Giấc mơ tiên tri

Lượt đọc: 6072 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

“Bị Hosoya Tadao hối thúc, Oda Fujiko ra khỏi nhà khi chưa kịp hiểu sự tình. Căn hộ của cô ta ở tầng ba, còn căn của Kiyomi ở tầng năm. Nếu lúc đó cô ta đi thang máy thì chuyện đã khác, nhưng cô ta lại chọn leo cầu thang lên tận tầng năm.”

Mới nói đến đó, Kusanagi đã ngừng lại, nhìn Yukawa. Yukawa đang ngồi trên ghế giũa móng tay, hai chân gác trên bàn.

Như thường lệ, anh đang có mặt ở phòng nghiên cứu số mười ba khoa bộ môn Vật lý, Khoa học tự nhiên trường đại học Teito. Đang trong giờ lên lớp nên chẳng có bóng sinh viên nào ở đây cả.

“Này, cậu có nghe không đấy?”

“Đang dỏng tai lên nghe đây. Cậu nói tiếp đi! Leo cầu thang rồi sao nữa?”

“Oda Fujiko thấy một người đàn ông hớt hải lao từ tầng bốn xuống tầng ba, rồi tầng hai. Hắn để tóc húi cua, mặc áo bu dông màu xám. Gương mặt nghiêng của hắn nhìn rất quen. Cô ta nhận ra hắn là khách quen của quán ở Shinbashi. Nhưng hắn không nhận ra cô ta, có lẽ bởi đang cuống cuồng chạy trốn. Fujiko mang theo mối hoài nghi đến căn hộ của Nagai Kiyomi. Cô ta ấn chuông nhưng không thấy ai trả lời, bèn thử vặn tay nắm cửa, thì thấy cửa không khóa.”

“Rồi cô ta phát hiện ra thi thể à?”

“Cô ta thấy Nagai Kiyomi nằm sõng soài trong nhà tắm. Nên lập tức gọi điện báo cảnh sát.”

“Trưởng phòng Tuần tra Kusanagi lừng danh thiên hạ và đồng đội đã xuất đầu lộ diện ở khúc này nhỉ.”

Yukawa cười khúc khích.

“Thì đúng thế, nhưng tiếc thay chúng tôi chẳng có mấy đất diễn. Hộc tốc chạy đến nơi thì hung thủ đã hai năm rõ mười, việc bắt giữ hắn chỉ còn là vấn đề thời gian.”

“Hung thủ chính là người đàn ông mà Oda Fujiko trông thấy à?”

Kusanagi gật đầu thay cho câu trả lời, đoạn nhìn xuống quyển sổ tay.

“Phóng viên thể thao Kosugi Hirofumi. Như tôi nói ban nãy, hắn là bạn thân của Hosoya, và đang theo đuổi Kiyomi. Tên của Kosugi lọt vào tầm ngắm điều tra lúc hắn đang ở trên đường cao tốc Tomei. Đương nhiên, bắt hắn chẳng phải chuyện gì khó nhọc. Chúng tôi nắm được hắn sẽ tới đâu rồi, nên chỉ cử điều tra viên đến Osaka là xong chuyện.”

“Thế Kosugi thừa nhận hành vi phạm tội rồi à?”

“Ban đầu hình như cũng chối bay chối biến đấy. Chỉ đến khi chúng tôi bóng gió chuyện có nhân chứng thì hắn mới ngoan ngoãn nhận tội.”

“Từ ấn tượng mà nói, tôi không cảm thấy hung thủ lên kế hoạch từ trước.”

“Cậu nói đúng. Đây là một vụ giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động điển hình.”

Đêm đó, Kosugi đến trước căn hộ của Nagai Kiyomi, mòn mỏi đợi cô ta. Gần hai giờ sáng cô ta mới vác mặt về nhà.

Kosugi bảo muốn nói chuyện đàng hoàng trong nhà, ban đầu cô ta nhất quyết không chịu. Sau đó chắc nghĩ dùng dằng như thế cũng không phải cách hay, nên cuối cùng mới để hắn vào.

Kosugi tha thiết bày tỏ nỗi lòng, rằng hắn muốn qua lại với cô ta. Không phải vui chơi qua đường, mà là hẹn hò yêu đương để xây đắp tổ ấm.

Nhưng Kiyomi phũ phàng từ chối. Có vẻ cô ta đã nói như tát nước vào mặt hắn, rằng “tôi chẳng thấy anh hấp dẫn ở chỗ nào.”

Dù vậy Kosugi vẫn không lùi bước. “Xin em hẹn hò với anh một thời gian ngắn thôi cũng được, anh sẽ cố gắng để em thấy sự hấp dẫn của anh,” hắn còn quỵ lụy đến mức đó.

Đến đây Nagai Kiyomi liền quay ngoắt thái độ. Có lẽ trước đó cô ta nể hắn là khách hàng, nhưng lúc này sức chịu đựng của cô ta đã đến giới hạn.

“Bớt đùa cợt đi! Tôi mà phải yêu hạng cù lần như anh à? Vì anh là khách hàng nên tôi mới phải thon thót nói cười thôi. Đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

Kosugi bảo cô ta tới tấp phun ra những lời xé nát lòng tự tôn của hắn. Khóe miệng cô ta còn nhếch lên một nụ cười nhạt. Khoảnh khắc nhìn thấy thế, một tiếng động nào đó vang lên, rồi vỡ vụn trong con người hắn.

“Lúc định thần lại thì hắn đã bóp cổ cô ta.”

“Đúng là hành vi phạm tội điển hình. Hay nên gọi là vụ giết người điển hình đây?” Vẻ mặt Yukawa bỗng trở nên nghiêm túc.

“Thế à?”

“Chẳng thế thì gì? Đa phần những vụ giết người trong thực tế không được lên kế hoạch thấu đáo như trong tiểu thuyết. Sau một hồi lời qua tiếng lại, hung thủ nổi khùng lên, sát hại nạn nhân, kịch bản này phải chiếm quá nửa. Giết người là chuyện hệ trọng, khi một người bình thường ra tay, tinh thần họ phải ở trong trạng thái kích động một cách bất thường như bị mất trí hay bốc đồng, đúng không?”

“Ừ, đúng là chuyện đó hay xảy ra.” Kusanagi cọ tay vào mũi.

“Vậy cậu có mục đích gì mà kể lể dông dài mãi thế? Tôi chẳng thấy có vấn đề gì cả.”

Kusanagi sửng sốt nhìn lại gương mặt dửng dưng của Yukawa.

“Này này, có chú tâm nghe tôi nói không đấy? Nghe đây, vụ án bị phát hiện do Hosoya nhìn thấy hình bóng Nagai Kiyomi. Vào khoảng một giờ sáng. Và thực tế lúc đó Kiyomi đã bỏ mạng dưới tay Kosugi rồi. Cậu nghĩ sao về chuyện này?”

“Thế thì sao?”

“Cậu không thấy lạ à?”

“Ờ,” Yukawa khoanh tay trước ngực, thả chân xuống dưới bàn. Anh cứ thế xoay tít cái ghế sang hai bên. “Tôi nghĩ đó là một sự trùng hợp ghê gớm.” Anh ngừng xoay ghế, rồi nói bằng giọng điệu hờ hững.

“Trùng hợp ư? Trùng hợp thế nào?”

“Anh Hosoya đó ngà ngà say. Gọi là nửa tỉnh nửa mê cũng được. Trong trạng thái đó anh ta sẽ ngủ gà ngủ gật và nằm mơ thấy người yêu. Khi sực tỉnh, anh ta gọi điện cho cô ta, và trùng hợp là án mạng đã xảy ra ở nhà đó.”

“Sếp tôi cũng có cùng ý kiến với cậu. Ông ấy bảo Hosoya nằm mơ hoặc gặp ảo giác.”

“Ha ha,” Yukawa cười lớn. “Lúc nào chẳng vậy, tôi luôn tâm đầu ý hợp với sếp cậu.”

“Nhưng Hosoya khăng khăng mình không mơ mộng gì hết.”

“Ờ, ngoài sếp cậu ra, những người khác tin vào lời nói đó à? Linh động như thế thì tiền đồ trong ngành rộng mở phải biết.”

Kusanagi nhếch môi, gãi má sột soạt.

“Có gì buồn cười đâu. Cứ đà này, bản báo cáo sẽ biến thành câu chuyện kỳ bí mất. Nói có thể cậu không tin, nhưng trong đám điều tra viên, còn có kẻ bảo rằng hồn ma của nạn nhân tìm đến Hosoya để báo mộng cho anh ta.”

“Thế thì càng vui. Trong công việc cũng cần sự hài hước chứ.”

“Cậu không thật lòng nghĩ thế phải không? Thôi cậu thử sức với bí ẩn này giúp tôi nhé!”

“Bí ẩn cơ đấy. Chắc gì đã là bí ẩn.”

Yukawa đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Ánh nắng xuân lọt qua khe rèm, làm cái áo trắng anh mặc sáng bùng lên chói cả mắt.

“Dù Hosoya tỉnh táo đi chăng nữa thì khả năng anh ta gặp ảo giác cũng rất lớn. À không, nói là ảo giác thì đao to búa lớn quá. Nói là nhìn nhầm hoặc ảo tưởng thì đúng hơn.”

“Thế anh ta nhìn nhầm với cái gì?”

“Chuyện nhìn nhầm cái khăn bay trong gió thành hồn ma từ ngày xửa ngày xưa đã có rồi. Hosoya mới hẹn hò với người yêu xong, nên hình bóng cô ta vẫn chưa phai mờ trong tâm trí. Thêm nữa, trong bóng tối nhập nhoạng, anh ta ngã dúi dụi nên chưa kịp hoàn hồn. Vừa ngẩng mặt lên, nhìn ra cửa sổ thì thấy thứ gì đó. Nếu đầu óc tỉnh táo, chắc anh ta có thể bình tĩnh nhìn ra chân tướng rồi. Ví dụ chỉ là thứ gì đó phản chiếu trên kính của sổ thôi. Tuy nhiên trạng thái tinh thần của anh ta lúc đó không bình thường. Không thể phủ nhận khả năng anh ta nhìn thứ phản chiếu trên tấm kính thành hình bóng người yêu đúng không?”

“Và tình cờ lúc đó người yêu anh ta bị bóp cổ chết ư?”

“Thì đã bảo là trùng hợp ghê gớm mà.” Yukawa nói.

Kusanagi buông một tiếng thở dài ảo não.

“Rốt cuộc chỉ có thể giải thích theo cách đó thôi sao?”

“Cậu bức xúc gì à?”

“Bức xúc thì có làm được gì đâu. Không thế thì chẳng lẽ đây là trò đùa của hồn ma?”

“Trên đời này những trùng hợp kiểu đó thi thoảng vẫn xảy ra với xác suất cực kỳ thấp. Tôi cho rằng không cần miễn cưỡng giải thích chúng.” Yukawa sải bước băng qua căn phòng, lại gần bồn rửa tay. “Nhân tiện, làm cốc cà phê nhé!”

“Hôm nay thì thôi.” Chắc lại cà phê hòa tan chứ gì, anh nuốt câu này vào bụng. “Nhưng nếu cánh truyền thông đánh hơi ra vụ này, chắc lại nháo nhào như vỡ chợ cho mà xem. Họ hay bị dắt mũi bởi mấy chuyện kỳ bí. Cậu thấy thế cũng được hay sao?”

“Biết làm sao được. Tự do tín ngưỡng mà.”

“Đành báo cáo với sếp như thế vậy.” Kusanagi nhìn đồng hồ rồi đứng dậy.

“Còn chuyện gì nữa không?” Yukawa vừa bắc cái ấm đã đổ đầy nước lên bếp vừa hỏi.

“Chuyện gì là sao?”

“Thắc mắc về vụ án đó. Xem ra vụ này hết sức đơn giản.”

“Ờ, nói về điểm khác thường thì chỉ có mỗi chuyện hồn ma đó thôi. Với lại, còn một chuyện cần lưu tâm nữa là nạn nhân đang ôm một đống nợ.”

“Nợ nần ư?”

“Chúng tôi chưa nắm được con số chính xác, nhưng tối thiểu cũng phải bốn, năm triệu yên. Cô ta vay nợ tứ tung thì phải. Thế mà tôi nhìn nhà cửa lại thấy có vẻ ăn trắng mặc trơn lắm. Không chừng còn mắc bệnh nghiện hàng hiệu.”

“Nạn nhân nợ nần à?” Yukawa lẩm bẩm rồi hỏi. “Thế nguyên nhân tử vong có gì lạ không?”

“Không có. Trên cổ tay có vết thương nông, nhưng có vẻ không liên quan đến vụ án.”

“Cổ tay có vết thương ư?” Yukawa đang cho bột cà phê hòa tan vào cốc bỗng dừng tay, quay đầu lại. “Tay nào? Vết thương ra sao?”

“Cổ tay trái thì phải. À không, thật ra cũng không phải vết thương nghiêm trọng. Nên chỉ dán băng cá nhân thôi.”

Nghe đến đây Yukawa liền im bặt, anh nghĩ ngợi mông lung gì đó một lúc lâu, trên tay vẫn cầm cái thìa. Chẳng bao lâu sau, từ ấm đun nước phát ra tiếng xèo xèo, hơi nước bốc nghi ngút.

“Nước sôi rồi kìa.” Kusanagi tắt bếp ga.

Yukawa chỉ cái thìa về phía Kusanagi.

“Cậu có cái tật xấu thật. Chuyện quan trọng nhất lại toàn nói sau cùng. Cậu mà nói sớm thì tôi đã có đáp án khác rồi.”

“Gì vậy, vết thương ở cổ tay thì có vấn đề gì?”

“Có lẽ.” Anh vung cái thìa lên trên xuống dưới, rồi lại sang trái sang phải, như vẩy đũa nhạc trưởng. “Nào, cậu dẫn tôi tới đó nhé! Căn hộ có ma ấy.”

« Lùi
Tiến »