Sau khi thông báo cho bố mẹ biết chúng tôi sẽ đi đâu, Tasmin, Clover và tôi bắt chuyến tàu ở ga Bath Spa. Tasmin và Clover ngồi phía bên phải của khoang, còn tôi chọn ngồi phía bên trái, cạnh cửa sổ. Trong khi tụi nó nhắn tin cho bạn bè và tán gẫu, tôi nghe nhạc trên iPod và chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Những rừng cây, những con kênh, những ngôi làng đẹp như tranh vụt qua trước mắt, rồi đến một thị trấn với tên gọi Bradford-on-Avon nhìn như thành phố Bath thu nhỏ với hàng dãy hàng dãy những ngôi nhà cổ trên các sườn đồi.
“Cậu đang nghe gì thế?” Clover hỏi từ bên kia khoang tàu.
Tôi khẽ nhún vai. “Tớ đang để chế độ tự chọn bài,” tôi trả lời. Thực ra tôi đang nghe lại Những ca khúc dành tặng Sarah. Tôi đã nghe nó nhiều đến mức thuộc gần hết các bài hát, không sai dù chỉ một từ. Tôi không muốn thú nhận với Clover hay Tasmin tôi đã nghe tuyển tập này bao nhiêu lần, ngộ nhỡ chúng nó lại nghĩ tôi bị nghiện. Nhung tôi nghiện nó thật. Tôi không thể ngăn mình được. Mỗi lần những lời ca ấy vang lên, tôi lại thấy đúng là chúng đuợc viết để dành cho tôi. Tôi băn khoăn đến hàng trăm lần không biết anh chàng đã làm ra nó giờ đang ở đâu? Mặc dù biết Alex sẽ sớm xuống Bath, tôi vẫn không khỏi hoài nghi rằng liệu rồi anh có thực sự thích tôi không hoặc rằng liệu anh và tôi có đi đến đâu không.
Anh Chàng Bí Ẩn đã trở thành đối tượng để tôi gửi gắm mọi ý nghĩ. Trong tưởng tượng của tôi, anh thật sự hoàn hảo, chúng tôi sinh ra là dành cho nhau và tôi không phải lo lắng nếu chẳng may tôi nói điều gì đó không đúng hoặc nếu tôi trông không đủ hấp dẫn. Vì tất cả chỉ nằm trong đầu tôi, một giấc mộng ban ngày mà tôi có thể kiểm soát được những chuyện xảy ra. Thật thích thú khi nghĩ đến chuyện anh đang hiện diện ở đâu đó và rằng anh cũng có một cuộc sống riêng, có bạn bè, có gia đình, một căn phòng ngủ. Liệu anh đang làm gì lúc này? Đang nằm dài trên giường chưa muốn dậy? Hay đang đi đâu đó chơi với bạn bè, tận hưởng ánh mặt trời rực rỡ? Hay có thể anh cũng như tôi, đang ngồi trên tàu nhìn ra bên ngoài cửa sổ? Hoặc có thể anh đang ở cạnh Sarah? Hoặc cô ấy đã bỏ rơi anh hoặc không thích anh? Như vậy có lý hơn vì nếu không phải thế tại sao cái đĩa lại nằm trong cửa hàng từ thiện? Nếu tôi mà được tặng một chiếc CD như thế, tôi sẽ nâng niu nó và chẳng bao giờ quẳng nó đi như vậy.
Tôi mở hé một mắt ra xem Clover và Tasmin đang làm gì. Bọn nó vẫn mải mê buôn chuyện, nên tôi lại trở lại với dòng suy nghĩ của mình. Nghĩ đến việc chàng trai này không chỉ tồn tại trong những mơ mộng của tôi mà còn là một con người bằng xương bằng thịt đang sống ở đâu đó, tôi cảm thấy thực sự thích thú. Thế nên, tôi tự hỏi mình, có phải Sarah đã làm anh thất vọng hay Sarah đã đá anh rồi không? Cho dù chuyện gì đã xảy ra, anh cũng đang hiện diện ở một nơi nào đó, đang hít thở và, rất có thể, anh chẳng cách xa Bath đến cả ngàn dặm. Tôi chắc chắn rằng rồi một ngày chúng tôi sẽ gặp nhau. Tôi bắt đầu tưởng tượng xem cuộc gặp gỡ đó sẽ diễn ra như thế nào? Trong một buổi biểu diễn? Trong quán cà phê? Ở trường? Liệu chúng tôi có nhận ra mình chính là tri kỷ của nhau không?
Lời ca của ban nhạc Black Pearl đang vang lên trong tai nghe của tôi
Tôi mong một tình yêu sắc như kim cương,
Ấm như chiếc ghế bên lò sưởi,
Một tình yêu đậm sâu trong từng khoảnh khắc,
Và khi tôi tìm ra nó, tôi chắc chắn là em sẽ ở đó.
Tôi biết chắc rằng khi tôi gặp được Anh Chàng Bí Ẩn, chúng tôi sẽ hoàn toàn hiểu nhau và hiểu rõ những gì người kia muốn. Trong khi những hàng cây, dòng sông và những cánh đồng mênh mông lướt qua trước mắt tôi, một bản nhạc với tiết tấu mạnh của nữ ca sĩ Lady B bắt đầu vang lên và tôi cũng bắt đầu nghĩ về tương lai của mình. Bài hát nói rằng trong cuộc sống ta cần tạo ra nhiều kỷ niệm đáng nhớ và đừng để nó trở nên tẻ nhạt và đơn điệu.
Tôi sẽ trở thành một nghệ sĩ. Tôi sẽ diện những bộ cánh lộng lẫy nhất. Tôi sẽ có phong cách của riêng mình. Tôi sẽ có một căn hộ ở London chung với Allegra - những tác phẩm nghệ thuật có giá trị được bày ở khắp nơi, bộ sưu tập mặt nạ Venice được treo trên tường còn trên giá sách là những cuốn sách do tôi viết và một vài đĩa nhạc cũ mà tôi ưa thích. Những ca khúc dành tặng Sarah sẽ ở đó, giống như việc bố mẹ tôi sở hữu một hộp đĩa CD thu lại những bài hát từ khi họ còn trẻ. Họ nâng niu những chiếc dĩa ấy vì chúng giúp họ quay về với quá khứ. Những ca khúc dành tặng Sarah sẽ luôn luôn làm sống lại trong tôi những ký ức của mùa xuân và mùa hè năm nay, khoảng thời gian mà cuộc đời tôi thay đổi và tôi phải chuyển đến Bath. Nhưng những kỷ niệm về khoảng thời gian này sẽ không chỉ dừng ở mỗi việc tôi chuyển đi. Sẽ còn cả những kỷ niệm đang chờ để được tạo ra. Kỷ niệm về cuộc gặp gỡ giữa tôi và chàng trai đằng sau những ca khúc ấy. Chàng trai trong bóng tối ở mặt sau của hộp đĩa. Người con trai có thể chạm tới trái tim tôi bằng âm nhạc. Tất cả những gì tôi phải làm là tìm ra anh.
Tasmin khẽ huých chân tôi. “Này cái đồ mơ màng kia. Bọn mình sắp tới nơi rồi đấy. Hồn vía chị bay đi đâu thế. Chị đang mộng tưởng cái gì vậy?”
“Chị đang nghĩ... đang nghĩ về tương lai của mình, và cả quá khứ nữa. Chị đứng ở thì tương lai nhìn lại những gì xảy ra trong quá khứ. Những gì đang diễn ra bây giờ. Chị đang nghĩ về những kỷ niệm đang chờ chị tạo ra.”
Tasmin nhìn tôi như thể tôi bị điên. Tôi để ý thấy là nó rất hay có phản ứng như thế với tôi. “Phải... Thế là rõ rồi. À không, chả rõ gì cả.”
“Hay đấy,” Clover nói trong khi tàu đỗ lại ở ga Frome và chúng tôi đứng dậy chờ cửa mở. “Những kỷ niệm đang chờ để được cậu tạo ra. Tớ thích đấy. Rất lãng mạn.”
“Dở hơi thì có,” Tasmin chêm vào.
Bước ra khỏi những bóng râm mát mẻ của sân ga, chúng tôi bắt đầu rảo bước vào thị trấn. Tâm trạng chúng tôi hòa làm một với tiết trời dễ chịu ngày hôm nay, một ngày nắng đẹp. Đến thị trấn, tôi nhìn quanh nhưng không hiểu ở đây có gì đặc biệt mà chúng tôi lại phải đi khỏi Bath, thiên đường cho những tâm hồn nghiện mua sắm. Tất cả những gì tôi có thể thấy ở đây là một vài cửa hàng từ thiện, một cửa hàng bán giày giá rẻ và một quán rượu.
“Ở đây này,” Clover nói và bắt đầu dẫn chúng tôi leo lên một ngọn đồi dốc lát sỏi dọc hai bên là các cửa hàng. “Những cửa hàng đồ vintage tuyệt nhất ở vùng Tây Nam đấy.” Nó kéo tôi vào cửa hàng trước mặt chúng tôi. Bên trong, quần áo cũ được treo đầy trên các giá treo và chất thành từng đống trên các kệ. Mình có thể hiểu tại sao Tasmin thích nơi này, tôi nghĩ, nhìn chả khác gì phòng ngủ của nó.
Chúng tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời tại đó. Suốt một tiếng liền, chúng tôi đội thử mũ kiểu thập niên 1940, váy kiểu thập niên 1950 và 1960, những chiếc áo choàng lông cũ to đùng, những món đồ ren, khuyên tai, quạt, và giày. Clover bắt tôi thử một chiếc mũ chóp cao và một cái áo khoác đen kiểu Victoria với cái eo bé tí. “Cá tính lắm, bạn yêu ạ,” nó trầm trồ khi tôi bước ra từ phòng thay đồ. Cái áo khoác hơi nhỏ nhưng tôi phải công nhận trông nó rất chất, đặc biệt là khi Clover kết hợp nó với một chiếc váy xòe hoa màu đen và đỏ kiểu thập niên 1950. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ kết hợp chúng với nhau, nhưng chúng đúng là rất hợp, làm tôi trông hấp dẫn và táo bạo hơn hẳn, không còn đậm vẻ an toàn và lý trí nữa. Tôi rất thích sự thay đổi này.
“Vậy điểm khác biệt giữa đồ vintage và đồ cũ là gì?” tôi hỏi khi chúng tôi lục lọi chọn lựa trong đống giỏ đựng đầy những chiếc khăn lụa xinh xắn.
“Hừm, câu hỏi hay đấy,” Clover vừa nói vừa thử một chiếc áo choàng không tay bằng vải nhung trông rất oách. “Đồ vintage thì cũ hơn và đắt hơn. Và đồ vintage thì sành điệu hơn rất nhiều so với những thứ được bán trong hầu hết các cửa hàng từ thiện, mặc dù cậu có thể kiếm được vài món hời ở đấy, nhưng thử nhìn kỹ chi tiết, kỹ thuật thêu trên một vài món đồ ở đây xem. Tuyệt vời. Mà đừng quên, hiện một số sao Hollywood cũng mặc đồ vintage đi dự Oscar và chúng thường là những bộ váy đáng yêu nhất đấy.”
Tôi phải công nhận là nó nói đúng. Một số bộ váy trong cửa hàng có đường cắt và đường khâu thật sự rất đẹp.
“Cửa hàng này làm tớ nhớ tới những nơi người ta có thể đến thuê những bộ trang phục cổ điển rồi chụp ảnh,” tôi nói. “Có một tiệm như thế ở Eton. Lần trước khi tới đấy mẹ tớ và tớ đã ăn mặc như các quý bà thời Victoria và bố thì mặc đồ như một quý ông, lại còn diện một chiếc mũ chóp cao và bộ ria uốn cong. Đấy đúng là một ngày đáng nhớ.”
“Phải rồi, chụp ảnh,” Tasmin thốt lên rồi rút phắt điện thoại ra và chụp một tấm hình Clover mặc chiếc áo choàng. Sau đó, chẳng gì có thể ngăn được cơn sốt mua sắm của chúng tôi, chúng tôi leo dần lên đồi, đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, thử đủ các loại quần áo kỳ dị cũng như kiêu sa rồi chụp ảnh cho nhau. Khi tự ngắm mình trong những chiếc gương khác nhau diện những bộ quần áo với màu sắc và chất vải khác nhau, tôi nhận thấy cô nàng Paige cũ đang biến mất và một cô gái khác dần lộ diện.
Sau một giờ đồng hồ, tôi phát hiện ra một cái váy cotton màu đỏ san hô dài đến đầu gối với họa tiết là những bông hoa li ti màu xanh sapphire. Trông nó giống một chiếc váy từ thập niên bốn mươi và mặc dù đồ vintage luôn là đồ tủ của Clover, chiếc váy này lại thật sự hợp với Tasmin. “Hoàn hảo. Tasmin đâu, ra thử cái này ngay,” tôi hào hứng nói.
Biểu cảm của gương mặt nó đúng là tuyệt hảo. “Eooo.”
“Thử đi, Tas,” Clover động viên và lấy chiếc váy gí vào nguòi Tasmin. “Chơi cho đúng luật chứ.”
Tasmin vào phòng thay đồ và trở ra sau năm phút. Bộ váy vừa như in với nó và trông nó thật lộng lẫy. Tasmin nhìn vào gương và xoay một vòng.
“Này, trông cậu ra dáng một cô gái rồi đấy,” Clover nói.
“Ý cậu là gì?” Tasmin vặn lại. “Thế trước đây trông tớ giống gì? Đười ươi à?”
“Ý tớ là nó hợp với cậu,” Clover giải thích. “Giá cái này bao nhiêu nhỉ?”
Tasmin nhìn vào mác giá. “Mười lăm bảng. Tớ không đủ tiền rồi.”
“Tớ có đấy,” Clover đáp. “Tớ sẽ mua tặng cậu cái váy này coi như quà sinh nhật sớm - mà cậu phải mặc đấy nhé.”
Tasmin đang ngắm nghía mình trong gương. Tôi có thể thấy là nó hài lòng với hình ảnh hiện tại của mình, “Ừ, được rồi,” nó trả lời. “Tớ chắc tớ có thể mặc nó đi quanh nhà khi không có ai nhìn, hoặc kết hợp nó với một đôi bốt cao bồi hoặc một đôi giày cao gót đỏ, còn tóc vấn lên bằng một chiếc khăn màu đỏ theo kiểu của cậu, Clover ạ.”
“Trông thế sẽ tuyệt lắm đấy,” tôi nói.
Khi Tasmin quay trở vào phòng thay đồ, Clover giơ tay lên high-five với tôi. “Lựa chọn tốt đấy. Nó sẽ chẳng bao giờ chọn thứ nào như thế đâu. Đúng là nên đi shopping với người có mắt nhìn tươi mới. Đến lượt cậu đấy,” nó nói và bắt đầu tìm trong đống đồ trên giá treo.
Nó chọn ra hai chiếc váy và hai cái áo để cho tôi thử. Một chiếc váy màu xanh đậm, một chiếc màu hồng mười giờ, và cả hai chiếc áo đều có màu đỏ. Nó gí luôn hai chiếc áo vào người tôi.
“Màu sắc sặc sỡ trông sẽ hợp với cậu vì tóc và mắt cậu có màu tối. Xưa nay cậu chọn màu sắc và phong cách quần áo quá an toàn.”
Tôi cầm lấy đống đồ và mang chúng đi thử. Chẳng có món nào vừa với tôi cả nhưng Clover đã nói đúng. Màu sắc mạnh đúng là hợp với tôi. Tasmin thò đầu qua tấm rèm phòng thay đồ rồi gạt nó ra một bên. “Uầy, đẹp hơn nhiều đấy. Mấy màu này làm chị trông... em không biết nữa... có lẽ là giống người Tây Ban Nha hay người Ý. Rất lạ và quyến rũ.” Nó lấy bộ đồ trang điểm ra và đánh một chút son bóng màu đỏ lên môi tôi rồi lùi lại nhìn. “Tuyệt vời, cậu có thấy vậy không, Clover?”
Clover nhảy vào phòng thay đồ. “Rõ quá còn gỉ.” Nó nhìn vào hình ảnh của chúng tôi trong gương. “Có vẻ là cậu cần một chút của Tas, Paige ạ, còn Tas thì cần một chút của Paige.”
Tasmin cười. “Chị có thể mài mòn em đi một chút còn em sẽ làm chị góc cạnh hơn.”
“OK, sau khi bọn mình từ Frome về, chị sẽ trang điểm cho em. Còn em sẽ trang điểm cho chị,” tôi gợi ý.
“Nhất trí,” Tasmin tán thành.
Clover đi trả tiền cho chiếc váy mua tặng Tasmin, sau đó chúng tôi quay ra ngoài. “Em sắp chết khát vì thử đồ suốt nãy giờ rồi,” Tasmin nói. “Chị cũng thế,” tôi tán đồng.
Trong khi chúng tôi bước đến tiệm cà phê gần nhất, Tasmin phát hiện ra một cửa hàng bán áo thun. Nhìn những mẫu áo bày ở cửa sổ, tôi đoán đây là cửa hàng có thể thiết kế đồ theo ý tưởng của người mua. Tôi đứng nhìn chăm chú một lúc. “Tớ vừa có một ý rất tuyệt đây,” tôi nói.
“Ôi trời,” Clover thốt lên. “Thường khi ai đó nói họ có ý tưởng rất tuyệt thì tốt nhất là nên chuồn cho thật lẹ.”
“Nào thế ý tưởng của chị là gì hả bà chị biết tuốt?” Tasmin hỏi.
Tôi chỉ vào cửa sổ. “Chúng ta sẽ đặt làm áo thun. Mỗi đứa một cái, với ảnh bìa của chiếc CD Những ca khúc dành tặng Sarah ở trước ngực và bức ảnh đen trắng ở sau lưng.”
“Ý tưởng tuyệt vời,” Clover trầm trồ. “Bọn mình có thể mặc nó đi quanh Bath và xem có ai nhận ra nó không. Cậu có mang cái đĩa theo không?”
Tôi gật đầu. “Tớ vẫn để nó trong túi từ hôm đi gặp FB. Nhưng mà có một vấn đề nhỏ. Làm thế nào để tớ trả tiền áo bây giờ?”
Tasmin nhìn về phía cửa sổ. “Chúng không đắt thế đâu. Ba cái mười lăm bảng. Rẻ mà.”
Chúng tôi kiểm tra ví. Còn đúng chín bảng và bốn mươi xu cả thảy. “Đủ để bọn mình mua đồ uống và bánh cuộn,” Clover nói, “mà tớ thì đang đói. Bọn mình có thể tiết kiệm tiền và quay lại đặt mua mấy cái áo này vào hôm khác.”
“Hoặc tớ có thể trả lại cái váy,” Tasmin gợi ý nhưng Clover đã ném cho nó một ánh nhìn làm nó phải vội vàng sửa ngay, “Được rồi, được rồi, tớ sẽ giữ cái váy. Nhưng nếu lại quay trở lại đây và phí tiền vé tàu lần nữa thì thật không hợp lý.” Nó nhìn quanh rồi nói. “OK, tớ vừa có một ý hay đây.”
Clover thở dài. “Chúa giúp chúng con với. Được rồi, cùng nghe xem nào.”
“Chúng ta sẽ hát rong trên phố.”
Tôi phá lên cười. “Thật là ý hay đấy.”
“Sao chưa gì đã ném đá thế. Cả hai người đều đã học kịch. Và Clover, tớ biết cậu có thể hát - thực sự cậu có một giọng hát tuyệt vời.”
Chúng tôi làm mọi cách có thể để Tasmin từ bỏ ý tưởng đó nhưng nó mãi chẳng nghe, và mười phút sau tôi đã thấy mình đang ở dưới chân đồi, ngân nga mấy bài thánh ca Giáng sinh cho người qua đường. Chúng tôi không thể chọn được bài hát đương thời nào mà cả lũ đều thuộc lời. Duy chỉ có mấy bài hát thánh ca Giáng sinh là chúng tôi đều nhớ rõ. Tôi đã quyết định làm theo ý tưởng này và muốn nó phải thật vui. Trong bài hát đầu tiên, “Silent night”, tôi còn thêm vào một vài động tác kịch câm, để tăng thêm độ cuốn hút cho bài biểu diễn. Tôi đã theo học một lớp dạy kịch câm hồi còn ở trường trên London và biết cách diễn trò đâm sầm vào cửa sổ rồi giả vờ sờ soạng một cánh cửa kính vô hình. Trò này của tôi làm Tasmin và Clover khoái chí cười nghiêng ngả và không thể thốt nên lời.
Clover bỏ áo khoác xuống đất thay cho cái nón xin tiền. Một số người đứng lại xem chúng tôi biểu diễn trong vài phút, mặc dù có vẻ đa phần họ đều cười nhạo bọn tôi. Nhưng điều đó chẳng làm chúng tôi nhụt chí và may mắn thay một vài người đã thả vài đồng xu xuống trước khi họ đi tiếp. Khi đang bắt nhịp vào đoạn điệp khúc đầy vui tươi của bài “Ding Dong Merrily on High”, tôi thoáng nghĩ, nếu bọn lóp cũ của mình ở London thấy cảnh tượng này, bọn nó sẽ nghĩ Quý Cô An Toàn Và Lý Trí đã hóa điên mất rồi. Tốt, cũng đã đến lúc phải thế rồi , tôi tự nhủ.
Sau khoảng hai mươi phút trình diễn lại các bài hát ấy, một cụ ông tiến lại đưa cho chúng tôi một tờ mười bảng. “Giờ thì các cháu hãy thôi đi,” ông nói. “Đang là tháng Năm chứ có phải tháng Mười hai đâu.
“Cảm ơn ông, cháu yêu ông,” Tasmin nói với theo ông cụ. Chúng tôi đếm tiền và thấy đã đủ tiền cho tất cả chúng tôi mua đồ uống lẫn mua áo. Tasmin cứ khăng khăng muốn đi đặt in áo nên nó cầm theo số xu cần thiết và quay lại cửa hàng áo thun cùng với chiếc CD.
Clover chỉ về phía cửa hàng áo thun. “Nó sẽ thử mặc cả,” Clover nói. Chúng tôi đã tìm được một chiếc bàn bên ngoài một quán cà phê ở trên lưng chừng đồi. Chúng tôi gọi nước táo, sau đó Clover nhắn tin cho mẹ nó trong khi tôi kiểm tra xem liệu Allegra có gửi tin nhắn gì cho tôi không. Chẳng có tin nhắn nào nhưng có một cuộc gọi nhỡ của nó. Tôi đã không nghe thấy tiếng chuông reo khi chúng tôi đang đi shopping.
Tasmin nhanh chóng quay lại, trên tay cầm hai cái áo thun Những ca khúc dành tặng Sarah, còn cái thứ ba thì nó đã kịp mặc sẵn trên người. Trông cái áo thật tuyệt và khi nó quay người lại, tôi trông thấy tấm ảnh đen trắng quen thuộc. “Sau một hồi mặc cả thì giảm được hai bảng,” nó cười toét miệng khoe với chúng tôi.
“Chúng ta có thể mặc chiếc áo này vào ngày mai trong lễ hội Zoom,” Clover nhanh nhảu nói.
“FB đã nhắc đến vụ này. Anh ấy đang giúp tổ chức lễ hội,” tôi nói. “Lẽ ra nó đã là một lễ hội hóa trang nhưng chẳng mấy ai hứng thú với ý tưởng đó cả.”
“Thế thì tốt,” Clover nói. “Vì tớ thích nhìn rõ mặt mọi người.”
“Đặc biệt là lũ con trai,” Tasmin chen vào. “Nhớ đem theo cô bạn sành điệu từ London của chị nhé. Tất cả mọi người sẽ đều có mặt ở đấy. Tất cả mọi người - vì ai cũng có người quen là thành viên của một ban nhạc nào đó, nếu không là bạn thì là anh trai hoặc họ hàng. Cũng có rất nhiều người từ những nơi khác đến nữa. Sẽ là một ngày rất vui và sẽ phải có ai đó nhận ra cái áo thun của tụi mình - ai biết được chứ, có khi lại chính là cô nàng Sarah ‘cành cao’ và Anh Chàng Bí Ẩn thì sao?”
“Tuyệt vời,” tôi thích thú nói.
Ngay khi chúng tôi lên đường đến ga tàu, điện thoại của tôi đổ chuông. Là Allegra, nó đang rất bực. “Cậu đã đi đâu? Cậu đang ở đâu? Tớ đã gắng gọi cho cậu suốt nãy giờ rồi đấy,” nó tức giận nói. “Tớ có rất nhiều thứ để kể cho cậu nghe.” Và không chờ hỏi xem tôi có thể nói chuyện được hay không, nó thông báo luôn. “Này Alex sẽ xuống Bath trong kỳ nghỉ này đấy. Có lễ hội nào đó thì phải. Voom hay Zoom gì ấy.”
“Zoom. Bọn tớ cũng vừa nhắc đến nó. Lễ hội được tổ chức trong công viên gần Vòng cung Hoàng gia. Tớ đã nghĩ là sẽ rủ cậu tham dự...”
“Ồ thật là trùng hợp. Hay quá đi. Cậu đang ở đâu thế? Tớ có thể nghe tiếng xe cộ qua điện thoại.” “Tớ đang trên đường tới ga Frome,” tôi trả lời trong khi Tasmin và Clover khoác tay nhau bước vượt lên trước để tôi có thể nói chuyện riêng. “Thế Alex biết lễ hội Zoom à?”
“Hẳn là vậy. Anh ấy bảo vẫn tham dự hằng năm. Anh họ của anh ấy là một nhạc công và sẽ chơi vào ngày mai. Frome là ở đâu?”
“Không xa Bath lắm. Ở đây có những cửa hàng đồ vintage rất tuyệt. Và bọn tớ vừa mới hát rong trên đường đấy.”
Phía đầu dây bên kia bỗng im lặng một lúc... “Cậu bị lên cơn đấy à?” cuối cùng Allegra cũng lên tiếng hỏi.
“Chỉ là lên cơn yêu đời thôi,” tôi nói. Và đúng thế thật. Tôi cảm thấy thật vui, chưa kể đến cái tin là Alex sẽ xuống Bath. “Tất cả mọi người ở Bath đều là nhạc công.”
“Có vẻ giờ cậu cũng đã thành một người trong số họ. Mà thôi, anh ấy bảo mình nhắn tin cho anh ấy nếu chúng mình định đi. Anh ấy cho mình số điện thoại rồi.”
“Có thể anh ấy thích cậu đấy,” tôi nói.
“Không đâu. Anh ấy đã nói rõ ràng là anh ấy muốn gặp cậu!”
“Thế chính xác anh ấy nói gì? Hãy thuật lại từng từ một! Chuyện là như thế nào? Cậu gặp anh ấy ở đâu? Cậu tình cờ gặp anh ấy à hay anh ấy đến tìm gặp cậu? Tớ cần nghe chi tiết.”
Allegra phá lên cười. “Được rồi, để tớ nhớ lại xem nào. Chi tiết à? Tớ đang đứng đợi mẹ trong bãi đỗ xe sau giờ tan học tối qua thì thấy anh ấy cũng đang đứng đấy đợi xe. Anh ấy thấy tớ nên tiến lại gần. Anh ấy hỏi tớ có nghe tin gì của cậu không. Tớ nói là có và tớ sắp đi gặp cậu nhân dịp kỳ nghỉ, thế là anh ấy bảo thật thú vị vì anh ấy cũng đang định tới Bath. ‘Gặp lại bạn ấy hẳn sẽ vui lắm,’ anh ấy nói thế.
Sau đấy anh ấy hỏi liệu bọn mình có định đi lễ hội Voom không...”
“Zoom,” tôi đính chính.
“Zoom. Tớ nói tớ chẳng biết gì về lễ hội đấy cả, và cũng chẳng biết bọn mình sẽ làm gì, thế là anh ấy bảo nếu bọn mình chưa có kế hoạch gì thì hãy tới đó, cũng đáng đi lắm và rằng anh họ anh ấy sẽ chơi nhạc ở đấy. Anh ấy bảo nếu bọn mình đi thì nhắn tin lại cho anh ấy để cả ba có thể gặp nhau. Anh ấy cho tớ số điện thoại, và vừa lúc đấy thì có xe đến đón anh ấy.”
“Cậu có chắc là anh ấy không thích cậu không. Nghe có vẻ như anh ấy đang gợi ý để gặp cậu đấy.”
“Thực sự không phải thế đâu Paige ạ. Nếu anh ấy thích tớ, anh ấy đã có đủ cơ hội để rủ tớ đi chơi rồi chứ, và nói thật là, thứ nhất, anh ấy không phải tip của tớ, hai là, cậu là bạn thân nhất của tớ và vì thế sẽ không bao giờ tớ đụng vào người cậu thích cả.”
“Tớ không phản đối cậu đâu,” tôi nói.
“Paige, im ngay. Tớ không thích Alex. À mà, chắc là sẽ có hàng tá bọn con trai ở lễ hội Zoom. Quẩy lên đi nào.”
Kết thúc cuộc điện thoại, tôi vội chạy theo để bắt kịp hai đứa kia. Nào là Alex sẽ xuống Bath. Nào là phải tham dự một lễ hội âm nhạc. Nào là phải tìm kiếm một anh chàng bí ẩn. Cuộc sống bỗng chốc lại tràn đầy những điều hứng khởi. Trên chuyến tàu về nhà, tôi nhấn nút play trên iPod. Bản nhạc của Lady B lại vang lên.
Phải đứng dậy, bước đi, và vượt qua quá khứ.
Ngày hôm nay tôi sẽ nở một nụ cười,
Trong tôi vừa ló dạng một con người hoàn toàn mới,
Và có thế nào thì tôi vẫn sẽ tỏa sáng.
Một lần nữa, Những ca khúc dành tặng Sarah lại nói hộ lòng tôi.