Ngày đẹp nhất của cuộc đời tớ, tôi nhắn cho Allegra vào thứ Sáu, một ngày trước kỳ nghỉ. Nhà mới, một chương mới.
Thật mong đến ngày mai để gặp cậu quá. Gọi cho tớ sau nhé. Tớ có tin mới của Alex đấy, nó nhắn lại.
Tất nhiên là khi đọc được đoạn về Alex, tôi không thể không gọi cho nó ngay, nhưng chắc nó đã tắt điện thoại ngay khi vừa nhắn cho tôi xong vì cuộc gọi của tôi được chuyển tới hộp thư thoại. Nó và mẹ sẽ bắt tàu xuống đây để đi chơi nhân dịp nghỉ lễ. Kế hoạch là mẹ nó sẽ đi thẳng tới suối nước nóng còn tôi thì dẫn nó đi vòng quanh thành phố. Tôi không thể chờ thêm được nữa.
“Con mang theo tất cả những thứ cần thiết rồi chứ?” mẹ tôi hỏi.
“Vâng ạ,” tôi đáp lại. Gia đình tôi đã về căn hộ mới. Bố mẹ chuyển đồ vào ban ngày và thay vì về lại nhà dì Karen sau khi tan trường, tôi sẽ đi thẳng tới nhà mới, dành cả buổi tối để sắp xếp phòng ngủ của mình trong sự sung sướng vô ngần. Tôi đóng gói đồ của mình từ tối qua và bố mẹ mang chúng tới vào buổi sáng nên mọi thứ đã ở đó khi tôi tới nơi. Những xe tải chở đồ cũng đã tới đây từ buổi sáng và cảm giác hân hoan rạo rực bừng lên trong tôi khi thấy những món đồ thân thuộc từ ngôi nhà cũ của gia đình tôi ở Richmond. Chúng chất đống trong phòng khách và đang chờ để được sắp xếp về đúng vị trí. Tôi bận rộn giúp mẹ lấy đồ đạc ra, xếp bát đĩa vào tủ bếp, sắp soạn ga gối (lớp vải cotton mới mềm làm sao) và cất quần áo.
“Lạ thật,” tôi nói với mẹ khi chúng tôi trải chiếc thảm Ba Tư màu xanh dương và xám ánh nâu trong phòng khách. “Cứ như là nhà mình đã lạc sang thế giới song song trong một tháng nhưng giờ lại được quay về hiện thực vậy.”
Mẹ gật đầu. “Mẹ đoán vậy,” bà chỉ vào chiếc thảm. “Gia đình mình đã hạ cánh an toàn nhưng lại là ở một nơi khác.”
“Mọi thứ sẽ ổn thôi, phải vậy không mẹ?”
“Mẹ hy vọng thế.”
“Vậy ý tưởng kinh doanh của bố tiến triển đến đâu rồi ạ?” tôi hỏi.
Mẹ nhìn ra phía cửa để kiểm tra xem bố có ở gần chúng tôi không. “Chậm lắm,” mẹ nói. “Đáng ra mẹ không được nói nhưng... bố đã tìm thấy một chỗ mà ta có thể thuê. Chính xác là một cửa hàng. Bố con đang tìm kiếm xem thị trường ở Bath còn thiếu mặt hàng nào không nhưng đó lại là vấn đề. Mọi thứ đều có rồi. Từ tiệm cà phê đến các cửa hàng bán đồ ăn, đồ dùng. Chúng ta phải chọn đúng sản phẩm.”
“Bố sẽ nghĩ ra thứ gì đó thôi mà,” tôi nói. “Bố lấy vốn ở đâu ạ?”
Mẹ chớp chớp mắt. “Tất nhiên là đi vay rồi.”
“Con tưởng là bố không thể vay được nữa chứ.”
“Bố thì không thể nhưng dì Karen và chú Mike thì có. Chú và dì đã đồng ý là sẽ đầu tư nếu chú và dì thích ý tưởng của mình.”
“Ôi. Chú và dì tốt quá.”
“Mẹ biết, nhưng chú và dì cũng có thể kiếm được tiền nếu mọi chuyện suôn sẻ. Như thế sẽ tốt cho chú và dì vì cả hai sẽ chỉ có một ít lương hưu. Họ rất tin tưởng vào bố con. Những gì đã diễn ra không phải lỗi của bố và bố vẫn có một bộ óc kinh doanh tuyệt vời, miễn là chúng ta phải tìm ra đúng sản phẩm. Ngày nào cũng có cả triệu du khách bước xuống khỏi xe buýt, kể cả vào mùa đông. Chắc chắn phải có thứ gì đó mà chúng ta có thể cung cấp cho họ.”
“Kem?” tôi gợi ý. “Không, không phải là ý hay, có một loạt chỗ bán kem ở khu trung tâm rồi. Cũng có cả đống cửa hàng kẹo nữa.”
“Bố mẹ sẽ nghĩ ra thứ gì đó. Đây không phải là chuyện để con phải lo lắng đâu.”
Muộn quá rồi, khi trở về phòng đầu óc tôi đã bắt đầu quay như chong chóng cùng với những ý tưởng điên rồ. Mặt nạ? Áo thun? Tôi muốn giúp bố mẹ.
Bố đã dặn người ta đem cho tôi bàn trang điểm và tấm gương từ nhà kho về, rồi cả cái bàn học ngày trước được đặt ở phòng học tầng một, một kệ tủ nhỏ và chiếc giường vốn thuộc về một trong những căn phòng trống trong ngôi nhà của chúng tôi ở Richmond. Chiếc giường cũ của tôi quá to so với căn phòng mới nhưng tôi chẳng bận tâm, nó thoải mái hơn nhiều so với chiếc giường xếp mà tôi đã nằm bấy lâu nay. Khi tôi dọn xong phòng thì đã đến giờ đi ngủ. Ga trải giường và đống gối màu rượu vang đã nằm gọn trên giường, rèm đưọc treo cao nơi cửa sổ (thực ra chúng hơi dài nhưng mẹ nói mẹ có thể dễ dàng cắt ngắn đi), thảm Thổ Nhĩ Kỳ được trải trên sàn, quần áo của tôi được gấp lại và cất vào các ngăn tủ hoặc treo lên trong tủ quần áo liền tường đặt ở góc phòng và chiếc đèn ngủ đặt cạnh giường đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ ra khắp phòng. Nom mọi thứ thật tuyệt vời.
Tôi đặt laptop lên bàn học, đốt cây nến thơm mẹ mua làm quà tân gia cho tôi, sắp xếp lại một vài cuốn sách và tài liệu rồi ngả người xuống giường trong vài phút. Rốt cuộc thì tôi đã có thể hít thở trở lại, và tôi nằm yên thưởng thức khoảnh khắc này.
Trật tự cuộc sống của tôi đã quay trở lại, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng.
Điện thoại của tôi báo có tin nhắn mới. Đó là FB, anh hỏi tôi về chuyện chuyển nhà. Tôi nhắn lại: vui lắm, cảm giác như em được ở nhà mình vậy.
Anh đã chứng tỏ được mình là một người bạn tốt và bọn tôi gặp gỡ một vài lần, đi uống cà phê hoặc trò chuyện về những thứ mà mình đang để tâm đến. Tôi thích ở anh một điểm là anh rất đam mê hội họa và bọn tôi có thể trò chuyện với nhau về nó - một đề tài mà tôi chẳng thể nào nói chuyện với Tasmin được.
Khi tôi ngồi dậy để tìm thứ gì đó uống trước khi đi ngủ, bố mẹ vẫn đang sắp đi sắp lại đồ đạc ở phòng khách.
“Con thích ở đây lắm,” tôi nói.
Bố cười khì. “Chỗ này chỉ nhỏ bằng một phần tám nhà cũ của mình thôi và cũng chẳng có vườn nữa nhưng bố hiểu ý của con. Bố cũng rất thích chỗ này.”
Tasmin và Clover tới nhà tôi vào sáng hôm sau để thăm nhà mới và cả hai đều thích. Bọn nó còn mang cả quà tân gia: của Clover là một bó hoa còn Tasmin là hai quyển tạp chí.
“Nó đã đọc hết cả hai quyển đó rồi,” Clover nói rồi ngả người xuống giường tôi.
“Có lòng là được rồi,” Tasmin nói trong khi mở tủ quần áo của tôi ra và soi đồ bên trong. “Ngăn nắp phết nhỉ? Vậy đó, có nhà mới rồi nhé. Em phải nói thật với chị là có lại phòng của mình cũng thật là số dzách đó.”
“Chị có thể hình dung được,” tôi nói.
“Và bọn em có tin sốt dẻo cho chị đây,” Tasmin nói. “Hèm, thực ra cũng không sốt dẻo gì lắm, chỉ là em đã thuyết phục Jess Bendall nhờ mẹ nó gửi cho em một bản danh sách tất cả học sinh nữ ở trường. Cô ấy là thư ký trường mình.” Nó lôi ra một tập giấy A4 và đưa chúng cho tôi.
“Bọn tớ đã soi một lượt tối qua,” Clover đế thêm. “Cậu sẽ không thể tin nổi khi biết có bao nhiêu Sarah trong trường mình đâu. Bốn mươi cơ đấy.”
“Vậy cậu có nghĩ bọn mình nên liên lạc với tất cả các bạn ấy không?” tôi hỏi.
“Có chứ. Bọn tớ đã tìm ra một vài người trên trang Facebook của trường mình và gửi tin nhắn luôn. Tám người đã trả lời. Không phải họ, vậy nên tớ đã loại luôn tên họ ra khỏi danh sách này.”
“Ôi, cảm ơn nhé,” tôi nói. Tôi thực sự cảm động vì bọn nó đã dành rất nhiều thời gian tìm kiếm giúp tôi.
“Bọn mình là một đội mà,” Tasmin quả quyết. “Và chị không phải người duy nhất có kỹ năng thám tử đâu nhé.”
“Và nếu Sarah không học ở trường mình, chúng ta có thể bắt đầu tìm kiếm ở những trường khác trong vùng,” Clover đưa ra ý kiến. “Có rất nhiều trường ở Bath này.”
“Đấy là nếu như bạn đó sống ở Bath,” tôi trả lời. “Nhỡ bạn ấy ở Bristol thì sao?”
Tasmin nhìn tôi một cách nghiêm nghị. “Chúng ta phải bắt đầu từ đâu đó chứ,” nó nói.
“Này, tại sao bọn mình không thử mở một văn phòng thám tử sau khi học xong nhỉ?” tôi đề nghị. “Nếu kết hợp những kỹ năng của mấy đứa bọn mình lại, chúng mình sẽ cực kỳ giỏi cho mà xem.”
“Thôi đi. Em muốn đi du lịch một năm cơ,” Tasmin nói.
“Còn tớ thì đã có dự định mở một cửa hàng quần áo theo phong cách vintage,” Clover đáp. “Hoặc là làm gì đó về thời trang.”
“Nhân nói đến việc này, trên đường tới đây bọn em đang bàn nhau rằng có lẽ nên phù phép để làm cho chị lột xác,” Tasmine vừa nói vừa lôi vài món quần áo của tôi ra. “Phải kiếm cho chị chút đồ màu sắc mới được.”
“Chỉ cậu nghĩ thế thôi nhé,” Clover gạt đi. “Tớ nghĩ cậu ấy như bây giờ là ổn rồi.”
Tasmin chớp chớp mắt. “Cậu đang đùa à. Ý tớ là nhìn vào cái đống đồ trong này đi - xanh hải quân, kem, trắng, xanh hải quân, xanh hải quân, xanh hải quân, quá nản. Chị ăn mặc y như nữ tu ấy Paige ạ.”
“Cảm ơn Tasmin. Chị cũng lấy làm vui vì được em xét duyệt. Cơ mà lột xác á? Lột thế nào cơ?”
Tasmin nhìn tôi từ đầu đến chân. “Thì vẫn chưa biết nhưng chị có thể sẽ rất xinh đấy nếu chị cố gắng một tí.”
Clover phì cười. “Tasmin, cậu đúng là to gan thật đấy.”
Tôi cũng bật cười. Tôi đã bắt đầu quen với kiểu ăn nói thẳng như ruột ngựa của Tasmin và quyết định lấy độc trị độc. Tôi nhìn nó theo đúng cách nó vừa nhìn tôi. Từ đầu đến chân. Đầy săm soi. Khuôn mặt bôi kem nâu quá đà. Lối trang điểm. Tóc nối.
“Sao? Sao nào?” nó hỏi.
“OK. Lột xác. Nếu chị để em lột xác chị thì em cũng phải để cho chị lột xác em.”
Tasmin trông khá sốc.
“Chết chưa, Tas,” Clover chen vào. “Cậu đụng đúng đối thủ rồi nhé.”
“Ừ nhưng em đâu cần phải lột xác.”
Tôi nhìn nó với vẻ mặt “Ảo tưởng quá em ạ”. “OK, nhưng em có thể thành một cô gái rất hấp dẫn nếu em muốn.”
Clover không nhịn được cười. “Thôi nào hai bà,” nó nói.
“Thế em cần thay đổi cái gì nào?” Tasmin gặng hỏi. “Nghiêm túc đấy, nói đi xem nào.”
Đột nhiên tôi thấy ngại. Tôi không muốn làm nó buồn nhưng tôi biết đến lượt tôi nó nhất định sẽ chẳng nể nang gì đâu. “OK. Về cơ bản thì chị sẽ làm cho em bớt màu mè đi. Trước tiên là phần trang điểm. Em trang điểm đậm quá mà em thực sự không cần phải làm vậy. Chị đã nhìn mặt em lúc không trang điểm vào buổi sáng và biết em có một gương mặt rất xinh đẹp.”
“Đừng có mà cố gắng nịnh nọt đi. Gì nữa nào?” Tasmin hỏi dồn.
“Mái tóc em trông luộm thuộm hơn bởi mớ tóc nối. Chị muốn nhìn thấy mái tóc sáng bóng như gương của em cơ. Bỏ cái mớ tóc nối ấy ra đi.”
Clover cười đến tắc thở. “Giỏi lắm cô gái. Mà... thực ra tớ cũng thấy thế.”
Tasmin quay lại nhìn Clover. “Tưởng cậu là bạn tớ cơ đấy!”
“Đương nhiên,” Clover đáp lời, “nói người thì dễ lắm, mà mới bị nói có tí đã xoắn quẩy lên rồi.”
Tasmin làm một cử chỉ thô lỗ bằng ngón tay để đáp trả.
“Và chị cũng sẽ cho em mặc đồ đẹp hơn,” tôi tiếp tục. “Không nữ tính nhưng mà... ừmmm, chị không chắc lắm về phong cách váy mà chị sẽ chọn cho em, nhưng chắc chắn chị sẽ vứt ngay đống giày cao gót em vẫn đi ngoài giờ học. Em trông đến khổ vì chúng, giày cao gót làm em đau lưng và khiến em không thể đi lại tự nhiên và hấp dẫn được.”
Khi tôi thấy Tasmin há hốc miệng ra nghe, tôi biết mình nên dừng lại. Dường như sự tự tin đang lớn dần trong tôi bắt đầu thể hiện ra bên ngoài ngày một rõ hơn nhưng tôi không muốn mất bạn vì nó. Tôi đang định đề cập đến cặp mi giả, nhưng có lẽ nên chờ thời điểm tốt hơn. Tôi nhìn sang Clover, thấy nó đã nhìn lảng ra bên ngoài cửa sổ như thể ở đó có gì đó thú vị lắm, rồi ra vẻ tự nhiên, nó bắt đầu ngân nga một điệu nhạc vu vơ nào đó, mặc dù tôi có thể thấy nó đang phải rất cố gắng để không phá lên cưòi lần nữa.
“Được rồi,” Tasmin nói. “Em chấp nhận lời thách đấu. Chị lột xác cho em. Em không nhất thiết phải ăn mặc theo cách của chị mãi mãi nhưng em cũng chẳng ngại thử ý tưởng mới. Em sẽ cho chị thấy. Và ngược lại, chị cũng phải để em chọn đồ cho chị mặc trong một ngày.”
Clover quay lại nhìn. “Mình vừa có một ý tưởng rất hay. Frome. Hãy cùng đi Frome đi.”
“Frome là cái gì? Cửa hàng quần áo à?”
Clover lắc đầu. “Đấy là một thị trấn không xa đây lắm đâu.”
“Bọn mình có thể đi tàu,” Tasmin nói và nhìn vào ví. Tớ có đủ tiền đấy.”
“Tớ cũng thế,” Clover tiếp lời.
“Tớ phải cần bao nhiêu?” tôi hỏi.
“Tầm năm bảng,” Tasmin nói. “Ý tưởng tuyệt vời Clover ạ.”
“Nhưng mà có gì ở Frome?” tôi hỏi thêm.
Clover và Tasmin đã dợm bước về phía cửa. “Rồi cậu sẽ biết,” Clover trả lời tôi.