Nagai Kiyomi chờ đợi, trên mình khoác bộ com-lê màu vàng. Tông màu rực rỡ khiến người ta liên tưởng đến quả chanh. Kiyomi thích màu này lắm. Nhờ nàng chưng diện như vậy, nên dù quán cà phê khá lớn lại chật cứng khách khứa, Hosoya Tadao vẫn tức khắc tìm thấy nàng.
“Anh xin lỗi, xin lỗi em. Anh vừa định về thì trưởng phòng tự dưng sai làm mấy việc kỳ cục.” Hosoya vừa vung vẩy bàn tay lên xuống trước mặt, vừa ngồi xuống ghế đối diện với Kiyomi. Hắn hẹn gặp nàng lúc bảy giờ, nhưng tới muộn gần hai mươi phút.
Kiyomi bực bội ra mặt. Đôi môi méo xệch kia đang kể lể nỗi bực đó.
“Anh mà muộn thêm năm phút nữa là em bỏ về rồi đấy!”
“Thế nên anh đã xin lỗi rồi còn gì. À, cho tôi cà phê!” Hosoya nói với nữ phục vụ đến nhận gọi món.
Mình lần nào đến muộn nửa tiếng đồng hồ cũng thản nhiên như không, người ta thi thoảng muộn có vài phút đã bày đặt giận dỗi, hắn nghĩ trong lòng vậy thôi chứ dại gì mà nói thành lời. Thốt ra câu đó thì Kiyomi đùng đùng bỏ về là cái chắc.
“Ôi, em đói cồn cả ruột rồi.”
“Anh hiểu rồi. Hôm nay em thích ăn gì anh mời, đừng giận anh nữa nhé!”
“Ăn gì cũng được ư? Có thật không?” Biểu cảm trên gương mặt Kiyomi đã thay đổi đôi chút.
“Ừ, thật mà.”
“Vậy thì, có chỗ này em luôn muốn đến thử xem sao.” Kiyomi mở cái túi Gucci, lấy ra mẩu báo trông như cắt từ tạp chí. Đó là bài giới thiệu một nhà hàng Pháp nổi tiếng. Nghe đâu nhà hàng đó nổi danh vì giá cả đắt đỏ, chứ chẳng phải vì món ăn ngon lành. Trong khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh tối sầm lại, hắn nào có rủng rỉnh tiền bạc gì cho cam. Nhưng lại chẳng nỡ để Kiyomi mất hứng thêm nữa.
“Anh hiểu rồi. Nhưng có vẻ cần đặt chỗ trước.”
“Giờ anh gọi điện thoại là được mà?”
“Em nói phải.”
Hosoya cầm mẩu báo đứng dậy, đi ra ngoài, bấm điện thoại di động gọi đến nhà hàng kia. Hắn chỉ mong họ bảo hôm nay hết chỗ rồi, nhưng thời buổi này hàng quán nào chẳng buôn bán ế ẩm, thành thử hắn dễ dàng đặt được bàn.
Khi hắn quay lại, thông báo tình hình, Kiyomi cười tủm tỉm, đôi mắt long lanh.
“Vất vả cho anh quá!”
Dường như nàng đã tươi tỉnh trở lại. Hắn vừa ngắm nhìn nụ cười như của con yêu tinh nhỏ ấy, vừa nhâm nhi cốc cà phê đen được bưng tới. Lòng thầm nghĩ nụ cười đó đã đánh trúng điểm yếu của kẻ si tình.
Ăn uống xong xuôi, Kiyomi liên tục để ý giờ giấc. Hosoya cũng bất giác nhìn đồng hồ theo. Đã hơn mười giờ tối.
“Em bận việc gì à?” Hosoya hỏi.
“Vâng. Xin lỗi anh, em phải về bây giờ đây.”
“Em bảo phải chuẩn bị đồ đạc để đi du lịch nhỉ?”
“Vâng. Ngày mai xuất phát rồi, mà em chưa chuẩn bị gì hết.” Kiyomi lè lưỡi ra.
“Em đi Singapore nhỉ?”
“Vâng.”
“Lẽ nào đi cùng ứng cử viên sáng giá cho chức bạn trai?”
“Ngốc vừa thôi. Làm gì có chuyện đó. Em đi du lịch mua sắm cùng mấy cô bạn đại học.” Sau khi cười nói vậy, Kiyomi đột nhiên nhíu mày ủ rũ. “Tối nay lại có điện thoại gọi đến cho mà xem. Em chắc chắn đấy.”
Hosoya hiểu ngay tức thì hàm ý trong câu nói của nàng. “Cậu ta gọi ư?”
“Chắc vậy ạ. Hôm nào quán đóng cửa, là y rằng anh ta gọi đến.”
“Cậu ta đúng là một lòng một dạ với em nhỉ.”
“Em đang rối tinh rối mù lên đây. Mà lạnh nhạt hờ hững quá cũng không xong.”
Hosoya thở dài não nề.
“Cũng đến lúc em phải nói thẳng ra rồi. Làm vậy là để tốt cho cậu ta.
“Chuyện đó em hiểu, nhưng cứ khó mở lời thế nào ấy. Hay em nói tên anh ra được không?”
“Thì chỉ còn nước đó. Dù sao cũng là sự thật, cây kim nằm trong bọc có ngày sẽ lòi ra thôi.”
“Khó nói thật.” Kiyomi nhăn mặt.
“Em ngại thì để anh nói thay nhé!”
Khuôn mặt nàng thoáng lộ vẻ bất ngờ trước đề nghị của Hosoya. Nàng trầm tư giây lát, rồi khẽ gật đầu.
“Ừ nhỉ. Anh sẽ cứu em một bàn thua trông thấy.”
“Anh sẽ nói chuyện với cậu ta sớm thôi.”
“Liệu tình bạn của hai người có rạn nứt không đấy?” Kiyomi hỏi với nụ cười toe toét trên môi. Hắn cảm tưởng nàng hỏi vậy vì lòng hiếu kỳ thôi thúc, chứ không phải quan tâm lo lắng gì cho cái thân hắn.
“Chậc, đến lúc ấy hẵng hay.” Hosoya nói.
Rời khỏi nhà hàng, hai người đi ra đường cái để đón taxi. Đúng lúc một chiếc xe trống ngang qua, Hosoya định giơ tay lên vẫy, song Kiyomi ngăn lại “À, anh đợi em một chút!”
Nàng lôi cái máy ảnh nhỏ trong túi ra. Rồi hơi khom lưng, lia ống kính vào cột điện bên cạnh. Ở đó có một con mèo con lông vệt lốm đốm, có vẻ là mèo hoang. Nàng ấn nút chụp ba lần. Đèn flash lóe sáng mỗi lần nàng bấm nút chụp.
“Em vẫn luôn mang máy ảnh đi muôn nơi nhỉ.” Hosoya nói.
“Vâng. Tại vì, làm sao em biết cơ hội bấm máy sẽ tới vào lúc nào.” Vừa phân trần, nàng vừa cất máy ảnh vào trong túi.
Ngay trong buổi hẹn đầu tiên, Hosoya đã nghe nàng kể về thú vui chụp ảnh mà gần đây nàng trót say mê. Thực ra lúc đó nàng còn khoe với hắn vài tác phẩm của mình. Tay nghề chụp của nàng cũng khá, nhưng phong cách chụp quá đơn điệu. Hosoya liên tưởng tới những bức ảnh được bấm nháy liên tục trong buổi chụp hình thời trang. Chí ít, hắn không cho rằng những bức ảnh này sẽ có ngày biến giấc mơ mở triển lãm cá nhân của nàng thành hiện thực.
“Em cứ tùy tiện bạ đâu chụp đấy như thế, đã bao giờ chụp phải thứ gì kỳ lạ chưa?” Hosoya hỏi sau khi lên taxi. Căn hộ của Kiyomi ở Koenji. Đưa nàng về đó rồi, Hosoya mới về nhà mình ở Nerima, hắn hay đi theo lộ trình này.
“Thứ kỳ lạ là sao ạ?”
“Ví dụ như, xem nào, ảnh tâm linh chẳng hạn.”
“À!” Kiyomi há hốc mồm, gật đầu. “Có dăm ba lần em trót chụp được ảnh phong cách đó.”
“Hả? Thật không?”
“Ảnh mang phong cách đó thôi ạ. Như cái bóng màu trắng, mờ ảo này. Nhưng em không rõ có phải là ảnh tâm linh thật không nữa.”
“Nếu mà thật thì khéo phải làm lễ thanh tẩy đấy.”
“Em chịu. Cũng chẳng quan trọng!” Dứt lời, nàng tinh quái nhìn Hosoya. “Thật ra có một lần em đã cố tình chụp đấy.”
“Bằng cách nào?”
“Thì đến nơi người ta đồn là ma sẽ hiện ra nếu chụp ảnh vào buổi tối. Em đi có một mình, nên sợ chết đi được.”
“Thế em chụp rồi à?”
“Vâng”
“Kết quả ra sao?”
“Chỉ chụp được ảnh mang phong cách đó thôi, nhưng còn tùy vào cách nhìn nữa.”
“Hả?”
“Lần tới em sẽ cho anh xem. Nhưng bức ảnh đó không có gì đặc biệt đâu.”
“Ừ, anh muốn xem lắm.” Hosoya nói vậy rồi nuốt nước bọt. Hắn phát cuồng với mấy chuyện kiểu này.
“Nhưng mà,” Kiyomi liếm môi, “khi đó, em lỡ chụp được một bức kinh khủng hơn ngàn vạn lần.”
“Hả? Ảnh thế nào?”
“Vâng, em không nói cho anh nghe được, nhưng đó là bức ảnh may mắn của em.
“Ảnh gì vậy? Anh tò mò quá.”
“Xin lỗi anh. Em nói linh tinh thôi. Anh đừng để bụng. Mà quan trọng hơn…”
Kiyomi lái sang chuyện khác. Nàng trông có vẻ hối hận vì lỡ kể chuyện bức ảnh may mắn.
Hosoya gật đầu hùa theo, nhưng sự hiếu kỳ về bức ảnh đó không ngừng thôi thúc hắn.
Đưa nàng về nhà rồi, ngồi trong xe taxi, hắn lôi điện thoại ra. Tiếp đó, hắn bật màn hình gọi tắt, trên đó hiện số điện thoại được lưu tên Kosugi Hirofumi.
Kosugi là bạn chí cốt của Hosoya từ thời đại học. Hai người học hai khoa khác nhau, nhưng cùng sinh hoạt trong câu lạc bộ bóng bầu dục. Thấm thoắt đã mười năm trôi qua kể từ khi tốt nghiệp, nhưng đến giờ tình cảm vẫn khăng khít, đến độ một tháng họ phải gặp nhau một lần mới được.
Chừng một tháng trước, Kosugi gọi cho hắn, rủ làm một chầu nhậu sau giờ tan sở. Cậu ta bảo tìm thấy một quán mới. Hosoya không khỏi kinh ngạc. Bởi hiếm hoi lắm cậu ta mới khơi ra ý tưởng kiểu này.
Quán đó nằm ở Shinbashi. Khách khứa toàn những người trẻ trung phơi phới, đem lại bầu không khí vui tươi. Nhìn thấy vài tiếp viên nữ đang tiếp đón khách, Hosoya càng thêm sửng sốt. Kosugi vốn dở tệ trong khoản trò chuyện với phái nữ. Việc cậu ta đặt chân đến chốn này chẳng khác nào sấm động giữa trời quang.
Nagai Kiyomi làm việc tại đó. Vừa thấy mặt Kosugi, nàng liền đi về phía họ, ngồi xuống ghế đối diện. Nàng không quá xinh đẹp mỹ miều, nhưng có nét ngây thơ lại quyến rũ lạ thường. Khi ấy nàng cũng diện quần áo màu vàng. Từ giây phút đầu tiên gặp gỡ, Hosoya đã trúng tiếng sét ái tình. Nhưng nhìn bộ dạng của Kosugi, hắn đã đoán được lý do cậu ta đến đây. Việc cậu ta chết mê chết mệt Kiyomi đã rõ như ban ngày. Một người cứ gặp gái là cạy miệng không nói như cậu ta lại đang chật vật thu hút sự chú ý của người đẹp.
Ra khỏi quán, Hosoya gặng hỏi sự tình. Kosugi thừa nhận ngay tức khắc. Còn bộc bạch rằng muốn qua lại với nàng bằng mọi giá.
“Nhưng chuyện tình cảm chẳng tiến triển như ý nguyện của tớ gì cả. Theo cậu tớ phải dùng cách gì để chinh phục được một người phụ nữ như thế đây?” Kosugi vừa gãi mái tóc ngắn cụt lủn vừa hỏi.
Đến giờ phút này Hosoya vẫn ân hận, đáng lẽ lúc đó hắn nên nói thẳng vào mặt cậu ta, rằng kiểu phụ nữ đó không hợp với cậu đâu, cậu nên buông tay thì hơn. Nếu hắn làm vậy, có lẽ chuyện đã đơn giản hơn nhiều. Nhưng hắn chẳng dám mở lời, chỉ động viên, “Ờ, thì chỉ có cách cố gắng để người ta biết được tình cảm của mình thôi.”
Mặt khác, sau lưng Kosugi, Hosoya bí mật tiếp cận Kiyomi. Năm lần bảy lượt một mình đến quán nàng làm, không lâu sau thì mời nàng đi chơi. Nàng ngã vào lòng hắn nhanh đến ngỡ ngàng.
“Từ lần đầu gặp mặt, em đã nghĩ chúng ta có chung tần số.” Đó là lời nàng thốt ra sau khi hai người lần đầu đến khách sạn.
Đương nhiên Kosugi chẳng hề phát hiện ra mối quan hệ của hai người. Đã thế, gần đây cậu ta còn gọi điện hồ hỏi khoe với Hosoya: “Có vẻ cuối cùng tớ đã nắm giữ được trái tim người đẹp.” Nhưng theo lời Kiyomi thì: “Chẳng có gì khác trước. Anh ta chỉ là một khách hàng bình thường.” Ngày tháng vùn vụt trôi, hắn dặn lòng phải sớm giãi bày sự tình.
Đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết cho mọi chuyện rồi.
Hosoya ấn nút gọi trên điện thoại di động. Tiếng chuông vang lên hai lần, điện thoại được kết nối.
“Vâng, a lô.” Hắn nghe thấy giọng đàn ông. Nhưng rõ ràng không phải giọng của Kosugi.
“A lô, xin hỏi đó có phải nhà của Kosugi không?”
“Vâng, đây là nhà của Kosugi… À, có phải Hosoya không?”
Từ giọng nói và ngữ điệu, Hosoya cũng đoán được đầu dây bên kia là ai.
“Gì vậy, Yamashita à? Cậu làm gì ở đó thế?”
“Kosugi nhờ tớ trông nhà hộ. Nhưng chẳng có việc gì để làm, nên tớ đang chán đây. Cậu gọi đúng lúc lắm. Hay cậu cũng đến đây đi! Giờ đang ở phương trời nào thế?”
“Đang trên taxi chạy xuôi về hướng bắc trên đường vành đai số bảy đây.”
“Thế thì mạnh dạn xoay vô lăng của bác tài sang bên trái đi! Tớ đợi cậu đó. Rượu đầy ăm ắp, tối nay cứ phải nhậu thâu đêm cho thỏa, lâu lắm mới có dịp này.” Yamashita cứ thế tuôn ra một tràng rồi cúp máy, chẳng phần cho hắn nói câu nào.
Đành vậy, hay đến góp vui nhỉ, Hosoya cất điện thoại vào trong túi áo khoác, rồi nói, “Xin lỗi bác tài, tôi muốn đổi điểm đến. Phiền bác chở tôi đến Kugayama.”
Kosugi sống trong một căn nhà liền kề cũ kỹ, nó cùng với căn kế bên tạo thành dạng nhà song lập. Nhà xây hai tầng, có kết cấu 2LDK [3] . Kosugi hay khoe nhờ có mảnh vườn tươm tất mà cậu ta có thể tận hưởng cảm giác như sống ở nhà biệt lập.
Trong căn nhà đó Yamashita đang nhâm nhi bia chờ hắn đến. Yamashita cũng là cậu bạn hắn kết giao từ hồi ở câu lạc bộ bóng bầu dục. Công ty thiết kế cậu ta từng làm việc phá sản vào năm ngoái, giờ cậu ta đang kiếm công ăn việc làm.
“Kosugi ra ngoài từ lúc chập tối. Cậu ấy bảo phỏng vấn xong sẽ đến Osaka bằng ô tô. Nghe nói ngày mai phải đi thu thập tư liệu từ sáng sớm tinh mơ. Phóng viên thể thao mà vất vả quá nhỉ.” Từ ngữ Yamashita nói díu hết vào nhau.
Là người văn hay chữ tốt, sau khi tốt nghiệp đại học, Kosugi không đi tìm việc mà vừa làm thêm trong một công ty xuất bản, vừa bắt đầu công việc viết lách tự do. Đương nhiên ban đầu cậu ta trầy trật lắm mới có việc để làm, nhưng hiện giờ những bài báo cậu ta chấp bút đã lọt vào mắt xanh của vài tạp chí, tòa báo. Theo lời Yamashita, Kosugi đi thu thập tư liệu ở một câu lạc bộ bóng đá thiếu niên nào đó mãi tận Osaka.
Hắn trông thấy một con mèo ở góc phòng. Giống mèo Ba Tư lông trắng muốt. Hắn chưa nghe cậu ta kể chuyện nuôi mèo bao giờ.
“Mèo của người quen đấy, hình như gửi cậu ấy nuôi hộ từ tuần trước. Hôm nay cậu ấy phải đi thu thập tư liệu gấp, nên mới nhờ tớ trông nhà cho. Mà trông nhà gì chứ, đến đây chăm mèo thì đúng hơn là trông nhà.”
“Ra vậy.”
“Tớ cứ lo sốt vó vì từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ đã chăm mèo bao giờ đâu, nhưng hóa ra cũng không phải công to việc lớn gì. Con mèo ngoan lắm, lại được chủ dạy dỗ đến nơi đến chốn nên biết đi vệ sinh đúng chỗ.”
“Công xá trông nhà được bao nhiêu thế?”
“Một ngày năm nghìn yên, bao chi phí cần thiết. Mà chỉ việc quanh quẩn một chỗ thôi, nên tớ nào dám than vãn lấy một lời. Cái ngữ vô công rồi nghề như tớ đây, có việc để làm là mừng rớt nước mắt rồi,” Yamashita nói vẻ tự trách rồi cười xòa.
Sau đó hai người vừa hàn huyên chuyện cũ, vừa nốc như nước lã hết bia đến rượu whisky, rượu Nhật. Trông nhà mà cũng có đãi ngộ riêng, đồ trong tủ lạnh muốn đánh chén bao nhiêu tùy thích, lại có thể uống cả rượu nữa. Bia chai cỡ lớn xếp chật cứng tủ lạnh, whisky chưa khui nắp và rượu Nhật để mỗi loại một chai.
Chắc do nốc rượu vô tội vạ, nên mới quá nửa đêm Yamashita đã bắt đầu gà gật, đến gần một giờ sáng thì ngáp ngắn ngáp dài. Có lay gọi thế nào cũng không buồn dậy.
Đúng là hết thuốc chữa với gã này.
Hosoya đắp cái chăn ở bên cạnh lên người cậu ta, rồi đứng dậy. Hắn định lên phòng trên tầng hai đánh một giấc. Hắn đặt một bàn chân lên bậc cầu thang, ấn công tắc trên tường. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối thăm thẳm.
Sự tối tăm này vượt quá dự liệu của hắn, hơi men trong người khiến cơ thể hắn chao đảo trong phút chốc. Hắn loạng choạng, cứ thế khuỵu xuống sàn.
Chết dở. Không ngờ lại say mèm như thế này.
Hắn xoa xoa mặt, cố đứng lên.
Đúng lúc ấy.
Hắn thấy ai đó đứng ngay bên ngoài ô cửa sổ trông ra mảnh vườn. Người đó đang nhìn chằm chằm vào trong này.
Hắn giật nẩy mình. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, một nỗi kinh ngạc khác lại bủa vây hắn.
Dù bị ngăn cách bởi tấm rèm đăng ten, hắn vẫn nhìn ra Kiyomi đứng đó. Bộ com-lê màu vàng chanh ấy, hắn mới thấy vài tiếng đồng hồ trước thôi. Ánh sáng nhạt nhòa bên ngoài rọi vào khiến bộ đồ nổi lên trong bóng tối.
Hosoya chạy về phía sảnh. Nhưng mắt hắn chưa kịp quen với bóng tối, lại chuếnh choáng say, nên cơ thể va vào hết chỗ này đến chỗ khác. Mở toang cửa, hắn lao ra ngoài trên đôi chân trần.
“Kiyomi,” hắn gọi.
Nhưng chẳng thấy tiếng nàng đáp lại. Vẫn trên đôi chân trần, Hosoya chạy về phía cửa sổ. Ở đây cũng không thấy bóng dáng nàng đâu.
Chuyện gì thế này, lòng hắn chấn động, tâm trí rối bời. Kiyomi không đời nào đến đây. Nàng tránh Kosugi như tránh tà.
Cảm giác nhộn nhạo dần lan tỏa trong lồng ngực hắn. Hắn lấy điện thoại, thử gọi đến nhà nàng trước. Nhưng chẳng có ai nhấc máy. Tiếp theo hắn gọi vào điện thoại di động của nàng. Kết quả vẫn vậy.
Hosoya nghĩ ngợi giây lát, lần này hắn gọi đến một số điện thoại khác. Đó là số của người phụ nữ tên Oda Fujiko. Cô ta là bạn thân của Kiyomi, hai người sống cùng một tòa chung cư, làm cùng một quán. Hắn xin số cô trong lần cả bọn đi hát karaoke trước đó.
“A lô!” Giọng Fujiko vang lên.
“A lô, Fujiko à? Là tôi, Hosoya đây.”
“À vâng. Có chuyện gì mà anh gọi đêm hôm khuya khoắt thế?”
“Tôi sẽ giải thích lý do sau. Xin lỗi, cô có thể đến căn hộ của Kiyomi giúp tôi không?”
“Căn hộ của Kiyomi? Bây giờ ư? Tại sao?”
“Đã bảo tôi sẽ giải thích sau mà. Tóm lại cô đến đó luôn giúp tôi đi!” Hosoya hướng vào điện thoại, gào tướng lên.