Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 720 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Tôi thức dậy vào ngày hôm sau trên chiếc giường rộng mênh mông của mình. Phòng tôi đã được sửa sang lại vào năm ngoái - tường sơn màu hoa oải hương nhạt, rèm cửa và ga giường làm từ vải nhung màu hoa cà. Bàn trang điểm và chiếc ghế thấp đặt bên cửa sổ, còn trên giá xếp đầy những quyển sách yêu thích của tôi, bên cạnh là bàn làm việc, được đặt ở bên kia của cửa sổ, đối diện với giường ngủ là tủ quần áo chạy dọc tường. Căn phòng trông thật tuyệt vời và chẳng thiếu thứ gì. Rèm cửa chưa được kéo hết, để cho ánh mặt trời rọi vào phòng, và trong một khoảnh khắc, mọi thứ có vẻ hoàn toàn bình thường, an toàn và ấm cúng. Một buổi sáng thứ Bảy mùa xuân đáng yêu và tôi có thể nằm ườn trên giường. Ngay khi tôi rúc mình dưới lớp chăn ấm áp, điện thoại bỗng rung lên một tiếng bíp, báo hiệu có tin nhắn mới.

Đó là tin của Allegra. Cậu ổn chứ?

Cuộc nói chuyện với bố mẹ ngày hôm qua liền dội lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi mọi thứ thật giống như một cơn ác mộng nhưng chẳng mấy chốc tôi đã bị kéo trở lại thực tế. Tôi đã gọi cho Allegra tối qua ngay khi lên phòng mình và giống như tôi, nó cũng không thể tin nổi. Tôi cũng thấy thật khó lòng thừa nhận toàn bộ sự thật với nó. Trong tôi là một mớ cảm xúc hỗn độn: bối rối trước tình cảnh gia đình tôi hiện giờ, buồn bã, tiếc nuối và xấu hổ. Và hệt như những gì mẹ tôi làm tối qua, thay vì nói thẳng ra rằng gia đình tôi giờ đây rất nghèo thì tôi lại dùng những từ ngữ khéo léo hơn - hoàn cảnh của nhà tớ đã thay đổi và đây chỉ là giải pháp tạm thời.

Tôi cảm thấy ngượng ngùng. Tôi luôn tâm sự với Allegra về mọi thứ và một phần trong tôi đã muốn gào lên than vãn với nó qua điện thoại. Điều. Này. Không. Thể. Nào. Xảy. Ra. Nhưng một phần khác trong tôi đã bị tê liệt và không thể bộc lộ cảm xúc thật của mình chừng nào tôi còn chưa sắp xếp được mọi thứ trong đầu. Không phải Allegra coi thường những kẻ không có tiền hay đại loại vậy, hoặc chí ít thì tôi không nghĩ nó là người như vậy, nhưng mặt khác, trước giờ tôi chưa bao giờ rơi vào tình cảnh thế này. Tôi đã có một cuộc sống sung túc, giống như tất cả các bạn trong trường tôi. Tôi nhanh chóng nhắn tin lại cho nó rằng tôi sẽ nói chuyện với nó sau, rồi đứng dậy, thay váy và đi xuống dưới nhà.

Mẹ đang ngồi trong bếp, trên bàn là tách cà phê, bà ngước nhìn lên khi tôi bưóc vào.

“Sao rồi con yêu?” mẹ hỏi, nét mặt hiện rõ vẻ lo lắng.

Tôi ngồi xuống phía đối diện. “Con vẫn chưa thể tiêu hóa được hết. Bố mẹ nói là thế giới của con... ý con là thế giới của chúng ta đã bị đảo lộn nhưng rồi chúng ta vẫn ở đây, mặt trời vẫn đang chiếu vào căn bếp đỉnh của đỉnh của nhà mình và mẹ con mình vẫn ngồi đây bên chiếc bàn này như thể chưa có gì xảy ra vậy. Con vẫn chưa thể làm quen được với điều đó.”

Mẹ gật đầu. “Mẹ biết. Điều này hẳn rất khó khăn với con. Bố mẹ đã sống với sự thật này một thời gian rồi, và mặc dù điều đó chẳng làm cho mọi việc dễ dàng hơn, nhưng bố mẹ cũng đã có thời gian làm quen với nó. Cả bố và mẹ đều cảm thấy rất buồn khi phải cho con ngừng học ở trường, buồn nhất là việc đó.”

“Tại sao nhà mình phải chuyển đi sớm như thế ạ?”

“Thực ra không phải là quá sớm. Tình trạng khó khăn này đã diễn ra hàng tháng nay rồi nhưng dạo gần đây mới lên đến đỉnh điểm. Bố con chưa muốn nói ra khi chưa tìm đủ mọi cách để đưa nhà mình ra khỏi mớ hỗn độn này, vì biết đâu điều kỳ diệu sẽ xảy ra, nhưng sự việc đã không tiến triển như ý và có vẻ mọi thứ đã đi vào ngõ cụt. Và con biết rồi đó, bố đã phải nói chuyện với thầy hiệu trưởng...”

“Về chuyện học phí?”

“Và về việc con sắp chuyển đi, thế nên con... con không phải đến trường nữa nếu con không muốn. Đằng nào con cũng sẽ nghỉ lễ Phục sinh vào tuần tới.”

“Không đến trường nữa? Tại sao không? Con muốn nói lời tạm biệt với tất cả các bạn. Ôi... nhưng con sẽ nói gì với bọn nó bây giờ?” tôi chợt nhớ lại cuộc nói chuyện với Allegra.

Mẹ nhìn tôi trìu mến. “Hẳn là con sẽ thấy gượng gạo,” mẹ nói.

“Nhưng con phải nói với thầy Collins là con không thể diễn Juliet được nữa. Thầy sẽ phải phân vai này cho một bạn khác.” Có thể đó sẽ Mia Jeffrey, tôi suy đoán và rồi hình ảnh nó đứng chung với Alex lướt qua đầu tôi. Thật không công bằng chút nào.

Mẹ thở dài. “Ôi Paige, con được nhận vai đó à.”

“Con đã nói với mẹ tối qua rồi mà.”

“Vậy sao?” Đôi mắt mẹ ngấn nước. “Mẹ đã không để tâm tới điều đó. Con phải tin rằng bố mẹ không muốn nói với con một chút nào. Mẹ cảm thấy bố mẹ đã làm con vô cùng thất vọng. Mẹ không thể diễn tả được mẹ cảm thấy có lỗi đến nhường nào, và nếu có điều gì đó mẹ có thể làm được, con biết là mẹ sẽ làm tất cả, phải không?” Mẹ chặn đứng dòng nước mắt đang chực trào ra, đứng dậy đi tới gần bồn rửa rồi nhìn qua cửa sổ để tôi không thể nhìn thấy gương mặt mẹ.

Nhìn mẹ buồn bã như vậy, tôi nhận ra rằng mình không thể chỉ nghĩ cho bản thân. “Rồi đến một lúc nào đó nhà mình có thể quay lại đây mà,” tôi nói. “Khi mà bố giải quyết được tất cả mọi chuyện.”

“Sẽ rất khó,” mẹ nói mà không quay mặt lại. “Nhưng không bao giờ nói không bao giờ, phải không con?”

Những tuần tiếp theo của tôi trôi qua trong nhạt nhòa, sắp xếp, đóng gói và gắng chấp nhận sự thật là cả nhà đang phải chuyển đi. Mẹ nói thêm về ngôi trường mà tôi sẽ theo học ở Bath sau kỳ nghỉ lễ Phục sinh, mặc dù tôi vẫn chưa muốn nghe hay tin vào điều đó. Tôi ngạc nhiên khi thấy bố mẹ giải quyết mọi thứ rất nhanh chóng, nhưng có vẻ như họ đã âm thầm sắp xếp trong vài tháng nay mà tôi không hề hay biết.

Allegra qua chỗ tôi hằng ngày trước khi gia đình tôi chuyển đi, hoặc không thì là tôi tới chỗ nó. Nó đã mau chóng nắm bắt được những gì đang thực sự diễn ra. Bọn tôi nói đi nói lại về chủ đề này và nó chẳng hề bận tâm đến thực tế rằng gia đình tôi không còn giàu sang nữa. “Chuyện này xảy ra với ối người mà,” nó an ủi. “Tớ cá là bố cậu sẽ sớm lấy lại tinh thần lạc quan.” Tôi thì không hoàn toàn chắc chắn về chuyện đó. Bố đi lại trong nhà như một con rô bốt và trông còn tê liệt hơn cả tôi. Allegra hỏi mẹ nó là liệu tôi có thể chuyển đến sống với gia đình nó được không nhưng mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý. Trông nó rất buồn khi tôi tỏ ý rằng tôi không thể mở lời xin mẹ. Mặc dù vậy Allegra và tôi đã hứa sẽ mãi là bạn, sẽ Skype và nhắn tin hằng ngày như chúng tôi vẫn thường làm.

Tôi trở lại trường, nhưng chỉ trong vài ngày để lấy lại đồ của mình và nói chuyện với một số thầy cô về những dự án mà tôi không thể hoàn thành. Các thầy cô đều rất tận tình, việc này làm cho tôi càng cảm thấy tệ hơn và chỉ muốn rời đi ngay lập tức. Tôi biết rằng mình không còn lựa chọn nào cả và dường như cũng chẳng có lý do gì để kéo dài thêm sự khổ sở này nữa, chặng đời này của tôi đã kết thúc rồi. Vả lại, tôi rất sợ phải chạm mặt Alex và nghĩ tới những điều đáng lẽ sẽ diễn ra nhưng lại không bao giờ có thể thành hiện thực được nữa. Thế nhưng, vào ngày cuối cùng ở trường tôi đã tình cờ gặp Alex khi anh rời khỏi căng tin còn Allegra và tôi thì đang đi dọc hành lang.

“Chào Paige,” anh nói khi thấy tôi.

Tôi chợt đỏ mặt và cảm thấy có chút hãnh diện khi anh nhớ tên mình. “Vâng! À không, ý em là chào anh,” tôi chật vật đáp lại.

“Anh nghe nói em sắp chuyển đi à?”

Tôi gật đầu và chỉ ước rằng mình có thể nghĩ ra điều gì đó hay ho hơn để nói, nhưng tâm trí tôi trở nên trống rỗng khi nhìn vào đôi mắt xanh xám tuyệt đẹp của anh.

“Vậy là chúng ta sẽ không diễn cặp với nhau nữa sao?”

Tôi lắc đầu. “Không ạ.”

Anh nhún vai. “Thật không đúng lúc nhỉ?”

Tôi gật đầu. Từ ngữ của tôi cứ như bay đi đâu hết.

Và như mọi khi, Allegra lại là người giải cứu cho tôi. “Cậu ấy sẽ chuyển tới Bath,” nó nói.

Đôi mắt Alex không rời tôi. “Bath sao?”

Allegra tách ra khỏi tôi. “Tớ sẽ gặp lại cậu sau,” nó nói. “Tớ... ờ... phải đi đằng này.”

Đi quá chỗ Alex, nó quay lại, cười toe toét và giơ ngón cái lên ra ám hiệu chúc mừng. Alex vẫn tiếp tục nhìn vào mắt tôi.

“Vâng. Bath. Ở hạt Somerset,” tôi chật vật đáp lại. “Gia đình em sẽ đi sau lễ Phục sinh.”

“Anh biết Bath. Thậm chí còn biết rõ là đằng khác. Vì gia đình anh từng sống ở đó trước khi chuyển đến đây và anh cũng hay về lại đó để thăm họ hàng và bạn bè nữa. Em sẽ thích nơi đó cho mà xem. Ồ, sớm quá nhỉ... Vậy chúc em may mắn nhé, Paige.”

“Vâng. Cảm ơn anh.” Tôi thấy anh thật tốt khi nói tôi sẽ thích Bath mặc dù tôi biết rằng chuyện đó chẳng thể nào xảy ra.

Trông Alex có vẻ lưỡng lự không muốn rời khỏi chỗ tôi và khi anh tiếp tục nhìn vào mắt tôi, tôi cảm thấy một nỗi khát khao nhói lên. Quả thật anh có một đôi mắt tuyệt đẹp. Anh mỉm cười với tôi. “Nỗi buồn của lúc chia ly ngọt ngào đến nỗi...” anh nói, trích dẫn lại lời của Juliet trong vở kịch rồi nhìn tôi như thể muốn tôi nói nốt câu thoại. Tôi thuộc nhưng lại không bật ra được từ nào.

“Em có thể cứ nói ‘chào chàng’ cho tới sáng.” Anh đọc nốt câu thoại hộ tôi. Chúng tôi cùng mỉm cười, cảm giác như anh và tôi đang ở một ốc đảo hoàn toàn biệt lập và cách xa phần còn lại của thế giới, trường học và hàng đoàn học sinh đang chạy qua chúng tôi ở hành lang. Anh tiếp tục trích dẫn, lần này lời là của Romeo. “Tạm biệt, tạm biệt em! Hãy trao cho anh một nụ hôn và anh sẽ trèo xuống.”

Tôi chợt nhớ ra những lời thoại của mình và cảm thấy năng lượng trào dâng.

“Anh đi rồi đấy ư? Tình yêu của em, ông hoàng của em, phu quân của em, bạn của em!

Một giờ có bao nhiêu ngày thì em phải có tin anh chừng ấy lần,

Vì mỗi phút đã có bao ngày trong đó:

Anh ơi, cứ tính như thế thì khi gặp lại Romeo của em

Em sẽ chẳng còn xuân sắc nữa!”

Tôi đặt cảm xúc của mình vào từng câu và tôi có thể thấy anh cũng cảm nhận được điều đó.

“Vĩnh biệt. Hỡi em yêu quý

Anh sẽ không bỏ lỡ dịp nào để gửi tin đến cho em,”

Alex tiếp tục trích lời Romeo. Lời thoại của anh đầy diễn cảm và thực sự bộc lộ được tâm trạng của một cặp tình nhân mệnh yểu [1] . Đôi mắt anh sáng bừng lên như thể anh vô cùng thích thú với cuộc nói chuyện này.

“Anh ơi, có bao giờ chúng ta lại được gặp nhau nữa không?”

Tôi hỏi anh. Alex đặt tay lên vai tôi.

“Nhất định là sẽ có. Một ngày kia chúng ta sẽ ngồi bên nhau

Bâng khuâng ôn lại những nỗi ngậm ngùi hôm nay.”

“Trời ơi, sao em linh cảm có chuyện chẳng lành!”

Tôi nói và buông một tiếng thở dài. Tôi đã hoàn toàn nhập vai và cảm thấy thật tự nhiên khi nói chuyện với anh bằng những từ ngữ của một người khác.

“Em nhìn anh đứng dưới ấy,

Như thây ma nằm dưới mồ:

Mắt em hoa lên hay sao mà thấy anh nhợt nhạt quá.”

“Em ơi, mắt anh nhìn cũng thấy em nhợt nhạt làm sao,” Alex nối theo. “Sầu thương đã uống hết máu chúng ta. Thôi, vĩnh biệt, vĩnh biệt!”

Anh bước tới và chạm tay vào cằm tôi, một hành động thật dịu dàng nhưng lại làm trái tim tôi loạn nhịp. Rồi bỗng nhiên anh toét miệng cười. “Thật đáng tiếc, Paige nhỉ,” anh nói. “Bọn mình mà thành một cặp thì ăn ý phải biết.”

Tôi gật đầu, mặt ửng đỏ. Bọn mình mà thành một cặp thì ăn ý phải biết? Ý anh khi nói “một cặp” là sao? Alex với Paige hay là khi bọn tôi diễn Romeo và Juliet? Mình đoán là giờ mình chẳng có cơ hội để biết câu trả lời nữa, tôi trộm nghĩ khi anh nhìn theo hướng khác.

“Hãy tự chăm sóc mình nhé,” anh nói, rồi quay đi và chỉ trong thoáng chốc đã biến mất.

Tôi đứng sững sờ ở đó, rồi một tích tắc sau Allegra quay lại.

“Tớ... tớ vừa có một khoảnh khắc cùng với Alex. Một khoảnh khắc đầy cảm xúc.”

“Tớ biết,” Allegra nói rồi cười khì. “Tớ đã tận mắt trông thấy.”

Vào ngày cuối cùng, tôi có cảm giác như đang lơ lửng trên không trung. Mặc cho thực tế rằng tất cả những đồ dùng thân thuộc của tôi đều đã bay biến vào trong những chiếc hộp hay va li, một phần trong tôi vẫn hy vọng điều gì đó sẽ xuất hiện và thay đổi tất cả, một bà tiên đỡ đầu sẽ tới và giải thoát cho tôi. Nếu như Alex có thể nói chuyện với tôi và nhìn vào mắt tôi, thì có nghĩa là những điều kỳ diệu vẫn tồn tại; nhưng không, những người chuyển đồ đã tới. Tám con người trong những bộ đồ lao động màu vàng đã khuân ra khỏi cửa những mảnh ghép cuối cùng từ cái thế giới an toàn và kiên cố của tôi. Thảm, chăn, sofa và mọi đồ đạc được đưa vào trong xe tải rồi chở tới một nhà kho trên đường cao tốc. Mẹ, bố và tôi sẽ đi bằng ô tô và mang theo ít tư trang nhất có thể.

Allegra tới để nói lời tạm biệt. “Tớ sẽ trở lại gặp cậu sớm thôi,” tôi nói khi hai chúng tôi đứng ở hàng hiên trước nhà.

“Và tớ sẽ xuống dưới Bath ngay khi có thể,” nó quả quyết. “Tớ hứa đấy.”

Tôi cố gắng cười nhưng rồi lại không thể ngăn được dòng nước mắt. “Gặp lại sau nhé.”

“Gặp lại sau nhé,” Allegra nói. Nó cũng rưng rưng nước mắt.

Chúng tôi ôm tạm biệt nhau, đã đến lúc nó phải về. Khi nhìn nó ra về, tôi thấy lòng mình như bị hàng nghìn con dao đâm vào. Allegra đã luôn là người bạn thân nhất của tôi kể từ những ngày đầu năm lớp 7. Ngoại trừ những lúc đi nghỉ ở nước ngoài với gia đình, trong suốt gần bốn năm trời ngày nào bọn tôi cũng gặp nhau. Nó là một phần của tôi và tôi không thể hình dung được cuộc sống thiếu nó thì sẽ thế nào.

Khi những người chuyển đồ đóng cửa thùng xe tải rồi lên đường, mẹ và tôi lượn qua những căn phòng trống để kiểm tra xem còn thứ gì sót lại không. Cảm giác thật lạ lùng, trống rỗng, và tiếng bước chân của chúng tôi vang lên rõ mồn một vì chẳng còn đồ đạc nào trong phòng để hút âm nữa. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ, vì thời gian vừa qua đã thực sự cho tôi thấy việc chuyển nhà khó khăn như thế nào với bố mẹ và cả tôi, vậy nên việc tôi than khóc bây giờ cũng sẽ chẳng giúp ích được gì hơn. Mẹ vẫn đang khoác lên bộ mặt vui vẻ nhưng khi hoàn tất việc kiểm tra các phòng, và cánh cửa chính đã được khóa lại, bà trông như sắp khóc. Bố đi lấy ô tô còn mẹ con tôi thì đứng lại một lúc ở mảnh vườn trước nhà. Mẹ nhìn lên những ô của sổ trống trơn trên tầng và rồi nước mắt bà tuôn rơi.

“Mẹ không thể tin là mình sẽ không bao giờ bước vào ngôi nhà này nữa, ngôi nhà của chúng ta,” mẹ nói. “Hay ngắm nhìn mảnh vườn này, những bông hoa hồng này vào lúc chúng nở rộ.”

Tôi quàng tay quanh người mẹ và bà ôm lấy tôi thật chặt.

“Tình trạng này chỉ kéo dài cho tới khi gia đình mình tìm được chỗ ở riêng thôi mà mẹ,” tôi an ủi. “Gia đình mình sẽ sớm lấy lại được chỗ đứng thôi.”

Cái nhìn của mẹ lúc này khiến con tim tôi tan nát. Nụ cười của mẹ như nói với tôi, “Con vẫn chưa hiểu ra vấn đề sao?” Nhưng tôi hiểu tất cả.

Bố lái xe vòng ra chỗ chúng tôi. Mẹ con tôi bước lên xe. Đây là chiếc Volkswagen Polo. Chiếc Porsche và Mercedes đã bị bán đi từ mấy tuần trước. Khi ấy, tôi đã nhận ra chúng không còn đỗ trên lối vào nhà như mọi khi nữa nhưng tôi cứ nghĩ là bố mẹ đang cho xe đi kiểm tra chứ tuyệt đối không thể nghĩ đến chuyện chúng đã ra đi mãi mãi. Đấy là trước khi tôi biết được toàn bộ sự thật.

Bố không ngoảnh lại nhìn ngôi nhà nhưng khi chiếc xe chuyển bánh, cả mẹ và tôi đều quay đầu lại để nhìn nó như gắng bấu víu lấy những gì chúng tôi đã có ở nơi đó. Tôi thấy trái tim mình tan nát. Xe chúng tôi rẽ ở khúc ngoặt và rồi ngôi nhà biến mất.

Mẹ chăm chú nhìn dòng xe cộ qua lại qua lớp cửa kính. “Và rồi cuộc sống vẫn tiếp tục trôi,” mẹ nói khi gia đình tôi chạy xe qua Richmond, thẳng tiến tới Kew để ra đường cao tốc M4 đi đến Bath.

Một chương mới cho cả gia đình, tôi thầm nghĩ trong khi cố gắng gạt bỏ gưong mặt của Alex Taylor ra khỏi tầm trí. Mọi thứ rồi sẽ đi về đâu?

« Lùi
Tiến »