Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 740 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

“Có chuyện gì thế, Paige?” mẹ hỏi khi tôi chạy ùa vào phòng khách. “Sao lại đỏ mặt tía tai như thế? Có chuyện gì à? Con còn cắt tóc và đánh son nữa!”

“Vâng, con thay đổi một chút nhưng khoan hãy nói về việc đó,” tôi trả lời. “Có cái này con cần phải nói ngay cho bố mẹ biết. Không phải tin xấu đâu ạ. Không có gì phải lo cả mẹ ạ. Bố, con vừa có một ý tưởng rất tuyệt cho cửa hàng của bố.”

Bố rời mắt khỏi ti vi để nhìn tôi. “Con nói đi xem nào...” bố nói.

Tôi ngồi xuống sofa đối diện bố mẹ và chợt chú ý đến vẻ ấm cúng mà họ đã tạo ra cho căn phòng. Tôi tự nhủ chốc nữa mình sẽ phải xem xét kỹ càng hơn. Còn bây giờ, tôi có việc quan trọng phải nói với bố mẹ. “Bố đang cố gắng tìm một khoảng trống trong thị trường, đúng không ạ?”

Bố gật đầu.

“Ở Bath vẫn chưa hề có một thứ - ít nhất là theo như con được biết.”

“Cái gì vậy, Paige?” mẹ hỏi.

“Và mẹ có thể sử dụng tấm bằng đại học chuyên ngành phục trang cho sân khấu và điện ảnh của mẹ đấy mẹ ạ. Mẹ có thể may phục trang,” tôi ào ào nói.

“Phục trang cho cái gì chứ?” mẹ hỏi.

“Cho tiệm ảnh.”

Cả bố và mẹ chẳng mấy ấn tượng với điều tôi nói và tôi nghĩ chắc mình phải giải thích rõ ràng hơn. “Nó không chỉ đơn thuần là một tiệm ảnh. Nó còn hơn thế nữa ạ. Bố mẹ có nhớ hồi mình tới Windsor và cả nhà đã vào một cửa hàng quần áo hóa trang và chụp ảnh không ạ? Bố mẹ có nhớ không? Mẹ và con cải trang thành các quý bà thời Victoria còn bố ăn vận giống một quý ông với bộ ria giả và cả nhà ta đã cùng chụp ảnh đấy ạ.”

Bố có vẻ vẫn chưa hiểu tôi đang nói gì, ông chỉ nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, dường như đang lơ đãng nghĩ đến một điều gì đó.

“Có, mẹ có nhớ,” mẹ trả lời. “Họ có những bộ trang phục từ các thời kỳ khác nhau.”

“Đúng rồi đấy ạ,” tôi hào hứng nói. “Và nơi chúng ta đang ở là một trong những thành phố cổ đẹp nhất nước Anh, vậy mà không hề có một cửa hàng nào như thế cho khách du lịch.”

Mẹ gật gù nhưng tôi không dám chắc rằng mẹ đã thấy được độ tiềm năng của ý tưởng đó.

Tôi tiếp tục, “Ở Bath, bất kỳ nơi nào bố mẹ đến, mọi người đều kể về Jane Austen, rằng bà ấy đã từng sống ở đây, bà ấy đã lấy nơi này làm bối cảnh cho Persuasion Northanger Abbey. Toàn bộ kiến trúc của khu trung tâm mang đậm dấu ấn thời Hanover. Bố mẹ có thể bày trong tiệm ảnh những giá quần áo theo phong cách thời Hanover và thời Nhiếp Chính, có thể là cả trang phục của thời La Mã nữa, rồi xây các phòng thay đồ - thậm chí bố mẹ có thể bài trí cho chúng theo phong cách cổ điển - và một khu vực chụp ảnh. Khách hàng có thể vào, lựa chọn trang phục, sau đó chụp ảnh...”

“Và phông màn chụp ảnh sẽ là một hình ảnh của khu trung tâm? Một trong những dãy nhà hình vòng cung? Hoặc là mình sẽ bày một cái lò sưởi và treo một bức tranh cổ ở phía sau?” bố tôi đế thêm. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Bố đã nắm vấn đề rất nhanh.

“Đúng rồi ạ. Và họ sẽ có một tấm ảnh kỷ niệm đáng nhớ,” tôi nói. “Một bức ảnh đẹp chụp họ trong trang phục cổ, cả gia đình, như chúng ta hồi xưa từng làm. Bố mẹ nghĩ sao?”

Mẹ nhìn sang bố. “Em... em nghĩ đây là một ý tưởng hay. Anh nghĩ thế nào hả Patrick?”

Bố đứng dậy. Trông bố vẫn có vẻ trầm ngâm nhưng rồi đột nhiên bố nở nụ cười rõ tươi. “Paige à, bố tin là con có một kế hoạch rất hay đấy. Ý tưởng này có thể có kết quả. Tất nhiên, chúng ta sẽ phải thiết kế sao cho chu trình chụp ảnh diễn ra nhanh để khách hàng không phải đợi lâu. Điều này rất khó nhưng có thể làm được.” Bố đi về phía cửa. “Anh sẽ đi gọi cho Mike, xem chú ấy nghĩ sao, rồi kiểm tra một vài thứ trên mạng và tính toán thử xem như thế nào.”

“Và trong khi khách hàng chờ ảnh, họ có thể shopping luôn ở chỗ chúng ta,” mẹ góp ý thêm. “Chúng ta có thể bán thiệp, kẹp sách, đồ lưu niệm, nến, ruy băng.”

Bố quay trở vào và ôm chặt lấy tôi. “Paige, con đúng là thiên tài bé nhỏ. Con vừa cứu nguy cho cả nhà mình đấy!” Bố vừa bấm số điện thoại của chú Mike vừa rảo bước quay trở lại sảnh.

Mẹ tiến lại chỗ cái laptop đang để trên chiếc bàn kê cạnh cửa sổ. “Mẹ sẽ nghiên cứu về trang phục của thời Hanover.”

“Và thời Nhiếp Chính nữa ạ. Con nảy ra ý tưởng này sau khi dạo quanh tất cả các cửa hàng đồ vintage ở Frame,” tôi nói. “Mọi người ai cũng thích trưng diện.”

Bố quay trở lại phòng sau khi nói chuyện với chú Mike. “Anh đã để lại lời nhắn,” bố nói và ngồi xuống bàn. “Nào. Bây giờ chúng ta cần lên kế hoạch kinh doanh, nghiên cứu, lập kế hoạch marketing.”

“Còn em sẽ thiết kế một vài tấm phông màn, một cái logo, và sẽ suy nghĩ thêm về cách bài trí cửa hàng.”

“Còn đồ lưu niệm nữa nhỉ? Chúng ta cần tìm nguồn cung cấp những mặt hàng phù hợp.” Bố thở dài. “Tất cả những gì chúng ta cần là vốn, thế nên bố hy vọng Mike và Karen cũng thấy ý tưởng này khả thi.”

“Chú dì sẽ thích mà bố,” tôi nói, nhưng cả hai bố mẹ chẳng ai bận tâm đến tôi. Họ đều đang say sưa tham khảo thông tin trên mạng. Tôi đứng dậy và cúi chào. “Công việc của con đến đây là xong ạ.”

Sau khi quay trở lại phòng mình, tôi bật máy laptop lên và vào Facebook. Tôi run lên vì hồi hộp khi thấy trong hộp thư có một tin nhắn của Alex. Tin nhắn không nói thêm gì ngoài những gì Allegra đã kể cho tôi - rằng anh ấy sẽ xuống Bath sáng mai - nhưng chỉ thế thôi cũng đủ để lòng tôi ngập tràn háo hức. Tôi vào trang của anh, và trong phần bình luận, anh có ghi: Đang trên đường tới Bath để gặp những người bạn cũ và mới. Tôi có cảm giác mình là một trong số những người bạn mới đó.

Tôi mở danh sách bạn bè của anh để xem có tìm ra một anh chàng nhạc công nào của Bath không và dĩ nhiên là chẳng mấy mà tôi đã trông thấy Callum Casey. Một ý tướng nữa lóe lên trong đầu tôi. Tôi cũng có thể tìm trang của Sarah. Tôi tiếp tục di chuột tìm kiếm và khựng lại ở một cái ảnh đại diện mà tôi biết rõ. “Ôi trời ơi!” Tôi há hốc miệng và vội vớ lấy điện thoại. Tôi ấn ngay số của Tasmin.

“Chào cô gái gợi cảm,” nó nói. “Đã nhớ em rồi sao cưng?”

“Ừ. À không. Chuyện ấy không quan trọng. Tas, em phải vào Facebook ngay. Em không thể đoán được chị vừa thấy gì trên trang của Alex Taylor đâu. Chị đang xem qua danh sách bạn của anh ấy...”

“Cái đồ rình mò.”

“Chị có rình mò anh ấy đâu. Ôi chuyện ấy không quan trọng. Vấn đề là lúc ấy chị đang tìm trang của Sarah.”

“Ý hay,” Tasmin đồng tình. “Tại sao em không nghĩ ra ý này nhỉ?”

“Tas, chị trông thấy cái ảnh. Cái ảnh đen trắng ở mặt sau của chiếc CD. Có ai đó dùng nó làm ảnh đại diện của mình đấy.”

“Chị đang đùa đấy à? Ảnh trong Những ca khúc dành tặng Sarah á?”

“Ừ.”

“Không đời nào.”

“Chị đã kiểm tra trang đấy chưa?”

“Chị thử rồi. Nhưng chị không xem được gì. Người đó để chế độ hiển thị cho bạn bè thôi. Trên đó có dòng chữ ghi nếu muốn xem anh ấy chia sẻ gì với bạn bè, hãy gửi cho anh ấy một yêu cầu kết bạn.”

“Chán thế chứ. Chị đã làm thử chưa?”

“Chưa. Chị không biết liệu mình có muốn anh ấy biết hết về mình không, vào xem trang Facebook của chị, xem ảnh của chị,... trong khi thậm chí chị còn chẳng biết anh ấy là ai.”

“Chị có thấy được gì không? Nhiều khi chị có thể xem được khá nhiều thứ mặc dù không phải là bạn. Có thấy ghi gì về trường học hay chỗ làm ở phía trên không?”

“Chị đang xem đây. Ôi trời ơi.”

“Gì thế?”

“Ở phần giới thiệu có ghi là anh ấy đang sống ở Bath. Nghĩa là anh ấy người ở đây.”

“Ừ thì chúng mình cũng đã ngờ ngợ về điều đó rồi mà. Có gì về trường học không?”

“Không.”

“OK, nhưng chị vẫn có thể xem được bạn bè của anh ấy ngay cả khi anh ấy cài đặt chế độ hiển thị riêng tư. Ấn vào phần bạn bè đi và xem có mà ai chị biết không. Xem có Sarah nào không. Mà xem luôn là hai người có bạn chung nào không?”

“Ý hay. Để chị xem.”

“Gọi cho em nếu chị thấy ai mà chúng mình biết nhé.”

“Nhất định rồi.”

Tôi quay lại với laptop và vào phần bạn bè trên Facebook của người đó. Tasmin gọi lại cho tôi ít giây sau. “Em quên không hỏi, tên Facebook của anh ấy là gì?” ỉ

“Cái tên cũng hết sức kỳ quặc. Tên là Will.i.am Shakespeare. Chị không nghĩ đấy là tên thật của anh ta đâu.”

“Will.i.am. viết theo kiểu tên anh chàng nhạc công trong nhóm Black Eyed Peas à?”

“Chính xác.”

« Lùi
Tiến »