Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 739 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

“Mới lột xác được có tí à, phải làm cho tới cùng chứ,” Clover khăng khăng như vậy khi chúng tôi về tới Bath. “Tất cả những gì bọn mình có được mới chỉ là một cái váy cho cậu, Tas ạ, còn Paige trông vẫn thế.”

“Tớ không còn cảm thấy như cũ nữa,” tôi nói và cất giọng hát vang đoạn điệp khúc trong bài thánh ca ưa thích.

“Ba vị vua xứ Orient chúng ta;

Đem quà đi đến miền đất xa,

Núi đồi sông suối, cánh đồng bao la,

Đi theo tiếng gọi của vì sao xa.”

Clover và Tasmin đưa mắt nhìn nhau.

“Đồ điên,” Tasmin nói.

“Đấy là ý tưởng của em mà,” tôi đáp lại và quyết định sẽ thết đãi bọn nó thêm một đoạn nhạc tự chế.

“Ba lái buôn xứ Liverpool chúng ta,

Bán tất da chân mười xu nha,

Đôi thì mềm oặt, đôi thì pha,

Đôi thì chật cứng bán cho ma.”

Clover và Tasmin cười rũ, rồi hát phiên bản do bọn nó tự chế.

“Ba vị vua xứ Orient chúng ta

Anh phóng taxi anh cưỡi la

Anh cưỡi xe ga tuýt còi í a

Đi theo tiếng gọi của vì sao xa.”

“Bọn điên này,” tôi khoái trí nói.

Clover và Tasmin giả vờ cúi chào. “Xin cảm ơn,” Tasmin hài hước đáp. “Và xin chào mừng đến với câu lạc bộ điên.”

Chúng tôi lên xe buýt đi lên đồi tới một nơi có tên là Bear Flat mà tôi chưa từng đến bao giờ. Sau khi xuống xe, chúng tôi đi theo một con đường dốc lên nhà Clover. Đấy là một ngôi nhà liền kề theo phong cách thời Victoria với một khu vườn nhỏ ở phía trước và từ đây nhìn ra thung lũng hay nhìn xuống thành phố cũng đều rất thích.

“Hai cậu biết đấy, mẹ tớ là thợ cắt tóc và làm đẹp,” Clover nói. “Tớ đã nhắn tin cho mẹ lúc ở Frome, trong khi Tas ở trong cửa hàng áo thun, và mẹ đang chờ hai cậu trong bếp.”

“Cái đồ lén lút, sao cậu chẳng nói gì cả thế,” Tasmin nói. “Cơ mà tớ sẽ không cắt tóc đâu đấy.”

“Tớ cũng không cắt tóc đâu,” tôi chêm vào.

Clover ngửa cổ bật ra tràng cười độc địa của mụ phù thuỷ. “Hớ hớ hớ hớ.” Nó vẫy tay ra hiệu cho bọn tôi đi qua hiên để vào sảnh trong nhà. “Xin mời vào các cô gái bía nhủa xương mến của tui.”

Tasmin chớp chớp mắt tỏ thái độ rồi bước qua Clover. “Nhiều khi tớ đến bó tay với cậu, Clover Richards, và bây giờ là cả chị nữa, Paige ạ. Có phải tôi là đứa duy nhất còn tỉnh táo ở đây không vậy?”

“Tớ sẽ không trả lời đâu,” Clover nói.

Mẹ Clover đang là quần áo trong bếp. Cô có dáng người dong dỏng cao, làn da nâu và rất xinh đẹp, hệt như Clover. Cô bước tới ôm tôi. “Cháu chắc hẳn là Paige. Cô đã nghe đủ về cháu,” cô mở lời chào. “Cô là mẹ của Clover.”

“Cháu chào cô Richards,” tôi đáp.

“Cháu có thể gọi cô là Sonia.”

Cô lùi lại, ngắm nhìn kỹ gương mặt và mái tóc của tôi. Nhưng sau đó cô chẳng nói gì, chỉ quay sang nhìn Tasmin y như thế. “Giờ thì đến lượt hai cháu.” Cô nhìn Clover và tôi. “Nào các cô gái, có chỉ dẫn hay yêu cầu gì không?”

Clover chỉ chỉ về phía tôi ra ý nói, “Cậu nói trước đi.”

“Cháu... à... vâng, yêu cầu của cháu là cô làm cho Tasmin trông dịu đi chứ đừng cá tính hơn. Làm cho nó nhìn tự nhiên hơn một chút và có lẽ nên bỏ cái mớ tóc nối của nó đi ạ. Và tăng thêm độ mềm mại óng ả.”

Clover bắt đầu cười đúng như kiểu lúc trước nó đã cười khi tôi gợi ý cho Tasmin về cách thay đổi diện mạo. Cô Sonia gật gù. “Cô hiểu ý rồi. Còn với Paige, các cháu nghĩ thế nào hả các cô gái?”

“Làm cho chị ấy trông bắt mắt hơn chút cô ạ,” Tasmin nói, rồi bật cười. “Ý cháu là, một chút trang điểm và...”

“Có thể cắt một chút tóc đi,” Clover chen ngang. “Tóc thì rõ dày mà nó lúc nào cũng buộc vống lên.”

“Đồng ý,” cô Sonia nói. “Được rồi, Tas, đi theo cô nào.”

Tasmin thở dài thườn thượt rồi đi theo cô Sonia vào gian phòng kính ở phía sau nhà, nơi bày các đồ nghề như ghế gội đầu, một cái giá màu bạc xếp các sản phẩm chăm sóc tóc và làm đẹp. Clover pha sô cô la nóng cho chúng tôi rồi hai đứa tôi vào xem cô Sonia phù phép cho Tas. Quả là một màn phù phép ra trò. Chỉ trong vài phút, một mớ tóc nối của Tasmin đã nằm lọt thỏm trong sọt rác.

“Tuyệt!” Clover và tôi reo vui mỗi lần cô Sonia kéo một lọn tóc nối ra.

Cô Sonia bật cười. “Cô đã muốn làm thế này từ lâu lắm rồi.”

Tasmin trông có vẻ sốc. “Có ai thích mái tóc nối của mình không vậy?”

“Không,” Clover phũ phàng đáp.

Sau khi gỡ hết mớ tóc nối ra, cô Sonia xua Clover và tôi ra phòng khách ở phía ngoài. Chúng tôi bật ti vi và trò chuyện trong khi chờ đợi.

Nửa tiếng sau, cô Sonia bước vào.

“Ngạc nhiên chưa,” cô hào hứng nói và giữ cửa cho Tasmin bước vào.

“Ưầy,” Clover và tôi thốt lên khi Tasmin xuất hiện. Nó trông thật tuyệt, mềm mại hơn và xinh xắn hơn.

Tasmin đã thay sẵn bộ váy vintage mới mua và cô Sonia đã tạo cho nó một kiểu tóc thật đẹp. Những ngọn tóc chẻ gãy, mọc so le đã biến mất, giờ tóc nó dài tới ngang vai và trở nên mềm bóng hơn nhờ sấy khô. Nó không trang điểm gì nhiều, chỉ quẹt son bóng, giặm một chút phấn má và chuốt mascara.

“Cậu có thích không?” Clover hỏi Tasmin.

Tasmin không đáp, chỉ nhún vai, nhưng gương mặt bừng sáng của nó đã cho thấy rõ là nó hài lòng với diện mạo mới này. Nó nhìn tôi và nhướng một bên lông mày lên. “Tới lượt chị đấy.”

Tôi đứng dậy đi theo cô Sonia còn Tasmin ngồi phịch xuống sofa.

“Cháu gái thích kiểu tóc như thế nào?” cô Sonia hỏi khi chúng tôi đi vào khu salon tại gia của cô.

Tôi ngồi vào chiếc ghế cô đã kê sẵn trước một cái bàn bày đủ các loại đồ trang điểm. “Cháu không biết nữa ạ. Cháu quen để kiểu tóc này rồi.”

Cô Sonia tháo sợi dây buộc tóc của tôi ra, làm mái tóc tôi buông thõng xuống bờ vai. “Cháu có mái tóc đẹp nhưng nó chẳng có kiểu dáng gì cả. Cháu thấy thế nào nếu cô cắt ngắn tóc cháu và tỉa thành nhiều tầng để trồng nó đẹp hơn khi để xõa?”

“Ừmmm... được ạ.”

Cô bắt đầu cắt và tôi thấy có đôi chút lo lo khi nhìn tóc mình rơi xuống sàn. Cô Sonia chắc cũng nhận ra tôi đang lo lắng. “Cứ thoải mái đi nhé,” cô nói. “Cô đã chuyển gương đi chỗ khác để cháu không trông thấy cả quá trình và bị sốc. Cứ tin cô đi. Rồi trông sẽ đẹp cho mà xem.”

Giờ thì đã quá muộn, tôi tự nhủ khi nhìn xuống những lọn tóc sẫm màu của mình trên sàn. Cô Sonia đã làm cho Tasmin trông xinh hơn mà. Sau khi cắt xong, cô gội đầu và sấy tóc cho tôi, rồi bắt đầu trang điểm cho khuôn mặt. Tất cả diễn ra rất dễ chịu và khi cô phủ phấn nền và đánh phấn mắt, tôi bắt đầu mơ màng nghĩ đến những cửa hàng đồ vintage với những bộ đồ bằng ren và nhung.

Một lúc sau cô Sonia bỗng cất lời, “OK, của cháu xong rồi đấy.” Cô dẫn tôi ra một góc của căn nhà kính nơi cô đã cất chiếc gương. “Cháu thấy thế nào?”

Tôi nhìn vào hình ảnh của mình trong gương. Cô Sonia đã không cắt đi nhiều tóc như tôi nghĩ nhưng trông tôi thật khác. Những lọn tóc ôm lấy khuôn mặt tôi và được tỉa thưa dần từ cằm xuống đến đuôi tóc để tăng thêm độ cá tính và bồng bềnh còn phần mái thì được chia ngôi lệch. Cô Sonia chọn những gam màu nhẹ để trang điểm cho tôi, ngoại trừ son môi màu đỏ tươi. Đây là tôi mà lại chẳng phải tôi. Tôi trông thật sành điệu. “Cháu thích cô ạ,” tôi nói. “Trông cháu như người lớn vậy.”

“Trông cháu thật xinh đẹp,” cô Sonia cười tươi đáp lời tôi.

Clover và Tasmin bước vào. Tasmin huýt sáo ngay khi vừa nhìn thấy tôi. “Coi chừng, các chàng trai, có một cô em hot girl mới hiện hình đây. Trông xinh lắm chị họ ạ.”

“Mẹ giỏi quá,” Clover tán thưởng.

“Và các cháu có thể đem chỗ mĩ phẩm này về,” cô Sonia nói. “Cô suốt ngày được nhận mấy mẫu thử sản phẩm nên cô chẳng tốn đồng nào cả.”

“Chưa hết đâu,” Clover chen vào và đi ra phía cầu thang. “Lên đây đi. Tớ muốn cho các cậu xem cái này.

Tôi theo Clover lên phòng của nó và Tasmin nối gót theo sau. Phòng Clover trông khá sặc sỡ với các gam màu đỏ, tím và cam nhưng lại rất khác so với phòng của Tasmin. Căn phòng sạch và gọn gàng, đống tạp chí được xếp thành chồng bên cạnh giường. Clover đi ra chỗ tủ quần áo, lôi ra một cái váy xòe màu xanh cổ vịt có cổ chữ V và phần thân áo bó sát.

“Thử cái váy này đi,” nó đưa chiếc váy cho tôi.

“Nhưng tớ chưa bao giờ mặc váy cả,” tôi ngần ngại.

“Thì thế mới phải thử,” Clover nói.

Tôi thử chiếc váy Clover chọn và bước lùi lại để nhìn mình trong gương. Chiếc váy vừa khít và trông thật sành điệu.

“Tặng cậu đấy,” Clover vừa lục lọi tủ quần áo vừa nói. “Tớ mua nó ở Topshop trong đợt giảm giá nhưng nó không vừa với tớ lắm. Còn với cậu thì vừa như in ấy.” Nó lôi ra thêm một cái áo khoác lửng màu đen. “Mặc cái này vào nữa.”

Tôi làm theo lòi nó và đúng là cái áo khoác rất hợp với cái váy.

“Mặc thế này đi Zoom ngày mai nhé,” Clover nói. “Bọn con trai sẽ vây quanh cậu cho xem.”

Tôi chẳng muốn bọn con trai vây quanh mình, tôi tự nhủ. Chỉ Alex thôi là đủ. “Nhưng tớ không có tiền trả cậu,” tôi nói.

Clover phẩy tay. “Tớ đang định đem tặng nó cho cửa hàng từ thiện. Cậu cứ lấy đi. Cậu có thể mời tớ đi cà phê sau.”

Tôi ôm chầm lấy nó.

“Hai mụ ô môi,” Tasmin giễu. Tôi vớ ngay cái gối ôm trên giường Clover đập cho nó một cái. Clover nhanh chóng nhảy vào tham gia.

Tasmin vồ lấy một cái gối. “Đừng có chọc tức chuyên gia đây nhé,” nó vừa nói vừa vung cái gối lên nhắm vào lưng Clover.

Clover trả đũa ngay tức thì. Nó nhảy lên giường và tuyên chiến với cả tôi lẫn Tasmin. “Cuộc chiến gối bắt đầu,” nó phát động.

Chúng tôi hưởng ứng ngay, và cứ thế đập nhau liên hồi. Mới năm phút trước còn đang thấy mình thật sành điệu mà giờ đã thế này đây , tôi tự nhủ. Thật tuyệt vời khi có thể hành động như những đứa trẻ và trở nên điên rồ. Tasmin nói đúng. Phong cách và cá tính của tôi gợi vẻ an toàn và lý trí nhưng thực tế đó lại không phải là con người bên trong của tôi. Tôi đang thay đổi và có vẻ như con người thật của tôi dần lộ diện rõ hơn. Con người đó như thế nào, tôi cũng chưa rõ cho lắm. Là cô gái đội chiếc mũ chóp cao và mặc cái áo khoác kiểu Victoria trong cửa hàng đồ vintage ở Frome, là người tô son môi đỏ hay người có thể lao vào đánh nhau điên loạn khi cuộc chiến gối bắt đầu?

Khi tôi bắt đầu thả bộ xuống đồi để về nhà, có một điều gì đó cứ chờn vờn trong đầu tôi, đòi tôi phải chú ý đến nó. Chuyện này đã bắt đầu từ khi tôi đang gà gật ngủ ở nhà Clover trong khi cô Sonia đang thay đổi diện mạo cho tôi - lúc tôi mơ về những cửa hàng đồ vintage, những bộ đồ bằng nhung và ren, có lẽ đấy chính là mấu chốt. Tôi hồi tưởng lại ngày hôm đó - chuyến tàu đi xuống Frome, những cửa hàng đồ vintage tuyệt vời ở đó, những lần thử đồ, rồi công cuộc lột xác. Người ta luôn thích khoác lên mình những diện mạo khác nhau, những trang phục khác nhau, tôi thầm nghĩ khi đang bước lên mấy bậc tam cấp dẫn lên chỗ ở mới của gia đình mình. Và thế là bingo. Tôi đã nghĩ ra được rồi. Cứ như thể có ai đó vừa mới bật lên một ngọn đèn trong đầu tôi. Tôi đã tìm ra một ý tưởng vô cùng tuyệt vời! Một ý tưởng quá đỗi hiển nhiên mà đáng lẽ tôi không cần mất đến gần một ngày để nhận ra. Tôi bước vội lên cầu thang, nhảy cóc hai bậc một. Tôi sốt ruột muốn kể ngay cho bố mẹ biết ý tưởng của mình.

« Lùi
Tiến »