Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 728 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Vào một buổi tối của tuần thứ tư tôi học ở Queensmead, tôi trở về nhà dì Karen và theo thói quen, bò lên phòng Tasmin. Con bé đã vào khu trung tâm để xem một bộ phim hài lãng mạn mới được công chiếu nên cả phòng ngủ là của tôi.

Tôi quyết định sẽ đưa dự án tranh chân dung mà tôi đã thực hiện ở London lên một bước cao hơn, biến những khuôn mặt đó thành mặt nạ. Tôi lên mạng tìm kiếm những chiếc mặt nạ và hoàn toàn bị ngập chìm trong chúng khoảng một giờ đồng hồ, những hình ảnh từ khắp nơi trên thế giới phủ kín cả màn hình. Tôi tìm thấy những chiếc mặt nạ cổ khoảng chín nghìn năm tuổi, những chiếc mặt nạ của rất nhiều đất nước, một số trông khá kỳ cục, một số khác lại rất đẹp. Tôi rất thích mấy chiếc mặt nạ ở Venice mà tôi đã thấy khi đi cùng bố mẹ tới lễ hội hóa trang cách đây vài năm. Tôi vẽ mấy bức phác thảo và đang định Skype với Allegra thì thấy nó nhắn tin bảo rằng nó sắp đi xem chính bộ phim mà Tasmin và Clover đang đi xem và nó sẽ gọi điện cho tôi sau.

Tôi nằm xuống giường và chăm chăm nhìn trần nhà một lúc nhưng tất cả những tức giận dồn nén bấy lâu lại ùa về. Tại sao những việc này lại xảy đến với gia đình tôi kia chứ? Khi nào thì gia đình tôi mới có chỗ ở mới đây? Đến khi nào thì tôi mới hòa nhập được với trường mới? Bố mẹ sẽ ổn chứ? Tôi không thể nào nằm yên được. May mắn là vừa đúng lúc đó mẹ gọi tôi xuống ăn tối.

Tôi xuống dưới nhà và đập vào mắt tôi là một bãi chiến trường, cảnh vẫn thường diễn ra trong các bữa ăn ở nhà dì Karen. Chúng khác xa những bữa tối yên bình mà tôi có với mẹ hồi ở Richmond, cái thời mà bố thường về nhà muộn vào hầu hết các buổi tối trong tuần. Mẹ luôn ăn món gì đó ít mỡ. Mẹ không ăn tinh bột sau bữa trưa nên các món bày ra thường là gà hoặc cá nướng và xa lát hoặc rau luộc. Tôi cũng thỉnh thoảng ăn như mẹ, hoặc ăn pasta.

Còn ở nhà dì Karen thì luôn luôn có một cái nồi to chứa một thứ gì đó như gà hầm với rau hoặc ớt, hoặc pasta bỏ lò. Chiếc nồi luôn được đặt ở giữa bàn rồi được múc ra từng bát một, sau đó ăn với khoai tây bỏ lò hay cơm cùng phô mai nghiền và những ổ bánh mì ngũ cốc bự chảng. Tôi để ý thấy mẹ đã dần dà bỏ luôn thói quen không ăn tinh bột và cũng ăn cơm hay khoai tây như mọi người. Joe, Jake và Simon đang thi nhau nói để gây sự chú ý của mẹ chúng nó, đặc biệt là Jake, nó luôn cao giọng ở cuối mỗi câu để át tiếng các em.

Tasmin thường không có mặt trong những bữa ăn, nếu có thì nó cũng ăn vội vàng rồi chạy biến đi để gặp Clover hay mấy đứa bạn. Tôi nghĩ nếu mình làm như vậy, thể nào cũng bị xem là bất lịch sự. Chú Mike thích bật nhạc country blues trong lúc ăn và có vẻ tiếng chí chóe của bọn trẻ không thể vang đến tai chú. Bố thì vẫn vắng mặt trong những dịp tụ họp gia đình như thế này, nói rằng bố thích ăn muộn hơn một chút. Tôi biết bố cũng không thể chịu được tiếng ồn. Tôi thường bắt gặp mẹ đang nhìn mình từ phía bên kia bàn ăn. Khi ấy, mẹ sẽ cười đồng cảm với tôi. Mẹ biết tôi cũng cảm thấy khó thích nghi.

Sau bữa tối tôi luôn ở lại dọn dẹp. Tôi không muốn để dì Karen và chú Mike nghĩ tôi có ăn mà không có làm. Bọn con trai cũng phụ giúp tôi một tay. Dì Karen đã dạy bọn nó rất giỏi và khi những người lớn mang cà phê ra phòng khách ngồi xem thời sự, Joe và Jake sẽ xếp hết bát đĩa vào máy rửa chén rồi nhanh chóng chạy biến đi chơi game trên máy tính. Tôi sẽ lau chùi và đem rác ra ngoài để sáng hôm sau người dọn vệ sinh chở đi.

Khi ra đến ngoài đường, tôi thấy Niall cũng đang đi đổ rác. Tôi định quay lại nhưng đã quá muộn, anh ta chắc chắn đã nhìn thấy tôi. Tôi cố nghĩ ra điều gì đó hay ho để nói về mấy cái thùng rác nhưng anh ta đã quay đi trước khi tôi kịp mở miệng. Tôi biết là anh ta thấy tôi rõ như tôi thấy anh ta vậy. Mình hẳn đã làm anh ta rất khó chịu khi nói chuyện với anh ta ngoài vườn lần trước nhưng ít ra thì anh ta cũng nên chào một tiếng chứ nhỉ, tôi nghĩ khi quay vào trong nhà, nơi đã trở nên ồn ào hơn cả lúc trước.

Ti vi đang bật ở phòng khách, chú Mike đã quay lại bếp và đang ngồi đệm guitar theo một bản nhạc phim, còn dì Karen thì đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại, hay đúng hơn là đang hét lên để át đi mọi tiếng ồn. Tôi vừa chịu cảnh ấy vừa ngồi xem ti vi nhưng mấy đứa em tôi lại muốn xem hoạt hình, và chẳng mấy chốc tôi đã thấy chán ốm cả lên. Thêm vào đó, làm sao tập trung được khi có mẹ và dì Karen buôn chuyện bên cạnh, Simon thì đang chơi một trò nào đó rất ồn ào và khó chịu trên cái máy PlayStation. Tôi không thể trách bố khi ông hiếm khi có mặt ở nhà những lúc này. Tôi trở lại phòng để đọc sách. Một ngày nào đó mình sẽ có cuộc sống riêng của mình , tôi tự nhủ. Tôi đã lập kế hoạch. Lấy bằng GCSE, học A-level, dự thi đại học ở London, quay lại thành phố thân thuộc, trọ cùng căn hộ với Allegra và có khoảng không gian riêng.

Khi quay lại phòng, tôi quyết định dọn dẹp nửa phòng của mình. Tôi không dám đụng vào thứ gì của Tasmin mặc dù thói quen vứt đồ lung tung và chẳng bao giờ chịu đóng ngăn tủ của nó làm tôi rõ bực mình. Dù gì thì đây vẫn là phòng của nó, nó có thể làm bất cứ điều gì nó muốn, tôi tự nhắc mình. Tôi tìm iPod, đeo tai nghe vào rồi nhấn nút play trong lúc xếp đống sách lại thành một chồng. Bản nhạc đầu tiên bắt đầu. Tuyệt, tôi nghĩ khi ngôi nhà của dì Karen và những tiếng ồn của nó như tan biến hết, thế chỗ là một bản nhạc ballad được đệm bằng piano. Đây là một trong những bài yêu thích của tôi.

Chỉ có một mình nhưng lại có quá nhiều tiếng nói trong tâm trí

bị tách rời khỏi cuộc sống cũ, một nửa hồn tôi đã chết rồi

tôi lạc trong mơ, tôi lạc trong màn sương mù mịt,

kiếm tìm tình yêu, kiếm tìm lối thoát

đâu rồi cuộc sống mà tôi từng biết?

những căn phòng đầy nắng

và ngập tràn hy vọng, tất cả đã xa...

ký ức trong tôi về những gì đã qua giờ chìm sâu dưới lớp lớp tơ nhện.

Giọng hát nhường chỗ cho tiếng piano. Cả ca khúc rất buồn, đầy bi thương và mong nhớ. Cũng như đa phần những bài khác, ca khúc này thực sự nói lên tâm trạng của tôi. Ca từ của nó lột tả chính xác những gì tôi trải qua. Mỗi bài hát trong chiếc CD này đều thể hiện những cung bậc cảm xúc khác nhau nhưng chủ yếu là nói về một người nào đó đang tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm chính bản thân mình. Tôi có thể đồng cảm với tất cả những điều đó.

Trong những tuần qua, càng nghe những bài hát này, tôi càng nghĩ rằng người làm ra chiếc đĩa hẳn đã muốn kể một câu chuyện bằng âm nhạc. Những diễn tiến của một câu chuyện tình, đầu tiên là giai đoạn cô đơn, rồi lúc cảm nắng người kia, một cô gái nổi bật giữa đám đông, một người đặc biệt, hy vọng, mơ ước về tương lai. Những bài hát cuối cùng ngập tràn hy vọng, mong muốn bắt đầu mối quan hệ với người tri kỷ ấy. Điều gì xảy ra sau đó? Anh đã tìm được người con gái đó chưa? Và em có thể tìm được anh không? Tôi tự hỏi khi bỏ tai nghe ra, với lấy cái hộp đĩa đang để cạnh giường và xem xét bìa đĩa.

Chắc chắn là nó được làm bằng tay, và sau khi quan sát một lúc, tôi có thể biết nó đã được làm ra như thế nào. Nó được ghép bởi hai, hoặc ba trang báo tách ra từ một quyển tạp chí. Tôi nhìn kỹ hơn. Hai trang. Trang bên trên được xé ra thành từng dải nhỏ rồi dán dọc theo chiều ngang của tờ bên dưới, mỗi dải cách nhau vài xăng ti mét để người xem có thể nhìn ra hình ảnh trên trang báo bên dưới, tựa như nhìn qua các song sắt vậy. Trang báo bên trên có bức tranh một cô gái với bốn gam màu: đỏ, đen, nâu và màu da người. Phía góc trên bên phải là hình ảnh một khuôn mặt quay nghiêng đang ngửa lên với một bên mắt được trang điểm khá đậm. Khuôn mặt có tỉ lệ khá lớn so với thân hình được vẽ ở góc dưới bên phải. Tôi lờ mờ trông thấy một chiếc váy đỏ và đôi giày cao gót màu xanh lá.

Càng chăm chú nhìn bức hình tôi càng thấy mọi thứ rõ hơn. Thân hình cô gái buông thõng về phía góc dưới bên phải. Ở giữa là một vết đen có thể tượng trưng cho mái tóc nhưng nhìn kỹ thì hóa ra là một nốt nhạc. Tôi tập trung nhìn vào hình ảnh ở trang báo bên dưới lộ ra qua những khoảng trống giữa các mẩu báo bên trên. Đó là một bức ảnh với những gam màu nâu và xanh dương, còn khó nắm bắt hơn cả bức tranh cô gái. Phía bên phải, tôi có thể thấy đầu của một chàng trai chụp từ trên cao xuống. Tóc nâu, một bên lông mày, chiếc mũi, phía bên trái là một bên hông và chân mặc quần bò. Ở giữa, tay chàng trai đang ôm một... đó là gì nhỉ? Có thể là một cây guitar? Tôi xem lại lần nữa thì thấy hai trang báo được lồng vào nhau để cho đầu của chàng trai xuất hiện trong tâm trí cô gái. Thông minh thật, tôi nghĩ trong lúc lật chiếc hộp đĩa lại.

Đằng sau là một bức ảnh đen trắng. Tôi đã xem qua nó lúc ở cửa hàng từ thiện nhưng từ hôm đó tới giờ vẫn chưa xem kỹ lần nào. Trên tấm hình là một chàng trai ngồi bên cửa sổ, mắt hướng về ngôi nhà ở phía đối diện - một ngôi nhà lát gạch đỏ chứ không phái loại đá nổi tiếng ở Bath. Phía trên là bầu trời xanh. Tôi nheo mắt lại để nhìn cho rõ khuôn mặt chàng trai nhưng không thể nhìn ra nét nào với nét nào. Bức ảnh chụp ngược sáng nên chỉ thấy bóng chàng trai in lên của sổ, những tòa nhà và bầu tròi đằng sau lưng. Tôi cũng không thể thấy được anh đang nhìn vào ống kính hay nhìn đi nơi khác. Tôi cực kỳ tò mò. Anh chàng này là ai? Tôi rất muốn tìm thấy anh. Nói chuyện với anh. Tìm hiểu câu chuyện đằng sau chiếc đĩa. Tại sao anh lại làm ra chiếc CD này để cuối cùng nó nằm trong một mớ hỗn độn ở cửa hàng từ thiện. Tôi bật dậy tìm hộp bút. Khi tìm thấy rồi, tôi liền lôi chiếc kính lúp ra. Vừa mới quay lại chỗ cũ để dùng kính lúp săm soi bức hình thì Tasmin và Clover bước vào.

Clover đến ngồi bên tôi và tôi có thể đánh hơi được nó vừa uống rượu. “Cậu đang làm gì thế?”

Tasmin ngồi trên giường của nó, đối diện với Clover và tôi rồi nhìn chiếc hộp đĩa trên tay tôi. “Chị vừa nghe nhạc?”

Clover lấy chiếc hộp đĩa từ tay tôi. “Cái gì vậy?”

“Chiếc CD mà dì Karen mua cho tớ ở một cửa hàng từ thiện gần đây.”

“A, em nhớ là có một vài bài khá được,” Tasmin nói.

“Ừ, hay lắm, mặc dù chị không biết các bài hát trong đĩa,” tôi đáp lại. “Nhìn cái hộp đĩa thì có vẻ đây là một đĩa tuyển tập tự làm.” Tôi không nói về việc chiếc đĩa này đã tác động tới mình như thế nào để đề phòng bọn nó hỏi tại sao tôi lại thấy mình trong những bài hát đó. Tôi sẽ cảm thấy rất chống chếnh nếu để lộ ra mình đang mất phương hướng như thế nào vào lúc này.

Clover xem xét cái hộp đĩa rồi mở nó ra. “Có một danh sách các bài hát và ban nhạc ở mặt trong.”

Tasmin nhô người ra trước. “Xem cái nào.”

Nó đứng lên rồi vớ lấy chiếc CD từ Clover và nghiên cứu cẩn thận danh sách bài hát. Tôi cũng ngửi thấy mùi rượu tù người Tasmin nhưng không nói năng gì vì ngại bọn nó sẽ nghĩ là tôi thích xen vào chuyện người khác. “Em biết một số ban nhạc trong này, thực ra là hầu hết thì đúng hơn. Bọn họ đều là người vùng này.”

Người vùng này? Tôi nghĩ . Vậy anh chàng làm ra chiếc CD này chắc cũng thế.

“Thử nghe xem nào,” Clover nói.

Tôi không nói ra chuyện mình có tất cả các bài hát ở trong iPod vì đó là nơi để tôi tạm lánh khỏi thế giới và tôi không muốn đề cập tới chuyện này. Nhưng rồi Tasmin lấy chiếc CD ra khỏi hộp, bỏ vào trong máy nghe đĩa và bật nó lên. Tiếng nhạc vang lên. Cả bọn ngả người ra, Clover ở trên giường tôi nên hai đứa tôi nằm trở đầu đuôi còn Tasmin thì nằm xoài trên giường nó.

Vậy là thế giới của em tan vỡ, mây đen che phủ cả bầu trời,

Và em sống ẩn mình trong bóng tối, đầy buồn đau, nghi hoặc và sợ hãi

Nhưng bên trong em chứa đựng một tia sáng, nó sẽ càng sáng hơn khi em hiểu được

Hạnh phúc chẳng được tặng ban, mà là thứ ta phải tự vun đắp

Hãy nhìn quanh em, tìm một người giữa vô vàn người ngoài đó

Và cho dù em chưa từng gặp mặt, em sẽ vẫn có thể gọi tên người ấy.

“Đoạn đầu có vẻ u buồn nhỉ,” Tasmin nói khi bài hát kết thúc và nó lấy đĩa ra. Tôi lại không nghĩ vậy. Tôi rất thích phần lời và cái ý nghĩa rằng ở đâu đó có người sẽ có thể giải cứu tôi ra khỏi khoảng tối này.

Clover lại nhấc cái hộp đĩa lên. “Tớ biết ban nhạc này,” nó nói. “Tên ban nhạc là Overheated. Ban nhạc này ở Bristol. Tớ đã từng đi nghe họ chơi rồi. Vài ban nhạc khác có bài trong đĩa thì lại ở ngay Bath.”

“Cậu có nghĩ người làm ra chiếc đĩa này cũng sống ở Bath luôn không?” tôi hỏi.

“Có thể, hoặc nếu không thì người đó cũng chỉ sống quanh quẩn gần đây thôi,” Tasmin nói. Nó lấy lại chiếc hộp đĩa rồi nhìn vào mặt sau của cái hộp. “Mấy ngôi nhà trong ảnh này không giống nhà ở Bath - nhưng biết đâu đấy. Những ngôi nhà mới xây ở đây cũng nhiều như những ngôi nhà cổ vậy. Chị có nghĩ anh chàng trong tấm hình này chính là anh ta không, người làm cái đĩa này ấy?”

“Chị cũng đang nghĩ thế đây,” tôi nói.

Tasmin nhặt cái kính lúp của tôi lên, và cũng giống như tôi, nó săm soi tỉ mỉ cái hộp đĩa, rồi đến lượt Clover cũng làm vậy.

“Một bí ẩn,” Clover nói khi nheo mắt lại để cố nhìn ra gương mặt của chàng trai.

“Một anh chàng bí ẩn,” Tasmin nói. “Mình thích những điều bí ẩn.”

“Tớ biết chuyện này nghe có vẻ dở hơi,” tôi nói, “nhưng tớ muốn thử tìm anh ta.”

Clover và Tasmin nhìn nhau và rồi Tasmin gật đầu.

“Sẽ hay ho đấy,” nó nói.

“Được, tớ tham gia,” Clover đáp.

Cuộc truy tìm Anh Chàng Bí Ẩn bắt đầu, tôi thầm nghĩ . Tuyệt vời.

« Lùi
Tiến »