Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 734 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

FB nói là làm, anh nhanh chóng liên lạc lại với tôi. Anh nhắn tin cho tôi trong tuần kế tiếp và ngỏ ý mời tôi đến nhà anh chơi vào tối thứ Tư sau khi tan trường.

“Tại sao anh ta lại muốn gặp ở nhà riêng chứ?” Tasmin hỏi khi bọn tôi gặp nhau trong bữa ăn trưa ở phòng sinh hoạt chung. “Hơi nhanh quá, phải vậy không?”

“Như vậy thì bọn chị mới mở Những ca khúc dành tặng Sarah ra nghe được,” tôi đáp lại trong khi xúc bột cà phê vào hai chiếc cốc. “Anh ấy nói là sẽ cố thử tìm người làm ra cái CD.”

“Em sẽ đi cùng chị,” Tasmin nói. “Để đề phòng trường hợp anh ta định ho he làm gì.”

“Bọn chị chỉ là bạn thôi mà.”

“Ở, chỉ là bạn.”

“Không sao đâu mà. Chị tin anh ấy,” tôi nói.

Tasmin đảo mắt lia lịa. “Mặc dù em quý chị thật đấy nhưng chị Paige thân mến, em phải nói với chị một sự thật mất lòng rằng chị rất khờ, nhất là về lũ con trai.”

Tôi cười to. Nó đúng là kiểu người nghĩ gì nói đấy. “Tại sao em biết vậy?”

Nó gõ gõ lên cánh mũi. “Là em biết, thế thôi.”

“Chị không khờ tới mức thế đâu. Chị nghĩ chị hiểu kiểu người của FB. Anh ấy rất dễ chịu. Sẽ ổn thôi mà.”

“Em không phải là không biết nhìn người, thế nên em sẽ đi cùng chị,” nó nói. Tôi chẳng bận tâm. Thật tốt khi thấy nó lo lắng cho tôi như vậy. “Thế chị thích anh ấy à?”

“Không,” tôi nói. “Không phải như vậy. Bọn chị hợp tính nhau, vậy thôi.”

“Hừm. Chả biết là anh ta có nghĩ vậy không,” Tasmin nói. “Vậy nói cho em đi, chị Paige, chị từng hôn bao nhiêu người rồi?”

“Chị... ờm...” tôi đỏ hết cả mặt. “Mỗi một lần, mà cũng chẳng phải người chị thích.”

“Em cũng nghĩ thế đấy,” Tasmin nói.

“Nói thật thì chị khá lo lắng không biết liệu chị có thể giỏi khoản đó không.”

Tasmin cười. “Không phải lo đâu. Nếu tìm được đúng người thì chị sẽ biết phải làm gì thôi. Hết sức tự nhiên. Em chắc chắn là chị sẽ làm tốt thôi, nhưng bọn con trai... e hèm, đó lại là một chuyện khác.”

“Ý em là gì?”

“Có những anh chàng quá mạnh bạo và cứ lùa lưỡi vào miệng người khác. Quá ướt át và không còn chỗ để thở.”

“Eo.”

“Và có những anh thì chẳng biết phải làm gì cả và sẽ cho chị một nụ hôn chạm môi nhạt nhẽo. Thế cũng chẳng hay ho gì.”

“Vậy những người như vậy hoặc là chị sẽ phải học kỹ năng này ở đâu chứ? Cái này không được dạy ở trường mà. Ý chị là có nhiều thứ chị không biết quá.”

“Hỏi em đây này,” Tasmin nói. “Chị đang nói chuyện với chuyên gia đấy.”

Tôi phì cười. Nó đang tỏ ra hoàn toàn nghiêm túc và thật may là phòng sinh hoạt chung này không còn ai ngoài hai chúng tôi. Mọi người đều đang ở ngoài phơi nắng. “OK. Vậy mình sẽ nhắm mắt hay mở mắt? Mình có phải mở miệng ra không, nếu có thì ở mức độ nào? Và lưỡi nữa? Đưa vào rồi đưa ra hay đưa vào rồi đảo quanh?”

Lần này thì tới lượt Tasmin phì cười nhưng tôi biết là không phải nó có ý chế nhạo tôi. Tôi muốn có câu trả lời và liệu còn có ai tốt hơn nó chứ, một người đã từng có vài bạn trai? Và những câu hỏi kiểu này chắc chắn tôi không thể hỏi mẹ được.

“Chị thực sự chưa có kinh nghiệm gì đúng không?” Tasmin nói.

“Chưa, thực sự là chưa,” tôi thừa nhận.

“Trước tiên nhé, đừng làm nghiêm trọng chuyện này quá,” Tasmin nói. “Với đúng người thì nó sẽ diễn ra rất tự nhiên thôi và chị sẽ biết chính xác mình phải làm gì. Chị sẽ cảm thấy rất dễ chịu, phải nói là rất tuyệt mới đúng, nếu đó là một nụ hôn chuẩn. Chị phải nhắm mắt khi hôn. Chả anh chàng nào khi mở mắt ra lại muốn thấy chị đang nhìn chằm chằm vào anh ta. Sau khi hôn chạm môi một lát, chị có thể đưa lưỡi ra, nhưng phải là lúc chị cảm thấy thích hợp. Lúc đầu thì nhẹ nhàng thôi - khe khẽ và từ tốn - sau đó nếu thấy ổn, chị có thể trở nên mãnh liệt hơn và tin em đi, lưỡi của chị sẽ tự biết phải làm gì. Và thỉnh thoảng bọn con trai thích được cắn nhẹ. Cảm giác khá tuyệt đấy. Nhưng đừng làm quá vì anh chàng kia chẳng phải bữa tối của chị.”

“Trời, thế này thì chị sẽ chẳng bao giờ làm được mất. Nghe như một môn khoa học ấy. Nhẹ nhàng, từ tốn. Tin vào lưỡi của mình, cắn nhẹ một chút. Nhắm mắt. Thế nếu như chị không hôn đúng vào miệng anh ta thì sao?”

“Chị phải mở mắt cho tới khi môi chạm vào nhau rồi mới nhắm mắt chứ.”

“Phải,” tôi nói, nhưng không hề thấy có thêm chút tự tin nào sau khi nghe nó giảng giải.

“Thôi đừng nói về chuyện này nữa. Chị đã có thêm ý tưởng nào để tìm ra anh chàng bí ẩn đó chưa?”

“Thực ra chị vẫn đang nghĩ tới chuyện này. Thay vì gắng tìm anh ấy, sao mình không thử tìm Sarah nhỉ? Cô gái mà anh ấy đã tặng chiếc CD ấy? Có thể cô bạn đó cũng là người ở vùng này. Nếu chị có thể tìm ra thì chị sẽ hỏi bạn ấy là ai đã làm chiếc CD này. Bạn ấy sẽ nói cho chị biết. Cực kỳ đơn giản.”

Tasmin gật đầu. “Ý kiến không tồi đâu. Vậy chị định làm gì?”

“Chị sẽ bắt đầu bằng cách dán một thông báo ở thư viện. Lát nữa chị có thể dán một tấm bưu thiếp lên với nội dung nếu bạn là Sarah mà một bạn trai nào đó đã làm một đĩa nhạc cho bạn thì hãy liên lạc với Paige Lord hoặc Tasmin Davidson học khối lớp 10.”

“Tốt hơn là bạn ấy nên liên lạc với em vì rất nhiều người còn chưa biết chị,” Tasmin nói. “Cứ viết tên em vào hoặc cả Clover nữa. Mọi người đều biết nó mà.”

“Ý hay đấy. Và nếu như cách này không hiệu quả thì chị sẽ tới văn phòng của trường và hỏi mượn thư ký danh sách học sinh. Bạn ấy có thể đang học ở bất cứ khối nào.”

“OK, và nếu bạn ấy không học ở trường này thì mình phải làm gì?” Tasmin hỏi.

“Chị sẽ nghiên cứu lại. Và như em vẫn hay nói đó, Bath là một nơi bé tí hin thôi mà.”

Thứ Tư, FB tới gặp tôi ở cổng trường. Anh có vẻ không vui lắm khi biết Tasmin cũng đi cùng và tỏ ra khá kiệm lời trong thời gian bọn tôi đi xe buýt về nhà của anh. Nhưng rồi anh cũng chẳng giữ im lặng được lâu. Ngay khi bọn tôi tới nơi, anh dẫn hai đứa tôi lên phòng rồi lôi hết những quyển sách viết về mặt nạ mà anh có cho bọn tôi xem. Phòng anh khá giống với phòng Tasmin ở chỗ khắp nơi đều thấy có sách, tạp chí, DVD, đĩa game và đĩa nhạc. Trên các bức tường dán đầy áp phích của các ban nhạc, tấm của The Smiths được đặt ở vị trí trang trọng nhất, bức tường còn lại thì được phủ kín bởi những chiếc mặt nạ tuyệt đẹp. Tôi đang định hỏi có phải anh đã làm ra chúng không thì anh dúi một quyển sách vào tay tôi.

“Xem qua đi trong khi anh đi tìm một vài thứ nhé,” anh nói.

Tôi ngồi trên giường của anh và bắt đầu xem qua quyển sách. Nó có những mẫu mặt nạ châu Phi đẹp tuyệt vời, rất nhiều chiếc tôi chưa từng thấy trước đó. Tasmin ngồi cạnh tôi và cố gắng tỏ ra thích thú nhưng tôi có thể nói ngay rằng đây chẳng phải là thứ nó thích. FB đi tới chỗ máy tính. “Từ lúc gặp em đến giờ anh chỉ muốn cho em xem ngay những cái này thôi, Paige ạ,” anh nói khi đánh vài phím để mở một cái file ra. “Anh có cả một đống hình ảnh ở đây.”

“Em không nghĩ là bọn em muốn xem ảnh mà anh cất giấu trong máy tính đâu,” Tasmin nói. “Không đời nào bọn em lại hứng thú với cái kiểu ảnh mà hầu hết lũ con trai hay xem.” Nó bật cười. FB thì không.

Tasmin không chịu được quá mười lăm phút. Chỉ cần nhìn vào chân trái của nó tôi cũng có thể biết nó đang rất chán. Trong lúc FB và tôi xem qua những trang mặt nạ, chân của nó bắt đầu co lên co xuống như thể muốn nhảy ra khỏi đây lắm rồi.

Rồi cuối cùng nó cũng bỏ cuộc.

“Em gặp chị ở nhà sau nhé? Nhắn tin cho em khi chị trên đường về,” nó nói trong khi đứng dậy và phóng ra phía cửa.

Tôi bật cười. Em biến thành mẹ chị từ khi nào vậy? Tôi muốn hỏi nhưng rồi lại thôi.

FB và tôi dành khoảng một giờ để nghiên cứu những thứ mà anh tìm được về mặt nạ. Anh quả đã có những tấm ảnh rất đẹp và ngắm nhìn chúng giúp tôi nảy ra rất nhiều ý tưởng cho dự án của mình. Anh cũng hào phóng cho tôi mượn một số thứ để nghiên cứu tiếp ở nhà.

Tôi chỉ lên những chiếc mặt nạ trên tường. “Có phải anh làm chúng không vậy?”

Anh gật. “Hầu hết là anh làm.”

Tôi chỉ vào hai chiếc mặt nạ với kiểu dáng đơn giản nằm ở cạnh nhau, chiếc màu trắng thể hiện một gương mặt hạnh phúc còn chiếc màu đen thì biểu lộ sự đau khổ tột cùng. “Em thích những chiếc mặt nạ Shakespeare,” tôi nói.

FB gật đầu tiếp. “À. Mỗi hai chiếc đó là anh không làm. Chúng do bạn anh làm. Nó đưa cho anh khi biết anh đang làm và sưu tập mặt nạ. Anh cực kỳ hứng thú với chủ đề mặt nạ. Anh cũng thích tâm lý học nữa. Chúng ta đeo những chiếc mặt nạ khác nhau trước những đối tượng khác nhau để che giấu suy nghĩ và tình cảm của mình, kiểu như tự vệ, em có nghĩ vậy không?”

“Có chứ,” tôi trả lời. “Đó cũng là khía cạnh em muốn thể hiện trong dự án của mình. Em sẽ không vẽ những chiếc mặt nạ thật. Em muốn vẽ và lột tả những chiếc mặt nạ khác tinh tế hơn mà con người khoác lên. Giống như câu nói hãy tươi mặt lên. Em sẽ vẽ một loạt những bộ mặt tươi cười...”

“Những khuôn mặt tươi cười, những khuôn mặt hạnh phúc, những khuôn mặt tán tỉnh. Mẹ anh trước đây luôn nói ‘Hãy nở nụ cười với cuộc đời’,” FB thêm vào.

“Gần đây, mẹ em cũng nói vậy, ấy là vì tất cả những thay đổi đang diễn ra trong cuộc sống của em. Cả cuộc sống của bố mẹ nữa.” Hôm ở lễ hội, tôi đã kể cho anh biết một chút về chuyện chuyển nhà từ London.

“Thế em thì sao?” FB hỏi. Đôi mắt anh thể hiện sự trìu mến và anh nhìn tôi như thể rất quan tâm tới những gì diễn ra trong nội tâm tôi. Trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình sắp khóc nhưng lại cảm thấy rằng tôi chưa đủ hiểu FB để cho anh biết về những gì mình đã trải qua. Và mọi thứ đang trở nên tốt đẹp hơn, tôi tự nhủ.

“Em ổn mà,” tôi nói.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi trên giường, khoác vai tôi rồi siết chặt. “Và đây chính là mặt nạ can đảm của em, ngay lúc này đây,” anh nói.

Tôi không rõ mình cảm thấy thế nào khi anh quàng tay qua người tôi nhưng anh không giữ như vậy lâu. Anh đứng dậy và ra phía cửa. “Muốn uống gì không? Trà? Cà phê? Nước hoa quả?”

“Nước hoa quả, cảm ơn anh nhé,” tôi trả lời. Lúc anh đi khuất, tôi lật qua một trong số những tập tài liệu mà anh đem ra ban nãy. Mặt nạ trong thế giới của Shakespeare. Các trang tài liệu tràn ngập những câu trích dẫn và bản phác họa những chiếc mặt nạ được dùng trong nhiều vở kịch.

FB quay lại với một khay đựng cốc, một hộp nước táo và một đĩa bánh quy. “Tự nhiên nhé,” anh nói khi đặt khay lên chiếc tủ nhỏ gần giường. Tôi định hỏi anh về những dòng ghi chú trong tập tài liệu của anh thì anh lại hỏi, “Bây giờ mình bật chiếc CD của em lên có được không?”

Tôi lấy cái đĩa ra khỏi túi, anh nhét nó vào máy tính và rồi cả hai chúng tôi nằm dài ra để thưởng thức. Anh nhường giường cho tôi và nằm trên sàn, đầu tựa lên một chiếc gối. Giọng hát của Callum Casey vang lên. FB chỉ cất tiếng nói, “Ban nhạc của anh đấy,” khi đến lượt bài hát của anh.

Khi bài hát cuối kết thúc, FB ngồi dậy. “Vậy là em rất thích chiếc đĩa này, phải không?”

“Đúng vậy, em thực sự rất thích.”

“Đây là một tuyển tập rất hay. Nó kể một câu chuyện, phải vậy không? Một câu chuyện tình. Chàng trai gặp một cô gái rồi mắc vào lưới tình nhưng liệu cô gái đó có tình cảm với anh không? Hay đây chỉ là một cô gái trong trí tưởng tượng mà thôi?”

“Em biết. Em cũng tò mò chuyện gì đã xảy ra.”

Anh nhìn cái bìa đĩa và tôi kể cho anh biết tất cả những gì mà tôi đã tìm hiểu được về cách nó được làm ra. Giống như Tasmin và tôi từng làm, anh lấy một chiếc kính lúp ra soi để xem xem có tìm thêm được chút manh mối nào không. “Thế này nhé, anh sẽ scan bìa đĩa này bằng máy scan ở trường,” FB nói. “Rồi bọn mình sẽ phóng to lên để xem xem có thấy được gì từ đây không. Ngoài việc đó ra thì tất cả những gì anh có thể giúp em là tìm hiểu những ban nhạc này. Anh biết tất cả bọn họ. Tất cả đều là ban nhạc trong vùng, ừ, người làm ra chiếc CD này chắc chắn có gu âm nhạc rất tốt, cậu ta còn chọn cả ban nhạc của anh cơ mà.”

Tuyệt vời, đây là một bước tiến đáng kể, tôi nghĩ trong khi uống nước táo.

« Lùi
Tiến »