“Xin lỗi vì hôm qua em đã như con dở người,” Tasmin nói khi tôi mở cửa phòng ngủ vào cuối buổi chiều hôm đó.
Sau khi từ phố mua sắm về, tôi vứt đồ ở nhà rồi lại ra ngoài để thăm thú khu vực xung quanh, nhưng tôi không đi xa được vì mưa bắt đầu trút xuống.
Tasmin đang nằm dài trên giường và nghe nhạc với một đứa bạn đang nằm trên giường tôi như thể giường của chính nó. Tôi hy vọng nó sẽ không gây khó dễ như Tasmin lúc trước. Nó là một cô bé da đen rất xinh, cao với mái tóc dày, xoăn tít, dài qua vai, và mọi thứ ở nó đều toát lên vẻ sành điệu. Nó buộc quanh đầu một chiếc khăn màu đỏ, thắt nơ trên đỉnh đầu và mặc một chiếc váy vàng bó sát eo với thắt lưng to bản màu đỏ. Phong cách vintage rất hợp với nó, và trong chiếc quần jean và áo sơ-mi trắng quen thuộc, tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch và tẻ nhạt so với nó.
“Con-dở-người là tên đệm của Tasmin mà,” nó nói. Rồi nó đứng lên khỏi giường tôi. “Xin lỗi, chỗ này là của cậu, đúng không? Chào nhé. Tớ là Clover. Chào mừng tới Bath, dù thường thì mọi người gọi chốn này là Rốn Nước [3] . Ở đây mưa rất nhiều mà.”
Tôi thích nó ngay lập tức.
Nó ngoảnh lại nhìn giường tôi. “Một câu chuyện kinh dị,” nó nói. “Tas có nói với tớ một chút. Nó bảo cậu đã từng là hàng khủng đấy.”
Tôi nhún vai. “Chắc vậy.”
“Và tớ xin lỗi vì khi cậu mới đến Tas đã cư xử đáo để kinh lên được. Nó kể cho tớ cả chuyện đó, vậy nên tớ thay nó xin lỗi cậu.”
Tasmin nhổm dậy rồi tắt máy nghe đĩa CD.
“Này này, tớ đang ở trong phòng chứ có đi đâu đâu,” nó nói. “Tớ có thể tự mình xin lỗi... Thực ra là em đã vừa xin lỗi, nếu nãy giờ chị có nghe em nói, và... vậy đó, chị có thể thấy là ở đây không có nhiều chỗ lắm và khi chị đến, cả thế giới của em bị đảo lộn.”
“Hẳn rồi, chị cũng chẳng khác gì em,” tôi đồng ý.
Tasmin lấy đĩa CD ra khỏi máy, cho lại vào trong hộp đĩa rồi đưa cho tôi. “Ờm... cái này là của chị. Em thấy nó ở cuối giường chị. Hy vọng chị không để bụng nhé.”
Đó là chiếc CD từ cửa hàng từ thiện. “Không. Nó...” tôi chợt kìm lại. Tôi định bảo rằng đó không phải là chiếc CD tôi thực sự muốn có và tôi chỉ lấy nó để làm hài lòng dì Karen, nhưng rồi lại nhận ra như vậy thật bất lịch sự. “Không, không, tất nhiên là không sao rồi. Chị vẫn chưa nghe gì đến nó.”
“Có vài bài hay phết đấy,” Clover chêm vào. “Cậu nên nghe thử đi.”
Tasmin nãy giờ đang nhìn thẳng vào tôi, khiến tôi bắt đầu cảm thấy không thoải mái. “Hẳn là rất khó khăn cho chị,” cuối cùng nó cũng nói. “Em... không hay vô cảm... như ngày hôm qua đâu.” Clover chớp chớp mắt khi nó nói ra điều này và rồi Tasmin cười lớn. “OK, ờm... có thể em là một đứa như thế. Clover nói vì em là Bạch Dưong, tức là nói mà không suy nghĩ, hành động mà không suy xét, kiểu như thế. Clover là Thiên Bình, một nhà ngoại giao thứ thiệt. Em vẫn nhớ nhà chị ở London. Nó thực sự tuyệt vời.”
“Đúng vậy.”
“Như thế nào cơ?” Clover hỏi.
“Một biệt thự lớn, những căn phòng to đùng, một đống nhà tắm,” Tasmin nói.
“Nó... ở ven sông. Và nó khá đẹp,” tôi đế thêm.
“Khá đẹp?” Tasmin nói. “Paige, chị thật khiêm tốn. Nhà chị tuyệt lắm. Khi em còn nhỏ, em đã từng mơ là mình sẽ chạy trốn và tới chỗ chị ở đấy.”
“Thật không?” tôi hỏi. Tôi chưa biết đến vụ này.
“Vậy chuyện khỉ mốc gì xảy ra thế?” Tasmin hỏi trong khi Clover trèo lên giường nó.
Tôi nhún vai. “Không rõ nữa. Một khoản đầu tư xấu hoặc... cũng có thể là không xấu lắm, bố chị sẽ không làm vậy đâu. Có cái gì đó bất ngờ xảy ra trên thị trường chứng khoán. Một số cổ phiếu rơi tự do, và không chỉ của mỗi bố chị thôi đâu. Bố chị cũng tư vấn cho mọi người nữa và họ cũng bị mất tiền. Chị không nghĩ là chị hiểu hết chuyện này.”
“Ừ, mẹ cũng nói với em là chuyện liên quan tới cổ phiếu và cổ phần,” Tasmin nói. “Rõ ràng chuyện này cứ như đi đánh bạc. Có lúc mình thắng, có lúc mình thua. Và bố chị đã thua. Vậy nên em đoán rằng bọn mình sẽ bị mắc kẹt với nhau trong một thời gian và chẳng còn cách nào khác là chung sống hòa thuận với nhau, phải không?”
“Chị cũng muốn như vậy,” tôi nói.
Tasmin bật cười. “Chị thật tiểu thư và lịch sự quá đi.”
“Đúng thế,” Clover nói. “Cậu có thể học từ chị ấy.”
Tasmin tét vào cánh tay của Clover. “Này này, cậu là bạn của ai vậy?”
Clover cười to. “Của cậu, nhưng tớ cũng sắp là bạn của Paige.”
“Nó cũng là con cún của cô giáo luôn,” Tasmin nói. “Lúc nào cũng phục tùng người khác.”
“Tớ đâu có thế,” Clover nói.
“Đừng có chối,” Tasmin nói. “Paige này, mẹ em nói chị sắp học ở trường Queensmead. Bọn em cũng học ở đấy. Sẽ không cùng lớp nhưng bọn em sẽ cùng khóa với chị. Em có thể chỉ dẫn cho chị một ít.”
Clover gật đầu. “Tớ cũng thế. Tớ sẽ nói cho cậu biết nên tránh ai và ai bảnh trai, vân vân. Có một số ứng cử viên tiềm năng ở khối 11 và 12 nhưng không phải nhiều lắm. Bọn tớ thích những anh chàng sinh viên hơn. Các anh ấy không trẻ con như bọn ở trường.”
“Thực ra thì hầu hết bọn con trai đều trẻ con,” Tasmin nói. “Dù có ở độ tuổi nào đi chăng nữa.”
“Vậy còn trường thì thế nào?”
Tasmin nhún vai. “Cũ, rộng và nhàm chán.”
“Ý Paige hỏi là môi trường học tập ở trường như thế nào ấy,” Clover nói.
“À. Cũng chẳng có gì đặc biệt. Có vài thầy cô tốt, vài người như dở hơi. Nói chung luôn có người nọ người kia.”
Tôi cười to, rồi nó ném một cái nhìn đầy phán xét về phía bộ đồ tôi đang mặc. “Có phải chị luôn mặc thế này không?” Tôi thì muốn hỏi lại nó, có phải lúc nào em cũng mặc thế này không? Hôm nay nó diện chiếc váy bó rất sexy và trông ngắn quá thể.
“Chị thích những bộ đồ tiện dụng, chị nghĩ vậy,” tôi mở đầu.
“Chán chết,” Tasmin nói. “Chị sẽ đẹp hơn nhiều nếu chịu cố gắng đấy.”
“Nó lại bắt đầu to mồm rồi,” Clover nói. “Đừng để ý. Mỗi người có một gu riêng.”
Tasmin gật đầu. “Chị chưa tìm thấy gu của mình phải không?”
Clover lườm nó. “Tớ nghĩ cậu nên im miệng đi Tas ạ, trước khi cậu đi quá đà.”
“Không sao mà,” tôi nói. “Allegra bạn tớ cũng thường nói những điều tương tự - rằng tớ vẫn chưa tìm thấy gu của mình. Vậy nên tớ chẳng cảm thấy phật lòng đâu.”
Clover đứng đậy. “OK, Paige, vậy thoa son vào đi. Tasmin và tớ sẽ dẫn cậu vào khu trung tâm, bọn mình sẽ vào xem vài cửa hàng rồi thử một số kiểu cho cậu.”
“Và chỉ cho chị một vài anh chàng bảnh trai ở Bath nữa,” Tasmin thêm vào.
Tôi không muốn từ chối khi thấy chúng nó tỏ ra nhiệt tình đến vậy, và dù mới gặp nhưng tôi đã rất thích Clover. Tôi làm theo, thoa một ít son bóng rồi bắt đầu cùng hai đứa đi khám phá thành phố mới.
Bọn tôi bắt xe buýt tới trung tâm thành phố và khi nhìn qua cửa sổ, tôi bắt đầu nhớ ra rằng còn có nhiều thứ ở Bath hơn là những gì tôi thấy ở quanh nhà Tasmin. Xe buýt chạy qua một công viên và khu vui chơi cho trẻ em ở phía bên trái, làm tôi lờ mờ nhớ ra rằng tôi đã từng tới đây chơi với Tasmin hồi còn nhỏ. Bọn tôi tiếp tục đi qua một dãy nhà liền kề, tất cả đều có biển quảng cáo Nhà nghỉ bên ngoài. Rồi tới các dãy phố với những ngôi nhà cao, lát đá màu mật ong. Trông chúng như bước ra từ những bộ phim lịch sử và không chỉ vậy, các căn nhà đang ẩn mình trên những ngọn đồi um tùm cây cối nằm ở đằng sau khu trung tâm, ngay phía bên phải cũng được xây từ cùng một loại đá ấy. Thật đẹp, tôi nghĩ như vậy khi bọn tôi xuống xe buýt ở chỗ đối diện cụm rạp chiếu phim Odeon và băng qua một quảng trường với các cửa hàng và quán cà phê nối tiếp nhau.
Tasmin chỉ vào một tiệm cà phê bên phải. “Trà và bánh ở đấy ngon phết.”
Có vài quán ăn ở quanh quảng trường, một số có kê bàn ghế bên ngoài quán, chỗ nào chỗ nấy đều đã chật kín. Dường như mọi người đều đang muốn thưởng thức cái không khí dễ chịu xen giữa những trận mưa rào vẫn diễn ra thường xuyên ở đây. Nơi này có vẻ khá nhộn nhịp. Chính giữa quảng trường là những quầy bán rau quả, và xung quanh là những chiếc ghế dài nơi sinh viên ngồi ăn pizza hay tortilla mua từ nhà hàng Mexico gần đó.
“Đây là nơi các cậu hay tụ tập à?” tôi hỏi.
“Thỉnh thoảng thôi, nhưng bọn em lượn lờ khắp nơi. Bọn em thích tới chỗ McDonald's nữa,” Tasmin nói. “Mọi người đều thích như vậy.”
“Bọn tớ luôn gặp người quen ở chỗ đó,” Clover xen vào. “Và thỉnh thoảng bọn tớ rủ nhau ra bãi cỏ ngay giữa khu mua sắm. Chỗ đó được lát đá nên không có ô tô nào đi qua và tới mùa hè, trên bãi cỏ nhân tạo ấy người ta còn kê cả ghế bạt nữa. Bọn tớ cũng thích ra chỗ Vòng cung Hoàng gia. Có một công viên rất lớn ở đằng trước nó và mọi người cũng hay ra đấy chơi. Một hôm nào đó, bọn tớ sẽ chỉ cho cậu.”
“Vòng cung Hoàng gia?” tôi hỏi.
Tasmin trợn mắt ngạc nhiên. “Chị chưa nghe thấy bao giờ à? Một dãy nhà xếp thành một hình vòng cung siêu lớn trên đỉnh của Bath? Nó nổi tiếng lắm. Còn có một đống những vòng cung khác nữa cơ.”
“Tổng cộng có tám cái,” Clover nói. “Không phải một đống. Nó luôn phóng đại mọi thứ lên.”
“Mọi người khắp nơi trên thế giới đều đổ về đây để xem kiến trúc nơi này đó,” Tasmin hồ hởi. “Đây không phải là phóng đại đâu nhé.”
“Bọn mình dẫn bạn ấy ra chỗ quảng trường cạnh tu viện đi,” Clover nói trong khi chúng tôi bước vào một con phố la liệt các cửa hàng. “Chỗ đấy đi dạo và nghe nhạc sống thì thích lắm, luôn có người chơi nhạc ở đó. Đừng để ý đến Tasmin nhé, Paige. Làm sao cậu biết đến Vòng cung Hoàng gia được khi mà cậu chưa từng sống ở đây kia chứ?”
“Sống ở đây không đến nỗi tệ mà,” Tasmin nói. “OK, đúng là nơi này toàn những di tích này di tích nọ nhưng đời sống âm nhạc của Bath cũng hay ho lắm, mặc dù ở Bristol còn hay hơn. Nhưng bố mẹ không cho em tới đó nữa, sau cái hôm em đi cùng đám bạn đến xem một buổi diễn ở Bristol và mãi tới nửa đêm mới thèm mò về Bath. Bố mẹ phải ra đón em ở tận sân ga. Cái tuần đấy chẳng khác nào một cơn ác mộng.”
Khi mới rẽ vào khu phố đi bộ, phía bên phải bọn tôi là một cô gái tầm hai mươi tuổi đang hát opera bằng giọng run run. “Tròi, nghe bà kia đang hót véo von như chim kìa,” Tasmin nói rất to, người biểu diễn đường phố kia không thể không nghe thấy. “Em muốn bắn luôn bà này.”
Clover thở dài. “Quý Cô Ăn Nói Nhỏ Nhẹ này sao cứ thích ý kiến ý cò thế nhỉ,” nó nói.
“Tớ bắt đầu nhận thấy rồi đấy,” tôi trả lời, mặc dù tôi khá thích cái tính bộc trực của Tasmin. Tôi không phải lo chuyện nó đang nghĩ gì vì nó chẳng bao giờ giữ mồm được mà cứ tồng tộc hết cả, vậy nên tôi luôn biết chính xác những gì diễn ra trong đầu nó.
“Đừng để ý tới nó. Tớ thường giả vờ như không quen nó đấy,” Clover nói.
Phía trước chúng tôi, một đám trai gái đang ngồi trên cái ghế băng cạnh quầy xúc xích. Một trong số họ giống hệt anh chàng mà hôm qua tôi thấy ở ngoài nhà. Anh ta đang quàng tay quanh một cô gái có mái tóc ngắn màu hạt dẻ. Cô gái đó không hề giống mấy cô bạn gái của anh ta mà tôi đã thấy. Anh ta thấy tôi đang nhìn chằm chằm nên tôi vội quay đi. Anh ta có thể đẹp trai đó nhưng rõ ràng là một kẻ trăng hoa và tôi không muốn anh ta nghĩ tôi là một ứng cử viên trong danh sách anh ta cần chinh phục. Tôi đuổi kịp Tasmin và Clover và bọn tôi rẽ trái, băng qua mấy cột đá rồi thấy một tu viện rất lớn phía trước, và một quảng trường phía bên phải.
“Ôi, thật tuyệt vời ” tôi vừa nói vừa nhìn khắp xung quanh. Tu viện này là một công trình đầy ấn tượng với những cánh cửa gỗ lớn, hai bên là những bậc thang với các bức tượng thiên thần bằng đá, tất cả đều đang cố gắng leo lên tới đỉnh. Phía trước là một đám đông đang tụ tập xem một tượng người thật được phun sơn bạc từ đầu tới chân. Anh ta hoàn toàn bất động dù đang có một chú bồ câu đậu trên mũ. Một nhóm du khách người Nhật lần lượt chụp ảnh với anh ta, và dẫu thế anh ta vẫn không hề nhúc nhích. Tôi nhanh tay chụp luôn một bức ảnh bằng điện thoại để gửi cho Allegra. Bên phải bọn tôi là một dãy dài du khách đang xếp hàng.
“Họ đi đâu thế?” tôi hỏi.
“Tớ đoán là Pump Room hoặc Roman Baths,” Clover nói.
“Pump Room là chỗ để uống trà sang chảnh,” Tasmin nói khi bọn tôi bước tới, nhìn vào trong qua những khung cửa sổ cao ngất. Nơi đây trông rất giống một phòng tiệc, với những cái bàn phủ khăn màu trắng và những người phục vụ mặc đồng phục đen trắng chạy tới chạy lui tay bưng những chiếc khay bạc. “Du khách thích thế lắm đấy.”
Tôi nhìn lại phía sau để xem xem đám trai gái cạnh quầy xúc xích có còn ở đó không nhưng bọn họ đã đi rồi.
“Ờm... Anh chàng nhà bên... Anh ta là ai vậy?” tôi hỏi.
“Anh chàng nhà bên? Ý chị là sát nhà mình á?” Tasmin hỏi lại.
Tôi gật đầu.
“Ý chị là nhà bên phải à? Chắc là thế rồi vì có mỗi một cặp tóc muối tiêu sống ở nhà bên trái thôi, ông bà Carson đó.”
“Ừ, là bên phải.”
“Anh ta trông thế nào?”
“Cao. Tóc nâu, không ngắn, không dài. Chắc khoảng mười tám gì đó. Chị mới thấy thoáng qua thôi.”
“Chắc chị đang nói đến Niall Peterson. Chị gặp anh ta rồi à? Tròi đất, anh ta nhanh thật, nhưng không nhanh thì không phải là Niall.”
“Chị chưa gặp. Chị mới thấy anh ta hôm qua khi nhìn qua cửa sổ. Anh ta như thế nào?”
Tasmin nhướng mày lên. “Đừng có nói với em là chị thích anh ta rồi nhé?”
“Đừng có vớ vẩn.”
“Tốt, vì anh ta tinh tướng lắm. Cứ nghĩ là mình hấp dẫn lắm ấy.”
“Cậu cũng từng nghĩ thế còn gì, Tas,” Clover nói.
“Này nhé, chỉ là triệu năm trước thôi. Hồi đó là lớp Bảy, khi tớ vẫn chưa biết gì. Thế tại sao chị lại muốn biết về anh ta, hả Paige?”
“À, chẳng vì lý do gì cả,” tôi nói. “Chỉ là muốn biết anh ta là ai, thế thôi.”
Clover và Tasmin nhìn nhau. “Paige thích anh ta mất rồi,” bọn nó đồng thanh.
“Không!”tôi nói. “Tớ thề là anh ta khác xa so với hình mẫu của tớ.”
“Ờ ờ...” bọn nó lại đồng thanh.
Tôi có thể thấy rằng chống đối chỉ làm chuyện thêm xấu, vậy nên tôi bỏ cuộc. Bọn nó sẽ sớm nhận ra rằng tôi chẳng có hứng thú gì với cái gã nhà bên. “Thế hình mẫu của cậu là gì?” Clover hỏi.
Tôi nhún vai. “Tớ... tớ không quan tâm lắm tới bọn con trai.”
“Chị là ô môi hả?” Tasmin hỏi. “Vậy cũng không sao đâu. Suisie Railston ở trường mình cũng thế và nó là một trong những đứa con gái cá tính nhất khóa mình đó.”
“Không, không phải vậy. Chỉ là... chị có những thứ tốt đẹp hơn để nghĩ thay vì phải chăm chăm xem một đứa con trai ngớ ngẩn nào đó có để ý đến mình hay không.”
“Tốt cho cậu thôi, Paige,” Clover nói. “Cậu lý trí thật. Bọn con trai phần lớn chỉ làm cho ta loạn óc.”
Tasmin nhìn tôi từ đầu đến chân. “Đúng đấy. Giản tiện đúng là một từ để miêu tả chị.” Tôi biết nó đang nói về gu thời trang của tôi cũng như các thứ khác. Tôi ước rằng mình không phải vậy. Tôi cũng muốn cá tính và sành điệu như Clover hay có một ít hoang dã như Tasmin, nhưng tôi không muốn làm bản sao của ai cả. Tôi muốn là chính mình, một tôi mới, một tôi thật sự - nhưng lại không biết điều đó có nghĩa là gì. “Nhưng chắc phải có một ai đó ở London rồi chứ? Một người thầm thương trộm nhớ ấy?”
Tôi không muốn là một đứa khô khan nhàm chán trong mắt chúng nó nên tôi quyết định kể về Alex. “Có một anh chàng. Chị rất thích anh ấy. Rất gần đây anh ấy mới để ý tới chị. Chị vừa mới được nhận vai Juliet trong vở kịch của trường và anh ấy sẽ đóng Romeo, nhưng chả được nữa... tại cái vụ chuyển nhà này.”
Tasmin và Clover nhìn tôi vẻ đồng cảm. “Ôi tệ thật,” Clover nói và quàng tay qua người ghì chặt lấy tôi.
“Này mấy mụ ô môi kia,” Tasmin nói.
Clover buông tôi ra, bĩu môi rồi quay ra thơm Tasmin nhưng nó đã kịp né.
Tôi cười to, cảm thấy thật tốt khi có thể cùng bọn nó bỡn cợt và lần đầu tiên trong nhiều tuần, tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Có lẽ mọi thứ rồi cũng sẽ ổn ở Bath thôi.
Tôi phấn chấn hơn khi cả bọn đi sâu hơn vào khu trung tâm. Tôi bắt gặp một số cửa hàng quen thuộc có thể thấy ở khắp các thành phố khác như Next, BHS, Gap, giày Office, The Body Shop, nhưng khi bọn tôi đi tiếp lên phía trên và ra khỏi một con ngõ hẹp, đập vào mắt tôi là những cửa tiệm thời trang, tiệm đồ thủ công, tiệm trang sức, tất cả đều có những món đồ trang trí xinh xắn, những thước vải lanh, xà phòng, sữa tắm bày trên cửa sổ. Đâu đâu cũng có những người đứng lại xem các khung cửa sổ được bày biện khéo léo ấy và rõ ràng khu phố này là một nơi tuyệt vời cho việc mua sắm. Tôi thoáng trông thấy một bạn gái tóc vàng hoe phía trước. Trông từ phía sau bạn giống y hệt Allegra. Tôi biết đó chắc chắn không phải là nó và bỗng thấy nhớ nó vô cùng. Mình mong có nó ở đây quá, tôi nghĩ. Nó và mình có thể đi thăm thú cùng nhau.
Bọn tôi đi vào khu quảng trường phía bên phải tu viện. Trên những băng ghế kê dọc theo quảng trường Tu viện, người ta đang ngồi lại xem một cặp đôi chơi guitar ở chính giữa quảng trường. Một số người đang ăn kem, một số khác chỉ ngồi xem suông. Tôi để ý thấy một hàng các bức tượng tạc theo phong cách Ý đang đứng trên một bức tường cao nằm ở bên tay phải chúng tôi.
“Trong đó là gì vậy?” tôi hỏi.
“Roman Baths đó,” Clover đáp. “Trong đó có những cổ vật bằng đá và rất nhiều thứ khác, còn cả một cái hồ nước lón. Khá thú vị nhưng hơi nóng và bốc mùi. Nước trong hồ chứa lưu huỳnh nên có mùi như trứng thối vậy.”
Tasmin cười vang. “Sao lại chưa đánh đã khai rồi?” nó nói. “Thực ra ở đó rất thú vị nếu chị thích tìm hiểu về lịch sử.”
Bọn tôi băng qua quảng trường, rẽ trái vào một con phố nhỏ và một khoảng không rộng rãi lại xuất hiện trước mặt. Đối diện là những ngọn đồi xanh mà tôi đã thấy khi đi xe buýt và tôi thoáng bắt gặp một vài ngôi nhà cổ xinh đẹp ở đó. Tất cả đều được xây bằng đá màu mật ong nhạt và tôi bắt đầu có cảm giác đây chính là kiểu kiến trúc đặc trưng của nơi này.
Bọn tôi lại sang đường và quan sát khách du lịch leo lên chiếc xe buýt tham quan màu đỏ hai tầng không mui đang đỗ ở bên phải bọn tôi. Đám chúng tôi dựa vào thành tường và nhìn xuống phía dưới, nơi có một công viên trải rộng trên một vùng đất trũng, đằng sau là dòng sông Avon và con đập tràn. Ở bờ bên kia của con sông, mấy chiếc thuyền hai tầng đang đón thêm khách du lịch.
“Quả là một địa điểm lý tướng cho các kỳ nghỉ, nhỉ?” tôi nhận xét. “Chị đã không hề nhận ra điều này khi tới thăm em hồi trước.”
“Đừng coi thường Bath thế chứ. Sao lại chỉ có các kỳ nghỉ?” Clover nói. “Du khách tới đây quanh năm luôn đấy.”
“Bên trái chị là cầu Pulteney,” Tasmin nói, bắt chước giọng hướng dẫn viên du lịch, làm mấy người xung quanh quay lại nhìn nó. “Nổi tiếng vì trên đó có cả các cửa hàng. Trên thế giới chỉ có hai nơi tương tự như thế thôi đấy.”
“Một cái ở Florence,” tôi nói.
“Ôi, em biết chị rồi, đồ biết tuốt ạ,” Tasmin nói. “Jane Austen đã từng sống ở đây nên du khách cũng đến để xem những nơi bà thường ghé qua, chứ không chỉ riêng những công trình kiến trúc La Mã. Thậm chí bọn họ còn dành riêng một ngày để diện lại những bộ trang phục thời đó và diễu đi diễu lại như một đám ngớ ngẩn nữa ấy chứ.”
“Thật sao?” tôi hỏi.
Tasmin gật đầu. “Nó được gọi là cuộc diễu hành Nhiếp Chính, diễn ra vào tháng Sáu hằng năm. Hè này bọn mình phải ở nhà, không được đi đâu, để còn xem mấy trò vui của bọn họ.”
“Một vài người trông như dở hơi khi diện mũ rồi áo lông, nhưng quần cạp cao và áo dài của thời đó lại khiến mấy anh chàng trông sexy lắm,” Clover nói. “Cậu tới Ý bao giờ chưa hả Paige?”
Tôi gật nhưng không kể gì thêm để nó khỏi nghĩ là tôi muốn khoe khoang. Tôi đã tới Venice năm ngoái, sống trong một ngôi nhà nông trang cũ ở Tuscany vào năm kia, rồi Florence, Sicily, Sardinia, biển Amalfi và Ravello vào những năm trước đó. Bố mẹ tôi rất thích Ý.
“Rồi một ngày em sẽ tới đó,” Tasmin nói. “Em muốn đi vòng quanh thế giới luôn.”
Tôi nghĩ tốt nhất là không nên nói rằng mình cũng từng tới Ấn Độ, Peru và Seychelles. Chẳng năm nào gia đình tôi không đi nghỉ hai lần. Vậy là giờ cũng chẳng còn những thứ đó nữa, tôi nghĩ khi Tasmin và Clover tiếp tục đi.
Chúng tôi leo lên rồi lại leo xuống những con đường dốc, qua một khu chợ lợp mái và dừng lại để uống cappuccino trong một quán cà phê trên đỉnh của khu trung tâm. Nơi này thậm chí còn có nhiều cửa hàng và quán cà phê hơn. Tôi nóng lòng muốn thông báo cho Allegra rằng tôi rất ấn tượng với Bath. Quá ấn tượng ấy chứ. Bath thật là một nơi sống động.
Trên đường đi, tôi biết được thêm là Clover đang hẹn hò với một anh chàng tên Chas đang học ở đại học Bath Spa. Anh mười tám tuổi, là một nhạc công chơi ở các đêm diễn nhỏ và biểu diễn dạo để kiếm vài đồng lẻ vào mỗi dịp cuối tuần. Tasmin thì vừa mới chia tay một anh chàng tên là Stu sau ba tháng yêu nhau vì “chẳng còn tí cảm xúc gì” mặc dù anh chàng vẫn một mực muốn nó quay lại. Anh cũng là một nhạc công và chơi cùng ban với Chas. Tasmin đã có tới sáu bạn trai rồi. “Cái con lăng nhăng,” Clover nói, mặc dù có vẻ như cả hai đều chẳng mấy nghiêm túc hay muốn có một mối quan hệ lâu dài.
Clover dường như cũng chẳng kém cạnh Tasmin, nó đã có bốn mối tình, tất cả đều chỉ kéo dài được chừng bốn tháng. Tôi cảm thấy mình thật non nớt và khờ khạo khi nghe chúng nó nói về con trai, chuyện học hành và dự định tương lai. Tasmin chưa biết chắc về dự định của mình sau khi học xong trung học, nhưng nó khá hứng thú với ý tưởng dành ra một năm để đi du lịch châu Á còn Clover thì muốn chọn chuyên ngành nào đó liên quan tới thời trang khi nó vào đại học và rất có thể nó sẽ có một cửa hàng quần áo theo phong cách vintage của riêng mình.
“Thế còn cậu thì sao hả Paige?” Clover hỏi.
“Tớ muốn nghiên cứu văn học hoặc nghệ thuật,” tôi nói. “Mặc dù tớ cũng không chắc lắm.”
“Văn học,” Tasmin nhại lại.
“Đừng có mà xấu tính thế đi,” Clover nói.
Tasmin chớp chớp mắt tỏ thái độ. “Em xin lỗi Paige, nhưng chị phát âm chả sang gì cả. V-ă-n h-ọ-c.”
Tôi mặc kệ nó. Tôi bắt đầu nhận ra nó không có ý xấu. Nó chỉ nói những gì nảy ra trong đầu nó thôi. “Chị cũng không rõ mình sẽ làm gì. Có thể là sẽ viết lách nhưng chị cũng chưa biết viết gì, hoặc có thể chị sẽ vẽ...”
“Viết về bọn em ấy,” Tasmin nói. “Bọn em có thể xuất hiện trong tiểu thuyết đầu tay của chị được không?”
“Tất nhiên rồi,” tôi nói khi cả bọn dừng lại để nghe một anh chàng đứng hát trên vỉa hè ở trên đỉnh khu trung tâm. Anh chơi đàn guitar và say sưa hát bằng cả tâm hồn.
Đang đứng đó thì tôi để ý thấy có một nhóm thanh niên dạo qua. Họ dừng lại ở phía đối diện bọn tôi để nghe nhạc, mặc dù tôi nghĩ họ thích thú với Clover và Tasmin hơn là chàng ca sĩ kia. Rồi tôi thấy một chàng trai khác cùng vào nhập hội.
Đó là Niall, gã hàng xóm mới của tôi. Lần này anh ta chỉ đi một mình. Nghe được một lúc thì anh ta bắt đầu cười cợt anh chàng ca sĩ, rồi lại hú lên như chó sói. Người ca sĩ kết thúc bài hát, lườm Niall rồi bỏ đi. Thật xấu tính, tôi nghĩ rồi ném cho Niall một cái nhìn khinh bỉ. Anh ta nhận ra tôi đang nhìn liền nháy mắt lại. Tôi chớp chớp mắt như muốn tỏ thái độ, “Tôi tuyệt đối không có hứng thú gì với anh hết.” Rõ ràng anh ta chẳng hiểu được thông điệp của tôi vì anh ta đang bắt đầu tiến lại gần.
“Ê Tas,” anh ta nói với em họ tôi. “Bạn mới của em là ai thế này?”
“Một người hoàn toàn ngoài tầm với của anh,” Tasmin đáp lại. Điện thoại của nó báo hiệu có tin nhắn mới nên nó kéo Clover sang một bên để cùng đọc.
Niall lập tức quay ra phía tôi. “Anh là Niall,” anh ta nói và nở một nụ cười mà tôi đoán rằng anh ta nghĩ mình có thể dùng nó để tán đổ mọi cô gái.
“Em không có hứng thú nói chuyện với anh.”
Trong một khoảnh khắc, mặt anh ta lộ vẻ tổn thương và tôi suýt nữa thì hối hận vì câu trả lời thô lỗ của mình. Rồi tôi nhớ lại những gì mình thấy hôm qua và hôm nay - ba cô gái chỉ trong vẻn vẹn chưa đầy hai mươi tư giờ và anh ta còn phá rối một nghệ sĩ đường phố lương thiện. Rõ ràng anh ta chẳng phải một người tốt đẹp.
“Vậy là em ở cùng Tasmin à?” anh ta hỏi.
Tôi gật đầu rồi nhìn đi hướng khác, hy vọng anh ta sẽ bỏ đi.
“Anh thấy em nhìn anh,” anh ta nói.
“Không hề.”
“Em đã làm vậy đấy. Hôm qua lúc ở trong vườn, rồi hôm nay lúc ở gần quầy xúc xích, và nếu anh không nhầm thì thậm chí em còn lén nhìn anh từ sau rèm cửa phòng Tasmin.”
Tôi không thể tin nổi. Anh ta thật táo tợn. “Anh đang mơ đấy à. Em không hề lén nhìn anh. Em nói cho anh biết nhé, lúc đó em chỉ vừa tới Bath và đang nhìn qua cửa sổ để xem mình đang ở đâu thôi.”
Niall đặt tay lên ngực mình. “Và rồi em đã thấy anh.”
“Chỉ là tình cờ thôi, em cam đoan.”
“Thế em từ đâu tới?”
“London. Nhưng đó không phải chuyện của anh. Và nhân tiện đây, em đã thấy anh đi với ba cô gái khác nhau, hai người hôm qua và một người hôm nay. Họ có biết sự thật ấy không nhỉ?”
Niall nhướng mày lên. “Sao cơ?”
“Ba cô gái trong hai ngày?” tôi nhắc lại.
“Ờm... không phải chuyện của em,” anh ta nói, nhưng đôi mắt sáng lên như thể rất thích thú với cuộc trò chuyện này. “Vậy là em đ ã theo dõi anh sao?”
“Em tuyệt đối không theo dõi anh. Em nói rồi, chẳng qua đúng lúc đó em đang nhìn ra ngoài cửa sổ thôi.”
“À, nhưng có thể định mệnh đã khiến em nhìn đúng lúc anh đi qua.”
“Hừm hừm,” tôi nói và ước rằng mình có thể nghĩ ra một câu trả lời nào đó thâm sâu hơn.
“Vậy em là bạn của Tasmin à? Trông em chẳng giống đám bạn của nó chút nào.”
Anh ta bắt đầu làm tôi bực mình. “Vậy bình thường đám bạn của nó trông thế nào?” tôi hỏi.
“Lộng lẫy hơn.”
Vừa thích xúc phạm người khác vừa tự cao tự đại , tôi nghĩ. Tên này quả là chẳng phải tay vừa. “Ồ, anh cần đi gội đầu đó,” tôi mỉa mai.
Niall tỏ ra sốc. “Ôi, hôm nay em ăn nhầm cái gì à?”
“Anh vừa mới xúc phạm em khi nói rằng bạn của Tasmin lộng lẫy hơn còn gì?”
“Anh đâu có chê em. Tas trát một đống đồ trang điểm trên mặt và tóc thì mười mươi là tóc nối, còn Clover lại trông như một bà hoàng trong phong cách vintage. Em khác cả hai người bọn họ.”
“Thật sự em không quan tâm anh nghĩ gì đâu,” tôi phớt lờ.
Niall thở dài. Tôi có cảm giác mình cũng đang bắt đầu làm anh ta bực mình. Tốt, tôi nghĩ. Đám con trai đẹp m ã nh ư hắn luôn cho rằng họ chỉ cần nhìn bọn con gái một cái là bọn nó sẽ đổ rạp luôn. Ồ, không phải m ình.”
Anh ta xọc bàn tay trái vào tóc. “Ừ thì ít nhất anh có thể làm gì đó với mái tóc cần được gội của mình, còn em thì chẳng thay đổi được hình ảnh của mình đâu.”
“Anh thật thô lỗ.”
“Cũng có khác gì em khi bảo anh cần gội đầu đâu. Thực ra anh vừa mới từ phòng tập về. Tóc anh vẫn còn bết vì vừa tắm gội ở đó, vậy thôi.”
“Anh muốn nói gì thì nói. Nhưng tiện đây em nói luôn, phá đám một người đang hát như vậy cũng chẳng đẹp chút nào.”
Mắt Niall nhíu lại và tôi có cảm giác như mình vừa chạm nọc anh ta. “Em không biết được tất cả câu chuyện đằng sau đó,” anh ta nói. “Anh đoán là hành động ấy có vẻ bẩn tính nhưng giữa bọn anh là một câu chuyện dài.”
“Như thế nào? Kể em xem? Em muốn biết tại sao anh lại làm người ta chạy mất dép, rồi hôn hít những ba cô gái trong chưa đầy hai mươi tư tiếng, và rồi xúc phạm em.”
Niall thở dài. “Anh không hôn ba người... ờm... chỉ là hai. Nghe này. Anh chỉ muốn đến và bắt chuyện một cách thân thiện thôi. Rõ ràng đây không phải là ý hay. OK, bỏ qua đi. Anh đi bây giờ đây.”
“Em cũng thế,” tôi nói.
Niall quay đi, rồi lại quay lại. “Có một điều anh muốn nói trước khi đi, Quý Cô Phán Xét ạ. Những gì em thấy không phải lúc nào cũng chính là những gì đang thực sự xảy ra đâu.”
“Ý anh là sao?”
“Đừng phán xét trước khi em nhìn nhận được hết sự việc.”
“Ý anh là những gì mà em đã thấy tận mắt đó sao?
Nét bực tức thoáng hiện trên gương mặt Niall. “Thôi anh bỏ cuộc. Rõ ràng em là một trong những cô bé ngạo mạn, luôn cho rằng mình biết hết mọi điều.”
“Và rõ ràng anh là một trong những gã trai tự cao tự đại, thiếu nhạy cảm và bẩn tính.”
Tôi bỗng nhận ra Tasmin và Clover đã xong việc với chiếc điện thoại và đang theo dõi cuộc đấu khẩu giữa hai chúng tôi.
“Ố ồ, yêu từ cái nhìn đầu tiên đây mà,” Tasmin ghẹo.
“Đừng có mà mơ,” Niall và tôi đồng thanh.
Tôi quay ngoắt rồi bước đi. Tôi không thể chịu đựng thêm một giây phút nào với anh ta nữa. Anh ta thật đáng ghét. Clover và Tasmin chạy đuổi theo khi tôi băng qua vỉa hè. Tôi chưa từng có một cuộc nói chuyện khủng khiếp như vậy với bất cứ ai, và nó làm tôi tức điên.
“Này, chậm lại đi,” Clover nói. “Tasmin chỉ đùa thôi, cả Niall cũng vậy.”
“Anh ta là tên khốn,” tôi gắt gỏng.
“Vậy nên đừng bực mình vì anh ta,” Tasmin nói. “Anh ta thích chọc ghẹo con gái. Anh ta nghĩ như vậy là hay lắm. Đừng phản ứng lại. Vì đó là điều anh ta muốn mà.”
Tôi gật đầu. Tôi cảm thấy khó chịu với anh ta và khó chịu với chính mình khi đã để lộ cảm xúc bản thân. Có một lý do cho việc mình th ường sống khép kín đó là người khác càng ít hiểu nội tâm của m ình thì họ càng ít có c ơ hội hà hiếp m ình hơn, tôi nghĩ .
Clover khoác một bên tay tôi còn Tasmin khoác lấy bên kia. “Thôi nào, về nhà nghe nhạc đi. Không phải tất cả bọn con trai đều như Niall đâu, chị Paige à. Thực ra ở Bath có một số người rất tốt là đằng khác.”
“Và tình cờ là chúng tớ quen hầu hết bọn họ đấy,” Clover động viên.
Bọn nó đang làm tất cả để tôi cảm thấy vui hơn nhưng muộn mất rồi. Tôi cảm thấy chống chếnh và bất an. Mặc dù có một việc mình đ ã biết chắc chắn, tôi tự nhủ, đó là m ình sẽ tránh xa Niall Peterson chừng nào mình còn ở Bath.
Sau đó, Tasmin đến nhà Clover chơi. Không muốn làm phiền bọn nó thêm hay trở thành Quý Cô Đeo Bám nên tôi về nhà và lên phòng. Tôi trông thấy chiếc CD Những ca khúc dành tặng Sarah vẫn nằm ở chỗ Tasmin để trên kệ tủ. Tôi cho nó vào máy nghe và nằm xuống nghe nhạc.
Thi thoảng, trên một con phố đông, tôi thấy một bóng dáng giống bạn.
Tôi muốn gọi to lên “Này, xin chào,” mặc dù tôi biết đó không thể là bạn.
Bạn thật xa xôi, người bạn đáng yêu của tôi, khoảng cách giữa chúng ta chẳng bao giờ ngắn lại.
Allegra. Nó giờ đã trở thành người bạn xa xôi của tôi. Lời bài hát làm nước mắt tôi dâng trào.