Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 719 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Khi tôi về đến nhà, bố mẹ đều đang đợi ở sảnh.

“Con vừa đi đâu về thế, Paige?” bố hỏi.

“Lớp kịch ạ. Con đã nói với mẹ là con sẽ về muộn rồi mà. Con được nhận vai rồi đấy!” tôi vội khoe. Tôi đã rất nôn nóng muốn báo tin cho bố mẹ, háo hức chờ bố mẹ chúc mừng và hỏi han, thế nhưng cả hai chẳng ai buồn để tâm tới những gì tôi nói.

“Paige, lại đây ngồi nào,” bố bảo. “Bố mẹ muốn cho con biết một chuyện.”

“Để con nó uống tách trà hay ăn thứ gì đã,” mẹ ngăn lại. “Con bé vừa mới về thôi mà.”

Cả hai đều tỏ ra rất nghiêm trọng, và tôi bắt đầu cảm thấy sợ.

“Không. Con không sao mà,” tôi nói. “Con không cần ăn uống gì cả. Bố mẹ cứ nói cho con biết có chuyện gì đi. Có ai mất ạ? Ông hay bà?”

“Không phải thế đâu con,” mẹ tôi trấn an. “Thôi cả nhà vào phòng khách đi.” Tôi đi theo họ từ sảnh sang phòng khách rồi tất cả cùng ngồi xuống, bố mẹ ngồi cạnh nhau ở sofa còn tôi ngồi đối diện họ trên một chiếc ghế đơn. Tất cả đều hít một hơi thật sâu và sức nặng của những gì chưa được nói ra nhấn chìm căn phòng trong sự im lặng não nề.

Nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy tôi khi nhìn vào mặt bố mẹ. Tôi thấy mình phải chấm dứt sự im lặng không mấy dễ chịu này. “Con biết bố mẹ định nói gì rồi,” tôi buột miệng.

“Con biết sao?” mẹ ngạc nhiên hỏi.

Tôi gật đầu. “Bố mẹ chuẩn bị ly dị. Nhưng trước khi ly dị, bố mẹ đã thử nhờ tư vấn hòa giải chưa?” Bố mẹ của một vài đứa con gái trong lớp tôi đã ly dị, nên điều này đã trở thành một chủ đề buôn bán thường xuyên của chúng tôi mỗi giờ ăn trưa ở trường. Tôi nhớ là bố mẹ Phoebe Marshall nhờ đến trung tâm tư vấn Relate mà đã ở lại với nhau cho tới khi mẹ bạn ấy bỏ đi theo thầy dạy trượt tuyết.

Gương mặt bố thấp thoáng nụ cười. “Bố mẹ không ly dị, Paige à. Không dễ bỏ rơi bố như vậy đâu nhé.”

“Ôi trời đất, vậy là bố hay mẹ bị ung thư ạ,” tôi hoảng hốt hỏi. Mẹ của Mary Philip, một bạn khác trong lớp tôi, bị ung thư vú năm ngoái nhưng thật may là họ phát hiện sớm và giờ cô ấy đã ổn. Có thể vẫn còn hy vọng.

“Không, bố mẹ cũng không bị ung thư,” bố đáp lại. Sau đó bố quay sang nhìn mẹ và nhún vai. “Em có muốn nói cho con biết không hay để anh?”

“Em sẽ nói,” mẹ trầm ngâm đáp. “Paige à, thực ra sự việc cũng không quá tồi tệ. Chỉ là... chỉ là... hoàn cảnh của chúng ta có chút thay đổi. Chúng ta…”

Tôi ngồi lắng nghe từng lời của mẹ, rồi của bố, nhưng trong khi nghe bố mẹ nói tôi cảm thấy hồn mình như đã trôi dạt nơi nào. Cơ thể tôi vẫn ở đây, tai vẫn nghe, mắt vẫn nhìn nhưng mọi thứ cứ như một giấc mơ, không thật một chút nào cả. Có điều tôi vẫn nắm được mấu chốt của vấn đề. Cuộc đời tôi sắp trải qua một biến cố lớn. Vâng, một biến cố lớn. Nhưng lại chẳng hề theo một chiều hướng tốt đẹp.

Tôi chẳng bao giờ biết rõ thực sự bố tôi làm gì, mặc dù ông đã cố giải thích cho tôi không biết bao nhiêu lần. Tài chính. Cái gì đó liên quan tới cổ phiếu và đầu tư. Ông đã luôn làm rất tốt, tôi biết điều đó, vì chúng tôi sống ở Richmond, trong một tòa biệt thự ven sông lộng lẫy với một khu vườn rộng mênh mông. Bố xài xe Mercedes, còn mẹ dùng chiếc Porsche. Tôi thì được học ở một trong những ngôi trường tư thục tốt nhất cả nước và chúng tôi có tận hai kỳ nghỉ năm sao mỗi năm. Nhưng tất cả đã hết, đó là những gì tôi đang nghe từ bố mẹ. Bố giờ đã trắng tay và phải tuyên bố phá sản.

Gì cơ? Điều đó là không thể , tôi nghĩ thầm trong đầu nhưng vẫn tự nhủ phải cố lắng nghe tiếp câu chuyện. Đây là một việc quan trọng. Một vài phi vụ đầu tư của bố tôi đã thua lỗ lớn, ông đã dùng căn nhà chúng tôi đang ở để thế chấp, và có vẻ như chúng tôi cũng đã mất luôn căn nhà này và phải rời đi trong một tháng nữa. Chẳng còn gì hết ngoài những món nợ khổng lồ.

Tôi thật sự sốc vô cùng, giống như bị ai đó đập vào đầu vậy.

“Chúng ta không thể mất tất cả,” tôi nói. “Đây không thể nào là sự thật được.”

“Bố rất tiếc, con ạ,” bố nói.

“Nhưng bố phải có tiền tiết kiệm chứ?”

“Mất cả rồi con ạ,” bố đáp lại.

“Vậy... vậy điều này chính xác nghĩa là gì ạ?” tôi hỏi.

Bố liếc nhìn sang mẹ. Tôi chưa bao giờ thấy ông như lúc này - bối rối, luộm thuộm và phờ phạc. Trước đây bố luôn là Quý Ông Tự Tin, ra khỏi nhà lúc sáu giờ sáng, mặc âu phục và thắt cà vạt, mái tóc đen bóng mượt được vuốt ngược ra sau. Ở bố luôn có nét mãn nguyện, một nét mãn nguyện cho thấy rõ “tôi là người đàn ông thành đạt và giàu có”. Hôm nay thì hoàn toàn khác. Trông bố thật sự xuống tinh thần, thậm chí đến mức suy sụp.

“Có nghĩa là chúng ta sẽ chuyển đi,” mẹ tiếp lời với một nụ cười gượng gạo và ở một tông giọng khá cao mà mẹ vẫn dùng mỗi khi cảm thấy có điều gì đó không vui. Tôi nhìn mẹ, bà trông vẫn hoàn hảo như mọi ngày, gương mặt được trang điểm tinh tế, mái tóc vàng nhuộm highlight mới được sấy và tạo kiểu - thứ Sáu nào mẹ cũng tới salon tóc để chuẩn bị cho kỳ nghỉ cuối tuần. Nhưng tôi vẫn có thể nhận ra quầng thâm dưới mắt mẹ, chắc hẳn bà đã không ngủ được mấy. “Chúng ta sẽ chuyển tới Bath để ở với dì con.”

“Chuyển đi? Tới Bath? Dì Karen?”

Mẹ gật đầu.

“Trong bao lâu vậy ạ?”

“Cho tới khi...” mẹ quay lại nhìn bố. “Cho tới khi chúng ta có thể tổ chức lại cuộc sống của mình theo một cách khác.”

“Thế này thì điên mất,” tôi buột miệng.

“Có lẽ thế, nhưng đó đúng là những gì đang diễn ra, con ạ,” bố mệt mỏi nói.

“Ý bố là chuyện này chỉ diễn ra vài ngày hoặc vài tuần thôi phải không?” tôi hỏi lại.

“Chúng ta sẽ chuyển hẳn khỏi đây, Paige à,” mẹ bảo. “Chúng ta sẽ phải rời London.”

“Đi hẳn ư? Không . Nhưng tại sao lại thế? Đây là nhà của chúng ta cơ mà. Từ khi nào vậy ạ? Thật vô lý. Đây hẳn là một trò đùa, có đúng không ạ? Bố mẹ đang lừa con.”

“Giá như đây chỉ là trò đùa,” mẹ nói. “Chúng ta sẽ chuyển đi trong một vài tuần nữa.”

“Vài tuần? Không . Con không thể bỏ học bây giờ được.”

Trông mẹ như sắp khóc và tôi thấy mình cũng chực trào nước mắt. “Bố mẹ thật sự chẳng bao giờ muốn điều này xảy ra, tin mẹ đi Paige, nhưng rất may là bố mẹ đã tìm được cho con một trường ở Bath có cùng chương trình học. Tên trường là Queensmead và đó là một ngôi trường rất có danh tiếng.”

Tôi không muốn nghe về chuyện trường mới. Tôi không muốn nghe về chuyện chuyển đi một chút nào, đặc biệt là hôm nay. Hôm nay đã là ngày tuyệt vời nhất cuộc đời tôi cho tới khi tôi về đến nhà. “ Không. Bố, bố có thể thay đổi được chuyện này, đúng không?”

“Lần này thì không thể, con gái ạ,” bố buồn bã trả lời. “Tin bố đi, bố đã cố gắng, thật sự rất cố gắng nhưng bố e rằng bố mẹ không còn lựa chọn nào khác. Nhà mình phải chuyển đi thôi.”

“Thế ông bà không thể cho bố vay tiền sao?”

Bố lắc đầu. “Không thể đủ được, vả lại bố cũng không muốn lấy tiền tiết kiệm của ông bà, nhất là khi ông bà đã từng này tuổi rồi.”

Chuyện này không thể xảy ra được. Không phải bây giờ. Tôi sắp trở thành Juliet. Alex sẽ là Romeo. Tôi yêu trường mình. Tôi yêu cuộc sống của chúng tôi. “Nhưng tại sao mình không chuyển đi đâu đó trong London? Tất cả những người mình quen đều ở đây cơ mà. Gia đình mình phải ở lại đây chứ. Còn việc học hành thì sao?”

“Bố mẹ không còn đủ tiền để trang trải cuộc sống ở London và cũng không thể trả tiền học phí cho con được nữa,” mẹ nói một cách ngắn gọn.

“Nhưng bố mẹ đã trả tiền học cho con đến cuối năm rồi cơ mà? Vậy nên con phải ở lại học tiếp chứ.”

“Do hoàn cảnh gia đình ta nên trường đã thông cảm và trả lại tiền học phí kỳ cuối của con,” bố nói.

Nỗi lo lắng trong tôi dâng trào mạnh mẽ khi mường tượng ra cảnh ấy - bố đã phải đi gặp thầy hiệu trưởng. Hẳn bố đã phải cảm thấy như bị dồn vào đường cùng.

“Sống ở Bath sẽ rất tuyệt, Paige à. Rồi con sẽ thích nó cho mà xem. Đây sẽ là một khởi đầu mới cho gia đình mình. Một nơi hoàn toàn mới, gặp gỡ những con người mới và sẽ thật vui khi nhà mình có thể sống một thời gian cùng với dì Karen và gia đình dì ấy. Đã lâu lắm rồi chúng ta không có khoảng thời gian riêng thực sự cùng với dì. Mẹ cá là gia đình mình sẽ chẳng thèm nhớ tới London nữa một khi ổn định được cuộc sống tại đó.” Mẹ không thể dối tôi được. Mẹ cười nhưng ánh mắt mẹ không cười.

“Có phải ý mẹ là nhà mình... nhà mình nghèo rồi phải không?”

Mẹ nhìn bố bằng ánh mắt nghi ngại. “Không hẳn là nghèo,” mẹ nói. “Chỉ là hoàn cảnh của nhà mình thay đổi và chúng ta phải cắt giảm chi tiêu.”

Chuyển tới nhà dì Karen. Mất đi ngôi nhà yêu quý. Như vậy là nghèo mà , tôi nghĩ rồi quay ra nhìn bố tỏ ý dò hỏi, nhưng bố chỉ nhìn xuống sàn nhà như thể ước mình có thể biến đi đâu đó chứ không phải đang nói chuyện với mẹ và tôi ở nơi này.

Đầu tôi quay mòng mòng khi nhận ra hệ lụy của sự việc này. Chuyển nhà có nghĩa là tôi sẽ phải rời xa bạn bè, Allegra và cái phòng ngủ có cửa sổ nhìn ra sông của tôi. Tôi sẽ phải rời bỏ cuộc sống này. Và Alex Taylor . Ngay sau khi anh mới vừa bắt đầu chú ý tới tôi. Điều này thật quá tàn nhẫn. Đúng là bi kịch.

Và ở với dì Karen ư? Nhà dì có tới sáu người, thực ra là tám nếu tính cả chó và mèo. Dì Karen, chú Mike, Tasmin, Jake, Joe và Simon. Gia đình tôi chưa bao giờ ở lại qua đêm với gia đình dì trong vài lần ít ỏi chúng tôi ghé thăm Bath vì nhà dì không có phòng trống và cũng nhiều năm rồi nhà tôi không quay lại đó, có lẽ là từ khi tôi lên chín hay mười tuổi. Không phải là mẹ không thân thiết với dì, trái lại, họ gọi điện liên tục cho nhau nhưng trong những dịp Giáng sinh hay sinh nhật, chúng tôi luôn tụ tập tại nhà của ông bà ở Surrey. Làm sao chúng tôi có thể ờ cùng với dì Karen và chú Mike được chứ? Theo những gì tôi nhớ thì họ đã chuyển tới một ngôi nhà mới sau lần cuối cùng gia đình tôi tới thăm và nghe nói là nó khá nhỏ. Đó là một ngôi nhà ống liền kề, có bốn phòng ngủ và chỉ có một phòng tắm. Nhà chúng tôi thì có bốn phòng tắm, bố mẹ và tôi mỗi người có một cái và một cái nữa dành cho khách.

“Nhưng nhà dì đâu có chỗ cho chúng ta. Đã có sáu người họ trong ngôi nhà bé tẹo đó rồi ,” tôi phàn nàn.

“Đây chỉ là tạm thời thôi con, cho tới khi bố mẹ kiếm được việc và tìm được nơi ở riêng,” mẹ nói.

Mẹ sẽ đi làm sao?” tôi hỏi.

Mẹ chưa bao giờ đi làm cả. Không phải là bà ngồi không. Bà luôn hoạt động - tập pilates vào thứ Hai, vẽ tranh màu nước vào thứ Ba, học nấu ăn vào thứ Tư, ăn trưa cùng các bạn vào thứ Năm rồi sau đó họp với ban tổ chức quỹ từ thiện mà mẹ tham gia, và thứ Sáu thì đi mua sắm, làm tóc, chăm sóc da với bạn. Mẹ luôn bận bịu nhưng chưa bao giờ làm việc kiếm tiền. Vì mẹ không cần thiết phải làm như vậy.

Mẹ gật đầu. “Mẹ sẽ kiếm một việc gì đó.” Khi mẹ nói vậy, tôi thấy bố nhăn nhó.

Bố sẽ kiếm việc,” bố nói. “Bố sẽ nhanh chóng đưa gia đình mình ra khỏi mớ hỗn độn này.”

Mẹ quay sang nắm lấy tay bố và siết chặt. “Em biết anh sẽ làm được mà, Patrick.”

“Bố xin lỗi, Paige à,” bố nói với tôi, rồi gục đầu xuống hai bàn tay. Tôi không chắc là điều gì làm tôi sững sờ hơn, thấy bố hành động như vậy hay cái hiện thực là gia đình tôi sắp phải rời khỏi London, rời khỏi ngôi nhà chúng tôi đã gắn bó bấy lâu để đến sống trong một ngôi nhà hoàn toàn xa lạ nằm giữa một chốn khỉ ho cò gáy nào đó. Trong những lần gia đình tôi tới Bath, tôi đã không đi chơi đâu, chỉ loanh quanh trong khu vực nhà dì Karen, và trông khu đó có vẻ rất buồn chán. London là trung tâm của vũ trụ, tất cả mọi người đều biết điều đó. Và London là trung tâm của vũ trụ của tôi.

Chuyện. Này. Không. Thể. Nào. Xảy. Ra. Được.

“Nhưng bố mẹ phải có tiền ở đâu đó chứ,” tôi cố chấp.

“Không còn nữa con ạ,” mẹ đáp.

“Bố mẹ không thể vay ngân hàng được sao?”

“Giá như có thể xử lý chuyện đó dễ dàng như thế,” bố nói.

Mẹ hít một hơi sâu rồi ngồi thẳng dậy. “Thôi nào. Chúng ta phải nhớ chúng ta là ai chứ. Chúng ta là gia đình nhà Lord. Chúng ta là những chiến binh. Chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Cuộc sống là một chiếc tàu lượn siêu tốc, lên rồi lại xuống. Gia đình mình sẽ đi xuống một thời gian nhưng mọi thứ sẽ phục hồi và có khi còn chưa kịp chớp mắt thì con đã thấy chúng ta trở lại như cũ.”

Bố cũng ngồi thẳng dậy. “Tất nhiên rồi,” bố nói. “Mọi thứ sẽ phục hồi, nhưng từ giờ đến lúc đó, con phải là một cô gái dũng cảm, Paige à. Bố cần con phải thật mạnh mẽ và vững vàng trước những thay đổi sắp tới. Thay đổi chính là một phần của cuộc sống, con phải tiếp nhận và sống chung với nó hoặc nó sẽ hạ gục con.”

Tôi có cảm giác rằng không chỉ đang nói với tôi mà bố còn đang nói với chính bản thân mình. Nhưng chuyện này không thể nào thực sự xảy ra được. Sẽ có cái gì đó làm mọi thứ ổn trở lại. Gia đình tôi không thể nào mất tất cả. Những việc như thế này không thường xảy ra với những người như chúng tôi.

Mẹ đứng lên. “Con có muốn một tách trà nóng bây giờ không, Paige?” mẹ hỏi.

Mẹ làm như một tách trà nóng có thể làm mọi thứ ổn trở lại vậy , tôi nghĩ, nhưng tôi vẫn gật đầu. Tôi đang cực kỳ choáng váng trước những thông tin mà bố mẹ vừa mang lại.

Bố đứng dậy và rời khỏi phòng.

Và rồi trong lúc ngồi đó, cố gắng nuốt trôi những điều kinh khủng bố mẹ vừa nói, tôi như hóa đá. Vậy ra không phải là ly dị. Không. Việc này còn tệ hơn thế rất rất nhiều.

« Lùi
Tiến »