Sự tức giận của tôi với lũ con trai nhanh chóng bốc hơi và được thế chỗ bởi một mối quan tâm mới. Ấy là về Tasmin. Đến chiều muộn, tất cả mọi người đều đã nghỉ chân trong các lều bán đồ giải khát, lều nào cũng đông nghịt những sinh viên và học sinh cấp ba. Không khí bốc lên mùi hôi ẩm của những bộ quần áo ẩm ướt và những cơ thể nhễ nhại mồ hôi, mức độ ồn ào thì thật khủng khiếp, ai cũng phải gào lên để người kia nghe thấy mình nói. Những chai vodka và alcopop được chuyền tay nhau một cách kín đáo và ngay bên ngoài mỗi lều, dưới những tán cây, là khu vực hút thuốc, nhưng tôi biết mấy nhóm đứng ngoài đó không chỉ hút thuốc lá cuốn hay thuốc lá thường. Tôi nhận ra mùi “cỏ” mà tôi đã ngửi thấy ở những bữa tiệc của hội lớp 12 mà tôi từng tới dự ở London.
Tôi tìm thấy Tasmin ở cuối lều bán pizza. Nó đang nằm xoài ra cuối quầy thu ngân và nó không ở đó một mình, bên cạnh nó là một đám bạn học cùng trường với chúng tôi, trong đó có cả Clover. Tất cả bọn chúng đều có vẻ đã mất kiểm soát, nói năng lắp ba lắp bắp và giọng thì cứ oang oang, một vài đứa còn đi đứng không vững, ngã sấp ngã ngửa rồi đâm bổ vào nhau. Ban đầu cái cảnh này trông rất buồn cười nhưng một lúc sau, tôi nhận thấy Tasmin càng lúc càng có ít phản ứng với những thứ xung quanh.
“Tasmin đã uống bao nhiêu rồi thế?” tôi hỏi Stu.
Stu nhún vai. “Chẳng biết. Cũng như hầu hết mọi người thôi. Nó sẽ ổn thôi. Thư giãn đi, Paige. Em cũng uống gì đi chứ.”
Clover đưa cho tôi một chai vodka đã được nó pha thêm nước quả việt quất. Tôi không thực sự thích rượu nhưng tôi cũng nốc một hơi vì không muốn nó và đám bạn nó nghĩ tôi không chịu chơi. Nó có vị chua. Allegra không e dè ngại ngần gì khi từ chối uống cái chai đó. “Cậu không thể biết được những ai đã uống cái chai này,” nó nói.
Chẳng phải tôi hay Allegra đang tỏ bộ đoan trang. Chỉ là chúng tôi đã đến quá nhiều các bữa tiệc ở London, đã thấy mọi người ở đó nếu không cư xử như những tên ngốc thì cũng nôn mửa, đặc biệt là lũ con trai, nên chúng tôi biết bia rượu chả phải lúc nào cũng làm cho người ta vui vẻ.
“Tớ lo cho Tasmin,” tôi nói. “Tớ chưa thấy nó như thế bao giờ, tớ nghĩ có thể nó đã uống quá nhiều.”
Allegra đi tới chỗ Tasmin để kiểm tra. Nó cố gọi Tasmin dậy nhưng Tasmin chẳng có phản ứng gì. Nó đã hoàn toàn bất tỉnh. “Bọn mình đi tìm Alex đi,” Allegra nói. “Anh ấy sẽ biết phải làm gì, nhưng mình chắc là Tasmin sẽ ổn. Chắc nó chỉ say quá thôi.”
Chúng tôi tìm thấy Alex đang ở phía ngoài lều với đám hút cần. Trời đã tạnh mưa, mặc dù mây đen vẫn che kín bầu trời. Một hội con trai đang chuyền tay nhau mấy điếu cần sa và Alex đứng ở ngay giữa bọn họ. Trông anh có vẻ rất vui và rất phê thuốc, đôi mắt lờ đờ và đỏ ngầu.
“Này Juliet,” anh gọi khi nhìn thấy tôi.
“Em đang lo cho em họ của em,” tôi nói và thuật lại tình trạng của Tasmin cho Alex.
Anh quàng tay qua vai tôi, “Paige, nàng Juliet bé nhỏ của anh. Anh nghĩ em lo lắng hơi quá rồi. Lo lắng, lo lắng. Làm một điếu và thư giãn đi. Em họ của em chắc là ổn thôi. Có em là bọn anh cần phải lo cho thôi đấy. Quý Cô An Toàn Và Lý Trí ạ.”
Anh đã chạm trúng điểm yếu của tôi. Bị coi là người an toàn và lý trí thực sự không phải điều tôi muốn và tôi nghĩ mình đã bỏ lại hình ảnh đó đằng sau lưng, nhưng tôi không phải kiểu người nốc một hơi cạn cả chai vodka hay hút cần. Mấy thứ đó không hấp dẫn tôi. Có thể tôi đúng là người an toàn và lý trí, cho dù đã có một diện mạo mới và những bộ cánh mới. Có thể tôi phải chấp nhận điều đó. Tôi chuồi người ra khỏi vòng tay của Alex trong khi, trên sân khấu, một ban nhạc vừa bắt đầu biểu diễn và đám hút cần, bao gồm cả Alex, quay ra nghe nhạc. Anh nhanh chóng đung đưa người theo điệu nhạc, huơ huơ tay trên đầu, quên hẳn tôi cũng như mối lo lắng của tôi.
“Mình không biết phải làm gì bây giờ,” tôi nói với Allegra.
Allegra đưa mắt nhìn vào trong lều. “Pizza,” nó nói. “Có thể Tasmin cần ăn gì đó. Mình sẽ đi lấy ít đồ ăn, cậu đi kiểm tra xem Tasmin như thế nào nhé. Ăn một cái gì đó có thể giúp nó giải rượu nhanh hơn.”
Ở trong lều, Tasmin vẫn không có phản ứng gì với những thứ xung quanh nhưng dường như chẳng có ai bận tâm, bọn bạn nó vẫn trò chuyện rôm rả như thể chuyện ai đó trong nhóm đang lả đi trước mặt chúng là hoàn toàn bình thường. Có thể tôi đã phản ứng hơi quá. Tôi quyết định sẽ cố gắng hưởng thụ nốt khoảng thời gian còn lại của buổi chiều, nghe nhạc và quên đi hết mọi thứ. Allegra vẫn đang đứng trong hàng người xếp hàng ở chỗ quầy bán pizza. Nó đang nói chuyện với ai đó. Tôi kiễng chân lên nhìn. Đấy là Niall Peterson. Anh đưa mắt nhìn về phía tôi, thế nên tôi nhìn ra ngoài cửa lều rồi lại nhìn anh và nhún vai tỏ ý, “Thời tiết xấu quá đúng không?” Anh nghệt mặt ra. Rõ ràng anh không hiểu cái nhún vai của tôi có ý gì. Tôi quyết định tiến tới chỗ anh và xin lỗi về cách cư xử của tôi trong lần đầu gặp mặt.
“Chào Niall. Ừmmm... lần đầu gặp anh, ừmmm... Bây giờ thì em biết là lúc đó em đã hiểu nhầm anh và ừmmm... cả sau đó nữa. Em muốn nói lời xin lỗi anh.”
“Xin lỗi vì cái gì chứ?” Allegra hỏi.
“Vì đã bé cái lầm,” tôi nói. “Tớ đã cư xử như một con ngốc trong lần đầu tiên tớ gặp Niall.”
Niall nhún vai tỏ ý anh chẳng hề bận tâm đến điều đó. “Không sao,” anh nói rồi chỉ vào đống đồ uống ở đầu bên kia của quầy bán pizza. “Anh sẽ đi lấy một ít nước hoa quả cho chúng ta để dùng kèm với pizza, à mà ban nhạc của bạn anh, FB, sắp biểu diễn đấy.” Anh nhìn tôi chăm chú. “Anh nghĩ em biết FB.”
“Có. Em có biết và em cũng muốn xem anh ấy biểu diễn. Làm sao anh biết bọn em quen nhau?”
“Có cái gì là bí mật đâu,” anh nói, rồi đi mua đồ uống.
Khi anh vừa đi khỏi, Allegra quay ngay sang tôi. “Anh ấy hơi bị bảnh, đúng không? Mà cậu quen anh ấy đấy à. Sao chẳng bao giờ cậu đề cập đến anh ấy?”
“Tớ không thực sự quen anh ấy đâu. Tớ... Anh ấy sống cạnh nhà Tasmin.”
“Cậu sẽ không thấy làm sao nếu tớ muốn làm quen với anh ấy chứ?” Allegra hỏi.
“Đương nhiên là không. Làm sao cậu phải ngại chứ?”
“Tớ cảm thấy hai người có vẻ hợp nhau.”
“Hợp nhau? Không đâu. Thú thật là bọn tớ chả biết gì mấy về nhau và những lần duy nhất mà cả hai đụng độ nhau đều có vẻ hơi bị... kỳ cục.”
“Tại sao?”
“À chỉ là tớ đã hiểu nhầm một việc. Tớ bắt gặp anh ấy đang phá rối một anh nhạc công và tớ nghĩ anh ấy nhỏ mọn nhưng hóa ra gã kia đã đạo nhạc của một vài người.”
“Thế thì thật không hay.”
“Đúng thế. Nhưng lúc đó tớ không biết việc này. Mà dù sao đi nữa, đương nhiên là tớ ủng hộ Niall với cậu. Tiến tới đi.”
“OK. Tuyệt. Tớ cũng không nghĩ cậu sẽ lấy làm phiền. Cậu đã có quá nhiều các anh chàng để phải bận tâm tới rồi, nào Alex, FB và cả Anh Chàng Bí Ẩn. Niall có vẻ thật sự tốt. Anh ấy hỏi về cái áo thun nên tớ đã kể cho anh ấy một chút về cái CD và Anh Chàng Bí Ẩn. Tớ ngạc nhiên là cậu không tìm hiểu anh ấy kỹ hơn đấy.”
Bây giờ thì đã muộn rồi , tôi nghĩ. Anh ghét mình.
Khi Niall quay trở lại cầm theo đồ uống, tôi thậm chí còn thấy bối rối hơn. Thật ngạc nhiên, tôi hơi ghen tuông khi thấy Allegra tán tỉnh anh. Rõ ràng, trong tôi có gì đó lấn cấn khi Allegra nói muốn tìm hiểu anh. Tôi thích Alex cơ mà, có phải không? Nhưng hình ảnh Alex ở ngoài khu lều đã cho tôi thấy một con người khác của anh mà tôi không chắc tôi có thể thích được.
Khi chúng tôi tìm được một chỗ ngồi chật chội ở dưới sàn và bắt đầu ngấu nghiến miếng pizza, tôi nhận thấy ở góc đằng kia, Tasmin vẫn chưa tỉnh dậy. Tôi tự hỏi không biết có nên thử ra đánh thức nó dậy và xem nó có muốn ăn gì không. Niall nhìn theo ánh mắt của tôi tới chỗ Tasmin đang nằm ngủ.
“Tas à?” anh hỏi, như thể anh đã đọc được suy nghĩ của tôi và biết tôi đang lo lắng cho nó.
“Vâng. Em không biết liệu em có nên lo lắng không nữa. Có thể chỉ là do cái con người lí trí nhàm chán cố hữu của em thôi. Em đoán là nó cần ngủ cho lại sức.”
“Có thể,” Niall đáp. “Em có muốn anh ra kiểm tra Tas xem nó đang như thế nào không?”
“Em nghĩ là có, nếu anh không phiền. Tại ban nãy trông nó hình như hơi nhợt nhạt, tái xanh, mà nhịp thở lại có vẻ chậm.”
“Tái xanh à?” Niall hỏi. Anh trông có vẻ hốt hoảng, đứng phắt dậy và chạy qua phía bên kia của khu lều. Hai phút sau, anh gọi tôi sang.
“Nó ổn chứ?” tôi hỏi.
“Anh nghĩ cứ tiếp tục như vậy thì không ổn đâu,” anh trả lời.
“Thật ạ?”
Anh gật đầu.
“Anh nghĩ là nó cần cà phê đen ạ? Hay là một cái gì đó khác?”
“Không phải cà phê đen,” anh nói. “Xin lỗi, nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng anh đã học một lớp về cách xử lý những trường hợp như thế này sau khi một người bạn của anh bị ốm nặng. Anh nghĩ Tas đang có nguy cơ bị ngộ độc rượu.”
Tôi bắt đầu thấy hoảng sợ. “Nghĩa là sao ạ? Chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Có một xe cấp cứu đang đỗ ở cuối bãi cỏ, anh sẽ đi báo cho họ biết,” anh nói.
“Anh có muốn em đi với anh không?”
Anh lắc đầu. “Không. Em ở lại đây. Gọi Tas dậy. Phải cố giữ cho nó tỉnh táo, dù có thể nó sẽ không thích như vậy. Đừng để nó ngủ hay lịm đi nữa nhé. Đặt cho nó nằm nghiêng và giữ ấm cho nó. Dùng áo khoác của em hay cái gì đó cũng được - mượn ai đó nếu em cần. Em có nghĩ em làm được không?”
“Có, có, tất nhiên rồi. Mà... anh có nghĩ sẽ tốt hơn nếu nó nôn được ra không?”
“Không nhất thiết. Nó đang không kiểm soát được bản thân mà chúng ta thì không muốn nó bị nghẹt thở.”
Anh chạy ra khỏi lều trong khi Allegra và tôi cố hết sức để gọi Tasmin dậy, nhưng nó chẳng phản ứng gì. Tôi nhìn quanh tìm Clover nhưng chẳng thấy nó đầu. Tôi thấy mình dần trở nên hoảng loạn và một vài người đã bắt đầu chăm chăm nhìn chúng tôi. Sẽ làm sao đây nếu có gì xảy ra với Tas? Tôi tự nguyền rủa bản thân vì đã không tin vào linh cảm lúc trước của mình. Tôi đã biết là có gì đó không ổn rồi mà. “Tasmin, Tasmin, dậy đi,” tôi kêu lên. Nó thậm chí chẳng hề nhúc nhích.
Năm phút sau, Niall quay lại với hai nhân viên cấp cứu, trên tay họ là một cái cáng.
“Ôi trời,” một trong hai bọn họ kêu lên khi đưa mắt nhìn đám học sinh sinh viên ở quanh mình rồi anh ta quay lại nhìn đồng nghiệp. “Tôi nghĩ không phải chỉ có một đứa uống quá đà ở đây đâu.”
Anh ta chớp chớp mắt. “Bọn chúng chẳng bao giờ rút ra được bài học gì, nhỉ?”
Vài phút sau, Tasmin được khiêng ra ngoài và mọi người đều đứng nhìn chăm chăm theo cái cáng. Một vài gã hút cần hò reo khi Tasmin được khiêng ngang qua chỗ bọn họ, và cuối cùng thì Clover cũng xuất hiện. Hình ảnh đứa bạn thân đang nằm bất tỉnh trên cáng làm cho nó tỉnh rượu ngay lập tức. “Tas sẽ ổn chứ hả?” nó hỏi.
“Tớ không biết. Tớ sẽ đi với họ,” tôi trả lời và băng qua một biển người để ra chỗ xe cấp cứu đang đỗ phía ngoài lều nơi đám đông đã bắt đầu tụ tập lại. Niall đang đứng ở đằng sau xe cấp cứu và tiến lại khi trông thấy tôi. “Họ nói chúng ta đã làm đúng,” anh nói. “Họ sẽ đưa Tas tới bệnh viện. Em có muốn đi theo không?”
“Có, tất nhiên rồi.”
Tôi trèo lên phía sau xe cấp cứu cùng với Tas đúng lúc Allegra xuất hiện. “Tớ đi cùng luôn nhé?”
“Không phải đi tiệc tùng đâu,” một nhân viên y tế nói. Anh ta quay lại phía tôi. “Em có biết người này là ai không? Và địa chỉ của bạn ấy?”
Tôi gật đầu. “Có ạ. Bạn ấy là em họ của em.” Tôi quay sang Allegra. “Tớ xin lỗi nhưng cậu có thể ở đây được không? Tớ sẽ gọi lại cho cậu sớm nhất có thể.”
“Đừng lo. Anh sẽ chăm sóc cho bạn ấy,” Niall nói khi Allegra ngẩng đầu lên nhìn anh đầy bẽn lẽn. “Nhớ báo cho bọn anh biết Tas như thế nào nhé.”
“Vâng.” Nhân viên cấp cứu đóng cửa xe lại và khi xe bắt đầu lăn bánh tôi nắm lấy tay Tasmin. Ngày hôm nay có thể tệ hơn nữa không? tôi thầm nghĩ khi lái xe bật còi cấp cứu lên và chúng tôi bắt đầu tăng tốc. Tôi cảm thấy vô cùng bối rối.
Quá nhiều thứ diễn ra và chúng đã diễn ra quá chóng vánh. Alex, FB, Niall. Tôi nhận thấy mình hầu như chẳng hiểu gì về Alex cả. Anh có phải anh chàng bí ẩn của tôi không hay là anh chỉ cố tình chòng ghẹo tôi thôi? Tôi đã dựng lên một hình ảnh hoàn toàn khác về anh và bây giờ hóa ra anh lại là một tên hút cần thích đùa cợt với các cô gái. Và rồi đến FB. Tôi nghĩ tôi đã tìm thấy một người bạn đích thực, nhưng tình bạn ấy có thể tiếp tục không nếu tôi từ chối tình cảm của anh? Và liệu anh có phải là anh chàng bí ẩn đã làm ra chiếc CD kia không? Nếu đúng là anh, thì dù biết là rất không phải với anh nhưng điều đó vẫn thực sự làm tôi thấy thất vọng. Tôi nhận ra rằng tôi đã kỳ vọng rất nhiều vào việc tìm ra người đã làm ra chiếc đĩa. Tôi bị điên mất rồi! Và cuối cùng là Niall. Anh hóa ra cũng không phải người như tôi nghĩ, nhưng lại là theo hướng tích cực. Và quả thật, hôm nay anh đã trở thành một người hùng.
Có thể vấn đề là ở mình , tôi nghĩ. Mình là một đứa chẳng biểt nhìn người. Mình nhìn nhận sai về Alex và mình cũng đánh giá sai luôn về con người Niall.
Tôi nhận thấy một trong số những nhân viên cấp cứu đang chăm chú nhìn mình. “Một ngày khó khăn đúng không cô bé?” anh hỏi.
Đột nhiên nước mắt tôi tuôn rơi. “Vâng, có thể nói như vậy,” tôi trả lời.