Tôi tới quán cà phê Society lúc 12 giờ 5 phút trưa thứ Hai. Tôi chỉ có một mình vì mẹ Allegra đã đặt lịch hẹn mát xa cho Allegra tại khách sạn mà nó thì không bao giờ cưỡng lại được những thứ như vậy. Nó nhắn tin cho tôi là sẽ đến gặp tôi sau.
Bước vào quán, tôi thấy một gia đình đang ngồi ở tầng trên, một cô gái ngồi trong góc đọc sách. Không có bóng dáng của anh chàng nào, thế nên tôi tiến vào trong, đi cầu thang xuống tầng hầm.
Đi được nửa chừng, tôi có thể trông thấy có hai cái bàn đang có người ngồi. Bàn này là một đôi. Còn bàn còn lại là một anh chàng. Anh ta đang quay lưng về phía tôi nhưng không cần nhìn mặt, tôi cũng biết rõ đó là FB và một cảm giác thất vọng trào dâng trong tôi. Tôi ngần ngại không muốn bước tiếp. Tôi hy vọng anh không nghe thấy tiếng tôi để tôi có thể quay người lại và chuồn đi. Tôi thấy mình thật hèn nhưng tôi biết nói gì với anh đây? Chào FB, vậy ra anh là Anh Chàng Bí Ẩn, nhưng chán nhỉ, em lại không thích anh? Tôi xoay người lại định đi lên tầng thì nghe thấy có tiếng cửa mở và tiếng bước chân băng qua sàn phòng, hướng về phía cầu thang. Vài giây sau, Alex xuất hiện.
“Paige,” anh nói rồi cười tươi rói. “Anh đoán là thể nào anh cũng đụng mặt em hôm nay.”
“Thật ạ?” tôi nói. Tôi thấy ngạc nhiên vì mình gần như đã loại bỏ hoàn toàn khả năng Alex chính là Anh Chàng Bí ẩn. “Nhưng sao lại thế ạ?” Nếu anh đúng là anh chàng bí ẩn của tôi, tôi muốn anh tự nói ra điều đó.
Nghe thấy tiếng chúng tôi, FB quay lai. Anh có vẻ ngạc nhiên khi trông thấy tôi và Alex. “Xin chào, hai người đều ở đây cả à,” anh nói.
Tôi đi xuống cầu thang và tiến lại chỗ FB. “Anh đang làm gì ở đây thế?”
FB cười lớn rồi chỉ vào cốc cappuccino của mình. “Uống cà phê. Đây chả là quán cà phê còn gì.”
“Ý em là, anh ở đây là để gặp ai à?”
“Ừ. Gặp hai người,” anh trả lời khi Alex đến ngồi cạnh anh còn tôi ngồi xuống ở ghế đối diện.
“Xin chào,” Alex nói với FB.
“Ý em là anh có hẹn gặp ai ở đây từ trước à?” tôi hỏi FB.
Anh trông có vẻ không hiểu tôi đang nói chuyện gì. “Không hẳn là lúc nào cũng vậy nhưng thường thì anh luôn đụng mặt ai đó ở đây. Thế nên là hẹn mà không hẹn.”
Trời ạ , tôi nghĩ. Tại sao mọi người không thể nói thẳng ra mọi việc? Nếu anh là Anh Chàng Bí Ẩn, sao anh không nói cho rõ ràng luôn? Hay là anh chưa nói vì còn có Alex ở đây?
Ngay lúc đó lại có tiếng chân người vang lên ở tầng trên. Ai đó cũng đang đi qua bên kia căn phòng rồi bước xuống cầu thang. Chúng tôi đều nhìn lên và lần này là Niall. Anh nhìn ba chúng tôi, mắt chớp chớp.
“Mình có thể ngồi cùng không đây?” anh hỏi. “Hay đây là bữa tiệc riêng?”
Alex ngồi dạt vào phía trong để lấy chỗ cho Niall. “Không vấn đề gì, lại đây ngồi với bọn này luôn đi.”
Niall ngồi xuống rồi nhìn sang tôi. Tôi nhìn anh rồi nhìn Alex và FB. Cả ba người bọn họ đều nhìn tôi chằm chằm và cười tươi hơn hớn. Tôi không cười lại.
Một ý nghĩ không vui vẻ gì đang lởn vởn trong đầu và làm tôi thấy khó chịu.
“Đây là tình cờ hay cả ba người đã lập kế hoạch từ trước thế?” tôi hỏi.
Ba người họ nhìn nhau như thể không hiểu tôi nói gì. Nếu họ đang diễn kịch thì đúng là họ diễn rất tốt.
“Kế hoạch gì?” FB hồi.
“Buổi hẹn hôm nay,” tôi trả lời.
“Anh không hẹn ai cả,” Alex trả lời.
“Nhưng lúc nào cậu cũng đụng mặt ai đó cậu quen ở đây, đúng không?” Niall chêm vào.
FB gật đầu. “Đúng như mình nói ban nãy,” FB nói. “Kiểu kiểu như kế hoạch tình cờ.”
Tôi không dám chắc lắm nhưng tôi thấy họ có vẻ như đang đùa cợt trên sự đau khổ của mình. Nếu thật thế, tôi chẳng thấy việc này thú vị gì hết. “Được rồi. Ai trong số các anh lấy tên là Will.i.am trên Facebook và làm cái CD Những ca khúc dành tặng Sarah ?”
“À... Em nghĩ là em sẽ gặp nguời ấy ở đây phải không?” FB hỏi.
“Đúng vậy, nhưng bây giờ em không biết phải nghĩ sao nữa. Ai trong số các anh là người đó?”
“Anh,” FB nói.
“ Không. Là anh,” Alex lên tiếng.
Niall thở dài. “Không, là anh .”
Tôi thở ra một hơi thật dài. “Em không tin nổi. Tại sao các anh lại làm chuyện này?”
Alex nhún vai. “Nó chỉ là cái đĩa nhạc thôi mà Paige. Chả có gì to tát cả. Có thể anh đã làm cái đĩa, thế thì sao nào? Anh đã làm hàng đống đĩa tuyển tập rồi.”
“Anh cũng thế,” FB nói.
“Anh cũng vậy,” Niall đáp.
“Nhưng cái đĩa này rất đặc biệt,” tôi nói.
“Tại sao?” cả ba bọn họ cùng đồng thanh hỏi.
“Em đã nói cho các anh biết cả rồi đấy thôi. Các anh không hiểu à? Đó là vì bất kể ai làm ra chiếc đĩa này thì em và anh ấy cũng có rất nhiều điểm tương đồng. Bọn em sẽ rất hợp nhau. Em biết là sẽ như thế,”
“Đương nhiên đó là anh rồi,” Alex nói rồi gật gù với hai người còn lại. “Anh chính là Will.i.am.”
“Là tôi chứ,” FB nói.
“Đấy là anh,” Niall lại nói. “Anh là Will.i.am.”
Rốt cuộc thì đúng như tôi nghĩ. Họ đang đùa cợt, tung hứng theo đúng kiểu lũ con trai vẫn hay làm khi chỉ có vài đứa với nhau.
“Vui thật đấy,” tôi nói. “Vậy các anh cứ tiếp tục đi, đùa giỡn em rồi cười sung sướng. Nhưng em thấy các anh đúng là xấu tính.” Tôi đứng dậy rồi chạy lên cầu thang và ra khỏi quán. Tôi bước ra ngoài và hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Mình sẽ quên hết những gì vừa xảy ra, tôi vừa nghĩ vừa băng qua quảng trường. Ôi mình phát điên mất.
“Paige,” tôi nghe thấy ai đó gọi tôi từ phía sau.
Tôi quay lại và thấy Niall đã theo tôi ra khỏi quán cà phê. Tôi dừng lại và anh tiến đến. “Em ổn chứ?”
“Em không ổn. Các anh đã đùa cợt em.”
“Anh xin lỗi.” Nỉall nhún vai. “Anh không nghĩ có ai trong số bọn anh có ý làm em buồn cả đâu. Anh thì chắc chắn là không có ý thế rồi. Nhưng việc này có ý nghĩa đến thế sao? Ai là người làm cái CD đâu quan trọng? Cái quan trọng là em muốn ở cạnh ai, muốn dành thời gian cho ai. Thế em, em muốn gì?”
“Em muốn biết ai đã làm ra cái đĩa đó.”
Niall gật đầu. “Được rồi, là anh và FB...”
“Thôi, anh đừng bắt đầu lại trò đấy nữa.”
“Không. Sự thật là thế. Là cả hai bọn anh. Đấy là ý tưởng của anh nhưng anh đã nhờ FB giúp. Nó biết rất nhiều về âm nhạc. Anh nói cho nó biết anh muốn thể hiện điều gì và nó tổng hợp một số bài hát để anh nghe, nhưng người đã lựa ra các bài đó và làm cái CD là anh.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh và anh cũng nhìn chằm chằm vào tôi. Vẻ cười cợt đã biến mất. Có vẻ anh đang nói sự thật.
“Vậy giờ em sẽ phải lựa chọn giữa hai bọn anh à?” anh hỏi tôi.
Tôi lờ đi câu hỏi của anh. “Thế còn Alex thì sao? Anh ấy có tham gia gì vào chuyện này không?”
Niall lắc đầu. “Ban nãy nó chỉ trêu chọc tí thôi. Đùa vui ấy mà. Không phải để giỡn em đâu - chỉ là diễn lại cảnh đinh của Spartacus mà thôi.”
“Cảnh đinh của Spartacus?”
“Ừ. Trong phim Spartacus ấy. Kirk Douglas là người đã thủ vai Spartacus. Trong phim, ông ấy lãnh đạo cuộc nổi dậy của nô lệ chống lại người La Mã. Khi những người nô lệ bị bắt giữ, một vị tướng La Mã yêu cầu bọn họ giao nộp Spartacus hoặc toàn bộ nô lệ sẽ bị hành quyết. Ông ấy đã bước ra và nói, ‘Tôi là Spartacus.’ Phía sau ông ấy có một người khác tiến lên và nói, ‘Không, tôi mới là Spartacus,’ rồi một người khác, rồi một người khác nữa, rồi nhất loạt cả ngàn người bọn họ đều nói, ‘Tôi là Spartacus.’ Đấy thực sự là một khoảnh khắc cảm động.”
Tôi suy ngẫm lời giải thích của anh. “Ừmmm. Em hiểu ý anh rồi. Em hy vọng sẽ không có hàng ngàn người cùng đồng thanh nhận mình là Anh Chàng Bí Ẩn. Ba bọn anh đã là quá đủ rồi.”
Niall cười lớn. “Ừ. Như thế thì đúng là loạn mất nhưng chắc không có tình huống đấy xảy ra đâu.”
“Thế anh là người muốn làm cho Sarah yêu mình hay FB là người yêu Sarah?”
“Không, đấy là anh. FB nói những bài hát nó chọn ra cho CD là để dành cho một cô gái trong mơ mà nó hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp được. Nó coi việc tìm ra những bài hát phù hợp với chủ đề của cái đĩa là một dự án. Với anh thì cô gái đó là có thật, hoặc cũng gần như là thật.”
Tôi gật đầu. Vậy ra FB đã nói cho tôi sự thật, hoặc một phần sự thật. Tôi nhớ anh ấy từng nói ai đã làm ra cái CD này là người có gu âm nhạc tốt. Tôi chưa từng một lần nghĩ tới việc anh ấy chính là người đã tham gia vào khâu chọn bài hát!
“Ý anh là gì, cũng gần như thật là sao? Chuyện gì đã xảy ra với Sarah thật?” tôi hỏi.
“Mọi việc không thành. Bạn ấy không phải người như anh nghĩ. Ý anh là bạn ấy có tồn tại... nhưng anh đã tưởng tượng ra đủ thứ về bạn ấy. Tất cả đều là nhầm lẫn. Anh đã dựng lên hình tượng một cô gái hoàn hảo. Thế nên điều đó không có thật. Em có hiểu ý anh không? Nghe có vẻ điên không?”
Tôi nghĩ tới Alex rồi lắc đầu. “Em hiểu ý anh, rất rõ,” tôi nói.
“Bạn ấy không thể được như kỳ vọng của anh,” Niall tiếp tục. “Không cô gái nào có thể làm được điều đó, thế nên Sarah cũng giống như một cô gái chỉ có trong mộng tưởng. Anh đã không hiểu rõ con người thực của bạn ấy cho tới khi bọn anh nói chuyện với nhau và sau đó anh nhanh chóng nhận ra bạn ấy không phải người như anh vẫn hình dung. Anh đã học được một bài học lớn là đừng bao giờ kỳ vọng quá nhiều vào ai đó cho đến khi thực sự hiểu họ. Thế nên như anh đã nói, mọi việc không thành và bạn ấy đã là câu chuyện xưa cũ rồi.”
Khi anh nói câu đó, tôi biết anh là người tôi đã nói chuyện trên Facebook tối qua. Người ấy cũng nói Sarah đã là một câu chuyện xưa cũ.
“Bạn ấy thậm chí còn không sống ở Bath nữa. Bạn ấy đã đi học đại học ở London rồi.”
“Thế tại sao ngay từ đầu anh không nói người đó là anh?” tôi hỏi. “Anh chắc hẳn đã biết là em đang đi tìm anh mà.”
Niall gật đầu. “Anh biết. Ngay từ hôm ở lễ hội âm nhạc trên phố Walcot. FB đã nhắn tin ngay cho anh về việc này, mặc dù ban đầu bọn anh không chắc là em hay Tasmin đang đi tìm anh. Anh đã hy vọng đó là em. Anh không nói gì vì anh muốn em hiểu về anh trước. Thế rồi hy vọng đó đã vỡ tan tành vì hóa ra là em ghét anh.”
“Và anh cũng ghét em.”
Niall cười. “Không hẳn. Anh thật sự vui khi biết em thích cái CD và ý tưởng của nó. Và khi quan sát những việc em làm, anh thấy thật thú vị. Như mấy cái áo thun chẳng hạn... Anh cũng đã cố tạo ra dấu vết để cho em lần theo bằng việc lập tài khoản Facebook Will.i.am mấy tuần trước. Anh có file ảnh của bìa CD trên máy nên việc đó rất dễ. Và rốt cuộc em đã tìm ra anh trên đó nhưng điều đó lại làm anh suy nghĩ. Tại sao cô gái này lại quyết tâm tìm mình đến thế? Liệu em đang đi tìm một con người thật hay một anh chàng trong mộng, giống như anh từng làm với Sarah? Việc đó làm anh lo lắng. Em đã nghĩ về Anh Chàng Bí Ẩn quá nhiều. Nếu cậu ta không hề giống như những gì em đã hy vọng thì sao?” Trong giây lát, Niall trông có vẻ rất mong manh.
Tôi nhìn vào mắt anh. “Chỉ có một cách để biết,” tôi nói. “Dành thời gian ở bên đối tượng của mình để tìm hiểu.”
Niall cười, nụ cười ấm áp đáng yêu làm bừng sáng gương mặt anh. Tôi có thể hiểu tại sao lại có nhiều cô gái xếp hàng chạy theo anh đến thế. “Ý hay đấy,” anh nói đúng lúc tôi trông thấy Allegra xuất hiện ở phía bên kia quảng trường. Allegra vẫy tay khi thấy chúng tôi. Tâm trạng tôi chùng xuống. Allegra. Bạn thân nhất của tôi. Nó thích Niall và tôi đã trả lời rằng tôi không ngại nếu nó theo đuổi anh. Tại sao, ôi tại sao tình yêu lại phức tạp đến thế? Tôi tự hỏi mình khi Allegra băng qua quảng trường tiến về phía chúng tôi.
Cô Nàng Kỳ Đà Cản Mũi Bé Nhỏ. Đó chính là mình. Mình đã làm hỏng hết mọi việc rồi, tôi nghĩ khi lẽo đẽo theo sau Allegra và Niall đi lòng vòng quanh khu trung tâm. Họ có vẻ rất hợp nhau, họ pha trò cho nhau cười, hào hứng chia sẻ về những chủ đề cả hai cùng quan tâm. “Ôi em cũng thế!” Allegra thốt lên khi Niall nói anh thích phim hành động. “Anh cũng thế!” Niall đáp lại khi Allegra nói nó thích nhạc Acoustic. “Anh thích nhóm đó,” anh hùa theo tán thưởng khi nó nhắc đến một trong những nhóm nhạc ưa thích của mình.
Đã có lúc tôi muốn đi về và để họ lại với nhau. Tôi không muôn đóng vai một người vô duyên không nhận thấy trước mặt mình đang có một tình yêu chớm nở và tôi có thể đang cản đường họ, nhưng cả hai người họ đều không đồng ý. Thêm nữa, tôi cần thời gian ở một mình để tìm hiểu xem đang có chuyện gì xảy ra với bản thân. Tôi thấy mình bị cuốn hút bởi Niall và tôi cũng khá chắc là anh cũng có cảm xúc giống tôi khi chúng tôi nhìn vào mắt nhau ở ngoài quán cà phê. Có phải anh chỉ đang tỏ ra lịch sự với Allegra thôi không? Hay anh, như tôi đã nghĩ từ đầu, là một tay chơi và đang tán tỉnh cả hai đứa tôi? Và khi FB nói Niall là một chàng trai tốt, có thể đó là vì FB đang muốn bảo vệ bạn mà thôi.
“Allegra chỉ xuống chơi có ít hôm thôi mà,” Niall nói khi tôi bảo sẽ cáo lui để họ có không gian riêng. “Anh không muốn xâm phạm vào thời gian của hai bọn em đâu. Anh phải là người đi mới đúng.”
“Đúng đấy,” Allegra nói. “Đừng đi mà Paige. Tớ đã không gặp cậu mấy cả ngày hôm qua mà tớ phải quay lại khách sạn lúc 4 giờ vì mẹ tớ muốn quay về London. Đừng đi nhé.”
“Nhưng Tasmin đã về nhà rồi,” tôi nói. “Tớ định sẽ qua thăm xem nó có ổn không.”
Niall xua tay. “Anh đã gặp mẹ Tas sáng nay. Cô bảo Tas ổn rồi và sẽ về nhà chiều nay. Lát anh sẽ qua thăm xem em ấy đang thế nào. Nhưng có một điều anh có thể đảm bảo chắc chắn đó là Tas không bận tâm đến khách khứa đâu. Chắc giờ em ấy đang chống chọi với cơn đau đầu khủng khiếp trong một căn phòng tối om đấy.”
“Em cũng đoán thế. Và còn phải chịu đựng cơn thịnh nộ của cả bố lẫn mẹ nó nữa,” tôi đế thêm.
“Đúng thế,” Allegra nói. “Tas đã phá hỏng ngày hôm qua rồi. Đừng để nó làm hỏng nốt cả ngày hôm nay nữa.”
Chúng tôi quyết định đi ra Southgate. Tại đấy chiều nay sẽ có các tiết mục nhảy của các trường học trong vùng diễn ra trên bãi cỏ nhân tạo nằm ở giữa các cửa hàng. Nhiều người cũng thường đến đó, ngồi chơi trên những chiếc ghế bạt khi thời tiết đẹp. Đang trên đường đi thì điện thoại của tôi có tiếng bíp, tôi nhận được tin nhắn. Là của FB.
Xin lỗi về chuyện ban nãy và hy vọng bọn anh không làm em buồn. Anh chỉ muốn nói rằng anh có thể không phải Người Đó nhưng anh muốn là một trong số những người hiện diện trong cuộc sống của em. XXX
Quả là một tin nhắn ngọt ngào và tôi thực sự hy vọng chúng tôi có thể là bạn và anh sẽ thấy thế là đủ. Chỉ có thời gian mới có thể trả lời được.
Còn lúc này, khi chúng tôi đi bộ qua khu trung tâm Niall đã chứng tỏ rằng anh là một người bạn đồng hành rất hay ho và thú vị để trò chuyện cùng. Và không khó để làm cho anh cười. Tôi thích điều đó. Tôi không thể chịu nổi mấy anh chàng hay có tâm trạng này nọ. Nhưng rõ ràng là anh thích Allegra, tôi tự nói với mình khi chúng tôi tìm được vài cái ghế bạt còn trống ở đoạn vỉa hè bên ngoài trung tâm mua sắm Debenhams và nhảy vào ngồi. Niall ngồi giữa tôi và Allegra, ghế của tôi hơi lùi về phía sau so với ghế của anh, vì thế khi điệu nhảy đầu tiên bắt đầu, tôi có thể quan sát Niall mà không để anh thấy. Một gương mặt đẹp, sống mũi thẳng, và hàng lông mi dài.
Tôi lấy cái CD từ trong túi ra, xem kỹ bìa đĩa và đối chiếu với gương mặt anh. Đó đúng là anh. Chắc chắn vậy. Mặt anh đã được làm mờ đi trong bức ảnh mà những mẩu báo, tựa như những song sắt nhà tù, được dán đè lên, nhưng đúng vậy, đó chính là anh. Tại sao mình lại không nhận ra từ trước nhỉ? tôi tự hỏi. Tôi rất muốn hỏi anh tại sao anh lại dùng những hình ảnh đó? Có phải là trong chuyện tình yêu anh thường cảm thấy như mình đang bị cầm tù? Tôi thì cảm thấy đúng như thế. Nhất là hôm nay. Bị mắc kẹt giữa những cảm xúc mà tôi không thể bày tỏ ra được. Tôi lật chiếc đĩa lại và nhìn bức hình đen trắng. Đúng vậy. Giờ đây khi Niall ngồi trước mặt, tôi có thể thấy anh chàng đang ngồi bên của sổ trong bức hình có cùng vóc dáng và chiều cao giống như anh. FB tròn và mập hơn, còn Alex thì có bờ vai rộng hơn. Tôi đang muốn hỏi bức ảnh được chụp ở đâu thì anh bỗng nhiên quay lại. “Anh có thể thấy em đang nhìn anh chăm chú lắm đấy nhé,” anh nói.
Tức thì mặt tôi đỏ bừng cả lên. “Đâu mà.”
“Đừng chối. Anh có thể cảm nhận được đấy,” anh đáp. Cách anh nói với tôi có gì đó thật khẩn thiết, như thể anh còn cảm nhận được nhiều hơn nữa ngoài việc tôi đang chăm chú nhìn anh. Tôi cảm thấy một luồng điện chạy qua chúng tôi.
Allegra quay lại nhìn, ban đầu là tôi rồi đến Niall, rồi nó lại nhìn tôi. Nó đã hiểu ra vấn đề và nó nhíu mày lại. Niall hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào mắt tôi thêm vài giây nữa rồi quay lại xem buổi biểu diễn. Ôi. Thật là mãnh liệt, tôi thầm nghĩ và cảm thấy mình đã tan chảy trước cái nhìn của Niall. Allegra vẫn đang quan sát tôi, vẻ mặt của nó đầy nghi vấn. Một lát sau, nó rút điện thoại ra và nhắn tin. Điện thoại của tôi rung bíp một tiếng báo tôi vừa có tin nhắn. Chuyện này là gì thế? nó nhắn cho tôi.
Không biết nữa, tôi nhắn lại. Chưa bao giờ tớ thấy bối rối như bây giờ.
Muốn tớ đi chỗ khác không? nó nhắn lại. Tớ có thể thấy anh ấy thích cậu đấy.
Không đời nào. Anh ấy thích cậu thì có.
Tỉnh lại và chấp nhận sự thật đi, Paige. Niall thích cậu. Mà cả Alex và FB cũng thế đấy. Giỏi ghê, tớ quay lại London đây. Tớ mất hết tự tin rồi này. Rồi nó gõ ký hiệu mặt cười để cho tôi biết nó không hề buồn.
Niall quay lại nhìn tôi rồi nhìn xuống điện thoại của tôi rồi lại nhìn sang Allegra và điện thoại của nó. Anh cũng đã hiểu được câu chuyện giữa hai chúng tôi.