Allegra và tôi dậy từ sáng sớm và đi lung tung trong nhà, đúng phong cách thời Nhiếp Chính. Nó cũng háo hức như tôi về ngày hôm nay, nhưng phần lớn là vì nó sẽ lại được gặp FB chứ không phải vì buổi diễu hành. “Lâu lắm rồi tớ mới gặp một anh chàng không chơi điện tử và chân thành trong chuyện tình cảm như anh ấy. Tớ rất rất thích.”
Tôi cũng thấy vui không kém gì nó - hai người bạn thân nhất của tôi lại trở thành một cặp.
Tasmin và Clover ghé qua lúc chín giờ. Sau khi uống cà phê và ăn bánh sừng bò, chúng tôi diện những bộ trang phục mẹ đã mang về từ tối qua.
“Ặc,” Tasmin nói khi soi mình trong gương. Nó trông thật nữ tính và ngọt ngào trong bộ váy lanh trắng với nơ hồng. Ngay tức khắc nó vén một bên váy lên rồi nhét vào cạp quần trong. Nó đeo thêm một cặp kính mát, bôi một chút son đỏ rồi nhìn lại vào gương. “Trông thế này ổn hơn nhiều. Tớ nghĩ là tớ có thể khởi xướng một trào lưu mới. Phá cách hậu Austen.” Trông nó đúng là rất tuyệt và bộ đồ đã trở nên “ngầu” hơn lúc trước. Thêm nữa là nó đã không quay trở lại với phong cách trang điểm dày cộp nó vẫn thường có trước cuộc lột xác của chúng tôi.
Allegra trông như vừa mới bước ra từ một bộ phim lịch sử của BBC trong bộ váy màu xanh nhạt, chiếc mũ bonnet cùng màu và mái tóc xoăn nhẹ nhàng. “Đúng là một bông hồng nước Anh hoàn hảo,” tôi nói.
“Bông hồng gai góc và đầy mùi nấm mốc thì có,” nó trả lời tôi với một tràng cười sảng khoái. Tôi biết nó đang đùa - tự nó cũng biết trông mình thật lộng lẫy.
“Cậu trông đúng như một quý cô của thời đó đấy,” Clover nói. Ngay cả khi mặc một bộ váy theo phong cách thời Nhiếp Chính, Clover vẫn biết cách làm cho mình trở nên đặc biệt. Nó mặc một cái áo khoác màu đỏ tía ngắn có khuy cài ngay dưới ngực, bên trong là chiếc váy dài màu xanh ô liu, và đội cái mũ bonnet màu đỏ cài lông vũ xanh lá cây đi kèm với một chiếc ô xinh xinh cũng màu đỏ tía.
Còn tôi diện một chiếc váy màu mật ong với áo choàng không tay màu mận và mẹ đã tìm cho tôi một đôi giày nhung cùng màu. Tôi dùng lược vấn tóc lên rồi nhìn vào gương. Một cô gái từ thời kỳ xa xưa nào đó đang nhìn chằm chằm vào tôi.
“Trông chị tuyệt đấy,” Tasmin nói. “Bộ này rất hợp với chị.”
“Gì cơ? Cứng nhắc và chỉn chu?”
“Không. Thật ra em thấy chị trông rất thời trang và hấp dẫn,” nó trả lời.
Clover giả vờ ngất. “Một lời khen từ Tasmin. Sợ chưa kìa?”
Tasmin làm một cử chỉ thô lỗ bằng ngón tay để đáp trả.
“Quý cô của mọi thời đại,” Clover nói.
Chúng tôi khởi hành ra khu trung tâm trong ánh nắng chan hòa và mọi sự ngại ngần nhanh chóng biến mất khi chúng tôi thấy những người khác cũng mặc trang phục hóa trang. Cứ như thể chúng tôi đã bước vào cỗ máy thời gian và quay ngược về thời kỳ xa xưa vậy.
“Khung cảnh nơi này thật thích hợp để mọi người mặc trang phục cổ xưa,” Allegra nói khi thấy một anh chàng cao lớn đẹp trai trong chiếc áo khoác nhung và giày da cao cổ đi ngang qua. Anh ta thấy chúng tôi nhìn mình liền khẽ cúi chào như một quý ông lịch lãm thời xưa.
Chúng tôi đều nghiêng mình cúi chào lại, chỉ có Tasmin là chớp chớp mắt nhìn rồi thả một viên kẹo cao su vào trong miệng.
“Thật chả ra dáng quý cô gì hết,” Clover phê bình.
“Ôi dào,” Tasmin nói rồi nháy mắt với chàng trai.
Trong khi mấy đứa con gái đang bận tăm tia các chàng bảnh trai trong đám đông, tôi nhảy vào tiệm ảnh lấy tờ rơi. Bố mẹ đã ở đó từ sáng sớm và trông họ thật tuyệt trong các bộ trang phục thời Nhiếp Chính. Mẹ mặc váy màu xanh lông công còn bố vận chiếc áo khoác dài và đeo cà vạt.
“Bố mẹ đều đẹp,” tôi khen họ. “Trông thật lãng mạn đấy ạ.”
Họ cười rạng rỡ. “Đi mà lôi kéo khách hàng tới đây đi,” bố chọc.
“Nhớ phát tờ rơi cho tất cả mọi người nhé,” mẹ nhắc khi đưa cho tôi một túi nặng trịch đựng đầy tờ rơi.
“Ý mẹ là tất cả những người chưa mặc đồ hóa trang ấy nhé,” bố đế thêm.
“Đừng lo ạ, bọn con sẽ làm đúng thế,” tôi trả lời mẹ. Càng thanh toán nhanh cái đống này thì càng tốt , tôi tự nhủ khi bước ra ngoài tìm mấy đứa kia. Tôi chia đống tờ rơi cho bọn nó rồi chúng tôi bắt đầu đi tới Pump Room nơi buổi diễu hành sắp bắt đầu.
Có hàng trăm người ở đó, già trẻ lớn bé đủ cả, đàn ông thì đi xe đạp penny farthings, bọn con trai thì mặc quân phục đỏ của binh sĩ, một số khác mặc áo choàng dài và mũ chóp cao. Các quý cô mặc những chiếc váy kiểu empire [7] với áo khoác ngắn ở bên ngoài, rồi đội những chiếc mũ bonnet, những chiếc lông vũ và mũ rộng vành, một số cầm theo những chiếc ô nhỏ rất xinh, một số thì cầm quạt, và hầu hết đều vấn tóc cao và buông một vài lọn tóc xoăn xuống một bên vai. Mặt trời tỏa nắng, một cảnh tượng tuyệt vời và ai nấy đều trông rất hạnh phúc, họ nhìn ngắm và khen tặng những bộ váy áo của nhau.
“Tớ thấy như đang ở phim trường ấy,” Clover nhìn quanh và nhận xét.
“Tớ thì thấy như đã trở về quá khứ,” tôi đáp.
“Thật quyến rũ,” Allegra thốt lên khi chúng tôi trông thấy một anh chàng bước ngang qua. Với mái tóc đen dài ngang vai, áo choàng dài và bốt da cao cổ theo phong cách xưa, trông anh thật đẹp trai.
“Trông lãng mạn hơn hẳn những bộ cánh hiện đại. Ước gì chúng ta có thể mặc thế này suốt,” Clover nói.
“Thôi xin người,” Tasmin làu bàu. “Không đời nào.”
Không phải chỉ có chúng tôi mới để mắt đến chàng trai kia. Khi đi qua quảng trường anh chàng ấy đã mấy lần bị chặn lại để chụp ảnh cùng các bà các chị. Allegra và tôi đều mang theo máy ảnh, thế nên chúng tôi đã dành một tiếng tiếp theo để phát tờ rơi - chúng vơi đi với tốc độ rất nhanh - và tạo dáng chụp ảnh với nhau hoặc với mọi người trên phố, hoặc những khi chúng tôi thấy một cánh đẹp nào đó, như là một dãy nhà với kiến trúc thời Hanover hay một con phố lát đá.
Trên đường lên dãy nhà Vòng cung Hoàng gia, chúng tôi gặp rất nhiều người quen ở trường - vài anh bạn đang theo dõi buổi diễu hành nhưng không tham gia, một số bạn nam khác thì mặc đồ hóa trang đi cùng với gia đình hoặc bạn bè, và rất nhiều cô nàng diện trang phục cổ như chúng tôi. Tôi phát hiện thấy Niall trong đám đông ngay trước mặt. Trông anh thật điển trai trong lối ăn vận tương tự chàng trai chúng tôi đã thấy ở quảng trường, khoác một chiếc áo choàng nhung màu nâu dài đến đầu gối và đi một đôi bốt da cao cổ. Molly khoác tay anh, cô nàng trông thật đáng yêu với bộ váy và mũ bonnet màu xanh táo. Molly đang ngẩng đầu nhìn anh và anh thì đang bật cười vì điều gì đó mà bạn ấy vừa nói. Cùng lúc đó, một nhóm ba cô gái cũng đang mặc đồ cổ trang tiến lại nhập hội với họ rồi tất cả lần lượt chụp hình cùng nhau.
Tôi cảm thấy một cơn ghen trào lên khi thấy anh quàng tay qua vai Molly để chụp một kiểu ảnh. Trông họ đúng là một cặp hoàn hảo. Anh không trông thấy tôi, vậy nên, với nỗi rầu rĩ của một kẻ bám đuôi, tôi quyết định quay mặt đi và trở lại với đám bạn của mình. Chúng nó đã nhắm được một nhóm du khách và đang phát những tờ rơi cuối cùng, đồng thời chỉ đường cho những người này đến tiệm ảnh.
Tôi có thể thấy là bố mẹ sẽ rất bận rộn.
“Em có nghĩ bọn mình nên đi lấy thêm tờ rơi không?” tôi hỏi sau khi đưa tờ rơi cuối cùng cho một cô gái người Nhật bé nhỏ.
“Từ từ đã,” Tasmin nói. “Đi hưởng thụ tí đã nào.”
Clover gật đầu. “Tớ dụ được rất nhiều khách xuống tiệm ảnh nên bố mẹ cậu hẳn đã đủ bận rồi, nên giờ tớ đồng ý với Tasmin - đi hưởng thụ chút đi.”
Tôi nhìn về phía trước để xem có thể thấy Niall nữa không nhưng anh đã biến mất trong đám đông. Mình phải quên chuyện này thôi, tôi tự nhủ.
Tôi không muốn để việc nhìn thấy Niall đi cùng Molly làm hỏng ngày hôm nay vì tôi thấy lòng nhói đau khi người đi cùng anh không phải là mình. Mặc dù Tasmin đã nói với tôi rằng tôi ngây thơ trong chuyện tình cảm với bọn con trai, nhưng có một điều tôi biết là nếu một chàng trai nào đó thích mình, anh ta sẽ không khoác tay một cô gái khác mà lang thang khắp phố.
Tôi nhìn quanh. Mặt trời vẫn đang tỏa nắng và Bath với những ngôi nhà lát đá màu mật ong chưa bao giờ đẹp hơn thế. Tôi quay ra nhìn Clover và Tasmin, thấy chúng đang trò chuyện và làm mặt xấu để chụp ảnh, tôi nhận ra mọi thứ đã thay đổi như thế nào kể từ khi tôi lần đầu đặt chân đến đây. Tôi đang có thật nhiều niềm hạnh phúc. Ở bên phải tôi là Allegra, một người bạn cũ, và ở bên trái là những người bạn mới, Tasmin và Clover. Trái với lo lắng của tôi, khoảng cách địa lý đã không làm thay đổi bất kỳ điều gì giữa tôi và Allegra. Chỉ mới gặp lại vài phút, chúng tôi đã lập tức trò chuyện ríu rít như thể chưa bao giờ xa nhau. Còn lũ con trai ư. Ai cần họ chứ? tôi vừa nghĩ vừa lấy máy ảnh ra để chụp thêm hình.
Buổi tối hôm đó, chúng tôi dùng bữa tại bàn ăn đã đặt sẵn trong dạ tiệc ở hội trường Guild. Bữa tối và vũ hội diễn ra ở một căn phòng khổng lồ với tông màu chủ đạo là kem và xanh lá nhạt và được trang hoàng bằng những ngọn đèn chùm khổng lồ làm bừng sáng cả căn phòng. Những dãy bàn dài được trải khăn và bày hoa trang trí, phía cuối phòng là một sân khấu nơi một nhóm các nhạc công đang chơi violin. Tôi nhận ra rất nhiều khuôn mặt trong buổi diễu hành lúc trước nhưng không hề thấy bóng dáng Niall.
Bàn của chúng tôi có bố mẹ tôi, dì Karen và chú Mike, Jake, Joe và Simon, tất cả đều diện đồ cổ trang, mặc dù lũ con trai trông không vui vẻ gì về điều này, ngoài ra còn có Allegra, Clover, Tasmin và tôi. Chúng tôi đã có một ngày tuyệt vời dù chỉ là đi lang thang trong thành phố ngắm nhìn mọi thứ, và tôi đã có được những bức ảnh rất tuyệt. Mấy bức tôi thích nhất là bức chụp Tasmin mặc bộ váy lanh nhồm nhoàm nhai bánh McDonald’s, nước tương cà chua nhoe nhoét trên má, một bức khác chụp FB (cũng trong bộ đồ hóa trang) và Allegra đang cùng nhảy một điệu nhảy thời Nhiếp Chính ở giữa phố Milsom. FB đã đến giúp chúng tôi phát tờ rơi nhưng tôi ngờ là anh có mục đích khác: dành nhiều thời gian hơn với Allegra.
Bố mẹ đang rất vui. Họ đã có một ngày thành công ở tiệm ảnh.
“Nếu ngày nào cũng như thế này, bố nghĩ chúng ta sẽ có một công việc làm ăn rất tốt đấy,” bố nói với nét mặt rạng rỡ. “Bố mẹ không nghỉ lúc nào từ lúc mở hàng.”
“Chả có lý do gì mà tiệm ảnh lại không được như thế cả,” chú Mike nhận xét. “Khách du lịch đến đây hằng ngày bằng tàu và xe buýt mà cửa hàng của mình lại ở vị trí rất thuận lợi để hút khách hàng.”
“Với lại chúng ta còn rất nhiều ý tưởng để phát triển tiệm ảnh,” mẹ thêm vào. “Một khi mọi thứ đi vào quỹ đạo, chúng ta có thể mở rộng thêm các mặt hàng thậm chí mở một quán cà phê để mọi người nghỉ ngơi trong khi đợi lấy ảnh.”
Tôi thấy mẹ quay qua nhìn bố rồi mỉm cười. Cảm giác hạnh phúc bỗng trào dâng trong lòng tôi. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Nỗi buồn mà chúng tôi trải qua khi rời London giờ đây dường như đã thành một chuyện xưa cũ. Và khi nghĩ đến đây, tôi nhớ tới lời của Niall nói về Sarah. Một câu chuyện xưa cũ. Tôi tự hỏi giờ anh ở đâu, bên ai và làm gì. Không được nghĩ về anh , tôi tự nhủ. Anh rõ là không hứng thú với mình và mình sẽ không để anh làm hỏng ngày hôm nay của mình đâu.
Sau một bữa tối hoành tráng với cá hồi, khoai tây non và măng tây, rồi bánh mousse dâu và bánh shortcake, một số nhạc công bước lên nhập hội với ban nhạc trên sân khấu và mọi người bắt đầu xếp thành từng hàng để chuẩn bị khiêu vũ. Khi tiếng nhạc vang lên, xem ra ai ai cũng thuộc những bước nhảy từ thời xa xưa đó. Tôi chết lặng ngắm nhìn họ di chuyển uyển chuyển quanh phòng và có cảm giác như chúng tôi đã ngược dòng thời gian quay lại vài thế kỷ trước.
“Mình cá là Jane Austen cũng đã nhảy ở đây rồi,” Allegara nói, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. “Tất cả những gì chúng ta cần lúc này là một vài anh chàng Darcy.”
“Chỉ cần một là đủ,” tôi nói. “Mình không còn muốn dây đến mấy chuyện tình cảm phức tạp nữa.” Bố, mẹ, dì Karen và chú Mike rời khỏi bàn, và sau khi xem họ khiêu vũ một lúc, Tasmin ngã người sang hỏi tôi, “Họ đã sắp xếp một hội trường ở tầng dưới để cho một vài ban nhạc trong vùng biểu diễn. Muốn đi xem không?”
“Lát nữa nhé,” tôi nói. Tôi đã biết từ trước là sẽ có sự kiện đó vì FB đã nhắn tin cho Allegra để báo rằng ban nhạc của anh sẽ chơi vào lúc chín giờ và dặn chúng tôi phải có mặt ở đó. Nhưng trong lúc này, tôi đang quá thích thú với những điệu nhảy nên không muốn bỏ lỡ một phút nào ở đây. Tôi lại quan sát khắp phòng lần nữa để xem có bóng dáng Niall ở đâu đó trong số những người đang ăn tối hay khiêu vũ kia không nhưng chẳng hề có. Tôi hơi thất vọng vì chưa nhận được tin nhắn nào từ anh thậm chí anh còn chẳng tới tìm tôi để chào một tiếng. Và ngạc nhiên thay, tôi không bận tâm đến việc Alex không hề liên lạc lại với tôi và cũng không hề muốn biết xem anh có đi từ London xuống đây như Allegra đã kể không.
Allegra và Clover đã đi cùng với Tasmin, thế nên đến gần chín giờ, tôi đi xuống để tìm họ.
Hội trường ở tầng trệt trông đối lập hoàn toàn với tầng trên, không khác gì một sàn nhảy xập xình, tập trung toàn thanh niên, và ở trên sân khấu FB và ban nhạc của anh đang biểu diễn rất sung.
Tôi đi tìm lũ bạn và thấy chúng đứng ở chỗ sàn nhảy, tất cả đều kéo váy móc lên cạp quần như cách Tasmin đã biến tấu gu thời trang của Austen. Clover và Allegra vẫn đội mũ bonnet giống như mấy cô gái khác. Thật là một cảnh tượng hài hước: các cô gái trong những bộ váy dài nhảy nhót tưng bừng, và một anh chàng đứng trong góc mặc áo choàng dài chân đi bốt đang phô diễn bước nhảy moonwalk trước những tiếng cười lớn của bạn bè.
Allegra trông thấy tôi, vẫy tay gọi tôi nhập hội. Chúng tôi cùng nhảy một vài bài và tôi trông thấy Alex ở bên tay phải tôi đang ôm một cô gái bé nhỏ tóc vàng. Thế hóa ra là anh ta có xuống Bath. Và anh ta đã chẳng để phí chút thời gian nào , tôi nghĩ. Thế mà trong cái email anh ta đã nói là rất muốn gặp mình trong lần tới anh ta xuống Bath. Giờ thì anh ta thậm chí còn chẳng hề nhắn tin cho mình biết là anh ta đã ở đây. Trong khi đứng nhìn anh ta, tôi thấy nhẹ nhõm vì mình đã không dấn sâu vào mối quan hệ đó để rồi sẽ phải trải qua cảnh con tim tan nát khi nhận ra, điều không sớm thì muộn cũng sẽ diễn ra, rằng tôi chỉ là một cái tên trong danh sách những mục tiêu cần chinh phục của anh ta.
Ban nhạc của FB kết thúc tiết mục của mình và FB bước tới chỗ micro. Anh nhìn về phía khán giả và gật đầu khi thấy tôi. “Và bây giờ chúng ta sẽ cùng đến với một ca khúc sâu lắng hơn qua phần trình bày của một ca sĩ khách mời. Xin mời Niall Peterson.”
Clover, Tasmin, Allegra và tôi quay ra nhìn nhau ngạc nhiên.
“Niall á?” Tasmin nói. “Em không hề biết là anh ấy cũng hát được.”
“Chị cũng vậy,” tôi đáp.
“Anh chàng bí ẩn của chúng ta xem ra có khá nhiều tài năng bí mật,” Clover bình luận.
“Có thể,” Tasmin nói. “Bọn mình đã nghe anh ấy hát bao giờ đâu.”
Niall bước lên sân khấu. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác nhung và đi đôi bốt cao cổ. Anh nhìn quanh khán giả bằng ánh mắt hồi hộp, như thể đang muốn kiếm tìm ai đó. Tôi cũng nhìn xung quanh, đoán rằng mình sẽ nhìn thấy Molly, và đúng là như vậy, bạn ấy đang đứng ở phía bên kia của căn phòng. Trái tim tôi nặng trĩu khi thấy Niall gật đầu với bạn ấy. Tôi biết anh chuẩn bị hát tặng bạn ấy. Nhưng không, anh vẫn đang tiếp tục đảo mắt tìm kiếm. Vài giây sau anh nhìn thấy tôi. Anh đứng thẳng người lên, hít một hơi thật sâu và mỉm cười. “Vâng, bài hát tiếp theo xin dành tặng cho một người rất đặc biệt ở đây đêm nay.” Anh ngoái lại nhìn và gật đầu ra hiệu cho FB chơi guitar. Sau đoạn nhạc dạo, Niall bắt đầu cất tiếng hát, mắt nhìn thẳng vào tôi. Anh có một chất giọng tuyệt vời, êm dịu và sâu lắng.
Đó là em.
Không chỉ là bạn bè, chúng ta là tri kỷ.
Cho dù họ nói gì thì anh cũng biết ngày hôm nay chính là ngày
Anh phải dũng cảm nói ra điều mình giấu kín.
Chẳng còn từ nào phù hợp hơn nữa.
Ngoài một chữ yêu.
Đó là em.
Anh đã đợi chờ như một kẻ ngốc, và đã phá bỏ mọi luật lệ
Giờ đây anh phải nói tiếng nói của trái tim mình
Để cầu xin em hãy tin tưởng vào
Một thứ có tên là tình yêu.
Tasmin huých tôi một cái. “Anh ấy đang hát cho chị đấy. Quá đỉnh, Niall ơi,” nó thì thầm.
Không phải thế, tôi nghĩ trong khi đưa mắt tìm Molly lần nữa và trông thấy bạn ấy đang lắng nghe cùng với tất cả mọi người. “Không phải vậy đâu. Anh ấy đang qua lại với Molly mà,” tôi phản bác.
“Có thể là thế,” Tasmin đáp, “nhưng anh ấy đang hát tặng chị.”
Tôi nhìn lại về phía sân khấu nơi Niall đang chăm chú nhìn tôi và hướng từng lời hát đến tôi.
Đó là em...
Anh thừa nhận là anh cô đơn,
Thế nên hãy để anh là người đặc biệt của em,
và chỉ của riêng em.
Muốn ôm em thật chặt và nói,
Khi lần đầu tiên gặp em,
Anh biết... đó chính là cảm xúc của tình yêu.”
Vì Niall vẫn tiếp tục nhìn tôi, tôi đành đầu hàng cảm xúc của mình. Tôi biết mặt tôi đang bừng đỏ và nửa số khán giả đang nhìn xem ai là cô gái Niall dành tặng ca khúc này. Chuyện đó không còn quan trọng nữa. Tôi không quan tâm. Tôi thấy thật tuyệt vời. Tôi thấy như có một sợi dây vô hình kết nối tôi với anh, và trong suốt phần còn lại của tiết mục của anh, tôi có cảm giác như thể chỉ có riêng hai chúng tôi trong hội trường.
“Bài hát này là dành cho cậu đấy,” Allegra thì thầm.
Tôi không rời mắt khỏi Niall. “Tớ biết,” tôi nói. Đó là khoảnh khắc lãng mạn nhất đời tôi. Bài hát này đã có thể là dành tặng cho Sarah nếu chuyện giữa hai người họ có một kết cục khác , tôi thầm nghĩ. Nhưng số phận đã chỉ đường cho mình tìm ra chiếc CD trong của hàng từ thiện ngày hôm đó, rồi tạo cảm hứng cho hành trình mình tìm kiếm chàng trai làm ra nó, và rồi dẫn mình tới giây phút này. Anh đang ở kia, không còn là Anh Chàng Bí Ẩn nữa, và đang mỉm cười nhìn mình. Thật tiếc cho cậu đấy , Sarah ạ. FB chơi thêm một vài nốt nhạc nữa rồi Niall cúi đầu chào trong tiếng vỗ tay không ngừng của khán giả.
“Thật hết sảy ,” Clover tán thưởng khi chúng tôi nhìn Niall rời sân khấu. Sau đó ban nhạc của FB bắt đầu biểu diễn một bài khác.
“Đi nói chuyện với anh ấy đi,” Allegra vừa nói vừa đẩy tôi về hướng sân khấu.
“Tớ” tôi không cần phải đi đâu nữa vì lúc này tôi đã thấy Niall đang băng qua đám đông để tìm mình. Tôi đi thẳng về phía anh. “Cảm ơn anh, bài hát thật là...”
Tôi không kịp nói thêm lời nào nữa vì Niall đã nắm lấy tay tôi và kéo tôi ra phía cửa.
“Chúng ta đi đâu đây?” tôi hỏi anh.
“Chỗ nào đó riêng tư một chút. Đi nào,” anh trả lời.
Tôi thấy lòng mình xốn xang và để mặc anh dẫn tôi ra khỏi hội trường, qua quầy tiếp tân, ra khỏi cửa rồi chạy thật nhanh xuống những bậc tam cấp để xuống đường.
“Đường này,” Niall nói và chúng tôi rẽ ở góc phố, tiến về phía cầu Pulteney rồi đi dọc vỉa hè tới công viên Parade Gardens. Rồi chúng tôi lại cùng nhau nhảy hai bậc thang một để xuống khu vườn, băng qua bãi cỏ và Niall dừng lại bên một bóng cây. Chúng tôi dừng lại đó trong giây lát, thở dốc, cười lớn, và cố lấy lại hơi thở của mình.
Niall chỉ về phía những ngọn đồi nằm ở bên phải của thành phố, rồi dòng sông lững lờ trôi phía sau chúng tôi, và tu viện nằm ở phía bên trái tôi. Và trên bầu trời không một bóng mây là mảnh trăng khuyết lung linh tuyệt đẹp.
“Từ nơi này em sẽ thấy một khung cảnh tuyệt đẹp,” anh nói.
Tôi gật đầu. “Em nghĩ là anh nói đúng,” nhưng thay vì ngắm cảnh, tôi nhìn thẳng vào Niall. Tôi có thể thấy anh hiểu được ý tôi qua nụ cười chầm chậm của anh. Tôi quay lại nhìn phong cảnh. “Hồi mới chuyển về đây, em không nghĩ em sẽ thích Bath.”
Niall toét miệng cười. “Hay là ai đó ở Bath này.”
“Không phải ai đó, mà chỉ có anh thôi,” tôi chọc ghẹo anh.
“Anh muốn mình khác biệt và nổi bật trong đám đông.”
“Thì đúng là anh như vậy mà.”
“Nhưng lại chẳng phải là theo hướng tích cực,” Niall đáp.
“Em xin lỗi về chuyện đó. Em biết về chuyện Keiron rồi,” tôi nói. “Em từng nghĩ anh chỉ muốn phá đám anh ta nhưng giờ thì em đã biết tất cả.”
“Chuyện cũ rồi mà,” Niall nói. “Nhưng anh mừng vì em hiểu anh không phải một đứa chuyên đi bắt nạt người khác.”
Bầu không khí xung quanh chúng tôi đượm vẻ căng thẳng và như có xung điện. Tôi biết chúng tôi đều đang nghĩ giống nhau. Nụ hôn đầu tiên. Tôi bỗng thấy thật hồi hộp. Tim tôi như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, nhưng không phải vì chúng tôi vừa chạy xong. Tôi không biết mình phải làm gì. Đưa tay lên chạm vào gương mặt anh? Nắm lấy tay anh? Tôi ước tôi có thể nghĩ ra một điều gì đó thật thú vị để nói nhưng dường như chữ nghĩa đã biến sạch khỏi đầu tôi. Niall nhìn vào mắt tôi như muốn tìm kiếm một manh mối để biết được cảm xúc của tôi. Tôi không nhìn tránh đi chỗ khác.
“Vậy. Anh... ừm, anh đưa em đến đây để ngắm cảnh à?” cuối cùng tôi cũng cất tiếng hỏi.
Niall mỉm cười. “Không hẳn thế,” anh nói và tiếp tục nhìn sâu vào mắt tôi. Anh dấn đến, vòng tay qua eo và kéo tôi lại gần anh để tôi có thể cảm nhận được hơi ấm và sức nặng của cơ thể anh đang tì vào người tôi, mắt anh không rời khỏi mắt tôi dù chỉ trong chốc lát. Cảm giác này thật tuyệt, thật nồng nhiệt, và thật đúng. Tôi nhắm mắt lại và một thoáng sau tôi cảm nhận được bờ môi của anh chạm khẽ vào môi tôi. Trong đầu tôi chợt lóe lên những lời khuyên của Tasmin dạo trước. Nhưng chúng nhanh chóng biến mất. Tôi không cần đến chúng. Nụ hôn của tôi với Niall thật sự tuyệt vời. Khi đôi môi anh trở nên mạnh mẽ hơn, tôi cảm thấy như thể mình đang tan chảy vào trong anh và những cảm xúc ấm áp ngọt ngào đáng yêu nhất trào dâng trong lòng tôi. Tôi chưa từng trải qua điều gì tương tự. Như thể chúng tôi được kết nối với nhau bằng cả tâm hồn và thể xác.
Khi chúng tôi ngừng hôn, ánh mắt mà chúng tôi trao nhau đã cho tôi biết anh cũng có những cảm nhận như của tôi. Một sự việc tình cờ xảy ra trong cửa hàng từ thiện đã đưa tôi đến với anh, tới khoảnh khắc này, nhưng đây chỉ mới là sự khởi đầu và từ cái cách Niall vẫn đang ôm lấy tôi, tôi biết đây là khúc dạo đầu của một điều gì đó hết sức đặc biệt.