Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 754 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

“Tình hình thế nào rồi?” Allegra hỏi tôi qua điện thoại. Vài tiếng đã trôi qua kể từ sự cố ấy.

“Tớ vừa mới rời bệnh viện,” tôi nói. “Dì Karen và chú Mike đã tới được một lúc và đang ở với Tasmin rồi.”

“Tasmin thế nào rồi?”

“Nó tỉnh lại rồi. Họ phải truyền dịch cho nó, giờ thì đang truyền nước.”

“Ôi, có vẻ nặng đấy. Nhưng đúng là ngớ ngẩn quá đi,” Allegra nói. “Tại sao bọn nó lại làm thế nhỉ? Ý tớ là thỉnh thoảng uống một ly thì được nhưng tại sao lại cứ phải uống đến bất tỉnh nhân sự.”

Tôi cười phá lên. “Cậu lại nói cái giọng y như mẹ cậu rồi, Allegra ạ.”

“Tớ sao? Ôi trời. Nhưng cậu thừa hiểu ý tớ mà.”

“Tớ hiểu. Lúc chú và dì tới đây, trông thần thái họ cũng tệ như Tasmin vậy. Hoảng loạn, xanh xao và phát ốm lên vì lo lắng, mặc dù cái anh bác sĩ trẻ điều trị cho Tas đã đảm bảo với họ là Tas sẽ ổn. Tớ thấy thật sự thương họ. Họ chẳng biết nên nổi giận với Tas hay là thở phào nhẹ nhõm nữa.”

“Còn cậu có ổn không?”

“Ừ. Tớ chỉ cảm thấy hơi kiệt sức, thế thôi. Và tớ thấy có lỗi vì đã bỏ cậu lại trong lần đầu tiên cậu xuống Bath.”

“Không sao cả mà. Niall đã chăm sóc tớ rất chu đáo. Mà nhân tiện, anh bạn FB của cậu đã nổi cáu vì cậu không xem ban nhạc anh ấy trình diễn đấy.”

“Ôi cậu cũng gặp anh ấy rồi à? Cậu đã giải thích giúp tớ rồi chứ?”

“Ừ rồi. Anh ấy hiểu mà. Cha đấy có vẻ mê cậu như điếu đổ.”

“Tớ biết. Tớ không biết phải làm gì với vụ đấy bây giờ đây.”

“Thật đáng tiếc là cậu không thích anh ấy. Anh ấy rất đáng yêu.”

“Tớ biết, và tớ hy vọng bọn tớ vẫn có thể là bạn. Tớ thực sự quý FB, chỉ là tớ không thích anh ấy thôi. Cậu vẫn đi cùng với Niall chứ?”

“Không. Tớ quay lại khách sạn với mẹ rồi. Chỗ này đẹp quên sầu luôn. Cậu có muốn ghé chỗ tớ một lúc không?”

“Tớ chuẩn bị lên xe buýt,” tôi trả lời. “Nó sẽ đi thẳng từ bệnh viện đến ngay gần nhà tớ. Tớ về nhà rồi sáng mai gặp lại cậu có được không?”

“Nghe giọng cậu có vẻ buồn.”

“Chỉ là tớ rất ghét bệnh viện thôi. Cái mùi ở đây. Rồi cả sự nóng nực. Bệnh viện toàn những người đau ốm và thật kinh khủng khi nhìn thấy Tasmin như thế. Tớ đã rất sợ nếu có chuyện chẳng lành xảy ra.”

“Họ sẽ chăm sóc Tas mà.”

“Tớ qua chỗ cậu vào sáng mai nhé?”

“Thôi, tớ sẽ gặp cậu đâu đó ở trong khu trung tâm. Mẹ tớ đang ghé tiệm Spa và tớ đã hẹn gặp Niall và FB. Tớ sẽ nhắn tin cho Alex nữa nếu cậu muốn.”

“Thôi đừng nhắn cho Alex. Có thể mai tớ sẽ cảm thấy khác nhưng hiện giờ tớ không chắc là tớ muốn gặp Alex. Tớ không còn rõ cảm xúc của tớ với anh ấy đang như thế nào nữa. Anh ấy... tớ không nghĩ anh ấy là người như tớ từng hình dung.”

“Tớ hiểu. Anh ấy mất hết tỉnh táo, đúng không? Yêu mấy gã hút cần cũng chán lắm. Cậu có nhớ cái gã Ian mà tớ hẹn hò năm ngoái không? Lão ấy chỉ cần rít một hơi thuốc thôi là y như rằng trông sẽ như một cái xác không hồn. Lão ý chả muốn làm gì ngoài ngồi im một chỗ. Chả còn gì vui nữa hết. OK, hẹn gặp sau nhé. Paige.”

“Hẹn gặp sau,” tôi đáp lại, một chiếc xe buýt trờ tới, mở cửa và tôi nhảy lên xe.

Khi về tới nhà, tôi mừng là bố mẹ vẫn đi vắng. Bố đã nhắn tin cho tôi khi nãy là bố mẹ đi ăn tối ở ngoài để bàn ý tưởng cho tiệm ảnh phục trang. Chắc chắn bố mẹ sẽ sớm biết hết mọi chuyện về ngày hôm nay và tôi chắc chắn sẽ bị tra hỏi về Tasmin và liệu tôi có uống rượu cùng nó hay không. Nhưng hiện giờ, cả căn hộ thật yên tĩnh và có một việc tôi muốn làm - nhắn tin cho Will.i.am. Cả Alex và FB đều ngầm thừa nhận rằng họ đã làm cái CD nhưng chỉ duy nhất người thực sự làm ra cái đĩa mới có được file ảnh đen trắng mà Will.i.am dùng làm ảnh đại diện trên Facebook.

Tôi về phòng mình và bật laptop lên. Tôi định gửi cho Will.i.am một lời mời kết bạn, nhưng rồi tôi nghĩ, Mình sẽ không làm như vậy, mình không biết gì về anh, vậy nếu mình gửi tin nhắn thì anh cũng đâu cần biết hết về mình.

Tôi đăng xuất khỏi trang của mình và nhấp chuột để tạo một địa chỉ Facebook mới. Tôi cũng sẽ vô danh và bí ẩn như anh. Tôi có một thư mục đầy ảnh mặt nạ trong máy, và tôi có thể dễ dàng chọn ra một cái ảnh mặt nạ hoa văn màu đen và bạc rất đẹp của Ý để dùng làm ảnh đại diện. Tôi đi tìm trang Facebook của Will.i.am và gửi lời mời kết bạn. Tôi giật bắn cả người khi thấy anh chấp nhận lời mời kết bạn của tôi ngay lập tức. Anh đang online!

Tôi nhanh chóng gõ tin nhắn. Thông báo tìm người. Tìm người có hình trên mấy chiếc áo thun mà bọn này đã mặc ở lễ hội Zoom hôm nay. Ai là chàng trai trong bức ảnh đen trắng trên mặt sau của CD Những ca khúc dành tặng Sarah?

Có một tiếng ping. Tin nhắn trả lời xuất hiện trong cái ô cửa sổ nhỏ ở bên dưới trang của tôi. Tôi thấy ba cô gái tại lễ hội Zoom có in ảnh của tôi ở sau ảo của họ. Bạn là ai trong số họ?

Tôi nhắn lại. Không là ai trong số họ cả. Tôi không mặc cái áo thun đó.

Bạn muốn gì?

Muốn biết bạn là ai.

Tại sao?

Tôi thấy mình qua những bài hát trong CD, tôi trả lời.

Bạn thích nó?

Ừ.

Tôi làm nó lâu rồi. Tất cả giờ đã là chuyện xưa cũ.

Chuyện gì đã xảy ra? Tôi hỏi. Tôi cảm thấy rất tuyệt khi cuối cùng cũng được trò chuyện với anh chàng bí ẩn của mình. Việc tiếp theo phải làm là tìm xem anh là ai trong số mấy anh chàng mà tôi nghi ngờ.

Ái tình cũng như làn khói tụ lại bằng những hơi thở dài , anh trả lời.

Tôi biết câu này! Romeo và Juliet, Hồi 1, Cảnh 1. Tôi gõ.

Ấn tượng đấy , anh viết lại. Bạn có vẻ biết rõ Shakespeare đấy. Bạn là ai?

Thế bạn là ai ? Tôi đáp lại.

Tôi sẽ nói cho bạn biết nhưng giờ chưa phải lúc.

Vậy Sarah đâu rồi?

Tôi nói rồi mà. Sarah là một câu chuyện xưa cũ rồi.

Tôi không định đầu hàng. Tất cả nỗ lực của tôi và Tasmin nhằm tìm cho ra Sarah bằng cách tra cứu danh sách học sinh các trường ở Bath đã thất bại. Không có cô gái nào nhận ra được cái bìa CD in trên áo và tự xuất đầu lộ diện trong lễ hội Zoom, nhưng có thể bạn ấy có việc bận cuối tuần này. Nếu tôi biết bạn ấy là ai, tôi có thể liên hệ với bạn ấy, có thể là ở trên FB này cũng được, và hỏi bạn ấy xem ai đã làm ra chiếc CD.

Nhưng bạn ấy đang ở đâu rồi?

Học đại học ở London. Bạn ấy đã rời khỏi Bath từ tháng Chín vừa rồi.

À. Hóa ra đó là lý do làm cho Tasmin, Clover và tôi không thể tìm đươc Sarah.

Khi nào thì bạn sẽ nói cho tôi biết bạn là ai?

Khi nào tôi hiểu hơn về bạn , anh trả lời.

Không công bằng, tôi trả lời rồi hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc cô nàng Paige mới mẻ tự tin hơn nên xuất hiện, tôi nghĩ. Gặp tôi ngày mai ở quán cà phê Society tại quảng trường Kingsmead nhé.

Như thế thì nhanh quá. Làm sao bạn biết tôi đang ở Bath?

Tôi không biết nhưng tôi cược rằng bạn đang ở đây. Có hai anh chàng tự nhận là người đã làm chiếc CD. Bạn là ai trong hai người họ?

Hai anh chàng?

Đúng thế.

Thú vị đây.

Không thú vị lăm đâu , tôi trả lời. Khó hiểu thì có.

Tôi có thể không phải là ai trong số hai người họ.

Đúng thế, nhưng cũng có thể bạn là một người trong số họ. Bạn sẽ có mặt ở đó ngày mai chứ?

Có thể.

Tốt. Gặp bạn ở đó trưa mai nhé.

Làm sao tôi nhận ra bạn đây? anh hỏi.

Tôi sẽ mang theo cái đĩa của bạn. Làm sao tôi nhận ra bạn?

Anh không trả lời câu hỏi đó và tôi có thể thấy ít giây sau anh đã tắt chế độ chat. Nhưng tôi chắc chắn anh sẽ có mặt ở chỗ hẹn ngày mai. Một buổi hẹn hò. Tôi cảm thấy vô cùng háo hức. Thật thoải mái khi tôi đã tạo ra được một chuyển biến tích cực cho quá trình tìm kiếm này. Trong khi ở bệnh viện, tôi đã nghĩ rất nhiều về những gì FB nói với tôi trước đó. Có phải tôi đã đặt nặng vào việc đi tìm anh chàng bí ẩn của mình? Có phải những kỳ vọng của tôi là quá cao? Có phải tôi cảm thấy thoải mái khi duy trì một mối quan hệ ảo để tránh cho mình khỏi bị tổn thương hay không? Không, tôi chắc chắn mình không như thế. Tôi sẽ chứng minh cho FB thấy điều đó không đúng.

Tôi muốn Anh Chàng Bí Ẩn xuất hiện. Tôi muốn được gặp anh và muốn có câu trả lời dứt điểm về việc liệu có phải định mệnh đã khiến tôi tìm ra cái CD vào ngày hôm đó ở cửa hàng từ thiện và liệu có phải tất cả những gì đã diễn ra đều chỉ nhằm dẫn tôi đến với anh. Tôi muốn biết liệu thực sự có thể có gì giữa chúng tôi hay không.

Tôi tắt máy tính, tựa người vào ghế và bật cười. Tôi đã tìm thấy anh chàng bí ẩn của tôi nhưng anh lại càng trở nên bí ẩn hơn bao giờ hết. Nhưng điều đó sẽ sớm kết thúc thôi , tôi tự nhủ.

« Lùi
Tiến »