Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ

Lượt đọc: 724 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Tôi thức dậy và trông thấy con mèo đang cuộn tròn trên giường mình. Thấy tôi tỉnh dậy, nó cũng dậy, vươn mình rồi tới cọ vào mũi tôi. Tôi để ý đến sợi dây đeo cổ có gắn miếng kim loại nhận dạng của nó. Tuyết, trên đó viết vậy, và điều này làm tôi buồn cười vì nó là một chú mèo đen. Thật thoải mái khi có nó rên khe khẽ bên tai.

Tôi ngủ không ngon giấc. Cái gối của tôi cứng đờ còn chăn thì quá nặng và quá dày để dùng trong mùa xuân. Lúc ở nhà, mẹ luôn mua cho cả nhà bộ ga gối bằng vải cotton Ai Cập, với ruột gối và ruột chăn được làm từ lông ngỗng Hungary và chúng nhẹ như mây vậy. Tất cả đều đã được cất vào kho cùng với những đồ đạc khác, nhưng ít ra mẹ cũng nên mang theo bộ ga gối chứ. Nhưng việc này có thể sẽ khiến chúng tôi trở thành những kẻ vô ơn hay bảnh chọe trong mắt gia đình dì, tôi nghĩ trong khi nằm đó vuốt ve Tuyết. Có lẽ đây không phải là ý kiến hay.

Có tiếng gõ cửa phòng. “Cháu dậy chưa?” dì Karen gọi.

“Vâng,” tôi đáp lại. Cửa phòng mở ra và dì bước vào. “Con mèo này là mèo đực hay cái vậy dì?”

“Một cô mèo đấy. Nó có phần thân thiện hơn Tasmin phải không? Dì rất xin lỗi vì cách hành xử của nó - ý dì là Tasmin, không phải con mèo!” dì nói. “Về bản chất, nó là một đứa trẻ tốt, rồi nó sẽ quay về với con người thật của mình. Chỉ là nó có chút bùng nổ khi có người khác xâm phạm khoảng riêng tư của mình.” Dì nhìn quanh căn phòng. “Thường thì không ai được vào đây. Chỗ này là nơi để cho nó trốn tránh cả nhà.”

“Em có về nhà hôm nay không ạ?”

“Nó nên về. Mai là bắt đầu đi học rồi. Nhắc mới nhớ, dì sẽ dẫn mẹ cháu đi quanh khu này để mẹ cháu biết phố biết phường - trường của cháu, khu mua sắm và những chỗ khác. Cháu muốn đi cùng chứ?”

Tôi lắc đầu. Tôi đang muốn dành cả buổi sáng để lên Facebook xem xem các bạn ở nhà thế nào, và tôi còn phải trả lời Allegra nữa. Tôi không thể né tránh nó mãi được. Nó đã gửi cho tôi một tin nhắn sáng nay. Nhiệm vụ của ngày, nó viết. Tìm 4 anh chàng xinh trai. Báo cáo lại. Gửi hình qua iPhone. Đúng là Allegra. Có thể nó nghĩ như vậy sẽ làm tôi vui hơn, nhưng kể cả tôi có tìm thấy một anh chàng hấp dẫn chăng nữa thì việc đó cũng chỉ nhắc nhở tôi rằng cơ hội của tôi với Alex đã mất đi mãi mãi cùng với cuộc sống cũ. Và nếu tôi có gặp một người mới, tôi sẽ lại một lần nữa ngậm hột thị trong khi tôi lại không có Allegra ở đây để phá vỡ sự gượng gạo. “Để sau vậy dì nhé?” tôi nói với dì Karen.

“OK. Lúc nào xuống nhà hãy nhớ ăn sáng nhé,” dì nói. “Có ngũ cốc và bánh mì nướng đó. Nước hoa quả ở trong tủ lạnh. Và nhắn cho dì hoặc mẹ cháu nếu lát nữa cháu muốn đi cùng nhé.” Dì đang định rời khỏi phòng thì chợt quay lại. “Dì muốn cháu coi đây là nhà, Paige à, vậy nên hãy tự nhiên nhé. Còn giờ thì, mẹ cháu cần gì đó giải khuây nên có thể dì sẽ dẫn mẹ cháu đi mua sắm trên trung tâm chiều nay.”

“Vâng, thế thì tốt quá,” tôi nói dối. Không phải là mẹ không thích mua sắm. Mẹ rất thích là đằng khác. Nhưng việc quanh quẩn bên các cửa hàng có thể sẽ chạm vào vết thương lòng của mẹ tôi, vì từ nay mẹ chỉ có thể nhìn ngắm chứ không thể mua những gì mẹ muốn nữa. “Thế bố cháu dậy chưa ạ?”

Dì Karen gật đầu. “Lâu rồi ấy chứ. Chú Mike đang đưa bố cháu đi quanh khu này bằng ô tô để ông ấy biết rõ nơi này hơn và dì nghĩ hai người cũng sẽ tìm đến một vài đại lý môi giới bất động sản để xem họ có gì cho thuê, giá bao nhiêu, vân vân. Nếu cháu muốn nhập hội với mẹ và dì thì rẽ trái lúc ra khỏi nhà, đi tiếp để đến con đường chính, rồi sang đường, rẽ phải và cháu sẽ thấy có một dãy cửa hàng. Đó là chỗ mua sắm gần nhà chúng ta nhất. Mẹ cháu và dì sẽ quanh quẩn đâu đó chỗ đấy. Nhắn tin cho dì và dì sẽ nói chi tiết hơn.”

Khi xuống dưới nhà, tôi thấy phòng bếp đã trở thành một mớ lộn xộn. Rõ ràng họ chẳng có ý niệm gì việc giữ gìn ngăn nắp, tôi nghĩ trong khi bắt đầu mang những chiếc đĩa bẩn lên cái kệ phía trên máy rửa chén. Những miếng bánh mì đang ăn dở vẫn còn nguyên trên đĩa, lọ mứt không được đóng nắp, rồi hộp ngũ cốc, sữa siếc vương vãi. Bên cạnh bàn ăn là một cái giá đựng hầu như tất cả các loại ngũ cốc có trên thị trường: cháo, ngũ cốc trộn hoa quả sấy khô, Weetabix, Shredded Wheat, Cheerios, Coco Pops, Kellogg's Crunchy Mix. Ai muốn chọn gì thì chọn, tôi nghĩ và bắt đầu xếp đĩa vào máy rửa chén.

Sau đó, tôi xếp dọn các thứ vào tủ đựng chén rồi lấy khăn lau sạch tất cả các mặt bàn, mặt tủ. Có việc gì đó để làm và thiết lập lại một phần nào đó trật tự khiến tôi cảm thấy khá hơn đôi chút. Có thể chỉ là một hành động mang tính tượng trưng mà thôi, tôi nghĩ. Toàn bộ cuộc sống của tôi dường như đang nằm ngoài tầm kiểm soát nhưng thu dọn cái góc lộn xộn nho nhỏ này khiến tôi cảm thấy mình cũng không hoàn toàn vô dụng. Tôi mở cửa sau và ném những mẩu bánh mì thừa cho lũ chim. Mặt trời đang tỏa nắng và thật thích khi cảm nhận được chút nắng ấm trên khuôn mặt. Nhìn sang bên phải, tôi thấy Tuyết, và khi bắt gặp ánh mắt tôi nó liền lăn ngửa ra, vặn vẹo trên sàn đá ngoài hàng hiên. Rõ là nó cũng đang tận hưởng cái không khí trong lành này. Rồi tôi trông thấy anh chàng hàng xóm đi ra. Tôi nhanh chóng chạy vụt vào trong nhưng tôi nghĩ anh ta đã thấy tôi trước khi tôi biến mất.

Sau bữa ăn sáng với bánh mì nướng và mứt mơ, tôi đi tìm một đứa trong đám nhóc để lấy mật khẩu Wi-Fi nhưng căn nhà không có ai ngoài Tuyết. Nó đã kịp vào lại phòng khách và nhảy lên chỗ quen thuộc của nó trên sofa. Tôi nhắn cho Allegra là tôi sẽ gọi cho nó sau. Sau đó, tôi quyết định đi tìm mẹ và dì Karen rồi đi thử tới trường để cho biết đường. Thôi thế cũng được, đằng nào thì cũng chả có việc gì khác để làm, tôi nghĩ trong lúc chuẩn bị, rồi đi theo hướng dẫn mà dì Karen đã chỉ.

Nắng vẫn rọi xuống chói chang khi tôi bắt đầu rảo bước dọc con đường ngoại ô, nơi tất cả những ngôi nhà liền kề đều xây giống hệt nhau. Tất cả đều có một khoảnh vườn nhỏ phía trước, và hầu hết đều có chỗ để xe riêng đủ cho hai chiếc ô tô. Suy nghĩ tích cực, suy nghĩ tích cực, mình phải suy nghĩ tích cực, tôi tự nhủ. Đến cuối con đường, tôi rẽ trái, sang đường, rẽ phải và thấy ngay dãy cửa hàng mà dì Karen bảo. Chỉ là những cửa hàng rất bình chường, một đại lý môi giới bất động sản (tôi đã kịp ngó vào), một cửa hàng từ thiện (cái này thì tôi bỏ qua, gia đình tôi có thể nghèo nhưng chưa tới mức tuyệt vọng như vậy), một tiệm bánh, một cửa hàng thực phẩm chế biến sẵn, và cuối cùng là quán cà phê, nơi tôi trông thấy mẹ và dì Karen đang ở quầy thu ngân.

Tôi mở cửa rồi đi vào nhập hội với họ. Một nhóm con trai ngồi ở bàn cạnh cửa sổ liền săm soi tôi. Nhìn họ và những chiếc guitar cạnh bàn thì có vẻ họ là nhạc công, hơn tôi một vài tuổi, trong đó có hai người khá hấp dẫn, theo kiểu indie. Allegra có lẽ sẽ rất hài lòng nhưng nơi này không phải chỗ tôi có thể lấy điện thoại ra, chĩa vào họ và nói “Cười lên để chụp ảnh nào các chàng trai”. Dì Karen đang trả tiền nên mẹ và tôi bước ra ngoài đường.

“Trông mọi thứ không tệ lắm nhỉ,” mẹ nói, phác tay về phía đường trong khi chúng tôi đi bộ quay lại chỗ môi giới bất động sản, rồi hai mẹ con cùng xem qua những căn nhà đang được rao bán. “Chọn bất cứ cái nào con muốn.”

Tôi thấy một ngôi biệt thự cổ khá tuyệt, bao quanh là vườn tược, đất đai, hệt như ngôi nhà cũ của gia đình tôi ở Richmond. Hai phẩy năm triệu bảng. “Cái này,” tôi nói.

Mẹ cười lớn rồi kéo tôi đi. “Bỏ qua đi. Đúng là giỏ nhà ai quai nhà đấy. Gu thẩm mĩ sang chảnh quá. Mẹ nghĩ thời gian này, gia đình mình có thể phải giảm tiêu chuẩn xuống.”

“Con sẽ cố gắng,” tôi nói. “Nhưng nghiêm túc mà nói thì chúng ta phải ở nhà dì Karen trong bao lâu nữa?”

“Khó nói lắm, Paige.”

“Gia đình mình sẽ mua một ngôi nhà khác, phải không?”

Mẹ lắc đầu. “Mua một ngôi nhà mới có nghĩa là phải đi vay và ngân hàng sẽ không đời nào xem xét trường hợp của bố vì hiện tại bố đã phá sản rồi. Họ sẽ đòi xem bảng sao kê tài khoản và ở thời điểm này trông nó không được tốt đẹp gì. Nếu cả bố và mẹ đều được nhận vào làm việc thì thuê nhà có thể là một lựa chọn. Sau đó mình chỉ phải tiết kiệm thôi. Nhưng mẹ có thể nói với con một điều rằng nếu gia đình mình có khả năng để mua một ngôi nhà nữa thì nó sẽ không lên tới tầm triệu bảng đâu.”

“Dì Karen nói bố sẽ đi xem nhà ở đại lý môi giới bất động sản mà.”

“Đúng vậy, nhưng họ có thể sẽ đòi xem chứng minh thu nhập và bảng sao kê tài khoản nữa.”

“Vậy là gia đình mình kẹt cứng tại đây rồi,” tôi nói.

“Sẽ không lâu đâu nếu mẹ có thể giúp một tay,” mẹ nói khi dì Karen bước tới chỗ chúng tôi.

“Ôi, chị phải lại đây xem cái này,” dì nói và kéo mẹ lại cửa hàng từ thiện. “Chị có thể kiếm được mấy món giá rẻ chỗ này đó.”

Mẹ ngoảnh đầu lại, lén nhăn nhó với tôi nhưng vẫn đi theo dì Karen. Tôi không nghĩ trong đời mẹ đã từng mua bất kỳ món hàng nào ở cửa hàng từ thiện. Tôi cũng chưa từng làm việc đó và tôi chắc chắn cũng không nghĩ rằng hạ thấp tiêu chuẩn của mình, như mẹ vừa mới nói, đồng nghĩa với việc phải đi mua đồ bỏ đi của người khác.

“Có thể dì sẽ tìm được một món cho cháu đấy, Paige ạ,” dì Karen nói. “Họ có rất nhiều đồ hay ho ở đây. Một số hoàn toàn mới. Những bà cô giàu có ở Bath mang đồ mà họ chưa từng mặc tới đây.”

Mẹ hít một hơi sâu. Tôi có thể đồng cảm với mẹ. Không lâu trước, mẹ còn là một trong những bà cô đó. “Tôi nhập cuộc đây,” mẹ nói. “Đi nào, Paige. Xem xem chúng ta có thể tìm được những gì nào.”

“Con chẳng cần gì cả,” tôi nói. “Thật đấy. Con sẽ chờ ở đây.”

“Nếu cháu tìm được cái gì mình thích thì dì sẽ chiêu đãi cháu,” dì Karen nói.

Mẹ nhìn tôi ra hiệu “Không được vô ơn”, mặc dù mẹ không cần phải làm vậy. Tôi biết mình sẽ làm dì phật lòng và trở thành một đứa trịch thượng trong mắt dì nếu từ chối. Tôi không hề muốn làm dì Karen hay mẹ, đặc biệt là mẹ, khó chịu về chuyện này, nhưng tặng tôi một món đồ mốc meo đã được sử dụng, rồi thải ra, bởi những kẻ hoàn toàn xa lạ, thì đối với tôi đó không được coi là chiêu đãi.

Tôi thầm rên trong lòng khi thấy những anh chàng ở quán cà phê lúc trước đang đi về phía chúng tôi. Tôi không muốn họ thấy mình vào trong một cửa hàng từ thiện, chẳng khác nào một kẻ thất bại thảm hại, nhưng mẹ đã ra hiệu cho tôi đi theo bà nên tôi đành xõa tóc ra che mặt, cúi đầu xuống và cùng hai người vào trong cửa hiệu.

Khi bước vào trong, chúng tôi được chào đón bởi mùi ẩm mốc và hàng dãy những bộ quần áo tồi tàn, những kệ giày cũ kỹ, những bộ bát đĩa và cốc chén cọc lệch. Hai bà già đứng sau quầy thu ngân đang uống trà và buôn chuyện về một người bạn của họ vừa mới được xuất viện. Mẹ đi thẳng tới chỗ mấy kệ sách ở cuối phòng trong khi dì Karen duyệt những bộ quần áo. Tôi đến chỗ mẹ rồi xộc vào đống sách và đĩa CD. Nếu tôi có thể tìm được quyển sách nào đó để đọc thì hẳn mẹ và dì Karen sẽ rất vui. Vì chắc chắn là tôi không muốn mua lại quần áo cũ của bất cứ ai rồi.

Tôi nhìn qua đống sách một lúc, rồi một thứ gì đó nằm ở trên sàn, chìa ra từ dưới đáy kệ, lọt vào mắt tôi. Đó là một hộp giày không có nắp, chứa đầy dĩa CD. Mặc dù bây giờ tôi chủ yếu chỉ nghe nhạc bằng iPod nhưng tôi vẫn xem qua đống đĩa. Hầu hết là những nghệ sĩ mà tôi chưa từng nghe tên. Melanie. Neil Diamond. The Eagles. Xem được một nửa thì tôi thấy một chiếc đĩa CD có ghi Những ca khúc dành tặng Sarah ở gáy hộp. Tôi thích cái tựa này nên lôi nó ra. Chắc chắn đây là một đĩa tuyển tập tự làm và bìa đĩa cũng được tự thiết kế với những mẩu báo được ghép vào với nhau, phác nên khuôn mặt và cơ thể của một cô gái đang vỡ ra thành nhiều mảnh.

Giống như cảm giác của mình vậy, tôi nghĩ rồi lật chiếc đĩa lại. Mặt sau là một bức ảnh đen trắng chụp một chàng trai đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Không thể thấy rõ khuôn mặt anh vì bức ảnh chụp ngược sáng. Bên trong chiếc CD là danh mục các bài hát. Tôi nhìn lướt một lượt để xem có nhận ra được ban nhạc nào không: Magus, Overheated, Citrus World, Random Strangers, Sainted, Black Pearl... Không, chẳng có tên nào nghe quen cả. Rồi tôi xem tựa đề các bài hát và giống như cái bìa đĩa, tất cả dường như đang nói lên cảm giác của tôi bây giờ. “Tảng đá trong tim tôi”, “Dòng sông chảy siết”, “Mãi là của em”, “Những giấc mơ của ngày hôm qua”, “Mặt nạ từ nước mắt và nụ cười”, “Người bạn phương xa”, “Bóng tối và khoảng cách”...

“Tìm được cái gì cháu thích rồi chứ?” dì Karen lại gần và hỏi.

Tôi định bỏ lại chiếc CD vào hộp giày nhưng rồi lại nghĩ có lẽ sẽ chẳng thể tìm thấy cái gì khác mà mình thích và thực ra tôi cũng muốn nghe những bài hát này xem chúng như thế nào.

“À vâng,” tôi nói. “Cái này trông có vẻ thú vị đấy nhưng cháu lại không có máy nghe đĩa CD.”

“Vậy nó là của cháu,” dì nói rồi mỉm cười. “Ở nhà có một số máy nghe nhạc cũ. Thực ra có một cái ở phòng Tasmin. Cháu có thể dùng nó để nghe.”

Tôi đưa cho dì chiếc CD, dì kiểm tra giá. “Năm mươi xu. Rẻ thật.”

Dì mang nó ra quầy thu ngân rồi đưa lại cho tôi.

“Của cháu đây,” dì nói. “Đĩa CD chào mừng cháu tới Bath.”

Nhìn dì thật hài lòng vì đã có quà cho tôi, làm tôi cảm thấy mình thật xấu tính khi nghĩ cửa hàng này chỉ dành cho những kẻ thất bại.

Ngoài cửa hàng, những anh chàng mà trước đó tôi thấy ở quán cà phê đang nhìn vào qua cửa kính. Một lúc sau họ bước vào, tiến lại chỗ cửa sổ để xem một chiếc va li. Trông nó có vẻ cũng không đến nỗi nào. Và những chàng trai đó cũng vậy. Một anh chàng với mái tóc vàng lượn sóng quay lại, nhìn tôi và nháy mắt. Trông anh rất dễ thương với đôi mắt to màu xanh và gương mặt thân thiện. Xét cho cùng thì những cửa hàng từ thiện có lẽ không phải là nơi chỉ dành cho những kẻ thất bại.

« Lùi
Tiến »