Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 717 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

“Bắt đầu rồi đấy!” Allegra thì thầm.

Tôi nín thở chờ thầy Collins, giáo viên môn kịch, công bố danh sách phân vai cho vở kịch cuối năm. Những ai đã tham gia buổi thử vai đều xúm lại quanh sân khấu gỗ của hội trường. Nó có mùi sáp ong và oải hương từ loại nước lau chùi của mấy cô lao công vừa bắt đầu ca làm việc buổi tối ở sau lưng chúng tôi. Lạy trời! Xin cho con được nhận vai Juliet, tôi thầm cầu nguyện.

Hàng tuần liền, tôi và Allegra đã cùng nhau luyện tập rất chăm chỉ, thậm chí còn đọc hết tất cả thoại của các vai khác để diễn cho thật chuẩn. Allegra đúng là đứa bạn tốt của tôi, nó biết rõ vai diễn này có ý nghĩa với tôi như thế nào. Tôi từng suýt được vào vai chính trong một số vở kịch của trường, nhưng tiếc là tôi chưa bao giờ thật sự có được cơ hội đó - luôn thuộc tip phù dâu chứ chẳng bao giờ được làm cô dâu. Lần này tôi muốn có được vai nữ chính còn vì một lý do vô cùng thầm kín khác nữa. Đó là bởi tôi tin chắc rằng Alex Taylor sẽ được phân vai Romeo. Anh chính là tình yêu của đời tôi, dù đến nay anh vẫn chưa biết bí mật này.

Ai cũng tin Alex kiểu gì cũng sẽ được chọn vào vai Romeo vì ngoài khả năng diễn xuất ra, anh còn có một vẻ đẹp hết sức cổ điển với những lọn tóc nâu mềm lượn sóng ở ngang vai. Nếu anh vào vai Romeo, đương nhiên người diễn cặp sẽ có nhiều thời gian ở bên anh. Tôi thì chả mấy khi phát cuồng vì lũ con trai như Allegra hay những đứa con gái cùng trang lứa khác. Tôi vẫn nghĩ cuộc sống này có nhiều thứ cần bận tâm đến hơn là mấy đứa con trai ngốc nghếch, nhưng Alex lại là một ngoại lệ. Anh thông minh, năng động và chỉ hình dung tới những cảnh Romeo và Juliet hôn nhau thôi cũng đủ làm tôi sướng run lên rồi. Vậy nên Lạy trời! Xin cho Alex được nhận vai Romeo.

Thầy Collins đưa mắt nhìn một lượt lũ chúng tôi, dường như đứa nào đứa nấy đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần để giả bộ vui vẻ nếu không được chọn.

“Romeo. Alex Taylor,” thầy cất giọng. Alex lúc đó đang đứng ở trước mặt tôi, phía bên tay phải, hào hứng vung nắm đấm vào không khí và cười rạng rỡ. Tôi cảm thấy phấn khích vô cùng, đến giờ mọi thứ đều đang đúng như ý tôi. Allegra quay sang tôi và đưa ngón tay cái lên ra ám hiệu chúc mừng.

“Juliet. Paige Lord.”

Ồi trời ơi. Thành công thật rồi! Tôi thấy phấn khích, đồng thời cũng thấy nhẹ nhõm. Chuỗi ngày khổ luyện đã được đền đáp xứng đáng.

“Tuyệt quá!” Allegra reo lên và ôm chầm lấy tôi. Mặt tôi đỏ bừng lên trước ánh mắt của mọi người, và càng đỏ bừng hơn nữa khi Alex ngó quanh tìm xem bạn diễn của anh là ai. Tôi vội cúi mặt nhìn xuống đất, nhưng trong lòng lại tự quở trách mình vì đã không có đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt anh và khiến anh không thể rời mắt khỏi mình như cái cách tán tỉnh mà tôi đã đọc được từ một bài báo trên tạp chí Teen Vogue số ra tuần trước. Bài báo nói phải biết tạo mối liên kết giữa hai người. Nhìn sâu vào mắt anh ấy thật lâu cho đến khi bạn cảm thấy như có luồng điện chạy qua, tiếp tục như thế thêm một chút nữa rồi hẵng quay đi. Vậy là mình để vuột mất một cơ hội ngàn vàng rồi , tôi tự nhủ.

Từ trước đến nay, chắc Alex chẳng để ý gì đến tôi dù tôi vẫn giả-vờ-tình-cờ đi ngang qua anh tới hàng triệu lần những lúc ở hành lang. Đó là nơi duy nhất tôi có thể nhìn thấy anh vì anh học lớp 12, còn tôi học lớp 10 trong khi học sinh cuối cấp lại có phòng sinh hoạt tập thể riêng. Nhưng từ nay trở đi sẽ khác. Bây giờ khi chúng tôi cùng đóng vai chính, anh sẽ chẳng thể nào không chú ý đến tôi được. Chúng tôi sẽ vào vai một trong những cặp tình nhân nổi tiếng là lãng mạn nhất mọi thời đại. Chúng tôi sẽ luyện tập cùng nhau trong nhiều tháng liền, cho tới tận khi diễn ra buổi biểu diễn trước kỳ nghỉ hè. Đây đúng là một phần thưởng, à không, một PHẦN THƯỞNG!

Từ lúc biết tin cho đến khi tan trường, tâm trạng tôi như đang lơ lửng trên chín tầng mây. Thật là một ngày tuyệt vời. Ngoài việc sẽ được sắm vai Juliet ra, một số tác phẩm trong dự án tranh của tôi cũng được chọn để treo tại phòng trưng bày của trường. Trong dự án ấy, tôi đã vẽ một số bức chân dung từ các tấm ảnh tôi chụp trên những con phố London trong kỳ Giáng sinh vừa rồi. Thêm nữa, tôi còn đạt điểm A* cho bài luận tiếng Anh. Và để biến hôm nay thành một ngày A**, Jason Rice, người sẽ sắm vai Tybalt, đã đề nghị cả dàn diễn viên cùng qua nhà anh trong kỳ nghỉ lễ Phục sinh để tiệc tùng. Thật sự tôi chưa bao giờ rạng rỡ đến thế và có cảm giác như cuộc đời tôi sắp bước sang một chương mới đầy mê ly.

“Tớ biết cậu sẽ được chọn mà,” Allegra hào hứng nói. “Này nhé, với mái tóc dài sậm màu và đôi mắt nâu thế kia, trông cậu cứ như một cô gái Ý ấy. Cậu lại còn cao ráo giống Alex nữa chứ nên các cậu trông sẽ rất đẹp đôi. Chưa kể là - đừng hiểu nhầm ý tớ nhé - ở cậu rõ ràng có nét ngây thơ, tớ nghĩ chính nó đã phần nào giúp cậu được chọn.”

“Vì tớ thật sự ngây thơ nên đương nhiên nhìn tớ có nét ngây thơ rồi. Thật ra chẳng phải tớ muốn thế đâu. Ý tớ là tớ cứ thấy kém cỏi thế nào ấy. Mười lăm tuổi đầu mà chưa từng có bạn trai chính thức... tớ đâu được như cậu, Quý Cô Sành sỏi ạ.”

“Chỉ là cậu chưa gặp đúng người thôi mà. Đóng cặp với Romeo sẽ là một khởi đầu tốt, mà với một người rụt rè như cậu thì đây là một cơ hội tuyệt vời để có thêm tự tin,” Allegra động viên tôi. Nó am hiểu về chuyện tình cảm hơn tôi rất nhiều. Thuộc kiểu người mảnh mai nhưng lại có đủ mọi đường cong, tóc vàng và cá tính, nó luôn hút hồn bọn con trai trong khi tôi chỉ biết đứng cạnh nó ngậm hột thị và cư xử lóng ngóng vụng về. Nói chung tôi thấy cứ kỳ kỳ. Trong lúc diễn xuất tôi sẽ chẳng thấy làm sao vì khi đó tôi không còn là tôi nữa, tôi sẽ không bị đơ như khi phải nói chuyện với bọn con trai ở ngoài đời. Diễn xuất cũng tựa như đeo lên một chiếc mặt nạ mà tôi có thể ẩn mình trong đó.

“Hy vọng là vậy, nhỉ? Đây là một cơ hội tốt để tớ tiếp cận Alex. Và cuộc đời sẽ hoàn hảo biết bao nếu bố mẹ tớ cũng giải quyết được cái vấn đề gì đó đang làm họ buồn phiền,” tôi kể lể trong khi chúng tôi đứng ở bãi đỗ xe chờ mẹ Allegra đến đón. Gần đây bầu không khí gia đình tôi khá căng thẳng, và tất nhiên tôi cũng đã tâm sự hết với Allegra vì cần giải tỏa với một ai đó.

“Mọi chuyện thế nào rồi?” nó hỏi. “Vẫn chưa biết chính xác vấn đề là gì à?”

“Lời giải đáp hợp lý duy nhất tớ có thể nghĩ ra được là bố mẹ tớ sắp ly dị,” tôi đáp. Tôi đã ngờ ngợ giữa bố mẹ đang có trục trặc gì đó từ vài tháng nay dù cả hai đều không tiết lộ chuyện gì. Bố thì vắng nhà thường xuyên hơn, mà có về nhà thì cũng chỉ lầm lì im lặng. Còn mẹ tuy vẫn cố tỏ ra vui vẻ nhưng rõ là trong điệu bộ có gì đó không thật.

“Thế thì chắc đúng là thế rồi,” Allegra đồng tình. “Họ có cãi nhau nhiều không?”

“Theo những gì tớ nghe được thì không. Nhưng mỗi khi tớ bước vào phòng bố mẹ sẽ lập tức im bặt như thể họ đang có bí mật gì đó muốn giấu, mà rõ ràng chẳng phải là một bí mật hay ho gì như kiểu một bữa tiệc hay một kỳ nghỉ bất ngờ. Thôi kệ đi. Tớ sẽ không để việc này làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tớ đâu.”

“Tốt. Vì hôm nay là ngày của cậu mà,” nó động viên tôi. “Cũng có thể sẽ chẳng có chuyện gì cả đâu. Cậu biết đấy, thỉnh thoảng bố mẹ lục đục là chuyện bình thường mà. Đảm bảo bố mẹ cậu sẽ nhảy cẫng lên khi nghe tin vui của cậu hôm nay cho mà xem.”

“Họ sẽ vui lắm,” tôi đáp. Tôi chỉ mong được nhanh chóng về đến nhà để thông báo cho bố mẹ biết về niềm vui sướng tột độ ngày hôm nay của mình.

« Lùi
Tiến »