Từ những tiếng bass ầm ầm vang lên trong công viên, chúng tôi có thể nghe thấy cuộc so tài giữa các ban nhạc đã bắt đầu.
Nhưng Allegra lại hứng thú hơn với kiểu kiến trúc xinh đẹp thời Hanover hiện diện ở khắp những nơi chúng tôi đi qua. “Ôi trời ơi,” nó thốt lên khi chúng tôi lên tới khu nhà Vòng cung Hoàng gia và nhìn thấy đường vòng cung khổng lồ ghép lại bởi ba mươi ngôi nhà đang phủ bóng xuống công viên trước mặt. Chúng tạo nên một khung cảnh ấn tượng. Allegra lấy máy ảnh ra và bắt đầu tác nghiệp. Tôi không thể trách nó được. Nhớ lần đầu tiên được thấy dãy nhà Vòng cung, tôi cũng đã bị hớp hồn như thế. Tôi muốn ở lại cùng nó nhưng cũng háo hức muốn đi tìm FB ngay để xem anh định nói gì.
“Cậu đi trước đi,” Allegra bảo tôi. “Cho tớ năm phút ở đây và tớ sẽ đi tìm cậu sau. Đưa cho tớ cái áo thun của cậu đi, để tớ xem liệu có ai nhận ra nó không.”
Tôi lôi cái áo in hình bìa đĩa Những ca khúc dành tặng Sarah ra khỏi túi xách và Allegra tròng nó ra ngoài cái áo của mình. “Tớ sẽ không cởi đồ ra trong cái thời tiết này đâu,” nó nói khi thấy tôi cười. “Ước gì tớ đã mang theo áo khoác!” Trong khoảng hai mươi phút chúng tôi đi bộ từ khu trung tâm lên công viên, bầu trời đã trở nên u ám hơn và trông có vẻ như sắp mưa. “Đi đi, cậu đi trước đi,” Allegra giục giã. “Gặp lại cậu trong vài phút nữa nhé.”
Tôi theo dấu tiếng nhạc và chạy dọc theo những hàng cây xuống đến khu vực sân khấu nơi một ban nhạc gồm bốn anh chàng đang kết thúc phần biểu diễn trong những tràng vỗ tay ào ào của khán giả. Tôi nhanh chóng nhìn thấy FB, đang đứng bên trái sân khấu. Anh vẫy tay gọi khi nhìn thấy tôi.
“Này việc anh nói biết ai đã làm cái CD đấy thật ra là thế nào đấy?” tôi nói hổn hển khi vừa đến chỗ anh. “Anh tìm thấy dấu vết gì khác trên bìa đĩa khi scan nó lên à?”
FB hít một hơi thật sâu và ngập ngừng như thể không dám chắc về điều mình định nói. “Không hẳn. Không có gì mới cả. Anh... anh nghĩ đáng lẽ anh phải nói cho em…” Anh dừng lại giữa chừng khi trông thấy người ca sĩ vừa bước lên sân khấu để chuẩn bị biểu diễn, gương mặt bỗng sa sầm lại. “Anh không thể tin nổi chuyện này.”
“Cái gì thế? Anh biết anh ấy à?”
“Anh biết. Tất cả bọn anh đều biết. Keiron Mills. Thằng này tởm lợm lắm.”
Tôi quay lại nhìn, anh chàng đó đang lấy guitar ra khỏi túi. “Anh này nhìn quen quen. Em nghĩ có thể em đã nhìn thấy anh ấy ở đâu đấy rồi, ở trường... hay chỗ nào đó ở Bath ...” Tôi cố lục tìm trong trí nhớ xem rốt cuộc đã thấy người này ở đâu.
“Có thể em đã thấy nó chơi nhạc ở Bath. Nó rất hay chơi nhạc dạo ở khu phố chính gần tu viện,” FB đáp lại.
“Đúng thế! Em biết là em đã thấy anh này ở đâu rồi mà. Là hôm đầu tiên em đến đây. Lúc đó anh ấy đang chơi nhạc ở quảng trường cạnh tu viện và cái lão hàng xóm ngớ ngẩn của Tasmin đứng chọc ngoáy anh ấy.” Tôi chợt nhớ ra tôi đã thấy tên của Niall trong danh sách bạn bè trên Facebook của FB. “À. Xin lỗi. Em nghĩ anh quen anh ta đấy. Niall Peterson. Lúc đó anh ta đã chọc phá Keiron ghê lắm.”
“Niall á? Tốt,” FB nói. “Ai đó cần phải làm thế cho nó biết mặt.”
“Tại sao? Keiron đã làm gì à?”
“Có cái gì mà nó chưa làm cơ chứ? Keiron thằng chuyên gây rắc rối. Nó ăn cắp ý tướng của người khác, cả lời lẫn giai điệu, thay đổi chút ít ở một đôi chỗ rồi biến chúng thành của nó. Thằng này khét tiếng về trò đó rồi, và nổi tiếng là thằng chuyên nói dối nữa. Trông nó có vẻ ngây thơ thế thôi nhưng chả có tí đạo đức nào đâu. Luật bất thành văn của dân chơi nhạc là không bao giờ ăn cắp chất xám của người khác. Nhưng nó lại làm vậy - nó thay đổi vài từ ở chỗ này chỗ kia nhưng ai mà chả biết nó đã ăn cắp.”
“Vậy ra đó là lý do khiến Niall phá đám hắn. Em đã nghĩ Niall là một tên nhỏ mọn cơ.”
FB lắc đầu. “Niall? Không đâu. Nó chả có tí nhỏ mọn nào trong người. Nó là một thằng bạn tốt.”
“Có thể là tốt với bọn con trai các anh nhưng anh ta đối xử với đám con gái chẳng khác gì một gã tay chơi.”
FB nhìn có vẻ sốc. “Niall á? Anh không tin. Anh chơi với nó lâu rồi và biết tính khí nó thế nào. Nó là một đứa tốt. Làm sao em lại nghĩ nó là tay chơi?”
“Em thấy anh ta đi với ba cô bạn gái trong có một ngày.”
FB cười lớn. “Lũ con gái thích Niall. Đó là điều hiển nhiên, nhưng mà như thế không có nghĩa nó là tay chơi. Vụ đấy xảy ra khi nào?”
“Khi em mới đến Bath. Đầu tiên là một cô nàng tóc vàng hoe, rồi đến một em tóc đỏ, sau đó em lại thấy anh ta ở khu trung tâm vòng tay ôm một nàng tóc ngắn.”
“Tóc màu hạt dẻ phải không?”
Tôi gật đầu.
“OK, đó là bạn của nó, tên là Carol. Chỉ là bạn bè thôi. Nó chơi với Carol từ lẩu từ lâu rồi. Em tóc vàng là người yêu cũ. Cô ả đi theo nó suốt như cún con và nếu em thấy hai người họ đang hôn nhau thì nhiều khả năng là cô nàng đang hôn nó. Cô nàng suốt ngày nhảy ra van xin nó quay lại. Em tóc đỏ là bạn gái mới. Từng là. Mối quan hệ đó không được lâu. Em ấy vẫn còn vương vấn anh bạn trai cũ và đã quay lại với người đó rồi. Thế là Niall lại tay trắng.”
“Anh ta có vẻ cũng kiêu căng tự mãn lắm cơ.”
FB cười lớn. “Không hẳn thế. Nó luôn đối xử với anh rất tốt, đặc biệt là hồi năm ngoái, lúc anh đang buồn vì chuyện bố anh bị ốm. Nó là kiểu người sẽ làm tất cả vì bạn. Mà Niall cũng không phải tay chơi đâu, anh biết rõ điều này. Thực chất nó là kiểu người hơi lãng mạn một chút. Nó bảo là muốn đi tìm kiếm Người Đó của mình, mà ai chẳng thế đúng không?”
Tôi thấy mình như đứa ngớ ngẩn. Tôi nhớ Niall đã nói với tôi rằng mọi việc không phải lúc nào cũng như tôi tưởng. Sau khi nghe FB kể về Keiron, tôi nhận ra tôi đã kết luận và đánh giá Niall một cách vội vàng. Chắc Niall phải nghĩ mình là một đứa xấu tính thượng hạng. Tôi thấy mình nợ anh một lời xin lỗi.
Trên sân khấu, Keiron bắt đầu chơi nhạc và ở phía dưới đám đông vang lên cả tiếng reo hò lẫn la ó. “Em thấy anh nói đúng chưa,” FB nói. “Niall không phải người duy nhất ghét thằng này. Anh thật không thể hiểu nổi cái sự trơ tráo của nó, lại còn dám đứng hát trước mặt chính những người nó đã ăn cắp ý tưởng. Mà thôi quên thằng này đi một lúc đã, ý em ban nãy là gì cơ, em đã tìm thấy anh chàng làm ra cái CD à?”
“Ừ. Em nghĩ em đã tìm thấy. Em khá chắc chắn đấy là anh bạn của em ở London. Em nghĩ anh ấy có thể cũng nằm trong số bạn bè trên Facebook của anh đấy, mặc dù em không thể nhớ được chính xác vì tối hôm qua em đã lang thang trên Facebook nhiều quá. Em có cả một danh sách ghi rõ ai quen ai, mặc dù hôm nay trông nó chả rõ ràng dễ hiểu như tối hôm qua nữa. Mà thôi, việc này không quan trọng nữa vì em chắc chắn đó là Alex.”
“Alex? Cái cậu học ở trường cũ của em á? Không. Không phải thế đâu,” FB nói.
“Tại sao không?” tôi hỏi.
“Cậu ta quả quyết là mình đã làm cái CD à?”
“Không hẳn thế nhưng anh ấy có ẩn ý như thế.”
FB lắc đầu lần nữa. “Nó đang muốn làm rối mọi chuyện lên thôi.”
“Làm sao anh biết được?” tôi hỏi lại lần nữa. “Mà anh định kể gì với em về anh chàng làm cái CD này thế?”
“À... chỉ là muốn nói em nên suy nghĩ thoáng ra,” FB nói.
“Nghĩa là gì?”
“Anh chàng đó có thể ở bất kỳ đâu, là bất kỳ ai,” anh tiếp tục.
“Ừ thì em vẫn biết thế.”
“Thậm chí có thể là anh đây này!” FB buột miệng. “Em đã nghĩ đến khả năng này chưa?”
Tôi phá lên cười, rồi nhận ra FB trông có vẻ bị tổn thương. “Có gì đáng cười lắm à?”
“Anh nên nói ra điều đó ngay khi bọn mình tuyên bố sẽ đi tìm cho ra anh chàng đã làm cái CD.”
“Có thể anh muốn tìm hiểu em trước đã.”
“OK. Vậy thế Sarah là ai?”
FB trông có vẻ thật sự giận dỗi. “Có thể Sarah chẳng có thật,” anh nói.
“Không có thật?”
“Có thể Sarah chỉ là cô gái trong trí tưởng tượng. Một nhân vật hư cấu. Hoặc có thể bạn ấy có thật và anh biết bạn ấy là ai nhưng đối tượng Sarah mà cái CD hướng đến là... chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mà thôi.”
Tôi thở dài. “Anh đang nói cái gì thế? Nghe thật chẳng buồn cười chút nào, FB ạ. Em nghĩ em và anh là bạn bè, và anh biết rõ cái CD đấy có ý nghĩa gì với em mà, thế thì tại sao anh lại trêu chọc em thế này? Giờ thì em không biết phải nghĩ như thế nào nữa.”
“Anh không có ý định trêu chọc em, thật lòng đấy. Anh chỉ muốn nói là em nên suy nghĩ thoáng ra và đừng nuôi dưỡng quá nhiều ảo tưởng khi em tìm được anh chàng ấy, rằng anh ta sẽ là một Chàng Trai Hoàn Hảo. Cả hai chúng ta đều biết cái CD này nói về điều gì - gặp gỡ một cô nàng hoàn hảo - nhưng nếu trong đời thực không được như thế thì làm sao. Có lẽ là em đang đi tìm một anh chàng trong tưởng tượng chứ không phải một con người thực với đầy đủ các khiếm khuyết. Đấy là tất cả những gì anh muốn nói. Hãy thử xem xem trước mặt em đang có gì thay vì né tránh những mối quan hệ bằng cách tiếp tục ôm ấp một hình mẫu lý tưởng lãng mạn.”
Thật sự trong lòng mình, tôi thấy lúng túng. FB đã nói trúng tim đen của tôi. Anh Chàng Bí Ẩn là đối tượng để tôi gửi gắm mọi suy nghĩ, là một giấc mơ mà tôi chìm vào để thoát khỏi thế giới thực mỗi khi thấy buồn hoặc thấy đầy nghi ngờ về bản thân, một nơi mà mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng tôi không muốn để FB biết anh đã hiểu tôi rõ như thế nào. “Ôi. Gì mà nặng nề thế ạ. Anh thực sự muốn nói gì thế?”
“Anh định nói là cho dù anh có làm cái CD đấy hay không thì giữa bọn mình vẫn có một cái gì đó thật đặc biệt. Hai đứa mình có rất nhiều điểm chung.”
“Đúng vậy...”
“Anh biết anh không phải kiểu Quý Ông Đẹp Trai Dáng Chuẩn như Niall,” FB ngắt lời tôi.
“Anh ta đâu có đẹp trai gì đâu, mà nếu có thì cũng không phải gu của em. Vẻ ưa nhìn của anh ta quá nổi trội. Nhưng em thích ai đó thú vị hơn.”
“Đấy chính là điều anh nghĩ,” FB nói. “Vì thế anh cho rằng mình có thể mạo hiểm thú nhận tình cảm của mình với em. Em sẽ không vin vào điều này để châm chọc anh.”
“Em... Em...” Tôi cảm thấy cực kỳ bối rối và nhìn đi chỗ khác. Tôi thấy Alex đang đi xuống công viên, tiến lại phía chúng tôi. Anh đi cùng với Callum và đưa tay lên vẫy khi nhìn thấy chúng tôi, anh chỉ tay về phía sân khấu, rồi chỉ vào Callum như muốn nói anh sẽ đi cùng với anh họ mình. Tôi đưa ngón tay trỏ lên ra hiệu là tôi đã hiểu.
Vẻ mặt của FB trông có vẻ còn giận dỗi hơn trước. “Alex của em là Alex Taylor?”
“Đúng. Làm sao anh biết anh ấy?” tôi hỏi.
“Nó từng sống ở Bath. Bọn anh học cùng trường trung học. Nó không chơi với anh nhưng vẫn giữ liên lạc trên Facebook. Nó là Alex của em đấy à?”
“Chính xác thì không phải Alex của em. ”
FB nhìn tôi chăm chú rồi lại nhìn về phía Alex, lúc này đã đi khuất chỉ còn thấy được tấm lưng, vẻ mặt của FB nói lên tất cả. “Nhưng em muốn được thành thế,” anh nói một cách buồn bã.
Cuộc nói chuyện của chúng tôi bị gián đoạn vì Clover và Tasmin đã tới, cả hai đều đang mặc áo in hình bìa đĩa Những ca khúc dành tặng Sarah. FB bị sốc khi nhìn thấy chúng.
“Áo của chị đâu?” Tasmin hỏi. Mặt nó trông hơi ửng đỏ và hơi thở có mùi rượu.
“Allegra đang mặc rồi,” tôi trả lời.
Clover gật đầu. “Allegra đâu?”
“Đang chụp ảnh ở dãy nhà Vòng cung,” tôi nói và nhìn về phía những đám thanh niên lúc này vẫn ùn ùn kéo xuống công viên, nhiều người đang che ô, cơn mưa vừa bắt đầu được một lúc.
“Ý tưởng này là gì thế?” FB hỏi. “Em chưa kể gì với anh về mấy cái áo này.”
“Tại sao bọn em lại phải kể?” Tasmin nói líu cả lưỡi. “Bọn em phải xin phép anh từ bao giờ thế?”
Tôi đang định kể với Tasmin là cả Alex và FB đều bóng gió nói rằng họ chính là anh chàng bí ẩn kia thì FB đã nhảy vào, “Vì anh cũng đang giúp Paige tìm anh ta.”
“Nhưng mà...” tôi sững người đáp lại.
“Dù đến giờ vẫn chưa thấy gì,” FB nói và lừ mắt nhìn tôi như không muốn tôi kể lại câu chuyện chúng tôi vừa nói ban nãy. Anh ấy muốn chơi trò gì đây? Tôi thắc mắc.
“Bọn em đi nghe nhạc đây,” Tasmin nói và bắt đầu tiến về một nhóm người đang ngồi trên bãi cỏ. Tôi thấy người nó hơi lắc lư còn chân thì đang bước lảo đảo. “Chị có đi không nào?”
“Chị đi ngay đây,” tôi nói. “Mà... mấy cái áo này có gây được phản ứng gì không?”
“Nhiều lắm,” Clover trả lời. “Mọi người nghĩ trông chúng rất hay. Một số còn hỏi bọn tớ xem có thể mua được nó ở đâu. Bọn mình nên kiếm một quầy hàng để bán áo thôi. Tẹo nữa gặp cậu sau nhé.”
Ngay khi hai đứa nó đi mất, tôi quay sang FB. “Chuyện gì thế FB? Nếu anh là Anh Chàng Bí Ẩn, tại sao em không được kể cho mấy đứa nó?”
“Hãy thử nghĩ xem tại sao đến giờ em vẫn chưa tìm được anh ta. Có thể anh ta muốn mai danh ẩn tích. Giả dụ như đó là anh. Sẽ không ai biết được anh là ai. Giống như đeo một cái mặt nạ, mọi người không thể trêu chọc hay phỏng đoán gì được.”
“Nhưng làm sao mà em thực sự biết được liệu đó là anh hay là Alex?” tôi hỏi.
FB nhìn sâu vào mắt tôi. “Bằng đúng cái cách anh biết người đó chính là em. Em chính là cô gái anh hằng mơ ước nhưng lần này, em là thật. Đừng giống như anh, Paige, đừng tiếp tục trốn trong một thế giới mơ mộng vì sợ sẽ bị tổn thương nữa. Hãy biến nó thành thật.”
Tôi thấy cực kỳ bối rối và mâu thuẫn. Alex cũng nói tương tự như vậy, rằng tôi sẽ biết khi tôi gặp được người ấy. Tôi thích FB nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về anh như một người có thể trở thành bạn trai của tôi. Anh là bạn tôi - nhưng chúng tôi thực sự hợp với nhau. Tôi có thể tâm sự với anh dễ dàng hơn với bất kỳ đứa con trai nào tôi từng gặp. Tại sao tôi không thể để anh trở thành bạn trai tôi được chứ? Vì mình chẳng hề rung động, tôi nghĩ. Chẳng có chút nào. Khi mình nhìn vào mắt anh mình chẳng cảm thấy tim thình thịch. Nhưng làm thế nào người ta có thể nói với một chàng trai là họ không thích anh ta nhỉ? Tôi tự hỏi mình. Tôi chẳng hề muốn làm tổn thương tình cảm của anh ấy. Làm sao mình có thể giẫm đạp lên giấc mơ của anh chứ. Đột nhiên tôi lại nghĩ sẽ thật hợp lý nếu FB là Anh Chàng Bí Ẩn. Có thể lắm. Một anh chàng như FB không phải kiểu người sát gái như Niall hay Alex. Làm một cái CD như Những ca khúc dành tặng Sarah là cách để anh thể hiện những cảm xúc sâu lắng nhất của mình mà không bị phát hiện hay từ chối. Đúng là có lý nếu đấy là FB, anh ấy sẽ muốn mai danh ẩn tích, không ai biết đến, nhưng nếu thế thì chẳng khác nào là anh ấy đã tự làm khổ mình bằng việc thổ lộ tình cảm của anh với tôi như vừa rồi. Trời ạ, việc này khó nghĩ quá đi, tôi thầm nghĩ.
“Nhưng anh hầu như không biết gì về em, FB…” tôi mở lời, nhưng FB đã đưa tay lên áp vào miệng tôi.
“Đừng nói,” FB nói. “Và cũng đừng nói với anh cái câu ‘chúng ta không thể là bạn được à?’”
“Nhưng mà...” tôi lại định mở lời.
“Trong tình yêu không có chữ ‘nhưng’,” FB nói rồi quay mặt bỏ đi.
Tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, nhỏ mọn, độc ác và thực sự tức giận. “Aaaaaaaaaaaaaaa,” tôi rên rỉ. Tôi quay ra đá vào cái cây gần mình nhất đúng lúc Niall Peterson đang đi tới. Niall đưa mắt nhìn tôi rồi nhìn cái cây. Anh ta chẳng nói lời nào. Không một từ nào. Anh ta chỉ cứ thế đi ngang qua tôi.
Trong một phần nghìn giây, tôi đã có ý định chạy theo anh ta, xin lỗi vì đã nghĩ xấu về anh ta, và giải thích tại sao tôi lại đá cái cây. Nhưng rồi cuộc nói chuyện đó sẽ đi đến đâu? Tôi tự hỏi mình. À phải rồi, mình luôn đá những cái cây vô tri chẳng làm hại gì mình. Chả ích gì. Bây giờ có lẽ anh ta đã nghĩ mình là một đứa con gái nóng nảy, cộc cằn lại còn hay phán xét.
“Cậu ổn chứ?” Allegra đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi và cất tiếng hỏi.
“Bọn con trai chỉ làm mình loạn óc mà thôi,” tôi trả lời. Ngay lúc đó trời bỗng ào ào mưa. Không phải kiểu cơn mưa bụi lay phay thường thấy ở Somerset mà giống như một cơn bão nhiệt đới, có thể cuốn trôi đi mọi thứ và mọi người chỉ trong chốc lát. Trong khi chúng tôi lao vào chỗ trú, tôi nghĩ, Ngày hôm nay hoá ra lại chẳng giống tí gì với hình dung của mình.