Giấc mơ tiên tri

Lượt đọc: 6068 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Kusanagi đứng trước cánh cổng đúng lúc cửa chính mở ra, Morisaki Yumiko bước ra từ sảnh. Vừa trông thấy viên cảnh sát, gương mặt chị ta đã lộ vẻ bối rối. Kusanagi cúi đầu chào.

Yumiko vừa dáo dác ngó xung quanh, vừa đi về phía cổng.

“Có chuyện gì ạ?”

“Tôi có đôi điều muốn hỏi chị. Chẳng hay chị định ra ngoài à?”

“Vâng, tôi đang định đi mua sắm.”

“Nếu không vội, chị có thể dành cho tôi chút thời gian không?”

“Hả?” Yumiko tỏ vẻ lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng nở nụ cười và gật đầu. “Tôi hiểu rồi. Mời anh vào trong nhà. Mong anh thứ lỗi cho, nhà cửa bừa bộn lắm.”

Tôi xin phép, Kusanagi cúi đầu, băng qua cổng.

Dù Yumiko bảo nhà cửa bừa bộn, nhưng căn phòng khách bày bộ sofa bọc da lại gọn gàng ngăn nắp quá đỗi. Tất thảy đồ đạc được xếp đặt ở đúng nơi đúng chỗ, những món đồ trang trí cao cấp cũng được trang hoàng ở nơi tương xứng như thể tuyên bố vị thế của chúng trong căn nhà này.

Ông chủ nhà này hẳn nhiều lời lắm đây, Kusanagi hình dung. Morisaki Toshio là kiểu người đó.

“Chị cứ kệ tôi,” Kusanagi tỏ ý khách sáo, nhưng Yumiko vẫn đem hồng trà và bánh quy ra để thiết đãi. Có lẽ chị ta sẽ thấy bứt rứt không yên nếu không tiếp đón chu toàn bất kể vị khách nào.

Kusanagi nhấp một ngụm trà. Mùi vị chẳng giống loại trà nào anh từng uống trong đời. Hương thơm độc đáo vô ngần. Phải chăng đây là loại trà chỉ dành cho những người lắm tiền nhiều của thưởng thức.

“Trà ngon quá chị ạ,” anh thật lòng khen ngợi.

“Xin hỏi, chuyện anh muốn hỏi tôi là chuyện gì ạ?”

Kusanagi ngồi lại cho ngay ngắn, rồi đặt tách trà lên bàn. Anh nhủ thầm vậy là không được uống trà này nữa rồi.

“Lần trước tôi từng nói với chị nhà của Sakamoto Nobuhiko ở Kiba, quận Koto nhỉ.”

“Vâng.”

“Lúc ấy tôi hỏi chị đã đến khu đó bao giờ chưa. Vì Sakamoto nhắc đến tên con gái chị từ lúc nhỏ, nên tôi đoán giữa gia đình chị và Sakamoto có mối liên hệ nào đó. Nhưng chị nói chắc như đinh đóng cột rằng mình chưa từng đến đó. Đúng không?”

Yumiko vẫn lặng thinh, khẽ gật đầu. Nỗi bất an in hằn trong đôi mắt chị ta.

“Chị này!” Kusanagi nhìn xoáy sâu vào mắt đối phương. “Đến nước này rồi chị vẫn cãi chày cãi cối được à?”

“Anh muốn nói gì?”

“Vậy chị có nhớ cái tên này không?” Kusanagi chậm rãi lấy cuốn sổ tay, rồi mở ra. Nhưng thật ra anh chẳng cần làm thế. Bởi cái tên viết trong đó đã khắc sâu vào tâm trí anh rồi. Anh nói: “Sakurai Tsutomu.”

Trong một khoảnh khắc, mắt Yumiko trợn trừng lên. Mặt mày chị ta nhợt nhạt như thể máu trong cơ thể đã bị rút cạn.

“Chị biết phải không?” Kusanagi lặp lại câu hỏi.

“Không.” Chị ta lắc đầu. “Tôi không biết người đó.”

Kusanagi gật đầu. Anh thừa biết chị ta sẽ không dễ dàng thừa nhận chuyện này.

“Anh Sakurai hiện đang điều hành một công ty thiết kế ở Chiba. Anh ta vẫn lẻ bóng một mình.”

“Anh đang lảm nhảm cái gì vậy? Tôi đã bảo là không biết người đó rồi còn gì.”

“Anh Sakurai,” Kusanagi nói tiếp, “đã thừa nhận có quan hệ với chị.”

Yumiko ngừng cử động như cỗ máy bị hết pin. Đôi mắt nhìn chăm chăm vào thinh không bắt đầu vằn lên những tia máu.

“Khoảng hai mươi năm về trước, một nhà thiết kế nọ sống tại tòa chung cư cách cửa hàng thi công điện của gia đình Sakamoto chừng năm phút đi bộ. Đó là anh Sakurai Tsutomu. Người vợ qua đời vì bệnh tật bỏ lại anh ta gà trống nuôi con. Có một người phụ nữ đều đặn hằng tuần đến nhà bố con họ. Người phụ nữ ấy là chị.” Kusanagi nói liền một mạch. Phải rung cây dọa khỉ để chị ta biết anh đã điều tra hết nhẽ rồi.

Thực ra, Sakurai Tsutomu không thừa nhận mọi chuyện ngay. Ban đầu anh ta cũng mồm năm miệng mười, nhất quyết bảo không nhớ cái tên Morisaki. Bộ dạng mắt la mày lét của anh ta khi chối đây đẩy khiến Kusanagi vững tin suy luận của bọn họ là đúng.

Thái độ của Sakurai chỉ dao động khi Kusanagi nêu ra mối liên hệ giữa anh ta với Morisaki Yumiko. Anh nắm được trước đây anh ta có thời gian giảng dạy tại một trường văn hóa ở Ikebukuro, và Morisaki Yumiko là một trong số học sinh ở đó. Học sinh theo học khóa thiết kế sách này lẻ tẻ được vài mống, và trong vỏn vẹn nửa năm, khóa học đã bị hủy bỏ. Thêm nữa, không ít lần chỉ có Morisaki Yumiko một mình đến lớp. Không có lý nào Sakurai quên chị ta.

Gò má Yumiko méo xệch. Có lẽ chị ta đang cố nặn ra nụ cười.

“Tại sao?” Chị ta nói. “Sao đến giờ phút này còn nhắc lại chuyện ấy? Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi.”

“Vì có liên quan mật thiết tới vụ án này. Hẳn chị là người hiểu rõ nhất việc đó.”

“Tôi chẳng hiểu gì hết.”

“Chị còn nhớ cô bé Sakurai Mako chứ? Đó là con gái của anh Sakurai. Chẳng phải cô bé rất quấn quýt chị sao? Tôi nghe nói cô bé lúc nào cũng ôm khư khư con búp bê chị tặng”

Nghe đến từ “búp bê”, biểu cảm trước sau như một của Yumiko đã đổi khác. Hệt như bao sức lực trong người đều bay biến hết. Kusanagi có cảm giác chị ta đã buông xuôi.

“Bé Mako đã đặt tên cho con búp bê đó. Chị cũng biết phải không? Đúng vậy, chính là cái tên Remi. Chưa hết, cô bé nghĩ búp bê cần có họ nữa. Nhưng không phải họ Sakurai. Bởi đối với bé Mako, Remi là con của cô tốt bụng, hằng tuần đến chơi với mình. Và cứ thế Morisaki Remi đã trở thành tên của con búp bê.”

Yumiko gục hẳn đầu về đằng trước. Đôi vai chị ta khẽ rung lên.

“Chuyện bé Mako gặp tai nạn giao thông và qua đời, chị vẫn còn nhớ chứ? Đằng đẵng bao nhiêu năm trời sau đó, chị vẫn qua lại với anh Sakurai. Nhưng kết cục hai người chia lìa đôi ngả có phải bởi chị đã hoài thai?”

Yumiko không trả lời. Kusanagi nhận định im lặng là đồng tình.

“Chẳng bao lâu sau, chị hạ sinh một bé gái. Tôi không rõ đứa bé là con của chồng chị hay con của anh Sakurai. Nhưng mấu chốt ở đây là cái tên chị đặt cho đứa bé. Remi. Đúng vậy, chị dùng tên con búp bê để đặt cho con gái mình.”

Cổ họng khô khốc, nhưng Kusanagi không động vào tách trà, mà nói tiếp.

“Tôi không biết tâm tư của chị ra sao khi đặt cho con mình cái tên đó. Có thể chị vương vấn tình cũ, hoặc chỉ đơn giản thấy tên đó hay hay. Tóm lại, cùng với cái tên của con búp bê mẹ mình đặt cho, Morisaki Remi đã khỏe mạnh lớn lên trong mười sáu năm qua. Trong khoảng thời gian đó, chị chưa một lần tái ngộ anh Sakurai. Hẳn chị yên trí rằng việc vụng trộm trong quá khứ đã được che giấu kín kẽ. Nhưng đâu ai biết trước chữ ngờ, đang yên đang lành thì một người đàn ông ất ơ xuất hiện trước mắt chị. Đó là Sakamoto Nobuhiko.”

Yumiko vẫn chìm trong yên lặng. Tư thế ngồi không thay đổi. Có vẻ chị ta đã hạ quyết tâm nghe anh nói hết mọi chuyện xem thế nào đã.

“Nghe Remi kể địa chỉ nhà Sakamoto, rồi việc hắn ta một mực cho rằng mình biết cái tên Morisaki Remi từ mười mấy năm trước, hẳn chị đã chột dạ. Trực giác mách bảo chị kẻ này chắc chắn có mối quan hệ nào đó với bố con anh Sakurai. Và trực giác của chị đã đúng.”

Kusanagi kể về mối liên quan giữa Sakamoto và con búp bê của Sakurai Mako. Hình như đây là lần đầu tiên chị ta nghe nói đến chuyện này, trên gương mặt chị ta hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn tuyệt vọng.

“Chẳng khó để hình dung Sakurai Mako đã nói cho Sakamoto nghe tên con búp bê. Nhưng mẹ Sakamoto đã vứt con búp bê đó đi rồi. Sakamoto bấy giờ chắc phải chịu cú sốc nặng nề, nhưng đứa bé còn non nớt đã nhanh chóng cho chuyện này vào quên lãng. Và rồi một ngày nọ của hai năm sau, hắn đột nhiên nhớ ra riêng cái tên của con búp bê thôi. Morisaki Remi, tôi nghĩ cái tên này có lẽ đã lay động tâm can hắn. Kết quả là hắn tin người con gái với cái tên như vậy tồn tại trên đời này, hắn và cô ta được một sợi dây tơ hồng vô hình gắn kết. Không lâu sau, hắn đặt chữ Hán cho cái tên. Chữ Hán hắn nghĩ ra trùng với tên con gái chị cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nghe đến tên Morisaki Remi, hẳn nhiều người sẽ liên tưởng đến chữ Hán tương tự.” Kusanagi tiếp tục. “Đương nhiên chị không biết nội tình này, nhưng chị vẫn nhận thức rõ sự tồn tại của Sakamoto sẽ khiến mình gặp nguy hiểm. Nếu để mặc hắn tự tung tự tác, chẳng chóng thì chày chuyện vụng trộm năm xưa của chị sẽ bị phanh phui. À không, có lẽ điều chị lo sợ nhất là Remi thực chất là giọt máu của ai.”

“Remi là,” Yumiko vẫn cúi gằm mặt, nói như rên rỉ, “là con của chồng tôi.”

Kusanagi thở dài. Đến nước này rồi thì tranh luận chuyện đó phỏng có ích gì.

“Vì thế, điều chị trăn trở là làm sao để trừ khử Sakamoto một cách hợp pháp. Và một ý nghĩ nảy ra trong đầu chị, đó là giết người do phòng vệ chính đáng. Chị sẽ dụ Sakamoto vào tròng, nhằm đúng lúc hắn lẻn vào phòng con gái mình rồi bắn chết. Chị tuyệt nhiên không bị người đời chê trách, theo luật phòng chống trộm cắp, nhiều khả năng chị còn không bị xét tội. Một kế hoạch hoàn hảo. Chỉ tính sai ở điểm viên đạn đã không găm trúng người Sakamoto.”

Đến đây, cuối cùng Yumiko đã ngẩng mặt lên. Chị ta lắc đầu. Nhưng động tác đó trông thật yếu ớt.

“Không phải, làm gì có chuyện đó… tôi chẳng lên kế hoạch gì hết.”

“Chúng tôi đã có đầy đủ chứng cứ.” Kusanagi trưng ra nét mặt bình thản. “Sau khi phân tích kỹ bức thư dẫn dụ Sakamoto, chúng tôi đã xác minh được dòng máy đánh chữ, và loại giấy, cũng tìm thấy máy đánh chữ tương tự trong lớp dạy nấu ăn mà chị theo học. Nghe nói giảng viên thi thoảng sử dụng nó để viết công thức món ăn. Có nhân chứng khai rằng gần đây thấy chị sử dụng cái máy đó. Cũng nói thật cho chị biết, hôm qua các thanh tra đồng nghiệp của tôi đã dành cả nửa ngày để tìm ruy băng mực của máy. Kết quả là nội dung bức thư vẫn còn nguyên vẹn trên ruy băng.”

Trên cương vị của mình, những điều phải nói anh đã nói hết. Việc còn lại chỉ là chờ câu trả lời của Yumiko.

Đôi mắt đỏ ngầu của Yumiko bắt đầu ứa lệ. Nước mắt trào ra, loáng một cái đã ướt đẫm hàng mi. Chị ta không buồn lau hàng nước mắt đó. “Anh có thể chuyển lời với chồng tôi rằng Remi là con của anh ấy không?”

Kusanagi không đáp. Anh đặt câu hỏi thay cho câu trả lời. “Phiền chị đến đồn cảnh sát một chuyến được không?”

Vâng, chị ta lí nhí đáp.

Một chiếc ô tô đỗ trước nhà Morisaki. Trên xe, Makita và hai cảnh sát nữa túc trực sẵn. Kusanagi đã liên lạc trước, bảo họ đợi. Anh bàn giao Yumiko cho họ.

“Tôi sẽ quay về đội sau.” Kusanagi nói với Makita. Makita gật đầu, phóng xe vút đi. Ngồi ở ghế sau, đôi mắt Yumiko vẫn chăm chú dõi về đằng trước.

Kusanagi đi bộ ngược lại hướng xe lao đi. Chiếc Skyline đang đỗ cách đó tầm hai mươi mét. Yukawa đã kịp đánh một giấc ngon lành trên cái ghế phụ ngả ra sau. Kusanagi vừa lên xe thì Yukawa choàng tỉnh. “Có vẻ đã xong hết rồi hả?”

“Ừ. Một công việc đáng ghét.”

“Thế nên lương lậu của cậu mới cao chót vót.”

“Quan trọng hơn,” Kusanagi quay mặt sang ghế phụ. “Lần này cũng là cậu giải vây giúp tôi. Cảm ơn cậu nhé!”

“Tôi chỉ muốn thỏa mãn thói ưa tìm tòi của mình thôi. Khỏi cần cậu cảm ơn.”

“Nhưng nếu không nghe suy luận đó của cậu, thì chúng tôi đã không nghi ngờ chị ta.”

Anh bỗng nhớ lại mình đã sửng sốt thế nào khi nghe suy luận của Yukawa. “Mẹ của Morisaki Remi rất khả nghi,” đó là lời đầu tiên cậu ta thốt ra. Cậu ta nói tình huống của vụ án là căn cứ thứ nhất.

“Mới chỉ lờ mờ cảm nhận có người đột nhập mà người mẹ đã cầm súng lao vào phòng con gái, kể cũng lạ. Vả lại, nếu tiếng động mà người kia gây ra lớn đến mức đó, hẳn Remi phải phát hiện trước tiên. Nhưng trong thực tế cô ta cứ ngủ mê mệt, hung thủ đến bên giường mình còn không biết. Chỉ có người mẹ cảm nhận nguy hiểm, hùng hổ vác cả súng đến. Phải chăng hành động này có vấn đề?”

Rồi Yukawa trình bày một suy luận táo bạo. Rằng vụ án này phải chăng là một âm mưu.

“Giả sử mục đích của người mẹ là dàn dựng vụ án như phòng vệ chính đáng để giết chết Sakamoto, thì động cơ của chị ta là gì? Tôi cho rằng có liên quan đến giấc mơ tiên tri. Liệu trong giấc mơ đó có ẩn giấu điều gì bất lợi cho chị ta không? Giả sử mười bảy năm về trước, thời điểm Sakamoto nằm mơ, giữa hắn và Morisaki Yumiko có mối liên hệ nào đó. Để hình thành mối liên hệ với hắn lúc nhỏ, chị ta phải lảng vảng quanh khu nhà hắn. Vả lại cần thường xuyên như cơm bữa. Chị ta muốn che giấu điều đó. Tại sao nhỉ? Nếu một bà nội trợ phải che giấu việc mình đến một nơi nào đó, thì lý do sẽ gói gọn lại.”

Ngoại tình, Kusanagi và Makita lập tức nảy số trong đầu.

“Có lẽ nên suy luận rằng nhân tình của Morisaki Yumiko là một người ở gần Sakamoto thuở nhỏ. Dù vậy, cơ hội để một đứa trẻ tiểu học thân thiết với một người đàn ông trưởng thành không nhiều lắm. Nếu nhân tình đó là bố của người bạn chơi cùng thì hợp lý hơn.”

Thế là Yukawa đề nghị điều tra đời tư của người bố khi đó.

“Vụ án lạ lùng nhỉ.” Kusanagi vừa cắm chìa khóa vào ổ, vừa chiêm nghiệm. “Sakamoto đến giờ vẫn chưa biết tại sao mình mơ thấy cái tên Morisaki Remi đâu. Cũng chẳng nhận ra kỷ niệm về một con búp bê đã thao túng cuộc đời hắn.”

“Con người ai mà chẳng bị thứ gì đó thao túng.” Yukawa nói rồi ngáp một hơi dài.

“Có quán này, Blue Moutain ngon lắm.”

“Gần đây không?”

“Ở Todoroki.”

“Hay đấy.”

Kusanagi nổ máy.

« Lùi
Tiến »