Tôi chỉ giữ được bộ mặt can đảm của mình trong khoảng năm phút sau khi gia đình tôi bước vào nhà dì Karen. Không phải là dì Karen không thân thiện - ngược lại là đằng khác, dì đã ra đón, ôm lấy từng người trong chúng tôi và dẫn gia đình tôi vào trong nhà. Dì trẻ hơn mẹ bốn tuổi và hai người trông như mặt trăng với mặt trời vậy. Mẹ thì chỉn chu và thơn gọn trong những bộ cánh cổ điển, thường là màu xanh hải quân hoặc màu kem, trong khi thân hình nảy nở của dì Karen lại được phô bày trong những chiếc quần jean sờn rách, những chiếc áo sặc sỡ và giày thể thao. Mái tóc hung đỏ dài đến ngang vai của dì được để mặc cho rối tung lên, trong khi mẹ đã rất mất công để đưa mái tóc vàng cắt ngắn kiểu bob của mình vào nếp. Chú Mike cũng mặc xuềnh xoàng không kém, chỉ khoác lên người mỗi quần jean và áo len đỏ.
Bốn người em họ của tôi, Tasmin, Jake, Joe và Simon, thì đang chen chúc nhau trên ghế sofa và xem ti vi. Chú Mike đi lấy trà và bánh quy cho gia đình tôi. Tôi mỉm cười với Tasmin và nó đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ thay cho lời chào hỏi, một cử chỉ không mấy thân thiện nếu như tính tới việc tôi đã quen nó rất lâu rồi và chúng tôi lúc nào cũng rất thoải mái với nhau. Tôi đã không gặp lại nó từ hồi đám cưới của một người họ hàng vài năm trước. Hồi đó trông nó rất niềm nở và mau chuyện, chúng tôi đã chơi rất vui vẻ với đám bạn cùng tuổi với mình. Còn giờ thì nó trông nảy nở và cau có hơn, và dù nó bằng tuổi tôi nhưng nom như đã hai mươi vậy.
Khi tôi quan sát làn da bôi kem nâu, hai hàng mi giả và đôi mắt trang điểm đậm của nó cùng mái tóc dài nhuộm vàng trông có vẻ như là tóc nối, trong đầu tôi hiện lên chương trình ti vi Âu yếm, Kết hôn hay Né tránh . Những cô gái tham gia chương trình đó, vốn vẫn thường trét cả tấn phấn lên mặt, sẽ được phù phép để trông tự nhiên hơn, bớt giống gái quán bar hơn. Thực ra Tasmin mà trang điểm theo kiểu tự nhiên thì sẽ xinh hơn nhiều , tôi trộm nghĩ khi Tasmin ném cho tôi một cái nhìn cũng không kém phần nghi ngại. Nó mặc quần tất, bên ngoài là quần soóc bò, kết hợp với áo bó màu đỏ và đi giày thể thao. Tôi đoán đối với nó tôi trông chẳng mấy bắt mắt trong chiếc sơ mi trắng và quần jean, mái tóc được buộc gọn lại phía sau và hầu như không trang điểm, chỉ quẹt nhẹ mascara và son bóng. Mẹ là người đã tuồn vào đầu tôi cái suy nghĩ rằng trang điểm càng đơn giản thì càng hiệu quả.
“Tắt ti vi đi nào,” dì Karen nói với Jake, đứa con trai lớn nhất trong cả bọn. Nó miễn cưỡng làm theo rồi lại buông người xuống sofa. Rõ ràng bọn trẻ được dặn phải ngồi ở đây để chào hỏi gia đình tôi. Chú Mike đang rót trà, bố thì trông khổ não chẳng kém gì tôi. Bố con tôi đang ngồi trên chiếc sofa còn lại trong phòng và nỗ lực một cách yếu ớt để duy trì cuộc trò chuyện, còn mẹ trông rất vui vẻ khi được gặp lại em gái. Tôi để ý thấy chú Mike đi tất cọc cạch, một chiếc màu xanh và một chiếc màu xám. Căn phòng trông rất có không khí ấm cúng của gia đình, đâu đâu cũng thấy máy chơi game, đĩa DVD, sách, tạp chí và sách giáo khoa.
Sau mười lăm phút cập nhật tình hình của nhau, chú Mike nhất quyết rủ bố xuống quán rượu dưới phố.
“Có vẻ anh cần một ly rượu mạnh, anh bạn ạ,” chú nói và kéo bố đi, để lại mẹ con tôi cho đám em họ, trà và bánh quy đã được sắp đầy thêm. Bọn con trai trông cũng khá dễ thương - Jake với mái tóc lượn sóng thừa hưởng từ mẹ năm nay mười hai tuổi và tôi chắc chắn sau này thằng bé sẽ là một anh chàng sát gái; Joe mới mười tuổi và trông nhút nhát hơn những đứa còn lại; còn Simon, cậu út mới lên bảy thì tràn đầy năng lượng và rất hào hứng khi biết gia đình tôi sẽ ở lại đây một thời gian.
“Có phải gia đình chị sẽ ở đây mãi mãi không?” thằng bé hỏi. “Mẹ em nói là gia đình chị hiện đang vô gia cư. Có phải mọi người đã phải ngủ luôn trên đường phố London không? Em có một cái lều đấy, chị có thể mượn nó nếu chị thích.”
“Suỵt, Simon,” dì Karen lên tiếng. “Gia đình chị không vô gia cư. Gia đình chị có chúng ta rồi.”
Mẹ nhìn xuống sàn khi hai mẹ con dì nhắc đến chuyện này còn tôi đang gắng tìm hiểu xem Tasmin cảm thấy thế nào. Thật khó phán đoán vì gương mặt nó chẳng hề có biểu cảm gì khác ngoài sự chán nản. Trong lúc mẹ và dì Karen buôn chuyện gia đình thì đám con trai bắt đầu buồn tay buồn chân và chẳng mấy chốc đã lôi nhau lên tầng. Tasmin vẫn nhìn chằm chằm vào mẹ nó trong khi dì không để tâm. Tôi có cảm giác rằng nó đã được dặn phải ở lại đây và tỏ ra hòa đồng, mặc dù nó chẳng thể hiện cố gắng nào để nói chuyện với tôi còn tôi thì cũng không có tâm trạng để buôn chuyện. Tôi vẫn còn quá sốc trước sự thay đổi chóng mặt của cuộc đời mình. Những tuần qua ở London, mặc dù đồ đạc trong nhà đang được đóng gói lại, tôi vẫn cảm thấy có gì đó không thật chút nào. Bây giờ thì gia đình tôi đã chuyển nhà xong xuôi và đang ngồi đây, trong nhà của dì Karen, tất cả va li được đặt ở sảnh, chẳng còn cách nào chối bỏ sự thật nữa và tôi quá buồn khi mất đi cuộc sống duy nhất mình từng biết.
Cuối cùng thì dì Karen cũng nhận ra sự im lặng đầy ngượng nghịu giữa hai đứa bọn tôi. “Tasmin, con đưa chị Paige đi xem chỗ ngủ của chị đi,” dì ra lệnh.
“Ờmm,” Tasmin nói. Hay từ nào đó đại loại vậy. Nó đứng lên và hất hàm ra hiệu cho tôi theo nó lên gác.
“Chị mang túi xách lên cùng nhé?” tôi hỏi.
“Em sẽ không xách cho chị đâu,” Tasmin nói. “Em không phải cu li.”
“Tasmin,” dì Karen kêu lên. “Không được hỗn.”
Tasmin nhìn mẹ nó vẻ hối lỗi rồi quay về phía tôi. “À, thực ra không có chỗ cho chị để đồ đâu nhưng chắc là chị vẫn có thể mang nó lên.”
“Tasmin, mẹ đã bảo con phải dọn lại tủ quần áo và mấy cái ngăn kéo rồi cơ mà,” dì Karen nói.
“Con đã cố làm rồi nhưng đồ của con thì sẽ để đâu?” Tasmin hỏi lại. “Nhà mình chả còn chỗ nữa rồi.”
Dì Karen lườm nó nhưng nó chỉ nhún vai rồi leo lên cầu thang, thoát khỏi phòng khách. Tôi lấy va li của mình từ chỗ cái sảnh hẹp rồi đi theo nó. Tôi đã hiểu rõ thông điệp. Giống như tôi, nó cũng chẳng vui vẻ gì với sự sắp xếp mới này.
Lên tới lầu một, nó đẩy cánh cửa phòng ngủ ra. Trên đó có một dòng chữ màu đen. CHỐN RIÊNG TƯ. VÀO LÀ CHẾT. Bên dưới là hình đầu lâu xương chéo. Tôi theo nó vào trong. Đó là một căn phòng kín nhỏ, sơn hồng, có một kệ tủ, tủ quần áo và một chiếc gương lớn, xung quanh là những tấm hình được cắt từ tạp chí thời trang và dính lên tường bằng Blu-Tack. Căn phòng tỏa ra mùi hương ngọt ngào và nữ tính, pha trộn giữa mùi dâu tây và keo xịt tóc. Quần áo ở khắp mọi nơi, trên móc treo sau cánh cửa, chất đống ở cuối giường, vương vãi trên chiếc ghế đằng sau cửa. Tôi thấy một chiếc giường xếp được dựng sẵn cho mình nằm ở bên phải căn phòng, đối diện với giường Tasmin.
“Không đâu bằng phòng mình,” Tasmin nói. “Đây là chỗ ở năm sao của chị đấy.”
“Nghe này. Chị thật sự rất xin lỗi vì chuyện này,” tôi phân trần. “Chỉ một thời gian thôi. Gia đình chị sẽ rời đi ngay khi bố chị giải quyết được vần đề.”
Tasmin nhướng mày lên. “Ồ, được rồi,” nó nói. “Chuyện đó để sau đã. Nhưng trong thời gian chị ở đây thì có một vài quy tắc cơ bản thế này.” Nó chỉ vào giường của nó rồi của tôi. “Chỗ này của em, chỗ kia của chị. Có một vài cái mắc áo trong tủ còn trống nhưng em khuyên chị là nên để đồ ở trong va li ấy. Và em không muốn chị mượn đồ của em đâu. Ok?”
Đừng có mà mơ , tôi nghĩ rồi gật đầu, quăng túi của mình lên giường.
Tasmin không nán lại trong phòng. Nó thay giày thể thao ra và năm phút sau tôi nghe thấy tiếng dập cửa ở dưới tầng. Tôi nhìn qua cửa sổ và thấy nó xiêu xiêu vẹo vẹo đi qua cổng rồi xuống dưới đường. Đôi giày cao gót quá chật khiến nó không thể thoải mái đi lại. Tôi định gọi cho Allegra, nhưng để nói gì bây giờ? “Tớ đã rơi xuống tầng 19 của địa ngục rồi, hãy đưa tớ ra khỏi đây.” Tôi không muốn nó thương hại mình. Vậy nên tôi quyết định sẽ chờ cho tới khi mọi việc ổn thỏa, nếu như có ngày đó xảy ra.
Trong lúc mọi người đều ở dưới tầng, tôi quyết định đi tham quan những tầng phía trên. Mặc dù hồi trước gia đình tôi đã tới thăm dì Karen một vài lần, nhưng gia đình dì chỉ mới chuyển tới đây vào năm ngoái nên tôi không quen với cách bài trí trong căn nhà này.
Có bốn phòng ngủ. Phòng dì Karen và chú Mike có một chiếc giường đôi nhưng giống như phòng Tasmin, đồ đạc vương vãi ở khắp nơi. Một cái đàn keyboard, đàn guitar và loa được đặt ở góc phòng. Những nhạc cụ này chắc hẳn là của chú Mike. Chú là thầy dạy nhạc và thời trẻ đã từng tham gia một ban nhạc.
Phòng ngủ thứ ba, cũng bé tí chẳng khác gì hai phòng kia, là căn phòng gọn gàng nhất, và có thể dễ nhận thấy rằng trước đây nó được dùng làm phòng học. Trông thấy bộ chăn đệm được trải dưới sàn, tôi đoán căn phòng này được dành cho bố mẹ tôi. Phòng nhỏ tới nỗi hai bên giường không thể để được thêm một chiếc tủ nào, vậy nên có trời mới biết bố mẹ sẽ để đồ đạc vào đâu. Tôi ứa nước mắt khi nghĩ tới việc bố mẹ phải chen chúc nhau trên chiếc đệm gấp này. Nơi đây thật khác biệt với căn phòng xinh đẹp của bố mẹ ở nhà chúng tôi trước đây, riêng phòng tắm bằng đá cẩm thạch trong phòng ngủ đó đã rộng gấp ba lần căn phòng tạm bợ này. Nhưng ngôi nhà ở Richmond đâu còn là “nhà chúng tôi” nữa, phải không?
Tôi cố ngăn dòng nước mắt đang chực tuôn rơi. Mình sẽ không buồn vì chuyện này , tôi tự nhủ khi nhìn vào phòng tắm. Nó rất giản tiện, màu trắng, lát sàn gỗ, có một bồn tắm với vòi hoa sen và rèm buồng tắm. Bồn cầu được đặt ở phòng kế bên. Cảm ơn trời đất, tôi nghĩ. Với từng ấy người sống ở đây thì thật khủng khiếp nếu bồn cầu được đặt luôn ở phòng tắm. Leo lên một lượt cầu thang nhỏ hẹp là tới căn phòng ngủ thứ tư, cũng là căn phòng rộng nhất, với chiếc giường tầng ờ một đầu và một chiếc giường đơn khác ở đầu bên kia, ngay dưới gác mái. Cũng giống như phòng khách, sách vở, đồ chơi, máy chơi game, và quần áo vung vãi ở khắp mọi nơi. Còn có cả mùi tất thối nữa. Đây hẳn là phòng bọn con trai rồi , tôi nghĩ và đóng cửa phòng lại.
Xuống dưới tầng, tôi vừa tức giận vì hoàn cảnh hiện tại vừa thấy buồn bã. Tôi không biết phải làm thế nào với những cảm giác này, chúng dường như đã siết chặt lấy tôi, làm cho tôi tê dại. Tôi không thể nào giận bố mẹ được. Tôi có thể thấy việc chuyển nhà này đã tác động đến bố mẹ như thế nào. Ở trường, tôi được học rằng nếu cứ mãi khổ sở vì mọi thứ không theo ý muốn của mình thì chỉ càng mất thời gian mà thôi. Nếu gặp khó khăn, hoặc là bạn sẽ bị nhấn chìm hoặc bạn phải tự bơi. Đúng như vậy. Tôi có thể khốn khổ đến cùng cực nhưng việc đó cũng sẽ chẳng thay đổi được điều gì. Tôi không có lựa chọn nào khác, tôi phải bơi, phải cố vượt qua nghịch cảnh, và đó chính xác là điều tôi sẽ làm, kể cả phải chịu đựng Tasmin và phải gặp vô khối điều xui xẻo đi chăng nữa.
Tôi trở lại tầng trệt, thấy dì Karen đang nắm tay mẹ nhìn mẹ đầy lo lắng. Trên chiếc bàn trà trước mặt họ là hai ly rượu. Nhìn cái cách họ ngồi sát bên nhau trên sofa, tôi có thể biết rằng hai người họ đang trút bầu tâm sự. Không nên xen vào lúc này , tôi nghĩ rồi rón rén đi vào bếp. Căn bếp không tệ như tôi nghĩ, đó là một căn phòng lớn đầy ánh sáng, bàn ăn nằm ở bên phải, ngay cạnh cánh của kính mở ra một hàng hiên và khoảng sân vườn nhỏ không có rào chắn. Tôi thấy Simon và Joe đang đá bóng trong khi con chó nhỏ cố gắng tham gia và sủa nhặng dưới chân chúng nó. Con mèo nhảy ra từ gầm bàn và meo meo trong bộ dạng cầu khẩn. Tôi tìm xung quanh xem có thức ăn cho mèo không thì thấy một hộp thức ăn khô và lấy ra một ít. Trời đất, sẽ chẳng thể nào tránh được người và vật nơi đây , tôi nghĩ trong khi không biết phải làm gì tiếp theo. Tôi đã uống đủ lượng trà cho cả đời nên quyết định lại leo lên gác và dỡ hết đồ trong phạm vi có thể.
Khi trở lại phòng, tôi bước đến nhìn qua cửa sổ. Tôi đã ngủ quên mất nửa tiếng cuối cùng trong chuyến đi tới đây nên không thực sự biết được mình đang ở đâu và Bath trông như thế nào. Thời tiết đã thay đổi so với lúc gia đình tôi tới, sầm sì và ảm đạm hơn. Tôi nhận thấy có một chuyển động đột ngột ở phía dưới, bên tay phải của tôi. Ai đó ở nhà kế bên đang chuẩn bị ra ngoài. Tôi lùi lại một chút để không bị phát hiện. Đó là một anh chàng tầm mười bảy mười tám với dáng người mảnh khảnh, cao ráo và mái tóc nâu bù xù, đang dẫn một cô gái tóc vàng ra khỏi nhà.
Họ dừng lại ở cổng, và sau khi nói điều gì đó, cô gái quàng tay quanh người chàng trai rồi họ hôn tạm biệt. Dường như cô gái không muốn rời đi và, một thoáng sau, anh ta lùi lại, nhìn xuống đồng hồ, khéo léo đẩy cô gái đi. Cô gái chu môi như thể chẳng muốn rời người yêu, vậy nên anh ta lại hôn nhẹ lên má cô gái rồi nói một câu gì đó. Tôi không nghe thấy gì nhưng nhìn cử chỉ thì có vẻ anh ta nói với cô gái rằng mình đang có việc phải làm và phải đi ngay. Cuối cùng thì cô gái cũng chịu đi về và anh ta nhanh chóng quay vào nhà. Tôi nhìn theo cô gái đi ra con đường chính rồi khuất bóng trong thoáng chốc. Tôi định quay đi thì lại thấy anh ta xuất hiện.
Anh ta theo lối cũ ra ngoài đường và kiểm tra xem cô gái đó đã đi chưa. Sau đó anh ta vẫy tay với một người đang tiến về phía mình. Hừm, anh ta có khuôn mặt thật dễ thương , tôi thầm nghĩ khi quan sát. Lúc đầu tôi tưởng cô gái đó quay lại nhưng khi nhìn kỹ hơn thì lại thấy là một cô gái khác. Cô gái này có mái tóc bạch kim dài. Gương mặt cô gái sáng bừng lên khi bước tới gần anh ta và anh ta đón chào cô với nụ cười rạng rỡ. Hai người ôm nhau và trao cho nhau những nụ hôn cuồng nhiệt.
Khi họ buông nhau ra, anh ta kéo tay cô gái vào nhà. Tôi thấy anh ta tia mắt ra đường một lần nữa, nên cũng tò mò rướn người ra trước để xem xem cô gái số một có quay lại không. Hành động của tôi hẳn đá thoáng lọt vào tầm mắt anh ta vì anh ta bỗng nhìn lên phía cửa sổ. Tôi nhanh chóng rụt người lại và hy vọng anh ta chưa thấy mình. Vài giây sau, tôi nhòm lại thì không thấy bóng dáng của anh ta hay của cô gái đó nữa. Hừm, thú vị nhỉ , tôi nghĩ. Anh ta có thể dễ thương đấy nhưng lại là một kẻ trăng hoa, bắt cả hai tay.
Tôi quay lại nhìn cảnh quan phía trước. Ở London, từ nhà tôi có thể trông thấy những hàng cây và sông Thames uốn lượn qua thành phố, một khung cảnh tuyệt đẹp. Còn ở đây chỉ có những dải đất bằng phẳng và đối diện tôi là một dãy những ngôi nhà liền kề. Những gì tôi còn nhớ từ mấy lần ghé thăm Bath khi tôi còn bé là Bath có những ngọn đồi bao quanh thành phố. Có thể chúng nằm ở chỗ khác, tôi tự nhủ với mình như vậy. Ký ức rõ ràng nhất của tôi về nơi đây là khi tôi còn nhỏ, tôi đã chơi xích đu và cầu trượt trong công viên, nhưng đã quá lâu rồi, tôi không thể nhớ gì thêm ngoài việc hồi đó Tasmin là một cô bé thật dễ thương.
Một chiếc xe cứu thương chạy vụt qua, réo còi ầm ĩ. Mẹ từng kể rằng nhà dì Karen gần bệnh viện nên hẳn đó chính là điểm đến của chiếc xe. Tôi rời khỏi cửa sổ, tới giường mình rồi ngả người nằm xuống. Tôi nhìn khắp phòng Tasmin. Thế quái nào mà mình lại đến nơi này? tôi tự hỏi khi quan sát những chiếc khăn quàng cổ vắt ở tay nắm tủ, đồ trang điểm, sơn móng tay và mấy chiếc máy ép tóc nằm la liệt trước gương trên nóc cái kệ tủ. Rõ ràng đây là căn phòng của một người khác, một người mà mình không còn biết rõ như trước nữa. Mình không thuộc về nơi này. Chẳng có gì khó hiểu khi Tasmin đùng đùng bỏ ra ngoài.
Tôi đứng dậy, dỡ một số đồ đạc ra và tìm chỗ để đặt chúng. Dường như chẳng còn chỗ nào trống nữa nên tôi đành bỏ lại đồ vào va li và đẩy nó vào gầm giường.
Một lúc sau, mẹ đi lên và ngồi đối diện tôi trên chiếc giường của Tasmin. “Con ổn không?”
“Em ghét con,” tôi nói.
“Không, em không ghét con đâu. Chỉ vì em là một cô bé cứng đầu, từ ngày xưa em đã như vậy, và con hãy thử đặt mình vào vị trí của em, em vừa mới bị mất đi sự riêng tư của mình.”
Tôi đưa tay chỉ quanh căn phòng. “Ôi trời.”
“Mẹ biết con cũng phải chịu cảnh như em.” Mẹ nhìn quanh căn phòng rồi thở dài. “Mình sẽ không ở đây lâu đâu, mẹ hứa với con đấy. Ý mẹ là đây là một căn nhà tốt và mọi thứ...”
“Nhưng chẳng giống những gì chúng ta đã từng có,” tôi nói hết câu hộ mẹ. “Hay mình chạy khỏi đây và thuê một phòng trong khách sạn năm sao đi. Chắc chắn phải có hàng đống khách sạn ở Bath.”
“Có một vài thôi,” mẹ nói rồi cười tinh nghịch. “Nghe có vẻ rất hấp dẫn phải không? Ôi mới chỉ một vài tháng trước thôi, gia đình mình còn có thể đặt phòng ngay mà chẳng phải suy nghĩ gì.”
“Con có cảm giác như chúng ta đã rơi vào một vũ trụ song song [2] rồi ấy,” tôi nói.
“Mẹ biết. Đúng vậy, con yêu, đúng vậy đó,” mẹ nói.
Bố và chú Mike quay trở lại vào lúc tám giờ với khuôn mặt đỏ bừng và nồng nặc mùi bia. Và chỉ nửa giờ sau hai người họ đã cùng ngáy trên sofa, làm cho Jake, Joe, và Simon rất khoái chí. Jake thử đính một mẩu giấy cuộn tròn lên mũi của bố nó nhưng bị dì Karen tóm được và bảo nó để cho bố yên.
Tasmin không về nhà.
“Nó sẽ ngủ qua đêm ở nhà bạn,” dì Karen giái thích trong lúc pha sô cô la nóng cho tất cả mọi người trước khi đi ngủ.
Mình không thể trách nó được , tôi nghĩ khi khẽ lách vào góc sofa cạnh Simon và Jake. Có thể tôi cũng sẽ xử sự như vậy nếu có một người ngoài hành tinh đáp xuống phòng mình.
Về phòng, tôi kiểm tra Facebook và thấy có một loạt tin nhắn của các bạn từ London, họ chúc tôi may mắn và bảo tôi phải giữ liên lạc. Chưa gì mà có vẻ như mọi thứ đã cách xa ngàn dặm rồi. Tôi liền tìm trang Facebook của Alex Taylor. Tôi chỉ muốn xem ảnh của anh và nhớ lại cách anh nhìn tôi khi tôi gặp anh lần cuối cùng. Chúng tôi không phải là bạn trên Facebook, tôi di chuột quanh nút Kết bạn nhưng cuối cùng đã không nhấn nút. Có thể anh đã quên tôi mất rồi, và dù gì thì bây giờ cũng đã có một Juliet khác nhìn vào mắt anh và hôn anh trong những buổi diễn tập.
Tiếp theo, tôi kiểm tra di dộng của mình. Có tới bảy tin nhắn của Allegra, tất cả các tin đều bảo tôi gọi cho nó, nội dung tin sau lại có phần giục giã hơn tin trước. Dường như nó cũng đã cách xa tôi ngàn dặm và ý nghĩ sẽ không thể gặp nó mỗi ngày khiến tôi thấy bơ vơ. Tôi tắt điện thoại đi mà không trả lời lại. Tôi lấy làm biết ơn vì Tasmin sẽ không quay về, ít nhất tối nay tôi sẽ được ở một mình trong căn phòng màu hồng thơm nức này. Sẽ không ai có thể nghe thấy tôi vùi mình trong gối mà khóc.