu để tra rõ. Thế nào cái tên Morisaki Remi cũng xuất hiện.”
Hết yêu cầu này đến yêu cầu khác, Kusanagi không hiểu đâu vào với đâu cả.
“Cậu một vừa hai phải thôi! Đừng có ôm khư khư một mình như thế, nếu đã lờ mờ đoán ra chân tướng vụ án rồi thì nói tôi nghe xem nào! Lời này tôi thay mặt lực lượng cảnh sát để nói đấy.”
Đoán cậu ta đã nổi khùng lên rồi, Yukawa cười khúc khích.
“Thi thoảng nghe giọng điệu hống hách đó của cậu cũng vui tai. Tôi hiểu rồi. Vậy kiếm chỗ nào nói chuyện cho đàng hoàng nhé! Nghe tôi nói xong, cậu quyết định có điều tra hay không cũng chưa muộn.” Anh lấy lại giọng điệu nghiêm túc. “Nếu tôi suy luận đúng, thì bố cục vụ án sẽ đảo ngược hoàn toàn.”
“Làm gì mà văn vẻ thế. Chuyện khiến người ta kinh ngạc đến mức đó sao?”
“Tôi nghĩ cậu sẽ bị một phen kinh ngạc đấy. Dù ít dù nhiều.” Anh thốt ra một câu bông đùa, nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm trọng.
Mấy chục phút sau đó, Kusanagi gặp Yukawa trong một quán cà phê gần trường đại học Teito. Bên một chiếc bàn nằm trong cùng của quán, nhà vật lý trình bày suy luận của mình cho viên cảnh sát nghe.
Đúng là một câu chuyện khiến người ta sửng sốt.