Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 733 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

“Bố mẹ có tin mới đây,” bố nói trên bàn ăn sáng. Hôm đó là thứ Sáu, ngày 10 tháng Năm và gia đình tôi đã ở Bath được năm tuần. “Bố nghĩ chúng ta đã tìm được một căn hộ.” Tôi vẫn biết đây là một khả năng có thể diễn ra nhưng không muốn đặt hy vọng quá nhiều vào đó. Tôi biết bố đã đi lùng tìm một căn hộ cho thuê ở quanh đây từ khi gia đình tôi chuyển tới Bath, nhưng không gặp may vì tất cả những chỗ môi giới bất động sản đều muốn có thông tin chi tiết về tài khoản ngân hàng và thu nhập, những thứ mà bố không thể cung cấp cho họ được nữa.

Mẹ kể bố đã cảm thấy tuyệt vọng suốt một thời gian cho tới khi gặp được một người bạn cũ của chú Mike, người đã đưa ra một giải pháp. Chú ấy có một căn hộ cho thuê ở phía Nam của Bath và người thuê nhà chú chuẩn bị rời đi. Chú Mike đã kể qua cho bạn chú về chuyện của gia đình tôi và đảm bảo rằng chúng tôi sẽ luôn trả tiền nhà đồng thời chú Mike cũng đứng ra bảo lãnh. Bạn chú đã đồng ý cho gia đình tôi ở trong ba tháng và sẽ kéo dài hợp đồng nếu trong ba tháng đó không xảy ra vấn đề gì.

Bố quay về phía tôi. “Thế con có muốn đến đó xem vào sáng mai không? Bố có thể đi lấy chìa khóa luôn hôm nay.”

Tôi liếc qua phía Tasmin, nó đang lắc đầu khe khẽ như thể muốn nói “Không”. Nó không nói được vì miệng đang ngậm đầy Coco Pops. Bọn tôi đã có kế hoạch đi gặp Clover và tới lễ hội âm nhạc ở phố Walcot. Tôi rất mong chờ sự kiện này nhưng cũng không muốn làm bố buồn. Bố trông có vẻ khá hơn nhiều so với mấy tuần gần đây và dường như ông cũng đã lấy lại được chút phong độ cũ.

“Vâng, tất nhiên là con muốn rồi,” tôi đáp và cố né ánh nhìn giận dữ của Tasmin khi nghe câu trả lời của tôi. Tôi muốn đi tới lễ hội nhưng cũng muốn tới xem nơi gia đình tôi sẽ sống. “Sau đó con sẽ đi ra khu trung tâm nếu bố mẹ không phiền.”

“Tất nhiên là được rồi. Sẽ không lâu đâu. Bố mẹ chỉ muốn chỉ cho con biết chỗ thôi,” mẹ nói. “Bố mẹ đã xem qua và ừm, nó không giống như nhà cũ ở Richmond nhưng chúng ta sẽ lại có không gian riêng của mình.

Tất cả mọi người đều sẽ vui vì tin này, tôi nghĩ khi nhìn quanh bếp, lúc này đã trở thành một bãi rác với tàn dư của chín con người đang ăn sáng.

“Cảm ơn ông trời,” Tasmin nói như thể đọc được ý nghĩ của tôi. “Em không có ý xấu đâu nhé.”

“Chị biết mà,” tôi nói khi lấy một chút sữa chua mâm xôi cho mình.

Sáng thứ Bảy, bố đưa tôi đi xem nhà mới. Đó là một cán hộ ở tầng một của một ngôi nhà liền kề bốn tầng xây từ thời Hanover, tọa lạc trên một quảng trường nhỏ nằm ở phía bên kia của Bath. Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng bếp kiêm phòng ăn, một phòng tắm và một phòng khách trang nhã với những ô cửa sổ lớn nhìn xuống quảng trường. Ở đây không có mấy đồ đạc và bài trí cũng không có gì đặc biệt, còn màu sơn thì thuộc tông trung tính. Căn hộ lát sàn gỗ, trần nhà khá cao và những ô cửa sổ mang ánh sáng tràn ngập vào căn nhà.

“Con nghĩ sao?” mẹ hỏi trong lúc chúng tôi ghé qua từng phòng.

Tôi trả lời bằng cách ôm lấy mẹ. Gia đình tôi đã từng ở những khách sạn tốt nhất thế giới, có một ngôi nhà rộng lớn tuyệt vời ở Richmond, nhưng căn hộ nhỏ này và căn phòng ngủ bé xíu của tôi làm tôi có cảm giác như mình đang ở đỉnh cao của sự sang trọng vậy. Tôi rất thích nó.

“Và mẹ có nghĩ là chúng ta có thể lấy về bộ chăn ga ở kho không?” tôi hỏi.

“Được quá ấy chứ,” bố nói. “Bố không nghĩ là bố có thể ngủ thêm một đêm với mấy cái gối lồi lõm đó.”

Mẹ bật cười. “Em nghĩ mình có thể đem vài thứ về đây, anh nhỉ?” mẹ hỏi.

“Chắc chắn rồi,” bố nói. Bố đi tới chỗ cửa sổ phòng khách, nhìn ra ngoài. “Và tình thế này sẽ không kéo dài mãi mãi... nhưng tạm thời thế này là ổn rồi. Cực ổn là đằng khác.”

Tôi đến đứng cạnh và quàng tay lên eo bố.

“Và bố con có một ý tưởng kinh doanh, phải vậy không anh Patrick?” mẹ nói.

Bố gật đầu. “Anh chưa muốn nói nhiều về nó, Louise. Kẻo nói trước bước không qua. Vẫn còn quá sớm. Quá sớm.”

“Con chắc chắn là nó sẽ rất tuyệt vời,” tôi nói.

Bố cười rạng rỡ. “Bố thực sự nghĩ như vậy. Hãy cứ chờ mà xem, nhóc con. Rồi cả thành phố này sẽ biết tiếng ông Lord.”

Đã lâu lắm rồi tôi không thấy bố mẹ vui vẻ như vậy.

Sau khi xem nhà, tôi ra khu trung tâm để gặp em họ mình. Thời tiết đẹp đã hút hồn các du khách và đường phố chật kín những người đang tận hưởng khí trời. Mặc dù tôi mới tới Bath ít lâu nhưng tôi đã dần quen với thành phố này và có thể dễ dàng tìm đường tới điểm hẹn.

Tasmin và Clover đã ở đó, đứng bên ngoài cửa hàng thực phẩm chế biến sẵn với một nhóm con trai, tôi có thể nhận ra một vài đứa ở trường. Aiden, Ed, Chas (bạn trai của Clover) và Stu (bạn trai cũ của Tasmin). Bọn chúng ai cũng thân thiện chào hỏi tôi. Tôi nhận ra Luke đang để ý tôi nhưng đó không phải là mẫu người tôi thích, cả đám còn lại cũng vậy. Tôi chỉ có một chàng trai duy nhất và đó là Alex Taylor. Từ khi Allegra nói rằng anh sắp đến Bath, tôi không thể nào ngừng nghĩ tới anh được.

Trong lúc cả lũ buôn chuyện, tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc vọng lại từ bãi đỗ xe ở lưng chừng con dốc, đối diện nơi có một đám đông đang đứng trước sân khấu. Những người khác thì xếp hàng trước các quầy ăn trên vỉa hè của con dốc. Mùi hành tây chiên, thịt hun khói và hăm bơ gơ tràn ngập không khí.

Bọn tôi bắt đầu đi về phía đám đông ở bãi đỗ xe và tôi kể cho Tasmin và Clover nghe về căn hộ mới.

“Gia đình tớ sẽ chuyển đi trong mấy tuần nữa thôi,” tôi nói.

“Vui quá,” Tasmin nói. “Em sắp có lại phòng mình rồi.”

“Đừng để ý tới nó,” Clover nói và siết lấy cánh tay tôi.

“Tớ chả để ý đâu mà. Ý tớ là tớ cũng sắp có lại không gian riêng của mình. Vậy nên niềm vui nhân đôi.”

“Nhớ mời bọn tớ đến đấy nhé,” Clover nói.

“Bọn em sẽ ngủ lại qua đêm. Coi như là tiệc ngủ tân gia,” Tasmin đế thêm.

Tôi bật cười. Bọn tôi sắp lấy lại được không gian riêng của mình vậy mà nó còn muốn tới ngủ chung với tôi thêm lần nữa, nhưng tôi sẽ coi đó là một niềm khích lệ. Nó muốn giữ tình bạn này.

Ngay khi chúng tôi tìm được chỗ đứng gần bức tường phía cuối bãi đỗ xe, Tasmin bắt đầu đảo mắt nhìn quanh đám đông. Nhìn sang bên trái, tôi bắt gặp Niall đang đứng cách sân khấu một quãng. Các cô gái đang vây quanh anh ta và tay anh ta quàng lên vai một cô trong số họ. Anh ta nhìn ra phía nhóm chúng tôi và khi thấy tôi, anh ta vẫy chào rồi giơ ngón trỏ lên ra hiệu cho tôi hãy chờ anh ta một lát. Anh ta cúi người xuống để lấy thứ gì đó trong chiếc túi dưới chân. Một cái túi đồ tạp hóa chật ních những món đồ. Anh ta lôi ra một thứ, giơ nó lên, chỉ vào nó rồi lại chỉ vào mình. Trong tay anh ta là một lọ Marmite. Đầu tiên anh ta nhìn vào chiếc lọ với điệu cười toe toét rồi chuyển sang biểu cảm ghê tởm giống như đang ọe. Tôi hiểu luôn. Marmite là thứ hoặc là rất yêu thích hoặc là rất ghét.

Tôi cười, rồi cũng làm vẻ mặt nôn ọe với anh ta khiến anh ta gật đầu cười sảng khoái. Thật là mặt dày mà , tôi nghĩ, tán tỉnh tôi trong khi anh ta đang đi với người khác. Cô gái đi cùng nhìn anh ta đầy thắc mắc, anh ta để lại chiếc lọ vào túi rồi làm một vài động tác như thể đang giải thích trò đùa cho cô. Cô gái nhìn qua phía tôi rồi quay lưng đi. Tôi cũng quay đi và lướt mắt nhìn qua đám đông.

“Đang tìm ai đó à?” Stu hỏi.

“Đại loại vậy,” tôi trả lời.

“Một anh chàng bí ẩn,” Tasmin nói. “Người đã làm ra một đĩa nhạc và Paige muốn biết anh ta là ai.”

“Một đĩa nhạc? Có vẻ cổ điển phết nhỉ. Em có mang nó theo không?” Stu hỏi.

Tôi lắc đầu. “Em để nó ở nhà rồi nhưng chắc chắn người làm ra chiếc đĩa sống đâu đó gần đây vì tất cả các bài hát trong đó đều là của những ban nhạc trong vùng.”

“Và bọn em biết một trong những ban đó sẽ biểu diễn hôm nay. Là Black Pearl,” Clover thêm vào. “Họ sẽ chơi trong một giờ nữa thôi.”

Tôi tự nhắc nhở mình phải luôn đem cái CD đó theo người trong khi cả nhóm chúng tôi lắng nghe ban nhạc đang biểu diễn trên sân khấu và tôi tiếp tục quét mắt qua đám đông. Sau chừng mười phút thì ban nhạc ấy cũng kết thúc tiết mục của mình và một anh chàng khoảng mười chín tuổi bước lên chơi guitar. Ngay khi anh bắt đầu cất tiếng, tôi liền nhận ra giọng hát đó. Anh chính là ca sĩ đã hát bài đầu tiên trong chiếc đĩa, một bản nhạc ballad.

“Anh có biết anh ta không?” tôi hỏi thầm Stu.

“Callum Casey,” Stu nói. “Từng học ở trường bọn anh.”

Tôi tiếp tục nghe và tiến về phía trước để nghe rõ hơn. Anh không hát bài hát trong CD mà biểu diễn một bài khác với giai điệu tương tự. Tôi cũng thích cả vẻ ngoài của anh. Anh không phải kiểu người đẹp trai nổi bật nhưng lại có nét đặc biệt. Anh cao, mái tóc dài ngang vai và có phong cách indie giống hầu hết các nhạc công ở Bath. Tôi len lỏi vào đám đông đang đứng trước sân khấu. Trong khoảnh khắc, Callum nhìn thẳng vào tôi. Tôi cảm nhận được một dòng điện chạy qua. Biết đâu Callum là anh chàng bí ẩn đó, tôi nghĩ khi ánh mắt anh rời khỏi tôi và lướt qua toàn bộ khán giả. Có thể anh chàng bí ẩn đó là một nhạc công chăng? Điều này nghe rất hợp lý, nó giải thích được tại sao bài hát đầu tiên trong đĩa lại là bài hát của anh và tại sao anh lại chọn ca khúc của những ban nhạc trong vùng cho chiếc CD. Có thể tất cả bọn họ đều là bạn của anh.

Sau khi biểu diễn xong một vài bài, anh đứng dậy và rời sân khấu. Tôi đưa mắt nhìn theo anh đi vào hậu trường rồi biến mất. Một ban khác bước lên và anh ca sĩ hát chính đi thẳng tới giá micro.

“Bọn mình cần một tay trống,” anh ta nói. “Có ai ở đây chơi trống không? Tay trống của bọn mình bị bố mẹ lôi đi mất rồi. Cậu bạn đó không được phép ở đây hôm nay.” Đám đông cười lớn nhưng chẳng ai lên chơi cho họ cả. Ban nhạc đó chơi một loạt bài nhưng tôi không thích nhạc của họ nên quay ra nhập hội với nhóm mình ở phía sau. Không lâu sau đó, Painted Asparagus lên biểu diễn. Họ cũng có mặt trong chiếc CD. Tôi có thể nhận ra tên và lối chơi nhạc của họ. Họ chơi rất hay, rất rất hay, và giọng ai cũng tuyệt vời. Nhìn sang bên phải sân khấu, tôi để ý thấy Callum Casey đã xuất hiện trở lại và đang xem Painted Asparagus biểu diễn từ bên cạnh bãi đỗ xe.

“Chị có nghĩ anh ấy ở đây không?” Tasmin hỏi.

“Anh Chàng Bí Ẩn á?” tôi đáp lại. “Chị cá là có đấy.” Tôi quay lại nhìn về phía Callum một lần nữa. “Nhưng làm sao bọn mình biết chắc chắn được nếu không đi hỏi từng đứa con trai...” Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tôi. “Thế nếu bọn mình nhờ người lên sân khấu hỏi thẳng thì có được không?”

Tasmin nhún vai. “Bọn mình sẽ nói gì chứ?”

“Ờm... gì đó đại loại như ‘Bạn trai nào gần đây có tự làm một đĩa nhạc có thể lên sân khấu không?’ Không, ý kiến này thật dở hơi.”

“Không, không hề,” Tasmin nói. “Em sẽ tới và báo họ làm vậy.” Nó nhảy từ trên tường xuống rồi chạy biến đi trước khi tôi kịp ngăn lại. Một lúc sau, tôi thấy nó đang nói chuyện với một người đàn ông ở phía bên phải sân khấu. Khi Painted Asparagus hoàn thành xong các tiết mục của họ, người đàn ông đó đi lên sân khấu. “Xin một tràng pháo tay cho Painted Asparagus. Cảm ơn các bạn. Phần trình diễn tiếp theo sẽ là của White Light. Và sau đây là một thông báo ngắn, à một yêu cầu thì đúng hơn. Bạn trai nào gần đây có tự làm một đĩa nhạc có thể ra bên phải hậu trường được không? Có người đang tìm bạn đấy.”

Tasmin nên nói tên chiếc CD ra chứ nhỉ, tôi nghĩ trong khi Clover vội tách mình khỏi vòng tay của Chas. “Trời ạ,” nó nói rồi lôi tôi về phía sân khấu. Khi bọn tôi đi qua chỗ Niall vừa mới đứng lúc trước, tôi để ý thấy anh ta đã quay trở lại đường cái và đang xếp hàng trước một quầy xúc xích, buôn chuyện với một cô gái khác với cô nàng tôi đã thấy.

Người đàn ông vừa ra thông báo đang đứng chờ cùng Tasmin. Không phải chỉ có mỗi bọn tôi kéo đến chỗ họ. Có khoảng mười đứa con trai khác đang vây quanh người đàn ông đó.

“Chuyện này là gì vậy?” một anh bạn mũm mĩm với mái tóc sẫm màu và khuôn mặt đáng yêu cất tiếng hỏi. “Chú đang tập hợp demo [5] đó à? Ban nhạc của cháu có demo đó.”

Người đàn ông nháy mắt với Tasmin. “Để lại cho cháu xử lý đấy nhóc.”

Tất cả đám con trai đồng loạt quay lại nhìn nó. Tôi đưa mắt nhìn từng người trong số họ, ai cũng đang nhìn Tasmin với vẻ mặt rất háo hức.

“Bọn em không tập hợp demo,” Tasmin nói. “Bọn em đang tìm một người gần đây đã tự làm một chiếc đĩa nhạc.”

“Ý em là sao?” anh bạn mũm mĩm hỏi.

“Đĩa nhạc. Tự làm. Nó kiểu như là một tuyển tập những bài hát yêu thích,” Tasmin giải thích.

“Bọn anh đều đã từng làm một cái như thế rồi,” một anh bạn cao ráo có mái tóc vàng nói. “Bọn anh đều là nhạc công mà. Chuyện này là gì vậy?”

“Thế không phải đang có chương trình tìm kiếm tài năng à?” một cậu tóc vàng khác hỏi.

“Không,” Tasmin nói và một ai đó rên lên đầy thất vọng.

“Bọn em đang tìm người đã làm ra một chiếc CD có tên là Những ca khúc dành tặng Sarah” tôi đế thêm.

“Để làm gì?” anh bạn mũm mĩm hỏi Tasmin.

“Bạn em muốn tìm anh ấy,” nó trả lời. Nó quay về phía tôi và cả đám con trai cũng quay lại nhìn theo. Tất nhiên là mặt tôi đỏ bừng lên.

“Thế trong CD đó có gì? Em phải chi tiết hơn chứ,” anh bạn mũm mĩm lại lên tiếng.

“Nó bắt đầu bằng một bài của Callum Casey,” tôi nói. “Và nó cũng có bài của Painted Asparagus và Black Pearl.”

“Thế thì không liên quan gì tới đằng này rồi,” một anh chàng lên tiếng và bỏ đi, một số khác cũng vậy.

“Em nói là Những ca khúc dành tặng Sarah à?” anh bạn mũm mĩm hỏi. “Em có nó từ đâu?”

“Từ một cửa hàng từ thiện,” tôi đáp lại.

“Cửa hàng từ thiện? Vậy sao em lại muốn biết ai đã làm nó?” anh hỏi tiếp.

“Chị ấy thích nó,” Tasmin trả lời.

“Chỉ vậy thôi sao?” anh hỏi.

“Tại sao lại chỉ vậy thôi sao?” Clover nói. “Em nghĩ lý do ấy cũng hết sức chính đáng mà.”

Tôi xấu hổ đến chết đi được. Mọi người đều đang nhìn vào tôi.

Bỗng nhiên có một giọng nói từ phía sau vang lên và mọi người quay lại nhìn. Đó là Callum Casey. “Anh nghĩ điều này thật sự lãng mạn.” Anh cười với tôi và tôi nhận thấy anh có đôi mắt thật hiền. “Vậy em có thể nói thêm cho bọn anh biết về chiếc đĩa nhạc đó không?”

“Ừm...” Tôi bắt đầu. “Trên bìa đĩa có khuôn mặt của một cô gái bị xé ra và dán đè lên một tấm ảnh.”

“Chả phải tôi rồi,” một anh bạn nói và những người còn lại cũng tản đi chỗ khác. Tôi nghe thấy một trong số họ càu nhàu rằng Tasmin đúng là một đứa lắm chuyện.

“Cứ tưởng là người của bên hãng đĩa chứ,” một người nói trong lúc bỏ đi. “Hóa ra chỉ là một nhóc con thích hái sao trên trời.”

“Xin lỗi nhé,” tôi nói với theo họ.

“Không, đó là một ý tưởng hay mà,” Tasmin nói. Tôi thì không chắc lắm. Tôi thực sự xấu hổ trước tình huống này.

Tôi thấy Callum và anh bạn mũm mĩm chưa bỏ đi như những người khác. “Vậy là em thích cái CD đó à?” Callum hỏi.

Tôi gật đầu. “Vâng. Em... em chỉ muốn biết ai đã làm nó, vậy thôi.”

“Thế người đó có phải là anh không?” Tasmin hỏi.

Callum lắc đầu. “Không. Anh đã từng làm CD. Tất nhiên rồi. Ai mà chẳng làm tự tay làm mấy đĩa tuyển tập chứ? Nhưng anh luôn làm trên máy tính hoặc làm thẳng trên máy nghe MP3.”

“Em rất thích mấy tiết mục của anh đó,” tôi nói với anh.

Anh lại cười. “Cảm ơn em.”

“Tớ quay lại chỗ Chas đây,” Clover nói rồi len lỏi quay về chỗ cũ trong khi ban nhạc tiếp theo bắt đầu biểu diễn.

“Em cũng thế,” Tasmin nói. Nó nhìn tôi rồi nhìn Callum. “Đi thôi chứ, chị Paige?”

“Trừ phi em muốn một cốc cà phê,” anh bạn mũm mĩm nói.

“Được rồi, đi đi,” Tasmin trả lời. “Nhắn tin cho em sau nhé.” Và nó đuổi theo Clover.

“Em... Ờm... OK,” tôi nói. Có thể anh ấy sẽ kể cho tôi nghe một ít về giới nghệ sĩ ở đây và cho tôi thêm một vài manh mối. Cùng lúc đó, tôi cảm thấy thất vọng vì người mời tôi đi uống cà phê lại không phải là Callum. Lúc này anh vẫn đang đứng cùng chúng tôi. “Anh muốn nhập hội cà phê không?” tôi nói.

Anh lắc đầu. “Anh muốn lắm nhưng phải đi gặp bạn rồi,” anh nói rồi dợm bước đi. “Có lẽ gặp em khi khác nhé.”

“Vậy là chỉ còn lại em với anh thôi,” anh bạn mũm mĩm nói. “Anh là Sean, nhưng các bạn anh đều gọi anh là FB.”

“FB. Là Facebook à?”

“Không. Fat boy.”

Tôi ngạc nhiên. “Nhưng mà anh có béo đâu,” tôi nói.

Anh cười toét miệng. “Anh cũng chả thể gọi là gầy,” anh nói. “Có một bạn hay gọi anh là fat boy rồi rút ngắn thành FB và rồi mọi người cứ gọi vậy thôi.”

“Em là Paige,” tôi nói.

“Em mới đến Bath, phải không? Anh thấy em ở khu trung tâm với Tasmin hôm trước.”

“A, vậy sao?” tôi hỏi và hy vọng rằng anh không cảm thấy buồn vì tôi đã không để ý tới anh. “Em... ờm… vẫn đang tìm cách làm quen với cuộc sống mới và mọi người ở đây.”

“Chắc chắn rồi,” anh nói. “Sẽ mất ối thời gian đấy.”

“Vậy anh biết Tasmin à?”

“Chỉ biết mặt thôi,” anh nói. “Thành phố này nhỏ tí mà.” Anh chỉ về phía một quầy cà phê như để rủ tôi cùng đi qua đó.

Sau khi mua được cà phê, chúng tôi ngồi lên một bờ tường để trò chuyện. Tôi được biết rằng anh đang học lớp 12 tại một trường nằm ở phía bên kia của Bath và cũng chọn học những môn như của tôi.

“Thế em có hòa nhập được không?” anh hỏi sau khi nghe tôi kể qua về lý do tại sao tôi chuyển tới Bath. “Chắc chắn là rất khó khăn khi em phải chuyển trường giữa năm lóp 10. Anh cá là em nhớ các bạn học lắm.”

“Em cũng quen rồi. Em rất thích thầy Jolliffe dạy hội họa,” tôi nói. “Thầy nhiệt tình và hay khích lệ học sinh lắm.”

FB gật đầu. “Ừ anh biết thầy mà. Thầy thú vị lắm. Thầy cũng là nhạc công đấy.”

Tôi cười to. “Có vẻ một nửa dân ở Bath này là nhạc công hoặc nghệ sĩ nhỉ. Chú em cũng là nhạc công và đang dạy ở trường em. Chú Davidson.”

“Ô vậy à. Ừ, anh cũng biết chú ấy. Chú ấy được lắm. Ừ phải, có một đống nhạc công ở đây. Anh cũng là một trong số họ. Chắc là tại nguồn nước ở đây rồi. Năm nào thầy Jolliffe cũng tổ chức vài lễ hội trong công viên trước Vòng cung Hoàng gia. Anh sẽ phụ giúp thầy trong lễ hội tới. Nó được gọi là Zoom, một cuộc thi đấu giữa các ban nhạc. Tất cả các ban nhạc trong vùng đều tham gia. Lễ hội tới được tổ chức vào đầu mùa hè. Bọn anh nghĩ là bọn anh nên tạo ra một chủ đề nào đó để làm cho nó thú vị hơn, ví dụ như yêu cầu tất cả mọi người đeo mặt nạ như lễ hội hóa trang ở Venice.”

“Thật ngạc nhiên,” tôi nói. “Em đã từng đến lễ hội hóa trang ở Venice và em đang làm một dự án tranh về mặt nạ. Lúc đầu em chỉ vẽ chân dung nhưng rồi dự án ấy đã không chỉ dừng ớ đó.”

“Ôi trời. Anh cũng làm một dự án về mặt nạ năm ngoái. Buồn một nỗi là ý tưởng lễ hội mặt nạ đã bị loại. Tiếc thật đó. Anh nghĩ mọi người đều đeo mặt nạ thì sẽ rất thú vị.”

“Em cũng nghĩ thế.”

Và rồi chẳng mấy chốc bọn tôi đã nói chuyện với nhau như hai người bạn lâu ngày không gặp. Anh muốn biết về chiếc CD và sự quan trọng của nó đối với tôi. Sau khi tôi kể cho anh cụ thể mọi chi tiết, anh mỉm cười. “Anh có thể thấy rằng việc tìm ra người làm nó rất có ý nghĩa với em,” anh nói.

“Em đoán là như vậy đó. Em cũng không rõ tại sao.”

“Phải đi theo tiếng gọi của trái tim chứ,” anh nói. “Đâu nhất thiết lúc nào cũng phải cần lý do và ai biết được điều đó sẽ dẫn ta tới đâu? Chưa gì thì em và anh đã gặp nhau vì cái CD này.”

“Ban nhạc của anh tên là gì vậy?”

“Undercurrent.”

“À, em nhớ rồi. Bài hát của anh nằm ở gần cuối đĩa. Một bài hát buồn.”

“Anh là vậy mà,” FB nói và trưng ra một gương mặt buồn trông rất hài hước.

Tôi thấy quý anh. Anh thật dẽ gần và không giống như một vài đứa con trai khác, anh rất biết lắng nghe. Vào cuối buổi chiều, bọn tôi trao đổi nhau số điện thoại, địa chỉ email và hứa sẽ gặp lại nhau. Mặc dù tôi không có thêm manh mối nào về Anh Chàng Bí Ẩn nhưng tôi đã tìm được một người bạn mới.

« Lùi
Tiến »